Lời của Thượng đế

“Trong thiên hạ không có cái gì là không lấy được, không có chỗ nào là không đột nhập được”.

Lưu là một tên trộm, có thể nói kỹ xảo của hắn vô cùng điêu luyện, đạt đến đỉnh cao trong nghề trộm cắp. Trong con mắt đồng nghiệp, hắn là bậc thầy và hắn cũng là tên trộm duy nhất trong vùng chưa bị cảnh sát bắt, hắn từng thốt ra lời lẽ ngông cuồng: “Trong thiên hạ không có cái gì là không lấy được, không có chỗ nào là không đột nhập được”.

Hôm nay hắn uống rượu trong cái quán nhỏ ở thị trấn bỗng gặp được Trương là một tên đồng nghiệp mới được ra tù không lâu. Đầu tiên là một cái ôm thắm thiết sau đó hai tên vừa uống rượu vừa trò chuyện. Trương cho Lưu biết ở con phố trung tâm thị trấn này ngôi nhà số XX đối diện với trường học có số tiền mặt mấy vạn đôla. Trương nhìn Lưu hỏi dò: “Anh bạn chí thân của tôi có dám ra tay không?”. Lưu cười vẻ khinh thường trả lời: “Sao lại không nhỉ?”.

“Nhưng nhà này có một con chó rất dữ”, Trương nhắc nhở hắn.

“Đây không phải là vấn đề anh bạn ạ”, Lưu nói vẻ tự tin.

loi-cua-thuong-de-t24.jpg
Minh họa của Lê Tâm

Đêm hôm sau, Lưu mang theo túi bảo bối hành nghề vạn năng đi vào con phố ở trung tâm thị trấn. Có điều rất lạ là cả con phố tối om om nhưng chỉ có một ngôi nhà có ánh sáng đèn mà ngôi nhà đó chính là ngôi nhà hắn cần tìm.

Đầu tiên hắn tẩm thuốc ngủ vào miếng thịt rồi quẳng cho con chó, không lâu sau, con chó nằm gục xuống. Lưu trèo qua tường vào nhà, hắn khéo léo mở cửa căn phòng bên trong. Ở nhà ngoài người nhà vẫn chưa đi ngủ nhưng không ảnh hưởng đến công việc của hắn bởi vì hắn biết mình là một tên trộm xuất sắc không bao giờ để xảy ra sơ xuất ngay cả trong hoàn cảnh khó khăn. Bằng kỹ xảo điêu luyện, hắn lấy được số tiền của chủ nhà, đúng là tiền rất nhiều, đến mấy chục ngàn đô. Lưu cảm thấy lạ vì sao người ta lại để trong nhà nhiều tiền như thế này nhưng vấn đề phòng chống trộm lại không được chú ý lắm. Điều này làm cho hắn hứng thú và hắn áp tai vào tường để tìm hiểu tình hình ở nhà ngoài.

“Ông này, chúng ta nên bỏ tiền ra thuê một người giúp việc vì chúng ta mắt bị mờ làm việc gì cũng khó, cứ thế này mà sống không phải là điều tốt đâu” - trong nhà có tiếng nói của một bà lão.

Lưu giật mình: Người đã bị mù sao nhà lại sáng đèn cả đêm, vấn đề này lại làm cho hắn thêm tò mò.

“Đúng rồi bà ạ, lẽ ra nên phải như vậy nhưng hiện nay cuộc sống của chúng ta đang gặp khó khăn, lấy tiền đâu mà thuê người giúp việc” - tiếng ông lão nói.

“Sau khi con trai bị tai nạn, công ty hàng không đã bồi thường mấy chục ngàn đôla sao không lấy số tiền đó mà dùng?”.

Lưu lặng người, hai hàm răng nghiến vào nhau và tiếp tục lắng nghe cuộc trò chuyện.

“Bà điên đấy à? Bà đã quên rồi sao? Chúng ta đã thống nhất với nhau rằng số tiền này chúng ta để giúp thị trấn xây dựng một ngôi nhà cho trẻ mồ côi mà”.

Lưu lại một lần nữa giật thót mình.

“Ờ đúng rồi, trí nhớ của tôi kém quá, nhưng chúng ta còn phải trả tiền điện, chiếc đèn ở cửa sáng cả đêm rất tốn điện đấy”.

“Không sao đâu bà ơi, chỉ cần người đi đường không phải mò mẫm đi trong bóng tối là tôi thấy yên tâm. Bà nên biết rằng con đường trước cửa nhà mình rất khó đi, nếu không có đèn người ta bị ngã thì khổ lắm. Còn con Kral tuy rằng mỗi ngày đều phải mua xương để nuôi nó nhưng chỉ cần chúng ta dán thêm vài tiếng hộp giấy là ngày tháng có thể sống được, có con Kral thì nhà mình và hàng xóm không lo bị trộm cướp”.

“Đúng rồi, chỉ cần như vậy là tốt rồi, biết thế này hồi trẻ mình nuôi thêm một đứa nữa thì bây giờ đỡ vất vả - bà lão phàn nàn.

“Thôi đừng nói nữa bà nó ạ, còn nhiều hộp giấy lắm, cố gắng dán đi bà”.

Đêm hôm đó, Lưu ngồi trước cửa ngôi nhà mà ứa nước mắt. Nó cũng là đứa trẻ mồ côi được người ta đưa về nhà nuôi nhưng không chịu sự giáo dục của bố mẹ nuôi bực tức bỏ nhà đi sống lang thang rồi trở thành kẻ trộm. Sáng hôm sau, trước cửa nhà của hai ông bà già ai đó để chiếc két sắt nhỏ nhưng rất đẹp, bên trong đựng mấy chục ngàn đôla tiền mặt.

Từ đấy, trong thị trấn này người ta không nhìn thấy Lưu nữa, Lưu đã biến khỏi thị trấn này một cách thần bí, không ai biết Lưu đi đâu.

Nguyễn Thiêm (dịch)

Truyện vui của Phùng Hữu Tài (Trung Quốc)

Các tin khác

Người khách kỳ quái

Người khách kỳ quái

Chu Mai xuống xe vào phòng nghỉ trong bến nghỉ một lúc, chừng nửa giờ cô ra xe, khi cô mở cửa xe, người lên xe đầu tiên vẫn là người khách béo mập, anh ta không nhìn Chu Mai mà đi thẳng xuống chỗ vẫn ngồi ở cuối xe.

Bờ đê hoa gạo đỏ

Bờ đê hoa gạo đỏ

Nạn khai thác cát lậu, đang hoành hành ven bờ sông chảy qua địa bàn xã. Nhìn đoạn bờ sông bị dòng chảy làm sạt lở, những hàng ngô xanh non bị cuốn xuống dòng nước xiết, Hải đau nhói trong lòng.

Phong thủy luân lưu

Phong thủy luân lưu

Hắn mặc bộ đồ Tây đắt tiền, cà vạt lụa và cái kẹp sáng lấp lánh, áo sơ mi trắng, giày đen bóng, ít nhất cũng là 100 đôla để sửa mái tóc.

Sáo trúc Nia Do

Sáo trúc Nia Do

Đứng giữa mây trời biên giới, Đài tự hứa với lòng mình, sẽ coi bản làng là quê hương thứ hai, coi bà con là ruột thịt, để mỗi bước chân tuần tra trên những đỉnh núi cao này đều góp phần giữ vững bình yên cho địa đầu Tổ quốc.

Kẻ cắp được vinh danh

Kẻ cắp được vinh danh

Không ngờ mệnh lệnh bằng thư tay của tên tướng chỉ huy lại bị người kẻ cắp vô danh đó lấy được, ông ta đã hóa trang thành tên lính thông tin đưa thư và mệnh lệnh được chữa thành lệnh "rút lui" nên cái thành phố này được cứu và tất cả mọi người được thoát nạn.

Bóng cây dưới nước

Bóng cây dưới nước

Tôi rời trường, gác lại những giấc mơ viển vông để xỏ chân vào đôi ủng lấm bùn, mặc nhiên chấp nhận định mệnh của một kẻ ở lại quê nghèo. Nhưng, sự nghiệt ngã không dừng lại ở đó. Trong khi các anh chị cứ mỗi ngày một phổng phao, thành đạt, thì tôi lại như một nhành cây héo rũ giữa mùa đại hạn.

Nước đầu nguồn

Nước đầu nguồn

Dãy núi Hoàng Liên chìm trong bóng đêm, là tiếng gì, tiếng gì nhỉ, có phải tiếng đá rơi va vào nhau vọng về từ phía núi không? Chài thấy bất an, ngực Chài như có ai đang bóp nghẹn lại, bất giác Chài nhớ lại lời ông nội dặn anh em Chài mỗi khi mùa mưa lũ về

Quán trà “Bà Cướp”

Quán trà “Bà Cướp”

Nhìn vẻ bề ngoài, không ai ngờ người phụ nữ này lại có tới mười lượng bạc. Gã đàn ông miệng méo hớn hở thò tay vào giỏ đựng trà và sau vài động tác khua khoắng, hắn hét lên như một con lợn bị chọc tiết: “Ôi, mẹ ơi, này...”.

Phản ứng dây chuyền

Phản ứng dây chuyền

Hắn cần một bác sĩ trị liệu thiên nhiên vì lá gan bắt đầu “đình công”. Trị liệu thiên nhiên ở đây đại khái là hắn muốn được chữa bệnh mà không phải bỏ rượu.

Tham thì thâm

Tham thì thâm

Chẳng bao lâu đã đến siêu thị thương mại Thế giới, Tiểu Lưu đưa 5 tệ tiền lẻ đã chuẩn bị sẵn cho người lái xe ba bánh, anh ta nhặt cái ví định xuống xe nhưng hình như cái ví được gắn chặt vào chiếc ghế nên anh ta đã cố gắng rất nhiều lần mà vẫn không lấy được.

Cây đàn dương cầm

Cây đàn dương cầm

Quyên lặng người trước tấm gương lớn sau khi nhường chiếc quạt tích điện cho em cô. Trong gương là một người phụ nữ 34 tuổi nhưng mang gương mặt đàn bà nhàu nhĩ tứ tuần. Hai hố mắt quầng thâm. Tóc tai xơ xác.

Vụ cướp xui xẻo

Vụ cướp xui xẻo

Cánh cửa lại mở, bà cụ xuất hiện, một tay vừa ôm chó vừa cầm chiếc túi Kun nhỏ, tay kia xách một chiếc túi nhựa màu đen. Tùng Hồng Nguyên đã rất quen thuộc với loại túi nhựa này, nó được các ngân hàng tặng khách hàng để đựng tiền mặt nhằm tạo điều kiện thuận lợi cho khách hàng rút số lượng lớn tiền mặt.

Chỉ vì một phút ngã lòng

Chỉ vì một phút ngã lòng

Được sự khích lệ và cổ vũ của vợ, Trương Lỗi đứng ra lập một công ty trang trí. Một năm sau, công ty làm ăn phát đạt, nhà có tiền, hai vợ chồng mua một căn hộ to đẹp. Nhưng khi cuộc sống của gia đình ngày một tốt hơn thì Trương Lỗi bắt đầu thay đổi, anh ta không chăm chỉ vào công việc làm ăn mà lại hay cùng bè bạn tụ tập rượu chè, cờ bạc

Nghệ sĩ ngoại giao

Nghệ sĩ ngoại giao

Khi kết bài, cậu phải làm sao cho nó có vị "vừa ngọt vừa đắng". Đừng có khen không, mà cũng đừng có chê hết. Phải giữ cái thế thăng bằng thì mới tồn tại được.

Ngọn đèn thức gọi dòng sông

Ngọn đèn thức gọi dòng sông

Ven bờ sông Hoài Nhân có loài hoa lạ lùng: hoa Minh Đăng, thân cứng chấp gió mạnh, lá đỏ thắm, mỗi cây đến cả bốn mùa cho chín bông hoa vàng rực có hình từa tựa lồng đèn. Hoa có mùi thơm lạ lắm, như mùi trầm thơm trên bàn thờ cứ gợi nhắc xa xăm, cứ hướng ta lên bầu trời vời vợi, ngửi lâu là chảy lệ nhớ thương...