Thử nấm độc

Nhìn những vệt hoa văn sặc sỡ trên mũ nấm, tim tôi đánh thót một cái. Tôi nhận ra ngay đó là loại nấm kịch độc, chỉ cần nếm một chút cũng đủ đi gặp tổ tiên.

Tôi chạm mặt thủ trưởng ngay cửa rừng khi ông vừa trở về sau chuyến dạo chơi. Gương mặt ông rạng rỡ, tay nâng niu một bọc lá. Vừa trông thấy tôi, thủ trưởng đã hồ hởi reo lên:

- Cậu xem này, đúng là lộc trời! Loại nấm này trông đẹp đến mê hồn, cậu thấy không?

Nhìn những vệt hoa văn sặc sỡ trên mũ nấm, tim tôi đánh thót một cái. Tôi nhận ra ngay đó là loại nấm kịch độc, chỉ cần nếm một chút cũng đủ đi gặp tổ tiên. Nhưng nhìn vẻ phấn khích như trẻ con được quà của thủ trưởng, tôi lại ngập ngừng. Nói thật ra bây giờ chẳng khác nào tạt gáo nước lạnh vào mặt ông, khiến ông bẽ mặt. Mà cái ghế phó phòng tôi đang nhắm tới vốn dĩ nằm trong tay ông cả. Thế là tôi tặc lưỡi, cười nịnh:

- Chà, đúng là nấm quý! Hoa văn lạ và rực rỡ thật đấy ạ. Chúc mừng thủ trưởng có chiến lợi phẩm độc nhất vô nhị!

thu-nam-doc-mau.jpg
Minh họa của Lê Tâm.

- Cậu cũng thấy thế à? - Thủ trưởng vỗ vai tôi cười ha hả - Vậy thì hôm nay không được từ chối nhé. Về nhà tôi, chúng mình đánh chén bữa nấm này.

Tôi lạnh cả sống lưng, vội vàng thoái thác:

- Dạ, em quý hóa quá, nhưng sợ mình không có phúc hưởng. Từ bé tới giờ cứ chạm vào nấm là em nổi mẩn khắp người, bác sĩ bảo em có máu dị ứng nấm nặng lắm ạ.

Thủ trưởng nhíu mày, giọng hơi gắt:

- Chưa ăn sao biết dị ứng? Nấm này vừa là món ngon vừa là vị thuốc quý, người ốm còn dùng được nữa là thanh niên lực lưỡng như cậu. Hay là cậu không muốn tới chơi nhà tôi?

Biết thủ trưởng đã tự ái, tôi đành nhắm mắt đưa chân đi theo. Suốt dọc đường, lòng tôi như lửa đốt. Tôi hối hận vô cùng, sao lúc đầu không nói huỵch tẹt ra đó là nấm độc cho xong. Bây giờ mà nói, khéo ông ấy lại nghi tôi có âm mưu ám hại lãnh đạo thì chỉ có nước mất việc.

Bữa tiệc được dọn ra. Đĩa nấm xào thơm phức, bốc khói nghi ngút đặt ngay chính diện. Thủ trưởng vừa rót rượu vừa hỉ hả, còn tôi ngồi đối diện mà cứ như đang ngồi trên đống than, thầm nhẩm lại những lời trăn trối cuối cùng cho vợ con ở nhà.

Thủ trưởng vừa nói vừa nhiệt tình đẩy đĩa nấm sát vào tay tôi:

- Nào, nấm ngon thế này sao cậu còn chưa động đũa? Cứ tự nhiên như ở nhà đi chứ!

Tôi mồ hôi hột chảy ròng ròng, đánh liều nói một câu lấp lửng:

- Dạ thưa thủ trưởng, hay là… chúng ta chớ nên ăn thì hơn ạ.

Thủ trưởng bỗng sầm mặt, đặt mạnh ly rượu xuống bàn:

- Cậu này lạ thật đấy! Đùa cũng phải đúng lúc chứ. Được rồi, để tôi vào kiểm tra lại sách phân loại thực vật để xem đây là loại nấm gì cho cậu sáng mắt ra!

Ông đứng phắt dậy đi vào phòng trong. Một lát sau, thủ trưởng trở ra, gương mặt cắt không còn giọt máu:

- Chết thật! Tôi nhầm to rồi! Sách bảo đây là nấm cực độc, ăn vào là vô phương cứu chữa!

Nhìn bộ dạng hốt hoảng của ông, một ý nghĩ láu cá chợt lóe lên trong đầu tôi. Tôi giả vờ ôm bụng, mặt nhăn nhó:

- Thôi xong rồi thủ trưởng ơi! Nãy thấy thủ trưởng nhiệt tình quá, em đã đánh liều nếm mấy miếng rồi!

- Cái gì? Cậu ăn thật rồi hả? - Thủ trưởng cuống cuồng - Trời ơi, tôi hại cậu rồi! Xe cấp cứu đâu, gọi xe cấp cứu mau!

Thế là tôi được đưa thẳng vào bệnh viện thực hiện một màn súc ruột nhớ đời, dù trong bụng chẳng có mẩu nấm nào.

Sau vụ đó, thủ trưởng vì áy náy mà quan tâm tôi hết mực. Khi ông được đề bạt lên chức cao hơn, tôi cũng nghiễm nhiên thơm lây vì cái danh nghĩa đã dũng cảm… ăn thử nấm độc cho lãnh đạo.

Chỉ nhờ một đĩa nấm độc mà tôi trở thành ân nhân của thủ trưởng. Đó chính là vận may kỳ lạ đời tôi, dù thực tế cái ghế phó phòng vẫn còn nằm ở tương lai xa lắm.

Hiếu Nghiêm (dịch)

Truyện vui của Trần Vĩnh Lầm (Trung Quốc)

Các tin khác

Người khách kỳ quái

Người khách kỳ quái

Chu Mai xuống xe vào phòng nghỉ trong bến nghỉ một lúc, chừng nửa giờ cô ra xe, khi cô mở cửa xe, người lên xe đầu tiên vẫn là người khách béo mập, anh ta không nhìn Chu Mai mà đi thẳng xuống chỗ vẫn ngồi ở cuối xe.

Bờ đê hoa gạo đỏ

Bờ đê hoa gạo đỏ

Nạn khai thác cát lậu, đang hoành hành ven bờ sông chảy qua địa bàn xã. Nhìn đoạn bờ sông bị dòng chảy làm sạt lở, những hàng ngô xanh non bị cuốn xuống dòng nước xiết, Hải đau nhói trong lòng.

Phong thủy luân lưu

Phong thủy luân lưu

Hắn mặc bộ đồ Tây đắt tiền, cà vạt lụa và cái kẹp sáng lấp lánh, áo sơ mi trắng, giày đen bóng, ít nhất cũng là 100 đôla để sửa mái tóc.

Sáo trúc Nia Do

Sáo trúc Nia Do

Đứng giữa mây trời biên giới, Đài tự hứa với lòng mình, sẽ coi bản làng là quê hương thứ hai, coi bà con là ruột thịt, để mỗi bước chân tuần tra trên những đỉnh núi cao này đều góp phần giữ vững bình yên cho địa đầu Tổ quốc.

Kẻ cắp được vinh danh

Kẻ cắp được vinh danh

Không ngờ mệnh lệnh bằng thư tay của tên tướng chỉ huy lại bị người kẻ cắp vô danh đó lấy được, ông ta đã hóa trang thành tên lính thông tin đưa thư và mệnh lệnh được chữa thành lệnh "rút lui" nên cái thành phố này được cứu và tất cả mọi người được thoát nạn.

Bóng cây dưới nước

Bóng cây dưới nước

Tôi rời trường, gác lại những giấc mơ viển vông để xỏ chân vào đôi ủng lấm bùn, mặc nhiên chấp nhận định mệnh của một kẻ ở lại quê nghèo. Nhưng, sự nghiệt ngã không dừng lại ở đó. Trong khi các anh chị cứ mỗi ngày một phổng phao, thành đạt, thì tôi lại như một nhành cây héo rũ giữa mùa đại hạn.

Nước đầu nguồn

Nước đầu nguồn

Dãy núi Hoàng Liên chìm trong bóng đêm, là tiếng gì, tiếng gì nhỉ, có phải tiếng đá rơi va vào nhau vọng về từ phía núi không? Chài thấy bất an, ngực Chài như có ai đang bóp nghẹn lại, bất giác Chài nhớ lại lời ông nội dặn anh em Chài mỗi khi mùa mưa lũ về

Quán trà “Bà Cướp”

Quán trà “Bà Cướp”

Nhìn vẻ bề ngoài, không ai ngờ người phụ nữ này lại có tới mười lượng bạc. Gã đàn ông miệng méo hớn hở thò tay vào giỏ đựng trà và sau vài động tác khua khoắng, hắn hét lên như một con lợn bị chọc tiết: “Ôi, mẹ ơi, này...”.

Phản ứng dây chuyền

Phản ứng dây chuyền

Hắn cần một bác sĩ trị liệu thiên nhiên vì lá gan bắt đầu “đình công”. Trị liệu thiên nhiên ở đây đại khái là hắn muốn được chữa bệnh mà không phải bỏ rượu.

Tham thì thâm

Tham thì thâm

Chẳng bao lâu đã đến siêu thị thương mại Thế giới, Tiểu Lưu đưa 5 tệ tiền lẻ đã chuẩn bị sẵn cho người lái xe ba bánh, anh ta nhặt cái ví định xuống xe nhưng hình như cái ví được gắn chặt vào chiếc ghế nên anh ta đã cố gắng rất nhiều lần mà vẫn không lấy được.

Cây đàn dương cầm

Cây đàn dương cầm

Quyên lặng người trước tấm gương lớn sau khi nhường chiếc quạt tích điện cho em cô. Trong gương là một người phụ nữ 34 tuổi nhưng mang gương mặt đàn bà nhàu nhĩ tứ tuần. Hai hố mắt quầng thâm. Tóc tai xơ xác.

Vụ cướp xui xẻo

Vụ cướp xui xẻo

Cánh cửa lại mở, bà cụ xuất hiện, một tay vừa ôm chó vừa cầm chiếc túi Kun nhỏ, tay kia xách một chiếc túi nhựa màu đen. Tùng Hồng Nguyên đã rất quen thuộc với loại túi nhựa này, nó được các ngân hàng tặng khách hàng để đựng tiền mặt nhằm tạo điều kiện thuận lợi cho khách hàng rút số lượng lớn tiền mặt.

Chỉ vì một phút ngã lòng

Chỉ vì một phút ngã lòng

Được sự khích lệ và cổ vũ của vợ, Trương Lỗi đứng ra lập một công ty trang trí. Một năm sau, công ty làm ăn phát đạt, nhà có tiền, hai vợ chồng mua một căn hộ to đẹp. Nhưng khi cuộc sống của gia đình ngày một tốt hơn thì Trương Lỗi bắt đầu thay đổi, anh ta không chăm chỉ vào công việc làm ăn mà lại hay cùng bè bạn tụ tập rượu chè, cờ bạc

Nghệ sĩ ngoại giao

Nghệ sĩ ngoại giao

Khi kết bài, cậu phải làm sao cho nó có vị "vừa ngọt vừa đắng". Đừng có khen không, mà cũng đừng có chê hết. Phải giữ cái thế thăng bằng thì mới tồn tại được.

Ngọn đèn thức gọi dòng sông

Ngọn đèn thức gọi dòng sông

Ven bờ sông Hoài Nhân có loài hoa lạ lùng: hoa Minh Đăng, thân cứng chấp gió mạnh, lá đỏ thắm, mỗi cây đến cả bốn mùa cho chín bông hoa vàng rực có hình từa tựa lồng đèn. Hoa có mùi thơm lạ lắm, như mùi trầm thơm trên bàn thờ cứ gợi nhắc xa xăm, cứ hướng ta lên bầu trời vời vợi, ngửi lâu là chảy lệ nhớ thương...