Sáng tạo như một hành vi vũ trụ

Một buổi sáng tháng 9 năm 2015, các máy dò LIGO ghi nhận tiếng của hai hố đen sáp nhập từ 1,3 tỷ năm ánh sáng. Sự kiện ấy chứng minh rằng vũ trụ vận hành bằng những dao động vô hình, khác hẳn với những khối vật chất rắn chắc.

Thời gian uốn cong và những vết nhăn của ký ức

Thơ ca đương đại Việt Nam đang từng bước bắt nhịp với phát hiện này. Sự uốn cong của không thời gian, hiện tượng vướng víu lượng tử, và định luật entropy đã tìm thấy những tiếng vọng sâu sắc trong thơ hôm nay.

bia-dt-copy.jpg
Nhà thơ Mai Văn Phấn (trái) và nhà thơ Nguyễn Bình Phương

Thuyết tương đối rộng của Einstein chỉ ra rằng không thời gian không phẳng. Khối lượng và năng lượng làm uốn cong cấu trúc của nó, tạo ra những vết lõm và những đường cong. Một vật thể nặng như mặt trời khiến cho ánh sáng phải đi theo một quỹ đạo cong khi đi ngang qua nó. Trong thơ, ký ức và nỗi đau cũng có sức nặng tương tự, chúng bẻ gãy những trật tự thời gian thông thường và tạo ra những vùng không thời gian riêng biệt, nơi quá khứ và hiện tại va chạm vào nhau.

Nguyễn Đức Tùng viết trong bài "Đêm ngủ trong chùa":

Đôi khi con biết mẹ nằm trong đất

Lặng im như hòn đá

Đôi khi con biết không phải thế

Đôi khi con biết mẹ về

Trong chiếc chiếu hoa.

Ba câu thơ đưa ra ba xác tín khác nhau về người mẹ đã khuất. Mẹ vừa nằm sâu dưới lòng đất lặng im như hòn đá, vừa trở về trong chiếc chiếu hoa thân thuộc, và câu thơ "không phải thế" như một lời nhắc rằng không một phiên bản nào loại trừ phiên bản nào. Các lớp thời gian ở đây không xếp chồng theo một trật tự tuyến tính. Chúng đan cài vào nhau, tạo nên một thực tại phức hợp nơi cái chết và sự sống cùng lúc chiếm lĩnh tâm thức, giống như ánh sáng bị bẻ cong khi đi qua một vùng không thời gian có khối lượng lớn.

Trong bài "Hồi Sinh" Mai Văn Phấn viết:

Trên ngực bùn nâu đã linh thiêng ban lộc

Máu hồi sinh rần rật chạy qua

Thấy nghĩa địa lặn đi thành vết sẹo

Thấp thoáng người xưa tỉnh lại cấy cày.

Nghĩa địa không biến mất hoàn toàn khi sự sống mới bắt đầu. Nó lặn vào lòng đất, nhưng để lại một vết sẹo trên bề mặt hiện tại. Vết sẹo ấy không phải dấu vết của cái chết. Nó là nơi người xưa tỉnh lại và cấy cày, nơi sự sống mới bắt đầu từ chính tổn thương cũ. Quá khứ không nằm yên sau lưng để người ta nhìn lại với nỗi nhớ hay sự hối tiếc. Quá khứ đang cày xới ngay trên thân thể của hiện tại, và mỗi nhát cày ấy lại ứa ra những mầm xanh. Sự uốn cong không thời gian trong thơ Mai Văn Phấn diễn ra một cách lặng lẽ, không phô trương, nhưng chính sự lặng lẽ ấy lại tạo ra một trường hấp dẫn cảm xúc đủ mạnh để kéo người đọc vào vòng xoáy của nó.

Cái tôi phân rã và sự vướng víu giữa các linh hồn

Hiện tượng vướng víu lượng tử khiến các nhà vật lý phải đau đầu suốt nhiều thập kỷ. Hai hạt từng tương tác với nhau sẽ giữ một mối liên hệ đặc biệt, đến nỗi việc thay đổi trạng thái của hạt này lập tức ảnh hưởng đến hạt kia, dù chúng cách xa nhau hàng triệu năm ánh sáng. Einstein từng gọi đây là "tác động ma quái từ xa". Trong thơ, một số nhà thơ đã tạo ra những sự vướng víu tương tự giữa các linh hồn, giữa cái tôi của mình và những con người xa lạ khác.

Trương Xuân Thiên trong bài "Thoát xác" viết:

Một con người khác cư ngụ trong cơ thể tôi

Thúc giục tôi đi mải miết

Biểu đạt và dinh dưỡng linh hồn mình

Tôi không thể nào cưỡng lại nổi

Thế là tôi thoát xác

Đi tìm chốn nương náu của thể phách và tinh anh.

Cuộc thoát xác ấy không đưa chủ thể đến một nơi chốn an lành. Sự hòa trộn triệt để của nhân vật trữ tình và đám đông dẫn đến một kết luận bi tráng: "Tôi khóc cho một linh hồn vô gia cư/ Trong chính cơ thể mình". Cái tôi không còn là một thực thể thống nhất, nó phân tán thành vô số mảnh, mỗi mảnh thuộc về một người khác, và linh hồn trở thành kẻ lang thang ngay trong chính ngôi nhà thân xác của mình. Đó là một đạo đức học mới, một cách sống dựa trên sự thừa nhận rằng mỗi người đều mang trong mình hơi thở của muôn người.

Đinh Thị Như Thúy lại viết thật nữ tính:

chúng ta không làm sao chạm được chân vào mặt đất

không làm sao thoát được cảm giác bị treo lơ lửng trong không trung

...

Tôi bình yên

tôi không bình yên.

Cảm giác treo lơ lửng ấy chính là biểu hiện của một cái tôi đã mất đi điểm tựa, đang dao động giữa hai trạng thái. Và rồi bà viết: "Phi lí mãi đến chẳng còn phi lí nữa". Khi sự phi lý trở thành một trải nghiệm lặp đi lặp lại, nó tự thiết lập một trật tự mới, một "bình thường tính" đầy nghịch lý. Giống như các hạt vướng víu vẫn giữ liên hệ dù không có sợi dây nào nối kết, con người hiện đại cũng đang sống trong một mạng lưới những kết nối vô hình, nơi cảm xúc của người này có thể lập tức ảnh hưởng đến người kia mà không cần một lý do rõ ràng.

Entropy và những hình hài lỏng lẻo của thực tại

Entropy là một khái niệm vật lý đo mức độ hỗn loạn của một hệ thống. Hãy tưởng tượng một căn phòng mới quét dọn gọn gàng: đó là trạng thật trật tự, entropy thấp. Theo thời gian, bụi bám, đồ đạc xê dịch, căn phòng trở nên bừa bộn, entropy tăng lên. Định luật thứ hai của nhiệt động lực học nói rằng entropy của vũ trụ luôn tăng. Mọi thứ đều tiến dần về trạng thái hỗn độn và cân bằng. Vũ trụ sẽ kết thúc trong Cái Chết Nhiệt, nơi mọi năng lượng dàn trải đều đặn đến mức không còn một sự sống hay một chuyển động nào. Trước viễn cảnh ấy, thơ ca tìm thấy một vẻ đẹp kỳ lạ trong sự tan rã, trong những hình hài không còn giữ được đường nét cố định, và trong việc chấp nhận rằng mọi thứ rồi sẽ trở nên lỏng lẻo.

Bìa tác phẩm của nhà thơ Nguyễn Bình Phương.
Bìa tác phẩm của nhà thơ Nguyễn Bình Phương.

Nguyễn Bình Phương đầy chiêm nghiệm mơ hồ trong bài "Viết ở chiến trường cũ":

Trên đỉnh chiều đồi A1

ta nắm tay nhau ngồi tìm mình

trong hình hài lỏng lẻo của mây.

Hình hài lỏng lẻo của mây là một cách tồn tại không cố định, không bám víu vào bất kỳ đường nét nào. Những người lính trở về chiến trường xưa không tìm thấy một bản thể vững chắc. Họ tìm thấy mình trong cái đang tan, trong cái không thể nắm giữ. Và rồi: "Rồi lần lượt mỗi đứa sẽ bay mỗi đứa sẽ tan, và thật sạch". Sự tan biến không mang màu sắc bi kịch. Nó trở thành lẽ tự nhiên như mây trời hòa vào vũ trụ.

Nguyễn Quang Thiều viết trong bài "Buồn hơn cái chết":

Vào lúc ban mai anh sẽ ra đi khỏi thế gian này, chuyến đi kỳ vĩ

Cờ sẽ rực rỡ biết nhường nào, âm nhạc sẽ tinh khiết đến nhường nào...

Quần áo cũ của anh vẫn ấm mãi hơi thở ấy, vẫn bụi bặm ấy và những mẩu thuốc trong túi

Vẫn những cơn ho ấy, vẫn đau đớn ấy và dịu dàng ấy làm em bật khóc vì hạnh phúc.

Sự ra đi được nhìn nhận như một chuyến đi kỳ vĩ, đầy ánh sáng và âm nhạc. Entropy có thể làm tan rã cơ thể, nhưng không thể xóa mờ những dấu vết nhỏ bé. Chính trong cái nắm giữ mong manh của ký ức vật chất, con người tìm thấy một sự bất tử khiêm nhường, không phải bất tử của những chiến công hay tên tuổi, mà là bất tử của một chiếc áo cũ vẫn còn ấm.

Trong một vũ trụ mà entropy luôn tăng, những bài thơ ấy như một lời thì thầm: hãy chấp nhận rằng mọi thứ rồi sẽ lỏng lẻo. Và điều đó kì diệu thay lại mang đến cho ta cảm giác thực sự tự do.

Song Khánh

Các tin khác

Chuyện kể dưới chân núi Khau Rịa

Chuyện kể dưới chân núi Khau Rịa

Dưới chân núi Khau Rịa cao sừng sững, ngôi đền Nghĩa Đô cổ kính tọa lạc vững chãi và uy nghiêm, xa xa là dòng Nặm Luông hiền hòa chảy uốn quanh những bản làng. Từ bao đời nay, đồng bào Tày Nghĩa Đô từ bao thế hệ vẫn lưu giữ và kể cho nhau nghe câu chuyện về quá trình hình thành, bảo tồn ngôi đền thiêng của bản làng, gắn với tín ngưỡng thờ Chúa Bầu vùng Tây Bắc.

Ấn tượng Nhật Tuấn

Ấn tượng Nhật Tuấn

Nhật Tuấn người Hà Nội gốc, nhưng tính cách khá mạnh mẽ. Không bia rượu, bài bạc, thuốc lá, cả cuộc đời Tuấn gọn trong ba thứ: Văn chương, bạn bè và… người đẹp. Anh thú nhận, mình là kẻ lăng nhăng, yêu đương dắt dây. Không che đậy, giả tạo. Văn chương là con người anh.

Triết lý về sự “hẳn hoi”!

Triết lý về sự “hẳn hoi”!

Theo nghĩa từ điển, “hẳn hoi” là một tính từ (khẩu ngữ) được dùng với nghĩa “có được đầy đủ các yêu cầu, theo đúng tiêu chuẩn như thường đòi hỏi”. Có thể hiểu thêm, đó là sự “tươm tất, đàng hoàng”; là sự “đúng đắn, tử tế”; là sự “cẩn thận”; là sự “trước sau như một”, “đến nơi đến chốn”; là một “sự thật”…

Sài Gòn lê la chợ không đàn bà

Sài Gòn lê la chợ không đàn bà

Với lịch sử hơn 300 năm hình thành, Sài Gòn - TP Hồ Chí Minh có những câu chuyện mãi đến ngày hôm nay vẫn còn vọng vang trong tâm khảm thị dân đất này. Trong không gian náo nhiệt sầm uất của thành phố không ngủ lại tồn tại những điều đời thường một cách bình dị.

Nguyễn Trãi, người phát huy và bảo vệ hồn cốt văn hóa dân tộc

Nguyễn Trãi, người phát huy và bảo vệ hồn cốt văn hóa dân tộc

Khi một dân tộc đã nhận biết được về nền văn hóa của mình và cho mình thì có thể nói rằng dân tộc đó đã bước vào thời kỳ chín muồi, về ý thức dân tộc. Và, từ đó, văn hóa chính là chất keo kết dính mọi thành viên trong xã hội, trong một cộng đồng dân tộc trên một địa bàn nhất định. Văn hóa đã biến thành lực lượng vật chất to lớn bảo vệ chủ quyền quốc gia: văn hóa nâng cao địa vị của mỗi người công dân trong cộng đồng dân tộc.

Thái Hải - cả làng “cơm ăn chung nồi, tiêu tiền chung túi”

Thái Hải - cả làng “cơm ăn chung nồi, tiêu tiền chung túi”

Tôi đã rất tò mò khi được các đồng nghiệp tại Thái Nguyên giới thiệu về một ngôi làng với bản sắc dân tộc Tày, được duy trì theo phương thức “tự cung, tự cấp, tự sản, tự tiêu”. Ở đó, cả một cộng đồng hàng chục gia đình “ăn cơm chung nồi, tiêu tiền chung túi” song vẫn sống đoàn kết, hạnh phúc và mãn nguyện với những gì đang có.

Giấc mơ màu lính

Giấc mơ màu lính

Ngoại đã đi thật xa. Lâu rồi. Có thể về chốn cố quận mịt mùng trong con nước Phú Ninh mênh mênh. Cũng có thể về miền mây trắng nào đó bung biêng trên bầu trời. Hoặc cũng có thể về miền xanh thẳm xa xôi, nơi đó ngoại đứng tiễn đoàn quân trùng trùng ra trận, trong đó có những đứa con của mình. Tôi hay mơ về ngoại, những giấc mơ dài.

Danh nhân Đậu Vĩnh Trường: Danh tướng và huyền tích bất tử

Danh nhân Đậu Vĩnh Trường: Danh tướng và huyền tích bất tử

Hoa Viên xưa, nay thuộc xã Nghi Xuân, tỉnh Hà Tĩnh, là một làng cổ nằm dưới chân núi Hồng Lĩnh, nơi hội tụ nhiều giá trị lịch sử - văn hóa đặc sắc của vùng đất phía Bắc Hà Tĩnh. Đây không chỉ là địa bàn cư trú sớm của cư dân Việt cổ với di chỉ khảo cổ nổi tiếng Phôi Phối - Bãi Cọi, mà còn là vùng đất giàu truyền thống văn hóa, lưu giữ hệ thống đình, chùa, miếu mạo cùng nhiều địa danh gắn với các cuộc chiến tranh thời Lê - Mạc, Trịnh - Nguyễn như Trạng Đội, Cồn Sâu Bắn, Trạng Vạn.

Cái roi trong các không gian văn hoá

Cái roi trong các không gian văn hoá

Cách nay trên dưới nửa thế kỷ, ở nhà quê, mỗi đứa trẻ trâu thường quen thuộc với hai cái roi. Đứa nào cũng có cái roi - để “điều khiển” trâu. Rất linh tinh, đơn giản, chỉ là một thanh nứa, thanh tre, hoặc cành cây nhỏ. Đứa nào cầu kỳ, “thửa” bằng đoạn mây vàng óng…

Xuôi dòng sông Gâm

Xuôi dòng sông Gâm

Dòng sông Gâm từ xứ sở Lâm Bình xuôi về vùng đất Na Hang (Tuyên Quang) sở hữu hàng trăm hòn đảo lớn nhỏ trên mặt hồ, những khu rừng nguyên sinh với thảm thực vật vô cùng phong phú và làn nước trong xanh tựa ngọc. Với khung cảnh thiên nhiên sơn thủy hữu tình, đất trời, non nước giao hòa, nơi đây, từ lâu được xem như “Vịnh Hạ Long” trên núi, “Nàng tiên xanh” giữa đại ngàn Đông Bắc.

Phố cổ Hà thành và những điều kỳ lạ

Phố cổ Hà thành và những điều kỳ lạ

Biết tôi có ý định tìm hiểu về phố cổ Mã Mây (Hà Nội), ông bạn cùng học đại học Văn hóa năm xưa tên là Đạt, nhà ở phố này, gọi điện với giọng vồn vã: “Ông lên nhà tôi, văn phòng Tour du lịch quãng giữa phố nhé, tôi sẽ đưa ông đi khắp phố, tha hồ tìm hiểu…Phố này nhiều cái kỳ lạ lắm!”

Bảo tàng Nguyễn Tử Lan trên đất cố đô

Bảo tàng Nguyễn Tử Lan trên đất cố đô

Bảo tàng Nguyễn Tử Lan tọa lạc trên đường Đông Phương Hồng, phường Hoa Lư, tỉnh Ninh Bình, do Nhà nghiên cứu Lịch sử Văn hóa Nguyễn Tử Chương sáng lập từ năm 2020. Đó là một không gian nghiêm tĩnh, lưu giữ những tư liệu, kỷ vật thiêng liêng về cựu chiến binh - nhà giáo Nguyễn Tử Lan cùng đồng đội - những người đã tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ ngay từ những ngày đầu, và góp phần không nhỏ làm nên chiến thắng vĩ đại của dân tộc.

Về Thoại Sơn thăm đình thần 3 danh hiệu

Về Thoại Sơn thăm đình thần 3 danh hiệu

Trải qua bao thăng trầm lịch sử, đình thần Thoại Ngọc Hầu vẫn giữ nguyên nét cổ kính, uy nghiêm và trở thành “linh hồn” của vùng đất Thoại Sơn. Năm 1990, Bộ Văn hóa - Thông tin công nhận bia Thoại Sơn là Di tích lịch sử - văn hóa cấp quốc gia.

Một người lặng lẽ sống và viết

Một người lặng lẽ sống và viết

Văn chương Quách Liêu cũng giống như tính cách con người anh: không ồn ào, không phô trương, chỉ lặng lẽ cảm thông và chia sẻ với số phận của những con người bình dị.

“Cuộc đời cho ta quả quýt”!

“Cuộc đời cho ta quả quýt”!

Trong “Truyện Kiều”, đoạn tả Mã Giám Sinh trên đường đưa Kiều đi, có “độc thoại nội tâm” rất hay: “Về đây nước trước bẻ hoa/ Vương tôn, quý khách, ắt là đua nhau/ Hẳn ba trăm lạng kém đâu/ Cũng đà vừa vốn, còn sau thì lời/ Miếng ngon kề đến tận nơi/ Vốn nhà cũng tiếc, của trời cũng tham/ Đào tiên đã bén tay phàm/ Thì vin cành quýt cho cam sự đời”. Đây là “âm mưu” của Mã Giám Sinh sau khi mua Kiều “ba trăm lạng”.

Giá trị của hòa bình

Giá trị của hòa bình

Ngày ấy mẹ tôi tầm sáu tuổi, chưa biết chữ và sống dưới những tiếng nổ inh tai. Những tiếng nổ từ mấy loại vũ khí chiến tranh - thứ mà thời của chúng tôi ít khi chứng kiến. Mẹ kể, bầu trời dạo đó toàn bóng khói. Những làn khói từ thuốc súng, từ đạn bom, từ mấy ngôi nhà cháy trụi sau trận càn đột ngột.

Con mối và cái tổ kỳ lạ...

Con mối và cái tổ kỳ lạ...

Bởi khí hậu nóng ẩm, thuận lợi cho loài mối phát triển – một đe doạ với sự đục phá nhà cửa, đồ dùng,… nên con mối không được thiện cảm trong văn hóa Việt. Nó thường bò vào ngụ ngôn, không được làm “nhân vật”, chỉ là cái cớ để cốt truyện phát triển.

Nghệ thuật tạo hình – liều thuốc chữa lành tâm hồn

Nghệ thuật tạo hình – liều thuốc chữa lành tâm hồn

Giữa nhịp sống gấp gáp của thời đại số, con người khỏe hơn về thể chất nhưng lại mong manh hơn về tinh thần. Khi y học chăm lo tuổi thọ sinh học, câu hỏi đặt ra là: ai nuôi dưỡng đời sống nội tâm? Trong bối cảnh ấy, nghệ thuật tạo hình không còn chỉ là lĩnh vực của cái đẹp, mà trở thành một phương thức chữa lành âm thầm nhưng bền bỉ.

Xuôi dòng An Sơn, phải lòng Lái Thiêu

Xuôi dòng An Sơn, phải lòng Lái Thiêu

Tôi ngồi bên dòng An Sơn một chiều tháng tư nghe hoàng hôn võ vàng sóng nước. Dòng An Sơn là một nhánh rẽ của con sông Sài Gòn chảy qua Lái Thiêu. Mười năm gá thân vào đất này, tôi thấy Lái Thiêu có quá nhiều câu chuyện để kể.