Cố họa sĩ Trần Nguyên Dũng: Trong thế giới của ký ức

Khi còn ở dương thế, Trần Nguyên Dũng là một họa sĩ trầm lặng, luôn là người lắng nghe trong mọi cuộc vui. Tại triển lãm “Những ngày thảnh thơi”, hội họa sẽ kể những câu chuyện về thế giới nội tâm đầy sắc màu của ông...

Tròn ba năm sau khi họa sĩ Trần Nguyên Dũng qua đời, những ngày đầu tháng 6 này, triển lãm “Những ngày thảnh thơi” trưng bày khoảng 60 tác phẩm của ông mở cửa tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam.

Cố họa sĩ Trần Nguyên Dũng (5/3/1942-2/6/2023) là một người con của phố cổ Hà Nội, vốn có biệt danh với bạn bè thân thiết là “Dũng đen chợ Gạo”. Từ sớm, ông đã được tiếp cận hội họa qua sự chỉ dẫn của họa sĩ Lương Xuân Nhị tại xưởng “Trí Tri”, sau đó tiếp tục học tập tại xưởng “Sáng Tạo” của họa sĩ Phạm Viết Song. Năm 18 tuổi ông đã được nhận vào làm việc tại Sở Văn hóa Thông tin Hà Nội với vai trò họa sĩ. Dành phần lớn cuộc đời gắn bó với môi trường mỹ thuật Thủ đô, Trần Nguyên Dũng vừa làm công việc được giao vừa âm thầm theo đuổi con đường sáng tác một cách bền bỉ như tính cách của ông. Đến năm 1993, ông xin nghỉ hưu sớm để chuyên tâm theo đuổi con đường sáng tác độc lập và chỉ rời giá vẽ vài ngày trước khi qua đời.

1.jpg
Cố họa sĩ Trần Nguyên Dũng (1942-2023).

Theo tâm sự của bà Trương Thanh Trà, vợ của họa sĩ Trần Nguyên Dũng, khi còn công tác ở Sở Văn hóa Thông tin Hà Nội, công việc hàng ngày của ông khá vất vả. Ông nghỉ hưu sớm để chuyên tâm dành thời gian cho giá vẽ là một quyết định có tính dấu mốc. Thập niên 1990 cũng là thời gian mỹ thuật đổi mới mạnh mẽ và trở thành giai đoạn đỉnh cao, bung nở các sáng tác trong sự nghiệp của họa sĩ Trần Nguyên Dũng. Thời điểm ấy, ngôn ngữ tạo hình trong hội họa của Trần Nguyên Dũng được nhiều bạn bè đồng nghiệp đến xem tranh đánh giá là đạt đến “độ chín”: tự do hơn, mạnh mẽ hơn và giàu chiều sâu nội tâm, chiều sâu văn hóa mà ông đã âm thầm tích lũy, nuôi dưỡng trong suốt hơn nửa cuộc đời mình.

Nói về hội họa của Trần Nguyên Dũng, họa sĩ Trịnh Sinh Nha đã bày tỏ sự trân trọng với những ghi nhận đặc biệt: “Tôi có thể khẳng định Trần Nguyên Dũng là người Hà Nội cổ, vì ông có một cốt cách nho nhã, thâm trầm, thích riêng tư, tự sự thẩn thơ của một “sĩ phu Bắc Hà” nhiều hơn tính cách của một tác giả thời thượng. Nhưng hội họa của ông thì lại đối nghịch với tính cách đó, trên tranh ông vẽ khoáng đạt hơn về hình thể, màu sắc nhưng lại rất rực rỡ, tuy không vội vã, không tình cờ nhưng ở hình và nét vẽ đậm đặc vẫn có chất lặng lẽ, âm thầm của người Á Đông.

Vì thế, khi xem tranh Dũng, người xem quý cái tình cảm chân thành với hội họa của ông. Sự yêu thích đó có lẽ ở chỗ: trong khi đi tìm bản thân mình thì đồng thời ông cũng xích lại gần mọi người hơn. Điều đó ta có thể thấy ở những tìm tòi tỉ mỉ, công phu theo lối ấn tượng, phân tích chi tiết như trên một số bức tranh sơn dầu khổ lớn: “Chợ hoa Tết”, “Chợ hoa cúc”, “Trong vườn”, “Chợ hoa đào”, “Múa rồng”, “Mục đồng”, “Lên đồng”… Nhưng ở đây, những chi tiết là những họa tiết hình học được khai thác, thừa hưởng truyền thống trang trí của người Việt cổ nên tranh ông mang đầy bản sắc dân tộc…”.

Tác phẩm “Chợ Bưởi ngày Tết xưa” (Sơn mài, 2020).

Tác phẩm “Chợ Bưởi ngày Tết xưa” (Sơn mài, 2020).

Có thể thấy, lúc sinh thời dù không đạt được tiếng vang mạnh mẽ như một vài họa sĩ cùng thời khác, nhưng Trần Nguyên Dũng được nể trọng bởi một con người cần cù, biết lắng nghe, ham học hỏi và tinh thần tự học, tự hoàn thiện chính mình để lưu lại dấu ấn nghệ thuật trong các tác phẩm. Trong hơn ba thập kỷ làm việc tự do (1993-2023), họa sĩ Trần Nguyên Dũng đã bứt phá mạnh mẽ để thực hành hội họa đa dạng về đề tài, chất liệu, từ sơn mài, sơn dầu, bột màu, lụa, giấy dó đến các hình thức tổng hợp. Nhiều tác phẩm của ông hiện nằm trong nhiều bộ sưu tập trong và ngoài nước như Mỹ, Pháp, Autralia, Đức, Nhật Bản...

Bà Trương Thanh Trà kể lại: “Sau khi rời cơ quan công sở, ông nhà tôi chỉ chăm chăm vào vẽ. Ông ấy vừa là người kiệm lời, vừa sợ chốn đông người và ít quan tâm đến các vấn đề khác trong cuộc sống như cơm áo gạo tiền, nên mối quan tâm lớn nhất của ông ấy chỉ là vẽ và vẽ. Dường như mọi tâm tình ông “trút” vào tác phẩm, gửi gắm hết vào tác phẩm chứ chẳng mấy khi bộc bạch gì, ngay cả với vợ con. Trong mọi cuộc vui, mọi cuộc đàm đạo về nghệ thuật, ông cũng luôn là người lắng nghe. Thậm chí khi vẽ xong rồi, ai hỏi mua tranh, gallery nào muốn trưng bày, tranh bán được bao nhiêu tiền…, ông ấy cũng chẳng bao giờ hỏi đến. Ông ấy đã dành cho hội họa một tình yêu trọn vẹn, trong sáng, thuần khiết cho đến tận những ngày cuối đời…”.

Từ di sản hội họa mà họa sĩ Trần Nguyên Dũng để lại qua triển lãm “Những ngày thảnh thơi”, có thể thấy ngôn ngữ hình ảnh của ông mang đậm tinh thần Việt Nam với chủ đề xoay quanh phụ nữ, lễ hội, đời sống và ký ức văn hóa. Tác phẩm của ông giàu tính hoài niệm nhưng không bi lụy, mà đầy sắc màu, sống động, giàu cảm xúc. Dường như Trần Nguyên Dũng chính là hiện thân của một nghệ sĩ “ẩn mình trong tác phẩm”. Nhưng có lẽ, chính sự lặng lẽ trong đời sống ấy lại tạo nên một đối cực thú vị: hội họa của ông chưa bao giờ tĩnh lặng. Ông chọn cách đi chậm, đi vững chãi trên con đường của riêng mình.

Bạn bè hội họa của ông nhận định rằng, chỉ đến khi ông không còn nữa, người ta mới nhận ra, trong sự lặng lẽ ấy là một hành trình sáng tạo bền bỉ, và một đời sống nội tâm phong phú đã được tích lũy qua từng lớp màu. Không chỉ thành công ở mảng đề tài vẽ thiếu nữ và hoa, phố phường Hà Nội, họa sĩ Trần Nguyên Dũng còn gây ấn tượng bởi ông đặc biệt hứng thú với đề tài văn hóa dân gian mang đậm sắc màu dân tộc. Không chỉ yêu thích chủ đề thiếu nữ và hoa, phố phường Hà Nội, trong tranh của Trần Nguyên Dũng là một không gian ký ức được đánh thức: Đó là những lễ hội làng rực rỡ sắc màu, là những màn múa rồng, múa rối, những sinh hoạt văn hóa dân gian, là những cung đàn, điệu hát, những tích truyện, những áng văn chương cổ đã từng là nhịp sống tinh thần của cộng đồng như phân đoạn “Thị Màu lên chùa” trong vở chèo nổi tiếng “Quan Âm thị Kính”, chuyện về Chử Đồng Tử và Tiên Dung… Có thể nói, cố họa sĩ Trần Nguyên Dũng, bằng chiều sâu nội tâm, sự đa cảm của mình đã thu nhận và gửi gắm vào tác phẩm mang lại cho người xem nhiều cung bậc cảm xúc.

Họa sĩ Trần Nguyên Dũng giờ đây đã thực sự có “Những ngày thảnh thơi” sau khi đi trọn con đường đi riêng đầy tìm tòi, đầy màu sắc, tình yêu với hội họa và thành phố mà ông đã một đời gắn bó. Đây cũng là dịp để công chúng Thủ đô tiếp cận gần hơn với một họa sĩ Hà Nội tự lập, kín tiếng nhưng đã dành trọn cuộc đời mình cho hội họa, cho văn hóa mang đậm sắc màu truyền thống.

Nguyệt Hà

Các tin khác

Triết lý về sự “hẳn hoi”!

Triết lý về sự “hẳn hoi”!

Theo nghĩa từ điển, “hẳn hoi” là một tính từ (khẩu ngữ) được dùng với nghĩa “có được đầy đủ các yêu cầu, theo đúng tiêu chuẩn như thường đòi hỏi”. Có thể hiểu thêm, đó là sự “tươm tất, đàng hoàng”; là sự “đúng đắn, tử tế”; là sự “cẩn thận”; là sự “trước sau như một”, “đến nơi đến chốn”; là một “sự thật”…

Sài Gòn lê la chợ không đàn bà

Sài Gòn lê la chợ không đàn bà

Với lịch sử hơn 300 năm hình thành, Sài Gòn - TP Hồ Chí Minh có những câu chuyện mãi đến ngày hôm nay vẫn còn vọng vang trong tâm khảm thị dân đất này. Trong không gian náo nhiệt sầm uất của thành phố không ngủ lại tồn tại những điều đời thường một cách bình dị.

Nguyễn Trãi, người phát huy và bảo vệ hồn cốt văn hóa dân tộc

Nguyễn Trãi, người phát huy và bảo vệ hồn cốt văn hóa dân tộc

Khi một dân tộc đã nhận biết được về nền văn hóa của mình và cho mình thì có thể nói rằng dân tộc đó đã bước vào thời kỳ chín muồi, về ý thức dân tộc. Và, từ đó, văn hóa chính là chất keo kết dính mọi thành viên trong xã hội, trong một cộng đồng dân tộc trên một địa bàn nhất định. Văn hóa đã biến thành lực lượng vật chất to lớn bảo vệ chủ quyền quốc gia: văn hóa nâng cao địa vị của mỗi người công dân trong cộng đồng dân tộc.

Thái Hải - cả làng “cơm ăn chung nồi, tiêu tiền chung túi”

Thái Hải - cả làng “cơm ăn chung nồi, tiêu tiền chung túi”

Tôi đã rất tò mò khi được các đồng nghiệp tại Thái Nguyên giới thiệu về một ngôi làng với bản sắc dân tộc Tày, được duy trì theo phương thức “tự cung, tự cấp, tự sản, tự tiêu”. Ở đó, cả một cộng đồng hàng chục gia đình “ăn cơm chung nồi, tiêu tiền chung túi” song vẫn sống đoàn kết, hạnh phúc và mãn nguyện với những gì đang có.

Giấc mơ màu lính

Giấc mơ màu lính

Ngoại đã đi thật xa. Lâu rồi. Có thể về chốn cố quận mịt mùng trong con nước Phú Ninh mênh mênh. Cũng có thể về miền mây trắng nào đó bung biêng trên bầu trời. Hoặc cũng có thể về miền xanh thẳm xa xôi, nơi đó ngoại đứng tiễn đoàn quân trùng trùng ra trận, trong đó có những đứa con của mình. Tôi hay mơ về ngoại, những giấc mơ dài.

Danh nhân Đậu Vĩnh Trường: Danh tướng và huyền tích bất tử

Danh nhân Đậu Vĩnh Trường: Danh tướng và huyền tích bất tử

Hoa Viên xưa, nay thuộc xã Nghi Xuân, tỉnh Hà Tĩnh, là một làng cổ nằm dưới chân núi Hồng Lĩnh, nơi hội tụ nhiều giá trị lịch sử - văn hóa đặc sắc của vùng đất phía Bắc Hà Tĩnh. Đây không chỉ là địa bàn cư trú sớm của cư dân Việt cổ với di chỉ khảo cổ nổi tiếng Phôi Phối - Bãi Cọi, mà còn là vùng đất giàu truyền thống văn hóa, lưu giữ hệ thống đình, chùa, miếu mạo cùng nhiều địa danh gắn với các cuộc chiến tranh thời Lê - Mạc, Trịnh - Nguyễn như Trạng Đội, Cồn Sâu Bắn, Trạng Vạn.

Cái roi trong các không gian văn hoá

Cái roi trong các không gian văn hoá

Cách nay trên dưới nửa thế kỷ, ở nhà quê, mỗi đứa trẻ trâu thường quen thuộc với hai cái roi. Đứa nào cũng có cái roi - để “điều khiển” trâu. Rất linh tinh, đơn giản, chỉ là một thanh nứa, thanh tre, hoặc cành cây nhỏ. Đứa nào cầu kỳ, “thửa” bằng đoạn mây vàng óng…

Xuôi dòng sông Gâm

Xuôi dòng sông Gâm

Dòng sông Gâm từ xứ sở Lâm Bình xuôi về vùng đất Na Hang (Tuyên Quang) sở hữu hàng trăm hòn đảo lớn nhỏ trên mặt hồ, những khu rừng nguyên sinh với thảm thực vật vô cùng phong phú và làn nước trong xanh tựa ngọc. Với khung cảnh thiên nhiên sơn thủy hữu tình, đất trời, non nước giao hòa, nơi đây, từ lâu được xem như “Vịnh Hạ Long” trên núi, “Nàng tiên xanh” giữa đại ngàn Đông Bắc.

Phố cổ Hà thành và những điều kỳ lạ

Phố cổ Hà thành và những điều kỳ lạ

Biết tôi có ý định tìm hiểu về phố cổ Mã Mây (Hà Nội), ông bạn cùng học đại học Văn hóa năm xưa tên là Đạt, nhà ở phố này, gọi điện với giọng vồn vã: “Ông lên nhà tôi, văn phòng Tour du lịch quãng giữa phố nhé, tôi sẽ đưa ông đi khắp phố, tha hồ tìm hiểu…Phố này nhiều cái kỳ lạ lắm!”

Bảo tàng Nguyễn Tử Lan trên đất cố đô

Bảo tàng Nguyễn Tử Lan trên đất cố đô

Bảo tàng Nguyễn Tử Lan tọa lạc trên đường Đông Phương Hồng, phường Hoa Lư, tỉnh Ninh Bình, do Nhà nghiên cứu Lịch sử Văn hóa Nguyễn Tử Chương sáng lập từ năm 2020. Đó là một không gian nghiêm tĩnh, lưu giữ những tư liệu, kỷ vật thiêng liêng về cựu chiến binh - nhà giáo Nguyễn Tử Lan cùng đồng đội - những người đã tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ ngay từ những ngày đầu, và góp phần không nhỏ làm nên chiến thắng vĩ đại của dân tộc.

Về Thoại Sơn thăm đình thần 3 danh hiệu

Về Thoại Sơn thăm đình thần 3 danh hiệu

Trải qua bao thăng trầm lịch sử, đình thần Thoại Ngọc Hầu vẫn giữ nguyên nét cổ kính, uy nghiêm và trở thành “linh hồn” của vùng đất Thoại Sơn. Năm 1990, Bộ Văn hóa - Thông tin công nhận bia Thoại Sơn là Di tích lịch sử - văn hóa cấp quốc gia.

Một người lặng lẽ sống và viết

Một người lặng lẽ sống và viết

Văn chương Quách Liêu cũng giống như tính cách con người anh: không ồn ào, không phô trương, chỉ lặng lẽ cảm thông và chia sẻ với số phận của những con người bình dị.

“Cuộc đời cho ta quả quýt”!

“Cuộc đời cho ta quả quýt”!

Trong “Truyện Kiều”, đoạn tả Mã Giám Sinh trên đường đưa Kiều đi, có “độc thoại nội tâm” rất hay: “Về đây nước trước bẻ hoa/ Vương tôn, quý khách, ắt là đua nhau/ Hẳn ba trăm lạng kém đâu/ Cũng đà vừa vốn, còn sau thì lời/ Miếng ngon kề đến tận nơi/ Vốn nhà cũng tiếc, của trời cũng tham/ Đào tiên đã bén tay phàm/ Thì vin cành quýt cho cam sự đời”. Đây là “âm mưu” của Mã Giám Sinh sau khi mua Kiều “ba trăm lạng”.

Giá trị của hòa bình

Giá trị của hòa bình

Ngày ấy mẹ tôi tầm sáu tuổi, chưa biết chữ và sống dưới những tiếng nổ inh tai. Những tiếng nổ từ mấy loại vũ khí chiến tranh - thứ mà thời của chúng tôi ít khi chứng kiến. Mẹ kể, bầu trời dạo đó toàn bóng khói. Những làn khói từ thuốc súng, từ đạn bom, từ mấy ngôi nhà cháy trụi sau trận càn đột ngột.

Con mối và cái tổ kỳ lạ...

Con mối và cái tổ kỳ lạ...

Bởi khí hậu nóng ẩm, thuận lợi cho loài mối phát triển – một đe doạ với sự đục phá nhà cửa, đồ dùng,… nên con mối không được thiện cảm trong văn hóa Việt. Nó thường bò vào ngụ ngôn, không được làm “nhân vật”, chỉ là cái cớ để cốt truyện phát triển.

Nghệ thuật tạo hình – liều thuốc chữa lành tâm hồn

Nghệ thuật tạo hình – liều thuốc chữa lành tâm hồn

Giữa nhịp sống gấp gáp của thời đại số, con người khỏe hơn về thể chất nhưng lại mong manh hơn về tinh thần. Khi y học chăm lo tuổi thọ sinh học, câu hỏi đặt ra là: ai nuôi dưỡng đời sống nội tâm? Trong bối cảnh ấy, nghệ thuật tạo hình không còn chỉ là lĩnh vực của cái đẹp, mà trở thành một phương thức chữa lành âm thầm nhưng bền bỉ.

Xuôi dòng An Sơn, phải lòng Lái Thiêu

Xuôi dòng An Sơn, phải lòng Lái Thiêu

Tôi ngồi bên dòng An Sơn một chiều tháng tư nghe hoàng hôn võ vàng sóng nước. Dòng An Sơn là một nhánh rẽ của con sông Sài Gòn chảy qua Lái Thiêu. Mười năm gá thân vào đất này, tôi thấy Lái Thiêu có quá nhiều câu chuyện để kể.

Hào khí Chu Hưng

Hào khí Chu Hưng

Hạ Hòa (Phú Thọ) vốn là vùng đất địa linh, sơn thủy hữu tình, nơi có Chiến khu 10 và thủ đô văn nghệ trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp. Trong đời sống văn hóa, tinh thần của vùng đất này, đền Chu Hưng là công trình tín ngưỡng tâm linh có giá trị về mặt lịch sử, văn hóa, khoa học, thẩm mỹ; là điểm nhấn quan trọng trong tín ngưỡng thờ cúng Hùng Vương nói chung và văn hóa tâm linh của vùng đất Hạ Hòa nói riêng.

Không có gì hai lần Wislawa Szymborska

Không có gì hai lần Wislawa Szymborska

Không có gì xảy ra hai lần phản ánh đúng thực tế cuộc sống. Mỗi người chúng ta đều nằm trong quy luật vật đổi sao dời, mỗi người chỉ sống có một lần và chỉ có vậy, số phận con người không lập lại.