Hoành tráng nhất Bắc Kinh, dĩ nhiên là Bảo tàng quốc gia Trung Quốc nằm ở Quảng trường Thiên An Môn (đối diện Đại lễ đường Nhân dân Trung Quốc) có diện tích 6,5 ha, với 28 khu trưng bày. Bảo tàng quốc gia Trung Quốc hiện nay chỉ đứng sau Bảo tàng Louvre của Pháp về số lượng khách tham quan hàng năm. Bảo tàng quốc gia Trung Quốc không thu phí, nên tất cả các bảo tàng khác ở Trung Quốc cũng áp dụng chính sách khách tham quan chỉ cần đăng ký qua mạng và “quét mã” vào cổng.
Bảo tàng Văn học hiện đại Trung Quốc (tọa lạc số 45 đường Văn Học Quán, quận Triều Dương) là bảo tàng chuyên đề văn học lớn nhất thế giới. Với diện tích gần 1,5 ha, Bảo tàng Văn học hiện đại Trung Quốc sở hữu 929.800 hiện vật, trong đó có 203.900 di vật văn hóa bao gồm sách, ấn phẩm định kỳ, bản thảo, thư từ, nhật ký, bản ghi âm, bản ghi hình, ảnh, thư pháp, tranh vẽ… Du khách Việt Nam đến Bảo tàng Văn học hiện đại Trung Quốc hoàn toàn có thể nhìn thấy và hiểu thêm về cuộc đời của những nhà văn Trung Quốc quen thuộc với bạn đọc nước ta như Cù Thu Bạch (1899 - 1935), Băng Tâm (1900 - 1999) Đinh Linh (1904 - 1986), Ba Kim (1904 - 2005), Tằng Khắc Gia (1905 -2004), Tào Ngu (1910 - 1996), Bách Dương (1920 - 2008)… Những hiện vật trong Bảo tàng Văn học hiện đại Trung Quốc cực kỳ sinh động, từ bàn viết đến bút tích của các nhà văn, thậm chí cả tủ quần áo và những vật dụng lúc sinh thời họ yêu thích, cũng được sưu tầm và bảo quản rất tỉ mỉ. Bên cạnh sự tự nguyện đóng góp của con cháu họ, chính phủ Trung Quốc sẵn sàng chi tiền để thu mua hiện vật nhằm lưu dấu văn nhân đến thế hệ sau.
Nếu Bảo tàng Văn học hiện đại Trung Quốc là “ngôi nhà chung” thì ở Bắc Kinh còn có nhiều “ngôi nhà riêng” của các tác giả nổi tiếng. Nhân kỷ niệm 130 năm ngày sinh nhà văn Mao Thuẫn (tên thật Thẩm Đức Hồng, 1896 - 1981) một không gian tưởng nhớ ông được thiết kế thật ấn tượng. Nếu “Mao Thuẫn cố cư” số 13 ngõ Hậu Viên Ân Tự (nơi ông sống 7 năm cuối đời ở quận Đông Thành, Bắc Kinh) chủ yếu gìn giữ di vật, thì không gian tưởng nhớ Mao Thuẫn dắt công chúng đi dọc hành trình cầm bút Mao Thuẫn, từ tuổi thơ mơ mộng với trầm tích Ô Trấn đến vị trí Chủ tịch đầu tiên của Hội Nhà văn Trung Quốc (thành lập năm 1953). Cũng tương tự Nhà lưu niệm Mao Thuẫn ở Đồng Hương - Triết Giang và Nhà lưu niệm Mao Thuẫn ở Hồng Khẩu - Thượng Hải, không gian tưởng nhớ Mao Thuẫn ở Bắc Kinh giúp công chúng cảm nhận đầy đủ về tác giả đã viết tiểu thuyết “Tử dạ” và bộ ba truyện ngắn đặc sắc phản ánh sự thức tỉnh giai cấp nông dân những ngày nông thôn tăm tối là “Tằm mùa xuân”, “Gặt hái mùa thu”, “Mùa đông tàn”.
Không gian tưởng nhớ Mao Thuẫn có riêng một khu vực trưng bày các tác phẩm đoạt giải thưởng Mao Thuẫn. Dùng số tiền nhuận bút dành dụm hơn 250 nghìn nhân dân tệ, nhà văn Mao Thuẫn di nguyện thành lập một giải thưởng mang tên ông, dành cho thể loại tiểu thuyết. Từ năm 1982, giải thưởng Mao Thuẫn được Hội Nhà văn Trung Quốc chủ trì, cứ 4 năm trao giải một lần. Các tiểu thuyết ứng tuyển sau khi qua vòng loại, được công bố rộng rãi để lấy ý kiến giới văn học và công chúng. Cho nên nhiều tác phẩm do Hội Nhà văn Trung Quốc đề cử, có khi cũng không được giải thưởng Mao Thuẫn vì độc giả không bỏ phiếu ủng hộ. Ban đầu mỗi đợt trao giải thưởng Mao Thuẫn kèm hiện kim 50 nghìn nhân dân tệ, nhưng đã được nhà hảo tâm bảo trợ tăng dần lên theo thời gian. Hiện nay, mỗi đợt giải thưởng Mao Thuẫn được trao tặng 500 nghìn nhân dân tệ (khoảng 1,8 tỉ đồng Việt Nam) chia đều cho số tác phẩm đoạt giải. Trải qua 11 lần trao tặng, giải thưởng Mao Thuẫn đã tôn vinh nhiều tác giả tiểu thuyết của Trung Quốc như Mạc Ngôn, Giả Bình Ao, Lưu Chấn Vân, Chu Đại Tân, Lưu Tỉnh Long, Lộ Dao, Đông Tây, Trì Lợi, Liễu Kiến Vĩ, Từ Quý Tường, Tông Bộc…
Nhà lưu niệm Lão Xá (tên thật Thư Khánh Xuân, 1899 - 1966) được trưng dụng tư gia của ông lúc sinh thời, ở số 19, ngõ Phong Phú, quận Đông Thành. Nếu Nhà lưu niệm Lão Xá ở Sơn Đông ghi dấu cội nguồn sinh dưỡng Lão Xá, thì Nhà lưu niệm Lão Xá ở Bắc Kinh có kiểu dáng tứ hợp viện truyền thống Trung Quốc là nơi ông đã sống 16 năm. Nhà văn Lão Xá có nhiều tác phẩm lừng lẫy đã dịch sang tiếng Việt như vở kịch “Trà quán” hoặc tiểu thuyết “Lạc đà Tương tử”. Hai cây hồng do nhà văn Lão Xá trồng vào năm 1953 vẫn xanh tốt trong khuôn viên, càng làm lời giới thiệu của cô thuyết minh nhà lưu niệm Lão Xá thêm chất liệu tự hào: “Mặc dù nguyên quán ở tỉnh Sơn Đông, nhưng nhà văn Lão Xá trưởng thành ở Bắc Kinh và vô cùng yêu quý Bắc Kinh. Bằng ngòi bút của mình, bằng trái tim của mình, bằng tình cảm sâu nặng đối với Bắc Kinh, nhà văn Lão Xá đã miêu tả một đô thị Bắc Kinh vừa chân thật vừa lý tưởng. Những dòng văn cũng như tên tuổi của nhà văn Lão Xá đã tạo nên kỷ vật biểu trưng của Bắc Kinh. Nhà văn Lão Xá là người đã phát hiện, đồng thời là người yêu thích các giá trị văn hóa khiến Bắc Kinh trường tồn. Và bây giờ, chính nhà văn Lão Xá cũng trở thành một chứng tích của Bắc Kinh, một ký ức của Bắc Kinh trong kỷ nguyên Trung Quốc hội nhập toàn cầu”.
Một địa chỉ lưu dấu văn nhân nổi tiếng Bắc Kinh là Bảo tàng Lỗ Tấn ở số 19, ngõ 2 Công Môn Khẩu, quận Tây Thành. Đây là khu đất hơn 2000m2 được chính quyền Trung Quốc quy hoạch để làm bảo tàng cho nhà văn Lỗ Tấn từ năm 1956, vì muốn kết hợp với ngôi nhà cũ của nhà văn ở số 21 liền kề, thành một quần thể văn hóa. Nhà văn Lỗ Tấn (tên thật Chu Thụ Nhân, 1881 - 1936) là tác gia lớn của văn học hiện đại Trung Quốc, nên khắp Trung Quốc có năm điểm lưu dấu ông. Nhiều di vật Lỗ Tấn đều có phiên bản ở các bảo tàng/ nhà lưu niệm Lỗ Tấn tại Thiệu Hưng, Hạ Môn, Quảng Châu và Thượng Hải. Tuy nhiên, bóng dáng nhà văn Lỗ Tấn ở Bắc Kinh vẫn được quan tâm đặc biệt, vì nơi đây ông đã viết các tác phẩm “Thuốc”, “Cố hương”, “AQ chính truyện”… Bước vào Bảo tàng Lỗ Tấn nghe vang vọng quan niệm cầm bút của ông: “Sống ở trong xã hội có giai cấp mà muốn làm nhà văn siêu giai cấp, sống ở thời đại chiến đấu mà muốn lìa khỏi chiến đấu, sống ở hiện tại mà muốn viết tác phẩm dành cho tương lai, người như thế là một cái ảo ảnh do tâm tạo, chứ không có thể có trong thế giới hiện thực này được”.
Bảo tàng Lỗ Tấn có thể xem như hình mẫu lưu dấu văn nhân. Những ai muốn nghiên cứu về nhà văn Lỗ Tấn đều dễ dàng tìm được tất cả tài liệu liên quan cuộc đời và sự nghiệp của ông. Trước khi rời khỏi nhân gian, ông còn nhờ người ghi lại sự trăn trở cho những người làm văn chương kế cận, vào ngày 10/6/1936: “Cái khẩu hiệu văn học đại chúng về chiến tranh cách mạng dân tộc cũng như cái khẩu hiệu văn học cách mạng vô sản, đại khái là một cái khẩu hiệu chung. Ở dưới khẩu hiệu ấy lại đưa ra những khẩu hiệu cụ thể theo lúc thay đổi, như văn học quốc phòng, văn học cứu vong, văn học kháng Nhật... Như thế, tôi cho là không hại chi. Chẳng những không hại mà còn là có ích, cần thiết nữa. Cổ nhiên nhiều quá thì làm người ta nhức đầu tối mắt”. Từ sảnh chính của Bảo tàng Lỗ Tấn sang ngôi nhà cũ của ông, được nối bằng những viên đá có khắc các câu văn của Lỗ Tấn. Đồng thời, hình ảnh Lỗ Tấn cũng được chế tác thành vô số quà lưu niệm để cung cấp cho giới mộ điệu, đúng tiêu chí “công nghiệp văn hóa”.
Một điều đáng chú ý là công nghệ số được Trung Quốc ứng dụng hữu hiệu trong việc lưu dấu văn nhân. Ở Nhà lưu niệm Lão Xá, không gian tưởng nhớ Mao Thuẫn và Bảo tàng Lỗ Tấn, du khách đều có thể xem phim tư liệu được thực hiện công phu, hoặc xem những bộ phim lấy cốt truyện từ tác phẩm của nhà văn.