Ngẫm ra, qua vấn đề này, ta có thể nhìn thấy sự “nghịch lý” ngay trong tính cách người Việt: dù thích cười, hay cười nhưng tại sao không có nhiều tác phẩm hài hước? Nhà văn hóa Nguyễn Văn Vĩnh hoàn toàn có lý khi nhận xét: “An Nam ta có một thói lạ là thế nào cũng cười. Người ta khen cũng cười, người ta chê cũng cười. Hay cũng hì, mà dở cũng hì; quấy cũng hì. Nhăn răng hì một tiếng, mọi việc hết nghiêm trang”.
Thật lạ lùng là vào thời điểm đầu thế kỷ XX - lúc thể loại tân văn xuất hiện trong trường văn trận bút nhưng vẫn chưa có nhiều người viết trào phúng, viết về tiếng cười đó. Phải đợi đến lúc sự có mặt của nhà văn Nguyễn Công Hoan, trong “Nhà văn hiện đại”, nhà phê bình Vũ Ngọc Phan nhận định: “Những truyện ngắn của ông tiêu biểu cho một thứ văn rất vui, thứ văn mà có lẽ từ ngày trước nước Việt Nam có tiểu thuyết viết theo lối mới, người ta chỉ thấy ở ngòi bút ông mà thôi” (NXB Thăng Long 1959, - tr. 1069). Trong quá trình đến với “một thứ văn rất vui”, nhà văn Vũ Trọng Phụng đã có “cú làm bàn” ngoạn mục là để lại danh tác “Số đỏ”.
Chính thế hệ Nguyễn Công Hoan, cùng thời với nhà văn, nhà báo Vũ Bằng, Tam Lang, Hoàng Tích Chu, Ngô Tất Tố, Đồ Phồn, Vũ Trọng Phụng… đã sử dụng “thứ văn rất vui” ấy trên báo chí qua các chuyên mục như Hài đàm, Nói hay đừng, Xã hội ba đào ký, Bức tranh vân cẩu… Rồi mãi về sau, các thể loại trào lộng ấy mới có sân chơi riêng trên những tờ báo “chuyên trị” tiếng cười như Phong Hóa, Loa, Vịt đực…
Vậy đâu là tờ báo cười đầu tiên của nền báo chí nước nhà? Ta biết, từ năm 1930 nhà văn Nhất Linh có giấy phép tờ Tiếng cười nhưng không có tiền ra báo. Căn cứ “Thư mục báo chí Việt Nam” (PSG, PTS Tô Huy Rứa chủ biên - NXB Chính trị Quốc gia - 1988), ta có thể xác định tờ báo trào phúng đầu tiên của nước ta chính là tờ Duy Tân, ra đời vào ngày 15/11/1931: đúng như trong “Những cây cười tiền chiến” (Cơ sở Văn Học XB năm 1971), nhà văn Vũ Bằng đã khẳng định.
Những thông tin này cho thấy thể loại biếm họa, phê bình, đả kích vốn là “đặc sản” của nền báo chí Việt Nam hiện đại. Một thể loại đã góp phần không nhỏ là thông qua tiếng cười, các nhà văn, nhà báo thể hiện vai trò công dân của mình. Thế nhưng vì sao thể loại này, hiện nay hầu như đã trở thành “của hiếm” trên mặt báo, có phải do chúng ta không còn… thích cười, ngại đụng chạm hay vì lý do gì khác?
Nếu trước đây, thông qua thể loại này, báo chí lẫn văn học chúng ta đã hình thành những cây bút tiêu biểu, góp phần làm nên sự phong phú, đa dạng cho bạn đọc thì nay ta thấy gì? Thấy rằng, cả hàng chục năm nay vẫn chưa xuất hiện, vẫn chưa có thế hệ tiếp nối. Tại sao? Trước mắt ta thử đặt câu hỏi: Viết trào phúng, châm biếm dễ hay khó? Quá dễ. Bất kỳ thời buổi nào, đã nhà văn có máu cười thường trực trong suy tư ắt người đó đều có thể nhìn ra lắm hoạt cảnh để cười.
Nói cách sự vận hành của một xã hội, ngay trong đời thường bao giờ cũng xảy ra những yếu tố “lệch chuẩn”, từ đó, nhà văn đã vận dụng để trở thành chất liệu trong tác phẩm của mình. Với suy nghĩ này, ta thấy nhà văn viết thể loại trào phúng không bao giờ hụt đề tài. Cứ bám lấy thời sự mà múa bút đặng đem lại tiếng cười hả hê, tiếng nấc nghèn nghẹn cho người đọc. Rõ ràng, quá dễ.
Vâng, dễ đến độ khi thời sự đi qua thì hỡi ôi, những trang viết đó cũng… “mất hút con mẹ hàng lươn”. Không một ai nhớ đến nữa. Thế đấy. Hóa ra viết trào phúng, châm biếm cực khó. Vì rằng, từ một thời sự xảy ra trong thời điểm này nhưng rồi sau đó khi gặp sự việc tương tự người ta lại nhớ đến. Ấy mới là cái tài của nhà văn chuyên nghiệp muốn đem lại tiếng cười cho bạn đọc, từ trang viết của mình.
Không cần lật lại, nhìn lại cả quá trình hình thành của dòng văn học này, chỉ tính vài năm trở lại đây, ta phải thừa nhận vẫn chưa có nhiều cây bút “nối gót” các bậc đàn anh như Đồ Bì, Lê Thị Liên Hoan, Lê Văn Nghĩa, Hoàng Thiếu Phủ… Rõ ràng đây là một vấn đề rất đáng suy nghĩ. Tuy nhiên, sự thiếu sót này ắt có cơ hội khắc phục vì làng báo chúng ta, hiện nay, mới vừa xuất hiện thêm cây bút Lê Thiếu Nhơn.
Nói như thế vì với tập truyện trào phúng “Kế hoạch tỏa sáng khắp hành tinh” (NXB Tổng hợp TP. Hồ Chí Minh) nối tiếp “Cơn cao hứng đáng giá ngàn vàng” cách đây 3 năm của Lê Thiếu Nhơn , có thể nói đây là những pha “đá giò lái” cực đẹp, vì xưa nay, công chúng biết anh với tư cách nhà thơ, nhà phê bình hơn là cây bút trào phúng. Vậy mà, anh đã có những cú “làm bàn” đẹp mắt.
Có thể kể đến hàng loạt những truyện ngắn như “Chỉ tại cái khẩu trang”, “Có tiền thỏa sức mua danh”, “Thú chơi ảo giác tiền tỷ”, “Tập viết theo phong cách bác sĩ”… chứng tỏ Lê Thiếu Nhơn đã là cây bút “có nghề”. Vậy, đâu là kinh nghiệm của anh? Nhà thơ Lê Thiếu Nhơn cho biết: “Truyện trào phúng dù ngắn dù dài, cũng là một thể loại văn chương dành cho những người biết cười và dám cười. Bởi lẽ truyện trào phúng lấy tiếng cười để khái quát những sự kiện nóng bỏng và nhân vật chung quanh”; anh còn suy nghĩ: “Và, biết đâu, tiếng cười giúp chúng ta trưởng thành hơn và nhân ái hơn, giữa cuộc đời bộn bề nhiễu nhương thương khó âu lo này”.
Tôi hoàn toàn đồng ý với anh, chỉ nhấn mạnh thêm cái ý của anh: “dám cười”. Có như thế may ra, các tiểu phẩm, truyện ngắn của chúng mới nên cơm cháo gì đó, bằng không một khi thời sự đã đi qua thì nó không còn dấu vết mảy may gì nữa. Hóa viết cho thể loại này không dễ “ngon ăn”.
Mà dù không dễ “ngon ăn” nhưng hiện nay vẫn còn có người như trường hợp nhà thơ Lê Thiếu Nhơn là sự ra mắt tác phẩm “Ngậm cười” (NXB Tổng hợp TP. Hồ Chí Minh) mới đây của đạo diễn, nhà văn Trần Minh Cường. Là một tác giả mới gia nhập vào làng cười trong nghề chữ nghĩa? Một đạo diễn già dặn viết những tiểu phẩm cho VTV, HTV dàn dựng? Một nhà báo phản ánh lại những góc nhìn về cuộc đời, xã hội, nhân tình thế thái bằng “một thứ văn rất vui”?
Tôi nghĩ, ở Trần Minh Cường đã có những yếu tố này. Trước hết về đặt tựa của mỗi tiểu phẩm là cách chơi chữ như Say nắng - nắng… say, Danh vọng - vọng… danh, Nhiệt huyết - huyết nhiệt, Tốt nghiệp - nghiệp tốt, Chính trực - trực… chính v.v… Đây “báo hiệu” về sự trái khoáy nào đó mà anh đang muốn đề cập đến. Một nhà văn có máu cười thường trực trong suy tư ắt người đó đều có thể nhìn ra lắm hoạt cảnh để cười.
Trong tập “Ngậm cười”, ta ngạc nhiên khi nhận ra gần như ở vấn đề nào, Trần Minh Cường cũng có thể đưa ra góc nhìn riêng độc đáo hoặc trái khoáy tức cười, hoặc bi hài nhốn nháo. Không phải viết bằng tưởng tượng, mà chất liệu chính là những gì đã và đang diễn trong đời sống này, có thể đó là sự háo danh, đạo đức giả v.v… Sự vận hành của một xã hội, ngay trong đời thường bao giờ cũng xảy ra những yếu tố “lệch chuẩn”, từ đó, nhà văn đã vận dụng để trở thành chất liệu trong tác phẩm của mình. Với suy nghĩ này, anh không bao giờ hụt đề tài. Cứ bám lấy thời sự mà múa bút đặng đem lại tiếng cười hả hê, tiếng nấc nghèn nghẹn cho người đọc.
Điều này, ta có thể thấy trong tác phẩm khi anh chạm đến mặt trái của công việc tưởng rằng hết sức cao quý:
“Tuy ngưng làm từ thiện, nhưng chị vẫn đều đặn bán nước thánh “Tâm Thiện Pháp Thủy”, bán online sách “Nguyện Lành - Lành Nguyện”, và bán cả combo “Thiện nguyện tinh gọn” - gồm: áo nhóm, băng rôn, sticker khóc và bản nhạc nền cảm động.
Dân mạng đúc kết:
“Người ta thiện nguyện để giúp đời. Còn chị Bảy thì nguyện cho cái thiện… mang tên mình”.
Cái cười của Trần Minh Cường thâm trầm, chua chát, gợi nhiều suy nghĩ. Kể ra anh là một người giỏi quan sát và thường suy ngẫm thấu đáo, thế nhưng đâu là kinh nghiệm mà anh khiến bạn đọc bật ra được tiếng cười? Với câu hỏi này, sau khi đọc xong tập trào phúng “Ngậm cười”, tôi nhớ đến “quái kiệt” NSND Ba Vân từng chia sẻ kinh nghiệm: “Theo tôi, yếu tố bất ngờ là một trong thủ pháp để gây cười”.