Cùng vui với “một thứ văn rất vui”

Trong nghề cầm bút, sống bằng con chữ, lấy chữ làm phương tiện để trình bày suy nghĩ, nhân sinh quan của mình, tôi dám quả quyết, một khi viết những trang văn tạo ra tiếng cười là điều không bao giờ dễ dàng. Chính vì thế khi nhìn lại tiến trình phát triển văn học Việt Nam, kể từ năm 1930 đến nay, ta thấy số lượng tác giả viết văn cười, trào phúng, châm biếm chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Rất ít ỏi.

Ngẫm ra, qua vấn đề này, ta có thể nhìn thấy sự “nghịch lý” ngay trong tính cách người Việt: dù thích cười, hay cười nhưng tại sao không có nhiều tác phẩm hài hước? Nhà văn hóa Nguyễn Văn Vĩnh hoàn toàn có lý khi nhận xét: “An Nam ta có một thói lạ là thế nào cũng cười. Người ta khen cũng cười, người ta chê cũng cười. Hay cũng hì, mà dở cũng hì; quấy cũng hì. Nhăn răng hì một tiếng, mọi việc hết nghiêm trang”.

vu-trong-phung-bac-thay-viwet-thu-van-rat-vui.jpg
Nhà văn Vũ Trọng Phụng là bậc thầy của “một thứ văn rất vui” qua danh tác “Số đỏ”.

Thật lạ lùng là vào thời điểm đầu thế kỷ XX - lúc thể loại tân văn xuất hiện trong trường văn trận bút nhưng vẫn chưa có nhiều người viết trào phúng, viết về tiếng cười đó. Phải đợi đến lúc sự có mặt của nhà văn Nguyễn Công Hoan, trong “Nhà văn hiện đại”, nhà phê bình Vũ Ngọc Phan nhận định: “Những truyện ngắn của ông tiêu biểu cho một thứ văn rất vui, thứ văn mà có lẽ từ ngày trước nước Việt Nam có tiểu thuyết viết theo lối mới, người ta chỉ thấy ở ngòi bút ông mà thôi” (NXB Thăng Long 1959, - tr. 1069). Trong quá trình đến với “một thứ văn rất vui”, nhà văn Vũ Trọng Phụng đã có “cú làm bàn” ngoạn mục là để lại danh tác “Số đỏ”.

Chính thế hệ Nguyễn Công Hoan, cùng thời với nhà văn, nhà báo Vũ Bằng, Tam Lang, Hoàng Tích Chu, Ngô Tất Tố, Đồ Phồn, Vũ Trọng Phụng… đã sử dụng “thứ văn rất vui” ấy trên báo chí qua các chuyên mục như Hài đàm, Nói hay đừng, Xã hội ba đào ký, Bức tranh vân cẩu… Rồi mãi về sau, các thể loại trào lộng ấy mới có sân chơi riêng trên những tờ báo “chuyên trị” tiếng cười như Phong Hóa, Loa, Vịt đực…

Vậy đâu là tờ báo cười đầu tiên của nền báo chí nước nhà? Ta biết, từ năm 1930 nhà văn Nhất Linh có giấy phép tờ Tiếng cười nhưng không có tiền ra báo. Căn cứ “Thư mục báo chí Việt Nam” (PSG, PTS Tô Huy Rứa chủ biên - NXB Chính trị Quốc gia - 1988), ta có thể xác định tờ báo trào phúng đầu tiên của nước ta chính là tờ Duy Tân, ra đời vào ngày 15/11/1931: đúng như trong “Những cây cười tiền chiến” (Cơ sở Văn Học XB năm 1971), nhà văn Vũ Bằng đã khẳng định.

Những thông tin này cho thấy thể loại biếm họa, phê bình, đả kích vốn là “đặc sản” của nền báo chí Việt Nam hiện đại. Một thể loại đã góp phần không nhỏ là thông qua tiếng cười, các nhà văn, nhà báo thể hiện vai trò công dân của mình. Thế nhưng vì sao thể loại này, hiện nay hầu như đã trở thành “của hiếm” trên mặt báo, có phải do chúng ta không còn… thích cười, ngại đụng chạm hay vì lý do gì khác?

Nếu trước đây, thông qua thể loại này, báo chí lẫn văn học chúng ta đã hình thành những cây bút tiêu biểu, góp phần làm nên sự phong phú, đa dạng cho bạn đọc thì nay ta thấy gì? Thấy rằng, cả hàng chục năm nay vẫn chưa xuất hiện, vẫn chưa có thế hệ tiếp nối. Tại sao? Trước mắt ta thử đặt câu hỏi: Viết trào phúng, châm biếm dễ hay khó? Quá dễ. Bất kỳ thời buổi nào, đã nhà văn có máu cười thường trực trong suy tư ắt người đó đều có thể nhìn ra lắm hoạt cảnh để cười.

Nói cách sự vận hành của một xã hội, ngay trong đời thường bao giờ cũng xảy ra những yếu tố “lệch chuẩn”, từ đó, nhà văn đã vận dụng để trở thành chất liệu trong tác phẩm của mình. Với suy nghĩ này, ta thấy nhà văn viết thể loại trào phúng không bao giờ hụt đề tài. Cứ bám lấy thời sự mà múa bút đặng đem lại tiếng cười hả hê, tiếng nấc nghèn nghẹn cho người đọc. Rõ ràng, quá dễ.

Vâng, dễ đến độ khi thời sự đi qua thì hỡi ôi, những trang viết đó cũng… “mất hút con mẹ hàng lươn”. Không một ai nhớ đến nữa. Thế đấy. Hóa ra viết trào phúng, châm biếm cực khó. Vì rằng, từ một thời sự xảy ra trong thời điểm này nhưng rồi sau đó khi gặp sự việc tương tự người ta lại nhớ đến. Ấy mới là cái tài của nhà văn chuyên nghiệp muốn đem lại tiếng cười cho bạn đọc, từ trang viết của mình.

Không cần lật lại, nhìn lại cả quá trình hình thành của dòng văn học này, chỉ tính vài năm trở lại đây, ta phải thừa nhận vẫn chưa có nhiều cây bút “nối gót” các bậc đàn anh như Đồ Bì, Lê Thị Liên Hoan, Lê Văn Nghĩa, Hoàng Thiếu Phủ… Rõ ràng đây là một vấn đề rất đáng suy nghĩ. Tuy nhiên, sự thiếu sót này ắt có cơ hội khắc phục vì làng báo chúng ta, hiện nay, mới vừa xuất hiện thêm cây bút Lê Thiếu Nhơn.

Nói như thế vì với tập truyện trào phúng “Kế hoạch tỏa sáng khắp hành tinh” (NXB Tổng hợp TP. Hồ Chí Minh) nối tiếp “Cơn cao hứng đáng giá ngàn vàng” cách đây 3 năm của Lê Thiếu Nhơn , có thể nói đây là những pha “đá giò lái” cực đẹp, vì xưa nay, công chúng biết anh với tư cách nhà thơ, nhà phê bình hơn là cây bút trào phúng. Vậy mà, anh đã có những cú “làm bàn” đẹp mắt.

Có thể kể đến hàng loạt những truyện ngắn như “Chỉ tại cái khẩu trang”, “Có tiền thỏa sức mua danh”, “Thú chơi ảo giác tiền tỷ”, “Tập viết theo phong cách bác sĩ”… chứng tỏ Lê Thiếu Nhơn đã là cây bút “có nghề”. Vậy, đâu là kinh nghiệm của anh? Nhà thơ Lê Thiếu Nhơn cho biết: “Truyện trào phúng dù ngắn dù dài, cũng là một thể loại văn chương dành cho những người biết cười và dám cười. Bởi lẽ truyện trào phúng lấy tiếng cười để khái quát những sự kiện nóng bỏng và nhân vật chung quanh”; anh còn suy nghĩ: “Và, biết đâu, tiếng cười giúp chúng ta trưởng thành hơn và nhân ái hơn, giữa cuộc đời bộn bề nhiễu nhương thương khó âu lo này”.

Tôi hoàn toàn đồng ý với anh, chỉ nhấn mạnh thêm cái ý của anh: “dám cười”. Có như thế may ra, các tiểu phẩm, truyện ngắn của chúng mới nên cơm cháo gì đó, bằng không một khi thời sự đã đi qua thì nó không còn dấu vết mảy may gì nữa. Hóa viết cho thể loại này không dễ “ngon ăn”.

Mà dù không dễ “ngon ăn” nhưng hiện nay vẫn còn có người như trường hợp nhà thơ Lê Thiếu Nhơn là sự ra mắt tác phẩm “Ngậm cười” (NXB Tổng hợp TP. Hồ Chí Minh) mới đây của đạo diễn, nhà văn Trần Minh Cường. Là một tác giả mới gia nhập vào làng cười trong nghề chữ nghĩa? Một đạo diễn già dặn viết những tiểu phẩm cho VTV, HTV dàn dựng? Một nhà báo phản ánh lại những góc nhìn về cuộc đời, xã hội, nhân tình thế thái bằng “một thứ văn rất vui”?

Tôi nghĩ, ở Trần Minh Cường đã có những yếu tố này. Trước hết về đặt tựa của mỗi tiểu phẩm là cách chơi chữ như Say nắng - nắng… say, Danh vọng - vọng… danh, Nhiệt huyết - huyết nhiệt, Tốt nghiệp - nghiệp tốt, Chính trực - trực… chính v.v… Đây “báo hiệu” về sự trái khoáy nào đó mà anh đang muốn đề cập đến. Một nhà văn có máu cười thường trực trong suy tư ắt người đó đều có thể nhìn ra lắm hoạt cảnh để cười.

Trong tập “Ngậm cười”, ta ngạc nhiên khi nhận ra gần như ở vấn đề nào, Trần Minh Cường cũng có thể đưa ra góc nhìn riêng độc đáo hoặc trái khoáy tức cười, hoặc bi hài nhốn nháo. Không phải viết bằng tưởng tượng, mà chất liệu chính là những gì đã và đang diễn trong đời sống này, có thể đó là sự háo danh, đạo đức giả v.v… Sự vận hành của một xã hội, ngay trong đời thường bao giờ cũng xảy ra những yếu tố “lệch chuẩn”, từ đó, nhà văn đã vận dụng để trở thành chất liệu trong tác phẩm của mình. Với suy nghĩ này, anh không bao giờ hụt đề tài. Cứ bám lấy thời sự mà múa bút đặng đem lại tiếng cười hả hê, tiếng nấc nghèn nghẹn cho người đọc.

Điều này, ta có thể thấy trong tác phẩm khi anh chạm đến mặt trái của công việc tưởng rằng hết sức cao quý:

“Tuy ngưng làm từ thiện, nhưng chị vẫn đều đặn bán nước thánh “Tâm Thiện Pháp Thủy”, bán online sách “Nguyện Lành - Lành Nguyện”, và bán cả combo “Thiện nguyện tinh gọn” - gồm: áo nhóm, băng rôn, sticker khóc và bản nhạc nền cảm động.

Dân mạng đúc kết:

“Người ta thiện nguyện để giúp đời. Còn chị Bảy thì nguyện cho cái thiện… mang tên mình”.

Cái cười của Trần Minh Cường thâm trầm, chua chát, gợi nhiều suy nghĩ. Kể ra anh là một người giỏi quan sát và thường suy ngẫm thấu đáo, thế nhưng đâu là kinh nghiệm mà anh khiến bạn đọc bật ra được tiếng cười? Với câu hỏi này, sau khi đọc xong tập trào phúng “Ngậm cười”, tôi nhớ đến “quái kiệt” NSND Ba Vân từng chia sẻ kinh nghiệm: “Theo tôi, yếu tố bất ngờ là một trong thủ pháp để gây cười”.

Lê Minh Quốc

Các tin khác

Enhanced Games và sự trung thực

Enhanced Games và sự trung thực

Enhanced Games (EG) là giải thi đấu thể thao dành cho các vận động viên sử dụng doping. Ý tưởng này nghe qua thì thật điên rồ, nhưng sự kiện EG đầu tiên vừa diễn ra vào ngày 24/5 tại thành phố Las Vegas, Mỹ. Giải đấu lôi kéo sự tò mò của cả những người không mấy mặn mà với thể thao. Ai cũng muốn biết xem khoảng cách giữa các vận động viên có và không sử dụng chất cấm là bao xa.

Hào quang thuê bao

Hào quang thuê bao

Khi một bức ảnh chụp tại Park Hyatt, khoang thương gia Emirates hay bàn tiệc omakase có thể được mua với giá 15.000 đồng, điều đáng ngạc nhiên không còn là việc người ta nói dối. Con người từ lâu đã nói dối về tuổi tác, gia thế, tài năng và tình yêu. Điều đáng ngạc nhiên là lần đầu tiên trong lịch sử, những lời nói dối ấy được chuẩn hóa thành sản phẩm, niêm yết giá công khai và phân phối với quy mô công nghiệp. Thị trường chỉ đơn giản đáp ứng một nhu cầu có thật: nhu cầu được nhìn thấy như một người khác.

Bảo vệ sở hữu trí tuệ - thay đổi ngành công nghiệp sáng tạo

Bảo vệ sở hữu trí tuệ - thay đổi ngành công nghiệp sáng tạo

Trong bối cảnh vi phạm bản quyền trực tuyến diễn ra với tốc độ báo động và ngày càng tinh vi, Công điện số 38/CĐ-TTg của Thủ tướng Chính phủ như một tín hiệu mạnh mẽ khẳng định tinh thần thượng tôn pháp luật và cam kết của Việt Nam trong việc siết chặt thực thi quyền sở hữu trí tuệ, với quyết tâm lập lại trật tự trên không gian số và bảo vệ môi trường sáng tạo.

Người giữ lửa trên đỉnh sương mù

Người giữ lửa trên đỉnh sương mù

Ở vùng núi cao, đá là thứ già nhất. Người Mông bảo đá không có miệng nhưng đá biết kể chuyện. Lý Hoàng Cung là người biết nghe đá kể. Gần 30 năm khoác sắc phục Công an, chị đi qua bao bản làng, bao vui buồn của đồng bào mình. Công việc cho chị sự vững vàng, thơ giữ lại những rung động. Vì thế, giữa những đêm gió núi ở Lao Chải, chị vẫn nhận ra một nụ đào vừa nở hay ánh đèn khuya từ một bản xa để lặng lẽ cất thành thơ. Nữ Trưởng Công an xã Lao Chải (Lào Cai) giữ bình yên bằng trách nhiệm và giữ vẻ đẹp của cuộc sống bằng cảm xúc.

World Cup phá vỡ nỗi sợ hãi ở "thủ phủ Mexico" tại Los Angeles

World Cup phá vỡ nỗi sợ hãi ở "thủ phủ Mexico" tại Los Angeles

Từ nhiều tháng nay, cộng đồng người Mexico ở Huntington Park, Los Angeles liên tục trở thành mục tiêu của các cuộc càn quét do Cơ quan Thực thi di trú và Hải quan Mỹ (ICE) thực hiện. Áp lực nặng nề này, cộng thêm tình trạng lạm phát leo thang, đã đẩy phần lớn cư dân nơi đây vào trạng thái hoảng sợ, buộc họ phải tự giam mình trong nhà và tuyệt đối né tránh các không gian công cộng. Tuy nhiên, ngày hội World Cup 2026 đã làm thay đổi hoàn toàn diện mạo và tâm lý trên các con phố chỉ trong một đêm.

Nguy cơ sụp đổ khí hậu và bài toán sinh tồn của nền văn minh

Nguy cơ sụp đổ khí hậu và bài toán sinh tồn của nền văn minh

Đợt tăng nhiệt kỷ lục vào tháng 5/2026 không chỉ là một cột mốc số liệu đơn thuần, đó là hồi chuông cảnh báo về sự sụp đổ của hệ thống điều hòa tự nhiên đã bảo vệ nhân loại suốt 12.000 năm qua. Khi các điểm đảo chiều khí hậu đang bị kích hoạt với tốc độ không thể kiểm soát, cái giá phải trả giờ đây chính là sự sinh tồn của nền văn minh.

Khi cỏ tự nhiên được "trồng bằng công nghệ"

Khi cỏ tự nhiên được "trồng bằng công nghệ"

Thay vì phụ thuộc vào ánh nắng mặt trời hay thổ nhưỡng tự nhiên tại chỗ, toàn bộ hệ thống thảm nhung phục vụ World Cup 2026 tại 11 sân bóng ở Mỹ đều được kiến tạo, vận chuyển, lắp đặt và duy trì bằng những giải pháp kỹ thuật sinh học và cơ khí tối tân nhất trong lịch sử thể thao thế giới. Những ghi nhận thực tế từ các kỹ sư tại hiện trường đã hé lộ nhiều bí mật kinh ngạc về quy trình chuẩn bị mặt sân khắt khe chưa từng có này.

Mật mã thiêng nơi đội tuyển Argentina đóng quân tại World Cup 2026

Mật mã thiêng nơi đội tuyển Argentina đóng quân tại World Cup 2026

Giữa cái nóng hầm hập vùng Trung Tây nước Mỹ, đội tuyển Argentina thiết lập đại bản doanh tại Kansas City chuẩn bị bảo vệ ngai vàng World Cup 2026. Bất chấp thời tiết khắc nghiệt và gợi ý đổi địa điểm từ FIFA, Lionel Messi cùng đồng đội vẫn kiên định bám trụ tại đây. Đây không đơn thuần là quyết định hậu cần kỹ thuật, mà là sự tính toán kỹ lưỡng nhằm tìm kiếm không gian bình yên, kết nối văn hóa quê hương và tiếp nhận báu vật tinh thần vô giá truyền lại từ lịch sử chính trị, thể thao vĩ đại dân tộc Nam Mỹ.

Kỳ 3: Toán Castor và chuyên án PY27

Kỳ 3: Toán Castor và chuyên án PY27

Hơn một tháng sau khi điệp viên đơn tuyến Phạm Chuyên, bí danh Ares xâm nhập miền Bắc bằng đường biển, CIA và Liên đoàn 77 quyết định cho toán gián điệp biệt kích mang biệt danh Castor nhảy dù xuống tỉnh Sơn La. Nhiệm vụ của toán là thu thập tin tức tình báo về hoạt động chuyển quân của Quân đội miền Bắc trên Quốc lộ 6 - con đường chính xuyên qua các tỉnh Tây Bắc đến Tây Nam tỉnh Sầm Nưa (Lào). Tuy nhiên, chỉ 3 ngày sau, cả 4 thành viên đều bị bắt, mở ra chuyên án PY27 của Công an miền Bắc.

Thụy Sỹ tạm tránh được “khoảnh khắc Brexit” của riêng mình

Thụy Sỹ tạm tránh được “khoảnh khắc Brexit” của riêng mình

Ngày 14/6, hơn 59% cử tri Thụy Sĩ đi bỏ phiếu cho cuộc trưng cầu dân ý về đề xuất giới hạn dân số ở mức 10 triệu người vào năm 2050. Gần 55% phản đối, 45% ủng hộ - khoảng cách đủ để ngăn một cuộc va chạm có thể định hình lại quan hệ giữa Bern và Brussels trong nhiều thập niên tới nhưng vẫn còn những bất đồng.

"Danh phận" Hoành Sơn Quan phải chờ đợi đến bao giờ?

"Danh phận" Hoành Sơn Quan phải chờ đợi đến bao giờ?

Đến thời điểm này, "danh phận" di tích Hoành Sơn Quan nằm trên đỉnh đèo Ngang vẫn bị "treo" trong suốt hàng thập niên qua và chưa chốt định được một cách rõ ràng với một tâm thế hoàn toàn mới. Vì vậy, đã đến lúc phải có "trọng tài" thiết lập cơ chế đồng quản lý, phát huy giá trị di tích.

Di sản nặng nề của cuộc chiến Mỹ - Iran

Di sản nặng nề của cuộc chiến Mỹ - Iran

Bản ghi nhớ Islamabad giữa Mỹ và Iran đã khép lại 110 ngày xung đột khốc liệt. Tuy nhiên, ngừng bắn không đồng nghĩa với việc những hệ lụy của cuộc chiến kết thúc. Đằng sau tiếng súng là những thành phố tan hoang, hàng nghìn thương vong và những dư chấn kinh tế đang lan rộng vượt xa khu vực Trung Đông.

Những nút thắt phía sau Bản ghi nhớ Islamabad

Những nút thắt phía sau Bản ghi nhớ Islamabad

Tiếng súng đã lắng xuống, những siêu tàu chở dầu đầu tiên đã quay trở lại eo biển Hormuz và Trung Đông đang bước vào giai đoạn hậu chiến. Tuy nhiên, chương trình hạt nhân Iran, tình hình Lebanon và tương lai của eo biển Hormuz vẫn là những bài toán chưa tìm được lời giải cuối cùng, có thể quyết định thành bại của Bản ghi nhớ Islamabad trong thời gian tới.

Để không ai bị bỏ lại trong hành trình chuyển đổi xanh

Để không ai bị bỏ lại trong hành trình chuyển đổi xanh

Hội đồng nhân dân TP Hà Nội đã thông qua nghị quyết quy định chính sách hỗ trợ chuyển đổi phương tiện giao thông đường bộ từ sử dụng nhiên liệu hóa thạch sang sử dụng năng lượng sạch và khuyến khích sử dụng giao thông công cộng trên địa bàn thành phố. Theo đó, thành phố hỗ trợ trực tiếp bằng tiền đối với cá nhân thuộc hộ nghèo có đăng ký “nơi cư trú” hoặc “nơi ở hiện tại” trên phần mềm quản lý VNeID thuộc địa bàn TP Hà Nội do UBND cấp xã xác nhận và chịu trách nhiệm.

Vai trò Pakistan trong việc giải quyết xung đột Iran

Vai trò Pakistan trong việc giải quyết xung đột Iran

Cuộc chiến kéo dài 3 tháng đầu năm 2026 giữa một bên là liên minh Mỹ - Israel và một bên là Cộng hòa Hồi giáo Iran đã đẩy thế giới tới bờ vực cuộc khủng hoảng năng lượng toàn diện và nguy cơ bùng nổ chiến tranh tổng lực tại Trung Đông. Giữa cơn bão lửa, sự xuất hiện của Pakistan trong vai trò kiến trúc sư trưởng cho thỏa thuận hòa bình đã đem đến cho chúng ta góc nhìn mới đầy thú vị về cách mà một quốc gia có thể góp phần xoay chuyển cục diện địa chính trị quốc tế.

Sân khấu chính trị và thể thao

Sân khấu chính trị và thể thao

Ngày hội bóng đá lớn nhất thế giới World Cup 2026 đang diễn sôi động, thu hút sự quan tâm của người hâm mộ khắp thế giới. Nhưng, không chỉ là một sự kiện thể thao, giải đấu này còn trở thành sân khấu lớn mà ở đó giới thể thao và chính trị đã bắt tay giữa những mâu thuẫn và lợi ích.

Tô đậm một vị thế mới

Tô đậm một vị thế mới

Thủ tướng Chính phủ Lê Minh Hưng và đoàn đại biểu cấp cao Việt Nam vừa kết thúc tốt đẹp chuyến công tác tham dự Hội nghị cấp cao kỷ niệm 35 năm quan hệ ASEAN - Nga và có các hoạt động song phương tại thành phố Kazan, Cộng hòa Tatarstan, Liên bang Nga từ ngày 16 đến 18/6/2026 theo lời mời của Tổng thống Liên bang Nga Vladimir Putin. Đây là chuyến thăm có ý nghĩa đặc biệt, đồng thời cũng đã đạt được những kết quả tích cực, khẳng định hình ảnh Việt Nam là cầu nối tin cậy trong ASEAN, là bạn bè thủy chung, chân thành của Nga.

Nhà báo Lưu Văn Hân, người đổi mới lặng lẽ

Nhà báo Lưu Văn Hân, người đổi mới lặng lẽ

Trên căn hộ tầng thứ 31 của khu nhà chung cư bên tả sông Hồng, gần mé cầu Long Biên, Hà Nội, ở tuổi 90, nhà báo Lưu Văn Hân vừa lục lại trí nhớ để giúp tôi ghi tư liệu, vừa để mắt, trò chuyện với người vợ 86 tuổi đang ốm nặng để giúp bà rèn luyện trí nhớ. Vậy mà ông vẫn rộn ràng câu chuyện, nhớ rành rẽ nhiều chi tiết của những công việc đã qua, những con người gắn bó với ông suốt cuộc đời làm báo.

Cuộc chia tay với vị trí trung tâm

Cuộc chia tay với vị trí trung tâm

Một buổi chiều cuối tháng 5/2026, trên mạng xã hội xuất hiện hàng loạt dòng trạng thái của các nhà báo kỳ cựu. Có người chia sẻ lại hình ảnh những tòa soạn từng gắn bó nhiều năm, có người nhắc tên những tờ báo đã trở thành một phần ký ức của đô thị Sài Gòn, cũng có người chỉ lặng lẽ đăng một dấu chấm lửng. Những chia sẻ ngắn ngủi ấy phản ánh tâm trạng của những người đang chứng kiến một bước chuyển quan trọng của báo chí thành phố trong tiến trình sắp xếp, tinh gọn hệ thống cơ quan báo chí.