Vua hám lợi

Ở một thị trấn nhỏ miền Bắc có một người mà ai cũng biết, gọi là “Vua hám lợi”- đó là lão Vương. Lão Vương năm nay hơn năm mươi tuổi, dáng người không cao nhưng đôi mắt lão cực kỳ linh lợi, lúc nào cũng đảo quanh như thể đang tìm cơ hội kiếm lợi tiếp theo.

Người trong thị trấn đều nói: “Lão Vương mà không kiếm được lợi thì cả ngày khó chịu”. Triết lý kiếm lợi của lão rất đơn giản: không tốn tiền thì càng tốt, mà đã tốn thì phải đáng đồng tiền. Trước cửa nhà lão có dán một đôi câu đối “Có thể tiết kiệm thì tiết kiệm - Nếu nhặt được gì thì cứ nhặt”, hàng chữ ngang là “Tuyệt đối không chịu thiệt”.

z7878804850705-b49363493e26eb7d81d36a781a0df1d6.jpg
Minh họa: Lê Tâm

Một hôm, nhân dịp mới khai trương một siêu thị, thị trấn tổ chức hoạt động: chỉ cần chia sẻ tờ quảng cáo cho bạn bè thì được nhận miễn phí một chai nước khoáng. Thấy vậy, lão Vương lập tức chia sẻ, không chỉ bằng điện thoại của mình mà còn dùng cả điện thoại của vợ và con chia sẻ tờ quảng cáo thêm ba lần nữa, sau đó lão đem ba chiếc điện thoại đi lấy nước. Nhân viên siêu thị nhìn lão, không nhịn được, nói: “Bác ơi, mỗi người chỉ được nhận một chai thôi ạ”. Lão Vương nghiêm túc đáp: “Tôi là chủ gia đình, nhưng tôi cũng là ba người trong một nhà đấy chứ!”. Người nhân viên dở khóc, dở cười đành lấy ba chai nước đưa cho lão.

Ngày hôm sau, siêu thị lại tung chiêu khuyến mãi “mua một, tặng một” bánh mỳ. Lão Vương đi mua từ sáng, thấy một ổ bánh mỳ giá bốn đồng, hai ổ là tám đồng, quà tặng cũng là bánh mỳ y hệt. Lão lập tức tính toán “Nếu mình mua làm hai lần riêng, chẳng phải là sẽ được tặng nhiều hơn sao?”.

Thế là lão thanh toán từng ổ một, cố lấy được nhiều hơn người khác hai ổ bánh mỳ. Người xếp hàng phía sau thì thầm: “Ông này khôn quá mức”. Nghe thấy, lão Vương cười đắc ý: “Đó gọi là biết vận dụng cái đầu, không phải là khôn lỏi”.

Bà vợ lão Vương biết rõ thói quen của chồng nhưng chẳng làm gì được. Có hôm, bà bảo lão đi mua xì dầu, trong siêu thị có loại bình to rẻ hơn một hào một cân so với loại bình nhỏ nhưng lão Vương lại ôm về sáu bình nhỏ. Bà vợ cáu tiết: “Chẳng phải là ông quá hồ đồ rồi sao? Mua bình to mới có lợi hơn chứ”. Lão Vương lắc lắc đầu: “Bà thì biết cái gì chứ, vỏ bình nhỏ sau có thể dùng đựng giấm, tính ra thì tôi cũng tiết kiệm được kha khá đấy”.

Có lần, một quán ăn trong thị trấn tổ chức hoạt động ăn thử miễn phí, nguyên tắc là: mỗi người ăn một suất, không được quay vòng ăn lần thứ hai. Lão Vương mặc một chiếc áo ngoài màu xanh đi vào, ăn hết một suất rồi chạy vào toilet, lộn trái áo ra, đội mũ, đeo khẩu trang, lại đứng vào hàng. Kết quả là lão ăn liền ba suất, đến khi bị nhân viên nhà hàng phát hiện: “Bác ơi, bác quay vòng lần này là lần thứ ba rồi đấy”. Lão Vương tỉnh bơ: “Lần thứ nhất tôi là người mặc áo xanh, lần thứ hai tôi là người đội mũ và bây giờ tôi là người đeo khẩu trang, sao lại tính là một người được?”, khiến ông chủ quán phì cười, cho qua. Thậm chí trên xe công cộng, lão Vương cũng phải chiếm phần hơn. Lên xe, lão móc ra một tệ, lái xe nói: “Bác ơi! Giá vé là hai tệ cơ”, lão Vương lập tức gạt đi: “Hôm qua tôi mới trả nhiều hơn một đồng rồi, hôm nay trả thêm một đồng là vừa đủ”. Lái xe dở cười, dở mếu, chỉ còn biết nhấn ga cho xe chạy.

Song có điều không phải lần nào lão Vương cũng đạt được mục đích. Một hôm đi chợ lão thấy dưa hấu bán hai đồng rưỡi một cân thì nói với với chủ sạp: “Hôm qua chẳng phải ông còn bán có hai đồng hai một cân sao? Hạ một chút đi”. Chủ sạp cười, lắc đầu: “Dưa hôm nay tươi ngon, không thể hạ giá được”. Lão Vương ngẫm nghĩ rồi nói: “Vậy thì ông gọt vỏ, bỏ hạt đi rồi bán rẻ hơn một chút được không?”. Chủ sạp không nhịn được, hỏi: “Là ông mua dưa hay mua cười vậy?”, khiến những người xung quanh cười ồ.

Tuy mọi người thường hay đem lão Vương ra làm trò cười nhưng không thể không thừa nhận cuộc sống của lão so với người khác sôi động hơn nhiều. Lão Vương nói: “Không phải là tôi thiếu tiền nhưng tôi cảm thấy giành được một chút lợi ích cũng giống như trúng thưởng vậy, trong lòng vô cùng sảng khoái”.

Trần Dân Phong (dịch)

Truyện vui của Quách Sinh (Trung Quốc)

Các tin khác

Đêm Mê Linh

Đêm Mê Linh

Cha ta là Lạc tướng đất Mê Linh. Mẹ ta là dòng dõi Hùng Vương. Cả hai cai quản một vùng đất với mấy trăm gia nô lo công việc điền trang. Họ cùng trồng cấy, đốn cây, đi săn, đánh cá với mọi người. Cha ta rất khỏe, có thể giương được cây cung mà không ai giương được, nhiều con mãnh thú đã phải bỏ mạng dưới tay người. Mẹ ta rất đảm, không ai dệt lụa khéo bằng bà. Bà lại có một vốn học vấn rất phong phú ít người có.

Khờ quá!

Khờ quá!

Công ty chúng tôi quyết định mở nhà ăn phục vụ bữa sáng và bữa trưa. Chi phí ăn uống được chia đôi giữa công ty và nhân viên, bữa sáng 4 tệ, bữa trưa 6 tệ, ai đăng ký thì ăn. Ngoài ra, do bữa sáng thường gấp gáp, những nhân viên ăn tại nhà ăn công ty được phép đi làm muộn hơn nửa tiếng.

Vắt mình ngoài lan can

Vắt mình ngoài lan can

Phố xá sáng mùa hạ đang yên bình trong không khí mát mẻ, bỗng chốc trở nên hỗn loạn. Trên sân thượng của một khách sạn cao tầng, một thanh niên đang bám mình lơ lửng ngoài lan can sắt. Gã vắt vẻo trong tư thế nguy hiểm, tay không ngừng thả những viên sỏi xuống khoảng không, miệng liên tục lẩm bẩm.

Vực khuya

Vực khuya

Đêm Nga Mi hun hút sâu. Tiếng ve như sôi một lúc đầu hôm rồi ngưng bặt. Giờ đến tiếng dế lích rích. Tiếng tắc kè rõ ràng, gọn ghẽ. Toản thả lỏng người ở thế "xác chết". Để mặc tâm trí mình lang thang trong rừng sâu. Mùa này hoa dẻ nở rộ, thơm như lay như cột. Càng về đêm càng thơm.

Một cú đá chết bảy mạng

Một cú đá chết bảy mạng

Ở Vương Gia Trang, có một người đàn ông trung niên tên là A Lương, 42 tuổi. Anh ta là người trung thực, chăm chỉ và sống giản dị. Anh trồng vài mẫu ngô và khoai lang trên sườn đồi phía sau làng và cách vài ngày lại đi nhổ cỏ cho ngô và khoai lang.

Kẻ điên xem hát

Kẻ điên xem hát

Vào thời nhà Thanh, có một kẻ điên sống ở vùng Giang Nam rất mê xem hát kịch. Mỗi khi đi xem hát, hắn thường vừa xem vừa điên điên khùng khùng kéo ống quần của người khác lên nhìn, miệng còn ngâm nga điệu hát: “Chân vàng nhỏ, chân bạc xinh, kéo quần lên cho mình nhìn ngắm…”.

Đi qua dòng sông

Đi qua dòng sông

Giọng chị mơ hồ và hoảng hốt. Tôi ngước nhìn chị. Dưới ánh trăng, chị đẹp một cách lộng lẫy, như một bức ảnh nàng tiên cá tôi từng được thấy trên tờ họa báo. Làn tóc đen xõa xuống, đôi mắt to tròn lấp lánh. "Chị khổ lắm Hoàng ơi". Tôi khẽ đặt bàn tay lên vai chị: "Ta về thôi chị". Đêm ấy, bu tôi không về vì dì tôi trở bệnh.

Mây trời Huổi Chỏn

Mây trời Huổi Chỏn

Phía ngoài, một khẩu lệnh đanh gọn. Ngay lập tức mũi đột phá gồm ba chiến sỹ cơ động lao thẳng về phía các đối tượng đang chặn đầu tiên, đẩy bật chúng về phía sau. Cực nhanh sau đó, từng tốp hai đồng chí lao vào đánh gục, tước vũ khí, khóa tay các đối tượng. Mấy chục đối tượng hàng sau, hung hãn cầm gậy gộc, vũ khí lao lên nhưng…  hự…ụp…  chúng hoảng loạn quay đầu bỏ chạy.

Vụ cháy hy hữu

Vụ cháy hy hữu

Có một người tên là Hồ Lai, lúc nào cũng nhàn rỗi chẳng có việc gì làm. Anh ta lười biếng và không làm bất cứ công việc nào cho tử tế. Bị gia đình thúc giục, anh ta vay mượn tiền và gom góp đủ để mua một chiếc xe máy cũ rồi bắt đầu buôn bán rau củ.

Không dễ dàng gì

Không dễ dàng gì

A Quý là người bán rau ngoài chợ. Hôm ấy vừa chập tối, anh thu dọn gian hàng đi về thì thấy mấy người hàng xóm đang đứng vây quanh một con chó bàn tán xôn xao.

Chuyện xảy ra trên tàu

Chuyện xảy ra trên tàu

Đoàn tàu khách địa phương dừng lại ở ga để đón tiễn hành khách. Trong số hành khách vừa lên tàu có một cô gái trẻ mặc bộ quần áo rất đẹp và hợp thời trang đang len qua các toa để tìm chỗ ngồi.

Những nẻo đường hoa

Những nẻo đường hoa

Bố làm quen với mẹ từ đó, mẹ cũng mở lòng nghe bố kể chuyện chiến tranh, bố kể cho mẹ nghe cả câu chuyện tình buồn của bố và cô Thảo. Cô ấy hứa sẽ đợi bố đi chiến trận trở về, chiếc khăn tay cô ấy tặng bố còn thêu hai chữ "đợi chờ" bằng sợi chỉ màu đỏ chói. Nhưng, năm 1973, cô ấy gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong, chiến tranh không cướp được bố, nhưng đã cướp mất cô Thảo trong một lần tải đạn ra chiến trường.

Mùa hoa trắng không trở lại

Mùa hoa trắng không trở lại

Em đến từ khi nào. Cánh tay em quấn chặt, vai tôi nóng rực, hơi thở dồn dập, đôi má ấm mềm như tan chảy, thấm dần vào từng mạch máu. Bờ môi căng mọng khẽ chạm, run run hòa vào nhịp tim thổn thức. Nụ hôn nồng nàn đưa tôi lạc giữa cánh đồng tam giác mạch phảng phất hương hoa trong gió núi.

Sương bên đá núi

Sương bên đá núi

Pháo nghe tiếng "rầm", vội cầm đèn pin chạy ra. Dưới ánh sáng vàng vọt, lão trưởng bản lồm cồm bò dậy, bộ áo chàm rách toạc một mảng ở vai, máu rỉ ra thẫm cả vạt vải. Mắt lão cứ trợn ngược nhìn vào vách đá tối om, mồm lầm bầm: "Nó phạt tao... Con ma dốc nó phạt tao thật rồi, Pháo ơi...".

Tiếng huýt sáo kỳ diệu

Tiếng huýt sáo kỳ diệu

Trương Tiểu Dũng bị gãy chân nên phải nhập viện. Trong thời gian này, do bị bó bột nên anh không thể đi lại, may sao trong phòng bệnh có cụ Trần cũng bị thương ở chân nên có thể cùng anh trò chuyện cho đỡ buồn.

Kẻ cắp siêu cấp

Kẻ cắp siêu cấp

Hắc Tam là kẻ cắp có uy tín nhất trong giới trộm cắp, kinh nghiệm “làm việc” nhiều năm đã giúp hắn phát triển được thị lực nhạy bén và khả năng phán đoán phi thường, một khi đã bị hắn nhắm tới thì không một “con mồi” nào có thể trốn thoát.

Làm bảo vệ cũng cần có kỹ năng

Làm bảo vệ cũng cần có kỹ năng

Đinh Tiểu Cương nhận bộ đồng phục bảo vệ, mặc vào và bắt đầu làm bảo vệ. Công việc của Đinh Tiểu Cương không mấy bận rộn, chỉ có việc đi dạo quanh khu phố. Cảm thấy bồn chồn, anh quyết định kiểm tra camera an ninh để xem ai đã lấy trộm cục pin của mình. Tuy nhiên, khi vào phòng giám sát, anh phát hiện chỉ có năm màn hình hiển thị hình ảnh; những màn hình còn lại đều bị hỏng.

Cây đào phai bên bờ rào đá

Cây đào phai bên bờ rào đá

Xóm nhỏ im ắng bỗng rộ lên khi hay tin A Châu bất ngờ trở về. Ai cũng nghĩ rằng A Châu đã không còn trên đời này nữa. Những vụ lật tàu, đắm tàu trên biển, người không rõ tung tích. Nghe đâu hồi đó A Châu cũng trên chuyến tàu ấy...

Trứng gà hàng xóm

Trứng gà hàng xóm

Ở một thị trấn yên tĩnh, có ông Vương và ông Lý là hàng xóm sát vách nhau. Hai nhà chỉ có một bức tường đất thấp ngăn cách với nhau, ngày qua ngày lại, quan hệ khá thân thiết.

Thảm kịch hôn nhân

Thảm kịch hôn nhân

Rồi cô gái trẻ cười hồn nhiên, còn Della lúc đó chỉ nghĩ đó là những chuyện phù phiếm. Vì Bishop quá đẹp còn Elise quá quyến rũ, chỉ những kẻ hẹp hòi mới thêu dệt nên chuyện ngoại tình. Bà đã từng tin như thế. Nhưng giờ đây bà hối hận vì đã tiễn Jakie đi.