Hào quang thuê bao

Khi một bức ảnh chụp tại Park Hyatt, khoang thương gia Emirates hay bàn tiệc omakase có thể được mua với giá 15.000 đồng, điều đáng ngạc nhiên không còn là việc người ta nói dối. Con người từ lâu đã nói dối về tuổi tác, gia thế, tài năng và tình yêu. Điều đáng ngạc nhiên là lần đầu tiên trong lịch sử, những lời nói dối ấy được chuẩn hóa thành sản phẩm, niêm yết giá công khai và phân phối với quy mô công nghiệp. Thị trường chỉ đơn giản đáp ứng một nhu cầu có thật: nhu cầu được nhìn thấy như một người khác.

1.Mỗi thời đại, người ta chứng minh sự giàu có bằng một cách khác nhau. Thế kỷ 19, sự giàu có được miêu tả bằng dinh thự và những cỗ xe ngựa dát vàng. Thế kỷ 20 lại là những chiếc siêu xe và số tiền triệu đô la trong tài khoản. Còn thế kỷ 21, đặc biệt với thế hệ GenZ, sự giàu có đôi khi chỉ cần là một bức ảnh chụp ly cocktail ở “hidden bar” 5 sao mà mình chưa bao giờ nhấp ngụm nào.

Đây không phải thoái hóa, mà là dạng tiến hóa của mạng xã hội. Các bạn trẻ đã rút gọn toàn bộ vật chất của địa vị xã hội xuống còn một tệp JPEG, bán với giá 15.000 đồng, rẻ hơn một ly trà chanh vỉa hè.

Xã hội học gọi đó là bước nhảy vọt của loài người trong việc giải phóng ký hiệu khỏi vật thể. Tôi gọi đó là một trò hề hoàn hảo.

img-9911.jpg
Ảnh minh họa

Lucy Nguyễn (tên nhân vật đã được thay), 27 tuổi, một influence có hơn 100.000 người follow trên Instagram, ngồi trong quán cà phê nhỏ trên phố đi bộ Nguyễn Huệ với ly bạc xỉu nguội, chỉnh sửa một bài đăng về cuộc đời mình, cuộc đời mà trong đó cô đang ngồi ở quầy bar khách sạn Park Hyatt sang trọng với ánh đèn vàng dịu, nhìn ra khu phố xa xỉ và đắt giá nhất Sài Gòn. Không có gì sai với sự mâu thuẫn này cả. Trong thế giới hiện đại, bản sắc là sản phẩm, và sản phẩm không nhất thiết phải do chính mình sản xuất. Lucy đã thuê ngoài. Cô đang “outsource” chính mình.

“Thị trường phông bạt” hoạt động theo nguyên lý của mọi thị trường văn minh, có cầu ắt có cung. Cầu là nhu cầu muốn trông như mình thuộc về nơi mình chưa từng đến. Cung là những tài khoản bán ảnh độc quyền tại khoang hạng thương gia, phòng VIP bệnh viện quốc tế, các tuần lễ thời trang cao cấp từ Milan đến Thượng Hải hay New York, một bộ sưu tập phong phú đến mức ta nhận ra rằng ai đó đã ngồi lại và suy nghĩ rất nghiêm túc về những vị trí mà tầng lớp trung lưu đang mơ ước xuất hiện. Họ không sai. Đó là nghiên cứu thị trường đúng nghĩa.

Ở phương Bắc xa xôi, người Trung Quốc đã nâng “nghệ thuật phông bạt” lên tầm nghệ thuật quốc gia tinh vi.

Họ không thèm mua lẻ tẻ vài tấm ảnh omakase như chúng ta. Họ chia sẻ căn phòng Ritz-Carlton thành 15 phần, mỗi người 200 nhân dân tệ để lần lượt kéo vali vào sảnh, chụp vài tấm, rồi nhường chỗ cho kẻ tiếp theo.

Túi Hermès được thuê theo ca, Ferrari trắng được mượn trong ngày với 60 người chen chúc chụp hình trước capo xe. Cả một ngành công nghiệp ngầm mọc lên, chụp ảnh du thuyền, trực thăng, ngựa thuần chủng, thậm chí cung cấp GPS giả và bài đăng hộ.

Giấc mơ “bạch phú mỹ” được sản xuất hàng loạt trên WeChat, rẻ như rau, và cũng chóng tan như bọt xà phòng.

Sang Hàn Quốc, nơi cái đẹp và địa vị được thần thánh hóa đến mức phát ốm, “phông bạt” trở thành kịch tính truyền hình. Series “Celebrities” phát trên Netflix đã phơi bày một thế giới influencer mà đàn ông là những chiến lược gia lạnh lùng, còn phụ nữ chỉ biết cắn xé lẫn nhau trong cơn khát được chú ý trên mạng.

Còn, bộ dài tập mới, cũng trên Netflix, “The Art of Sarah”, với Shin Hye-sun nhập vai hoàn hảo, kể về cô gái bình thường biến mình thành nữ hoàng thương hiệu giả, leo thang bằng dối trá, hiến thận, và những lớp danh tính chồng chéo đến mức chính khán giả cũng bị lừa đến phút cuối.

Từ Thượng Hải đến Gangnam, con người hiện đại đang diễn kịch trước gương hai chiều của điện thoại. Họ cười ha hả với nhau trên sân khấu ảo, trong khi đằng sau là nỗi sợ hãi trống rỗng rằng nếu lột bỏ lớp phấn son, bên dưới chẳng còn gì ngoài một sinh vật bình thường, yếu đuối và thèm khát được công nhận.

Trong cuốn sách “Lý thuyết tầng lớp nhàn rỗi” (The Theory of the Leisure Class) xuất bản lần đầu năm 1899 (bản tiếng Việt do Anh Hoa dịch, xuất bản năm 2025), tác giả Thorstein Veblen đã mô tả tiêu dùng phô trương như cách người ta dùng hàng hóa để phát tín hiệu địa vị.

Veblen viết với giọng điệu của người đang quan sát từ xa, với vẻ kinh hoàng kiềm chế của một nhà khoa học. Nhưng, Veblen không thể ngờ rằng, một thế kỷ rưỡi sau, sự phô trương không còn cần đến hàng hóa nữa. Chỉ cần ảnh của hàng hóa. Thậm chí, ảnh thuê của người khác chụp hàng hóa mà mình chưa bao giờ cầm trong tay.

Trên “thị trường phông bạt”, 15.000 đồng mua một bức ảnh, nhưng điều người ta thực sự đang mua là cảm giác được gia nhập, dù chỉ trong mắt người khác, dù chỉ trong khoảng thời gian một bài đăng chưa bị thuật toán chôn vùi. Cảm giác thuộc về. Hàng hóa kỳ lạ nhất của thế kỷ 21, bán kèm bộ lọc ảnh và 15 hashtag.

2.Trở lại câu chuyện của Lucy Nguyễn. Tất nhiên, chúng ta không thể trách Lucy. Trách Lucy là trách một người đang bơi theo dòng nước đang chảy. Câu hỏi văn minh hơn là, ai đã quyết định dòng nước chảy theo hướng đó?

Câu trả lời không hề bí ẩn. Các nền tảng mạng xã hội từ lâu đã phát hiện ra một sự thật đơn giản, não người phản ứng mạnh hơn với hào nhoáng. Một bữa cơm gia đình, dù ngon lành và ấm áp đến mức nào, sẽ ít tương tác hơn một đĩa sushi dát vàng trong nhà hàng omakase.

Không phải vì con người nông cạn, mà vì thuật toán không được thiết kế để đo chiều sâu. Nó đo lượt tương tác, và sự tương tác đến từ sự ngưỡng mộ, từ thèm khát, từ cái cảm giác thoáng qua rằng cuộc đời của người khác đang đẹp hơn cuộc đời của mình.

img-9912.jpg
Ảnh minh họa

Hệ thống ấy không ai ra lệnh xây dựng để tra tấn con người. Nó chỉ đơn giản là đã được tối ưu hóa cho mục tiêu duy nhất mà người ta được phép tối ưu hóa trong một công ty niêm yết, lợi nhuận. Và, lợi nhuận đến từ quảng cáo. Quảng cáo đến từ sự chú ý. Sự chú ý đến từ nội dung gây nghiện. Nội dung gây nghiện nhất là thứ khiến người xem cảm thấy thiếu hụt vừa đủ để tiếp tục cuộn màn hình, nhưng chưa đủ tuyệt vọng để thoát ra. Đó là cân bằng rất tinh tế, và các kỹ sư ở Silicon Valley đã mài giũa nó suốt 20 năm với sự tập trung của thợ đồng hồ Thụy Sĩ.

Kết quả là người dùng sống trong một vũ trụ song song, nơi tất cả mọi người dường như đang ăn ngon hơn, đi xa hơn, sống khỏe hơn, yêu đẹp hơn và kiếm được nhiều hơn mình. Họ quên rằng, mạng xã hội là bản biên tập, không phải bản gốc. Nó là “highlight reel”, không phải trận đấu.

Nhưng, não người không được trang bị công tắc để tắt so sánh. Nó so sánh liên tục, trong khi đủ loại bộ lọc và ứng dụng chỉnh ảnh đang làm việc không mệt mỏi để đảm bảo rằng thứ cung cấp cho não người để so sánh là một tập hợp những dối trá rất đẹp.

3.Erving Goffman từng viết rằng, đời sống xã hội là một chuỗi màn trình diễn. Con người luôn đóng vai, ở văn phòng một kiểu, ở nhà một kiểu, trong quán rượu một kiểu khác.

Đó là sự thật, và nó không đáng lo ngại, vì sau mỗi buổi diễn, cánh gà vẫn còn đó. Một khoảng riêng tư để tháo phục trang, ngồi thở và nhớ ra mình là ai. Mạng xã hội đã dỡ bỏ cánh gà. Sân khấu giờ luôn mở, đèn luôn sáng, khán giả luôn hiện diện, hoặc ít nhất người diễn cứ nghĩ là vậy, và sự khác biệt không còn quan trọng nữa.

Khi một người trẻ thức dậy buổi sáng, việc đầu tiên là kiểm tra xem bài đăng tối qua được bao nhiêu lượt thích, khi họ ăn trưa và nhớ phải chụp ảnh trước, khi họ du lịch và hành trình thực sự là hành trình tìm background đẹp, thì danh tính đã không còn là thứ họ có. Nó là thứ họ đang sản xuất, theo ca, với deadline và KPI ngầm định là mức độ tương tác.

Câu hỏi triết học cũ "Tôi là ai?", đã được thay thế một cách thầm lặng và không bằng câu hỏi thực dụng hơn: "Tôi trông như thế nào?". Khi câu hỏi thứ hai chiếm đủ diện tích trong đầu, câu hỏi thứ nhất trở nên xa xỉ như một chuyến nghỉ dưỡng thực sự, thứ mà hầu hết mọi người không có nhưng đều có ảnh trên mạng.

Sau vài tháng, Lucy xóa nhiều bài đăng cũ. Chẳng phải vì cô đã giác ngộ hay nghe podcast về sức khỏe tâm thần số. Lý do của cô khiêm tốn hơn và chính xác hơn mọi lý thuyết, là cô đã thực sự kiệt sức. Kiệt sức vì phải nhớ mình đã mua ảnh nào, đã đặt mình ở đâu trong câu chuyện nào, đã dùng bộ lọc gì vào tuần nào để feed trông nhất quán.

Duy trì một danh tính giả cần nhiều công sức hơn người ta nghĩ. Đó là công việc toàn thời gian không lương, không bảo hiểm, không có ngày nghỉ phép, và KPI lại do thuật toán đặt ra, một ông chủ không bao giờ hài lòng và thay đổi tiêu chí liên tục.

Khi Lucy dừng lại, cô nhận ra điều mà nghe có vẻ tầm thường nhưng thực ra rất khó chịu, đó là cuộc sống thực của cô, với ly bạc xỉu nguội, với buổi tối xem phim một mình, với những khoản chi tiêu không bao giờ được đăng lên mạng, cuộc sống ấy vẫn đang ở đó, kiên nhẫn, không cần được trình bày. Không hào nhoáng nhưng cũng chẳng xấu. Chỉ là đời sống thường nhật, buồn vui cơm áo, thứ diễn ra ngay cả khi không ai nhìn.

Lucy rồi cũng phát hiện ra rằng cuộc đời thật của mình không thú vị lắm. Tin tốt là phần lớn cuộc đời của mọi người khác cũng vậy. Chỉ có điều thuật toán không được lập trình để tiết lộ bí mật ấy. n

Vương Hỉ

Các tin khác

Cuộc chia tay với vị trí trung tâm

Cuộc chia tay với vị trí trung tâm

Một buổi chiều cuối tháng 5/2026, trên mạng xã hội xuất hiện hàng loạt dòng trạng thái của các nhà báo kỳ cựu. Có người chia sẻ lại hình ảnh những tòa soạn từng gắn bó nhiều năm, có người nhắc tên những tờ báo đã trở thành một phần ký ức của đô thị Sài Gòn, cũng có người chỉ lặng lẽ đăng một dấu chấm lửng. Những chia sẻ ngắn ngủi ấy phản ánh tâm trạng của những người đang chứng kiến một bước chuyển quan trọng của báo chí thành phố trong tiến trình sắp xếp, tinh gọn hệ thống cơ quan báo chí.

Vài nghịch lý trong báo chí hiện đại

Vài nghịch lý trong báo chí hiện đại

Trong suốt thời gian vừa qua, báo chí đã trở thành một trong những tâm điểm quan tâm của xã hội. Đầu tiên là câu chuyện sắp xếp lại các cơ quan báo, đài, truyền hình ở các địa phương. Sau đó là những thông tin về việc sẽ xử lý các vi phạm sở hữu trí tuệ trong lĩnh vực báo chí mà điển hình nhất là việc chia sẻ lại các sản phẩm báo chí trên mạng xã hội. Trước đó không lâu, chuyện “báo chí hóa mạng xã hội” cũng đã từng được nhắc tới không ít lần. Tất cả đều cho thấy đang có một dịch chuyển mang tính bước ngoặt đối với báo chí hiện đại Việt Nam hôm nay.

Sợi chỉ vô hình

Sợi chỉ vô hình

Khoảng 5 năm trước, khi bước vào ngôi nhà của một nhân vật cần khai thác cho bài báo dài của mình về chuyên đề biến đổi khí hậu, tôi không nghĩ rằng mình sẽ ám ảnh cho đến tận bây giờ.

Kỳ 2: Điệp viên Ares và Chuyên án BK63

Kỳ 2: Điệp viên Ares và Chuyên án BK63

Tháng 4/1961, sau khi huấn luyện kỹ lưỡng, điệp viên đơn tuyến Phạm Chuyên, bí danh Ares, xâm nhập miền Bắc Việt Nam bằng đường biển, mở màn chiến dịch của CIA đưa gián điệp biệt kích phá hoại miền Bắc. Theo kế hoạch, sau khoảng 1 đến 2 năm, khi đã gây dựng được cơ sở vững và guồng máy hoạt động tốt, Phạm Chuyên có thể chọn người thay thế và trở lại miền Nam. Trong trường hợp bị lộ, Chuyên rút vào rừng trốn, chờ Trung tâm đưa tàu ra đón bằng đường biển…
Nhưng Phạm Chuyên không ngờ mình lại trở thành nhân vật chính trong một chuyên án vô tiền khoáng hậu của lực lượng Công an miền Bắc.

Tôi tin Việt Nam sẽ xây dựng được một ngành công nghiệp điện ảnh thành công

Tôi tin Việt Nam sẽ xây dựng được một ngành công nghiệp điện ảnh thành công

Michael L. Gray là một người viết đã 30 năm gắn bó với Việt Nam, đang hoạt động trong lĩnh vực điện ảnh, hiện tham gia nhiều dự án cùng các hãng phim và nhà sản xuất tại TP Hồ Chí Minh. Với khán giả điện ảnh Việt Nam, Michael được biết tới qua bút danh Anh Mai, đồng biên kịch phim “Long Ruồi” – bộ phim hài hành động do Charlie Nguyễn đạo diễn, từng trở thành hiện tượng phòng vé năm 2011. Michael hiện đang hoàn thành một tập truyện ngắn bằng tiếng Việt và đồng thời tham gia phát triển nhiều dự án điện ảnh mới.
Trong cuộc trò chuyện với CTV Chuyên đề An ninh thế giới Giữa tháng - Cuối tháng, Michael L. Gray nói nhiều tới cấu trúc kịch bản điện ảnh và tương lai của điện ảnh Việt Nam trên bản đồ thế giới.

Khi yêu thương biến thành thù hận

Khi yêu thương biến thành thù hận

Đầu năm 2026, liên tiếp các vụ án mạng do ghen tuông, mâu thuẫn tình cảm xảy ra tại Tuyên Quang, Tây Ninh, Đồng Tháp, Nghệ An… để lại nhiều bi kịch đau lòng. Từ những xung đột tưởng chừng rất nhỏ, nhiều người đã trượt dài trong cơn cuồng ghen, biến yêu thương thành tội ác.

Làm sao có thể “Ta là một, là riêng, là thứ nhất”?

Làm sao có thể “Ta là một, là riêng, là thứ nhất”?

Muốn xuất bản một chương trình âm nhạc nghiêm túc, ít nhất riêng phần nhạc cần thuê nhạc sĩ phối khí, dàn nhạc giao hưởng, ban nhạc nhẹ, dàn nhạc dân tộc, ca sĩ, hợp xướng, thu âm, hậu kỳ. Nhìn cấu hình, có thể áng được tiền tỷ theo nhân lực. Dàn nhạc nhẹ có thể chỉ từ 5-10 nhạc công nhưng dàn giao hưởng thì ít cũng khoảng 80 người. Nếu cứ thế thì làng nhạc làm không hết việc. Nhưng, công nghệ đã làm thay đổi tất cả...

Nhạc sĩ trước “đôi thủ” AI

Nhạc sĩ trước “đôi thủ” AI

AI (trí tuệ nhân tạo) ngày càng ảnh hưởng sâu rộng tới mọi mặt của đời sống. Trong sáng tác âm nhạc, AI đang tạo ra những thay đổi mạnh mẽ, từ hỗ trợ nhạc sĩ viết giai điệu đến hòa âm phối khí, thể hiện tác phẩm. AI là một “cộng sự” đắc lực hay mang đến những thách thức với người làm âm nhạc và đâu là dấu ấn cá nhân trong thời đại công nghệ lên ngôi là những vấn đề nhiều người băn khoăn...

Những băn khoăn trước nguy cơ di tích văn hóa Sa Huỳnh bị biến dạng

Những băn khoăn trước nguy cơ di tích văn hóa Sa Huỳnh bị biến dạng

Hơn một thế kỷ nay, kể từ khi được phát hiện năm 1909, văn hóa Sa Huỳnh nói chung và di tích quốc gia đặc biệt Văn hóa Sa Huỳnh (Quảng Ngãi) nói riêng được các chuyên gia trong và ngoài nước đánh giá là một "trầm tích lịch sử sống". Hiện di tích khảo cổ Văn hóa Sa Huỳnh đang hướng tới là Di sản văn hóa thế giới.

Các chuyên gia nói gì về “khu đất vàng” 19 Lê Thánh Tông?

Các chuyên gia nói gì về “khu đất vàng” 19 Lê Thánh Tông?

Đề xuất di dời Trường Đại học Dược Hà Nội, Khoa Hóa học (Đại học Khoa học tự nhiên - Đại học Quốc gia Hà Nội) để chuyển không gian “Đại học Tổng hợp Hà Nội” tại 19 Lê Thánh Tông thành khu Bảo tàng Đại học thời đại Hồ Chí Minh, là một phương án có trong dự thảo đồ án quy hoạch tổng thể Thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm. Những ngày qua, thông tin này đã trở thành tâm điểm thu hút dư luận với những luồng ý kiến trái chiều...

Hành trình hồi hương của những phận người lầm lỡ

Hành trình hồi hương của những phận người lầm lỡ

“Việc nhẹ, lương cao”, “thế giới tự do”, “không cần lao động vẫn có cuộc sống sung túc, được bảo lãnh đi định cư tại các nước thứ ba như Mỹ, Canada, Australia”... Đó là những lời dụ dỗ khiến một bộ phận đồng bào dân tộc thiểu số ở Tây Nguyên tin theo và di cư bất hợp pháp sang Thái Lan mong được “đổi đời”.

Muôn vẻ sáng tác ca khúc theo “đơn đặt hàng”

Muôn vẻ sáng tác ca khúc theo “đơn đặt hàng”

Trong đời sống âm nhạc, nhiều tác phẩm ra đời theo “đơn đặt hàng” hay yêu cầu, mong muốn nào đó không phải là điều xa lạ. Nhưng vượt ra khỏi mục tiêu ban đầu, nhiều tác phẩm đã ghi dấu ấn bền vững trong lòng công chúng. Đơn đặt hàng - tưởng chừng là khuôn khổ - lại giống như chiếc khung để nhạc sĩ vẽ lên những bức tranh âm nhạc sống động và nhiều điều thú vị.

Họa sỹ Trần Đại Thắng: Bước cùng sách từ bờ sông Đà năm ấy

Họa sỹ Trần Đại Thắng: Bước cùng sách từ bờ sông Đà năm ấy

Trần Đại Thắng chưa bao giờ thực sự rời sông Đà. Dòng sông ấy vẫn lững lờ trong từng trang sách anh làm, trong mùi giấy in thoang thoảng, trong cả những đêm khuya anh ngồi viết lại chính đời mình. Từ cậu bé 6 tuổi mê mẩn ngắm những cuốn sách Nga trong một hiệu sách bên kia dòng sông Đà đến người dựng nên Đông A Books, Thắng chỉ làm một việc, giữ cho sách không trở thành một thứ thoáng qua. Cuốn "Tôi kể" dày 500 trang không phải lời kết. Chỉ là một lần nữa, anh lật giở ký ức, để xem tất cả những chi tiết nhỏ bé anh đã dành cả đời chăm chút, liệu có đủ nặng để níu lại một chút gì đó giữa dòng đời đang trôi quá vội.

Hệ sinh thái web lậu và cá độ phía sau Xôi Lạc TV

Hệ sinh thái web lậu và cá độ phía sau Xôi Lạc TV

Sau gần một thập kỷ hoạt động trên không gian mạng, hệ thống phát sóng bóng đá lậu Xôi Lạc TV vừa bị Cơ quan công an triệt phá, khởi tố hàng chục đối tượng liên quan. Đằng sau những đường link xem bóng đá miễn phí tưởng chừng vô hại là cả một "hệ sinh thái" web lậu vận hành theo kiểu "đầu rắn nhiều thân", gắn chặt với quảng cáo cá cược và dòng tiền ngầm có quy mô lớn.

Hà Lan mới chỉ dăm ngày

Hà Lan mới chỉ dăm ngày

Tôi quyết định làm chuyến “du lịch bụi” đến Hà Lan vào những ngày cuối năm 2025. Với tôi, đây thật sự là chuyến đi đáng nhớ, bởi Hà Lan không chỉ có kênh đào thơ mộng, cối xay gió, cánh đồng hoa Tulip rực rỡ, văn hóa xe đạp độc đáo mà còn là mảnh đất có nhiều điều để khám phá.

Công nghiệp văn hóa Việt Nam sau những cú hích năm 2025

Công nghiệp văn hóa Việt Nam sau những cú hích năm 2025

Năm 2025, lịch sử và âm nhạc cùng lúc tìm được đường trở lại đời sống đương đại. Những bộ phim chiến tranh như "Mưa đỏ" đã lập kỷ lục doanh thu phòng vé với doanh thu trên 700 tỷ đồng; các chương trình Đại nhạc hội quy mô lớn thắp sáng không gian công cộng bằng cảm xúc tập thể, concert "Tổ quốc trong tim" thu hút 50.000 khán giả, Concert "Rạng rỡ Việt Nam" sau vài giờ mở bán đã cháy vé, cho thấy dư địa để phát triển công nghiệp văn hóa rất lớn. Vấn đề là làm thế nào để biến những khoảnh khắc bùng nổ ấy thành một chiến lược phát triển bền vững cho ngành công nghiệp văn hoá Việt Nam.

Cuộc đua xe tự lái: Cạnh tranh trong hợp tác ở London

Cuộc đua xe tự lái: Cạnh tranh trong hợp tác ở London

Trong bối cảnh căng thẳng địa chính trị không ngừng leo thang, một mô hình hợp tác độc đáo đang hình thành ngay tại trung tâm châu Âu. Thủ đô London của nước Anh sắp trở thành thành phố đầu tiên trên thế giới chứng kiến xe tự lái của hai gã khổng lồ công nghệ đến từ Mỹ và Trung Quốc cùng vận hành. Sự hiện diện song hành này không đơn thuần là một cuộc đua công nghệ, mà còn mở ra một lối đi mới, nơi những đối thủ toàn cầu cùng phát triển dưới một khung pháp lý chung, mang đến hy vọng về khả năng phối hợp trong một lĩnh vực then chốt của tương lai.

Khi “an toàn” chỉ là một khái niệm

Khi “an toàn” chỉ là một khái niệm

Năm 2001, khán giả đã hồi hộp dõi theo những pha hành động và đấu trí trong bộ phim Oceans Eleven (11 tên cướp thế kỷ) về một vụ cướp casino được dàn dựng tinh vi đến mức hoàn hảo ở Los Angeles. Và cuối năm 2025, khi nước Đức đang yên bình tận hưởng kỳ nghỉ lễ Giáng sinh, một vụ cướp ngân hàng táo bạo, với những tình tiết ly kỳ như phim điện ảnh, đã khiến người ta không khỏi bàng hoàng.

Khi chim bỏ đường bay

Khi chim bỏ đường bay

Có thể gọi vụ hủy chương trình “Về đây bốn cánh chim trời” hôm 28/12 vừa qua là “vụ bể show thế kỷ” bởi nó chưa từng có tiền lệ ở Việt Nam. Hệ lụy của nó là tranh cãi kéo dài, gay gắt giữa bên bênh vực và bên công kích các nghệ sĩ đã tham gia “đình công”.