Mái ấm

Thao thức mãi không ngủ được, Phương Thảo vùng dậy làm vệ sinh cá nhân. Liếc nhìn đồng hồ, mới bốn giờ sáng, chị sốt ruột mong chờ chuyến xuất ngoại đầu tiên trong đời để gặp Mai Thùy, khác nào cô dâu đợi chồng trong đêm tân hôn.

Đứng trước gương, chị búi cao tóc về phía sau, để lộ khoang cổ cao ba ngấn trắng mịn mát mắt. Trang điểm xong, chị đặt bàn tay phải lên ngực, với những ngón thon dài như búp tay Phật. Chị mỉm cười kiêu hãnh, nó vẫn căng tròn như tuổi mười tám, đôi mươi.

Thoạt nhìn, không ai có thể đoán đúng tuổi chị. Thật kỳ lạ, không biết chị có bí quyết gì mà ở độ tuổi gần bốn mươi, chị vẫn giữ được những nét thanh tân của thời thiếu nữ. Đôi mắt long lanh như hai vì sao dưới hàng mi cong dài, nổi bật trên khuôn mặt trái xoan sáng như ngọc. Dáng người cao thon như lưng ong chúa, nom chị trẻ hơn đến cả chục tuổi. Chả thế mà khi chị ra đường, không ít chàng trai trẻ vẫn đắm đuối nhìn theo, thèm khát.

Chiếc Kia Morning đưa Phương Thảo vượt qua cửa khẩu Mộc Bài khi mặt trời chưa nhú khỏi ngọn núi mờ xa, tỏa ra những ánh hào quang rực rỡ. Xe bon bon trên con đường nhựa phẳng lì, đưa chị khám phá bao điều mới lạ trải dài trên đất nước Chùa Tháp. Từng đàn cò trắng phau bay trên những thảm lúa xanh mướt mát; những cây đặc sản sầu riêng, măng cụt, dứa… được trồng bạt ngàn xen lẫn những làng quê yên ả; những  phố thị thanh bình, xinh đẹp lần lượt hiện ra trước mắt chị. Nhưng chị thích thú nhất khi được chiêm ngưỡng những ngôi chùa cổ kính, thơ mộng với kiến trúc độc đáo của người Khmer. Chả thế mà xe đi qua rồi, chị vẫn ngoảnh mặt lại phía sau chăm chú dõi theo.

Đến trung tâm tỉnh Battambang, theo địa chỉ, lái xe người Việt kiều còn khá trẻ tiếp tục đưa chị qua thị trấn huyện Sisophon, đến một làng quê yên tĩnh nằm sát chân núi gần giáp biên giới Thái Lan. Qua cổng làng một đoạn, người lái xe dừng lại nói với Phương Thảo: "Chị đợi một lát, để em xuống hỏi thăm đường", rồi nhanh nhẹn băng qua vườn dứa đến một ngôi nhà nhỏ ở lưng đồi…

Ngồi chờ trên xe, những ký ức buồn vui trong quá khứ của chị lại ùa về trong tâm trí…

Cách nay ba lăm năm, vào buổi sáng một ngày cận Tết, từng đợt gió mùa đông bắc thổi về lạnh buốt. Tại một nương ngô gần Cô nhi viện, các Sơ phát hiện một em bé còn chưa được cắt dây rốn, toàn thân tím tái, nhiều chỗ bị kiến đốt sưng phù, đã nhanh chóng mang về nhà sưởi ấm, cắt dây rốn, bôi thuốc và bón chút nước dinh dưỡng. Như phép nhiệm màu, một lúc sau bé đã tỉnh táo và hồng hào trở lại. Các Sơ đặt cho bé cái tên rất dễ thương: "Phương Thảo". Bé được chăm sóc, nuôi dưỡng, dạy dỗ trong vòng tay yêu thương của các Sơ cho đến tuổi trưởng thành.

Minh họa: Lê Tiến Vượng
Minh họa: Lê Tiến Vượng

Hồi thi vào đại học, Phương Thảo đỗ thủ khoa của một trường đại học có tiếng. Từ đó, chị bước vào cuộc sống tự lập. Xinh đẹp, lại học giỏi, Phương Thảo sớm chiếm được cảm tình của nhiều nam sinh viên ngay từ năm học thứ nhất. Nhưng chỉ có một người làm trái tim chị rung động, là Mai Thùy.

Xuất thân từ đứa trẻ bị bỏ rơi, chị thấu hiểu và xót thương cho hoàn cảnh của anh khi căn bệnh ung thư quái ác đã cướp đi người mẹ hiền yêu dấu năm Mai Thùy mới ba tuổi. Bảy năm sau, bố anh bị mất trong một vụ tai nạn giao thông thảm khốc, phải sống với bà ngoại cũng đã già yếu.

Mai Thùy vừa đi học, vừa phải đi bán vé sổ số, rồi đánh giày… để đỡ gánh nặng cho bà. Đến giữa năm anh học lớp chín, bà cũng qua đời ở tuổi tám lăm. Hai trái tim cô đơn đã đến với nhau như sự sắp đặt của số phận. Suốt những năm học đại học, hai người dành cho nhau sự giúp đỡ chân thành trong học tập, sinh hoạt và sự yêu thương vô bờ bến. Tình yêu của họ đẹp như mối tình trong tiểu thuyết…

Người lái xe mở cửa vồn vã: "Chị ơi, ta đi qua ngôi nhà sàn phía trước là đến thôi" làm gián đoạn mạch ký ức của Phương Thảo. Chiếc xe đi tiếp khoảng hai trăm mét thì dừng lại trước cổng một ngôi nhà cấp bốn, nằm khiêm tốn dưới rặng dừa cao vút. Phía góc sân có bụi chuối tiêu đã ra buồng, dài gần bằng chiếc đòn gánh. Chị thầm khen chủ nhà mát tay và chịu khó chăm bón. Một con chó lông màu vàng rơm mượt như tơ từ trên thềm nhà chạy ra, hai chân trước chồm lên thanh ngang cánh cổng, mũi "híc', "híc" rồi quay lại, ngoe nguẩy cái đuôi chạy vào nhà kêu ăng ẳng, ý mách chủ nhà có khách.

Người đàn ông dong dỏng cao, khuôn mặt thanh tú, tập tễnh đi ra mở cổng. Phương Thảo mừng rỡ: "Anh Thùy". Sau một thoáng ngỡ ngàng, Mai Thùy reo lên: "Phương Thảo" rồi dang hai tay ôm chầm lấy chị. Một làn hương thân quen gợi cho anh niềm cảm xúc sâu thẳm của mối tình đầu trong những năm còn là sinh viên. 

- Đã mười hai năm rồi mà em vẫn đẹp như xưa.

Mai Thùy khen chị rồi sóng đôi cùng Phương Thảo bước vào nhà. Chị chưa kịp ngồi xuống ghế, Mai thùy đã sốt sắng hỏi:

- Em đi đường xa chắc mệt lắm phải không? Sao em biết anh ở đây mà tìm đến?

Phương Thảo nở nụ cười tươi như hoa, đáp:

- Chuyện dài lắm anh ạ.

Chị nhìn anh âu yếm rồi say sưa kể:

- Từ ngày anh lên đường nhập ngũ, hơn một tháng sau em cũng xin được vào làm việc tại phòng kinh doanh của một nhà máy lớn ở ngoại ô thành phố. Nhiều người đoán già đoán non chắc em thuộc diện con ông cháu cha hoặc con nhà khá giả mới được xuất biên chế ngon vậy, vì thời điểm đó xin được một xuất vào biên chế là cực kỳ khó khăn. Thật ra, em chẳng phải tốn kém gì. Có lẽ ông giời rủ lòng thương đã bù đắp lại cho em. Đúng lúc nhà máy cần tuyển duy nhất một kỹ sư kinh tế, với tấm bằng tốt nghiệp loại giỏi trong tay, lại đúng chuyên ngành đào tạo, cộng với chút may mắn, em được Giám đốc nhà máy đặc cách tuyển thẳng vào biên chế. Thấy em làm được việc, giám đốc và anh chị em trong phòng kinh doanh rất quý mến. Hai năm sau, em có quyết định làm trợ lý giám đốc, là trợ lý trẻ nhất nhà máy hồi đó.

Dừng một lát, giọng chị trùng xuống:

- Công việc đang thuận buồm xuôi gió thì em nhận được tin sét đánh: Anh có giấy báo tử, hy sinh ở chiến trường Campuchia. Lòng em quặn thắt, trái tim em tưởng như vỡ ra từng mảnh. Không còn anh, cuộc sống của em vô vị, buồn chán. Em quyết định xin nghỉ việc ở nhà máy trong sự luyến tiếc và xót thương của bao người.

Một thời gian sau, em trở lại Cô nhi viện xin làm việc tại đó. Em trở thành Sơ trẻ nhất trong năm Sơ ở đây. Từ dạo ấy, em đoạn tuyệt với tình yêu, với đàn ông, mặc dù không ít chàng trai vẫn vây quanh. Tình đồng nghiệp thân thương, tiếng trẻ thơ vui đùa vô tư làm em dần nguôi ngoai. Nhưng trong lòng em lúc nào cũng nhen nhóm một phần vạn tia hy vọng, biết đâu một ngày nào đó anh sẽ lại trở về, vì trong chiến tranh không thể tránh khỏi sự nhầm lẫn.

Tự nhiên, nét mặt chị rạng rỡ, nhìn sâu vào mắt Mai Thùy hứng khởi nói tiếp:

- Thế rồi anh biết không, một sự thật đến cứ ngỡ trong mơ. Cách đây năm ngày, được tin anh còn sống, em sung sướng đến chảy nước mắt. Con tim em được đánh thức trở lại. Vậy là em lên đường tìm đến nơi anh, đem theo cả nỗi nhớ, tình yêu và hy vọng…

Nói xong, chị đứng dậy ngắm những bức tranh treo trên tường có vẻ thích thú. Chợt chị sững người, run rẩy, đôi chân như khuỵu xuống nền nhà. Mặc dù trước khi đi, chị đã lường trước những tình huống, những giả định có thể xảy ra, nhưng khi nhìn thấy bức ảnh chụp Mai Thùy với người phụ nữ cùng bé gái chừng bốn tuổi, chị vẫn bị sốc, không làm chủ được mình. Đoán được tâm trạng của chị, Mai Thùy luống cuống đỡ Phương Thảo ngồi xuống ghế rồi chủ động giãi bày:

- Em ạ, vào cuối năm 1980, trong một trận đánh với Pol Pot ở khu vực gần biên giới Thái Lan, anh bị thương ở đùi trái. Do bị mất liên lạc với đồng đội nên anh phải nằm bất tỉnh suốt đêm ở bìa rừng. Sáng hôm sau, nếu không được một người dân địa phương phát hiện và đưa về nhà cấp cứu thì anh đã bỏ mạng trong rừng rồi. Sau mấy tháng được người dân ở đây nhiệt tình chăm sóc, cứu chữa nên sức khỏe dần dần được hồi phục. Nhưng do bị chấn thương sọ não nên anh bị suy giảm trí nhớ, lúc tỉnh, lúc quên.

Để không bị lộ thân phận là người Việt Nam, tránh được tai mắt của bọn Pol Pot, anh phải thay đổi trang phục, sinh hoạt như một người dân bản địa, đồng thời phải học hỏi để nói được tiếng địa phương. Mấy năm sau, gia đình ân nhân cứu sống anh thuở trước, thấy anh hiền lành, sức khỏe ổn định, đã làm mối cho anh một người phụ nữ hơn anh ba tuổi…

Nắm bàn tay mềm ấm của Phương Thảo, anh nghẹn ngào nói:

- Anh có lỗi với em nhiều quá.

Phương Thảo động viên anh mà lòng se lại:

- Không. Anh không có lỗi gì hết. Tất cả là do chiến tranh. Cuộc chiến tranh nào cũng vậy, người lính là người chịu thiệt thòi, mất mát và hy sinh nhiều nhất. Biết bao chiến sỹ đã hy sinh nơi chiến trường. Anh còn sống trở về là số độc đắc đấy. Em cứ tưởng vĩnh viễn không bao giờ được gặp anh nữa. Nay được gặp lại anh là em toại nguyện rồi. Có điều…

Cổ họng như bị tắc nghẹn, Phương Thảo bật khóc nức nở. Mai Thùy vội ôm lấy chị, giọng run run:

- Anh thật có tội với em.

Nước mắt chị ngấm vào vai áo Mai Thùy nóng hổi. Một lát sau, chị nhẹ nhàng gỡ tay anh ra, nghẹn ngào nói trong nước mắt:

- Không sao anh ạ. Số phận nghiệt ngã không cho anh em mình đến với nhau trong đời, đành để kiếp sau vậy.

Cặp mi Mai Thùy ươn ướt. Anh xúc động, nói những lời gan ruột:

- Thảo, chuyện đã rồi, mong em ngàn lần tha lỗi cho anh. Em đã vất vả vượt qua hàng ngàn cây số từ Đất Mẹ qua xứ người để tìm anh. Cảm ơn em nhiều lắm. Giờ đây, không có gì bù đắp được sự mất mát, hy sinh và tình cảm vô giá mà em đã dành cho anh, chỉ mong em sớm có một mái ấm hạnh phúc riêng, vì em vẫn còn trẻ đẹp, vẫn còn nhiều cơ hội để lựa chọn.

Phương Thảo cười buồn:

- Anh yên tâm, em ổn mà. Anh không phải lo cho em đâu.

Chợt Phương Thảo đứng dậy ôm chầm lấy Mai Thùy. Rất nhanh, chị đặt lên môi anh nụ hôn, vừa ngọt ngào, vừa cay đắng… Lẽ nào mình trở thành người thứ ba chen vào để phá vỡ cuộc sống đang yên ổn của hai người. Lẽ nào mình lỡ cướp đi người bố của đứa con gái vô tội. Lẽ nào… Nghĩ vậy, chị buông tay khỏi người Mai Thùy, hai hàng mi nhắm lại ngăn giọt lệ cứ định trào ra…

Chiếc Kia Morning chở Phương Thảo đã khuất dần sau rặng phi lao mà Mai Thùy vẫn ngẩn ngơ nhìn theo, như tiếc nuối một vật báu vừa bị mất. Trời lất phất mưa làm anh se lạnh. Mai Thùy lững thững đi vào nhà, nằm sõng soài ra giường. Anh không thể ngờ rằng, suốt mười hai năm qua, người phụ nữ ấy vẫn thủy chung son sắt, vẫn hy vọng mong manh, chờ đợi…, để rồi hai lần trái tim em ứa máu.

Nỗi xót thương, nhung nhớ làm anh day dứt, ân hận. Anh tự trách mình đã phản bội lời nguyền với em trong đêm chia tay năm xưa. Nghĩ lại, Mai Thùy thấy luyến tiếc thời gian trong quân ngũ. Giá như không xảy ra cuộc chiến tranh chống lại chế độ diệt chủng Pol Pot, giá như mình không bị mất liên lạc với đồng đội, giá như mình không bị thương, trí nhớ không bị suy giảm, vẫn minh mẫn như bây giờ thì đâu đến nông nỗi này. Rồi anh lại tự an ủi: "Sau khi trả hết nợ, nhất định mình sẽ về thăm quê hương, thăm quê cha đất tổ, thăm lại người xưa...".

Suốt chặng đường về, Phương Thảo ngồi lặng lẽ như cái bóng, phó mặc cho người lái xe quyết định thời gian ăn nghỉ và di chuyển trên các cung đường. Chị thương Mai Thùy phải chịu bao vất vả, thiệt thòi và hy sinh một phần xương máu nơi chiến trường. Chị đồng cảm, sẻ chia với hoàn cảnh của anh từ sau khi bị thương cũng như cuộc sống hiện tại, mà sao trong lòng chị vẫn nặng trĩu nỗi cô đơn, buồn tủi, cay đắng… Trong mơ màng, chị bồi hồi tưởng nhớ những giây phút nồng thắm, êm ngọt trong đêm chia tay với Mai Thùy trước ngày lên đường nhập ngũ…

Đêm ấy, dưới tán gạo rực màu hoa đỏ bên dòng sông thơ mộng lấp loáng ánh trăng thanh, Phương Thảo gục vào vai Mai Thùy thổn thức:

- Chỉ còn gần mười tiếng nữa là em phải xa anh rồi.

- Em yên tâm. Anh chỉ đi nghĩa vụ ba năm rồi lại về với em. Lúc đó chúng mình sẽ tổ chức đám cưới. Em sẽ sinh cho anh một đứa con gái đầu lòng nhé.

- Liệu khi trở về, anh có còn nhớ Phương Thảo nữa không, hay trong trái tim anh lại có bóng hồng khác?

- Em đừng nghĩ thế. Dù bất kỳ hoàn cảnh nào, mãi mãi không có ai thay thế được em trong trái tim anh.

Nói rồi, Mai Thùy ôm chặt Phương Thảo vào lòng, mơn man lên mái tóc. Anh nghe rõ từng nhịp tim của nàng đập phập phồng nơi lồng ngực. Nàng nũng nịu dụi đầu vào ngực Mai Thùy, ngước đôi mắt sáng long lanh chờ đợi. Anh cúi xuống đắm đuối hôn lên má, lên vành môi nóng bỏng của Phương Thảo, ngọt ngào, ngây ngất. Đôi bàn tay lang thang trên các vùng da thịt người đẹp, vuốt ve, mơn trớn. Như sức hút của nam châm, anh đổ ập lên người nàng. Họ tan chảy trong nhau dưới ánh trăng cùng hàng trăm bông hoa gạo đan xen lung linh, huyền ảo…

Chiếc xe phanh gấp tránh con sóc chạy qua đường làm Phương Thảo bừng tỉnh. Chị lơ đễnh nhìn qua khung cửa kính với ánh mắt buồn xa xăm, rồi buông tiếng thở dài, tiếc nuối: "Giá như đêm ấy, Mai Thùy để lại trong mình một đứa con". Hai giọt nước mắt từ từ lăn xuống gò má, lòng chị se sắt…

Rời đất nước Campuchia xinh đẹp, Phương Thảo trở lại Cô nhi viện, nơi đã sinh ra chị lần thứ hai. Chị tâm nguyện sẽ gắn bó suốt phần đời còn lại của mình để cùng các Sơ chăm sóc, dạy dỗ cho những đứa trẻ mồ côi, khuyết tật, bị bỏ rơi không nơi nương tựa. Công việc tuy vất vả nhưng đong đầy niềm vui, niềm tự hào là những người mẹ hiền, là mái ấm yêu thương, che chở cho những đứa con.

Truyện ngắn của Trần Phúc Dương

Các tin khác

Tình yêu dị dạng

Tình yêu dị dạng

Khi đến lượt mình, Lâm Khê lén dúi vào tay anh mẩu giấy ghi số điện thoại. Thẩm Ngôn khựng lại, ngẩn người nhìn cô rồi lẳng lặng nhận lấy. Ngay tối hôm đó, cô nhận được cuộc gọi từ anh.

Biển rợp sóng

Biển rợp sóng

Tiếng gió biển thổi đem tiếng vi vu của vạt phi lao tới như một bản nhạc vừa buồn vừa rực rỡ, ngút ngàn cô đơn. Biển cũng chỉ có vậy thôi: đơn giản và nhạt nhòa. Nó giống như chàng trai lúng túng trước vạt tóc bay qua bờ vai phủ lên khuôn mặt đẫm nước mắt của cô gái mà chỉ biết thở dài thừa thãi.

“Trợ lý thông minh”

“Trợ lý thông minh”

Lý Minh hào hứng nghiên cứu cả buổi chiều, cài đặt hết các lệnh cần thiết, thậm chí còn lén cài thêm một lệnh “lời chào tùy chỉnh”. Anh ta tự tin nói: “Có nó, hiệu suất làm việc của văn phòng chắc chắn sẽ tăng gấp đôi”.

Còn lại cái gọng không

Còn lại cái gọng không

Vâng lời bác sĩ, tôi sắm ngay một chiếc kính. Nhưng khổ nỗi, cứ hễ đeo vào là đầu óc lại quay cuồng, buồn nôn không chịu nổi. Thậm chí có lần, nói ra thì hơi ngại, tôi đã nôn thốc nôn tháo đến mức mật xanh mật vàng đều ra hết.

Tiếng khèn giữ mùa phượng cuối

Tiếng khèn giữ mùa phượng cuối

Đời này, kiếp này A Sính sẽ gắn bó với núi rừng. Nó thương những em nhỏ mỗi lần đi học phải dậy từ sớm, rồi đu qua sợi dây cáp sang bên kia suối, đi hết một quả đồi nữa mới đến điểm trường. Biết được nỗi nhọc nhằn đi tìm con chữ của dân bản, cấp trên đã cho xây dựng một lớp học ở lưng chừng đồi.

Người đàn ông bên bến sông trăng

Người đàn ông bên bến sông trăng

Ngoài sân, mấy tàu cau khô cọ vào nhau xào xạc. Thời gian của đêm trôi qua chậm và buồn quá. Lâu nay, khi có rượu vào là Lâm lại nhớ về quãng đời cũ của mình.

Khiêu vũ với cái chết

Khiêu vũ với cái chết

Người đàn ông kia có đôi mắt xám với hàng mi dày, mũi rộng và môi rất mỏng. Khi người phục vụ mang đồ uống đến, họ với lấy ly mà không rời mắt khỏi sàn nhảy.

Lời của Thượng đế

Lời của Thượng đế

“Trong thiên hạ không có cái gì là không lấy được, không có chỗ nào là không đột nhập được”.

Những ông vua bị lừa

Những ông vua bị lừa

Tôn Tẫn không nhịn được cười nói: “Không phải hạ thần đã làm cho Bệ hạ rời khỏi ngai vàng rồi sao?”

Ánh đèn khuya chạm ngõ

Ánh đèn khuya chạm ngõ

Từ trong sâu thẳm chàng thanh niên kia, anh biết nó quý anh. Cảm giác nó nghe lời anh hẳn đang ao ước với con gái mình mà chưa dám. Có lần nó hỏi chuyện em Diệp công việc ra sao, anh nhẹ nhàng nói nhanh rồi lơ qua chuyện khác.

Đêm sâu trên bến Gáo

Đêm sâu trên bến Gáo

Vào mùa nước nổi, những cánh đồng thoảng hương lúa non bỗng chốc hóa thành biển nước mênh mông, trải dài tít tắp đến tận chân trời, nơi thỉnh thoảng vài cánh cò trắng lảng bảng bay về phía rặng tràm thẫm tối cuối bến dốc

Quan Tể tướng và cô con gái

Quan Tể tướng và cô con gái

Bất chợt tiểu thư Ngọc Hương thấy trong lòng có chút lo ngại. Rõ ràng chiều tối hôm qua, trước khi trở về phòng mình, chính tay nàng đã mang cây nến mới vừa châm lửa đến đặt trên bàn sách. Cây nến cao bằng chiếc đũa ăn giờ đã cháy gần hết. 

Hành khách tệ hại

Hành khách tệ hại

Động cơ xe hộc lên một tiếng khô khốc rồi lầm lũi lao về phía trước. Martha vẫn chưa chịu buông tha, bà ta bắt đầu đi dọc lối đi, gót giày nện xuống sàn xe nghe chát chúa:

Thử nấm độc

Thử nấm độc

Nhìn những vệt hoa văn sặc sỡ trên mũ nấm, tim tôi đánh thót một cái. Tôi nhận ra ngay đó là loại nấm kịch độc, chỉ cần nếm một chút cũng đủ đi gặp tổ tiên.

Lão Lai Phúc trúng độc đắc

Lão Lai Phúc trúng độc đắc

Đúng lúc đó, vợ lão thản nhiên cầm tấm vé lên xem, vừa lau bàn vừa liếc nhìn tivi. Bàn tay bà ấy cử động chậm dần, cuối cùng thì há hốc miệng và đứng chết lặng, ngây người khiến lão Lai Phúc giật mình: "Kìa, bà làm sao vậy?".

Minh họa: Lê Tâm

Tư duy con cua

Chị Tú, vợ của lão Trần, vừa trở thành tâm điểm chú ý của cả cơ quan khi nhận danh hiệu Gương mặt công chức ưu tú vào dịp cuối năm, kèm theo đó là quyết định thăng hai bậc lương.

Bữa tiệc “xác thịt”

Bữa tiệc “xác thịt”

Chỉ trong sáu ngày, từ 18 tháng Sáu tới 23 tháng Sáu, đã có ba nhân viên dưới trướng anh Keo, thợ săn ảnh tôi quen, liên tiếp qua đời do xuất huyết não cấp tính. Nếu nhân viên công ty này toàn các bác bảy, tám mươi tuổi thì còn hiểu được. Nhưng họ đều là thanh niên mới ngoài hai, ba mươi, thực sự rất đáng ngờ. Tôi bắt đầu cuộc điều tra. Tôi hỏi dạo gần đây anh Keo có làm mếch lòng ai không.

Vua hám lợi

Vua hám lợi

Ở một thị trấn nhỏ miền Bắc có một người mà ai cũng biết, gọi là “Vua hám lợi”- đó là lão Vương. Lão Vương năm nay hơn năm mươi tuổi, dáng người không cao nhưng đôi mắt lão cực kỳ linh lợi, lúc nào cũng đảo quanh như thể đang tìm cơ hội kiếm lợi tiếp theo.

Trăng đỏ

Trăng đỏ

                                                                                                             Truyện ngắn dự thi của Vi Hợi

Trăng trên đỉnh Phá Khao đêm nay lạ lắm. Nó không vàng vọt như những đêm hanh hao đầu mùa, cũng không bạc trắng như sương muối. Nó đỏ quạch, đặc quánh như vũng máu loãng đổ dền lên những phiến đá tai mèo sắc lẹm. Gió núi thổi thốc qua những hốc đá, phát ra âm thanh u u, rền rĩ như tiếng của hàng ngàn con ma khát nước đang bò lê lết dưới thung sâu.

Ông Ậu mo cuối cùng

Ông Ậu mo cuối cùng

Tôi đặt lễ, thắp nhang lên bàn thờ người Ậu mo cuối cùng của bản. Thay cho lời khấn vái như người dưới xuôi, tôi lẩm nhẩm đọc một đoạn “mo dẫn đường”. Vì tôi biết, ngày ông Ậu Cường về Mường Ma, không có ông Ậu nào đọc bài mo dẫn đường để dẫn vong hồn ông lên trời. Thông đứng lặng cạnh bên nghe tôi đọc làu làu. Xong rồi, tôi với Thông cùng ngồi xuống chiếc chiếu từ ngày xưa, ngày ông Ậu Cường vẫn thường ngồi, trải phía trước bàn thờ.