Đồi Cháy: Những câu chuyện màu thời gian

Nữ sĩ Anh Thơ đã qua đời 10 năm. Một thập kỷ vắng một thi nhân đã vẽ những bức tranh làng quê thanh vắng và thơ mộng bằng thơ. Một thập kỷ chưa đủ lâu để làm nguôi quên con người đã sống hơn 80 năm, gắn bó nhiều với tỉnh Bắc Giang, nơi có sông Thương.

Tên con sông vương vấn bao người, như vận vào bà hồi trẻ. Thời gian - không gian mở ra một vùng mênh mông, không thể đi hết chiều sâu lịch sử mỗi đời người trong những ký ức liên đới. Nhớ về Đồi Cháy, Bắc Giang, tôi lại thấy nữ sĩ Anh Thơ như hơn 60 năm trước.

...Hôm đó, Anh Thơ (Vương Kiều Ân, 1921-2005) xuất hiện trên đồi, cô mặc đẹp lắm, váy dài, áo tứ thân thắt lưng xanh đỏ, tóc xõa ra, trên tóc cài lúc thì hoa sim, lúc dâm bụt, lúc bông hoa dại nào đó cô nhặt ven đường, cô vừa đi vừa múa, vừa hát, vừa cười, vừa khóc. Tôi vừa thích, vừa sợ, cứ đi theo cô tò mò nhìn, cô không giống mọi người, áo cô mặc loè xoè màu xanh, đỏ, vàng tươi rói, tóc xoã bay phần phật trong gió, cô làm tôi lúc thì thích lắm, lúc lại rất sợ, chẳng hiểu vì sao cô lại thế.

Thấy người lớn nói chuyện với nhau cô đang thất tình. Tôi hỏi thất tình là thế nào, bố mẹ nói con còn nhỏ không nên biết làm gì. Câu trả lời đó làm nhân lên lòng tò mò của tôi gấp bội. Lớn lên, tôi hiểu thất tình là gì rồi, nhưng không biết hồi trước cô yêu ai, và ai đã phụ tình cô, để cô đến nỗi thành “Xúy Vân giả dại” như vậy.

Rồi bác Nguyễn Tư Nghiêm (danh hoạ, SN 1918), mọi người bảo bác điên, tôi lại thấy bác hiền lắm, cứ ngồi một chỗ nhìn đăm chiêu, miệng mấp máy, lúc mỉm cười, lúc buồn đến thắt lòng, tôi tò mò cứ đi quanh bác, hoặc núp gần đó quan sát bác. Bác đâu nhìn ai, bác nhìn vào cõi mông lung cứ như muốn hỏi điều gì, bọn trẻ chúng tôi suốt ngày trêu bác - Trẻ con hồn nhiên, đôi lúc chúng chẳng biết chúng vô tâm, độc ác thế nào. Bác không nói gì, chỉ nhìn chúng tôi cười hiền lành chúm chím.

Tôi nghe bố tôi nói bác không điên đâu, bác giả điên đấy, vì bị thúc ép làm điều lương tâm bác không cho phép. Thế rồi bác đã giả điên để tránh né, rồi bác bị đưa vào nhà thương điên. Bố nói, bác bị nhốt chung với anh bộ đội rất hiền lành, song hễ lên cơn là anh bộ đội lại “xung phong” tấn công bác, bởi trong cơn điên, anh đinh ninh bác là bên địch. Bố thương bác quá, tìm đến nhà thương, ghé tai bác: “Thôi anh về đi, không ai bắt buộc anh nữa đâu, về trên đồi ở với chúng tôi!”. Bác Nghiêm đã về đây, trên quả đồi này ngồi lặng lẽ, mắt nhìn vào cõi xa xăm, môi mấp máy lúc như mếu, lúc chúm chím cười, cái cười chúm chím hiền lành của bác. 

Tác phẩm "Đu quay", sơn mài, 70x50cm, tác giả: Nguyễn Thị Hiền.
Tác phẩm "Đu quay", sơn mài, 70x50cm, tác giả: Nguyễn Thị Hiền.

Sau này, cứ mỗi lần gặp bác, bác lại nói: “Cháu Hiền ngày xưa nghịch lắm nhé, suốt ngày trêu bác”. Tôi bẽn lẽn nhìn bác cười, nói: “Bác ơi, cháu lúc đó mới 6 - 7 tuổi mà, có biết gì đâu”. Bác là người đầu tiên cùng bác Trần Văn Cẩn (danh hoạ, 1910 - 1994), đã cho tôi thấy những bức tranh, cánh cửa đầu tiên mở ra cho tôi vào thế giới hội họa mà tôi theo đuổi trọn đời.

Lại nhớ một hôm, tôi đang ngồi ở cửa, bỗng một ông già mặc bộ quần áo nâu rách bươm, đội nón mê, đeo bị cói, gầy khẳng khiu tiến vào nhà. Nhìn người này từ xa tôi sợ quá, chạy tọt vào nhà, chui xuống gầm giường trốn, bỗng nghe từ bóng người gày gò đó thốt lên: “Hiền ơi, thầy đây!”. Đúng tiếng bố tôi rồi, lồm cồm bò ra khỏi gầm giường, ngỡ ngàng sợ sệt nhìn bố ông ăn mặc rách rưới, gầy hốc hác, đeo bị cói, đầu đội nón mê, mắt trũng sâu đứng chằm chằm nhìn tôi, lại cất lên: “Hiền ơi, thầy đây!”. Rồi ông ngồi thụp xuống ôm siết tôi vào lòng. Thương bố quá, sao bố lại ra nông nỗi này, trông giống y lão ăn mày vậy.

Mãi đến bao nhiêu chục năm sau tôi mới biết, đó là chuyến đi của bố tôi và bác Nam Cao vào vùng địch hậu. Bị địch phát hiện bắn đuổi theo, bố chạy một ngả, bác Nam Cao chạy đi một ngả. Trong chuyến đi này, bác Nam Cao đã hy sinh, còn bố tôi chạy thoát, chạy miết về lại Đồi Cháy. Bố tôi lúc đó đã từ cõi chết trở về, ông muốn xác nhận với tôi: “Hiền ơi, thầy đây”. Thầy đã thật sự vẫn còn tồn tại, ông vẫn sống và đang ôm tôi trong vòng tay khẳng khiu của mình. Có hơi ấm của sự sống thật sự.

Sau này nhớ bạn, bố tôi đã đóng vai lão Hạc trong phim truyện nhựa Làng Vũ Đại ngày ấy. Nhà biên kịch Đoàn Lê viết kịch bản phim này theo ba truyện ngắn: Lão Hạc, Sống mòn, Chí Phèo của bác Nam Cao... Đạo diễn phim này là Nghệ sĩ nhân dân Phạm Văn Khoa (1913 - 1992) - cánh chim đầu đàn của điện ảnh cách mạng Việt Nam - cũng là bạn của bố tôi.

Bác Ngô Tất Tố (1894 - 1954) cũng làm tôi thắc mắc lắm. Bác lúc đó với tôi đã là già lắm, bác có hai vợ. Bà cả sống ở đồi phía bên đường đất đỏ, bà hai sống ở cuối đồi bên nhìn ra cánh đồng. Cứ buổi chiều chập choạng, bác Tố chống gậy đi xuống nhà bà hai, có một con vịt lạch bạch theo sau. Sáng hôm sau, bác lại chống gậy lên nhà bà cả, con vịt lại lạch bạch theo sau. Ngày nào cũng như ngày nào, chẳng hiểu bác luyện con vịt thế nào mà cứ lúc nào thấy bác tôi lại thấy con vịt lạch bạch theo sau, tôi cứ lấp ló đứng ở vườn nhà, đợi nhìn bác sáng đi tối về qua cổng vườn nhà tôi cùng con vịt như vậy, lòng lấy làm kỳ lạ lắm.

Tác phẩm “Dưới ánh trăng”, sơn dầu, 70x90 cm, tác giả: Nguyễn Thị Hiền
Tác phẩm “Dưới ánh trăng”, sơn dầu, 70x90 cm, tác giả: Nguyễn Thị Hiền

Ở trên đồi, tôi sợ bác Tố nhất, bác già rồi, lại uy nghiêm, không ồn ào, vui vẻ như bố tôi và các bạn của ông. Đến như bố tôi vẫn phải gọi là cụ Tố, bác Tố, chẳng ai dám cười kha kha, khơ khơ trước mặt bác như lúc các bạn của bố tôi, bác Nguyên Hồng, bác Nguyễn Huy Tưởng, bác Tô Hoài, bác Nguyễn Đình Thi, bác Văn Cao, các chú Trần Dần, Phùng Cung, Phùng Quán,… uống rượu, cười nói với nhau cả. Vì thế, tôi cũng sợ bác lắm, chỉ dám đứng từ xa nhìn thôi, thế rồi bỗng một hôm tôi thấy bố tôi cùng các bác buồn rầu lo lắng ra mặt, đi ra đi vào thì thầm nói cụ Tố không chịu ăn uống gì, kiểu này chết mất thôi - mọi người bồn chồn lo lắng nhưng chẳng làm được gì - rồi bác Tố mất - vào năm 1954. Việc bác mất là một bí ẩn đối với tôi, bác không ăn gì, bác quyết ra đi!

Sau này tôi đã tìm đọc các tác phẩm Tắt đèn, Việc làng, Lều chõng của bác, bác còn dịch Kinh Dịch và nhiều sách nữa, hóa ra bác là một học giả uyên thâm, một nhà báo nổi tiếng với 59 bút danh, với gần 1.500 bài báo: “Di sản báo chí ông viết để lại đã là những tư liệu phong phú, chi tiết, phản ánh toàn diện và trung thực xã hội Việt Nam đầu thế kỷ 20” (NXB Hội Nhà văn, 2004). Bác thông hiểu kim cổ, tác phẩm của bác để lại, có những tác phẩm đến bây giờ người bình thường đọc cũng rất khó khăn và không hiểu nổi, cần phải có kiến thức cao, nghiên cứu rất nhiều mới hiểu được. Bố tôi và bác Nguyễn Tuân đã đóng phim Chị Dậu dựa theo tác phẩm Tắt đèn của bác Ngô Tất Tố, vẫn của đạo diễn - Nghệ sĩ nhân dân Phạm Văn Khoa.

Nhớ ngày nọ, chú Phùng Cung (nhà thơ, 1928 - 1997) lên đồi, mang cho tôi con búp bê to như một em bé, có hai cái răng cửa trắng lấp lánh, mắt xanh biếc, biết nhắm mắt, mở mắt, tóc vàng bồng bềnh. Búp bê mặc váy như cô tiên, lại biết khóc, biết cười. Cúi xuống đưa búp bê cho tôi, chú nói: “Chú tặng cháu Hiền đấy”.

Tôi ôm búp bê trong tay, mắt ngước nhìn chú, nghẹn ngào sung sướng nói không lên lời. Ôi món quà đẹp tuyệt vời đầu tiên tôi có trong đời, trên quả đồi đất đỏ Bắc Giang chỉ có nắng, gió, cây cối, chim chóc, ruộng vườn, lần đầu tiên một cô tiên búp bê giáng trần, nằm trong tay tôi, chú Phùng Cung cho tôi, là của tôi. Tôi ôm ghì búp bê vào lòng, ăn ngủ lúc nào cũng bế nó. Rồi bỗng nhiên tôi thấy nhiều người đi lại suốt ngày đêm, âm thanh rầm rì, rầm rì, các đoàn dân công, bộ đội đi lại rậm rịch trên đường đất đỏ, bụi hồng cuốn mịt mù, lạ quá. Sao mọi người đi lại rậm rịch suốt ngày đêm nhỉ? Lại cả ôtô nữa chở kín người ngồi bên trên.

Thế rồi, tôi lại thấy mẹ tôi chuyển xuống chân đồi, trên đường đất đỏ, mở quán nước, cô tiên búp bê của tôi bày trong tủ kính, sáng rực cả một góc trời, các đoàn người, xe cộ đi lại nườm nượp, bụi hồng cuốn tung trời, mọi người ghé vào quán uống nước, ăn kẹo bánh ở quán mẹ tôi, ai cũng trầm trồ khen ngợi, sao mà lại có một cô tiên búp bê đẹp đến thế. Tôi tự hào quá, búp bê của tôi đấy, chú Phùng Cung tặng tôi đấy! Con búp bê đầu tiên của tôi mà chú Phùng Cung cho ở trên đồi, được tôi đan cho chiếc áo len hồng gửi về quả đồi để mẹ tôi mặc cho nó. 

Khi mẹ và các em tôi về Hà Nội, mẹ tôi đã cho một ai đó trên đồi, một cô bé nào giống tôi cũng thích búp bê hay sao mà tôi không thấy mẹ mang về Hà Nội. Tôi đã khóc mãi vì nhớ nó, tôi đã không bao giờ gặp lại nó, con búp bê đầu tiên trong đời của tôi cũng như tôi đã không gặp lại được chú Phùng Cung sau này. Chú đã bặt vô âm tín trong tuổi thơ của tôi. Nhưng đáy sâu trong lòng tôi, chú cao cao, gầy gầy, mắt trìu mến nhìn tôi, tay đưa con búp bê ra cho tôi trong sự sung sướng đến thảng thốt của tôi, trong tuổi thơ nghèo khổ của những đứa trẻ tản cư theo kháng chiến. Đúng là câu chuyện cổ tích, có bà tiên hiện ra lộng lẫy sáng bừng, sâu đậm trong tuổi thơ của tôi không bao giờ tôi quên được.

Nguyễn Thị Hiền

Các tin khác

Đã theo nghề thì hãy viết đi

Đã theo nghề thì hãy viết đi

“Trước khi viết một tập tiểu thuyết mới, anh có những chuẩn bị gì?”.
Tôi thường hỏi bạn bè trong những lúc ngồi tán phét chuyện trên trời dưới đất. Có lần, nhà văn Nguyễn Mạnh Tuấn bảo, đại khái, chẳng chuẩn bị gì cả, cứ bắt tay vào viết, trong quá trình viết, các tình tiết xảy ra thì cân nhắc, xử lý. Cũng tựa như đứa trẻ nhảy xuống hồ, dù chưa biết bơi. Thực tế của công việc lúc ấy tự khắc khiến mình phải làm gì.

Một mỏ khai thác khoáng sản khổng lồ tại Zambia. Ảnh: First Quantum Minerals

Châu Phi với bài toán thoát “bẫy tài nguyên”

Khoáng sản châu Phi đang trở thành trung tâm của một cuộc tranh giành địa chính trị chưa từng có. Trong khi các cường quốc đổ vốn vào lục địa này, liệu châu Phi có thể tận dụng thời thế để trở thành bên hưởng lợi thực sự từ chính nguồn tài nguyên của mình hay không?

Công an TP Đà Nẵng và hành trình tìm lại tên cho liệt sĩ

Công an TP Đà Nẵng và hành trình tìm lại tên cho liệt sĩ

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng với không ít gia đình, nỗi đau chưa thể nguôi ngoai khi có người thân hy sinh mà tên tuổi, hài cốt vẫn nằm lại nơi chiến trường xưa hoặc chưa được xác định danh tính. Những ngày này, Công an TP Đà Nẵng đang thực hiện một hành trình vô cùng đặc biệt: Thu nhận mẫu ADN cho thân nhân liệt sĩ trong "Chiến dịch 500 ngày đêm đẩy mạnh thực hiện tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính hài cốt liệt sĩ".

Về ngôi nhà của dế

Về ngôi nhà của dế

Đó là một ngôi nhà xưa thân quen cũ kỹ nằm trong ngõ Đoàn Nhữ Hài. Nhà văn Tô Hoài (1920-2014) mua ngôi nhà này (năm 1957) từ tiền giải thưởng tập “Truyện Tây Bắc”. Một thời, cánh văn trẻ chúng tôi vẫn thường rủ nhau tới ngôi nhà của Tô Hoài vì ông rất thân thiện. Giờ đây, ngôi nhà trở thành không gian lưu niệm cuộc đời và sự nghiệp văn chương Tô Hoài. Con trai ông, nhà báo Phương Vũ đặt tên Nhà lưu niệm đúng với cái tên mà mọi người vẫn gọi: Tô Hoài House (Ngôi nhà Tô Hoài).

Chương trình âm nhạc “Mây lang thang” bị cho là đã nhiều lần vi phạm bản quyền trên môi trường số

Khoảng trống bản quyền âm nhạc ở Việt Nam

Trong nhiều năm qua, thị trường âm nhạc số Việt Nam phát triển nhanh nhưng việc vi phạm sở hữu trí tuệ tràn lan. Nhiều đơn vị kiếm tiền từ hàng triệu lượt xem mà tác giả, nhạc sĩ hoặc chủ sở hữu bản ghi không hề biết tác phẩm của mình bị khai thác như thế nào.

Cùng vui với “một thứ văn rất vui”

Cùng vui với “một thứ văn rất vui”

Trong nghề cầm bút, sống bằng con chữ, lấy chữ làm phương tiện để trình bày suy nghĩ, nhân sinh quan của mình, tôi dám quả quyết, một khi viết những trang văn tạo ra tiếng cười là điều không bao giờ dễ dàng. Chính vì thế khi nhìn lại tiến trình phát triển văn học Việt Nam, kể từ năm 1930 đến nay, ta thấy số lượng tác giả viết văn cười, trào phúng, châm biếm chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Rất ít ỏi.

Việt Nam làm gì để trở thành điểm đến các sự kiện văn hóa và biểu diễn thế giới?

Việt Nam làm gì để trở thành điểm đến các sự kiện văn hóa và biểu diễn thế giới?

Trong vài năm gần đây, Việt Nam bắt đầu xuất hiện trong các cuộc thảo luận quốc tế như một “điểm đến mới nổi” của công nghiệp văn hóa và kinh tế sự kiện. Từ sự bùng nổ của các concert âm nhạc, chương trình giải trí thu hút hàng triệu người theo dõi, đến việc đầu tư hàng loạt nhà hát, trung tâm triển lãm và tổ hợp sáng tạo quy mô lớn, Việt Nam đang đứng trước một cơ hội đặc biệt: trở thành trung tâm mới của các sự kiện văn hóa và biểu diễn trong khu vực.

Đến Verona thăm nhà nàng Juliet

Đến Verona thăm nhà nàng Juliet

Những người yêu văn học, điện ảnh, sân khấu thì đều biết hai nhân Romeo và Juliet trong vở bi kịch của nhà văn Anh William Shakespeare. Từ trong kịch, phim, Romeo - Juliet đã trở thành hình ảnh biểu tượng cho những cặp tình nhân trẻ đang trong giai đoạn chớm nở và mãnh liệt. Vì thế, đến thành phố Verona (nằm trong tỉnh cùng tên thuộc vùng Veneto, miền bắc nướcÝ) lần này, tôi quyết định đến thăm ngôi nhà của nàng Juliet.

Công thức chiến thắng cuộc đua phòng vé của phim Việt

Công thức chiến thắng cuộc đua phòng vé của phim Việt

Năm 2025, điện ảnh Việt có 55 phim ra rạp thì năm 2026, con số này được dự báo tăng lên khoảng 70 - 80 phim. Trong bối cảnh phim Việt ra rạp ngày càng dày đặc, cuộc cạnh tranh căng thẳng giữa các phim không chỉ bằng nội dung mà còn ở khả năng giành suất chiếu và tạo hiệu ứng truyền thông ngay từ những ngày đầu ra mắt.

Lưu giữ ký ức dân tộc qua những tác phẩm văn chương

Lưu giữ ký ức dân tộc qua những tác phẩm văn chương

Cuộc gặp gỡ mang tên "Thời tiết của ký ức" không đơn thuần là một buổi ra mắt sách. Đó là một cuộc hội ngộ đặc biệt của "ngũ vị văn chương" - 5 cá tính văn chương độc bản: Trung Trung Đỉnh, Nguyễn Trọng Tín, Phạm Ngọc Tiến, Bảo Ninh, Nguyễn Quang Lập. Nói như nhà thơ Nguyễn Quang Thiều, không chỉ là trang viết, họ là "những người lưu giữ ký ức của dân tộc". Trong số 5 tác giả này, tôi ấn tượng với 3 người: Trung Trung Đỉnh, Phạm Ngọc Tiến và Nguyễn Trọng Tín.

Nghề cầm bút là lúc nào cũng viết

Nghề cầm bút là lúc nào cũng viết

Sinh thời nhà thơ Xuân Diệu có "tự giới thiệu" về địa chỉ nhà của mình ở Hà Nội như sau: "Nhà tôi 24 Cột Cờ/ Ai thương thì đến, hững hờ thì qua". Còn "trung niên thi sĩ" Bùi Giáng khi về cư ngụ ở Xóm Gà (Bình Thạnh) cũng có lúc ngẫu hứng giới thiệu với các bạn văn chương rằng: "Gặp nàng, nàng ở Già Lam/ Gặp cô, cô ở Lê Quang Định đường/ Nhà thuốc tây, gái du dương/ Bốn tám hai (482) hẻm tôi thường vô ra".Với những thông tin trên ắt người yêu thơ có thể tìm ra chỗ ở của ông một cách dễ dàng. Còn nhà văn Sơn Nam do không làm thơ nên khi ai hỏi nhà của mình thì ông chỉ đáp: "Cứ đến nhà truyền truyền thống quận Gò Vấp hỏi, thì có người dẫn vào nhà".

Cơm áo không đùa với danh hiệu nghệ sĩ

Cơm áo không đùa với danh hiệu nghệ sĩ

Với phần đông công chúng, nghệ sĩ sân khấu và điện ảnh là những người sống giữa ánh hào quang, được tôn vinh bằng tài năng và danh tiếng. Nhưng phía sau tấm màn nhung, không ít người đang đối diện với một thực tế trái ngược, thu nhập bấp bênh, lương thấp và một câu hỏi được đặt ra: liệu nghệ thuật biểu diễn có là một nghề đủ để sống?

Tấm bia đặc biệt giữa Paris

Tấm bia đặc biệt giữa Paris

Ngày 25/4/2026, Kiều bào Việt tại Pháp cùng bạn bè quốc tế yêu chuộng hòa bình đã cùng tham gia Lễ đặt bia Tưởng niệm các nạn nhân Việt Nam bị nhiễm chất độc da cam trong Công viên Choisy, thuộc quận 13 thành phố Paris.

Nở rộ review thuê: Thị trường dẫn dắt bởi những lời dối trá

Nở rộ review thuê: Thị trường dẫn dắt bởi những lời dối trá

Từ những dòng đánh giá tưởng như vô hại, một thị trường ngầm của "review thuê" đang âm thầm hoạt động, khi mà những lời tâng bốc được sản xuất hàng loạt và người tiêu dùng không biết tin vào đâu. Khi mỗi quyết định mua sắm đều bị những lời quảng cáo dẫn dắt bằng dữ liệu dối trá.

Tìm đường cho sơn mài “sống” trong đời sống đương đại

Tìm đường cho sơn mài “sống” trong đời sống đương đại

Sơn mài là một trong những loại hình nghệ thuật đặc sắc nhất của Việt Nam, kết tinh từ kỹ thuật thủ công tinh xảo và tư duy thẩm mỹ mang đậm bản sắc dân tộc. Trải qua hàng trăm năm phát triển, từ những sản phẩm phục vụ tín ngưỡng, trang trí cung đình cho đến nghệ thuật tạo hình hiện đại, sơn mài luôn vận động không ngừng để thích nghi với thời đại. Tuy nhiên, có một câu hỏi mà cả các nghệ nhân và nghệ sĩ cùng quan tâm là làm thế nào để loại hình nghệ thuật truyền thống này tiếp tục phát triển trong đời sống đương đại?

Có nhiều lúc trong lòng thấy vui

Có nhiều lúc trong lòng thấy vui

Thỉnh thoảng, nhìn thấy ở ngã tư đường, có những em học sinh mặc đồng phục đứng hàng ngang, tay cầm tấm bảng ghi dòng chữ như: “Đi trên đường, nhường nhịn nhau”; “Dừng đèn đỏ, tỏ văn minh”, “Chậm một giây, hơn gây tai nạn”, "An toàn là bạn, tai nạn là thù", "Đi đúng tuyến, dừng đúng vạch"... lòng thấy vui. Lại thấy vui khi ta biết vẫn còn đó những con người lặng lẽ đi qua cuộc đời này bằng cái nhìn nhẹ nhàng, an lạc.

Bình yên vùng biên Lao Bảo

Bình yên vùng biên Lao Bảo

Ở vùng biên Lao Bảo, tỉnh Quảng Trị, bình yên không bắt đầu từ những điều lớn lao hay xa vời. Nó được chắt chiu từ những bước chân lặng lẽ gõ cửa từng mái nhà, từ sự kiên nhẫn cầm tay người dân làm quen với chiếc điện thoại thông minh, và từ những công trình đang dần hiện hình giữa đời sống thường nhật. Từ những điều gần gũi ấy, một thế trận an ninh được bồi đắp từng ngày, bền bỉ và chắc chắn ngay từ cơ sở.

Tận thấy ở công trường chống ngập giữa Thủ đô

Tận thấy ở công trường chống ngập giữa Thủ đô

Từ vài tháng qua, nhiều tuyến phố ở nội đô Hà Nội đã trở thành công trường xây dựng, khi mặt đường đã được đơn vị thi công rào từng đoạn để thi công hạ ngầm những chiếc cống hộp bê tông đúc sẵn có kích thước tới vài mét thuộc dự án chống ngập úng cục bộ. Đây là công trình được người dân kỳ vọng sẽ thay đổi tình trạng hễ mưa là ngập trên nhiều tuyến phố ở Hà Nội suốt nhiều năm qua.

Giải thưởng Âm nhạc Cống hiến 2026: Bức tranh đa sắc màu của nhạc Việt

Giải thưởng Âm nhạc Cống hiến 2026: Bức tranh đa sắc màu của nhạc Việt

20 năm tồn tại, Giải thưởng Âm nhạc Cống hiến đã vượt qua khuôn khổ của một sự kiện vinh danh thường niên để trở thành một “thiết chế mềm” của đời sống âm nhạc Việt Nam. Mùa giải năm 2026 là một lát cắt phản ánh những biến chuyển của thị trường âm nhạc đương đại. Đó là một bức tranh sôi động, nhiều màu sắc, nơi âm nhạc Việt đang đứng giữa giao điểm của nghệ thuật, công nghiệp và toàn cầu hóa.