Điện ảnh Việt có cần nhiều hơn những câu chuyện ma?

Tin vui cho khán giả yêu thích môn nghệ thuật thứ 7. Cục Điện ảnh vừa lên tiếng khuyến khích sản xuất và phát hành những bộ phim giàu giá trị nhân văn, phản ánh đời sống xã hội và góp phần xây dựng con người Việt Nam phát triển toàn diện. Điều này đồng nghĩa với việc sau nhiều năm các nhà làm phim kiên trì "giáo dục" người xem bằng ma quỷ, vong nhập, xác sống, bùa ngải, nhà hoang, thẩm mỹ viện âm phủ, bệnh viện âm phủ, chung cư âm phủ và có lẽ trong tương lai không xa là cả trạm thu phí âm phủ, chúng ta đã chú trọng hơn đến xây dựng con người nhân văn.

Nhiều người phản ứng khá mạnh với khuyến nghị này. Họ cho rằng cơ quan quản lý đang động đến một trong những thể loại thành công nhất của điện ảnh Việt Nam hiện nay. Tôi hiểu phản ứng đó. Trong kinh tế thị trường, doanh thu luôn là một lập luận có sức nặng. Một bộ phim bán được vé thường dễ được xem là một bộ phim đúng hướng. Nhưng doanh thu không phải lúc nào cũng trả lời được mọi câu hỏi. Nhìn vào danh sách phim Việt ra rạp trong thời gian gần đây, người ta có thể nhận ra một xu hướng khá rõ. "Phí Phông", "Ma Xó", "Thẩm mỹ viện âm phủ", "Lầu Chú Hỏa", "Quỷ Nhập Tràng 2", "Heo năm móng"... cùng nhiều tác phẩm khác đang tạo thành một dòng chảy mạnh mẽ của phim kinh dị và tâm linh dân gian. Đây không còn là một thể loại. Đây đã trở thành một hệ sinh thái.

z7963724537555-dd92d2f9fd57352365f25a5847aa9b59.jpg
"Thẩm mỹ viện âm phủ" - được đánh giá là bộ phim lạm dụng cảnh hù dọa.

Công bằng mà nói, sự phát triển của dòng phim này không phải là điều tiêu cực. Trong nhiều năm, kinh dị là một trong số ít thể loại mà điện ảnh Việt Nam tìm được dấu ấn riêng. Không ít tác phẩm đã khai thác hiệu quả kho tàng truyền thuyết, tín ngưỡng và văn hóa dân gian bản địa. Một số bộ phim đạt thành công thương mại đáng kể, chứng minh rằng khán giả vẫn sẵn sàng bỏ tiền cho những câu chuyện mang màu sắc Việt Nam thay vì những bản sao nhạt nhòa của điện ảnh nước ngoài. Thành công ấy đáng được ghi nhận.

Tuy nhiên, mọi thành công đều chứa đựng một nguy cơ. Nguy cơ lớn nhất là biến thành công thành công thức. Khi ngày càng nhiều nhà sản xuất cùng nhìn thấy một lối đi an toàn, họ có xu hướng bước theo nhau. Điều đó hoàn toàn hợp lý nếu nhìn từ góc độ kinh doanh. Nhưng điều hợp lý đối với một doanh nghiệp chưa chắc đã hợp lý đối với đời sống văn hóa của cả một quốc gia.

Kinh nghiệm quốc tế cho thấy lo ngại của cơ quan quản lý không phải không có cơ sở. Vấn đề nằm ở chỗ lo ngại đó được xử lý bằng công cụ nào. Trung Quốc từ lâu đã cấm nội dung bị xem là "tuyên truyền mê tín dị đoan" trên màn ảnh. Lý do không chỉ là hệ tư tưởng. Có một thực tế văn hóa đằng sau quyết định đó, tâm lý tiếp nhận nội dung tâm linh của khán giả châu Á khác với phương Tây. Ranh giới giữa giải trí hư cấu và niềm tin thực tế ở nhiều cộng đồng vẫn còn mỏng.

Khi một bộ phim mô tả bùa ngải, vong nhập hay phong thủy âm trạch một cách chi tiết và chân thực, một bộ phận khán giả không xem đó là câu chuyện tưởng tượng. Họ xem đó là thông tin về thế giới thực. Người ta không thể lấy ví dụ Hollywood làm nhiều phim kinh dị mà dân Mỹ không ảnh hưởng để kết luận rằng điều tương tự sẽ xảy ra ở Việt Nam hay Trung Quốc. Bối cảnh văn hóa quyết định cách một nội dung được tiếp nhận. Đó là sự khác biệt có thật, không phải định kiến.

Nếu nhìn rộng hơn, điều đáng suy nghĩ không phải là việc có nhiều phim kinh dị. Điều đáng suy nghĩ là việc có quá ít phim thuộc những thể loại khác. Một nền điện ảnh khỏe mạnh không được nhận biết bằng một thể loại thống trị. Nó được nhận biết bằng sự đa dạng. Một đất nước hơn một trăm triệu dân với lịch sử hàng nghìn năm, với những cuộc chiến tranh, những cuộc cải cách, những thành tựu và cả những thất bại, đáng lẽ phải sở hữu một kho đề tài gần như vô tận.

Thế nhưng trong nhiều thời điểm, màn ảnh lại cho cảm giác người chết xuất hiện năng nổ hơn người sống. Trong thế giới điện ảnh ấy, các linh hồn làm việc không ngừng nghỉ. Họ nhập xác, hiện hồn, báo oán, dẫn đường và giải thích mọi bí ẩn. Trong khi đó, những con người đang vật lộn với tri thức, với công nghệ, với trách nhiệm công dân, với những biến đổi xã hội của thời đại lại xuất hiện khá thưa thớt. Chúng ta gặp rất nhiều nhân vật đi tìm lời giải cho một ngôi nhà có ma. Chúng ta gặp ít hơn những nhân vật đang tìm lời giải cho những vấn đề thật của cuộc sống.

Phim "Heo năm móng" khai thác yếu tố kinh dị tâm linh.

Phim "Heo năm móng" khai thác yếu tố kinh dị tâm linh.

Đó không phải lỗi của phim kinh dị. Đó là dấu hiệu của một sự mất cân bằng. Người ta thường nói rằng thị trường sẽ tự điều chỉnh. Có thể đúng. Nhưng nếu chỉ dựa vào thị trường, rất nhiều giá trị văn hóa quan trọng sẽ không bao giờ được tạo ra. Những bộ phim lịch sử, phim tiểu sử, phim chính kịch hay những tác phẩm đặt ra các câu hỏi lớn về con người thường không có lợi thế thương mại rõ rệt. Chúng tồn tại bởi xã hội hiểu rằng điện ảnh không chỉ là một ngành bán vé. Điện ảnh còn là nơi một dân tộc kể câu chuyện về chính mình. Nó góp phần hình thành thẩm mỹ công chúng. Nó giúp một xã hội hiểu rõ hơn về quá khứ, hiện tại và tương lai của mình.

Một đất nước đang bước vào thời đại trí tuệ nhân tạo, chuyển đổi số và cạnh tranh toàn cầu chắc chắn có rất nhiều câu chuyện đáng kể. Những câu chuyện ấy nằm trong trường học, trong doanh nghiệp, trong các phòng thí nghiệm, trong những gia đình đang thay đổi từng ngày và trong những xung đột đạo đức mà các thế hệ trước chưa từng biết tên. Nếu điện ảnh không chạm tới những vùng đó, chúng ta sẽ không hiểu nổi chính mình, dù có bao nhiêu linh hồn xuất hiện trên màn ảnh đi nữa.

Người ta không thể xây dựng một nền điện ảnh đa dạng bằng mệnh lệnh hành chính. Nhưng người ta cũng không thể ngồi chờ thị trường tự có lương tâm. Vai trò của cơ quan quản lý không phải là quyết định khán giả được xem gì. Mà là tạo ra điều kiện để những lựa chọn khác có thể tồn tại.

Điện ảnh Việt có cần nhiều hơn những câu chuyện ma? ảnh 3

Một cảnh trong phim "Quỷ nhập tràng 2".

Đáng lo không phải là phim kinh dị. Đáng lo là khi một thành công thương mại dần trở thành lựa chọn gần như duy nhất, và không ai còn thấy đó là vấn đề. Tâm linh ảnh hưởng đến nhận thức công chúng hay không là câu hỏi đáng đặt ra, nhất là ở những xã hội mà ranh giới giữa màn ảnh và niềm tin chưa bao giờ thực sự rõ ràng. Nhưng từ lo ngại đến kiểm duyệt là một bước cần hết sức thận trọng. Trung Quốc đã đi bước đó, và hệ quả là các nhà làm phim tự kiểm duyệt mình trước khi bất kỳ lệnh cấm nào được ban ra. Hàn Quốc chọn đầu tư thay vì cấm đoán, và thu về một nền điện ảnh đủ sức đi ra thế giới.

Lo ngại là chính đáng. Nhưng câu trả lời cho lo ngại không nhất thiết phải là cấm. Nó có thể là phân loại phim. Có thể là tài trợ cho những đề tài còn bị bỏ trống. Và trước hết, nó nên là một cuộc thảo luận công khai, thay vì những tín hiệu mơ hồ mà không ai dám hỏi lại.

Một nền điện ảnh trưởng thành không được đánh giá bằng việc nó có bao nhiêu phim ma. Nó được đánh giá bằng việc bên cạnh những bộ phim ấy còn có những gì khác. Có bao nhiêu tác phẩm đủ sức đối thoại với lịch sử, với những biến đổi xã hội, với những câu hỏi đạo đức và trí tuệ của thời đại. Bởi xét cho cùng, điều làm nên sức mạnh của điện ảnh không phải khả năng khiến khán giả giật mình trong hai giờ đồng hồ. Điều làm nên sức mạnh của điện ảnh là khả năng khiến một xã hội hiểu rõ hơn về chính mình.

Vương Hỉ

Các tin khác

Sách lá - kho tri thức quý của người Khmer

Sách lá - kho tri thức quý của người Khmer

Cũng như các dân tộc khác trên thế giới, từ xa xưa người Khmer ở Nam Bộ đã biết cách khắc chữ trên đá, các nguyên liệu khác để ghi chép kinh nghiệm sống, tri thức các lĩnh vực sản xuất, văn hóa, lời dăn dạy của tín ngưỡng, tôn giáo cho thế hệ sau...

Đánh thức khát vọng sáng tạo của tuổi trẻ

Đánh thức khát vọng sáng tạo của tuổi trẻ

Mạng xã hội bàn tán về đề thi THPT môn Ngữ văn, về câu 1 viết đoạn văn nghị luận xã hội. “Nước Mỹ có Steve Jobs, Mark Zuckerberg, Elon Musk... với những phát minh công nghệ góp phần làm thay đổi thế giới. Từ gợi dẫn trên, với tư cách người trẻ, anh/chị hãy viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) trả lời câu hỏi: Làm thế nào để có những “Steve Jobs Việt Nam”?

Sống động dấu tích kẻ Mơ

Sống động dấu tích kẻ Mơ

Thăng Long xưa được gắn với từ Kẻ Chợ (“Kẻ” là từ chung chỉ một vùng đất và dân cư trù phú). Kinh đô lại có nhiều kẻ nhỏ, như: Kẻ Vẽ, kẻ Mơ, kẻ Chèm, Kẻ Mọc, Kẻ Cót... Từ xưa, phía đông nam thành Thăng Long là một vùng đất rộng lớn có tên là Cổ Mai (tên nôm là Kẻ Mơ), bao gồm các làng Hoàng Mai, Tương Mai, Mai Động, Hồng Mai. Đến đời Tự Đức (1848 - 1883), vì kỵ húy nên đổi Hồng Mai thành Bạch Mai.

Trăm năm chợ “chảnh”

Trăm năm chợ “chảnh”

Trong ký ức của thị dân Sài thành có một khu vực đặc biệt mà hễ nhắc đến nó, người ta nhớ ngay đến ngôi chợ bao đời mang danh chợ “chảnh”. Đến năm 2026 này, ngôi “chợ nhà giàu” ấy đã bước sang tuổi 100.

Sáng tạo như một hành vi vũ trụ

Sáng tạo như một hành vi vũ trụ

Một buổi sáng tháng 9 năm 2015, các máy dò LIGO ghi nhận tiếng của hai hố đen sáp nhập từ 1,3 tỷ năm ánh sáng. Sự kiện ấy chứng minh rằng vũ trụ vận hành bằng những dao động vô hình, khác hẳn với những khối vật chất rắn chắc.

Những địa danh bất tử trong bài thơ Tây Tiến

Những địa danh bất tử trong bài thơ Tây Tiến

Khu Di tích lịch sử lưu niệm Trung đoàn 52 Tây Tiến được xây dựng trên đồi Nà Bó, phường Mộc Châu, tỉnh Sơn La. Từ khi khánh thành năm 2016 đến nay, nơi đây đã trở thành điểm đến tham quan, tri ân, tưởng nhớ đến những người lính năm xưa đã ngã xuống vì Tổ quốc...

Xôn xao mái phố phía đông kinh thành

Xôn xao mái phố phía đông kinh thành

Cuối thế kỷ XIX, người Pháp phá dỡ bức tường thành phía Đông thành Thăng Long, và lấp đi con hào chạy dọc tường thành, tạo ra một con đường mới dài hơn 1.200m, chính là phố Phùng Hưng (Hà Nội) ngày nay.

Cố họa sĩ Trần Nguyên Dũng: Trong thế giới của ký ức

Cố họa sĩ Trần Nguyên Dũng: Trong thế giới của ký ức

Khi còn ở dương thế, Trần Nguyên Dũng là một họa sĩ trầm lặng, luôn là người lắng nghe trong mọi cuộc vui. Tại triển lãm “Những ngày thảnh thơi”, hội họa sẽ kể những câu chuyện về thế giới nội tâm đầy sắc màu của ông...

Họa sĩ Tạ Tỵ Với chiếc đũa thần màu nhiệm

Họa sĩ Tạ Tỵ Với chiếc đũa thần màu nhiệm

Tôi thực sự ngạc nhiên khi đọc được bút tích của họa sĩ Tạ Tỵ (1921-2004) để lại với đề từ sâu sắc rằng: “Nghệ thuật là cao quý. Người làm ra nghệ thuật đã cao quý. Người thưởng ngoạn nghệ thuật còn cao quý hơn” (trích “Tạ Tỵ- Dấu ấn sáng tạo” - NXB Hội Nhà văn-2019). Họa sĩ cần người xem luôn thấu hiểu và đồng hành sáng tạo cùng nghệ sĩ. Bởi lẽ, ông chính là người khởi đầu cho dòng tranh Lập thể vào đầu thập niên 50 (thế kỷ 20) nhưng đầy gian nan.

Chuyện kể dưới chân núi Khau Rịa

Chuyện kể dưới chân núi Khau Rịa

Dưới chân núi Khau Rịa cao sừng sững, ngôi đền Nghĩa Đô cổ kính tọa lạc vững chãi và uy nghiêm, xa xa là dòng Nặm Luông hiền hòa chảy uốn quanh những bản làng. Từ bao đời nay, đồng bào Tày Nghĩa Đô từ bao thế hệ vẫn lưu giữ và kể cho nhau nghe câu chuyện về quá trình hình thành, bảo tồn ngôi đền thiêng của bản làng, gắn với tín ngưỡng thờ Chúa Bầu vùng Tây Bắc.

Ấn tượng Nhật Tuấn

Ấn tượng Nhật Tuấn

Nhật Tuấn người Hà Nội gốc, nhưng tính cách khá mạnh mẽ. Không bia rượu, bài bạc, thuốc lá, cả cuộc đời Tuấn gọn trong ba thứ: Văn chương, bạn bè và… người đẹp. Anh thú nhận, mình là kẻ lăng nhăng, yêu đương dắt dây. Không che đậy, giả tạo. Văn chương là con người anh.

Triết lý về sự “hẳn hoi”!

Triết lý về sự “hẳn hoi”!

Theo nghĩa từ điển, “hẳn hoi” là một tính từ (khẩu ngữ) được dùng với nghĩa “có được đầy đủ các yêu cầu, theo đúng tiêu chuẩn như thường đòi hỏi”. Có thể hiểu thêm, đó là sự “tươm tất, đàng hoàng”; là sự “đúng đắn, tử tế”; là sự “cẩn thận”; là sự “trước sau như một”, “đến nơi đến chốn”; là một “sự thật”…

Sài Gòn lê la chợ không đàn bà

Sài Gòn lê la chợ không đàn bà

Với lịch sử hơn 300 năm hình thành, Sài Gòn - TP Hồ Chí Minh có những câu chuyện mãi đến ngày hôm nay vẫn còn vọng vang trong tâm khảm thị dân đất này. Trong không gian náo nhiệt sầm uất của thành phố không ngủ lại tồn tại những điều đời thường một cách bình dị.

Nguyễn Trãi, người phát huy và bảo vệ hồn cốt văn hóa dân tộc

Nguyễn Trãi, người phát huy và bảo vệ hồn cốt văn hóa dân tộc

Khi một dân tộc đã nhận biết được về nền văn hóa của mình và cho mình thì có thể nói rằng dân tộc đó đã bước vào thời kỳ chín muồi, về ý thức dân tộc. Và, từ đó, văn hóa chính là chất keo kết dính mọi thành viên trong xã hội, trong một cộng đồng dân tộc trên một địa bàn nhất định. Văn hóa đã biến thành lực lượng vật chất to lớn bảo vệ chủ quyền quốc gia: văn hóa nâng cao địa vị của mỗi người công dân trong cộng đồng dân tộc.

Thái Hải - cả làng “cơm ăn chung nồi, tiêu tiền chung túi”

Thái Hải - cả làng “cơm ăn chung nồi, tiêu tiền chung túi”

Tôi đã rất tò mò khi được các đồng nghiệp tại Thái Nguyên giới thiệu về một ngôi làng với bản sắc dân tộc Tày, được duy trì theo phương thức “tự cung, tự cấp, tự sản, tự tiêu”. Ở đó, cả một cộng đồng hàng chục gia đình “ăn cơm chung nồi, tiêu tiền chung túi” song vẫn sống đoàn kết, hạnh phúc và mãn nguyện với những gì đang có.

Giấc mơ màu lính

Giấc mơ màu lính

Ngoại đã đi thật xa. Lâu rồi. Có thể về chốn cố quận mịt mùng trong con nước Phú Ninh mênh mênh. Cũng có thể về miền mây trắng nào đó bung biêng trên bầu trời. Hoặc cũng có thể về miền xanh thẳm xa xôi, nơi đó ngoại đứng tiễn đoàn quân trùng trùng ra trận, trong đó có những đứa con của mình. Tôi hay mơ về ngoại, những giấc mơ dài.