Dã tật đành đã dã dề

“Đại từ điển tiếng Việt” (1999) ghi nhận: “Thuốc đắng dã tật/ Thuốc đắng dã tật, sự thật mắc lòng: Thuốc đắng thì chóng khỏi bệnh, lời nói thẳng khó nghe nhưng bổ ích, chớ nóng giận, tự ái khi nghe lời nói thẳng”. Về chữ nghĩa, trước hết ta cần khảo sát từ “dã” bởi cơn cớ gì lại xuất hiện trong trường hợp này?

Ca dao có câu: “Đậu xanh, rau muống, của chua/ Có tính dã thuốc chớ cho uống cùng”,  ta hiểu “dã” ở đây là khi ai phải uống thuốc thì không nên ăn những thứ này bởi nó sẽ làm mất tác dụng của thuốc.

Tuy nhiên ta hiểu sao về từ “dã” trong “Thiên Nam ngữ lục”: “Đinh công thấy mặt ngùi ngùi/ Nghĩa thầy tớ cũ cùng ngồi dã nhau”? Xét theo các nghĩa vừa nêu, ắt ta thấy trật cù chìa; hoặc giả tôi đồ rằng do viết sai chính tả, phải là “giã” mới hợp lý.  Ta hãy xét từ “giã”,  tùy ngữ cảnh có thể hiểu là bỏ cái gì đó vào cối rồi dùng chày mà quết mà đâm, tỷ như: “Chàng về giã gạo ba trăng/ Để em gánh nước Cao Bằng về ngâm”. 

Dã tật đành đã dã dề -0
Thúy Kiều - tranh vẽ trong bản “Truyện Kiều” in tại miền Nam.

Còn có thêm nghĩa khác của từ “giã”, chẳng hạn, hẳn nhiều người còn nhớ đến tâm trạng buồn não ruột của cô nàng quay tơ, dệt lụa trong thơ Nguyễn Bính: “Hội chèo làng Đặng về ngang ngõ/ Mẹ bảo: Mùa xuân đã cạn ngày”. Đã hết ngày xuân, không chỉ “Bữa ấy mưa xuân đã ngại bay/ Hoa xoan đã nát dưới chân giày” mà còn khi nhìn thấy từ hình ảnh hội chèo “đi qua ngõ” là bấy giờ hội đã hết, đã tan, đã vãn, nói cách khác chinh là lúc giã/ giã đám/ giã hội. Từ nghĩa này, ta dễ dàng hiểu câu cửa miệng: “Vui Đăm, rước Giá, hội Thầy/ Vui thì vui vậy chớ tầy giã La”. Thật thú vị, “giã” trong trường hợp này cũng gọi là “rã”, chẳng hạn một lũ “bác thằng bần” đang hùng hùng hổ hổ đỏ đen sát phạt, bỗng công an ập vào, thế là… rã sòng!

Xét rằng, nếu “dã” trong câu: “Đinh công thấy mặt ngùi ngùi/ Nghĩa thầy tớ cũ cùng ngồi dã nhau”, nếu đổi qua “giã” thì vẫn không nói lên điều gì cả. Vậy, dứt khoát phải là “dã”. Nếu “Giã sư, giã cảnh đều cùng bước ra” là cách nói tắt của giã biệt/ từ giã thì “Nghĩa thầy tớ cũ cùng ngồi dã nhau” cũng vậy, là nói gọn của từ “dã dề” mà ta đã gặp trong “Truyện Kiều”: “Tiểu thư đón cửa dã dề/ Hàn huyên vừa cạn mọi bề gần xa”. Vâng, chính xác thế, vì “dã/ dã dề” trong ngữ cảnh này có nghĩa là trò chuyện, chuyện trò, thăm hỏi nhau.

Trở lại với câu “Thuốc đắng dã tật”, còn có gì bàn nữa không? Đã rõ nghĩa rồi, vì như đã nói “dã” trong trường hợp này này là làm cho phai, cho nhạt, cho giảm dần, cụ thể là nhờ “thuốc đắng”. Hiểu như vậy hợp lý quá đi chứ? Tuy nhiên, nếu nói đúng phải là “Thuốc đắng đã tật”. Nghe lạ tai nhỉ? Ngoài các nghĩa như trên chỉ việc đã qua, đã xong; còn là “Tiếng dùng đứng sau câu để truyền khiến hay bảo nhau đừng là việc khác vội: khoan đã, ăn đã” - theo “Việt Nam tự điển” (1931) v.v.., vậy, còn hàm nghĩa gì nữa?

Ta hãy xét từ thơ Trạng Trình Nguyễn Bỉnh khiêm: “Bếp trà hâm đã, xôi măng trúc/ Nương cỏ cày thôi, vãi hạt muồng”. Xét theo phép đối xứng trong luật thơ thất ngôn ắt “đã” và “thôi” phải đối nhau, và cả hai cùng nghĩa là xong, rồi, hết. Lại nữa, ta còn tìm thấy trong tục ngữ “Đau chóng đã chầy”, “Khó muốn giàu, đau muốn đã” thì “đã” hàm nghĩa là khỏi. Khi ai đó, bảo: “Chà, đang cháy khô họng, được uống ly trà đá này thiệt đã khát”, là hết khát, không còn khát nữa. Từ “đã” trong câu “Thuốc đắng đã tật” cũng hiểu tương tự.

Tại sao từ “đã” lại nhảy cái vèo qua “dã”, đơn giãn nghĩa vừa nêu  trên về từ “đã” ít ai còn nhớ đến, người ta bèn lái sang “dã”. Trải dài theo năm tháng, từ “dã” đã được mọi người chấp nhận mà quên béng đi từ “đã” đã có trước đó. Qua đó, ta thấy cái sự lắt léo của tiếng Việt còn là lúc người ta chấp nhận từ khác nhằm thay thế cho từ vốn có, dẫu rằng, chưa chắc đã sát nghĩa. Một khi đã biết như thế, ta cắc cớ đặt ra câu hỏi, xác định “đã” biến thành “dã”, vậy với từ “đành đã” liệu có phải chính là “đành dã”?

Đi đâu vội bấy anh ơi

Việc quan đành đã chị tôi ở nhà

Đành là đành cái gì, chuyện gì? Do không có thêm “dữ kiện” gì nên chúng ta khó có thể đoán biết. Thay vì “ăn ốc nói mò”, cách tốt nhất vẫn là tra cứu “Đại từ điển tiếng Việt” (1999) xem sao. “Đành: 1. Chấp nhận một cách miễn cưỡng bắt buộc vì thấy không thể khác hơn: đành chịu vậy, đành bó tay. 2. Nỡ đang tâm: Bỏ đi sao đành. 3. Vừa lòng: Chàng đành phụ mẫu không dành”. Cả ba nghĩa này, có thể áp dụng giải thích câu ca dao trên? Nếu thế, nghĩa của nó thế nào?

Trong khi chờ câu trả lời, chúng ta hãy tiếp tục xét từ “đành” ở câu tục ngữ: “Bát bể đánh con sao đành”. Hoàn toàn có thể hiểu theo nghĩ thứ 2 là ý nói, cái bát ấy đã bể toang, vỡ nát, sao nỡ/ sao lại đang tâm đánh con mình? Lời thốt lên này ra ra hợp lý, há ta chẳng từ nghe câu “Người còn thì của cũng còn/ Miễn là nhân nghĩa vuông tròn thì thôi”, “Còn người còn của” đấy sao? Cái bát có bể đi thì thôi, chứ con mình, mình “nâng như trứng, hứng như hoa”, sao nỡ đánh nó? Một khi thốt lên “sao nỡ/ sao đành”, ta còn có thể tìm thấy trong câu dao thống thiết ở miền Nam:

Tay cắt tay sao nỡ

Ruột cắt ruột sao đành

Lời anh thề nước biếc non xanh

Theo anh cho trọn tử sanh tại trời

Thêm dẫn chứng này, ta thấy, cách giải thích câu “Bát bể đánh con sao đành” là “chuẩn cơm mẹ nấu”, không còn gì lăn nữa. Có đúng không?

Không đúng.

Hiểu như thế là… trật. Câu này đã phạm vào nguyên tắc đối xứng mà tục ngữ vốn thường sử dụng trong phạm trù trái nghĩa, thí dụ “bể - lành”/ “rách-lành”… Dù chọn lọc vài từ nhưng thông thường câu ấy có 2 vế tiểu đối, thí dụ, “Ăn bát mẻ, ngủ chiếu manh”, “Điều lành thì nhớ, điều dở thì quên”… Vậy “bể” đối với “lành”, còn từ “đành” lạc quẻ kia ta đành phải loại bỏ. Do đó, cần khẳng định, câu tục ngữ này chính xác phải là “Bát bể đánh con sao lành”. Cái bát ấy không còn nguyên vẹn bởi con mình làm bể vì lý do gì đó, tiếc quá mình bèn đánh con cho đã nư đã giận, dẫu có đánh lắm đi nữa thì nó cũng không lành lại được, hiểu theo nghĩa bóng là làm một việc vô ích, không thể thay đổi được tình thế.

Lúc lần đầu gặp Thúc Sinh, Thúy Kiều giãi bày tâm sự: “Lại càng dơ dáng dại hình/ Đành thân phận thiếp ngại danh giá chàng”. Còn người đàn bà trong “Chinh phụ ngâm” khi nghĩ về người chồng xa xôi nơi chiến tranh, bỏ mình phòng không bóng chiếc đã tự nhủ: “Ðành muôn kiếp chữ tình đa ävậy”. Từ “đành” trong ngữ cảnh này là hiểu theo nghĩa 1, tức là cam chịu, đành phải, buộc phải chấp nhận thân phận của mình.

Vậy, lúc thi hào Nguyễn Du miêu tả về Thúy Kiều: “Một hai nghiêng nước, nghiêng thành/ Sắc đành đòi một, tài đành họa hai” là chọn nghĩa nào trong 3 nghĩa mà “Đại từ điển tiếng Việt” đã giải thích? Không theo nghĩa nào cả. Tuy nhiên, về mặt chữ nghĩa, hậu sinh chúng ta có quyền thắc mắc tại sao từ “đòi” lại xuất hiện trong ngữ cảnh này. Nghĩa của nó là gì cơ chứ? “Trên non túc một tiếng còi/ Thương con nhớ vợ, quan đòi phải đi/ Không đi thì sợ quan đòi/ Ra đi thì nhớ cá mòi nấu măng”. Đòi ở đây có nghĩa là gọi đến, vời đến mà buộc mình phải đến. Trong thơ Nôm, cụ Nguyễn Trãi có viết: “Sóng khơi ngại vượt bể triều quan/ Lui tới đòi thời miễn phận an”; hoặc “Hồng Đức quốc âm thi tập” có câu: “Xuất xử đòi thời đều phải đạo/ Trong đời há có mấy lầm ai”… Suy ra, “đòi” trong ngữ cảnh này cũng hiểu nghĩa như trên? Không, có nghĩa là tùy theo, theo hoàn cảnh, số phận…

Thế thì khi cũng sử dụng từ đòi, Nguyễn Trãi viết: “Nhật nguyệt soi đòi bóng hiện/ Đông hè trải đã xưa nay” hoặc trong “Lục Vân Tiên” có câu: “Nói rồi lụy nhỏ đòi cơn/ Cùng nhau một sự oán hờn nên gây”. Ta hiểu ra làm sao? Nếu áp dụng nghĩa “gọi đến”, “tùy theo”… ắt câu thơ chẳng có nghĩa gì cả. Xin thưa, “đòi” trong trường hợp này cũng như “Sắc đành đòi một, tài đành họa hai” nghĩa là nhiều, nhiều lắm. Câu thơ trên có thể giải thích, về nhan sắc của Thúy Kiều thì “đòi một”, đòi/ nhiều lắm cũng chỉ có một; về tài thì “họa hai” thì họa may, họa ra chỉ có mỗi người thứ hai sánh bằng, chứ về nhan sắc chỉ có một.

Trở lại với câu ca dao: “Đi đâu vội bấy anh ơi/ Việc quan đành đã chị tôi ở nhà” là ta cũng hiểu từ “đành” theo “Đại từ điển tiếng Việt” (1999) giải thích là chấp nhận một cách miễn cưỡng, là sao đành, là vừa lòng? Không. Đành trong tình huống này từ điển đã bỏ sót: cố nhiên, dĩ nhiên. Ý muốn nói, anh đi đâu mà vội chừng ấy/ vội dường ấy (vội bấy), việc quan thì dĩ nhiên (đành/ đã đành) ở nhà đã có vợ (chị tôi) lo rồi. Nói cách khác, anh ơi, ở nhà cố nhiên đã có vợ lo việc quan thì hà cớ gì anh phải đi vội đến thế? Có phải là câu chủ động “thả thính”, chắc gì, bởi một khi nhắc đến “chị tôi ở nhà”, chỉ là một cách “bắt nọn” đấy thôi.

Tinh quái đến thế là cùng.

Lê Minh Quốc

Các tin khác

Những con đường quanh co bên hàng rào đá

Èze - xứ sở của đá

Nói tới nước Pháp, người ta thường trầm trồ trước những kiến trúc tráng lệ luôn thách thức vượt thời gian. Nhưng ẩn sau vẻ hào nhoáng ấy, vẫn có những ngôi làng cổ giữ được nét đẹp nguyên sơ, mà nếu đặt chân đến, du khách như lạc vào một vùng ký ức xưa cũ. Èze chính là một trong những ngôi làng đó.

Dăm chuyện nhặt ở Bắc Ý

Dăm chuyện nhặt ở Bắc Ý

"Đến Ý rồi mới cảm nhận được rằng chỉ một ánh nhìn thôi cũng như đã đi qua ngàn năm lịch sử". Có người lại nói nước Ý ngày nay giống như một bức tranh thêu hai mặt tuyệt mỹ. Một mặt là những lâu đài, cung điện, nhà thờ và đền đài, lăng tẩm cổ xưa, mang hơi thở ngàn năm bên cạnh các hồ lớn, dòng sông; một mặt lại là ánh đèn điện rực rỡ của thành phố hiện đại đang không ngừng chuyển động.

Đã theo nghề thì hãy viết đi

Đã theo nghề thì hãy viết đi

“Trước khi viết một tập tiểu thuyết mới, anh có những chuẩn bị gì?”.
Tôi thường hỏi bạn bè trong những lúc ngồi tán phét chuyện trên trời dưới đất. Có lần, nhà văn Nguyễn Mạnh Tuấn bảo, đại khái, chẳng chuẩn bị gì cả, cứ bắt tay vào viết, trong quá trình viết, các tình tiết xảy ra thì cân nhắc, xử lý. Cũng tựa như đứa trẻ nhảy xuống hồ, dù chưa biết bơi. Thực tế của công việc lúc ấy tự khắc khiến mình phải làm gì.

Một mỏ khai thác khoáng sản khổng lồ tại Zambia. Ảnh: First Quantum Minerals

Châu Phi với bài toán thoát “bẫy tài nguyên”

Khoáng sản châu Phi đang trở thành trung tâm của một cuộc tranh giành địa chính trị chưa từng có. Trong khi các cường quốc đổ vốn vào lục địa này, liệu châu Phi có thể tận dụng thời thế để trở thành bên hưởng lợi thực sự từ chính nguồn tài nguyên của mình hay không?

Công an TP Đà Nẵng và hành trình tìm lại tên cho liệt sĩ

Công an TP Đà Nẵng và hành trình tìm lại tên cho liệt sĩ

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng với không ít gia đình, nỗi đau chưa thể nguôi ngoai khi có người thân hy sinh mà tên tuổi, hài cốt vẫn nằm lại nơi chiến trường xưa hoặc chưa được xác định danh tính. Những ngày này, Công an TP Đà Nẵng đang thực hiện một hành trình vô cùng đặc biệt: Thu nhận mẫu ADN cho thân nhân liệt sĩ trong "Chiến dịch 500 ngày đêm đẩy mạnh thực hiện tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính hài cốt liệt sĩ".

Về ngôi nhà của dế

Về ngôi nhà của dế

Đó là một ngôi nhà xưa thân quen cũ kỹ nằm trong ngõ Đoàn Nhữ Hài. Nhà văn Tô Hoài (1920-2014) mua ngôi nhà này (năm 1957) từ tiền giải thưởng tập “Truyện Tây Bắc”. Một thời, cánh văn trẻ chúng tôi vẫn thường rủ nhau tới ngôi nhà của Tô Hoài vì ông rất thân thiện. Giờ đây, ngôi nhà trở thành không gian lưu niệm cuộc đời và sự nghiệp văn chương Tô Hoài. Con trai ông, nhà báo Phương Vũ đặt tên Nhà lưu niệm đúng với cái tên mà mọi người vẫn gọi: Tô Hoài House (Ngôi nhà Tô Hoài).

Chương trình âm nhạc “Mây lang thang” bị cho là đã nhiều lần vi phạm bản quyền trên môi trường số

Khoảng trống bản quyền âm nhạc ở Việt Nam

Trong nhiều năm qua, thị trường âm nhạc số Việt Nam phát triển nhanh nhưng việc vi phạm sở hữu trí tuệ tràn lan. Nhiều đơn vị kiếm tiền từ hàng triệu lượt xem mà tác giả, nhạc sĩ hoặc chủ sở hữu bản ghi không hề biết tác phẩm của mình bị khai thác như thế nào.

Cùng vui với “một thứ văn rất vui”

Cùng vui với “một thứ văn rất vui”

Trong nghề cầm bút, sống bằng con chữ, lấy chữ làm phương tiện để trình bày suy nghĩ, nhân sinh quan của mình, tôi dám quả quyết, một khi viết những trang văn tạo ra tiếng cười là điều không bao giờ dễ dàng. Chính vì thế khi nhìn lại tiến trình phát triển văn học Việt Nam, kể từ năm 1930 đến nay, ta thấy số lượng tác giả viết văn cười, trào phúng, châm biếm chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Rất ít ỏi.

Việt Nam làm gì để trở thành điểm đến các sự kiện văn hóa và biểu diễn thế giới?

Việt Nam làm gì để trở thành điểm đến các sự kiện văn hóa và biểu diễn thế giới?

Trong vài năm gần đây, Việt Nam bắt đầu xuất hiện trong các cuộc thảo luận quốc tế như một “điểm đến mới nổi” của công nghiệp văn hóa và kinh tế sự kiện. Từ sự bùng nổ của các concert âm nhạc, chương trình giải trí thu hút hàng triệu người theo dõi, đến việc đầu tư hàng loạt nhà hát, trung tâm triển lãm và tổ hợp sáng tạo quy mô lớn, Việt Nam đang đứng trước một cơ hội đặc biệt: trở thành trung tâm mới của các sự kiện văn hóa và biểu diễn trong khu vực.

Đến Verona thăm nhà nàng Juliet

Đến Verona thăm nhà nàng Juliet

Những người yêu văn học, điện ảnh, sân khấu thì đều biết hai nhân Romeo và Juliet trong vở bi kịch của nhà văn Anh William Shakespeare. Từ trong kịch, phim, Romeo - Juliet đã trở thành hình ảnh biểu tượng cho những cặp tình nhân trẻ đang trong giai đoạn chớm nở và mãnh liệt. Vì thế, đến thành phố Verona (nằm trong tỉnh cùng tên thuộc vùng Veneto, miền bắc nướcÝ) lần này, tôi quyết định đến thăm ngôi nhà của nàng Juliet.

Công thức chiến thắng cuộc đua phòng vé của phim Việt

Công thức chiến thắng cuộc đua phòng vé của phim Việt

Năm 2025, điện ảnh Việt có 55 phim ra rạp thì năm 2026, con số này được dự báo tăng lên khoảng 70 - 80 phim. Trong bối cảnh phim Việt ra rạp ngày càng dày đặc, cuộc cạnh tranh căng thẳng giữa các phim không chỉ bằng nội dung mà còn ở khả năng giành suất chiếu và tạo hiệu ứng truyền thông ngay từ những ngày đầu ra mắt.

Lưu giữ ký ức dân tộc qua những tác phẩm văn chương

Lưu giữ ký ức dân tộc qua những tác phẩm văn chương

Cuộc gặp gỡ mang tên "Thời tiết của ký ức" không đơn thuần là một buổi ra mắt sách. Đó là một cuộc hội ngộ đặc biệt của "ngũ vị văn chương" - 5 cá tính văn chương độc bản: Trung Trung Đỉnh, Nguyễn Trọng Tín, Phạm Ngọc Tiến, Bảo Ninh, Nguyễn Quang Lập. Nói như nhà thơ Nguyễn Quang Thiều, không chỉ là trang viết, họ là "những người lưu giữ ký ức của dân tộc". Trong số 5 tác giả này, tôi ấn tượng với 3 người: Trung Trung Đỉnh, Phạm Ngọc Tiến và Nguyễn Trọng Tín.

Nghề cầm bút là lúc nào cũng viết

Nghề cầm bút là lúc nào cũng viết

Sinh thời nhà thơ Xuân Diệu có "tự giới thiệu" về địa chỉ nhà của mình ở Hà Nội như sau: "Nhà tôi 24 Cột Cờ/ Ai thương thì đến, hững hờ thì qua". Còn "trung niên thi sĩ" Bùi Giáng khi về cư ngụ ở Xóm Gà (Bình Thạnh) cũng có lúc ngẫu hứng giới thiệu với các bạn văn chương rằng: "Gặp nàng, nàng ở Già Lam/ Gặp cô, cô ở Lê Quang Định đường/ Nhà thuốc tây, gái du dương/ Bốn tám hai (482) hẻm tôi thường vô ra".Với những thông tin trên ắt người yêu thơ có thể tìm ra chỗ ở của ông một cách dễ dàng. Còn nhà văn Sơn Nam do không làm thơ nên khi ai hỏi nhà của mình thì ông chỉ đáp: "Cứ đến nhà truyền truyền thống quận Gò Vấp hỏi, thì có người dẫn vào nhà".

Cơm áo không đùa với danh hiệu nghệ sĩ

Cơm áo không đùa với danh hiệu nghệ sĩ

Với phần đông công chúng, nghệ sĩ sân khấu và điện ảnh là những người sống giữa ánh hào quang, được tôn vinh bằng tài năng và danh tiếng. Nhưng phía sau tấm màn nhung, không ít người đang đối diện với một thực tế trái ngược, thu nhập bấp bênh, lương thấp và một câu hỏi được đặt ra: liệu nghệ thuật biểu diễn có là một nghề đủ để sống?

Tấm bia đặc biệt giữa Paris

Tấm bia đặc biệt giữa Paris

Ngày 25/4/2026, Kiều bào Việt tại Pháp cùng bạn bè quốc tế yêu chuộng hòa bình đã cùng tham gia Lễ đặt bia Tưởng niệm các nạn nhân Việt Nam bị nhiễm chất độc da cam trong Công viên Choisy, thuộc quận 13 thành phố Paris.

Nở rộ review thuê: Thị trường dẫn dắt bởi những lời dối trá

Nở rộ review thuê: Thị trường dẫn dắt bởi những lời dối trá

Từ những dòng đánh giá tưởng như vô hại, một thị trường ngầm của "review thuê" đang âm thầm hoạt động, khi mà những lời tâng bốc được sản xuất hàng loạt và người tiêu dùng không biết tin vào đâu. Khi mỗi quyết định mua sắm đều bị những lời quảng cáo dẫn dắt bằng dữ liệu dối trá.

Tìm đường cho sơn mài “sống” trong đời sống đương đại

Tìm đường cho sơn mài “sống” trong đời sống đương đại

Sơn mài là một trong những loại hình nghệ thuật đặc sắc nhất của Việt Nam, kết tinh từ kỹ thuật thủ công tinh xảo và tư duy thẩm mỹ mang đậm bản sắc dân tộc. Trải qua hàng trăm năm phát triển, từ những sản phẩm phục vụ tín ngưỡng, trang trí cung đình cho đến nghệ thuật tạo hình hiện đại, sơn mài luôn vận động không ngừng để thích nghi với thời đại. Tuy nhiên, có một câu hỏi mà cả các nghệ nhân và nghệ sĩ cùng quan tâm là làm thế nào để loại hình nghệ thuật truyền thống này tiếp tục phát triển trong đời sống đương đại?

Có nhiều lúc trong lòng thấy vui

Có nhiều lúc trong lòng thấy vui

Thỉnh thoảng, nhìn thấy ở ngã tư đường, có những em học sinh mặc đồng phục đứng hàng ngang, tay cầm tấm bảng ghi dòng chữ như: “Đi trên đường, nhường nhịn nhau”; “Dừng đèn đỏ, tỏ văn minh”, “Chậm một giây, hơn gây tai nạn”, "An toàn là bạn, tai nạn là thù", "Đi đúng tuyến, dừng đúng vạch"... lòng thấy vui. Lại thấy vui khi ta biết vẫn còn đó những con người lặng lẽ đi qua cuộc đời này bằng cái nhìn nhẹ nhàng, an lạc.

Bình yên vùng biên Lao Bảo

Bình yên vùng biên Lao Bảo

Ở vùng biên Lao Bảo, tỉnh Quảng Trị, bình yên không bắt đầu từ những điều lớn lao hay xa vời. Nó được chắt chiu từ những bước chân lặng lẽ gõ cửa từng mái nhà, từ sự kiên nhẫn cầm tay người dân làm quen với chiếc điện thoại thông minh, và từ những công trình đang dần hiện hình giữa đời sống thường nhật. Từ những điều gần gũi ấy, một thế trận an ninh được bồi đắp từng ngày, bền bỉ và chắc chắn ngay từ cơ sở.