Vô phương cứu chữa

“Một người phụ nữ tuyệt vời!” - Ông bác sĩ tự nhủ với mình. Theo một phương diện nào đó, ông ganh tị với cả hai vợ chồng họ. Ông luật sư cũng là người tuyệt vời. Thật là một cặp đôi may mắn.

Từ khi bắt đầu sự nghiệp bác sỹ tâm lý, ông Kleist chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc như lúc này. Ông nhìn chăm chăm rồi nở nụ cười với người phụ nữ ngồi đối diện. Bác sỹ Kleist đang tận hưởng từng phút giây chiến thắng. Chỉ có những khoảnh khắc như thế này, khi mà ông giúp được một bệnh nhân hoàn toàn thoát khỏi “bóng ma” đã ám ảnh họ từ lâu, mới giữ chân vị bác sỹ với cái nghiệp điều trị tâm lý thay vì chuyển về vị trí chuyên gia phẫu thuật kiếm lắm tiền.

“Bác sỹ Kleist, ông có chắc không?” - Người bệnh - một phụ nữ hỏi vị bác sỹ với cái giọng như hết hơi. Niềm vui của bác sỹ Kleist hiện rõ đến mức chính cô cũng vui lây.

Vị bác sỹ bèn cười lớn:

“Vâng, thưa cô Clinton. Tôi chắc chắn là cô đã được chữa khỏi!”.

“Vậy thì cái tật của tôi… Nó không còn nữa chứ?”.

“Chắc chắn là không! Tôi đã dành nhiều năm nghiên cứu về hội chứng ăn cắp vặt, và tôi tự tin rằng trong ngành không ai hiểu rõ vấn đề này hơn tôi hết! - Ông dừng lại để lấy hơi - Chưa có trường hợp bệnh nhân nào mà tôi chắc chắn hơn về khả năng chữa khỏi hoàn toàn hơn cô, cô Clinton. Tôi vui quá!”.

Ngay từ đầu, bác sỹ Kleist đã có cảm tình với bệnh nhân của mình, và cả chồng cô ta nữa. Ông Clinton, một trong những luật sư giàu có và nổi tiếng nhất thành phố, đã trực tiếp đưa người vợ đến phòng khám bác sỹ cách đây đúng mười tháng. Ông không có lời gì phàn nàn về người vợ ba mươi tuổi xinh đẹp, có học, lịch lãm, giàu có của mình ngoại trừ tật ăn cắp vặt của cô - Cô Clinton chuyên “cầm nhầm” mọi thứ, kể cả những món hàng nhỏ nhặt nhất trong siêu thị. Ngày trước khi cô gặp được bác sỹ, cô đã bị bắt vì tội ăn trộm một cuộn băng cát-xét giá vài xu. Chính người cảnh sát ký lệnh thả cô đã gợi ý cho ông Clinton tìm đến phòng khám bác sỹ Kleist.

“Bác sỹ ơi, cả đời này tôi nhớ ơn ông! - Cô Clinton nói - Ông không biết bao nhiều lần tôi chịu nhục nhã vì cái tật…”.

“Ồ, nhưng tôi biết rõ chứ! - Bác sỹ Kleist cắt ngang lời cô - Cô không còn phải sợ hãi về chứng “cầm nhầm” nữa. Cô và tôi, chúng ta đã đều tự mình vượt qua một thử thách gian lao!”.

Minh họa: Ngô Xuân Khôi.
Minh họa: Ngô Xuân Khôi.

“Tôi vẫn hay lo mình là người khó gần từ trước đến nay...”.

Vị bác sỹ mỉm cười.

“Cô dùng từ “kiệm lời” thì sẽ đúng hơn là “khó gần” đấy!”.

“…lại còn cứng đầu nữa chứ”.

“Điều đó thì không chối được!”.

Người vợ vị luật sư cười nhẹ rồi đứng lên:

“Tôi không thể chờ được đến lúc Walt biết tin này. Trong chuyện này, anh ấy còn phải chịu đựng hơn cả tôi lẫn ông nữa đấy!”.

“Những người chồng tốt đều làm như vậy, đặc biệt là một quý ông như luật sư Clinton. Nhưng đó là chuyện của quá khứ rồi. Chữa tật “cầm nhầm” cho bà mà tôi cảm thấy như chữa chứng trầm cảm cho chính mình vậy. Chưa bao giờ tôi thấy mình thảnh thơi hơn lúc này!”.

Ông bác sỹ tiễn người phụ nữ đến tận cửa.

“Cảm giác như tôi vừa được sinh ra lần hai vậy!”. Bác sỹ Kleist gật đầu lia lịa trước câu nhận xét của cô Clinton.

“Tôi nhắc lại: Cô sẽ không bao giờ còn phải sợ chính bản thân mình nữa! -Vị bác sỹ trả lời - Đây là lần cuối tôi và cô gặp nhau với tư cách bác sỹ và bệnh nhân. Nhưng nếu được thì cô cứ đến thăm tôi như một người bạn. Nếu ông nhà có rảnh thì hai người cùng đến nữa!”.

Hai người nói lời chào tạm biệt, nhưng ông Kleist vẫn đứng im đằng sau cánh cửa, lắng tai nghe tiếng gót giày của cô Clinton gõ trên nền gạch. Phải đến khi biết chắc rằng cô đã đi vào thang máy, vị bác sỹ mới quay vào, ngồi phịch vào chiếc ghế làm việc của mình.

“Một người phụ nữ tuyệt vời!” - Ông bác sĩ tự nhủ với mình. Theo một phương diện nào đó, ông ganh tị với cả hai vợ chồng họ. Ông luật sư cũng là người tuyệt vời. Thật là một cặp đôi may mắn.

Bác sỹ Kleist nhắm mắt lại, cố gắng tưởng tượng ra vẻ mặt vui mừng khôn xiết của Walt Clinton khi biết tin từ vợ mình. Thế rồi, vừa huýt sáo ông vừa rút ra một xấp giấy dày. Ông định bắt tay ngay vào viết một bản báo cáo để đọc trước cuộc họp toàn thể của “Hiệp hội vì sự Phát triển của ngành Tâm lý học” sắp tới. Ông đã rút ra được một số khám phá mới về hội chứng ăn cắp vặt trong khi chữa bệnh cho cô Clinton, và ông nóng lòng muốn chia sẻ kết quả nghiên cứu của mình cho các đồng nghiệp.

Bác sỹ Kleist viết liên hồi cho đến khi chuông điện thoại reo. Ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ, ông mới nhận ra mình đã ngồi làm việc suốt mấy tiếng đồng hồ liên tục.

“A-lô, bác sỹ Kleist xin nghe!”.

“Chào bác sỹ. Tôi là Walt Clinton đây!”.

Bác sỹ Kleist mỉm cười và đặt bút xuống. Chắc hẳn ông luật sư vừa mới nghe tin mừng từ vợ mình nên mới gọi điện để cảm ơn bác sỹ.

“Chào ông Walt. Ông có khỏe không?”.

“Bác sỹ cho tôi hỏi liệu vợ tôi có đang ở văn phòng của ông không?”.

“Không, không, tôi và bà nhà đã chào tạm biệt nhau được mấy tiếng rồi!”.

“Chà, thế à… Cô ấy nói với tôi là mình sẽ về thẳng nhà mà. Chả là chúng tôi có một cuộc hẹn quan trọng, và… Mà thôi, chắc cũng không có chuyện gì đâu, bác sỹ Kleist à. Chắc vợ tôi lại tiện đường tạt vào khu trung tâm thương mại!”. Bác sỹ Kleist cảm tưởng như có cái gì đó gượng gạo trong tiếng cười của luật sư Clinton.

“Nếu ông nói thế thì chắc không sao đâu! - Bác sỹ Kleist đáp lời - Chắc là cô ấy sẽ về nhà sớm thôi. Bà nhà đã nói với tôi rằng mình không thể chờ đến lúc báo tin cho ông mà”.

“Tôi thành thật xin lỗi vì đã làm phiền ông, bác sỹ Kleist!”.

“Ồ không! Tôi không phiền gì đâu!”.

Vị bác sỹ ngần ngừ, không dám dập máy ngay. Ông nảy ra ý thông báo về sự hồi phục của bà Clinton cho ông luật sư, nhưng rồi lại thôi. Tin mừng như thế này nên để cô ấy nói trực tiếp với chồng mình.

Nhưng chưa đầy năm phút sau, chuông điện thoại lại réo. Bên đầu dây bên kia hóa ra lại là cô Clinton:

“Bác sỹ ơi, ông không thể tượng tượng được chuyện gì vừa xảy ra đâu!”.

“Chuyện gì vậy, cô Clinton?”.

“Tôi đã định sẽ viếng thăm một số nơi sau khi gặp được ông. Tôi vừa mới đi thăm về xong, nhưng giữa đường thì tôi mới chợt nhận ra mình làm mất cái bật lửa zippo. Tôi đã tìm khắp mọi nơi nhưng không thấy. Bác sỹ, ông có thấy cái bật lửa nào rơi ở phòng khám của ông không?”.

“Tôi xin lỗi! - Tiếng bác sỹ Kleist vang lên từ điện thoại sau một hồi im lặng - Tôi không thấy nó ở đây. Hay là cô thử quay lại những nơi mình vừa đến xem?”.

“Chắc tôi phải làm thế thôi… Cái bật lửa đó quan trọng với tôi lắm. Chồng tôi, anh ấy tặng nó cho tôi nhân dịp kỷ niệm đám cưới...”.

“Cô Clinton, hôm nay điều quan trọng nhất với cô là việc cô đã khỏi bệnh. Cô phải báo tin mừng này cho Walt. Chính ông luật sư vừa mới gọi cho tôi hỏi xem vì sao cô chưa về đến nhà!”.

Cô Clinton suy nghĩ một lúc rồi trả lời:

“Đúng vậy, ông nói rất đúng, thưa bác sỹ. Tôi phải về nhà ngay…”.

“Cô làm thế là rất đúng!”.

Ông chào tạm biệt bệnh nhân của mình rồi dập máy. Lần mò trong túi áo blu của mình, vị bác sỹ lấy chiếc bật lửa vỏ bằng bạch kim ra ngắm nghía một cách rất say sưa.

 Thật tiếc là ông không hút thuốc. Nhưng được cầm nó trong tay cũng là đủ với ông rồi. Bác sỹ Kleist mở ngăn kéo ra, bên trong đã chất đầy những món đồ vụn vặt mà ông đã “thu lượm” được qua thời gian.

 Rốt cuộc thì chỉ có hai người cùng mắc bệnh ăn cắp vặt mới hiểu được nhau mà thôi.

Robert E. Murray (Anh)- Lê Công Vũ (dịch)

Các tin khác

Đêm sâu trên bến Gáo

Đêm sâu trên bến Gáo

Vào mùa nước nổi, những cánh đồng thoảng hương lúa non bỗng chốc hóa thành biển nước mênh mông, trải dài tít tắp đến tận chân trời, nơi thỉnh thoảng vài cánh cò trắng lảng bảng bay về phía rặng tràm thẫm tối cuối bến dốc

Quan Tể tướng và cô con gái

Quan Tể tướng và cô con gái

Bất chợt tiểu thư Ngọc Hương thấy trong lòng có chút lo ngại. Rõ ràng chiều tối hôm qua, trước khi trở về phòng mình, chính tay nàng đã mang cây nến mới vừa châm lửa đến đặt trên bàn sách. Cây nến cao bằng chiếc đũa ăn giờ đã cháy gần hết. 

Hành khách tệ hại

Hành khách tệ hại

Động cơ xe hộc lên một tiếng khô khốc rồi lầm lũi lao về phía trước. Martha vẫn chưa chịu buông tha, bà ta bắt đầu đi dọc lối đi, gót giày nện xuống sàn xe nghe chát chúa:

Thử nấm độc

Thử nấm độc

Nhìn những vệt hoa văn sặc sỡ trên mũ nấm, tim tôi đánh thót một cái. Tôi nhận ra ngay đó là loại nấm kịch độc, chỉ cần nếm một chút cũng đủ đi gặp tổ tiên.

Lão Lai Phúc trúng độc đắc

Lão Lai Phúc trúng độc đắc

Đúng lúc đó, vợ lão thản nhiên cầm tấm vé lên xem, vừa lau bàn vừa liếc nhìn tivi. Bàn tay bà ấy cử động chậm dần, cuối cùng thì há hốc miệng và đứng chết lặng, ngây người khiến lão Lai Phúc giật mình: "Kìa, bà làm sao vậy?".

Minh họa: Lê Tâm

Tư duy con cua

Chị Tú, vợ của lão Trần, vừa trở thành tâm điểm chú ý của cả cơ quan khi nhận danh hiệu Gương mặt công chức ưu tú vào dịp cuối năm, kèm theo đó là quyết định thăng hai bậc lương.

Bữa tiệc “xác thịt”

Bữa tiệc “xác thịt”

Chỉ trong sáu ngày, từ 18 tháng Sáu tới 23 tháng Sáu, đã có ba nhân viên dưới trướng anh Keo, thợ săn ảnh tôi quen, liên tiếp qua đời do xuất huyết não cấp tính. Nếu nhân viên công ty này toàn các bác bảy, tám mươi tuổi thì còn hiểu được. Nhưng họ đều là thanh niên mới ngoài hai, ba mươi, thực sự rất đáng ngờ. Tôi bắt đầu cuộc điều tra. Tôi hỏi dạo gần đây anh Keo có làm mếch lòng ai không.

Vua hám lợi

Vua hám lợi

Ở một thị trấn nhỏ miền Bắc có một người mà ai cũng biết, gọi là “Vua hám lợi”- đó là lão Vương. Lão Vương năm nay hơn năm mươi tuổi, dáng người không cao nhưng đôi mắt lão cực kỳ linh lợi, lúc nào cũng đảo quanh như thể đang tìm cơ hội kiếm lợi tiếp theo.

Trăng đỏ

Trăng đỏ

                                                                                                             Truyện ngắn dự thi của Vi Hợi

Trăng trên đỉnh Phá Khao đêm nay lạ lắm. Nó không vàng vọt như những đêm hanh hao đầu mùa, cũng không bạc trắng như sương muối. Nó đỏ quạch, đặc quánh như vũng máu loãng đổ dền lên những phiến đá tai mèo sắc lẹm. Gió núi thổi thốc qua những hốc đá, phát ra âm thanh u u, rền rĩ như tiếng của hàng ngàn con ma khát nước đang bò lê lết dưới thung sâu.

Ông Ậu mo cuối cùng

Ông Ậu mo cuối cùng

Tôi đặt lễ, thắp nhang lên bàn thờ người Ậu mo cuối cùng của bản. Thay cho lời khấn vái như người dưới xuôi, tôi lẩm nhẩm đọc một đoạn “mo dẫn đường”. Vì tôi biết, ngày ông Ậu Cường về Mường Ma, không có ông Ậu nào đọc bài mo dẫn đường để dẫn vong hồn ông lên trời. Thông đứng lặng cạnh bên nghe tôi đọc làu làu. Xong rồi, tôi với Thông cùng ngồi xuống chiếc chiếu từ ngày xưa, ngày ông Ậu Cường vẫn thường ngồi, trải phía trước bàn thờ.

Người đàn ông rơi vào bụng khủng long

Người đàn ông rơi vào bụng khủng long

Nhiều thập kỷ trước, một bộ xương khủng long bạo chúa đã được khai quật tại thị trấn này. Chỉ sau một đêm, nó đã khơi dậy cơn sốt khảo cổ học trên toàn quốc. Chính quyền địa phương đã phân bổ ngân sách khổng lồ cho việc xây dựng bảo tàng và các điểm du lịch. Loài khủng long mới được phát hiện này được tôn vinh như linh vật mới nhất của thị trấn.

Nhà có vợ lười

Nhà có vợ lười

Vợ của lão Lâm tên là Lili, con người cũng không tệ, chỉ có điều là cực kì lười biếng. Tối hôm ấy, con trai của lão Lâm đang làm bài tập bỗng đặt phịch cây bút xuống rồi kêu đói. Khi ấy lão Lâm đang ngồi trước vi tính làm kế hoạch cho công ty. Lão dừng công việc lại, hỏi con trai:

Đêm Mê Linh

Đêm Mê Linh

Cha ta là Lạc tướng đất Mê Linh. Mẹ ta là dòng dõi Hùng Vương. Cả hai cai quản một vùng đất với mấy trăm gia nô lo công việc điền trang. Họ cùng trồng cấy, đốn cây, đi săn, đánh cá với mọi người. Cha ta rất khỏe, có thể giương được cây cung mà không ai giương được, nhiều con mãnh thú đã phải bỏ mạng dưới tay người. Mẹ ta rất đảm, không ai dệt lụa khéo bằng bà. Bà lại có một vốn học vấn rất phong phú ít người có.

Khờ quá!

Khờ quá!

Công ty chúng tôi quyết định mở nhà ăn phục vụ bữa sáng và bữa trưa. Chi phí ăn uống được chia đôi giữa công ty và nhân viên, bữa sáng 4 tệ, bữa trưa 6 tệ, ai đăng ký thì ăn. Ngoài ra, do bữa sáng thường gấp gáp, những nhân viên ăn tại nhà ăn công ty được phép đi làm muộn hơn nửa tiếng.

Vắt mình ngoài lan can

Vắt mình ngoài lan can

Phố xá sáng mùa hạ đang yên bình trong không khí mát mẻ, bỗng chốc trở nên hỗn loạn. Trên sân thượng của một khách sạn cao tầng, một thanh niên đang bám mình lơ lửng ngoài lan can sắt. Gã vắt vẻo trong tư thế nguy hiểm, tay không ngừng thả những viên sỏi xuống khoảng không, miệng liên tục lẩm bẩm.

Khoản tiền cho vay nặng lãi

Khoản tiền cho vay nặng lãi

Mấy hôm nay Đại Bảo có điều lo buồn vì căn nhà mới mua cần phải sửa sang mà với số tiền có trong tay cũng còn phải thiếu đến một vạn đồng nữa. Giữa lúc Đại Bảo đang ngồi nghĩ cách để xoay xở số tiền này thì tiếng chuông cửa reo.

Vực khuya

Vực khuya

Đêm Nga Mi hun hút sâu. Tiếng ve như sôi một lúc đầu hôm rồi ngưng bặt. Giờ đến tiếng dế lích rích. Tiếng tắc kè rõ ràng, gọn ghẽ. Toản thả lỏng người ở thế "xác chết". Để mặc tâm trí mình lang thang trong rừng sâu. Mùa này hoa dẻ nở rộ, thơm như lay như cột. Càng về đêm càng thơm.

Đóa hoa nở trong cơn mưa

Đóa hoa nở trong cơn mưa

Mỗi lần Vân đỡ anh dậy, anh vòng tay qua cái cổ ấm áp của cô và áp gò má anh vào má cô. Những lúc như thế, anh cảm thấy run rẩy, anh cảm thấy sức nặng của tấm vải bạt đắp lên chân nặng cả nghìn cân. Anh muốn đứng dậy, bế bổng cô chạy ra khỏi cái cửa hang chết tiệt kia, ra đứng giữa đất trời mà hét lên, mà quay cô mòng mòng như cánh quạt của mấy con “diều hâu” tuần tiễu trên bầu trời.

Một cú đá chết bảy mạng

Một cú đá chết bảy mạng

Ở Vương Gia Trang, có một người đàn ông trung niên tên là A Lương, 42 tuổi. Anh ta là người trung thực, chăm chỉ và sống giản dị. Anh trồng vài mẫu ngô và khoai lang trên sườn đồi phía sau làng và cách vài ngày lại đi nhổ cỏ cho ngô và khoai lang.