Sách lá - kho tri thức quý của người Khmer

Cũng như các dân tộc khác trên thế giới, từ xa xưa người Khmer ở Nam Bộ đã biết cách khắc chữ trên đá, các nguyên liệu khác để ghi chép kinh nghiệm sống, tri thức các lĩnh vực sản xuất, văn hóa, lời dăn dạy của tín ngưỡng, tôn giáo cho thế hệ sau...

Phản ánh chiều sâu trí tuệ

Nhưng ghi chép trên mặt đá và những nguyên liệu khác có nhiều hạn chế và họ đã tìm tới loại lá cây đặc biệt để viết chữ, đó chính là lá buông, tiếng Khmer gọi là lá T'răn. Cây lá buông giống như cây thốt nốt, trước đây mọc nhiều trên núi và rừng, khắp Nam Bộ. Cây có tuổi đời khoảng 70 năm. Sách lá buông từng phổ biến trong các trường học Khmer trước đây cho tới khi sách giấy ra đời thay thế. Sách có ưu điểm là có tuổi đời lâu hơn nhiều so với sách giấy. Khi sử dụng lá, người ta chặt đọt lá non, rồi trải qua rất nhiều công đoạn như hơ lửa, phơi nắng, phơi sương, kẹp lại sợi lá cho nó có độ phẳng. Phải đầy đủ công đoạn mới hoàn thiện việc đánh hàng chữ, khắc chữ.

sach-la-3.jpg
Hòa thượng Chau Ty truyền dạy kỹ thuật khắc chữ trên lá cho học trò.

Sách lá buông cổ xưa ở nhiều ngôi chùa Khmer Nam Bộ có tuổi đời 400 năm, gần đây nhất cũng nửa thế kỷ. Sách là một phần đặc biệt trong đời sống văn hóa - tinh thần của người Khmer Nam Bộ, nó cũng ảnh hưởng không nhỏ đến văn hóa đọc của người Việt Nam, nhất là ở khu vực miền Tây. Thống kê của Sở Nội vụ tỉnh An Giang cho thấy, tỉnh còn khoảng 170 bộ kinh lá buông với trên 900 quyển, nằm rải rác tại một số ngôi chùa Khmer lớn thuộc 2 địa bàn Tri Tôn và Tịnh Biên. Những bộ kinh này có tuổi đời khoảng trên dưới 120 năm, hầu hết viết bằng chữ Pali và chữ Khmer cổ. Đặc biệt, năm 2006, chùa Xvay Ton (Tri Tôn) được Trung tâm sách kỷ lục Việt Nam xác lập kỷ lục "Ngôi chùa lưu giữ nhiều bộ kinh lá nhất Việt Nam".

Tọa lạc tại phường Nguyệt Hóa - tỉnh Vĩnh Long, chùa Samrong Ek không chỉ là điểm tựa tâm linh mà còn là một trung tâm di sản văn hóa đặc biệt của đồng bào Khmer Nam Bộ. Nơi đây đang lưu giữ một khối lượng đồ sộ các thư tịch cổ - Satra lá buông: Satra rương (kinh lá buông viết truyện), Satra lbeng (kinh lá buông viết về hội hè, trò chơi dân gian), Satra chbăp (kinh lá buông viết về lời giáo huấn), Satra thês (kinh lá buông viết về Phật thoại, kinh Phật dùng để thuyết giảng kinh kệ Phật giáo).

Theo Thượng tọa Kim Huân - Phó trụ trì chùa Samrong Ek, những bộ Satra này không chỉ ghi chép giáo lý Phật giáo mà còn chứa đựng kho tàng truyện tiền thân, luật tục, truyện dân gian và những bài học đạo đức, phản ánh chiều sâu trí tuệ của cả một cộng đồng, góp phần hình thành không gian đọc mang tính cộng đồng. Tấm lá buông loại nhỏ nên mỗi lá chỉ viết được khoảng 5 hàng, mỗi hàng chừng 20 chữ. Chính vì thế, người viết phải biết cách thể hiện nội dung như thế nào cho súc tích, gói gọn trong khuôn khổ tấm lá. Có khi một nội dung được viết đến 5, 7 hoặc 10 tấm lá. Khâu kết những tấm lá thành một quyển kinh cũng rất công phu.

Bắt đầu học khắc chữ trên lá buông từ năm 24 tuổi, Hòa thượng Chau Ty (84 tuổi), Phó Pháp chủ Hội đồng Chứng minh Giáo hội Phật giáo Việt Nam, trụ trì chùa Soài So (ở Núi Tô, xã Tri Tôn, tỉnh An Giang) - là người duy nhất ở An Giang nắm giữ kỹ thuật viết chữ trên lá buông và là truyền nhân đời thứ 9 của sãi cả chùa Xvay Ton. Hòa thượng đã được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu Nghệ nhân Ưu tú năm 2015 và danh hiệu Nghệ nhân Nhân dân năm 2019 vì có nhiều cống hiến xuất sắc trong giữ gìn và phát huy di sản văn hóa cũng như di sản văn hóa phi vật thể của dân tộc. Hòa thượng đã khẳng định, ông cha xưa đã tận dụng dùng lá buông để viết, khắc chữ, trong đó có những bộ kinh pháp về nguồn gốc, lịch sử của Đức Phật.

Di sản vô giá

sach-la-1.jpg
Sách lá buông rất đặc biệt trong đời sống văn hóa - tinh thần người Khmer Nam Bộ.

Việc xử lý lá để khắc chữ đã khó, kỹ thuật viết kinh lên lá lại được coi là giai đoạn kỳ công nhất. Trong quá trình viết, nếu sai một chữ là hư toàn bộ lá kinh đó, phải viết lại từ đầu. Người Khmer gọi việc ghi chép trên lá buông là "char" nghĩa đúng nhất là "khắc".

Với hàng ngàn quyển sách viết bằng tiếng Pali, tiếng Khmer cổ trên lá và lá buông sưu tầm được, Hòa thượng Lý Hùng - Ủy viên hội đồng trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam, trụ trì chùa Pitu Khôsa Răngsây (ở phường Ninh Kiều - TP. Cần Thơ) khẳng định việc viết kinh, mẩu chuyện trên lá buông không đơn thuần là sao chép lại văn bản đã có, mà người viết phải hiểu và đọc được loại chữ Pali, chữ Khmer cổ, với nhiều nét viết rất khó; đồng thời phải có kiến thức về đạo lý Phật giáo để lựa chọn ra những lời dạy của Đức Phật phù hợp với nhận thức của cộng đồng. Hòa thượng cho biết, tính đến nay, ông đã sưu tầm trên 4.000 quyển sách, trong đó có 30 quyển hàng trăm năm tuổi viết bằng tiếng Pali, tiếng Khmer cổ trên lá và lá buông.

sach-la-5.jpg
Nhiều cuốn sách theo thời gian bị hư hỏng, mai một.

Hòa thượng Chau Ty khẳng định, các văn bản Satra cổ chứa đựng nhiều giá trị cao quý, thiêng liêng liên quan đến dân tộc Khmer, Phật giáo Nam Tông Khmer và tiến trình văn hóa Khmer. Đồng hành giữ gìn sách cổ với chùa Pitu Khôsa Răngsây, còn có chùa Mahatup (chùa Dơi), ở phường Phú Lợi - TP. Cần Thơ (tỉnh Sóc Trăng cũ). Tuy không nhiều, nhưng kinh lá buông ở chùa vẫn được các sư sãi nỗ lực cất giữ nguyên vẹn từng trang. Đại đức Thạch Sa Quanh, chùa Mahatup cho biết, đây là loại kinh cổ mà các sư nói riêng, người Khmer Nam Bộ nói chung xem như báu vật. Kinh lá buông rất có giá trị đối với đồng bào Khmer, thể hiện bản sắc văn hóa dân tộc, góp phần giữ gìn và bảo tồn nền văn hóa, văn học.

Mong muốn của Hòa thượng Chau Ty về việc bảo tồn Sách lá buông cũng là niềm mong mỏi chung của cộng đồng dân tộc Khmer. Bởi hầu hết kinh lá buông được gìn giữ, bảo quản tại các chùa với phương thức đơn giản như dùng vải quấn hoặc bỏ tủ kính. Trải qua thời gian, những bộ sách lá buông đang phải đối mặt với nguy cơ hư hỏng do tác động của môi trường nóng ẩm. Đặc biệt, kỹ thuật viết chữ trên lá buông đang dần bị mai một. Hiện nay, cây lá buông còn rất ít ở Nam Bộ, lá cây cũng không đủ tiêu chuẩn làm sách, nên phải nhập ở các nước khác về, người theo học chữ ngày càng ít do không có thu nhập, có người yêu thích viết chữ lá buông, nhưng không nhập tâm, không kiên nhẫn, nên chỉ vài buổi là bỏ cuộc…

Nhằm bảo tồn và lưu truyền cho thế hệ sau những giá trị đặc sắc kinh lá buông, tỉnh An Giang đã phê duyệt Đề án Bảo tồn và phát huy giá trị di sản văn hóa phi vật thể quốc gia "Tri thức và kỹ thuật viết chữ trên lá buông của người Khmer tỉnh An Giang" đến năm 2030. Nhận định đây là nét văn hóa độc đáo và là sản phẩm vô giá trong tôn giáo Nam tông Khmer, năm 2017, Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch công nhận "Tri thức và kỹ thuật viết chữ trên lá buông của người Khmer" là Di sản văn hóa phi vật thể cấp quốc gia.

Đông Nguyễn - Hồng Phương

Các tin khác

Những địa danh bất tử trong bài thơ Tây Tiến

Những địa danh bất tử trong bài thơ Tây Tiến

Khu Di tích lịch sử lưu niệm Trung đoàn 52 Tây Tiến được xây dựng trên đồi Nà Bó, phường Mộc Châu, tỉnh Sơn La. Từ khi khánh thành năm 2016 đến nay, nơi đây đã trở thành điểm đến tham quan, tri ân, tưởng nhớ đến những người lính năm xưa đã ngã xuống vì Tổ quốc...

Xôn xao mái phố phía đông kinh thành

Xôn xao mái phố phía đông kinh thành

Cuối thế kỷ XIX, người Pháp phá dỡ bức tường thành phía Đông thành Thăng Long, và lấp đi con hào chạy dọc tường thành, tạo ra một con đường mới dài hơn 1.200m, chính là phố Phùng Hưng (Hà Nội) ngày nay.

Cố họa sĩ Trần Nguyên Dũng: Trong thế giới của ký ức

Cố họa sĩ Trần Nguyên Dũng: Trong thế giới của ký ức

Khi còn ở dương thế, Trần Nguyên Dũng là một họa sĩ trầm lặng, luôn là người lắng nghe trong mọi cuộc vui. Tại triển lãm “Những ngày thảnh thơi”, hội họa sẽ kể những câu chuyện về thế giới nội tâm đầy sắc màu của ông...

Họa sĩ Tạ Tỵ Với chiếc đũa thần màu nhiệm

Họa sĩ Tạ Tỵ Với chiếc đũa thần màu nhiệm

Tôi thực sự ngạc nhiên khi đọc được bút tích của họa sĩ Tạ Tỵ (1921-2004) để lại với đề từ sâu sắc rằng: “Nghệ thuật là cao quý. Người làm ra nghệ thuật đã cao quý. Người thưởng ngoạn nghệ thuật còn cao quý hơn” (trích “Tạ Tỵ- Dấu ấn sáng tạo” - NXB Hội Nhà văn-2019). Họa sĩ cần người xem luôn thấu hiểu và đồng hành sáng tạo cùng nghệ sĩ. Bởi lẽ, ông chính là người khởi đầu cho dòng tranh Lập thể vào đầu thập niên 50 (thế kỷ 20) nhưng đầy gian nan.

Chuyện kể dưới chân núi Khau Rịa

Chuyện kể dưới chân núi Khau Rịa

Dưới chân núi Khau Rịa cao sừng sững, ngôi đền Nghĩa Đô cổ kính tọa lạc vững chãi và uy nghiêm, xa xa là dòng Nặm Luông hiền hòa chảy uốn quanh những bản làng. Từ bao đời nay, đồng bào Tày Nghĩa Đô từ bao thế hệ vẫn lưu giữ và kể cho nhau nghe câu chuyện về quá trình hình thành, bảo tồn ngôi đền thiêng của bản làng, gắn với tín ngưỡng thờ Chúa Bầu vùng Tây Bắc.

Ấn tượng Nhật Tuấn

Ấn tượng Nhật Tuấn

Nhật Tuấn người Hà Nội gốc, nhưng tính cách khá mạnh mẽ. Không bia rượu, bài bạc, thuốc lá, cả cuộc đời Tuấn gọn trong ba thứ: Văn chương, bạn bè và… người đẹp. Anh thú nhận, mình là kẻ lăng nhăng, yêu đương dắt dây. Không che đậy, giả tạo. Văn chương là con người anh.

Triết lý về sự “hẳn hoi”!

Triết lý về sự “hẳn hoi”!

Theo nghĩa từ điển, “hẳn hoi” là một tính từ (khẩu ngữ) được dùng với nghĩa “có được đầy đủ các yêu cầu, theo đúng tiêu chuẩn như thường đòi hỏi”. Có thể hiểu thêm, đó là sự “tươm tất, đàng hoàng”; là sự “đúng đắn, tử tế”; là sự “cẩn thận”; là sự “trước sau như một”, “đến nơi đến chốn”; là một “sự thật”…

Sài Gòn lê la chợ không đàn bà

Sài Gòn lê la chợ không đàn bà

Với lịch sử hơn 300 năm hình thành, Sài Gòn - TP Hồ Chí Minh có những câu chuyện mãi đến ngày hôm nay vẫn còn vọng vang trong tâm khảm thị dân đất này. Trong không gian náo nhiệt sầm uất của thành phố không ngủ lại tồn tại những điều đời thường một cách bình dị.

Nguyễn Trãi, người phát huy và bảo vệ hồn cốt văn hóa dân tộc

Nguyễn Trãi, người phát huy và bảo vệ hồn cốt văn hóa dân tộc

Khi một dân tộc đã nhận biết được về nền văn hóa của mình và cho mình thì có thể nói rằng dân tộc đó đã bước vào thời kỳ chín muồi, về ý thức dân tộc. Và, từ đó, văn hóa chính là chất keo kết dính mọi thành viên trong xã hội, trong một cộng đồng dân tộc trên một địa bàn nhất định. Văn hóa đã biến thành lực lượng vật chất to lớn bảo vệ chủ quyền quốc gia: văn hóa nâng cao địa vị của mỗi người công dân trong cộng đồng dân tộc.

Thái Hải - cả làng “cơm ăn chung nồi, tiêu tiền chung túi”

Thái Hải - cả làng “cơm ăn chung nồi, tiêu tiền chung túi”

Tôi đã rất tò mò khi được các đồng nghiệp tại Thái Nguyên giới thiệu về một ngôi làng với bản sắc dân tộc Tày, được duy trì theo phương thức “tự cung, tự cấp, tự sản, tự tiêu”. Ở đó, cả một cộng đồng hàng chục gia đình “ăn cơm chung nồi, tiêu tiền chung túi” song vẫn sống đoàn kết, hạnh phúc và mãn nguyện với những gì đang có.

Giấc mơ màu lính

Giấc mơ màu lính

Ngoại đã đi thật xa. Lâu rồi. Có thể về chốn cố quận mịt mùng trong con nước Phú Ninh mênh mênh. Cũng có thể về miền mây trắng nào đó bung biêng trên bầu trời. Hoặc cũng có thể về miền xanh thẳm xa xôi, nơi đó ngoại đứng tiễn đoàn quân trùng trùng ra trận, trong đó có những đứa con của mình. Tôi hay mơ về ngoại, những giấc mơ dài.

Danh nhân Đậu Vĩnh Trường: Danh tướng và huyền tích bất tử

Danh nhân Đậu Vĩnh Trường: Danh tướng và huyền tích bất tử

Hoa Viên xưa, nay thuộc xã Nghi Xuân, tỉnh Hà Tĩnh, là một làng cổ nằm dưới chân núi Hồng Lĩnh, nơi hội tụ nhiều giá trị lịch sử - văn hóa đặc sắc của vùng đất phía Bắc Hà Tĩnh. Đây không chỉ là địa bàn cư trú sớm của cư dân Việt cổ với di chỉ khảo cổ nổi tiếng Phôi Phối - Bãi Cọi, mà còn là vùng đất giàu truyền thống văn hóa, lưu giữ hệ thống đình, chùa, miếu mạo cùng nhiều địa danh gắn với các cuộc chiến tranh thời Lê - Mạc, Trịnh - Nguyễn như Trạng Đội, Cồn Sâu Bắn, Trạng Vạn.

Cái roi trong các không gian văn hoá

Cái roi trong các không gian văn hoá

Cách nay trên dưới nửa thế kỷ, ở nhà quê, mỗi đứa trẻ trâu thường quen thuộc với hai cái roi. Đứa nào cũng có cái roi - để “điều khiển” trâu. Rất linh tinh, đơn giản, chỉ là một thanh nứa, thanh tre, hoặc cành cây nhỏ. Đứa nào cầu kỳ, “thửa” bằng đoạn mây vàng óng…

Xuôi dòng sông Gâm

Xuôi dòng sông Gâm

Dòng sông Gâm từ xứ sở Lâm Bình xuôi về vùng đất Na Hang (Tuyên Quang) sở hữu hàng trăm hòn đảo lớn nhỏ trên mặt hồ, những khu rừng nguyên sinh với thảm thực vật vô cùng phong phú và làn nước trong xanh tựa ngọc. Với khung cảnh thiên nhiên sơn thủy hữu tình, đất trời, non nước giao hòa, nơi đây, từ lâu được xem như “Vịnh Hạ Long” trên núi, “Nàng tiên xanh” giữa đại ngàn Đông Bắc.

Phố cổ Hà thành và những điều kỳ lạ

Phố cổ Hà thành và những điều kỳ lạ

Biết tôi có ý định tìm hiểu về phố cổ Mã Mây (Hà Nội), ông bạn cùng học đại học Văn hóa năm xưa tên là Đạt, nhà ở phố này, gọi điện với giọng vồn vã: “Ông lên nhà tôi, văn phòng Tour du lịch quãng giữa phố nhé, tôi sẽ đưa ông đi khắp phố, tha hồ tìm hiểu…Phố này nhiều cái kỳ lạ lắm!”

Bảo tàng Nguyễn Tử Lan trên đất cố đô

Bảo tàng Nguyễn Tử Lan trên đất cố đô

Bảo tàng Nguyễn Tử Lan tọa lạc trên đường Đông Phương Hồng, phường Hoa Lư, tỉnh Ninh Bình, do Nhà nghiên cứu Lịch sử Văn hóa Nguyễn Tử Chương sáng lập từ năm 2020. Đó là một không gian nghiêm tĩnh, lưu giữ những tư liệu, kỷ vật thiêng liêng về cựu chiến binh - nhà giáo Nguyễn Tử Lan cùng đồng đội - những người đã tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ ngay từ những ngày đầu, và góp phần không nhỏ làm nên chiến thắng vĩ đại của dân tộc.