Nữ hoàng Võ Tắc Thiên: Âm mưu và tội ác

Thiên hạ đã tốn biết bao giấy mực nhằm phân tích, mổ xẻ, luận bàn "công" và "tội" của người đàn bà uy lực này. Và cũng đã có không ít bộ phim với sự tham gia diễn xuất của một số ngôi sao màn bạc nhằm lột tả cho được sự phức tạp trong thế giới nội tâm của bà ta.

Nhưng nói gì thì nói, tất thảy đều không thể phủ nhận sức mê hoặc lòng người của Võ Tắc Thiên, một người ngay ở độ tuổi trăng tròn đã có ý thức sử dụng nhan sắc của mình làm chiếc cầu tiến thân. Và bởi thế mà trong mỗi một cuộc tình của bà ta, bao giờ cũng ẩn chứa một nét gì đó vừa gian manh, vừa độc ác.

Thuở nhỏ, Võ Tắc Thiên có tên là Võ Chiếu. Năm Trinh Quán thứ 11 (tức năm 638), khi mới ở tuổi 14, Võ Chiếu bị đưa vào cung. Lo lắng cho số phận của con gái mình, mẹ cô - một phụ nữ thuộc hàng danh gia thế tộc - đã khóc ròng rã mấy ngày trời. Riêng Võ Chiếu thì lại tỏ ra "bình chân như vại". Cô trấn an mẹ: "Mẹ đừng khóc như vậy. Biết đâu gặp thiên tử chẳng phải là một sự may mắn?".

Ở trong cung, Võ Chiếu được đổi tên là Võ Mỵ Nương. Nhan sắc rực rỡ của Mỵ Nương đã thực sự chinh phục được Đường Thái Tông Lý Thế Dân, một ông vua có tài trị quốc. Dẫu vậy, vận của Mỵ Nương  "chưa lên", bởi khi đó Lý Thế Dân đã ở vào tuổi xế chiều. Căn bệnh kiết lỵ kinh niên khiến sức khỏe của ông ngày càng sa sút. Nhà vua ngày đêm lo thang thuốc. Đã có lúc, do loạn thuốc, Lý Thế Dân chỉ còn ở vào tình thế nằm bệt trên giường. Biết mệnh trời khó cưỡng, một ngày kia, nhà vua rời cung điện chuyển đến dưỡng bệnh ở dưới núi Thái Bạch, chuẩn bị tinh thần chờ phút lâm chung. 

Nhận thấy được thời thế sắp vần xoay, Mỵ Nương bèn chuyển hướng mục tiêu sang Thái tử Lý Trị (tức Đường Cao Tông sau này).

Chuyện rốt cục cũng đến tai nhà vua. Nhưng vì Đường Thái Tông là một ông vua nhân từ, lại không có bằng chứng cụ thể nên ông không thể ra tay nghiêm trị.

Bấy giờ, không hiểu bằng cách nào, trong dân gian bỗng nổi lên mấy câu "sấm truyền": "Ba đời Đường trước, Đường sau/ Võ nương nữ chúa đứng đầu làm vua". Là người nhạy cảm, lại rất biết lo xa, Đường Thái Tông nghi ngại sau này, Mỵ Nương sẽ có những can thiệp không hay vào chuyện triều chính, ảnh hưởng tới nghiệp lớn của nhà Đường. Bởi vậy, trước khi qua đời, ông đã nghe theo lời khuyên của Thái sử lệnh Lý Thuần Phong đồng ý để Mỵ Nương cùng hơn chục cung nữ từng gắn bó với mình xuống tóc đi tu tại chùa Cảm Nghiệp.

Ngày 26/5/650, Đường Thái Tông băng hà. Thái tử Lý Trị được hộ giá về triều kế vị vua cha. Ngày 1/6, Lý Trị đăng quang, trở thành Đường Cao Tông, lấy niên hiệu là Vĩnh Huy.

Cuộc sống tình ái của các bậc đế vương "dồi dào" kể đâu cho hết. Bởi vậy, chẳng có gì khó hiểu khi cùng với thời gian, Đường Cao Tông đã có lúc quên khuấy hình ảnh của người đàn bà từng có thời là tỳ nữ yêu dấu của vua cha. Sự thể chỉ thực sự "bừng bừng sống dậy" khi một lần, nhà vua trẻ đến chùa Cảm Nghiệp thắp hương. Tại đây ông đã gặp lại Mỵ Nương trong vai một ni cô. Mỵ Nương tranh thủ thời cơ nhắc lại cho vua hay chuyện tình xưa nghĩa cũ, vừa nói vừa khóc khiến đấng quân vương cũng cảm động không cầm nổi nước mắt.

Nhân đây nói thêm, vì Vương hậu (vợ Cao Tông) không sinh nở được nên bà phải đem Lý Trung - con của một cung nữ  về nuôi và được Cao Tông lập làm thái tử. Tuy nhiên, Vương hậu cũng biết là kể từ khi lên ngôi, Cao Tông ngày càng tỏ ra sủng ái một người phi tên là Tiêu Thục. Vốn biết và có "cảm tình" với Mỵ Nương từ trước, nên để "san" bớt tình cảm của Cao Tông, Vương hậu bèn nghĩ tới một kế là gợi ý để nhà vua đưa Võ Mỵ Nương về cung, hy vọng bà ta sẽ cùng với Mỵ Nương làm thành một "liên minh" để đánh bại Tiêu Thục. Thật là tự thân rước họa!

Trở lại nơi cung thất, Mỵ Nương khôn khéo tạo vỏ bọc, lấy lòng Vương hậu. Mỵ Nương còn khôn khéo lấy lòng các tì nữ và "cài cắm" được người thân tín của mình ở bên Võ hậu để nắm bắt nội tình. Địa vị của Tiêu Thục trong mắt Cao Tông ngày càng bị hai người đàn bà câu kết với nhau gièm pha nên mờ dần đi. Trong khi đó, bởi "cảm tình" với Mỵ Nương nên Vương hậu luôn tìm cách nói tốt cho cô, làm cho vị trí của Mỵ Nương vô hình trung ngày một được nâng cao.

Như trên đã nói, bởi Vương hậu trục trặc về đường sinh nở (bà không có con) nên rốt cục, Mỵ Nương đã "đảm nhiệm" thay. Khi biết tin Mỵ Nương mang thai, Đường Cao Tông tỏ ra rất quan tâm săn sóc cô. Thậm chí, đã có lúc ông tính tới việc lập Mỵ Nương làm quý phi. Song vì các quan ra sức can gián, cho rằng nhà vua làm như vậy là trái với lễ giáo (con lấy tì thiếp của cha) nên Cao Tông đành lòng phải dừng việc này lại. Tuy nhiên, nhân đó, ông phong Mỵ Nương làm "chiêu nghi", tức người đứng đầu trong 9 cung tần. 

Sau khi "hạ bệ" được Tiêu Thục, Mỵ Nương (lúc này được gọi là Võ Chiêu Nghi) bắt đầu quay sang "thanh toán" Vương hậu. Để tạo thêm vây cánh, Võ Chiêu Nghi tìm mọi cách mua chuộc các cung tần mỹ nữ trong cung. Đặc biệt, khi hay tin ai đó bị Vương hậu bạc đãi, cô tìm tới an ủi ngay. Bởi lẽ đó mà mọi động tĩnh của Vương hậu đều được những người thân tín của Võ Chiêu Nghi nắm bắt được cả.

Sự tình được đẩy tới "đỉnh điểm" sau thời gian Võ Chiêu Nghi sinh cho Đức vua một cô con gái. Hôm ấy, Đức vua thân hành đến thăm con. Võ Chiêu Nghi làm bộ nũng nịu, âu yếm với Đức vua, sau đó cô cho vén màn để Đức vua nhìn mặt con gái. Cao Tông vô cùng thất sắc khi nhận thấy đứa bé nằm bất động, mặt mũi xám ngoét. Nó đã bị chết ngạt! Trước sự thật hiển nhiên ấy, Võ Chiêu Nghi trừng mắt hỏi một cung nữ: "Ngươi có thấy ai đến đây không?". Cung nữ trả lời: "Chỉ có Võ hậu mới đến, ngoài ra không có ai".

Chỉ mới nghe đến vậy, Đức vua gầm lên: "Hoàng hậu dám cả gan giết con gái ta... Tội ác này ta dung làm sao được!".

Người đàn bà độc ác, giảo quyệt Võ Chiêu Nghi (kẻ đã đang tâm giết con gái đẻ để "gắp lửa bỏ tay người") vờ vịt khuyên can Đức vua hãy nguôi cơn giận, rằng Vương hậu làm vậy chỉ là hành động bột phát, xuất phát từ cách nghĩ nông cạn mà thôi!

Đường Cao Tông nghe vậy hầm hầm bỏ đi. Sự việc tạm dừng ở đây.

Ít ngày sau, bỗng trong cung nổi lên lời cáo phát, rằng "Vương hậu cùng mẹ dùng tà thuật, yểm bùa có lời phù phép làm ảnh hưởng đến mọi hành vi của người khác". Sự việc càng trở nên nghiêm trọng khi người ta tìm được dưới gầm giường của Vương hậu một hình nhân bằng gỗ, có khắc tên họ Cao Tông cùng một cây sắt nhọn cắm vào ngực. Cao Tông rất phẫn nộ trước hành động này. Đến năm Vĩnh Huy thứ 6 (tức năm 655), dưới sự "khuyến khích" của một số đại thần, Đường Cao Tông đã phế truất Vương hậu, lập Võ Chiêu Nghi lên làm hoàng hậu. Đến mùa xuân năm sau, ông cho lập Lý Hoàng (là con Võ Chiêu Nghi) làm thái tử. Đến đây, có thể nói, mục đích cơ bản của người đàn bà tham vọng ngất trời này đã gần như đạt được trọn vẹn.

Song song với việc bị phế truất, Vương hậu và phi tần Tiêu Thục đã bị Võ hậu (tức Võ Chiêu Nghi) đưa vào giam lỏng tại một ngôi nhà hoang phế. Sau đó, do có tinh thần "phản kháng", họ bị Võ hậu cho đánh đập, tra tấn tàn bạo đến chết.

Nói về sự tàn ác của Võ hậu, các sử gia đã tốn không biết bao nhiêu giấy mực. Có thể nói, những luân lý đạo đức cơ bản nhất, được xây dựng tự ngàn đời đều bị Võ hậu chà đạp một cách không thương tiếc. Không chỉ "nổi danh" với việc là một người mẹ sẵn sàng vì quyền lực mà đang tâm giết con, Võ hậu còn "nổi danh" với việc tham gia sát hại và bức tử nhiều người (trong đó có cả hai người anh cùng cha khác mẹ với mình) chỉ vì họ dám nói, dám làm những điều bà không "thuận tai, vừa mắt".

Năm 663, trải qua những tháng ngày bệnh tật triền miên, Đường Cao Tông Lý Trị qua đời, Võ hậu lên ngôi nhiếp chính, đổi tên nước là Chu và trở thành vị Nữ hoàng đế đầu tiên trong lịch sử Trung Quốc.

Võ Tắc Thiên (tên này chỉ được tôn vinh sau khi bà chết. Toàn danh là "Tắc Thiên Thuận Thánh Hoàng Thái Hậu) nắm giữ quyền lực tối thượng hơn bốn mươi năm. Tương truyền, đến khi mất (năm 82 tuổi) bà vẫn còn giữ được nhiều nét hấp dẫn. Điều này lý giải tại sao khi Đường Cao Tông còn sống, bà đã vượt lên hết thảy mọi cung nữ trẻ đẹp khác để làm cho ông ngày đêm mê mẩn, lý trí bị chi phối và có nhiều hành động như được sinh ra để phục tùng cho ý muốn quái đản của bà

Hoàng Ngọc Thọ

Các tin khác

Sáng tạo như một hành vi vũ trụ

Sáng tạo như một hành vi vũ trụ

Một buổi sáng tháng 9 năm 2015, các máy dò LIGO ghi nhận tiếng của hai hố đen sáp nhập từ 1,3 tỷ năm ánh sáng. Sự kiện ấy chứng minh rằng vũ trụ vận hành bằng những dao động vô hình, khác hẳn với những khối vật chất rắn chắc.

Những địa danh bất tử trong bài thơ Tây Tiến

Những địa danh bất tử trong bài thơ Tây Tiến

Khu Di tích lịch sử lưu niệm Trung đoàn 52 Tây Tiến được xây dựng trên đồi Nà Bó, phường Mộc Châu, tỉnh Sơn La. Từ khi khánh thành năm 2016 đến nay, nơi đây đã trở thành điểm đến tham quan, tri ân, tưởng nhớ đến những người lính năm xưa đã ngã xuống vì Tổ quốc...

Xôn xao mái phố phía đông kinh thành

Xôn xao mái phố phía đông kinh thành

Cuối thế kỷ XIX, người Pháp phá dỡ bức tường thành phía Đông thành Thăng Long, và lấp đi con hào chạy dọc tường thành, tạo ra một con đường mới dài hơn 1.200m, chính là phố Phùng Hưng (Hà Nội) ngày nay.

Cố họa sĩ Trần Nguyên Dũng: Trong thế giới của ký ức

Cố họa sĩ Trần Nguyên Dũng: Trong thế giới của ký ức

Khi còn ở dương thế, Trần Nguyên Dũng là một họa sĩ trầm lặng, luôn là người lắng nghe trong mọi cuộc vui. Tại triển lãm “Những ngày thảnh thơi”, hội họa sẽ kể những câu chuyện về thế giới nội tâm đầy sắc màu của ông...

Họa sĩ Tạ Tỵ Với chiếc đũa thần màu nhiệm

Họa sĩ Tạ Tỵ Với chiếc đũa thần màu nhiệm

Tôi thực sự ngạc nhiên khi đọc được bút tích của họa sĩ Tạ Tỵ (1921-2004) để lại với đề từ sâu sắc rằng: “Nghệ thuật là cao quý. Người làm ra nghệ thuật đã cao quý. Người thưởng ngoạn nghệ thuật còn cao quý hơn” (trích “Tạ Tỵ- Dấu ấn sáng tạo” - NXB Hội Nhà văn-2019). Họa sĩ cần người xem luôn thấu hiểu và đồng hành sáng tạo cùng nghệ sĩ. Bởi lẽ, ông chính là người khởi đầu cho dòng tranh Lập thể vào đầu thập niên 50 (thế kỷ 20) nhưng đầy gian nan.

Chuyện kể dưới chân núi Khau Rịa

Chuyện kể dưới chân núi Khau Rịa

Dưới chân núi Khau Rịa cao sừng sững, ngôi đền Nghĩa Đô cổ kính tọa lạc vững chãi và uy nghiêm, xa xa là dòng Nặm Luông hiền hòa chảy uốn quanh những bản làng. Từ bao đời nay, đồng bào Tày Nghĩa Đô từ bao thế hệ vẫn lưu giữ và kể cho nhau nghe câu chuyện về quá trình hình thành, bảo tồn ngôi đền thiêng của bản làng, gắn với tín ngưỡng thờ Chúa Bầu vùng Tây Bắc.

Ấn tượng Nhật Tuấn

Ấn tượng Nhật Tuấn

Nhật Tuấn người Hà Nội gốc, nhưng tính cách khá mạnh mẽ. Không bia rượu, bài bạc, thuốc lá, cả cuộc đời Tuấn gọn trong ba thứ: Văn chương, bạn bè và… người đẹp. Anh thú nhận, mình là kẻ lăng nhăng, yêu đương dắt dây. Không che đậy, giả tạo. Văn chương là con người anh.

Triết lý về sự “hẳn hoi”!

Triết lý về sự “hẳn hoi”!

Theo nghĩa từ điển, “hẳn hoi” là một tính từ (khẩu ngữ) được dùng với nghĩa “có được đầy đủ các yêu cầu, theo đúng tiêu chuẩn như thường đòi hỏi”. Có thể hiểu thêm, đó là sự “tươm tất, đàng hoàng”; là sự “đúng đắn, tử tế”; là sự “cẩn thận”; là sự “trước sau như một”, “đến nơi đến chốn”; là một “sự thật”…

Sài Gòn lê la chợ không đàn bà

Sài Gòn lê la chợ không đàn bà

Với lịch sử hơn 300 năm hình thành, Sài Gòn - TP Hồ Chí Minh có những câu chuyện mãi đến ngày hôm nay vẫn còn vọng vang trong tâm khảm thị dân đất này. Trong không gian náo nhiệt sầm uất của thành phố không ngủ lại tồn tại những điều đời thường một cách bình dị.

Nguyễn Trãi, người phát huy và bảo vệ hồn cốt văn hóa dân tộc

Nguyễn Trãi, người phát huy và bảo vệ hồn cốt văn hóa dân tộc

Khi một dân tộc đã nhận biết được về nền văn hóa của mình và cho mình thì có thể nói rằng dân tộc đó đã bước vào thời kỳ chín muồi, về ý thức dân tộc. Và, từ đó, văn hóa chính là chất keo kết dính mọi thành viên trong xã hội, trong một cộng đồng dân tộc trên một địa bàn nhất định. Văn hóa đã biến thành lực lượng vật chất to lớn bảo vệ chủ quyền quốc gia: văn hóa nâng cao địa vị của mỗi người công dân trong cộng đồng dân tộc.

Thái Hải - cả làng “cơm ăn chung nồi, tiêu tiền chung túi”

Thái Hải - cả làng “cơm ăn chung nồi, tiêu tiền chung túi”

Tôi đã rất tò mò khi được các đồng nghiệp tại Thái Nguyên giới thiệu về một ngôi làng với bản sắc dân tộc Tày, được duy trì theo phương thức “tự cung, tự cấp, tự sản, tự tiêu”. Ở đó, cả một cộng đồng hàng chục gia đình “ăn cơm chung nồi, tiêu tiền chung túi” song vẫn sống đoàn kết, hạnh phúc và mãn nguyện với những gì đang có.

Giấc mơ màu lính

Giấc mơ màu lính

Ngoại đã đi thật xa. Lâu rồi. Có thể về chốn cố quận mịt mùng trong con nước Phú Ninh mênh mênh. Cũng có thể về miền mây trắng nào đó bung biêng trên bầu trời. Hoặc cũng có thể về miền xanh thẳm xa xôi, nơi đó ngoại đứng tiễn đoàn quân trùng trùng ra trận, trong đó có những đứa con của mình. Tôi hay mơ về ngoại, những giấc mơ dài.

Danh nhân Đậu Vĩnh Trường: Danh tướng và huyền tích bất tử

Danh nhân Đậu Vĩnh Trường: Danh tướng và huyền tích bất tử

Hoa Viên xưa, nay thuộc xã Nghi Xuân, tỉnh Hà Tĩnh, là một làng cổ nằm dưới chân núi Hồng Lĩnh, nơi hội tụ nhiều giá trị lịch sử - văn hóa đặc sắc của vùng đất phía Bắc Hà Tĩnh. Đây không chỉ là địa bàn cư trú sớm của cư dân Việt cổ với di chỉ khảo cổ nổi tiếng Phôi Phối - Bãi Cọi, mà còn là vùng đất giàu truyền thống văn hóa, lưu giữ hệ thống đình, chùa, miếu mạo cùng nhiều địa danh gắn với các cuộc chiến tranh thời Lê - Mạc, Trịnh - Nguyễn như Trạng Đội, Cồn Sâu Bắn, Trạng Vạn.

Cái roi trong các không gian văn hoá

Cái roi trong các không gian văn hoá

Cách nay trên dưới nửa thế kỷ, ở nhà quê, mỗi đứa trẻ trâu thường quen thuộc với hai cái roi. Đứa nào cũng có cái roi - để “điều khiển” trâu. Rất linh tinh, đơn giản, chỉ là một thanh nứa, thanh tre, hoặc cành cây nhỏ. Đứa nào cầu kỳ, “thửa” bằng đoạn mây vàng óng…

Xuôi dòng sông Gâm

Xuôi dòng sông Gâm

Dòng sông Gâm từ xứ sở Lâm Bình xuôi về vùng đất Na Hang (Tuyên Quang) sở hữu hàng trăm hòn đảo lớn nhỏ trên mặt hồ, những khu rừng nguyên sinh với thảm thực vật vô cùng phong phú và làn nước trong xanh tựa ngọc. Với khung cảnh thiên nhiên sơn thủy hữu tình, đất trời, non nước giao hòa, nơi đây, từ lâu được xem như “Vịnh Hạ Long” trên núi, “Nàng tiên xanh” giữa đại ngàn Đông Bắc.

Phố cổ Hà thành và những điều kỳ lạ

Phố cổ Hà thành và những điều kỳ lạ

Biết tôi có ý định tìm hiểu về phố cổ Mã Mây (Hà Nội), ông bạn cùng học đại học Văn hóa năm xưa tên là Đạt, nhà ở phố này, gọi điện với giọng vồn vã: “Ông lên nhà tôi, văn phòng Tour du lịch quãng giữa phố nhé, tôi sẽ đưa ông đi khắp phố, tha hồ tìm hiểu…Phố này nhiều cái kỳ lạ lắm!”