Họa sĩ Phạm Bình Chương:

Những ký ức sâu thẳm của tình yêu Hà Nội

Họa sĩ Phạm Bình Chương sinh năm 1973, tốt nghiệp Đại học Mỹ Thuật Hà Nội. Anh đã có 5 triển lãm cá nhân đều mang đề tài Hà Nội: "Xuống phố 1", "Xuống phố 2", "Xuống phố 3" (Hà Nội), "Câu chuyện bên lề đường" (Sài Gòn) và "Golden Palace" (Mỹ). Tranh của anh có mặt tại các bộ sưu tập ở Việt Nam, Mỹ, châu Âu...

Nếu là người đã từng gắn bó với Hà Nội sẽ thấy Hà Nội đang thay đổi từng ngày. Hà Nội đang xây dựng để trở thành một thành phố hiện đại, tiện nghi hơn. Nhưng cứ theo tốc độ phát triển kia thì từng nét văn hóa của thành phố ngàn năm cũng đang biến mất dần. Hơn nữa, từ khi sáp nhập Hà Tây vào Hà Nội, chả còn mấy khi nhìn thấy những nét Hà Nội xưa cũ.

Họa sĩ Phạm Bình Chương sinh ra ở phố Hàng Gà, anh lớn lên rồi đi học ở con phố Lý Thường Kiệt rợp bóng cây, học Đại học Mỹ thuật tại phố Yết Kiêu. Khi trưởng thành, Chương lại mua một căn gác ở phố Lương Ngọc Quyến - ngay khu đi bộ - làm nơi sống và vẽ… Loanh quoanh ba phần tư cuộc đời anh gắn với Hoàn Kiếm - Hà Nội. Chương yêu Hà Nội như những người Hà Nội yêu Hà Nội, những “phố Quang Trung, đường Nguyễn Du” quen thuộc đến mức bịt mắt lại, đi qua chỉ cần ngửi mùi là biết sắp đến nhà…

Người Hà Nội mỗi khi buồn hoặc vui cũng thường “xuống phố”… ra đường để chỉ ngắm vài chiếc lá bàng non xanh của mùa xuân, ra đường để hít một hơi thôi… mùi hoa sữa, “Xuống phố” còn để mục kích những góc kỉ niệm đang bị phá mất, để nhớ lại một chút kỉ niệm nay không còn nữa hoặc đơn giản là  tìm một góc nhỏ để buồn… buồn một mình.

Họa sĩ Phạm Bình Chương.
Họa sĩ Phạm Bình Chương.

Chương nói: "Tôi chỉ vẽ những cái Hà Nội đang còn ở thời điểm mình cầm cọ, vẽ với cảm xúc thật mà cảnh trí đó đập vào mắt mình, cảm xúc của mình. Tôi có thể làm cho cảnh trí đó đẹp hơn bằng màu sắc, bằng cảm xúc, nhưng không lãng mạn hóa, thi vị hóa, mỹ miều hóa Hà Nội. Nghĩa là tôi không làm cái giả”.

Ừ thì yêu thì phải nhìn, yêu thì phải chân thật thì mới gọi là yêu… Người như Chương chả nói dối bao giờ. Phải yêu lắm mới vẽ được cả trăm bức tranh về Hà Nội. Mà đâu có nhanh, phải mất cả tháng mới xong một bức… theo lối vẽ hiện thực của Chương. Chương vẽ hiện thực không hề khoa trương mà có phần “thấy gì vẽ nấy” với những tường vôi bong vỡ, rêu phong… Mỗi bức tranh giống như một mảnh vụn nhỏ của không gian Hà Nội…

Một góc cầu thang nhà cổ, một cây bàng hay cây cơm nguội trổ lá, một cánh cửa sơn xanh… cái màu sơn của thời bao cấp xưa, một chiếc xe đạp chơ vơ dưới sân khu tập thể, một quán cho thuê sách mà nhiều người trung niên giờ còn nhớ… Tất cả những gì Chương vẽ - đó là những kí ức của Chương, nhưng hình như nó còn là của rất nhiều người Hà Nội cũ… Chương thích vẻ đẹp tự nhiên của đời sống như nó đang có.

Có thể gọi tranh của Chương là thể loại “tản văn” của mỹ thuật không nhỉ? Tản văn có lẽ là thể được ưa chuộng hiện nay. Chương đang viết tản văn về Hà Nội bằng màu sắc. Người viết tản văn có thể là người sống lâu ở Hà Nội hiện đang gắn bó với nơi này. Hà Nội được anh nhìn khác đi, không phải là mùa thu đặc trưng mà là mùa nóng nực, không chỉ có cái đẹp của phong thái ung dung tự tại mà còn là những nhếch nhác xô bồ… Tranh của Chương cũng như những đoản văn viết về Hà Nội.

Tác phẩm “Ngang qua phố”.
Tác phẩm “Ngang qua phố”.

Chương bộc bạch: “…Hà Nội thật đẹp. Nó không phải là Hà Nội hiện đại, tốc độ và náo nhiệt như hiện nay ta thấy. Nó đẹp chậm rãi và chính chúng ta cũng phải chậm lại để quan sát được nó. Cách nhìn của tôi là trình bày lại những “góc quen” thông qua những hình hài phố, những góc quen mà ai xem tranh tôi cũng đều cảm thấy mình đã từng ở đó. Đó chính là một Hà Nội trầm mặc, thanh lịch và ấm áp. Tôi cũng không phải người hoài cổ, vì đúng là chúng ta phải đối mặt với thực tế là Hà Nội đang mất đi nên tôi sẽ phải luôn tìm vẻ đẹp đó ngay trong hiện tại, dù nó ngày một hiếm hơn. Nỗi niềm đau đáu này đã theo tôi suốt hai mươi năm ròng và đó chính là lý do tôi trưng bày “Xuống phố 3” như để “đóng gói” một quá trình bền bỉ của mình, và cũng để tri ân với Hà Nội và những người yêu Hà Nội…”.

Sinh ra ở phố cổ, Chương mục kích và song hành cùng thời gian Hà Nội. Hà Nội trong tranh anh trông có vẻ cũ kĩ nhưng chính là Hà Nội. Tranh của anh là những mảnh vụn kí ức đang còn tồn tại, tất cả đều ẩn chứa nỗi niềm của một người Hà Nội từ thưở lọt lòng. Với Chương, niềm an ủi lớn nhất là mình đang làm một thứ ít ai làm - anh đang vẽ những cái bây giờ mình còn thấy mà biết chắc chắn là nó sẽ mất vào ngày mai.  Vô tình Chương đã trở thành một người giữ gìn di sản Hà Nội, giữ gìn những giá trị đang dần mất đi. Có lẽ ý nghĩ này đã phần nào làm dịu đi sự phẫn nộ, xót xa của một người yêu Hà Nội.

Nhà giáo – họa sĩ Phạm Công Thành, cha đẻ của Chương cũng từng tâm sự:  “…Tôi mê những thứ liên quan đến cái đẹp, đến nghệ thuật từ nhỏ. Bố tôi vốn là chủ nhà may áo dài Tân Mỹ. Từ nhỏ, tôi đã tiếp xúc với những gì đẹp đẽ, thanh lịch và tao nhã. Đến tận bây giờ tôi vẫn yêu thích những gì hoài niệm xưa cũ.

Tôi không thể vẽ nông thôn với đường bê tông và thu hoạch với máy gặt đập; không thể vẽ khai hoang với máy xúc và máy cẩu; không thể vẽ phố đầy ôtô và xe máy. Tôi nặng lòng với những gì xưa cũ. Phạm Bình Chương cũng đã dạy môn Luật xa gần, rồi cũng lại vẽ theo trường phái Hiện thực giống bố. Chương cũng chỉ vẽ phố, vẽ một Hà Nội cũ và mới đan xen như cố níu lại một miền ký ức, kẻo mai kia Hà Nội đổi mới hết thì không còn gì xưa cũ nữa…”.

Tác phẩm “Bàng đông”.
Tác phẩm “Bàng đông”.

Một tình yêu Hà Nội của người cha – nhà giáo, họa sĩ đã được truyền lại trọn vẹn cho con. Và tình yêu đó đang được Chương đắp đầy… Chương thường nói: "Nhắc tới nghệ thuật, người ta nói tới “chân” đầu tiên. Đó là cái quan trọng nhất. Đó là thái độ chân thực của người thực hành nghệ thuật và cái chân thực của đối tượng được nhắc đến, đem đến cho người xem một điều gì đó gần gũi với họ. “Chân” là nền tảng của nghệ thuật. Có lẽ vì vậy mà người ta đặt “chân” lên đầu, sau đó mới tới “thiện”, “mỹ”.

Chương đã chọn cách vẽ hiện thực để thể hiện tình yêu Hà Nội lên toan, cách vẽ hiện thực giúp họa sĩ miêu tả chuẩn xác từng mảng rêu phong, những ô cửa cũ và những hình ảnh đó ở lại trong mỗi tác phẩm của Chương như nó đã từng hiện hữu. Nhưng nếu mải đi tìm một cái giới hạn cuối của “chân”, không phải là đã tìm, đã nắm được cái trạng thái siêu nhiên của nó…

Hà Nội đã từng lãng mạn trong từng ban công, từng cửa sổ, từng nhịp cầu thang, từng tán lá, từng hương hoa… Hà Nội đang lãng  mạn với những vệt nắng cuối thu, đầu đông, với những nụ cười ấm áp trao nhau khi gặp gỡ…

Hà Nội sẽ lãng mạn với những bức tranh của Chương - một tình yêu trong sáng bình dị nhưng sâu sắc…Và những bức tranh của Chương sẽ được lưu giữ như những minh chứng về những kí ức sâu thẳm của người Hà Nội.

11/2019

Tô Chiêm

Các tin khác

Nhà văn, liệt sĩ Nam Cao Bên dòng Châu Giang lộng gió

Nhà văn, liệt sĩ Nam Cao Bên dòng Châu Giang lộng gió

Chúng tôi về thăm khu tưởng niệm nhà văn, liệt sĩ Nam Cao (1917-1951) đúng vào vụ chuối ngự chín rộ thơm phức. Nằm bên sông Châu, những cây đại quanh vườn ra hoa quanh năm trắng muốt. Khu tưởng niệm nhà văn Nam Cao (thành lập năm 2004) là một trong số ít địa chỉ văn chương được công nhận là Di tích cấp Quốc gia (2023). Đây là một quần thể di tích, gồm bảo tàng di sản văn học của Nam Cao, ngôi nhà Bá Kiến và dấu chứng lò gạch trong làng.

Sao Khuê lấp lánh trời Dục Tú

Sao Khuê lấp lánh trời Dục Tú

Làng Dục Tú (Đông Anh, Hà Nội) tên nôm là Kẻ Giếc, một xã đứng đầu tổng Dục Tú gồm 4 xã thuộc huyện Đông Ngàn, phủ Từ Sơn, trấn Kinh Bắc, tức tỉnh Bắc Ninh (đầu thời kỳ nhà Nguyễn). Trong kháng chiến chống Pháp, cả 4 xã của Dục Tú được nhập thành một xã, thuộc huyện Từ Sơn, Bắc Ninh. Tháng 5/1961, Dục Tú trở thành đơn vị hành chính thuộc huyện Đông Anh, TP Hà Nội.

Ðôi tay tài hoa của một nghệ nhân Cơ Tu

Ðôi tay tài hoa của một nghệ nhân Cơ Tu

Đến Làng văn hóa - du lịch các dân tộc Việt Nam ở Đồng Mô, Hà Nội, du khách đặc biệt ấn tượng với một nghệ nhân có nước da rắn rỏi, mải miết với từng nan tre và các sản phẩm thủ công đặc sắc của người Cơ Tu.

Dấu tích trăm tuổi, ta qua trăm buổi

Dấu tích trăm tuổi, ta qua trăm buổi

Với hơn 300 năm hình thành và phát triển, giữa không gian hiện đại của miền nắng ấm phương Nam này vẫn còn đó những dấu tích trăm tuổi để nhắc nhớ thị dân về những giai đoạn lịch sử của vùng đất năng động, cởi mở, hào sảng và đầy trượng nghĩa.

Phim kinh dị và cuộc đổi ngôi tại Hollywood

Phim kinh dị và cuộc đổi ngôi tại Hollywood

Từng là thời điểm “ăn nên làm ra” của các phim bom tấn, nhưng mùa hè năm nay đang cho thấy một diễn biến khác, khi các phim kinh dị mới là chủ lưu. Trong những tuần qua, 2 tác phẩm mới “Obsession” (tạm dịch: Ám ảnh kinh hoàng) và “Backrooms” (Thực thể quỷ quyệt) liên tiếp thay nhau đạt đỉnh phòng vé.

Âm nhạc bay lên từ những cuộc tình

Âm nhạc bay lên từ những cuộc tình

Từ nhỏ, nhạc sĩ Nguyễn Đình Phúc (1919-2001) bị bạn bè gắn biệt danh Phúc "Rỗ" hay Phúc "Khoèo". Mặt bị rỗ sau lần lên sởi, còn khuỷu tay trái bị trật vì một cú ngã bó thuốc mãi không khỏi, thế là cậu Phúc ngày ấy mang tật. Khi lớn lên, chàng Phúc biết rõ những khiếm khuyết của mình nhưng vẫn tỉnh bơ, vui vẻ sống với những khát vọng tuổi trẻ. Tới tuổi đôi mươi khi nghĩ đến chuyện yêu đương, mọi sự mới thành chuyện. Cũng lắm tình huống xảy ra bất ngờ.

Nhớ thương mùa vối quê nhà

Nhớ thương mùa vối quê nhà

Sáng nay bất chợt nhìn lên cây vối trồng ở góc vườn cũng đã hơn chục năm kể từ khi mình xây ngôi nhà này. Thấy vối cựa mình thức giấc, tự bứng mình ra khỏi những trầm tư mùa cũ để thắp lên mùa hoa mới. Cả vòm cây như được khoác một tấm áo bông trắng ngà, nhẹ nhàng và xốp mịn. Hoa vối nở bung, tỏa ra những sợi nhụy dài thanh mảnh, rập rờn trong gió như vũ điệu chào đón bình minh. Tôi bỗng nhớ về những mùa vối quê nhà dẫu bây giờ đã là xa ngái...

Nụ cười Mai Đức Chung

Nụ cười Mai Đức Chung

Có lẽ, Anh hùng Lao động Mai Đức Chung là huấn luyện viên (HLV) bóng đá đặc biệt nhất mà tôi từng biết. Đặc biệt không chỉ bởi ông gắn với những hoàn cảnh đặc biệt, giành được nhiều thành tích đặc biệt, mà còn bởi nụ cười hiền từ của ông.

Cây ô-liu mọc trên mảnh đất hòa bình

Cây ô-liu mọc trên mảnh đất hòa bình

Có nguồn gốc từ Địa Trung Hải, được trồng cách đây hàng nghìn năm, ô-liu là loại cây có sức sống đặc biệt bền bỉ, có thể sinh trưởng trên những vùng đất khô cằn, sỏi đá, chịu được nắng nóng, có thể sống tới cả ngàn năm. Người ta vẫn kể, dù đã bao cuộc chiến tranh đi qua, nhiều cây ô-liu cổ xưa ở Hy Lạp, Palestine, Italia đến nay vẫn ra hoa kết trái. Hình như càng khắc nghiệt, cây càng vững chãi.

Thần tượng và phiên bản tốt nhất

Thần tượng và phiên bản tốt nhất

Lâu nay, đã thấy ít người nhắc đến thần tượng của giới trẻ như giai đoạn trước. Có sự biến đổi nào chăng? Thật ra, không phải như thế mà bởi giới trẻ hôm nay có quá nhiều tấm gương, quá nhiều mục tiêu để phấn đấu. Từ tấm gương dũng cảm cứu người trong hoạn nạn đến tấm gương trong học tập, nghiên cứu, vượt lên nghịch cảnh... Đôi khi, chỉ cần người trẻ nhận ra một nhân vật tốt ngay chính ở khu phố, xóm, bản... của mình để học tập, phấn đấu theo đã là một tín hiệu tích cực trong xã hội. Thần tượng nào có xa vời!

Điện ảnh Việt có cần nhiều hơn những câu chuyện ma?

Điện ảnh Việt có cần nhiều hơn những câu chuyện ma?

Tin vui cho khán giả yêu thích môn nghệ thuật thứ 7. Cục Điện ảnh vừa lên tiếng khuyến khích sản xuất và phát hành những bộ phim giàu giá trị nhân văn, phản ánh đời sống xã hội và góp phần xây dựng con người Việt Nam phát triển toàn diện. Điều này đồng nghĩa với việc sau nhiều năm các nhà làm phim kiên trì "giáo dục" người xem bằng ma quỷ, vong nhập, xác sống, bùa ngải, nhà hoang, thẩm mỹ viện âm phủ, bệnh viện âm phủ, chung cư âm phủ và có lẽ trong tương lai không xa là cả trạm thu phí âm phủ, chúng ta đã chú trọng hơn đến xây dựng con người nhân văn.

Hình ảnh làm nên linh hồn bài thơ

Hình ảnh làm nên linh hồn bài thơ

Trong sáng tác thơ, hình ảnh không chỉ là phương tiện trang trí cho câu thơ, mà là một trong những yếu tố cốt lõi làm nên tứ thơ, cảm xúc thơ và sức ám ảnh của bài thơ.

Thực tế từ cuộc tọa đàm

Thực tế từ cuộc tọa đàm

Vừa qua, Hội Nhà văn TP Hồ Chí Minh đã tổ chức tọa đàm "Diện mạo văn chương ở đô thị quốc tế" trong khuôn khổ của trại sáng tác hằng năm. Sau sáp nhập, TP Hồ Chí Minh mở rộng không chỉ về địa giới hành chính, mà còn là sự hợp lưu của nhiều dòng chảy văn chương mang phong vị riêng biệt. Nhưng câu chuyện "diện mạo văn chương" thời kỷ nguyên số lại là câu chuyện chẳng hề dễ dàng.