Tôi gặp Hà Thanh Vân trong một quán cà phê đông người. Chị đến sớm, ngồi cạnh cửa sổ, trước mặt là chiếc máy tính đang mở dở một bài viết. Tôi nhớ mình đã nghĩ thật khó ghép người phụ nữ có nụ cười rộng và giọng nói dí dỏm này với những bài phê bình từng khiến không ít người khó chịu. Nhưng, càng quen chị, tôi càng thấy mình đã nhầm. Người đàn bà hay cười trước mặt tôi, người xuất hiện ở các sân bay, trên những chuyến xe đường dài và trong những cuộc tranh luận ấy thực ra chỉ là một.
Sau này, khi đã quen chị hơn, tôi thường nhìn thấy những tấm ảnh chị đăng trên mạng. Hôm thì ở một sân bay lúc trời còn chưa sáng hẳn. Hôm thì ở ga tàu điện ngầm của một thành phố xa lạ. Hôm khác lại là một con đường bụi đỏ ở phía Tây hay một đỉnh núi đầy gió. Trong ảnh thường có một cuốn sách, một món đồ lưu niệm nhỏ hay một con thú nhồi bông được mang về từ đâu đó.
Tôi có cảm giác chị rất ít khi đứng yên quá lâu ở một chỗ. Không phải vì chị vội vàng. Chỉ là thế giới ngoài kia dường như luôn còn điều gì đó khiến chị muốn tiếp tục đi. Chúng tôi nói chuyện đủ thứ. Một bộ phim mới xem. Một cuốn tiểu thuyết cũ. Một câu chuyện rất vụn vặt xảy ra trên đường tới quán. Hà Thanh Vân kể chuyện có duyên. Một câu chuyện bình thường qua miệng chị thường vòng qua vài cuốn sách, vài người quen, vài kỷ niệm cũ rồi mới quay trở lại điểm xuất phát.
Lần đầu tiên tôi thấy chị phát biểu trong một hội thảo, căn phòng khá yên ắng. Những tham luận lần lượt được trình bày. Hà Thanh Vân ngồi phía dưới, ghi chép rất nhiều. Đến khi chị cầm micro, không khí trong phòng thay đổi. Chị không nói lớn. Chị chỉ nói thẳng hơn.
Sau buổi hôm đó, chúng tôi đi bộ ra bãi gửi xe. Trời đã tối. Tôi hỏi chị có bao giờ thấy phiền không khi liên tục trở thành người đưa ra những ý kiến trái chiều. Chị cười: "Thật ra ai cũng muốn được yêu quý mà". Nói xong chị cúi đầu tìm điện thoại trong túi xách. Tôi nhớ câu nói ấy lâu hơn nhiều bài phát biểu của chị.
Những người từng làm việc với Hà Thanh Vân đều biết chị đọc rất kỹ. Tôi từng nhìn thấy chị ngồi trước một chồng tài liệu dày, dừng lại rất lâu ở những chỗ người khác lật qua rất nhanh. Thỉnh thoảng, chị dùng bút đánh dấu một dòng nào đó rồi im lặng. Có những điều người khác dễ dàng bỏ qua nhưng chị thì không. Điều đó đôi khi mang đến rắc rối.
Trong nhiều năm quen Hà Thanh Vân, tôi chưa bao giờ có cảm giác chị thích tranh cãi. Thực ra, nhiều lúc chị còn lười giải thích hơn người khác. Nhưng, có những chuyện chị không bỏ qua được. Tôi nhớ thời điểm bộ phim "Đất rừng phương Nam" gây ra rất nhiều tranh luận, mạng xã hội đầy những lời khen, chê. Người ta thích hoặc không thích bộ phim rất nhanh. Hà Thanh Vân thì không, chị đi tìm sách, đọc lại tư liệu, xem lại những văn bản cũ. Rồi, ngồi ghi chép.
Có lần tôi hỏi đùa: "Chị định viết luận án hay sao mà đọc dữ vậy?". Chị cười: "Thì phải biết mình đang nói về cái gì chứ". Lúc ấy tôi chợt nhận ra giữa Hà Thanh Vân và nhiều người khác có một khác biệt rất nhỏ. Khi gặp một vấn đề, phần lớn chúng ta thường bắt đầu bằng ý kiến. Hà Thanh Vân thường bắt đầu bằng việc đọc.
Có lẽ, vì thế mà chị nhiều lần trở thành tâm điểm của những cuộc tranh luận. Không phải vì chị cố tình đứng ở phía đối lập. Chỉ là chị có thói quen đặt thêm một câu hỏi khi mọi người đã vội kết luận. Thói quen ấy đôi khi khiến người khác khó chịu. Nhưng, tôi nghĩ cuối cùng nó cũng là một phần tự nhiên trong cách Hà Thanh Vân nhìn thế giới. Chị luôn muốn đi thêm một đoạn nữa sau điều đang hiện ra trước mắt.
Có lần chúng tôi ngồi uống trà sau một cuộc tranh luận khá căng thẳng. Một người nào đó vừa nói những lời không dễ nghe về chị. Hà Thanh Vân vẫn ngồi bóc hạt hướng dương như không có chuyện gì xảy ra. Tôi hỏi: "Chị không buồn à?". Chị suy nghĩ một lúc."Có chứ". Rồi, chị cười. Tôi chờ chị nói thêm. Nhưng, chị không nói gì nữa.
Ngoài các hội thảo và những cuộc tranh luận, Hà Thanh Vân không giống hình dung của nhiều người. Chị cười nhiều. Và, kể chuyện rất hay. Có lần chúng tôi ngồi gần hết một buổi chiều chỉ để nói về một cuốn sách cũ. Từ cuốn sách đó, câu chuyện đi sang một nhà thơ đã mất. Rồi, từ nhà thơ ấy lại đi đến An Giang, nơi chị đã sống suốt những năm thơ ấu. Tôi vẫn nhớ cách chị kể về những con đường nhỏ, những mùa nước nổi và chuyện về người cha mà chị rất mực yêu kính, với những lá thư tay chữ đẹp như con gái. Những ký ức ấy hiện lên tự nhiên như thể chúng chưa bao giờ rời khỏi chị.
Đi cùng Hà Thanh Vân trên một chặng đường dài là một trải nghiệm khá đặc biệt. Tôi từng cùng chị về Thái Nguyên một lần. Từng ngồi trên xe chạy từ Nghệ An về Hà Nội một lần. Đường dài thường làm người ta mệt hoặc im lặng. Hà Thanh Vân thì không. Chị có thể nói từ Lý Bạch sang một câu chuyện trong đời sống văn chương hôm nay mà không hề gượng ép. Có lúc tôi chỉ ngồi nghe. Ngoài cửa kính, những cánh đồng và thị trấn nối nhau trôi qua. Trong xe, câu chuyện vẫn tiếp tục.
Nhưng, điều tôi nhớ nhất lại không phải những lúc chị nói. Mà là những lúc chị im lặng. Có những đoạn đường rất dài, Hà Thanh Vân đột nhiên thôi kể chuyện, quay mặt nhìn ra cửa sổ. Ánh mắt chị khi ấy khác hẳn. Không buồn. Cũng không vui. Chỉ giống như đang đi ngang qua một miền ký ức nào đó mà tôi không được biết.
Người mới quen chị thường thấy bối rối. Họ nghe kể về một nhà phê bình nổi tiếng thẳng thắn. Rồi, họ gặp một người phụ nữ hay cười, thích bông đùa và có thể dành rất nhiều thời gian để nói về những điều chẳng liên quan gì đến học thuật. Có lần tôi hỏi: "Chị có bao giờ thấy mệt không?". Chị cười: "Có chứ. Ai mà chẳng mệt". Tôi chờ chị nói thêm. Nhưng, chị chỉ quay sang nhìn dòng xe đang đi ngoài đường. Im lặng.
Sau này tôi đọc những tản văn của chị. Đó là một trải nghiệm khá lạ. Người phụ nữ đang viết về tình yêu, tuổi trẻ, hôn nhân và những chuyện nhỏ nhặt trong đời sống dường như khác hẳn người tôi vẫn gặp trong các hội thảo. Nhưng, chỉ khác trong vài phút đầu tiên. Đọc thêm một lúc, tôi nhận ra đó vẫn là Hà Thanh Vân. Chỉ là ở đây chị không tranh luận với ai.
Có lần tôi nhìn thấy ảnh chụp căn phòng làm việc của chị. Căn phòng không lớn. Sách nằm trên giá, trên bàn, trên ghế và cả dưới sàn. Giữa đống sách là một bình hoa nhỏ. Tôi nhớ bình hoa ấy không phải vì nó đặc biệt mà vì nó quá bình thường. Nó đứng đó rất tự nhiên giữa sách vở, bản thảo và những công việc chưa làm xong.
Tôi từng thấy chị bỏ dở một cuộc trò chuyện về văn học để gọi điện cho một học trò đang gặp chuyện gia đình. Tôi từng nghe kể về những chuyến đi bất ngờ chỉ để ngồi cạnh một người đang cần có ai đó bên mình. Những chuyện ấy chị hiếm khi nhắc đến. Những người làm phê bình thường phải quen với một dạng cô đơn riêng. Có lần Hà Thanh Vân nói với tôi rằng, một nhà phê bình đúng nghĩa luôn phải chấp nhận sự đơn độc nhất định. Tôi không thấy trong giọng chị có sự cay đắng. Cũng không có vẻ tự hào. Chỉ là một sự chấp nhận.
Và, điều khiến tôi nhớ nhất về chị cuối cùng cũng không phải một bài phê bình nào. Mà là cảm giác nhất quán hiếm hoi ở một con người. Có lẽ, ai rồi cũng mệt, chị từng nói như thế. Nhưng rồi sáng hôm sau người ta lại thấy chị ở một sân bay nào đó, mang theo một cuốn sách, chuẩn bị đi tiếp.