Nhân kỷ niệm 90 năm ngày sinh của nữ diễn viên điện ảnh huyền thoại người Mỹ Marilyn Monroe (1/6/1926-1/6/2016)

Những điều bí ẩn quanh cái chết của “Người đàn bà đẹp nhất hành tinh”

Nữ diễn viên sắc nước hương trời, sản phẩm lý tưởng của kinh đô điện ảnh Hollywood Marilyn Monroe (1926-1962), siêu sao màn bạc từng được tôn vinh là "người đàn bà đẹp nhất hành tinh" đã mất cách đây hơn nửa thế kỷ, khi mới 36 tuổi. Theo nguồn tin thông báo chính thức, thì nguyên nhân cái chết là do tự vẫn.

Nhưng những người hâm mộ Marilyn Monroe cho đến ngày nay vẫn chia thành 2 phe, với quan điểm trái ngược nhau. Nhóm thứ nhất chấp nhận sự quyên sinh; nhóm còn lại ngay từ đầu đã coi đó là một "cái chết đáng ngờ".

Người ta nêu ra nhiều giả thuyết khác nhau, rằng các cơ quan mật vụ Mỹ đã nhúng tay vào, nhằm "phòng trước" cho đương kim Tổng thống J.F.Kennedy (từng có mối quan hệ "trên mức tình cảm" với M.Monroe) khỏi "những đòn bẩn thỉu" từ phe cánh của đối thủ chính trị Richard Nixon; rằng những phần tử cực hữu trong CIA muốn dồn Kennedy vào sự chán chường, như là cách trả thù cho các hoạt động bất thành chống Cuba ở vịnh Con lợn; cũng có cả ý kiến cho rằng có bàn tay của mafia nữa…

Jean Maxime, nhà văn, nhà báo và nhà hình sự học, từng là bạn thân của M.Monroe giải thích về sự tự sát khó hiểu: "Tôi chắc rằng mình đã sống một cuộc sống ngu ngốc của người đàn bà khác, không phải là tôi. Giờ đây tôi muốn sống lại chính cuộc sống mà mình tạo ra. Thật là tuyệt diệu phải không?".

M.Monroe nói với tôi những lời trên trong tháng 7-1962 ở tòa biệt thự lộng lẫy của cô kề kinh đô điện ảnh Hollywood, nụ cười quyến rũ phát xuất từ cô ấy như muốn che lấp ánh mặt trời trong khoảnh khắc… Tới hôm 5-8-1962 nghe qua radio: "M.Monroe tự vẫn…", trong đầu tôi hiện lại ngay tức khắc những lời báo trước "Tôi muốn sống cuộc sống của mình…".

Cái chết không thể có chỗ trong cuộc sống mới bất tận mà Marilyn từng muốn. "Tự tử bằng cách uống một lượng lớn thuốc ngủ…", nguồn tin phát ra từ radio cho biết thêm. Hôm sau báo chí tăng thêm số lượng độc dược, đồng thời lặp lại thông báo chính thức: "Gần giường nạn nhân là vỉ thuốc nembutal loại 50 viên, trong đó 47 viên đã được dùng cả một lần".

Lần này thì hồi chuông báo động đỏ lòm. Vô lý! Không thể tin được! Tôi biết rõ điều đó. Trong lần tới nhà Marilyn lần sau cùng tại Brentwood ở Los Angeles, cô đang đợi người thợ ảnh đến. Monroe có nói với tôi là sẽ uống 2 viên nembutal, bởi "luôn cảm thấy không yên, nhất là khi cần tỉnh táo". Đem cốc whisky cho tôi, còn mình thì uống nước lạnh. "Ôi, những viên thuốc kỳ cục, khó uống quá!". Cô cần tới 3 cốc nước mới nuốt nổi 2 viên. Phải mất đến 5 phút mới xong.

Còn trong bản thông báo về 47 viên tân dược kia, không có bằng chứng nào cho thấy có ca hay cốc đựng nước bên cạnh trong hồ sơ vụ án cả. Marilyn không thể "uống khan" kiểu đó được, nếu không có ai đó dùng sức mạnh ép cô ấy uống. Vậy điều gì đã xảy ra?".

Trong bài "Cuộc phỏng vấn về một cái chết đáng ngờ" của phóng viên nổi tiếng Robert Slatzer, người đã thẩm tra tư cách của J.Clemmons, khẳng định: "Clemmons cũng cùng quan điểm với tôi, rằng M.Monroe đã tắt thở cả mấy giờ trước khi cảnh sát tới. Anh ta nhận ra điều ấy qua thi thể người mới chết. "Tôi tin là Monroe không tự sát! - J.Clemmons thuyết phục tôi - Ai đó đã giết chị ta. Điều này đúng ra là một vụ án mạng".

Khi được hỏi tôi có thể dùng các tư liệu anh vừa nêu không? Clemmons đáp: "Ngài có thể trích dẫn chúng một cách vô tư và khách quan theo đúng nguyên trạng". Chúng ta đừng quên rằng J.Clemmons là một điều tra viên từng trải. Anh bị sa thải khỏi ngành cảnh sát, bởi cứ khăng khăng bám vào những luận cứ trong báo cáo đã mất của mình và đòi được đăng chúng trên báo. Điều nực cười nữa là đúng ra ngài Parker sếp của Clemmons, thay vì tiếp tục điều tra một vụ dễ khiến mình nổi danh, lại vội vã chuyển ngay hồ sơ sang Phòng Tự vẫn thuộc trách nhiệm của thẩm phán William Kefir.

Công việc chính của W.Kefir và nhóm của ông tóm lại trong những dòng sau: "Trong quá trình điều tra, chúng tôi được biết bà Monroe đã hơn một lần định tự vẫn bằng thuốc độc do chán chường. Nhưng luôn được cứu kịp thời, do gọi điện thoại đúng lúc. Theo chứng cớ của chúng tôi, vào ngày 4-8-1962 bà ta lại tái lặp điều đó".

Vả lại những người thường gần gũi M.Monroe chưa bao giờ nghe thấy nữ diễn viên có ý định tự tử cả. Ngoài ra cũng chẳng thấy ai bị chất vấn bởi các nhân viên thuộc Phòng Tự vẫn. Mặt khác, mỗi một cử chỉ và trạng thái của nữ siêu sao điện ảnh hàng đầu đều được báo chí Mỹ luôn bám quanh tinh ranh nhận ra ngay. Họ đều chung một nhận định, rằng Marilyn chưa bao giờ đạt tới điểm chán ngán cực độ như vậy. Nữ minh tinh luôn tự an ủi bằng thức uống có cồn, chứ không phải thuốc ngủ.

Đúng 10 giờ rưỡi sáng ngày 5-8-1962, bác sĩ pháp y Thomas Noguchi tiến hành mổ xác "người đàn bà đẹp nhất hành tinh". Số phận bản báo cáo khám nghiệm tử thi của ông cũng vậy: bản chính bị mất ngay(?!); thay vào là bản "mô phỏng theo trí nhớ"…

Còn bản chính vài ngày sau mới tình cờ tìm thấy lại (!). Bản sao của biên bản giải phẫu pháp y (chẳng ai thấy được bản chính) được chính thức đính kèm theo hồ sơ mãi tới tận hôm… 27-8-1962 (!).

Theo bản báo cáo này, thì nạn nhân chết vì ngộ độc với lượng thuốc viên lớn. Bản thân báo cáo đã bỏ qua nhiều chỗ và có mâu thuẫn, nhưng chúng ta sẽ giải thích thế nào về một thiếu sót khổng lồ, rằng Noguchi không hề đề cập đến một mũi tiêm nào cả. Còn Engelberg, bác sĩ riêng của nữ siêu minh tinh lại trịnh trọng thề rằng, trong các ngày 1 và 3-8-1962 có chích thuốc cho Monroe.

Y học biết rằng các vết tiêm chích lưu lại trên cơ thể trong vòng 48 giờ và dễ dàng nhận ra. Sự "bỏ qua" này rõ ràng để giữ một lý do đáng sợ nhằm che đậy sự điều tra về các vết chích chết người, mà Marilyn không thể tự làm lấy được, cũng như trong phòng chị không hề thấy một ống tiêm nào cả. Cũng thật khó giải thích tại sao bác sĩ pháp y T.Noguchi không tìm ra một mụn thuốc nào - cả trong dạ dày cũng như trong ruột; và sau khi nắn ruột non lại không kiểm tra xem tại đó có thể còn vết tích của thuốc nembutal? Nhưng ông ta tuyệt nhiên không làm điều đó và thừa nhận một cách trơ trẽn sau này, mãi tận vào tháng 10-1973 trong cuộc phỏng vấn trên kênh truyền hình NBC.

Nhiều cuộc điều tra khác cũng dựa trên biên bản của bác sĩ T.Noguchi. Nhưng Giáo sư bác sĩ David Weinberg nghi ngờ việc "tự vẫn": "Một phụ nữ không bao giờ lại đi tự tử khi không mặc gì trên người, bởi phái yếu thường chú ý đến vẻ ngoài. Hơn nửa thế kỷ nay tôi mới gặp một trường hợp tương tự, nhưng bằng súng chứ không phải là độc dược. Ngoài ra tôi cũng lấy làm ngạc nhiên bởi không thấy có ca hay cốc gì cả, ống tiêm cũng vậy. Những dấu vết vì tiêm chích đã không được lưu ý, hay người ta cố tình không muốn tìm chúng?!".

Còn Tiến sĩ Y học Richard Chapman, đã đề cập cụ thể hơn: "Kết quả của giải phẫu tử thi cho thấy, nếu không loại trừ các bằng chứng về sự "định giết" hay là "cố ý gây án mạng"; thì sự thiếu hẳn vụn thuốc trong hệ tiêu hóa, đã nói lên rằng chúng không đi qua đường miệng. Còn sự vắng mặt của ống tiêm cho phép ta loại trừ khả năng nạn nhân đã tự chích lấy chất độc cho mình!". Thật không có cách biện luận nào rành mạch và logic hơn!

 Những điều trên cho thấy M.Monroe không thể "tự mình giết mình". "Dù đã 36 tuổi, có nhiều phiền muộn, nhưng chị rực rỡ chín chắn hơn bao giờ hết. Với tôi cũng như với những người gần gũi khác chị luôn nói về các dự tính tốt đẹp trong tương lai. Ngoài ra chị còn muốn sửa lại di chúc của mình, nhằm trừng phạt nhẹ nhàng những kẻ xấu mà chị chán ghét, cũng như khen thưởng hơn nữa những người tốt - luật sư riêng của M.Monroe, ông Mickey Rudin cho biết - Tôi đã nói chuyện với Marilyn hôm thứ bảy, ngày 4-8-1962. Chị ấy rất khỏe và hẹn tôi tới thứ hai đến bàn về việc soạn lại di chúc mới.

Tôi không tin chị lại đi tự tử, trước khi thực hiện xong bản chúc thư bổ sung này - một điều mà chị nung nấu bấy lâu nay! Nếu như không tự vẫn bởi mọi khả năng về cái chết bất đắc kỳ tử đều bị loại, vậy có ẩn ý đây là một vụ giết người, được hóa trang như tự sát. Với quan điểm của tôi, tôi có lý để không nghi ngờ gì nữa: M.Monroe đã bị giết!".

Nhưng chúng ta nên lật lại các "quân bài" nữa ngửa lên cho độc giả - toàn quân chủ to, mà ai cũng muốn dùng: vì sao cả Joe DiMaggio lẫn Arthur Miller (2 người chồng cũ của M.Monroe đồng thời cũng là 2 nhân vật nổi tiếng), cả những người mong muốn có tên trong danh sách di chúc của M.Monroe, cả Hãng phim 20th Century Fox bị mất đi nguồn thu nhập lớn lao, cả những người bạn thân tin tưởng và nổi danh của Marilyn, cả những nhân vật cao cấp từng chở che chị như Thượng nghị sĩ Robert Kennedy và người anh - đương kim Tổng thống Mỹ John F.Kennedy v.v…

Chẳng có ai trong số các nhân vật danh tiếng ấy nói một lời phàn nàn nào về những mâu thuẫn quanh cái chết của M.Monroe, cả trong quá trình điều tra cũng như các kết quả khám nghiệm? Chính bởi mỗi người trong số họ, từ những lý do tế nhị khác nhau, đều biết được rằng tận đáy lòng mình Marilyn Monroe muốn sống hơn bao giờ hết, để được yêu, để được hạnh phúc. Nhưng sao phải "liều lĩnh", đằng nào thì người phụ nữ quyến rũ nhất thế giới cũng đã khuất bóng rồi. Tốt hơn, như câu phương ngôn muôn thuở "im lặng là vàng" vẫn luôn là kế… thượng sách!

Trần Hồng

Các tin khác

Nhà văn, liệt sĩ Nam Cao Bên dòng Châu Giang lộng gió

Nhà văn, liệt sĩ Nam Cao Bên dòng Châu Giang lộng gió

Chúng tôi về thăm khu tưởng niệm nhà văn, liệt sĩ Nam Cao (1917-1951) đúng vào vụ chuối ngự chín rộ thơm phức. Nằm bên sông Châu, những cây đại quanh vườn ra hoa quanh năm trắng muốt. Khu tưởng niệm nhà văn Nam Cao (thành lập năm 2004) là một trong số ít địa chỉ văn chương được công nhận là Di tích cấp Quốc gia (2023). Đây là một quần thể di tích, gồm bảo tàng di sản văn học của Nam Cao, ngôi nhà Bá Kiến và dấu chứng lò gạch trong làng.

Sao Khuê lấp lánh trời Dục Tú

Sao Khuê lấp lánh trời Dục Tú

Làng Dục Tú (Đông Anh, Hà Nội) tên nôm là Kẻ Giếc, một xã đứng đầu tổng Dục Tú gồm 4 xã thuộc huyện Đông Ngàn, phủ Từ Sơn, trấn Kinh Bắc, tức tỉnh Bắc Ninh (đầu thời kỳ nhà Nguyễn). Trong kháng chiến chống Pháp, cả 4 xã của Dục Tú được nhập thành một xã, thuộc huyện Từ Sơn, Bắc Ninh. Tháng 5/1961, Dục Tú trở thành đơn vị hành chính thuộc huyện Đông Anh, TP Hà Nội.

Ðôi tay tài hoa của một nghệ nhân Cơ Tu

Ðôi tay tài hoa của một nghệ nhân Cơ Tu

Đến Làng văn hóa - du lịch các dân tộc Việt Nam ở Đồng Mô, Hà Nội, du khách đặc biệt ấn tượng với một nghệ nhân có nước da rắn rỏi, mải miết với từng nan tre và các sản phẩm thủ công đặc sắc của người Cơ Tu.

Dấu tích trăm tuổi, ta qua trăm buổi

Dấu tích trăm tuổi, ta qua trăm buổi

Với hơn 300 năm hình thành và phát triển, giữa không gian hiện đại của miền nắng ấm phương Nam này vẫn còn đó những dấu tích trăm tuổi để nhắc nhớ thị dân về những giai đoạn lịch sử của vùng đất năng động, cởi mở, hào sảng và đầy trượng nghĩa.

Phim kinh dị và cuộc đổi ngôi tại Hollywood

Phim kinh dị và cuộc đổi ngôi tại Hollywood

Từng là thời điểm “ăn nên làm ra” của các phim bom tấn, nhưng mùa hè năm nay đang cho thấy một diễn biến khác, khi các phim kinh dị mới là chủ lưu. Trong những tuần qua, 2 tác phẩm mới “Obsession” (tạm dịch: Ám ảnh kinh hoàng) và “Backrooms” (Thực thể quỷ quyệt) liên tiếp thay nhau đạt đỉnh phòng vé.

Âm nhạc bay lên từ những cuộc tình

Âm nhạc bay lên từ những cuộc tình

Từ nhỏ, nhạc sĩ Nguyễn Đình Phúc (1919-2001) bị bạn bè gắn biệt danh Phúc "Rỗ" hay Phúc "Khoèo". Mặt bị rỗ sau lần lên sởi, còn khuỷu tay trái bị trật vì một cú ngã bó thuốc mãi không khỏi, thế là cậu Phúc ngày ấy mang tật. Khi lớn lên, chàng Phúc biết rõ những khiếm khuyết của mình nhưng vẫn tỉnh bơ, vui vẻ sống với những khát vọng tuổi trẻ. Tới tuổi đôi mươi khi nghĩ đến chuyện yêu đương, mọi sự mới thành chuyện. Cũng lắm tình huống xảy ra bất ngờ.

Nhớ thương mùa vối quê nhà

Nhớ thương mùa vối quê nhà

Sáng nay bất chợt nhìn lên cây vối trồng ở góc vườn cũng đã hơn chục năm kể từ khi mình xây ngôi nhà này. Thấy vối cựa mình thức giấc, tự bứng mình ra khỏi những trầm tư mùa cũ để thắp lên mùa hoa mới. Cả vòm cây như được khoác một tấm áo bông trắng ngà, nhẹ nhàng và xốp mịn. Hoa vối nở bung, tỏa ra những sợi nhụy dài thanh mảnh, rập rờn trong gió như vũ điệu chào đón bình minh. Tôi bỗng nhớ về những mùa vối quê nhà dẫu bây giờ đã là xa ngái...

Nụ cười Mai Đức Chung

Nụ cười Mai Đức Chung

Có lẽ, Anh hùng Lao động Mai Đức Chung là huấn luyện viên (HLV) bóng đá đặc biệt nhất mà tôi từng biết. Đặc biệt không chỉ bởi ông gắn với những hoàn cảnh đặc biệt, giành được nhiều thành tích đặc biệt, mà còn bởi nụ cười hiền từ của ông.

Cây ô-liu mọc trên mảnh đất hòa bình

Cây ô-liu mọc trên mảnh đất hòa bình

Có nguồn gốc từ Địa Trung Hải, được trồng cách đây hàng nghìn năm, ô-liu là loại cây có sức sống đặc biệt bền bỉ, có thể sinh trưởng trên những vùng đất khô cằn, sỏi đá, chịu được nắng nóng, có thể sống tới cả ngàn năm. Người ta vẫn kể, dù đã bao cuộc chiến tranh đi qua, nhiều cây ô-liu cổ xưa ở Hy Lạp, Palestine, Italia đến nay vẫn ra hoa kết trái. Hình như càng khắc nghiệt, cây càng vững chãi.

Thần tượng và phiên bản tốt nhất

Thần tượng và phiên bản tốt nhất

Lâu nay, đã thấy ít người nhắc đến thần tượng của giới trẻ như giai đoạn trước. Có sự biến đổi nào chăng? Thật ra, không phải như thế mà bởi giới trẻ hôm nay có quá nhiều tấm gương, quá nhiều mục tiêu để phấn đấu. Từ tấm gương dũng cảm cứu người trong hoạn nạn đến tấm gương trong học tập, nghiên cứu, vượt lên nghịch cảnh... Đôi khi, chỉ cần người trẻ nhận ra một nhân vật tốt ngay chính ở khu phố, xóm, bản... của mình để học tập, phấn đấu theo đã là một tín hiệu tích cực trong xã hội. Thần tượng nào có xa vời!

Điện ảnh Việt có cần nhiều hơn những câu chuyện ma?

Điện ảnh Việt có cần nhiều hơn những câu chuyện ma?

Tin vui cho khán giả yêu thích môn nghệ thuật thứ 7. Cục Điện ảnh vừa lên tiếng khuyến khích sản xuất và phát hành những bộ phim giàu giá trị nhân văn, phản ánh đời sống xã hội và góp phần xây dựng con người Việt Nam phát triển toàn diện. Điều này đồng nghĩa với việc sau nhiều năm các nhà làm phim kiên trì "giáo dục" người xem bằng ma quỷ, vong nhập, xác sống, bùa ngải, nhà hoang, thẩm mỹ viện âm phủ, bệnh viện âm phủ, chung cư âm phủ và có lẽ trong tương lai không xa là cả trạm thu phí âm phủ, chúng ta đã chú trọng hơn đến xây dựng con người nhân văn.

Hình ảnh làm nên linh hồn bài thơ

Hình ảnh làm nên linh hồn bài thơ

Trong sáng tác thơ, hình ảnh không chỉ là phương tiện trang trí cho câu thơ, mà là một trong những yếu tố cốt lõi làm nên tứ thơ, cảm xúc thơ và sức ám ảnh của bài thơ.

Thực tế từ cuộc tọa đàm

Thực tế từ cuộc tọa đàm

Vừa qua, Hội Nhà văn TP Hồ Chí Minh đã tổ chức tọa đàm "Diện mạo văn chương ở đô thị quốc tế" trong khuôn khổ của trại sáng tác hằng năm. Sau sáp nhập, TP Hồ Chí Minh mở rộng không chỉ về địa giới hành chính, mà còn là sự hợp lưu của nhiều dòng chảy văn chương mang phong vị riêng biệt. Nhưng câu chuyện "diện mạo văn chương" thời kỷ nguyên số lại là câu chuyện chẳng hề dễ dàng.