Nhà văn Nguyễn Bắc Sơn: Người kể chuyện đời nay

Từ năm 2013 đến nay, gần như năm nào Nguyễn Bắc Sơn cũng có một đầu sách xuất bản, chủ yếu là tiểu thuyết. Sức làm việc của nhà văn đã qua tuổi thất thập thật đáng nể. Nhân tiểu thuyết “Gã tép riu” trọn bộ 2 tập ra mắt bạn đọc (tập 1 xuất bản từ năm 2013), Văn nghệ Công an có cuộc trao đổi cùng nhà văn.

- Nhà văn Ma Văn Kháng cho rằng, ông là cây bút tiểu thuyết sung sức hiện nay. Ba bộ tiểu thuyết, mỗi bộ chỉ mất hai năm là cùng. Vì sao bộ “Gã tép riu” mất những 5 năm?

+ “Gã tép riu” tập 1 ra đầu năm 2013 thì cuối năm đó tôi cũng đã viết xong tập 2, nhưng vì những lí do thuộc biên tập của NXB mà mãi không ra được, dù tác giả đã phải tự biên tập lại, đã thỏa hiệp, nhân nhượng, nhún nhường cuối cùng cũng không xong, phải nhờ NXB Đà Nẵng mới ra được.

- Tiểu thuyết của ông phải chăng có nhiều vấn đề “nhạy cảm”?

+ Có những vấn đề nhạy cảm phải tránh thì không nói làm gì, nhưng bây giờ có những cái thật sự không hiểu.

- Nhà văn Nguyễn Bắc Sơn trước kia là Trưởng phòng Quản lý Báo chí và Xuất bản của Sở Văn hoá - Thông tin Hà Nội, đọc “Gã tép riu”, thấy có vẻ như là tự truyện?

+ Nhiều người bắt đầu viết tiểu thuyết đều lấy mình làm nguyên mẫu như tác giả “Thép đã tôi thế đấy”. Bộ “Luật đời & Cha con” và “Lửa đắng” của tôi là hư cấu hoàn toàn. Đến bộ này, do gợi ý của nhà phê bình Nguyễn Chí Hoan nên tôi mới dựng lại. Có điều tất cả sự việc đều có thật. Thật 100% đến từng chi tiết.

Cả thành phố biết, cả nước biết. Chỉ có quan hệ với phụ nữ của nhân vật chính là bịa (chuyện bịa y như thật, theo định nghĩa của Nguyễn Công Hoan). Nhà báo biết nhà tôi là bác sĩ nhi khoa, còn vợ Tùng -nhân vật chính là cán bộ cấp vụ, rồi Thứ trưởng.

Vì những lí do nào đó, cuối cùng anh ta bỏ để lấy một cô vốn là cave. Đến khi tòa hỏi tại sao thì anh ta trả lời: "Một người vốn bán trôn nuôi miệng, còn một người đang bán miệng nuôi trôn”. Vì câu ấy, anh ta bị vợ cũ đá hộc máu mồm trước tòa. Thế là tòa cho li dị.

- Cái kết ghê quá! Nhưng có vẻ được dư luận chấp nhận!

+ Thì người xưa nói rồi, người ta lấy đĩ về làm vợ chứ không lấy vợ về làm đĩ. Tôi nói cái lẽ đời chứ không nhắc đến “Gã tép riu” tập 1 đã được giải 3 cuộc thi tiểu thuyết Việt Nam lần thứ 3 đâu. Dư luận bạn đọc cũng khen ở khía cạnh đã nêu, đó là vấn đề cán bộ được đặt ra một cách quyết liệt đến thế.

- Đã có nhà báo nhận xét, có vẻ như là ông ủng hộ phương án công nhận nạn mại dâm?

+ Tôi có để tâm nghiên cứu giải pháp về mại dâm. Ăngghen đã nói trong cuốn “Nguồn gốc gia đình”, chế độ xã hội và nhà nước “Mại dâm và ngoại tình là phái sinh tất yếu của chế độ hôn nhân một vợ một chồng?”. Tôi có nhận xét: Chính mại dâm còn hạn chế được hiện tượng ngoại tình. Còn theo Báo Tuổi trẻ, ngày 26/4 vừa rồi Liên hiệp quốc còn đề nghị công nhận nạn mại dâm. Nhiều nước đã công nhận từ lâu. Nhiều nước… ngầm công nhận.

- Tôi biết ông mấy chục năm nay (làm báo ở Hà Nội) là một người sống nghiêm cẩn, nhưng rất bất ngờ khi đọc “Gã tép riu” thấy nhà văn hiểu kỹ về gái mại dâm thế?

+ Cảm ơn nhà báo đã thẳng thắn nêu câu hỏi. Tôi dám chắc không một ai hiểu kỹ, hiểu đến ngọn ngành những người bán dâm như tôi.

- Nhà văn có chủ quan không?

+ Tất nhiên tôi đã phải đọc nhiều tiểu thuyết về họ, trước hết là đọc lại “Số đỏ” (Vũ Trọng Phụng); hai cuốn tự truyện: 1 của Thái Lan (đã dịch), 1 của Việt Nam và nhiều cuốn khác. Nhưng thế thì chưa dám mạnh mồm, nếu không được một người tặng mấy trăm phiếu phỏng vấn sâu do Quỹ Fo (Mỹ) tiến hành (nêu ra một bộ câu hỏi, tập huấn các tình nguyện viên, cấp kinh phí, tiến hành phỏng vấn). Sau đó họ họp báo, ra thông cáo báo chí để sau đó ra một cuốn sách. Khai thác xong mấy chục phiếu, biết tôi viết tiểu thuyết, họ cho. Phải một năm sau mới nghĩ ra cách biên tập tư liệu ấy thành chất liệu cho “Gã tép riu”.

- Thế còn “Gã tép riu” tập 2, ông muốn gửi thông điệp gì đến người đọc?

+ Cô Dự vốn học sinh chuyên văn là cave, được sự cảm thông chia sẻ của chồng (Tùng đã bỏ bà vợ Thứ trưởng) dù có lần đã theo một khách làng chơi cũ, nhưng nhờ thật thà thú tội với chồng nên được Tùng tha thứ và quyết học nuôi dạy trẻ, có sáng kiến trong nghề, bắt đầu viết chuyện nghề, được chính vợ cũ của chồng trao giải trong cuộc thi. Đang vững bước trong nghề thì gặp “gã mắt lươn”, kẻ lừa lấy trinh mình, Dự đã là một người khác, đã cùng chồng cho hắn vào bẫy. Hắn thoát bẫy nhờ cấp trên bao che và quay lại dùng đòn tâm lí tác động vào phụ huynh học sinh trường tư thục Hoa Lộc Vừng, nên cô phải nghỉ việc.

Trên VTV1 chuyên mục 24h ngày 27/12/2017, có tâm sự của một người khách mời (giấu mặt, chỉ nghe thấy tiếng nói) về cái khó nhất của những người đã một thời lầm lỡ muốn trở về đời thường là bị cộng đồng kỳ thị.

Bìa tác phẩm “Gã tép riu” của nhà văn Nguyễn Bắc Sơn.
Bìa tác phẩm “Gã tép riu” của nhà văn Nguyễn Bắc Sơn.

Đã có một năm Liên hợp quốc chọn là năm Quốc tế khoan dung. Lẽ nào chúng ta không thể độ lượng khoan dung cho những người lầm lạc? Nếu tác giả giải thưởng Nobel về kinh tế từng khẳng định trong cuốn sách “Tất cả chúng ta đều hành xử cảm tính” (Sự hình thành kinh tế học hành vi) thì trong việc hành xử của cộng đồng Việt Nam và nhiều cộng đồng khác, có lẽ đều đang hành xử rất cảm tính với những người như Dự trong “Gã tép riu” của tôi.

- Thế còn người vợ Thứ trưởng mà Tùng bỏ thì đường đời thế nào? Có lên được Bộ trưởng nhờ tiếng nói của “chú” không?

+ Đoạn sau đời Diệu Thủy mới đầu rất triển vọng, sang hẳn Bộ nọ để được gần cận người tình Bộ trưởng. Nếu biết mình biết người thì không sao. Chết nỗi, được “chú” động viên nên cũng muốn... "tiến bộ". Kết cục sau một cuộc bỏ phiếu tín nhiệm đã mất hết chỗ đứng trong tình cảm mọi người, mất cả người tình Bộ trưởng. Cuộc đời bà Thứ trưởng như là minh họa cho mấy nghịch lý… thuận: “Đằng sau sự thành đạt của một người đàn ông có bóng dáng của một người phụ nữ. Còn đằng sau sự thành đạt của một người phụ nữ hãnh tiến có bóng dáng của nhiều người đàn ông”. Và “Mười năm phấn đấu không bằng một lần cơ cấu. Mười lần cơ cấu không bằng một lần... giao cấu”.

- Trong tiểu thuyết “Lửa đắng” ông có nhận xét: “Không gì vô tổ chức bằng công tác tổ chức của cơ quan này”. Sao trong “Gã tép riu” tập 2 lại có chương cuối cùng: “Tổ chức rất có… tổ chức?”?

+ Bởi, tôi không vơ đũa cả nắm. Tôi từng nói… là ở một cơ quan cụ thể nhất định. Còn khi nói tổ chức rất có… tổ chức là dự báo, là ước muốn, là hy vọng đúng như tôi viết trong “Gã tép riu” tập 2.

- Theo suy nghĩ chủ quan của nhà văn, “Gã tép riu” sẽ hấp dẫn bạn đọc vì lẽ gì?

+  Khi một tác phẩm văn chương hay nghệ thuật ra đời, sự thẩm định, đánh giá của các nhà chuyên môn và đông đảo bạn đọc, bạn xem, bạn nghe là rất quan trọng. Tôi xin mượn lời nhà văn Ma Văn Kháng nhận xét ở đầu sách: “Gã tép riu hấp dẫn bạn đọc vì những câu chuyện mang ý nghĩa xã hội được viết bằng một ngôn ngữ hàn lâm đầy kịch tính và một phẩm chất hiếm hoi nữa: một giọng kể đầy chất hoạt kê hóm hỉnh tươi ròng sự sống. Chúng tạo nên một không gian nghệ thuật mới mẻ, không nhàm chán.

Trong văn xuôi hôm nay, tôi đọc thấy phẩm chất này ở Hồ Anh Thái, Lê Minh Khuê, Nguyễn Quang Lập. Và bây giờ ở Nguyễn Bắc Sơn. Đủ biết đó là của hiếm!... Các trang viết hài hước khiến cho cuốn sách mang một sắc thái hấp dẫn riêng, không lẫn lộn. Tùng là nhân vật sinh động, gây ấn tượng, một thành công mới của nhà văn, là kết quả của sự sống kĩ lưỡng đến cùng mà nhà văn với nhân vật của mình”.

- Nhà văn Nguyễn Bắc Sơn nổi tiếng ở những tiểu thuyết mang tính luận đề, đến 2 tập của “Gã tép riu”, như nhận xét của nhà văn Ma Văn Kháng, đây là tiểu thuyết về xung đột gia đình, xung đột nhân cách. Tức là ông đặt ra vấn đề về xã hội, về gia đình… Một số ý kiến cho rằng Nguyễn Bắc Sơn đang trở thành người kể chuyện đời nay, ông thấy thế nào?

+ Tôi cứ dốc hết sức mình trên trang giấy, còn sự luận bàn, đánh giá tôi rất trân trọng (cả những ý kiến chê).

- Xin trân trọng cảm ơn nhà văn Nguyễn Bắc Sơn.

25-5-2018

Cao Minh (thực hiện)

Các tin khác

Nhà văn, liệt sĩ Nam Cao Bên dòng Châu Giang lộng gió

Nhà văn, liệt sĩ Nam Cao Bên dòng Châu Giang lộng gió

Chúng tôi về thăm khu tưởng niệm nhà văn, liệt sĩ Nam Cao (1917-1951) đúng vào vụ chuối ngự chín rộ thơm phức. Nằm bên sông Châu, những cây đại quanh vườn ra hoa quanh năm trắng muốt. Khu tưởng niệm nhà văn Nam Cao (thành lập năm 2004) là một trong số ít địa chỉ văn chương được công nhận là Di tích cấp Quốc gia (2023). Đây là một quần thể di tích, gồm bảo tàng di sản văn học của Nam Cao, ngôi nhà Bá Kiến và dấu chứng lò gạch trong làng.

Sao Khuê lấp lánh trời Dục Tú

Sao Khuê lấp lánh trời Dục Tú

Làng Dục Tú (Đông Anh, Hà Nội) tên nôm là Kẻ Giếc, một xã đứng đầu tổng Dục Tú gồm 4 xã thuộc huyện Đông Ngàn, phủ Từ Sơn, trấn Kinh Bắc, tức tỉnh Bắc Ninh (đầu thời kỳ nhà Nguyễn). Trong kháng chiến chống Pháp, cả 4 xã của Dục Tú được nhập thành một xã, thuộc huyện Từ Sơn, Bắc Ninh. Tháng 5/1961, Dục Tú trở thành đơn vị hành chính thuộc huyện Đông Anh, TP Hà Nội.

Ðôi tay tài hoa của một nghệ nhân Cơ Tu

Ðôi tay tài hoa của một nghệ nhân Cơ Tu

Đến Làng văn hóa - du lịch các dân tộc Việt Nam ở Đồng Mô, Hà Nội, du khách đặc biệt ấn tượng với một nghệ nhân có nước da rắn rỏi, mải miết với từng nan tre và các sản phẩm thủ công đặc sắc của người Cơ Tu.

Dấu tích trăm tuổi, ta qua trăm buổi

Dấu tích trăm tuổi, ta qua trăm buổi

Với hơn 300 năm hình thành và phát triển, giữa không gian hiện đại của miền nắng ấm phương Nam này vẫn còn đó những dấu tích trăm tuổi để nhắc nhớ thị dân về những giai đoạn lịch sử của vùng đất năng động, cởi mở, hào sảng và đầy trượng nghĩa.

Phim kinh dị và cuộc đổi ngôi tại Hollywood

Phim kinh dị và cuộc đổi ngôi tại Hollywood

Từng là thời điểm “ăn nên làm ra” của các phim bom tấn, nhưng mùa hè năm nay đang cho thấy một diễn biến khác, khi các phim kinh dị mới là chủ lưu. Trong những tuần qua, 2 tác phẩm mới “Obsession” (tạm dịch: Ám ảnh kinh hoàng) và “Backrooms” (Thực thể quỷ quyệt) liên tiếp thay nhau đạt đỉnh phòng vé.

Âm nhạc bay lên từ những cuộc tình

Âm nhạc bay lên từ những cuộc tình

Từ nhỏ, nhạc sĩ Nguyễn Đình Phúc (1919-2001) bị bạn bè gắn biệt danh Phúc "Rỗ" hay Phúc "Khoèo". Mặt bị rỗ sau lần lên sởi, còn khuỷu tay trái bị trật vì một cú ngã bó thuốc mãi không khỏi, thế là cậu Phúc ngày ấy mang tật. Khi lớn lên, chàng Phúc biết rõ những khiếm khuyết của mình nhưng vẫn tỉnh bơ, vui vẻ sống với những khát vọng tuổi trẻ. Tới tuổi đôi mươi khi nghĩ đến chuyện yêu đương, mọi sự mới thành chuyện. Cũng lắm tình huống xảy ra bất ngờ.

Nhớ thương mùa vối quê nhà

Nhớ thương mùa vối quê nhà

Sáng nay bất chợt nhìn lên cây vối trồng ở góc vườn cũng đã hơn chục năm kể từ khi mình xây ngôi nhà này. Thấy vối cựa mình thức giấc, tự bứng mình ra khỏi những trầm tư mùa cũ để thắp lên mùa hoa mới. Cả vòm cây như được khoác một tấm áo bông trắng ngà, nhẹ nhàng và xốp mịn. Hoa vối nở bung, tỏa ra những sợi nhụy dài thanh mảnh, rập rờn trong gió như vũ điệu chào đón bình minh. Tôi bỗng nhớ về những mùa vối quê nhà dẫu bây giờ đã là xa ngái...

Nụ cười Mai Đức Chung

Nụ cười Mai Đức Chung

Có lẽ, Anh hùng Lao động Mai Đức Chung là huấn luyện viên (HLV) bóng đá đặc biệt nhất mà tôi từng biết. Đặc biệt không chỉ bởi ông gắn với những hoàn cảnh đặc biệt, giành được nhiều thành tích đặc biệt, mà còn bởi nụ cười hiền từ của ông.

Cây ô-liu mọc trên mảnh đất hòa bình

Cây ô-liu mọc trên mảnh đất hòa bình

Có nguồn gốc từ Địa Trung Hải, được trồng cách đây hàng nghìn năm, ô-liu là loại cây có sức sống đặc biệt bền bỉ, có thể sinh trưởng trên những vùng đất khô cằn, sỏi đá, chịu được nắng nóng, có thể sống tới cả ngàn năm. Người ta vẫn kể, dù đã bao cuộc chiến tranh đi qua, nhiều cây ô-liu cổ xưa ở Hy Lạp, Palestine, Italia đến nay vẫn ra hoa kết trái. Hình như càng khắc nghiệt, cây càng vững chãi.

Thần tượng và phiên bản tốt nhất

Thần tượng và phiên bản tốt nhất

Lâu nay, đã thấy ít người nhắc đến thần tượng của giới trẻ như giai đoạn trước. Có sự biến đổi nào chăng? Thật ra, không phải như thế mà bởi giới trẻ hôm nay có quá nhiều tấm gương, quá nhiều mục tiêu để phấn đấu. Từ tấm gương dũng cảm cứu người trong hoạn nạn đến tấm gương trong học tập, nghiên cứu, vượt lên nghịch cảnh... Đôi khi, chỉ cần người trẻ nhận ra một nhân vật tốt ngay chính ở khu phố, xóm, bản... của mình để học tập, phấn đấu theo đã là một tín hiệu tích cực trong xã hội. Thần tượng nào có xa vời!

Điện ảnh Việt có cần nhiều hơn những câu chuyện ma?

Điện ảnh Việt có cần nhiều hơn những câu chuyện ma?

Tin vui cho khán giả yêu thích môn nghệ thuật thứ 7. Cục Điện ảnh vừa lên tiếng khuyến khích sản xuất và phát hành những bộ phim giàu giá trị nhân văn, phản ánh đời sống xã hội và góp phần xây dựng con người Việt Nam phát triển toàn diện. Điều này đồng nghĩa với việc sau nhiều năm các nhà làm phim kiên trì "giáo dục" người xem bằng ma quỷ, vong nhập, xác sống, bùa ngải, nhà hoang, thẩm mỹ viện âm phủ, bệnh viện âm phủ, chung cư âm phủ và có lẽ trong tương lai không xa là cả trạm thu phí âm phủ, chúng ta đã chú trọng hơn đến xây dựng con người nhân văn.

Hình ảnh làm nên linh hồn bài thơ

Hình ảnh làm nên linh hồn bài thơ

Trong sáng tác thơ, hình ảnh không chỉ là phương tiện trang trí cho câu thơ, mà là một trong những yếu tố cốt lõi làm nên tứ thơ, cảm xúc thơ và sức ám ảnh của bài thơ.

Thực tế từ cuộc tọa đàm

Thực tế từ cuộc tọa đàm

Vừa qua, Hội Nhà văn TP Hồ Chí Minh đã tổ chức tọa đàm "Diện mạo văn chương ở đô thị quốc tế" trong khuôn khổ của trại sáng tác hằng năm. Sau sáp nhập, TP Hồ Chí Minh mở rộng không chỉ về địa giới hành chính, mà còn là sự hợp lưu của nhiều dòng chảy văn chương mang phong vị riêng biệt. Nhưng câu chuyện "diện mạo văn chương" thời kỷ nguyên số lại là câu chuyện chẳng hề dễ dàng.