Nhà văn Lê Văn Thảo:Người kể chuyện bẩm sinh

Tôi gặp nhà văn Lê Văn Thảo từ khoảng năm 1996, lúc đó tôi vừa ra trường, thường hay lui tới tòa soạn Tuần báo Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh ở đường Nguyễn Phi Khanh, Quận 1. Tòa soạn khá nhỏ hẹp.

Những năm tháng ấy, tôi còn khá lơ ngơ ở đất Sài Gòn, dường như chỉ có Tuần báo Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh là địa chỉ thân thiện và dường như cũng chỉ có nơi đây ưu ái cho đăng những trang văn cũng như những bài báo còn vụng về, non yếu của tôi. Ở Tuần báo Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh, tôi gặp gỡ và dần thân quen với các nhà văn, nhà thơ: Chim Trắng, Hoài Anh, Trần Nhật Thu, Võ Phi Hùng, Trần Hữu Dũng, Phan Ngọc Thường Đoan. Và, đương nhiên có cả nhà văn Lê Văn Thảo.

Hồi đó mọi người thường tụ tập ở khoảnh sân trước tòa soạn vào mỗi buổi sớm để cà phê và chuyện trò văn nghệ. Nhà văn Lê Văn Thảo ít ngồi "chém gió" cùng mọi người, ông thường ngồi một mình trong phòng khách, dường như sáng nào cũng ngồi ngay góc cái ghế sa lông dài, cạnh cái đôn đặt điện thoại bàn để tiếp bạn đọc. Nhưng suốt mấy năm ở báo, tôi hiếm khi nào thấy cái điện thoại ấy reo. Có reo chăng là điện thoại ở phòng phát nhuận bút.

Lê Văn Thảo lúc ấy là Phó tổng biên tập, nhưng dường như ông không có phòng riêng, hay có phòng riêng mà không ngồi, tôi cũng không biết.

Nhà văn Lê Văn Thảo.
Nhà văn Lê Văn Thảo.

Tôi tập tành viết truyện ngắn, nên gặp một nhà văn tên tuổi, lại phụ trách mảng văn xuôi của tờ báo, nên thú thật là cũng hơi "khớp". Tuy nhiên, nhà văn Lê Văn Thảo đối với tôi rất gần gũi, chân tình. Thế rồi những truyện ngắn đầu tiên của tôi được đăng ở đây, cùng với việc thỉnh thoảng tôi được chú Thảo kêu qua nhà uống rượu. Những bữa rượu như thế đều do chú tự đi chợ rồi vào bếp trổ tài, hầu hết là món rất dân dã, đặc thù Nam Bộ.

Lê Văn Thảo dường như chẳng bao giờ bày vẽ hay lên lớp cho tôi về "nghệ thuật viết truyện" hay đại loại. Lê Văn Thảo cũng chưa bao giờ thị phạm cho tôi xem cách làm mấy món nhậu "thần sầu". Nhưng cứ đi theo ông, ngồi nghe ông kể chuyện, tôi cũng học được rất nhiều. Học cách sống, cách viết, học làm một người đàn ông thực thụ.

Nói ra buồn cười, bây giờ dường như chẳng ai dạy chúng ta học làm người đàn ông. Trong khi theo tôi, một người đàn ông thì phải đủ phẩm cách của một người đàn ông thực sự: mạnh mẽ, nhẫn nại, yêu thương, trách nhiệm và độ lượng. Làm một người đàn ông thực sự, có lẽ còn khó hơn cả làm một nhà văn thành công.

Năm 2001, nhà văn Lê Văn Thảo về làm Tổng Thư ký Hội Nhà văn TP. Hồ Chí Minh (sau này gọi là Chủ tịch), tôi cũng theo chú về đó, coi như là có một chỗ làm. Lúc đó Hội còn ở trụ sở 62 Nguyễn Văn Đậu (Quận Bình Thạnh), trong sân Hội có một tiệm cà phê nho nhỏ.

Tôi làm chân văn phòng, phụ việc cho Lê Văn Thảo nhưng thú thật tôi đi "viết báo dạo" là chính. Tôi cộng tác với hầu hết các báo Sài Gòn, trong túi xách lúc nào cũng có mấy cái đĩa A, tức đĩa mềm, và ngoài bìa đĩa tôi thường ghi nhãn phân loại như: Kiếm cơm (tức viết báo) Mơ mộng (tức viết văn làm thơ)

Thế nhưng, tôi làm chỗ chú Thảo chỉ chừng một năm thì nghỉ. Nghỉ làm ở Hội nhưng tình cảm với chú Thảo vẫn như ngày nào. Có một điều chắc ít người biết là tuy từng là nhân viên Hội, rất thân với Chủ tịch Hội, cũng từng vận động cho không ít nhà văn vào Hội, nhưng tôi chưa từng là hội viên Hội Nhà văn TP.Hồ Chí Minh (mãi cho đến năm 2012 tôi vào Hội Nhà văn Việt Nam thì được đặc cách vào Hội Nhà văn TP. Hồ Chí Minh). Chẳng qua là tôi rất lười việc viết đơn. Thế nhưng, nhà văn Lê Văn Thảo vẫn luôn tin tưởng, nhờ tôi làm công việc tìm đọc và mua sách về cho Hội để tham khảo việc xét giải hằng năm. Suốt nhiều năm liền tôi âm thầm làm việc này...

Nghệ thuật, nói cho cùng là sự hư cấu, tưởng tượng.

Về nghệ thuật truyện ngắn của Lê Văn Thảo, tôi rất tâm đắc với bài viết của GS Huỳnh Như Phương: "Truyện ngắn Lê Văn Thảo: cái lạ, cái nhạt và cái thật". Những ai muốn tìm hiểu về truyện ngắn Lê Văn Thảo hoặc muốn tham khảo, tham chiếu một góc nhìn thì rất nên đọc tiểu luận này.

Về phần mình, trong cả kho truyện ngắn của Lê Văn Thảo, tôi chỉ xin lấy ngẫu hứng hai truyện ngắn: "Lên núi thả mây" và "Bốn con đường đi xuống biển".

"Lên núi thả mây" là câu chuyện có bối cảnh một ngôi làng nằm dưới chân một ngọn núi cao nhất, gọi là Đỉnh Mây Mù. Người đàn ông tên Năm Tính chưa bao giờ lên đỉnh núi ấy, suốt ngày ngồi đan lát trước sân nhà. Một bữa, ông đang ngồi một mình thì có hai đứa nhỏ bước vào. Tụi nhỏ báo là ba của chúng sẽ tới để rủ ông cùng lên núi thả mây.

Chẳng biết tụi nhỏ mượn chuyện để vào xin nước uống hay là bịa chuyện chọc ông. Nhưng chúng đi rồi thì ông ngồi nghĩ. Lên núi thả mây là sao? Là lên núi lùa mây nhốt vào một cái nhà, rồi chờ những ngày trời trong mở cửa thả mây ra. Chuyện lạ kỳ này đã từng xảy ra với ông chưa? Trí nhớ là không, nhưng cảm thức chập chờn hư thực. Lên núi thả mây là chuyện tầm ruồng hay chuyện quan trọng đời người?

Tụi nhỏ kia cứ nói là ông đã từng đi thả mây với ba tụi nó rồi. Ông cũng chẳng biết là có hay không nữa. Ở đời có nhiều chuyện mình không thể biết là đã có hay không. Thôi đời ông không bàn tới nữa, nhưng ông dặn con: "Hai đứa còn nhỏ cứ bắt đom đóm chơi, giỡn với con chó, nhưng lớn lên thì phải làm công chuyện gì. Như một lần phải lên đỉnh núi".

"Bốn con đường đi xuống biển" là chuyện kể về một nhóm bạn gồm bốn chàng trai trẻ, hay cùng nhau rong ruổi trên những cung đường. Có một con đường chính từ Đà Lạt xuống biển Phan Thiết, nhưng bốn lần đi họ ngẫu hứng rẽ trái theo những con đường nhỏ khác nhau.

Trong bốn lần rẽ, họ gặp bốn câu chuyện khác nhau. Ở lần rẽ thứ hai, họ muốn ghé qua chỗ dừng lần một, nhưng rồi bỏ qua. Trong lần rẽ thứ ba, họ muốn ghé chỗ dừng lần hai, nhưng rồi bỏ qua. Lần rẽ thứ bốn, họ muốn ghé ngang chỗ đã dừng lần ba, nhưng rồi cũng bỏ qua.

Thế rồi, cho đến khi tuổi già, có cháu nội cháu ngoại, họ chợt muốn quay trở lại chỗ đã dừng lần thứ bốn để gặp một người. Đó là một nữ tu trẻ tuổi, mà lần đó đã rời chùa đi nhờ xe họ trở về nhà. Cũng là một người gặp tình cờ, nhưng họ thấy cần gặp lại, vì không thể cứ "cho qua" mọi thứ như vậy. Nhưng rốt cuộc thì cuộc gặp đó diễn ra như thế nào?

Tiểu thuyết “Cơn giông” của Nhà văn Lê Văn Thảo.
Tiểu thuyết “Cơn giông” của Nhà văn Lê Văn Thảo.

Theo tôi đó là hai truyện ngắn rất hiện đại, rất đặc sắc của Lê Văn Thảo mà cũng của văn chương Việt Nam hôm nay.

Là một người trẻ, nhưng tôi thấy dường như mình không trẻ trung bằng, không tình tứ bằng, không dí dỏm bằng nhà văn Lê Văn Thảo.

Có lần tôi viết: "Dường như truyện ngắn nào của Lê Văn Thảo cũng có thể kể lại được" thì một nhà văn đàn anh có bắt bẻ tôi rằng: "Truyện kể lại được thì cũng đâu có hay?". Tôi cho rằng hay hay dở còn tùy vào gu đọc và tâm trạng đọc của mỗi người. Nhưng với truyện ngắn Lê Văn Thảo thì tôi muốn nói thêm rằng: "Đồng ý là ai cũng có thể kể lại được. Nhưng không ai kể hay bằng chính tác giả".

Quả vậy, Lê Văn Thảo là một người kể chuyện bẩm sinh. Truyện của Lê Văn Thảo dù có cốt truyện và dễ kể lại, nhưng cái hay trong truyện ngắn Lê Văn Thảo không phải để kể mà để cảm. Cái ngạc nhiên không phải ở những chuyện lạ lùng mà ở những điều bình dị, điều thích thú không nằm ở thông điệp mà ở chi tiết. Có rất nhiều chi tiết mà chỉ có một người rong ruổi nhiều, trải nghiệm nhiều mới thu lượm được. Tính hư cấu và phi hư cấu được trộn lẫn một cách nhuần nhuyễn trong truyện ngắn của Lê Văn Thảo.

Tóm lại Lê Văn Thảo là người vừa có chuyện vừa có giọng. Có những nhà văn mà đời văn may mắn "tóm" được mấy câu chuyện hay thì thành danh, nhưng văn không giọng riêng. Mà, viết văn muốn có giọng riêng, thiển nghĩ phải cần cù lao động chữ miệt mài, phải say sưa tâm cảm nghệ sĩ, phải đi, phải đọc, phải học, phải chắt lọc không ngừng.

Cuối cùng còn lại là con người và trang văn. Đôi khi chúng ta bỏ qua những trang văn để ngồi với nhau. Đôi khi chúng ta xa nhau để rồi lật giở những trang văn.

Con người Lê Văn Thảo khiến cho tôi cảm thấy nể trọng, ấm áp.

Trang văn của Lê Văn Thảo khiến cho tôi cảm thấy rung cảm, hiểu biết.

Bỏ qua hết những chức tước hay danh hiệu, tôi nghĩ Lê Văn Thảo xứng đáng với hai chữ nhà văn.

Một nhà văn thật sự. Người đã thiết kế những văn bản văn chương lớn lao từ những điều nhỏ bé.

Trần Nhã Thụy

Các tin khác

Nhà văn, liệt sĩ Nam Cao Bên dòng Châu Giang lộng gió

Nhà văn, liệt sĩ Nam Cao Bên dòng Châu Giang lộng gió

Chúng tôi về thăm khu tưởng niệm nhà văn, liệt sĩ Nam Cao (1917-1951) đúng vào vụ chuối ngự chín rộ thơm phức. Nằm bên sông Châu, những cây đại quanh vườn ra hoa quanh năm trắng muốt. Khu tưởng niệm nhà văn Nam Cao (thành lập năm 2004) là một trong số ít địa chỉ văn chương được công nhận là Di tích cấp Quốc gia (2023). Đây là một quần thể di tích, gồm bảo tàng di sản văn học của Nam Cao, ngôi nhà Bá Kiến và dấu chứng lò gạch trong làng.

Sao Khuê lấp lánh trời Dục Tú

Sao Khuê lấp lánh trời Dục Tú

Làng Dục Tú (Đông Anh, Hà Nội) tên nôm là Kẻ Giếc, một xã đứng đầu tổng Dục Tú gồm 4 xã thuộc huyện Đông Ngàn, phủ Từ Sơn, trấn Kinh Bắc, tức tỉnh Bắc Ninh (đầu thời kỳ nhà Nguyễn). Trong kháng chiến chống Pháp, cả 4 xã của Dục Tú được nhập thành một xã, thuộc huyện Từ Sơn, Bắc Ninh. Tháng 5/1961, Dục Tú trở thành đơn vị hành chính thuộc huyện Đông Anh, TP Hà Nội.

Ðôi tay tài hoa của một nghệ nhân Cơ Tu

Ðôi tay tài hoa của một nghệ nhân Cơ Tu

Đến Làng văn hóa - du lịch các dân tộc Việt Nam ở Đồng Mô, Hà Nội, du khách đặc biệt ấn tượng với một nghệ nhân có nước da rắn rỏi, mải miết với từng nan tre và các sản phẩm thủ công đặc sắc của người Cơ Tu.

Dấu tích trăm tuổi, ta qua trăm buổi

Dấu tích trăm tuổi, ta qua trăm buổi

Với hơn 300 năm hình thành và phát triển, giữa không gian hiện đại của miền nắng ấm phương Nam này vẫn còn đó những dấu tích trăm tuổi để nhắc nhớ thị dân về những giai đoạn lịch sử của vùng đất năng động, cởi mở, hào sảng và đầy trượng nghĩa.

Phim kinh dị và cuộc đổi ngôi tại Hollywood

Phim kinh dị và cuộc đổi ngôi tại Hollywood

Từng là thời điểm “ăn nên làm ra” của các phim bom tấn, nhưng mùa hè năm nay đang cho thấy một diễn biến khác, khi các phim kinh dị mới là chủ lưu. Trong những tuần qua, 2 tác phẩm mới “Obsession” (tạm dịch: Ám ảnh kinh hoàng) và “Backrooms” (Thực thể quỷ quyệt) liên tiếp thay nhau đạt đỉnh phòng vé.

Âm nhạc bay lên từ những cuộc tình

Âm nhạc bay lên từ những cuộc tình

Từ nhỏ, nhạc sĩ Nguyễn Đình Phúc (1919-2001) bị bạn bè gắn biệt danh Phúc "Rỗ" hay Phúc "Khoèo". Mặt bị rỗ sau lần lên sởi, còn khuỷu tay trái bị trật vì một cú ngã bó thuốc mãi không khỏi, thế là cậu Phúc ngày ấy mang tật. Khi lớn lên, chàng Phúc biết rõ những khiếm khuyết của mình nhưng vẫn tỉnh bơ, vui vẻ sống với những khát vọng tuổi trẻ. Tới tuổi đôi mươi khi nghĩ đến chuyện yêu đương, mọi sự mới thành chuyện. Cũng lắm tình huống xảy ra bất ngờ.

Nhớ thương mùa vối quê nhà

Nhớ thương mùa vối quê nhà

Sáng nay bất chợt nhìn lên cây vối trồng ở góc vườn cũng đã hơn chục năm kể từ khi mình xây ngôi nhà này. Thấy vối cựa mình thức giấc, tự bứng mình ra khỏi những trầm tư mùa cũ để thắp lên mùa hoa mới. Cả vòm cây như được khoác một tấm áo bông trắng ngà, nhẹ nhàng và xốp mịn. Hoa vối nở bung, tỏa ra những sợi nhụy dài thanh mảnh, rập rờn trong gió như vũ điệu chào đón bình minh. Tôi bỗng nhớ về những mùa vối quê nhà dẫu bây giờ đã là xa ngái...

Nụ cười Mai Đức Chung

Nụ cười Mai Đức Chung

Có lẽ, Anh hùng Lao động Mai Đức Chung là huấn luyện viên (HLV) bóng đá đặc biệt nhất mà tôi từng biết. Đặc biệt không chỉ bởi ông gắn với những hoàn cảnh đặc biệt, giành được nhiều thành tích đặc biệt, mà còn bởi nụ cười hiền từ của ông.

Cây ô-liu mọc trên mảnh đất hòa bình

Cây ô-liu mọc trên mảnh đất hòa bình

Có nguồn gốc từ Địa Trung Hải, được trồng cách đây hàng nghìn năm, ô-liu là loại cây có sức sống đặc biệt bền bỉ, có thể sinh trưởng trên những vùng đất khô cằn, sỏi đá, chịu được nắng nóng, có thể sống tới cả ngàn năm. Người ta vẫn kể, dù đã bao cuộc chiến tranh đi qua, nhiều cây ô-liu cổ xưa ở Hy Lạp, Palestine, Italia đến nay vẫn ra hoa kết trái. Hình như càng khắc nghiệt, cây càng vững chãi.

Thần tượng và phiên bản tốt nhất

Thần tượng và phiên bản tốt nhất

Lâu nay, đã thấy ít người nhắc đến thần tượng của giới trẻ như giai đoạn trước. Có sự biến đổi nào chăng? Thật ra, không phải như thế mà bởi giới trẻ hôm nay có quá nhiều tấm gương, quá nhiều mục tiêu để phấn đấu. Từ tấm gương dũng cảm cứu người trong hoạn nạn đến tấm gương trong học tập, nghiên cứu, vượt lên nghịch cảnh... Đôi khi, chỉ cần người trẻ nhận ra một nhân vật tốt ngay chính ở khu phố, xóm, bản... của mình để học tập, phấn đấu theo đã là một tín hiệu tích cực trong xã hội. Thần tượng nào có xa vời!

Điện ảnh Việt có cần nhiều hơn những câu chuyện ma?

Điện ảnh Việt có cần nhiều hơn những câu chuyện ma?

Tin vui cho khán giả yêu thích môn nghệ thuật thứ 7. Cục Điện ảnh vừa lên tiếng khuyến khích sản xuất và phát hành những bộ phim giàu giá trị nhân văn, phản ánh đời sống xã hội và góp phần xây dựng con người Việt Nam phát triển toàn diện. Điều này đồng nghĩa với việc sau nhiều năm các nhà làm phim kiên trì "giáo dục" người xem bằng ma quỷ, vong nhập, xác sống, bùa ngải, nhà hoang, thẩm mỹ viện âm phủ, bệnh viện âm phủ, chung cư âm phủ và có lẽ trong tương lai không xa là cả trạm thu phí âm phủ, chúng ta đã chú trọng hơn đến xây dựng con người nhân văn.

Hình ảnh làm nên linh hồn bài thơ

Hình ảnh làm nên linh hồn bài thơ

Trong sáng tác thơ, hình ảnh không chỉ là phương tiện trang trí cho câu thơ, mà là một trong những yếu tố cốt lõi làm nên tứ thơ, cảm xúc thơ và sức ám ảnh của bài thơ.

Thực tế từ cuộc tọa đàm

Thực tế từ cuộc tọa đàm

Vừa qua, Hội Nhà văn TP Hồ Chí Minh đã tổ chức tọa đàm "Diện mạo văn chương ở đô thị quốc tế" trong khuôn khổ của trại sáng tác hằng năm. Sau sáp nhập, TP Hồ Chí Minh mở rộng không chỉ về địa giới hành chính, mà còn là sự hợp lưu của nhiều dòng chảy văn chương mang phong vị riêng biệt. Nhưng câu chuyện "diện mạo văn chương" thời kỷ nguyên số lại là câu chuyện chẳng hề dễ dàng.