Nhà thơ Tấn Phong và bản “giao hưởng thơ” bị bỏ quên

Thuộc thế hệ các nhà thơ của Hà Nội xuất hiện đầu những năm 80 của thế kỷ trước, Tấn Phong nằm trong số những nhà thơ chủ trương cách tân thơ một cách dấn thân với những thành công bước đầu nhằm nâng cao vẻ đẹp của ngôn ngữ thơ và hướng tới phản ánh những mảng tâm tư còn khuất lấp trong đời sống tinh thần con người hôm nay.

Nhà thơ Tấn Phong (tên khai sinh Nguyễn Tấn Phong), sinh năm 1953 tại Hà Nội, tốt nghiệp Khoa Hải dương học, Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội, rồi về công tác ở Tổng Công ty Chè Việt Nam. Tấn Phong làm thơ từ hồi còn sinh viên và có một giọng điệu thơ khá mới khi phản ánh đời sống đương đại qua lăng kính của một trí thức trẻ.

Tập thơ "Thanh điệu" anh in từ những năm chín mươi của thế kỷ trước đến bây giờ đọc vẫn thấy mới. Mới đây, Tấn Phong in tập thơ thứ hai "Lúc ấy và bằng ấy".

Mấy năm qua, sau khi về hưu, dường như Tấn Phong lui về ở ẩn. Anh ít giao du với bạn bè văn chương và suốt ngày chúi mũi vào việc dịch sách và coi đấy là thú vui tao nhã. Hôm mới rồi đến chơi nhà Tấn Phong, tôi ngỡ ngàng vì thấy dáng ngồi còm nhom của anh bên cạnh bàn viết với một chồng sách. Cứ chốc chốc lại thấy Tấn Phong cúi xuống khạc nhổ vào một cái xô nhựa dưới gầm bàn.

Mấy chục năm chơi với nhau, tôi biết anh bị viêm xoang nên thường khạc nhổ suốt ngày như người bị ho lao, nhưng thật ra anh không tật bệnh nặng nề gì lắm. Thời gian gần đây, sau một lần đi nhậu với bạn bè về bị ngã xe máy xây sẩm chân tay, mặt mày, Tấn Phong nằm dưỡng thương nửa năm giời không đi đâu cả.

Thấy bạn đến chơi, anh mừng lắm, rót rượu mời uống và ra bật nhạc cho nghe. Tấn Phong nghiện nhạc giao hưởng, nhạc thính phòng nước ngoài và thơ anh cũng có nét ảnh hưởng bởi những tiết tấu và các giai điệu ấy.   

 Đọc thơ Tấn Phong, tôi khá ấn tượng với 2 bài thơ “Lá rụng” và “Ngày ấy đã qua” của anh. Có thể nói hai bài thơ này như hai bản nhạc nhỏ “buồn buồn” cất lên vào hai buổi chiều nào đấy trên cái thế gian ảm đạm và tràn đầy sự sống khắc nghiệt này.

Nhà thơ Tấn Phong
Nhà thơ Tấn Phong

Bản nhạc thứ nhất “Ngày ấy đã qua” là khúc tưởng niệm thiên tài văn học Nga - B.Pasternak, số phận của ông có gì đấy gần giống như số phận của nước Nga - hùng tráng mà bi thương khôn xiết. Trong bài thơ này, Tấn Phong đã để cho ngôi nhà cũ hoang vắng thao thức sống với ký ức xót xa khi đại văn hào B.Pasternak ra đi trong một ngày đông giá:

Dây linh lan ngày nối ngày bò dần lên mặt ghế
Trống không và hoen gỉ, đứng lặng trong vườn hoang như nấm mộ thời gian
Ngọn nến leo lét trong phòng,
chủ nhân vội đi đâu, bỏ lại
Qua diềm đăng- ten ngả vàng, gió trút lá đông vào
Ngày ấy ngập ngừng, ngày ấy đã qua
Cuốn sổ lật trên bàn, dấu mực đen hoen ố
Bàn tay ngại ngần đưa những dòng chữ
không nơi tạm trú
Chàng trai đợi người yêu bên đường ray xe lửa
Nắng cũng như mưa, những bông hồng gai dại phất phơ
Lá cờ rũ dòng người lang thang kiên nhẫn đợi chờ

Ngày ấy đã qua, đêm chậm chạp chuyển mình
Cố viết nốt, nhưng ngọn bút không cần anh nữa
Quả táo cắn dở, khoai tây một củ,
 bình nước lạnh trong phòng không bếp lò
Ngoài kia những đường ray ẩm xỉ,
trắng như nhung tuyết phủ
Ngày ấy đã qua, lạnh cóng bàn tay anh viết cho ai
Quyển sách vài trăm trang vượt thời gian
ngoại tiêu đề ai còn nhớ
Là dấu chỉ tấm bia trên hầm mộ đá cổ dây linh lan bò
Là tiếng khóc người thiếu phụ gục đầu vào dĩ vãng
Ngày ấy đã qua, có con chó chạy quanh ngôi biệt thự
 lâu rồi vô chủ
Con chó đói đợi chờ củ khoai
và tiếng còi xe lửa
Cùng một con quạ làm tổ trên ống khói vỡ
 mái nhà sạt lở
Ngày ấy đã qua, vĩnh viễn người đi biệt xứ
Rồi cỏ linh lan xếp theo hình chiếc ghế cổ...

Đúng là Tấn Phong đã chơi một bản nhạc thật buồn và cay đắng, cây vĩ - cầm - thơ của anh hoài tưởng hướng về ngôi nhà cổ của đại văn hào B.Pasternak, ngôi nhà ấy đã không còn ông, đồ đạc trong căn nhà cũng như mảnh vườn xung quanh nhà đã mồ - côi - ông, cảnh vật thật buồn bã và u ám tới mức cả ngọn bút không còn ông nữa vẫn đang thao thức những dòng chữ không nơi tạm trú.

Cũng thao thiết “buồn buồn” như vậy, bài thơ “Lá rụng” là một bản nhạc nhỏ bất chợt mà Tấn Phong gửi tới cho chúng ta cái nỗi niềm trăn trở của con người hôm nay:

Phải chi người đặt cạm bẫy cho mình
Để hành xác, để giày vò,
để nhận phần khốn khổ
Thu đẫm nước mắt mặt trời
và giờ đã sang chiều
Và cái bóng gầy guộc xanh xao cái bóng lao đao
nhăn nhó bỏ rượu
giữa chừng bản thánh ca cái bóng chia âm nhạc
làm hai, một nửa xình xình
và một nửa buồn buồn, cái bóng cười cười
để dòng sông rẽ đôi, đuổi theo đời tôi mãi

Giờ đã sang chiều, tôi muốn lặng im
cho tan khói thuốc một ngày
nhưng giọng nói ai nhàn nhạt tàn tàn
như một lời chọc tức
phải bài ca không lời còn đó trong tôi
bài ca cũ kỹ và hồn tôi cũ kỹ
trên mái vòm cũ kỹ và một quá khứ cũ kỹ
những ngôi sao cũ kỹ những bước chân cũ kỹ
những ảnh hình cũ kỹ tất cả đều cũ kỹ
Xin đừng chơi một bản giao hưởng,
hãy cho tôi nghe một bài hát giản dị
Bài hát về cặp kính vỡ đôi về sự tương tự
những thân phận đồng sàng
Thu vẫn thế, đẫm nước mắt mặt trời
Và bàn tay ươn ướt mồ hôi.

Trong bản nhạc buồn thứ hai này, cả bài thơ không có một hình ảnh nào về mùa lá rụng mà người đọc vẫn thấy trên cái cây cuộc đời những hình ảnh cũ kỹ đã ra đi và phải chăng đấy là sự đổi mới của thi pháp Tấn Phong?

Có thể nói cho đến thời điểm này, sau hơn 30 năm đổi mới để hội nhập và phát triển, trong dòng chảy của văn học đương đại đang có nhiều bước chuyển mình khá rõ nét, các nhà thơ Hà Nội, trong đó có Tấn Phong đã đóng góp một phần quan trọng làm nên một sắc thái mới, một diện mạo mới, một khí quyển mới trong đời sống văn hóa-nghệ thuật của thi ca những tháng năm này.

Theo tôi, thành tựu nổi bật của những nhà thơ Hà Nội đương đại là họ đã có những bước chuyển mới rất cơ bản về nội dung phản ánh, về nghệ thuật và thi pháp. Thơ của họ gần gũi với cuộc đời hơn, gần với thiên nhiên, gần gũi với tâm sự buồn vui của con người hơn, thơ của họ nghiêng về phía những cá thể và là tiếng nói thân phận. Ngòi bút thơ của họ chủ động hơn, tìm tòi vươn tới bề sâu của những vỉa tầng còn ẩn khuất của đời sống tâm trạng và tinh thần con người để khai thác và hướng tới những hiệu quả nghệ thuật mới.

 Và trong bài thơ mới nhất “Đồng hồ”, nhà thơ Tấn Phong cũng đã nói lên điều ấy: “Năm giờ ba mươi sáng có một người trằn trọc không ngủ/ Đánh lô - tô trên một màn hình thu nhỏ/ Tiếng lích tích bên kia đường nghe rất rõ/  Dù âm lượng nhỏ nhưng không gian trinh nguyên sớm mai chưa có tiếng người/ Anh chơi bản Sonatin của thời quá khứ/ Cho người đàn bà thành phố miền Nam lúc này mơ ngủ/ Năm giờ ba mươi, bốn đứa trẻ chơi trò đá bóng vào chân nhau/ Trong một hình vuông ruộng chừng hai mét/ Chúng mang giày một chân, dùng chân kia để đá/ Bóng nhẹ bay nhưng không được để rơi xuống lòng đường/ Vì đây không phải là trò bóng đá/ Năm giờ ba mươi những thanh niên mười bảy chia thành sáu đội/ Gon tôm sút ầm ầm trên phố/ Đá để trả thù cho Platini/ Cho mối hận ngàn năm "Những người Hà Lan bay" không trả được/ Và để cảnh báo Bếcchken Baoơ/ Rằng đội anh ta đã đến thời hóa lố/ Những lúc những tia nắng sắp mở ngày rạng rỡ/ Quả bóng màu sọc dưa đã bỏ lửa/ biết ngày mai hãy còn xa lắm/ Sáu giờ ba mươi đôi tình nhân vắt chanh vào bát phở/ Chàng trai đổ nước béo xuống nền, gạt mấy củ hành và nhăn nhó/ Nàng thở dài thời buổi này ăn cái gì cũng khó/ Và buổi sáng phất phơ quay nó biết chọn gì để mà ăn/ Mà sống qua một ngày tạm trú/ Nếu niềm vui ở những thìa nước suýt cuối cùng/ đã trong veo đã hết thịt hết hành mãi tận cùng bát phở/ Sáu giờ ba mươi một người đàn bà vắt tay lên trán mặc quần đùi say ngủ/ Nàng thấy những con kiến lửa quềnh quàng bò lên cổ/ Những con ma cong cong về đêm cười khùng khục/ Vào lúc bảy giờ sáng chúng hân hoan hát bài tiễn đưa/ Nỗi nhọc ban ngày nàng có bao giờ biết làm ra lửa/ Cho những kẻ tử tù đi sớm về khuya tơi bời mệt rũ/ Hút hết nắng trưa và hút cả hoàng hôn/ Đêm sập cửa thành một cây bùi nhùi chờ diêm/ Nhưng những con ma đã mang lửa đi rồi/ Người đàn bà mặc quần đùi đến bảy giờ bỗng cười như lửa/ Sáu giờ ba mươi anh thợ hồ dán ngực xuống lòng đường/ Cái lưng đen nhẫy và một trò đánh đố/ Sức khỏe và tình yêu cho những cô nàng chưa một lần biết sợ/ Lúc cuồng si đếm từng giọt đồng hồ/ Từng giọt mồ hôi chảy dưới làn môi ấm sực/ Đếm chậm rãi một hai ba, ba hai một/ Đến một nghìn nỗi hoan lạc sẽ tung ra/ Thành một hố thẳm sâu - cái giếng chứa vô thức/ Bảy giờ hai mươi ba người hàng xóm mới rang cơm/ Hôm nay ăn gì canh cà mắm tôm với mấy miếng thịt mỡ/ Vo tròn những đồng tiền nham nhở/ Những đồng bạc cuối cùng của một nền cộng hòa bọc trong da ếch/ Người hàng xóm thét lên: Đã đến đích cuối cùng/ Nhất định canh cà mắm tôm và mắm chua là những điều chọn lựa/ Cho ta và cả cho người khác nữa/ Bảy giờ ba mươi đã kết thúc một ngày/ Lúc mặt trời đỏ lừ suốt đêm mất ngủ/ Giận dữ ném đi vạn cái nhìn quái gở/ Vạn khuôn mặt thẳng căng/ như trước giờ đi đày biệt xứ/ Lúc đó có một người duỗi tay, bước vào giấc ngủ”.

 Tôi đã từng nhiều lần mục sở thị cảnh Tấn Phong chìm đắm trong những cơn say âm nhạc, khoảnh khắc ấy trông anh như một nhạc trưởng lúc mơ màng, lúc phấn khích tột độ vì những giai điệu đẹp trong một bản giao hưởng lớn. Khi ấy, bản thảo bài thơ trong tay anh như chiếc đũa của một nhạc trưởng giàu cảm xúc và mấy bản nhạc buồn của thơ anh đang tấu vọng lên những nỗi niềm bi tráng của khát vọng.

Có điều, bản giao-hưởng-thơ của Tấn Phong đang bị chính anh bỏ quên đâu đó trong ký ức bạn bè như có lần anh tâm sự với tôi về chuyện, bản thảo thơ của anh sau ba chục năm đã thất lạc sau mấy lần chuyển nhà. Tôi đùa bạn: “Thế cũng may, bởi làm nhiều thơ văn xuôi kiểu cậu, sẽ có ngày mắc chứng hoang tưởng vì tẩu hỏa nhập ma”.

Nguyễn Việt Chiến

Các tin khác

Phim kinh dị và cuộc đổi ngôi tại Hollywood

Phim kinh dị và cuộc đổi ngôi tại Hollywood

Từng là thời điểm “ăn nên làm ra” của các phim bom tấn, nhưng mùa hè năm nay đang cho thấy một diễn biến khác, khi các phim kinh dị mới là chủ lưu. Trong những tuần qua, 2 tác phẩm mới “Obsession” (tạm dịch: Ám ảnh kinh hoàng) và “Backrooms” (Thực thể quỷ quyệt) liên tiếp thay nhau đạt đỉnh phòng vé.

Âm nhạc bay lên từ những cuộc tình

Âm nhạc bay lên từ những cuộc tình

Từ nhỏ, nhạc sĩ Nguyễn Đình Phúc (1919-2001) bị bạn bè gắn biệt danh Phúc "Rỗ" hay Phúc "Khoèo". Mặt bị rỗ sau lần lên sởi, còn khuỷu tay trái bị trật vì một cú ngã bó thuốc mãi không khỏi, thế là cậu Phúc ngày ấy mang tật. Khi lớn lên, chàng Phúc biết rõ những khiếm khuyết của mình nhưng vẫn tỉnh bơ, vui vẻ sống với những khát vọng tuổi trẻ. Tới tuổi đôi mươi khi nghĩ đến chuyện yêu đương, mọi sự mới thành chuyện. Cũng lắm tình huống xảy ra bất ngờ.

Nhớ thương mùa vối quê nhà

Nhớ thương mùa vối quê nhà

Sáng nay bất chợt nhìn lên cây vối trồng ở góc vườn cũng đã hơn chục năm kể từ khi mình xây ngôi nhà này. Thấy vối cựa mình thức giấc, tự bứng mình ra khỏi những trầm tư mùa cũ để thắp lên mùa hoa mới. Cả vòm cây như được khoác một tấm áo bông trắng ngà, nhẹ nhàng và xốp mịn. Hoa vối nở bung, tỏa ra những sợi nhụy dài thanh mảnh, rập rờn trong gió như vũ điệu chào đón bình minh. Tôi bỗng nhớ về những mùa vối quê nhà dẫu bây giờ đã là xa ngái...

Nụ cười Mai Đức Chung

Nụ cười Mai Đức Chung

Có lẽ, Anh hùng Lao động Mai Đức Chung là huấn luyện viên (HLV) bóng đá đặc biệt nhất mà tôi từng biết. Đặc biệt không chỉ bởi ông gắn với những hoàn cảnh đặc biệt, giành được nhiều thành tích đặc biệt, mà còn bởi nụ cười hiền từ của ông.

Cây ô-liu mọc trên mảnh đất hòa bình

Cây ô-liu mọc trên mảnh đất hòa bình

Có nguồn gốc từ Địa Trung Hải, được trồng cách đây hàng nghìn năm, ô-liu là loại cây có sức sống đặc biệt bền bỉ, có thể sinh trưởng trên những vùng đất khô cằn, sỏi đá, chịu được nắng nóng, có thể sống tới cả ngàn năm. Người ta vẫn kể, dù đã bao cuộc chiến tranh đi qua, nhiều cây ô-liu cổ xưa ở Hy Lạp, Palestine, Italia đến nay vẫn ra hoa kết trái. Hình như càng khắc nghiệt, cây càng vững chãi.

Thần tượng và phiên bản tốt nhất

Thần tượng và phiên bản tốt nhất

Lâu nay, đã thấy ít người nhắc đến thần tượng của giới trẻ như giai đoạn trước. Có sự biến đổi nào chăng? Thật ra, không phải như thế mà bởi giới trẻ hôm nay có quá nhiều tấm gương, quá nhiều mục tiêu để phấn đấu. Từ tấm gương dũng cảm cứu người trong hoạn nạn đến tấm gương trong học tập, nghiên cứu, vượt lên nghịch cảnh... Đôi khi, chỉ cần người trẻ nhận ra một nhân vật tốt ngay chính ở khu phố, xóm, bản... của mình để học tập, phấn đấu theo đã là một tín hiệu tích cực trong xã hội. Thần tượng nào có xa vời!

Điện ảnh Việt có cần nhiều hơn những câu chuyện ma?

Điện ảnh Việt có cần nhiều hơn những câu chuyện ma?

Tin vui cho khán giả yêu thích môn nghệ thuật thứ 7. Cục Điện ảnh vừa lên tiếng khuyến khích sản xuất và phát hành những bộ phim giàu giá trị nhân văn, phản ánh đời sống xã hội và góp phần xây dựng con người Việt Nam phát triển toàn diện. Điều này đồng nghĩa với việc sau nhiều năm các nhà làm phim kiên trì "giáo dục" người xem bằng ma quỷ, vong nhập, xác sống, bùa ngải, nhà hoang, thẩm mỹ viện âm phủ, bệnh viện âm phủ, chung cư âm phủ và có lẽ trong tương lai không xa là cả trạm thu phí âm phủ, chúng ta đã chú trọng hơn đến xây dựng con người nhân văn.

Hình ảnh làm nên linh hồn bài thơ

Hình ảnh làm nên linh hồn bài thơ

Trong sáng tác thơ, hình ảnh không chỉ là phương tiện trang trí cho câu thơ, mà là một trong những yếu tố cốt lõi làm nên tứ thơ, cảm xúc thơ và sức ám ảnh của bài thơ.

Thực tế từ cuộc tọa đàm

Thực tế từ cuộc tọa đàm

Vừa qua, Hội Nhà văn TP Hồ Chí Minh đã tổ chức tọa đàm "Diện mạo văn chương ở đô thị quốc tế" trong khuôn khổ của trại sáng tác hằng năm. Sau sáp nhập, TP Hồ Chí Minh mở rộng không chỉ về địa giới hành chính, mà còn là sự hợp lưu của nhiều dòng chảy văn chương mang phong vị riêng biệt. Nhưng câu chuyện "diện mạo văn chương" thời kỷ nguyên số lại là câu chuyện chẳng hề dễ dàng.

Cảm thức vũ trụ của người xưa trong truyền thuyết thời Hùng Vương

Cảm thức vũ trụ của người xưa trong truyền thuyết thời Hùng Vương

Truyền thuyết thời Hùng Vương là tấm bản đồ tư duy vũ trụ quan độc đáo của người Việt cổ. Người xưa nghĩ về trời đất, về sự sống bằng những câu chuyện kể sinh động. Họ quan niệm vạn vật đều có linh hồn, sống và chết chỉ là một sự chuyển hóa. Và con người luôn ở vị trí trung tâm, vừa kiến tạo vừa gìn giữ sự hài hòa với thiên nhiên.

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Từ hơn một thế kỷ trước, cụ Nguyễn Đình Khánh một người con của làng Lai Xá (Hà Nội) đã sớm tiếp cận nghề nhiếp ảnh, mở hiệu ảnh Khánh Ký nổi tiếng trên phố Hàng Da. Cụ đã truyền nghề cho nhiều người cùng làng, tạo nên một cộng đồng thợ ảnh đông đảo, đưa Lai Xá trở thành cái nôi của nghề nhiếp ảnh Việt Nam.

Sách lá - kho tri thức quý của người Khmer

Sách lá - kho tri thức quý của người Khmer

Cũng như các dân tộc khác trên thế giới, từ xa xưa người Khmer ở Nam Bộ đã biết cách khắc chữ trên đá, các nguyên liệu khác để ghi chép kinh nghiệm sống, tri thức các lĩnh vực sản xuất, văn hóa, lời dăn dạy của tín ngưỡng, tôn giáo cho thế hệ sau...

Đánh thức khát vọng sáng tạo của tuổi trẻ

Đánh thức khát vọng sáng tạo của tuổi trẻ

Mạng xã hội bàn tán về đề thi THPT môn Ngữ văn, về câu 1 viết đoạn văn nghị luận xã hội. “Nước Mỹ có Steve Jobs, Mark Zuckerberg, Elon Musk... với những phát minh công nghệ góp phần làm thay đổi thế giới. Từ gợi dẫn trên, với tư cách người trẻ, anh/chị hãy viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) trả lời câu hỏi: Làm thế nào để có những “Steve Jobs Việt Nam”?

Sống động dấu tích kẻ Mơ

Sống động dấu tích kẻ Mơ

Thăng Long xưa được gắn với từ Kẻ Chợ (“Kẻ” là từ chung chỉ một vùng đất và dân cư trù phú). Kinh đô lại có nhiều kẻ nhỏ, như: Kẻ Vẽ, kẻ Mơ, kẻ Chèm, Kẻ Mọc, Kẻ Cót... Từ xưa, phía đông nam thành Thăng Long là một vùng đất rộng lớn có tên là Cổ Mai (tên nôm là Kẻ Mơ), bao gồm các làng Hoàng Mai, Tương Mai, Mai Động, Hồng Mai. Đến đời Tự Đức (1848 - 1883), vì kỵ húy nên đổi Hồng Mai thành Bạch Mai.

Trăm năm chợ “chảnh”

Trăm năm chợ “chảnh”

Trong ký ức của thị dân Sài thành có một khu vực đặc biệt mà hễ nhắc đến nó, người ta nhớ ngay đến ngôi chợ bao đời mang danh chợ “chảnh”. Đến năm 2026 này, ngôi “chợ nhà giàu” ấy đã bước sang tuổi 100.

Sáng tạo như một hành vi vũ trụ

Sáng tạo như một hành vi vũ trụ

Một buổi sáng tháng 9 năm 2015, các máy dò LIGO ghi nhận tiếng của hai hố đen sáp nhập từ 1,3 tỷ năm ánh sáng. Sự kiện ấy chứng minh rằng vũ trụ vận hành bằng những dao động vô hình, khác hẳn với những khối vật chất rắn chắc.

Những địa danh bất tử trong bài thơ Tây Tiến

Những địa danh bất tử trong bài thơ Tây Tiến

Khu Di tích lịch sử lưu niệm Trung đoàn 52 Tây Tiến được xây dựng trên đồi Nà Bó, phường Mộc Châu, tỉnh Sơn La. Từ khi khánh thành năm 2016 đến nay, nơi đây đã trở thành điểm đến tham quan, tri ân, tưởng nhớ đến những người lính năm xưa đã ngã xuống vì Tổ quốc...

Xôn xao mái phố phía đông kinh thành

Xôn xao mái phố phía đông kinh thành

Cuối thế kỷ XIX, người Pháp phá dỡ bức tường thành phía Đông thành Thăng Long, và lấp đi con hào chạy dọc tường thành, tạo ra một con đường mới dài hơn 1.200m, chính là phố Phùng Hưng (Hà Nội) ngày nay.