Họa sỹ Trần Đại Thắng: Bước cùng sách từ bờ sông Đà năm ấy

Trần Đại Thắng chưa bao giờ thực sự rời sông Đà. Dòng sông ấy vẫn lững lờ trong từng trang sách anh làm, trong mùi giấy in thoang thoảng, trong cả những đêm khuya anh ngồi viết lại chính đời mình. Từ cậu bé 6 tuổi mê mẩn ngắm những cuốn sách Nga trong một hiệu sách bên kia dòng sông Đà đến người dựng nên Đông A Books, Thắng chỉ làm một việc, giữ cho sách không trở thành một thứ thoáng qua. Cuốn "Tôi kể" dày 500 trang không phải lời kết. Chỉ là một lần nữa, anh lật giở ký ức, để xem tất cả những chi tiết nhỏ bé anh đã dành cả đời chăm chút, liệu có đủ nặng để níu lại một chút gì đó giữa dòng đời đang trôi quá vội.

1.Tôi vẫn thường nghĩ, việc chăm chút cho sách đến từng chi tiết nhỏ không phải là thứ xa xỉ. Với Trần Đại Thắng, đó chỉ là một cách sống, một thái độ anh giữ suốt mấy chục năm. Từ chàng họa sĩ vẽ bìa được giới làm sách quen gọi là "Thắng Mường" cho đến khi Đông A Books do anh gầy dựng đã trở thành một "đế chế đẹp", sách luôn là thứ anh dành cho nó một sự tôn trọng lặng lẽ.

Họa sỹ Trần Đại Thắng: Bước cùng sách từ bờ sông Đà năm ấy -0

Năm 1979, khi Trần Đại Thắng mới 6 tuổi, công trình thủy điện Hòa Bình bắt đầu thay đổi mọi thứ. Bên kia sông là những ngôi nhà của chuyên gia Liên Xô và một hiệu sách nhỏ bé. Những cuốn sách in màu rực rỡ, bìa cứng, minh họa lạ lẫm. Anh không hiểu nổi chữ Nga, nhưng vẫn lén sang đó, ngồi lật từng trang trong im lặng. Chỉ để ngắm. Ngắm những hình ảnh trong truyện cổ tích Nga, những gam màu dịu dàng từ những cuốn sách nghệ thuật của Hermitage, và hít lấy mùi giấy in xa lạ. Chính những buổi chiều ấy đã khẽ đặt vào lòng anh một mối liên hệ rất riêng với sách đẹp, một mối liên hệ không lời.

Anh bảo, mình chưa bao giờ quá đam mê chữ nghĩa. Điểm văn của anh suốt thời thiếu niên lẹt đẹt, không bao giờ quá điểm 5. Nhưng anh lại nhớ rất lâu những câu chuyện, những bước ngoặt trong số phận nhân vật. Và hơn cả, anh mê cái cảm giác vật lý của cuốn sách. Mặt giấy sần sùi còn sót vụn gỗ, mùi mực in thoang thoảng, độ dày chắc chắn của bìa. Có những lần anh lén trốn cha mẹ, bắt xe chạy hàng chục cây số về Hà Nội chỉ để mua được một cuốn sách hiếm. Đường xa, bụi đỏ mù mịt, nhưng chính cái mệt mỏi ấy lại làm khoảnh khắc cầm cuốn sách trên tay trở nên thiêng liêng hơn.

Sau này, khi đã học Đại học Mỹ thuật công nghiệp, anh đọc "Khát vọng sống" của Irving Stone. Câu chuyện về cuộc đời họa sĩ VincentWillem van Gogh khiến anh vừa ngưỡng mộ vừa sợ hãi. Anh biết mình không có đủ dũng khí để sống như thế. Hội họa thuần túy đòi hỏi một sự hy sinh quá lớn, vì vậy anh chọn vẽ bìa sách. Một lựa chọn nghe có vẻ an toàn hơn, thực tế hơn. Ở đó anh vẫn được làm việc với hình ảnh, với màu sắc, vẫn được kể lại tinh thần của một cuốn sách bằng ngôn ngữ của riêng mình.

Từ ngày anh không còn chỉ là người cầm cọ vẽ bìa, mà trở thành người cầm lái cả một thương hiệu sách, anh dần nhận ra mình đang thay đổi. Càng làm lâu, anh càng bị cuốn vào những điều rất nhỏ bé mà trước đây anh ít khi để ý. Giờ đây, anh có thể ngồi hàng giờ trong xưởng in, lặng lẽ sờ từng tờ giấy, ngắm từng vết cắt có thật sự thẳng và khít không, kiểm tra độ đều của mực in, chọn lựa kiểu gáy sách theo lối Anh, Pháp hay đương đại. Những sợi chỉ khâu mảnh mai, những khoảng trắng trên trang giấy, tất cả đều trở thành đối tượng để anh chăm chút. Không còn là những ý tưởng lớn lao bay bổng nữa. Chỉ còn lại sự đúng đắn lặng lẽ, sự chuẩn mực trong từng milimet.

Anh không rõ sự cầu toàn ấy bắt nguồn từ đâu. Có lẽ từ sâu thẳm trong anh, từ những lần lật giở sách cũ ở thư viện, nơi giấy đã ố vàng nhưng vẫn giữ được dáng vẻ kiên cường qua năm tháng. Hoặc từ những hình dung xa xôi về các thư viện lớn trên thế giới, nơi sách được gìn giữ như báu vật. Ở những nơi ấy, sách không chỉ là vật để đọc, chúng là di sản, là chứng tích của cả một nền văn minh. Chúng được bảo tồn cẩn trọng, như thể chứa đựng hồn cốt của thời đại. Anh hy vọng, ở Việt Nam, một ngày nào đó sách cũng sẽ được nhìn nhận theo cách ấy. Không phải ngay lập tức. Nhưng anh vẫn lặng lẽ làm, ngày qua ngày.

Anh vẫn hay nói, sách không chỉ để đọc. Nó còn để cầm, để ngắm, để chậm lại giữa một đời sống đang chạy vội. Giờ đây, khi mọi thứ xung quanh đều nhanh hơn, sách giấy dường như bị đẩy lùi bởi màn hình, bởi âm thanh, bởi những thứ giải trí chỉ cần một cú chạm. Nhưng chính vì vậy, anh càng thấy rõ giá trị của cuốn sách vật chất. Không có tiếng chuông thông báo, không có đường link kéo ta đi đâu đó. Chỉ có tiếng giấy lật khẽ, mùi mực thoang thoảng, và cảm giác nặng nhẹ vừa đủ trong lòng bàn tay. Anh tin rằng chính sự tĩnh lặng ấy mới tạo ra khoảng trống để người ta thực sự suy nghĩ, thực sự ở lại với chính mình.

Họa sỹ Trần Đại Thắng: Bước cùng sách từ bờ sông Đà năm ấy -0
Tác phẩm “Tôi kể” của Trần Đại Thắng

2.Trần Đại Thắng không làm sách đặc biệt, đánh số, ký tay… theo bất kỳ chiến lược thị trường nào, anh chỉ theo cảm hứng. Có những lúc dòng sách đang chạy tốt, lẽ ra nên tiếp tục để kiếm tiền, nhưng anh lại dừng lại và thử cái gì đó mới. Anh sợ nếu chỉ lặp lại những điều đã thành công, sẽ mất đi chính sự háo hức ban đầu. Việc lưu giữ ký ức văn hóa, anh để cho người khác. Còn anh, chỉ muốn mỗi ngày vẫn còn được tò mò với một loại giấy mới, một cách in khác, một cấu trúc chưa từng thử.

Người đọc giờ khôn ngoan và thông thái, họ rất nhanh nhạy với các xu hướng và đòi hỏi sự chỉn chu từ đầu đến cuối, điều đó buộc anh không được ngủ quên trên những gì cũ. Còn chuyện tiền bạc, anh thừa nhận mình không giỏi. Có những lúc mải đuổi theo một ý tưởng đẹp, một ấn bản tốn kém, anh suýt đẩy công ty vào chỗ khó. May mắn thay, vẫn có những người âm thầm lo phần số liệu, lo dòng tiền, để anh được làm điều anh làm tốt nhất, theo đuổi cái đẹp và sự tinh tế. Mỗi cuốn sách ra đời là sự phối hợp giữa nhiều bàn tay. Anh chỉ giữ cho nó không bị mất đi hồn cốt của tri thức.

3.Trần Đại Thắng không bao giờ nghĩ mình đang đi ngược dòng. Khi mở Đông A gallery, anh đã rong ruổi khắp nơi, Trung Quốc, Nhật Bản, Mỹ, châu Âu, Thái Lan, Singapore, chỉ để học cách người ta giữ lửa cho những không gian nghệ thuật giữa thị trường khắc nghiệt. Anh ghi chép, quan sát, rồi trở về. Nhưng rồi anh nhận ra, vấn đề không nằm ở thị trường. Nó nằm ở chính anh. Những gì anh đang theo đuổi lúc ấy không còn khiến anh tin nữa. Thế là anh dừng lại. Không cay cú, không tiếc nuối. Chỉ lặng lẽ chọn con đường mà anh vẫn còn thực sự tin vào. Người ta gọi thương hiệu của anh là một đế chế. Anh nghe, khẽ cười, rồi để mặc. Danh xưng ấy đến rồi đi, như bao thứ khác. Điều anh giữ lại chỉ là sự tin tưởng lặng lẽ của những người cầm cuốn sách anh làm ra, như cầm một vật gì đó vừa quen vừa thiêng liêng.

Rồi một ngày tháng 9/2025, anh viết một bài ngắn về những hiệu sách cũ ở Hà Nội,  những nơi anh từng đứng hàng giờ chỉ để ngắm, giờ đã tan biến. Anh gửi cho nhà văn Hồ Anh Thái. Chỉ một câu trả lời ngắn ngủi: "Bài này đăng báo được". Thế là đủ. Buổi chiều hôm ấy, anh ngồi xuống, lập mục lục ba mươi chương, và bắt đầu viết. Một tháng sau, cuốn tự truyện "Tôi kể" ra đời. Anh viết như bị chữ nhập. Ăn cũng cầm iPad, ngủ chập chờn đến hai giờ sáng rồi bật dậy tiếp. Mệt, cái  mệt của kẻ đang bị kéo vào một dòng chảy mà mình không muốn dừng lại. Lần đầu tiên trong đời, anh cảm thấy mình không chỉ viết, mà đang được viết. Viết xong, anh về Hòa Bình, về Quảng Bình, sang Lào, sang Thái Lan. Anh gặp lại họ hàng, hàng xóm cũ, hỏi đi hỏi lại, đối chiếu từng mảnh ký ức. Những chuyến đi ấy không làm anh thay đổi nhiều, mà chỉ khiến anh trân trọng hơn những gì cha ông đã lặng lẽ gây dựng, đã giữ gìn, để hôm nay anh còn có thể ngồi đây mà kể. Anh viết thẳng, viết thật, cả về bạn bè lẫn những người anh từng làm việc cùng. Không cay nghiệt. Chỉ là mong mọi thứ sáng rõ hơn, và nếu có thể, mọi người sẽ tốt lên một chút. Không sợ hiểu lầm, mà chỉ sợ mình không đủ chân thành.

Giờ đây, cuốn sách đã hoàn thành. Anh không coi đó là kết thúc một chặng đường, cũng chẳng phải mở ra điều gì lớn lao. Chỉ là anh đã nhìn rõ hơn vào chính mình. Những lựa chọn ngày xưa, những lúc dừng lại, những lúc bước, tất cả giờ đã có chỗ đứng. Và trong sự rõ ràng ấy, anh lại thấy mình còn muốn làm tiếp. Muốn thử một loại giấy mới, muốn tìm một cách in khác, muốn giữ cho những cuốn sách vẫn còn nặng một chút trong tay người đọc.

Trần Đại Thắng nói rất thẳng rằng mình không thể cứu vãn văn hóa đọc, cũng không chống lại được sự phát triển của sách điện tử. Anh chỉ làm sách vì đó là nghề của mình. Vì khi làm sách, anh vẫn còn cảm thấy hứng thú, vẫn còn học được điều mới và vẫn còn thấy tò mò trước những cách in khác, loại giấy khác, cấu trúc khác. Và nhìn anh nói những điều ấy, tôi chợt nghĩ đến cậu bé năm nào đứng trong hiệu sách tiếng Nga bên bờ sông Đà. Một cậu bé không đọc được chữ, nhưng vẫn lật từng trang sách chỉ để ngắm tranh. Có lẽ chính từ khoảnh khắc ấy, cuộc đời của Trần Đại Thắng đã âm thầm rẽ sang một con đường khác. Một con đường bền bỉ. Như một người kiên nhẫn ngồi bên bàn làm việc, chỉnh lại từng sợi chỉ khâu trên gáy sách, chỉ để khi ai đó mở cuốn sách ra, họ có thể cảm nhận,  rất khẽ thôi,  rằng có một người đã đặt vào đó không chỉ kỹ thuật, mà cả sự trân trọng nguyên sơ của con người với trí tuệ.

Dương Trí Toàn

Các tin khác

Thụy Sỹ tạm tránh được “khoảnh khắc Brexit” của riêng mình

Thụy Sỹ tạm tránh được “khoảnh khắc Brexit” của riêng mình

Ngày 14/6, hơn 59% cử tri Thụy Sĩ đi bỏ phiếu cho cuộc trưng cầu dân ý về đề xuất giới hạn dân số ở mức 10 triệu người vào năm 2050. Gần 55% phản đối, 45% ủng hộ - khoảng cách đủ để ngăn một cuộc va chạm có thể định hình lại quan hệ giữa Bern và Brussels trong nhiều thập niên tới nhưng vẫn còn những bất đồng.

Cuộc chia tay với vị trí trung tâm

Cuộc chia tay với vị trí trung tâm

Một buổi chiều cuối tháng 5/2026, trên mạng xã hội xuất hiện hàng loạt dòng trạng thái của các nhà báo kỳ cựu. Có người chia sẻ lại hình ảnh những tòa soạn từng gắn bó nhiều năm, có người nhắc tên những tờ báo đã trở thành một phần ký ức của đô thị Sài Gòn, cũng có người chỉ lặng lẽ đăng một dấu chấm lửng. Những chia sẻ ngắn ngủi ấy phản ánh tâm trạng của những người đang chứng kiến một bước chuyển quan trọng của báo chí thành phố trong tiến trình sắp xếp, tinh gọn hệ thống cơ quan báo chí.

Vài nghịch lý trong báo chí hiện đại

Vài nghịch lý trong báo chí hiện đại

Trong suốt thời gian vừa qua, báo chí đã trở thành một trong những tâm điểm quan tâm của xã hội. Đầu tiên là câu chuyện sắp xếp lại các cơ quan báo, đài, truyền hình ở các địa phương. Sau đó là những thông tin về việc sẽ xử lý các vi phạm sở hữu trí tuệ trong lĩnh vực báo chí mà điển hình nhất là việc chia sẻ lại các sản phẩm báo chí trên mạng xã hội. Trước đó không lâu, chuyện “báo chí hóa mạng xã hội” cũng đã từng được nhắc tới không ít lần. Tất cả đều cho thấy đang có một dịch chuyển mang tính bước ngoặt đối với báo chí hiện đại Việt Nam hôm nay.

Sợi chỉ vô hình

Sợi chỉ vô hình

Khoảng 5 năm trước, khi bước vào ngôi nhà của một nhân vật cần khai thác cho bài báo dài của mình về chuyên đề biến đổi khí hậu, tôi không nghĩ rằng mình sẽ ám ảnh cho đến tận bây giờ.

Kỳ 2: Điệp viên Ares và Chuyên án BK63

Kỳ 2: Điệp viên Ares và Chuyên án BK63

Tháng 4/1961, sau khi huấn luyện kỹ lưỡng, điệp viên đơn tuyến Phạm Chuyên, bí danh Ares, xâm nhập miền Bắc Việt Nam bằng đường biển, mở màn chiến dịch của CIA đưa gián điệp biệt kích phá hoại miền Bắc. Theo kế hoạch, sau khoảng 1 đến 2 năm, khi đã gây dựng được cơ sở vững và guồng máy hoạt động tốt, Phạm Chuyên có thể chọn người thay thế và trở lại miền Nam. Trong trường hợp bị lộ, Chuyên rút vào rừng trốn, chờ Trung tâm đưa tàu ra đón bằng đường biển…
Nhưng Phạm Chuyên không ngờ mình lại trở thành nhân vật chính trong một chuyên án vô tiền khoáng hậu của lực lượng Công an miền Bắc.

Tôi tin Việt Nam sẽ xây dựng được một ngành công nghiệp điện ảnh thành công

Tôi tin Việt Nam sẽ xây dựng được một ngành công nghiệp điện ảnh thành công

Michael L. Gray là một người viết đã 30 năm gắn bó với Việt Nam, đang hoạt động trong lĩnh vực điện ảnh, hiện tham gia nhiều dự án cùng các hãng phim và nhà sản xuất tại TP Hồ Chí Minh. Với khán giả điện ảnh Việt Nam, Michael được biết tới qua bút danh Anh Mai, đồng biên kịch phim “Long Ruồi” – bộ phim hài hành động do Charlie Nguyễn đạo diễn, từng trở thành hiện tượng phòng vé năm 2011. Michael hiện đang hoàn thành một tập truyện ngắn bằng tiếng Việt và đồng thời tham gia phát triển nhiều dự án điện ảnh mới.
Trong cuộc trò chuyện với CTV Chuyên đề An ninh thế giới Giữa tháng - Cuối tháng, Michael L. Gray nói nhiều tới cấu trúc kịch bản điện ảnh và tương lai của điện ảnh Việt Nam trên bản đồ thế giới.

Khi yêu thương biến thành thù hận

Khi yêu thương biến thành thù hận

Đầu năm 2026, liên tiếp các vụ án mạng do ghen tuông, mâu thuẫn tình cảm xảy ra tại Tuyên Quang, Tây Ninh, Đồng Tháp, Nghệ An… để lại nhiều bi kịch đau lòng. Từ những xung đột tưởng chừng rất nhỏ, nhiều người đã trượt dài trong cơn cuồng ghen, biến yêu thương thành tội ác.

Làm sao có thể “Ta là một, là riêng, là thứ nhất”?

Làm sao có thể “Ta là một, là riêng, là thứ nhất”?

Muốn xuất bản một chương trình âm nhạc nghiêm túc, ít nhất riêng phần nhạc cần thuê nhạc sĩ phối khí, dàn nhạc giao hưởng, ban nhạc nhẹ, dàn nhạc dân tộc, ca sĩ, hợp xướng, thu âm, hậu kỳ. Nhìn cấu hình, có thể áng được tiền tỷ theo nhân lực. Dàn nhạc nhẹ có thể chỉ từ 5-10 nhạc công nhưng dàn giao hưởng thì ít cũng khoảng 80 người. Nếu cứ thế thì làng nhạc làm không hết việc. Nhưng, công nghệ đã làm thay đổi tất cả...

Nhạc sĩ trước “đôi thủ” AI

Nhạc sĩ trước “đôi thủ” AI

AI (trí tuệ nhân tạo) ngày càng ảnh hưởng sâu rộng tới mọi mặt của đời sống. Trong sáng tác âm nhạc, AI đang tạo ra những thay đổi mạnh mẽ, từ hỗ trợ nhạc sĩ viết giai điệu đến hòa âm phối khí, thể hiện tác phẩm. AI là một “cộng sự” đắc lực hay mang đến những thách thức với người làm âm nhạc và đâu là dấu ấn cá nhân trong thời đại công nghệ lên ngôi là những vấn đề nhiều người băn khoăn...

Những băn khoăn trước nguy cơ di tích văn hóa Sa Huỳnh bị biến dạng

Những băn khoăn trước nguy cơ di tích văn hóa Sa Huỳnh bị biến dạng

Hơn một thế kỷ nay, kể từ khi được phát hiện năm 1909, văn hóa Sa Huỳnh nói chung và di tích quốc gia đặc biệt Văn hóa Sa Huỳnh (Quảng Ngãi) nói riêng được các chuyên gia trong và ngoài nước đánh giá là một "trầm tích lịch sử sống". Hiện di tích khảo cổ Văn hóa Sa Huỳnh đang hướng tới là Di sản văn hóa thế giới.

Các chuyên gia nói gì về “khu đất vàng” 19 Lê Thánh Tông?

Các chuyên gia nói gì về “khu đất vàng” 19 Lê Thánh Tông?

Đề xuất di dời Trường Đại học Dược Hà Nội, Khoa Hóa học (Đại học Khoa học tự nhiên - Đại học Quốc gia Hà Nội) để chuyển không gian “Đại học Tổng hợp Hà Nội” tại 19 Lê Thánh Tông thành khu Bảo tàng Đại học thời đại Hồ Chí Minh, là một phương án có trong dự thảo đồ án quy hoạch tổng thể Thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm. Những ngày qua, thông tin này đã trở thành tâm điểm thu hút dư luận với những luồng ý kiến trái chiều...

Hành trình hồi hương của những phận người lầm lỡ

Hành trình hồi hương của những phận người lầm lỡ

“Việc nhẹ, lương cao”, “thế giới tự do”, “không cần lao động vẫn có cuộc sống sung túc, được bảo lãnh đi định cư tại các nước thứ ba như Mỹ, Canada, Australia”... Đó là những lời dụ dỗ khiến một bộ phận đồng bào dân tộc thiểu số ở Tây Nguyên tin theo và di cư bất hợp pháp sang Thái Lan mong được “đổi đời”.

Muôn vẻ sáng tác ca khúc theo “đơn đặt hàng”

Muôn vẻ sáng tác ca khúc theo “đơn đặt hàng”

Trong đời sống âm nhạc, nhiều tác phẩm ra đời theo “đơn đặt hàng” hay yêu cầu, mong muốn nào đó không phải là điều xa lạ. Nhưng vượt ra khỏi mục tiêu ban đầu, nhiều tác phẩm đã ghi dấu ấn bền vững trong lòng công chúng. Đơn đặt hàng - tưởng chừng là khuôn khổ - lại giống như chiếc khung để nhạc sĩ vẽ lên những bức tranh âm nhạc sống động và nhiều điều thú vị.

Hệ sinh thái web lậu và cá độ phía sau Xôi Lạc TV

Hệ sinh thái web lậu và cá độ phía sau Xôi Lạc TV

Sau gần một thập kỷ hoạt động trên không gian mạng, hệ thống phát sóng bóng đá lậu Xôi Lạc TV vừa bị Cơ quan công an triệt phá, khởi tố hàng chục đối tượng liên quan. Đằng sau những đường link xem bóng đá miễn phí tưởng chừng vô hại là cả một "hệ sinh thái" web lậu vận hành theo kiểu "đầu rắn nhiều thân", gắn chặt với quảng cáo cá cược và dòng tiền ngầm có quy mô lớn.

Hà Lan mới chỉ dăm ngày

Hà Lan mới chỉ dăm ngày

Tôi quyết định làm chuyến “du lịch bụi” đến Hà Lan vào những ngày cuối năm 2025. Với tôi, đây thật sự là chuyến đi đáng nhớ, bởi Hà Lan không chỉ có kênh đào thơ mộng, cối xay gió, cánh đồng hoa Tulip rực rỡ, văn hóa xe đạp độc đáo mà còn là mảnh đất có nhiều điều để khám phá.

Công nghiệp văn hóa Việt Nam sau những cú hích năm 2025

Công nghiệp văn hóa Việt Nam sau những cú hích năm 2025

Năm 2025, lịch sử và âm nhạc cùng lúc tìm được đường trở lại đời sống đương đại. Những bộ phim chiến tranh như "Mưa đỏ" đã lập kỷ lục doanh thu phòng vé với doanh thu trên 700 tỷ đồng; các chương trình Đại nhạc hội quy mô lớn thắp sáng không gian công cộng bằng cảm xúc tập thể, concert "Tổ quốc trong tim" thu hút 50.000 khán giả, Concert "Rạng rỡ Việt Nam" sau vài giờ mở bán đã cháy vé, cho thấy dư địa để phát triển công nghiệp văn hóa rất lớn. Vấn đề là làm thế nào để biến những khoảnh khắc bùng nổ ấy thành một chiến lược phát triển bền vững cho ngành công nghiệp văn hoá Việt Nam.

Cuộc đua xe tự lái: Cạnh tranh trong hợp tác ở London

Cuộc đua xe tự lái: Cạnh tranh trong hợp tác ở London

Trong bối cảnh căng thẳng địa chính trị không ngừng leo thang, một mô hình hợp tác độc đáo đang hình thành ngay tại trung tâm châu Âu. Thủ đô London của nước Anh sắp trở thành thành phố đầu tiên trên thế giới chứng kiến xe tự lái của hai gã khổng lồ công nghệ đến từ Mỹ và Trung Quốc cùng vận hành. Sự hiện diện song hành này không đơn thuần là một cuộc đua công nghệ, mà còn mở ra một lối đi mới, nơi những đối thủ toàn cầu cùng phát triển dưới một khung pháp lý chung, mang đến hy vọng về khả năng phối hợp trong một lĩnh vực then chốt của tương lai.

Khi “an toàn” chỉ là một khái niệm

Khi “an toàn” chỉ là một khái niệm

Năm 2001, khán giả đã hồi hộp dõi theo những pha hành động và đấu trí trong bộ phim Oceans Eleven (11 tên cướp thế kỷ) về một vụ cướp casino được dàn dựng tinh vi đến mức hoàn hảo ở Los Angeles. Và cuối năm 2025, khi nước Đức đang yên bình tận hưởng kỳ nghỉ lễ Giáng sinh, một vụ cướp ngân hàng táo bạo, với những tình tiết ly kỳ như phim điện ảnh, đã khiến người ta không khỏi bàng hoàng.

Khi chim bỏ đường bay

Khi chim bỏ đường bay

Có thể gọi vụ hủy chương trình “Về đây bốn cánh chim trời” hôm 28/12 vừa qua là “vụ bể show thế kỷ” bởi nó chưa từng có tiền lệ ở Việt Nam. Hệ lụy của nó là tranh cãi kéo dài, gay gắt giữa bên bênh vực và bên công kích các nghệ sĩ đã tham gia “đình công”.