Châu Âu vẫn đi trên dây trong bài toán di cư

Gần một tháng sau làn sóng người di cư ồ ạt tràn từ Morocco vào vùng lãnh thổ hải ngoại Ceuta của Tây Ban Nha, châu Âu vẫn loay hoay với bài toán khó: kiểm soát biên giới mà không vượt qua những giới hạn pháp lý, nhân đạo và chính trị, dù các diễn ngôn từ Brussels có vẻ đã cứng rắn
hơn.

Ceuta kích hoạt những tranh cãi chính trị

Ngày 1/8, 22 trong số 27 nước thành viên EU kêu gọi tổ chức cuộc họp khẩn cấp để bàn về phản ứng chung trước cuộc khủng hoảng. Sáng kiến do Italy và Đan Mạch thúc đẩy, với lời cảnh báo về "vượt biên không kiểm soát", việc sử dụng người di cư như một công cụ gây sức ép và nguy cơ phải tăng cường hoặc tái áp dụng kiểm soát biên giới nội khối.

Italy sau đó thực sự tái lập kiểm soát đối với công dân nước thứ ba đi từ Tây Ban Nha, viện dẫn các vấn đề an ninh và nguy cơ dòng người tiếp tục di chuyển trong khu vực Schengen. Madrid phản ứng, rồi cũng áp dụng các biện pháp kiểm soát tương tự với người đi từ Italy.

ceuta-va-dien-ngon-chinh-tri-chau-au-anh-1.jpg
Liên minh châu Âu vẫn chưa thống nhất được cách ứng phó với dòng người di cư như sự kiện ở Ceuta. Ảnh: Gemini

Những diễn biến ấy cho thấy Ceuta đã trở thành một phép thử không chỉ đối với chính sách biên giới mà cả cách các chính phủ châu Âu nói về di cư. Trong lá thư kêu gọi họp khẩn, 22 nước cảnh báo rằng việc tạo ra cảm nhận người di cư có thể dễ dàng vào EU sẽ khuyến khích những nỗ lực tiếp theo và làm suy giảm niềm tin vào chính sách chung của khối. Một số nước cũng cho rằng, chính sách hợp pháp hóa người di cư của Tây Ban Nha có thể tạo ra "yếu tố thu hút", dù Madrid bác bỏ cách giải thích này.

Những cuộc tranh luận và cách diễn đạt trên về người di cư đang ngày càng xuất hiện rộng hơn trên chính trường châu Âu, trở thành vũ khí chính trị quan trọng của các lực lượng cánh hữu. Kiểm soát biên giới, chống "dòng người không kiểm soát", đẩy nhanh hồi hương hay ngăn chặn những "yếu tố thu hút" từ lâu đã là những khẩu hiệu quen thuộc của các đảng có xu hướng dân túy. Nhưng, Ceuta cho thấy, các thông điệp này đã lan tới cả những lực lượng trung dung hay thậm chí là cánh tả.

Ngay trong phản ứng với Ceuta, Thủ tướng Đan Mạch Mette Frederiksen, một chính khách trung tả, khẳng định: "Một chính sách di cư nghiêm ngặt là điều thiết yếu đối với Đan Mạch và châu Âu". Bà thậm chí cảnh báo Đan Mạch sẵn sàng siết chặt kiểm soát biên giới nếu dòng người di cư tiếp tục gia tăng.

Ranh giới của các diễn ngôn đang thay đổi

Những phát biểu cứng rắn về vấn đề di cư kể trên không đồng nghĩa các lực lượng trung dung đã trở thành cánh hữu. Nó cho thấy một thực tế khác: những gì từng được xem là ngôn ngữ đặc trưng của cánh hữu đang dần trở thành một phần của ngôn ngữ chính trị phổ biến về di cư.

"Trong những năm qua, ngôn ngữ nhấn mạnh an ninh ở châu Âu đã dần trở nên phổ biến hơn, không chỉ ở các chính trị gia vốn có quan điểm bảo thủ mà cả những người có khuynh hướng cánh tả", bà Chiara Catelli, chuyên gia đến từ Nền tảng hợp tác quốc tế về người di cư không giấy tờ (PICUM), một mạng lưới xã hội dân sự gồm hơn 160 tổ chức, nhận định.

Những thay đổi trong cách diễn đạt cũng không đồng nghĩa cử tri châu Âu đã đồng loạt chuyển sang cánh hữu. Khảo sát Eurobarometer mùa xuân 2026 cho thấy 51% người được hỏi có cảm nhận tiêu cực về việc người từ ngoài EU nhập cư, trong khi 45% vẫn có cảm nhận tích cực. Khoảng cách chưa đủ để kết luận rằng người châu Âu đã hình thành một quan điểm thống nhất về di cư.

Chính sự phức tạp đó khiến các chính phủ trung dung phải đứng ở một vị trí khó hơn trước. Họ vẫn nói về quyền của người di cư, nghĩa vụ nhân đạo và hội nhập, nhưng đồng thời phải chứng minh rằng họ có khả năng kiểm soát biên giới. Họ nói về tiếp nhận, nhưng cũng phải nói về hồi hương. Họ từ chối áp dụng những biện pháp cực đoan, nhưng khó có thể phớt lờ lo ngại của cử tri về an ninh, trật tự và khả năng kiểm soát dòng người.

ceuta-va-dien-ngon-chinh-tri-chau-au-anh-2.jpg
Trong dòng người di cư tràn vào Ceuta, có hàng trăm thiếu niên không có người lớn đi cùng. Ảnh: Reuters

Dù vậy, một số nội dung từng được xem là khẩu hiệu chính trị của cánh hữu nay cũng đã đi vào chính sách chung của EU. Từ ngày 12/6/2026, Hiệp ước về Di cư và Tị nạn bắt đầu được áp dụng trên toàn EU, với các quy định chung về sàng lọc, đăng ký người nhập cảnh bất hợp pháp, thủ tục tị nạn và hồi hương nhanh hơn. Cùng thời điểm, EU cũng thúc đẩy một hệ thống chung nhằm làm cho việc đưa những người không có quyền ở lại trở nên nhanh chóng và hiệu quả hơn.

Đây không phải là kết quả trực tiếp của cuộc khủng hoảng Ceuta. Quá trình cải cách đã được chuẩn bị trong nhiều năm. Nhưng, Ceuta xuất hiện đúng lúc những quy định mới bắt đầu đi vào thực tế, qua đó làm rõ hơn câu hỏi mà các chính phủ châu Âu phải đối mặt: kiểm soát có thể đi xa đến đâu?

Ngày 19/8, Tây Ban Nha điều chỉnh một phần lập trường và lên kế hoạch đưa khoảng 500 trẻ vị thành niên không có người lớn đi cùng từ Ceuta vào đất liền. Quyết định được đưa ra trong bối cảnh luật Tây Ban Nha yêu cầu nhà nước chăm sóc trẻ vị thành niên không có người đi cùng, trong khi một số lực lượng chính trị và chính quyền khu vực bảo thủ, cực hữu phản đối việc tiếp nhận thêm trẻ em.

Câu chuyện về 500 trẻ em này khiến cuộc tranh luận về kiểm soát biên giới trở nên cụ thể hơn nhiều. Một chính phủ có thể yêu cầu biên giới được bảo vệ chặt chẽ hơn. Nhưng, khi những người đã vượt qua biên giới là trẻ vị thành niên không có người đi cùng, câu hỏi không còn đơn giản là làm thế nào để ngăn họ vào. Nó trở thành câu hỏi ai sẽ chịu trách nhiệm với họ và những quyền nào vẫn phải được bảo đảm.

Sẽ thế nào nếu lại có một Ceuta tiếp theo?

Để kiểm soát người di cư, châu Âu ngày càng phải dựa vào các quốc gia nằm bên ngoài biên giới. Mối quan hệ giữa Morocco và Tây Ban Nha cho thấy rõ nhất sự phụ thuộc này.

Tây Ban Nha và EU cần sự hợp tác của Rabat để ngăn các đợt vượt biên, kiểm soát khu vực tiếp giáp và hỗ trợ hồi hương. Cách tiếp cận này có một lợi thế rõ ràng: nếu dòng người được ngăn từ trước khi tới biên giới EU, áp lực lên các nước tuyến đầu sẽ giảm xuống. Nhưng, nó cũng tạo ra một nghịch lý: càng đẩy việc kiểm soát biên giới ra xa, EU càng phụ thuộc vào những quốc gia nằm ngoài biên giới của mình.

Một chính phủ ở nước thứ ba có thể hợp tác chặt chẽ với EU trong một thời điểm nhưng cũng có thể sử dụng vấn đề di cư như một đòn bẩy trong quan hệ song phương. Khi kiểm soát di cư ngày càng phụ thuộc vào các thỏa thuận với những nước bên ngoài EU, chính sách của Brussels cũng phải tính đến những lợi ích không hoàn toàn trùng khớp với mình.

Ceuta cho thấy điều đó khá rõ. Vấn đề nảy sinh tại một vùng lãnh thổ của Tây Ban Nha có thể nhanh chóng trở thành vấn đề trong quan hệ giữa Madrid và Rabat, rồi lan rộng thành bài toán chung của cả EU. Nhưng, các nước EU lại không có cùng cách tiếp cận đối với Morocco về vấn đề này.

Vì thế, sự dịch chuyển trong ngôn ngữ chính trị không đồng nghĩa với sự thống nhất về chính sách. Các chính phủ có thể cùng nói về kiểm soát biên giới nhưng vẫn bất đồng về cách hồi hương. Họ có thể cùng coi hợp tác với nước thứ ba là cần thiết nhưng khác nhau về mức độ phụ thuộc vào những đối tác đó. Họ có thể ủng hộ việc EU có một chính sách chung nhưng vẫn muốn giữ quyền quyết định đáng kể ở cấp quốc gia.

Cuộc tranh cãi giữa Italy và Tây Ban Nha sau Ceuta là một ví dụ. Rome cho rằng, các biện pháp kiểm soát cần thiết để bảo đảm an ninh, trong khi Madrid phản đối và yêu cầu tôn trọng các nguyên tắc của Schengen. Cuộc đối đầu sau đó khiến chính Tây Ban Nha phải áp dụng các biện pháp kiểm soát với người đi từ Italy.

Các sự kiện ấy không cho thấy châu Âu đã tìm được một chính sách di cư thống nhất. Thay vào đó, chúng đang khắc họa một thách thức khó nắm bắt hơn: di cư đã trở thành vấn đề mà ngày càng ít chính phủ có thể né tránh, trong khi cách nói về nó đang thay đổi dưới sức ép của cử tri, cạnh tranh chính trị và những yêu cầu về an ninh biên giới.

Cuộc khủng hoảng tại Ceuta, vì thế, có thể lắng xuống, nhưng những câu hỏi mà nó đặt ra vẫn làm khó châu Âu. Đó không phải câu hỏi liệu châu Âu có muốn kiểm soát biên giới hay không, mà là họ sẽ đi xa đến đâu trong việc đó và liệu các chính phủ có thể cùng nhau xác định được giới hạn của biện pháp đối với vấn đề di cư hay không?

Quang Anh

Các tin khác

Dẹp loạn giang hồ trên không gian mạng

Dẹp loạn giang hồ trên không gian mạng

“Giang hồ mạng” không phải là khái niệm pháp lý, mà là cách cộng đồng gọi những cá nhân gây dựng ảnh hưởng trên mạng xã hội bằng hình ảnh đầu gấu đầu mèo, xăm trổ ngang tàng, phát ngôn gây sốc, khoe tiền bạc, các mối quan hệ hoặc công khai chửi bới người khác bằng những lời lẽ rất vô văn hóa... Việc cơ quan điều tra khởi tố, bắt tạm giam một loạt "giang hồ mạng" như: Khánh "Sky", Hồ Văn Khoa, “Vua Quạt” Trần Đình Tiệp, vợ chồng Huấn “Hoa Hồng”, vợ chồng Phú Lê, “Tế điên" Nam Định thời gian gần đây khiến số "giang hồ mạng" khác có vẻ lo ngại sẽ tới lượt mình nên đã tìm cách thay đổi nội dung. Mạng xã hội vì thế cũng đỡ rác hẳn.

Sóng chiến sự đổ về “Cổng nước mắt”

Sóng chiến sự đổ về “Cổng nước mắt”

Giữa lúc dòng chảy thương mại từ Vùng Vịnh qua eo biển Hormuz bị bóp nghẹt bởi xung đột Mỹ-Iran, một huyết mạch hàng hải khác của thế giới đang đứng trước nguy cơ bị cuốn vào vòng xoáy chiến sự. Căng thẳng Houthi - Arab Saudi tái bùng phát, cùng những cảnh báo cứng rắn từ Tehran, đang đặt eo biển Bab el-Mandeb trước nguy cơ trở thành điểm nghẽn tiếp theo, có thể đẩy cú sốc năng lượng vượt khỏi Trung Đông, lan rộng ra nền kinh tế toàn cầu.

Điều đọng lại ở Ankara không chỉ là NATO 3.0

Điều đọng lại ở Ankara không chỉ là NATO 3.0

Trong nhiều năm sau khi Chiến tranh Lạnh kết thúc, câu hỏi thường trực đối với Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương (NATO) có lẽ vẫn luôn là: Liên minh này có còn lý do để tồn tại? Thực tế thách thức lớn nhất hiện nay với một tổ chức an ninh phòng thủ 77 tuổi đời là có thể thích nghi với một thế giới nơi cạnh tranh giữa các cường quốc trở thành trạng thái thường trực, hàng loạt cuộc khủng hoảng phủ bóng không gian an ninh châu Âu - Đại Tây Dương, và thậm chí là cả sức ép từ những tranh luận về chia sẻ gánh nặng quốc phòng hay các phát biểu gây tranh cãi của Tổng thống Mỹ Donald Trump.

Andy Burnham và một định hình mới cho nước Anh?

Andy Burnham và một định hình mới cho nước Anh?

Nghị sĩ Andy Burnham chính thức được xác nhận là lãnh đạo Công đảng và trở thành Thủ tướng thứ 7 của Vương quốc Anh chỉ trong một thập niên. Với những cải cách đầy tham vọng, liệu người đàn ông đến từ Manchester này có thể tái định hình nền chính trị Anh sau một chuỗi khủng hoảng kéo dài hay không?

Vùng Vịnh lại nằm trong tầm lửa

Vùng Vịnh lại nằm trong tầm lửa

Cuộc đối đầu quân sự giữa Mỹ và Iran một lần nữa đẩy khu vực Vùng Vịnh vào trạng thái bất ổn kéo dài. Dù không phải là các bên trực tiếp khởi phát xung đột, nhiều quốc gia Arab lại đang hứng chịu những tổn thất về an ninh, kinh tế và chiến lược.

Di sản nặng nề của cuộc chiến Mỹ - Iran

Di sản nặng nề của cuộc chiến Mỹ - Iran

Bản ghi nhớ Islamabad giữa Mỹ và Iran đã khép lại 110 ngày xung đột khốc liệt. Tuy nhiên, ngừng bắn không đồng nghĩa với việc những hệ lụy của cuộc chiến kết thúc. Đằng sau tiếng súng là những thành phố tan hoang, hàng nghìn thương vong và những dư chấn kinh tế đang lan rộng vượt xa khu vực Trung Đông.

Những nút thắt phía sau Bản ghi nhớ Islamabad

Những nút thắt phía sau Bản ghi nhớ Islamabad

Tiếng súng đã lắng xuống, những siêu tàu chở dầu đầu tiên đã quay trở lại eo biển Hormuz và Trung Đông đang bước vào giai đoạn hậu chiến. Tuy nhiên, chương trình hạt nhân Iran, tình hình Lebanon và tương lai của eo biển Hormuz vẫn là những bài toán chưa tìm được lời giải cuối cùng, có thể quyết định thành bại của Bản ghi nhớ Islamabad trong thời gian tới.

Để không ai bị bỏ lại trong hành trình chuyển đổi xanh

Để không ai bị bỏ lại trong hành trình chuyển đổi xanh

Hội đồng nhân dân TP Hà Nội đã thông qua nghị quyết quy định chính sách hỗ trợ chuyển đổi phương tiện giao thông đường bộ từ sử dụng nhiên liệu hóa thạch sang sử dụng năng lượng sạch và khuyến khích sử dụng giao thông công cộng trên địa bàn thành phố. Theo đó, thành phố hỗ trợ trực tiếp bằng tiền đối với cá nhân thuộc hộ nghèo có đăng ký “nơi cư trú” hoặc “nơi ở hiện tại” trên phần mềm quản lý VNeID thuộc địa bàn TP Hà Nội do UBND cấp xã xác nhận và chịu trách nhiệm.

Vai trò Pakistan trong việc giải quyết xung đột Iran

Vai trò Pakistan trong việc giải quyết xung đột Iran

Cuộc chiến kéo dài 3 tháng đầu năm 2026 giữa một bên là liên minh Mỹ - Israel và một bên là Cộng hòa Hồi giáo Iran đã đẩy thế giới tới bờ vực cuộc khủng hoảng năng lượng toàn diện và nguy cơ bùng nổ chiến tranh tổng lực tại Trung Đông. Giữa cơn bão lửa, sự xuất hiện của Pakistan trong vai trò kiến trúc sư trưởng cho thỏa thuận hòa bình đã đem đến cho chúng ta góc nhìn mới đầy thú vị về cách mà một quốc gia có thể góp phần xoay chuyển cục diện địa chính trị quốc tế.

Sân khấu chính trị và thể thao

Sân khấu chính trị và thể thao

Ngày hội bóng đá lớn nhất thế giới World Cup 2026 đang diễn sôi động, thu hút sự quan tâm của người hâm mộ khắp thế giới. Nhưng, không chỉ là một sự kiện thể thao, giải đấu này còn trở thành sân khấu lớn mà ở đó giới thể thao và chính trị đã bắt tay giữa những mâu thuẫn và lợi ích.

Tô đậm một vị thế mới

Tô đậm một vị thế mới

Thủ tướng Chính phủ Lê Minh Hưng và đoàn đại biểu cấp cao Việt Nam vừa kết thúc tốt đẹp chuyến công tác tham dự Hội nghị cấp cao kỷ niệm 35 năm quan hệ ASEAN - Nga và có các hoạt động song phương tại thành phố Kazan, Cộng hòa Tatarstan, Liên bang Nga từ ngày 16 đến 18/6/2026 theo lời mời của Tổng thống Liên bang Nga Vladimir Putin. Đây là chuyến thăm có ý nghĩa đặc biệt, đồng thời cũng đã đạt được những kết quả tích cực, khẳng định hình ảnh Việt Nam là cầu nối tin cậy trong ASEAN, là bạn bè thủy chung, chân thành của Nga.

Bản sắc nhân văn của báo chí trong kỷ nguyên AI

Bản sắc nhân văn của báo chí trong kỷ nguyên AI

Mỗi cuộc cách mạng công nghệ đều từng khiến báo chí lo lắng về sự tồn tại của chính mình. Máy in làm thay đổi cách phổ biến tin tức. Phát thanh và truyền hình từng được dự báo sẽ khiến báo in biến mất. Internet làm rung chuyển toàn bộ mô hình vận hành truyền thống của các tòa soạn. Và, giờ đây, trí tuệ nhân tạo (AI) lại tiếp tục đặt ra câu hỏi rằng, liệu báo chí và những người làm báo có còn thật sự cần thiết khi máy móc có thể viết, tổng hợp và sản xuất nội dung với tốc độ vượt xa con người?

Niềm vui bóng đá làm lộ mặt trái xã hội Pháp

Niềm vui bóng đá làm lộ mặt trái xã hội Pháp

Tối 30/5/2026, người dân Paris vỡ òa sau chiến thắng nghẹt thở của đội bóng Paris Saint-Germain (PSG) tại đấu trường châu lục. Nhưng, thay vì một lễ ăn mừng xúc động, những thanh niên Paris lại biến nó thành một cơn ác mộng bạo lực với gạch đá và bom xăng.

El Nino “đổ thêm dầu vào lửa”

El Nino “đổ thêm dầu vào lửa”

Trong lúc thế giới vẫn chưa nguôi lo ngại trước những kỷ lục nhiệt độ liên tiếp bị phá vỡ, một cảnh báo mới từ Liên hợp quốc lại phủ thêm bóng đen lên bức tranh khí hậu toàn cầu. Hiện tượng El Nino được dự báo sắp quay trở lại với cường độ mạnh, có nguy cơ cộng hưởng với xu thế nóng lên toàn cầu để đẩy Trái đất bước vào giai đoạn thời tiết cực đoan hơn trong những năm tới.

Pháo đài Beaufort và bước ngoặt chiến lược của Israel

Pháo đài Beaufort và bước ngoặt chiến lược của Israel

Gần 3 thập kỷ sau khi rút khỏi Lebanon, quân đội Israel một lần nữa kiểm soát pháo đài Beaufort - vị trí từng là biểu tượng của cuộc chiến kéo dài giữa Tel Aviv và Hezbollah. Động thái này phản ánh sự thay đổi trong tư duy an ninh của Israel, đồng thời kéo theo những hệ lụy khôn lường với người Lebanon và an ninh khu vực.

Trung Đông chuyển động khi ảo ảnh Mỹ tan biến

Trung Đông chuyển động khi ảo ảnh Mỹ tan biến

Trong một thời gian ngắn, những cuộc tấn công nhằm vào các đô thị, trung tâm lọc hóa dầu lớn và cả các căn cứ quân sự của Mỹ trong khu vực Trung Đông đã làm thế giới phải có cái nhìn khác hoàn toàn về vấn đề an ninh khu vực. Sự bất lực của chiếc ô an ninh Mỹ buộc các quốc gia Vùng Vịnh phải tự định đoạt vận mệnh bằng tư duy tự cường và đa phương hóa.

Xung đột Trung Đông: Loanh quanh trong bế tắc

Xung đột Trung Đông: Loanh quanh trong bế tắc

Ngày 4/6, Tổng thống Mỹ Donald Trump tuyên bố sẵn sàng gặp Đại giáo chủ Iran Mojtaba Khamenei, nếu hai bên đạt được thỏa thuận hòa bình. Tuy nhiên, trên thực tế, đàm phán song phương Mỹ - Iran vẫn đang chìm trong bế tắc. Bên cạnh đó, kết quả của nó cũng sẽ còn phụ thuộc rất nhiều vào diễn biến của các cuộc thương thảo Israel - Hamas cũng như Israel - Lebanon.

Dấu ấn nước Việt Nam trong kỷ nguyên mới

Dấu ấn nước Việt Nam trong kỷ nguyên mới

Những ngày cuối tháng 5/2026, diễn ra liên tiếp nhiều sự kiện ngoại giao giữa Việt Nam và Thái Lan, Singapore, Philippines cũng như Đối thoại Shangri-La lần thứ 23, một diễn đàn an ninh hàng đầu khu vực châu Á - Thái Bình Dương. Theo thông lệ, mỗi năm Đối thoại Shangri-La sẽ mời diễn giả là nguyên thủ một quốc gia có uy tín phát biểu dẫn đề. Năm 2026, vinh dự này thuộc về người đứng đầu Đảng, Nhà nước Việt Nam là Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm. Với chủ đề: “Chủ động kiến tạo hòa bình - ổn định - phát triển trong một thế giới nhiều biến động”, bài phát biểu dẫn đề này giành được sự quan tâm, đồng tình và hoan nghênh của lãnh đạo các nước cũng như dư luận quốc tế...

Khoe kết quả test ma túy: Tấm giấy chứng nhận hay liều thuốc trấn an dư luận?

Tấm giấy chứng nhận hay liều thuốc trấn an dư luận?

Sau hàng loạt nghệ sĩ vướng vòng lao lý vì ma túy, hình ảnh giới giải trí Việt đang đối mặt với cuộc khủng hoảng niềm tin chưa từng có. Trong bối cảnh đó, nhiều ca sĩ, diễn viên đã chủ động công khai kết quả xét nghiệm ma túy âm tính để chứng minh bản thân “sạch”. Thế nhưng, liệu một tờ giấy xét nghiệm có đủ để bảo chứng cho sự trong sạch của một người nghệ sĩ hay không khi mà theo các chuyên gia, dấu vết ma túy trong cơ thể chỉ tồn tại trong một khoảng thời gian nhất định?