Trách nhiệm huyết thống

Tôi vẫn thường nghĩ, sinh ra may mắn được làm người luôn đi kèm theo nhiều trách nhiệm. Không bàn đến điều lớn lao là trách nhiệm xã hội, chỉ là trách nhiệm với cá nhân mình và trách nhiệm với huyết thống, tức là với những người thân thương của mình mà thôi.

Khi tôi nhìn những bức ảnh được lan truyền trên mạng xã hội, những bức ảnh ghi lại tại phiên tòa xét xử anh Võ Văn Minh, tội danh “Cưỡng đoạt tài sản”, phiên xét xử mà người ta thường gọi là “Vụ án con ruồi”. Tự dưng, lòng tôi trào lên nỗi xót xa vô cùng.

Những khoảnh khắc rất buồn.

1. Người ta đã tranh luận quá nhiều về những đúng sai sân si của vụ án ấy, tôi không lạm bàn. Hơn nữa, tôi lại không có thói quen tranh luận với đám đông. Tôi quan niệm, cá nhân nên tự chuyên chú tu dưỡng, đừng hy vọng vào chuyện tranh luận sẽ thu nhận được thêm những gì.

Theo cáo trạng của vụ án, từ đầu tháng 12-2014 đến gần cuối tháng 1-2015, anh Võ Văn Minh liên tục gọi điện thoại cho công ty Tân Hiệp Phát để yêu cầu công ty này trao trả cho anh 1 tỷ đồng. Đổi lại, anh sẽ giao chai nước Number One bên trong có dị vật ruồi cho công ty và im lặng. Nếu công ty không đồng ý giao tiền, anh Minh sẽ phát thông tin này lên truyền hình và in 5 nghìn tờ rơi để loan báo.

Sau nhiều lần thương lượng, anh Minh đồng ý nhận số tiền 500 triệu của Tân Hiệp Phát và trao lại chai nước có chứa dị vật. Ngày 27-1-2015, khi nhận tiền từ các nhân viên của công ty Tân Hiệp Phát, anh Minh bị trinh sát thuộc Cơ quan Công an Tiền Giang bắt giữ về hành vi “Cưỡng đoạt tài sản”. 

Sau đó, Phân viện Khoa học Hình sự tại TP HCM trực thuộc Tổng cục Cảnh sát (Bộ Công an) kết luận chai Number One chứa dị vật ruồi đã có dấu hiệu tháo gỡ nắp, mực nước trong chai thấp hơn so với chai cùng dung tích được đưa đi giám định… Cáo trạng có nêu chi tiết những lần thương lượng của anh Minh và phía Tân Hiệp Phát, nhưng đây không phải là điều tôi muốn nói đến trong bài viết này, nên xin phép không trích dẫn thêm.

Phiên tòa xét xử vụ việc này, thu hút sự quan tâm của dư luận, bất chấp cùng diễn ra với phiên tòa ấy là hàng loạt phiên tòa xét xử những vụ án ầm ĩ khác.

Tôi trộm nghĩ, chúng ta vẫn thường nói với nhau, “Tiên trách kỷ, hậu trách nhân”, nghĩa là đầu tiên xét mình sau đó mới oán thán thiên hạ. Tuy nhiên, thật sự rất đáng tiếc khi đa phần người Việt lại mắc phải căn bệnh trầm kha Á Đông, “Luận chuyện mình thì dễ, luận chuyện người thì khó”.

Võ Văn Minh tại phiên tòa sơ thẩm.
Võ Văn Minh tại phiên tòa sơ thẩm.

Đáng buồn hơn nữa theo nhận xét của các giáo sĩ thừa sai ngoại quốc dưới triều Nguyễn, (“Thư của các giáo sĩ thừa sai” từng được xuất bản bằng tiếng Pháp năm 1821. Nguyễn Minh Hoàng đã tiến hành dịch lại bằng tiếng Việt do NXB Văn học và Trung tâm Quốc học xuất bản năm 2013. Đây là một quyển tư liệu tập hợp những bức thư của các giáo sĩ thừa sai của Hội thừa sai Paris trong quá trình truyền đạo ở Việt Nam từ năm 1766-1786. Quyển sách gồm 2 phần. 

Phần đầu là giới thiệu sơ lược về nước Việt Nam xưa còn phần sau là tập hợp 57 bức thư của các giáo sĩ thừa sai gửi về Pháp hay Ma Cao cho người thân hay các cha bề trên trong Hội Thừa sai Paris), đã viết “Xuôi miền đồng bằng gồm cả xứ Đông Kinh, là một miền rất đông đúc, đời sống người dân nghèo nàn cơ cực vì đất không nuôi đủ được người. Ngoài ra có nhiều kẻ ăn hại chỉ có độc một nghề là đi cướp phá mùa màng, dùng vũ lực hay dùng mưu mẹo để trộm cắp ở các nhà, vu cáo để gây ra chuyện kiện tụng và làm cho người khác  phải tán gia bại sản. Ở xứ này, giàu có nhiều tiền lắm bạc là một tội. Ai cũng sẵn sàng sinh sự và hãm hại người giàu mãi cho tới lúc họ bị rơi vào cảnh nghèo nàn quẫn bách thì mới chịu thôi. Ban đêm, những người giàu không ngủ được vì còn thức để canh giữ trong nhà”.

Tư duy ghét người giàu đã tồn tại từ hàng nghìn năm, ăn sâu trong tư duy truyền đời của người Việt, từ sáng tác văn học cho đến các loại hình nghệ thuật truyền miệng đều ca ngợi hành vi cướp của nhà giàu chia cho nhà nghèo. Bất chấp không hề có sự minh bạch cho câu hỏi, người giàu làm thế nào mà giàu, người nghèo vì sao lại nghèo. Cứ thấy người giàu là ghét, là bỉ bai, là bật lên suy nghĩ chắc làm gì xấu mới giàu như vậy? Ý thức này phương hại đến sự nhìn nhận, đánh giá khách quan. Bởi người ta chỉ có thể đối thoại với ý kiến, không ai có thể đối thoại với định kiến cả.

2. Nhiều nhà báo tham dự phiên tòa ghi lại khoảnh khắc cậu con trai nhỏ của anh Minh (sinh năm 2011) ngơ ngác nhìn bố trong hoàn cảnh buồn bã ấy. Những bức ảnh này, khiến tôi ám ảnh.

Từ ngày tôi làm bố trẻ con đến nay, tôi vẫn thường nghĩ tôi sẽ giữ gìn cho con mình bằng tất cả khả năng của tôi. Giữ gìn không có nghĩa là chắt chiu của nả để lại hoặc tiền tài vật chất. Quá khó để tôi làm điều này dẫu muốn. Nên tôi luôn bù đắp cho con tôi bằng sự chính danh, bằng nỗi niềm không tủi phận. Tôi tin, làm người thành đạt thì tốt mà làm người thất bại cũng không sao. Miễn đừng khiến cha mẹ phải phiền lòng, vợ con phải hắt hiu.

Mỗi lúc thực hiện bài viết cho chuyên mục này, không khi nào lòng tôi cảm thấy vui vẻ cả, chỉ toàn ngậm ngùi. Mỗi vụ án xảy ra, không chỉ có bị cáo đứng trước tòa hay bị hại là nhận lãnh bi kịch, mà còn có cả rất nhiều người thân của họ bị cuốn vào vòng xoáy số phận nghiệt ngã ấy. Bất chấp, những người thân của họ có gây ra lỗi lầm gì đâu. 

Như lúc theo dõi vụ xét xử tại Bình Phước, không thể không xót xa cho những bậc làm cha làm mẹ, tôi viết trong nhật ký hằng ngày “Đọc thông tin về phiên tòa xét xử Dương, Tiến và Thoại ở Bình Phước, ngẫu nhiên mà thương cho cha mẹ của những kẻ ấy. Chẳng biết thế nào nữa, chỉ là mình cũng làm bố trẻ con rồi. Con dại thì cái mang, mũi dại thì lái chịu đò. Ai sinh con ra mà không đặt hết kỳ vọng của mình vào đấy. Mỗi sáng mỗi tối nhìn con ngủ, mình đều cảm thấy đời sống của mình gom cả trong nét mặt bình an của con. Tất nhiên, mình luôn muốn con mình sau này hơn người khác. Hẳn nhiên, không hơn người khác cũng được chỉ cần nên người thôi. Nên người theo nghĩa hẹp nhất, tức là không làm gì khiến người khác phiền lòng, khiến người khác lên án hay căm phẫn. Tận thẳm sâu, chỉ mong hai chữ an yên đón chờ con. Còn nếu số phận trêu ngươi, mình vẫn sẽ thương con mình bằng tất cả tình thương mà mình có được.

Thế nên, nghĩ đến cảm giác mà bố mẹ của những cá nhân ấy đang chịu đựng, xót xa khủng khiếp, họ không biết bảo vệ con họ ra sao trong hoàn cảnh này, mặc dù mình vẫn tin rằng họ luôn muốn ôm con vào lòng để thủ thỉ, vỗ về. Dẫu, cả thế giới đang chối bỏ và muốn loại trừ con của họ, bởi có ai lớn lên mà không bi bô, chập chững trong niềm hạnh phúc của cha mẹ đâu, lại có cha mẹ nào vĩnh viễn không lưu giữ ký ức tươi đẹp ấy. Làm người trọn vẹn cũng là một sự phụng hiếu rồi, phải vậy chăng?”.

Lại liên tưởng đến vụ việc của anh Võ Văn Minh, “Chấp chới tháng Chạp rồi, gió phương Nam bắt đầu phóng khoáng hơn, nắng cũng hanh khô hơn. Bụi vỉa hè phủ tràn tương tư. Tháng Chạp đầy đặn trong bóng người thân, tháng Chạp ủi an những hôm xa vắng. Tháng Chạp, ngong ngóng dõi mắt nhìn chờ dấu chân quen. Hôm nào đó, mình viết bài về vụ anh ba gác bị Cơ quan Công an Đồng Nai tạm giam vì hôi bia. Vừa viết, mình vừa khóc. Vì mình thương hai cậu bé con của anh thanh niên trót ham nhậu với hàng xóm mà nhào vào hôi bia. Anh bị tạm giam, căn nhà khốn khó ấy không có tháng Chạp, không có tết.

Mình cho rằng, hành vi của anh thanh niên không đến mức phải tạm giam. May mắn, nhiều báo cùng lên tiếng, anh được tha hôm 23 hay 24 tháng Chạp gì đó. Mình đọc báo online, vui vỡ òa.

Chiều nay, mình đọc tin thấy anh Võ Văn Minh án 7 năm tù, lòng mình cũng buồn bã như vậy. Tháng Chạp kề cận rồi, trong căn nhà ấy sẽ không có bóng dáng của người đàn ông, cậu bé tha thẩn gọi cha nửa khuya, vợ đau đáu hụt hẫng một bờ vai chồng, rồi cha mẹ già không chỗ tựa nương.

Con trai mình hỏi, “Tết sao được nghỉ hả ba?”. Mình trả lời, “Để người ta có thời gian mà thương nhau”.

Tháng Chạp này, trong căn nhà ở xã An Cư, huyện Cái Bè, tỉnh Tiền Giang sẽ chỉ có những hiu hắt ký ức và sự vụn vỡ buồn thương thôi. Đứa trẻ ấy sẽ lớn lên, bất chấp những hôm nắng mưa tủi phận, không có bố”.

3. Bất cứ ai cũng có thời khắc sai lầm trong cuộc đời này, tôi đọc điển tích có thể dẫn đến hàng nghìn cái sai của hàng nghìn hiền nhân. Nhưng, có cái sai được vỗ về, có cái sai dẫu thông cảm đến mấy cũng phải kiềm lòng mà nhìn nhận. Phải biết chấp nhận cái sai thì cá nhân mới có thể hy vọng đến sự hoàn thiện về nhân cách lẫn tinh thần.

Tính tôi xưa nay không thể nặng lời với ai được, huống hồ, trước một thân phận trót không may vướng mắc sai lầm. Nên có lẽ, bạn đọc đọc những điều vụn vặt này có lẽ sẽ đủ hiểu những điều tôi muốn hướng đến.

Sống trên đời này có phải cho mỗi mình mình đâu, còn cho cả những người thân yêu nữa.

Trách nhiệm huyết thống tưởng chừng mơ hồ nhưng lại luôn hiển hiện.

Kinh Hữu

Các tin khác

Hào quang thuê bao

Hào quang thuê bao

Khi một bức ảnh chụp tại Park Hyatt, khoang thương gia Emirates hay bàn tiệc omakase có thể được mua với giá 15.000 đồng, điều đáng ngạc nhiên không còn là việc người ta nói dối. Con người từ lâu đã nói dối về tuổi tác, gia thế, tài năng và tình yêu. Điều đáng ngạc nhiên là lần đầu tiên trong lịch sử, những lời nói dối ấy được chuẩn hóa thành sản phẩm, niêm yết giá công khai và phân phối với quy mô công nghiệp. Thị trường chỉ đơn giản đáp ứng một nhu cầu có thật: nhu cầu được nhìn thấy như một người khác.

Bảo vệ sở hữu trí tuệ - thay đổi ngành công nghiệp sáng tạo

Bảo vệ sở hữu trí tuệ - thay đổi ngành công nghiệp sáng tạo

Trong bối cảnh vi phạm bản quyền trực tuyến diễn ra với tốc độ báo động và ngày càng tinh vi, Công điện số 38/CĐ-TTg của Thủ tướng Chính phủ như một tín hiệu mạnh mẽ khẳng định tinh thần thượng tôn pháp luật và cam kết của Việt Nam trong việc siết chặt thực thi quyền sở hữu trí tuệ, với quyết tâm lập lại trật tự trên không gian số và bảo vệ môi trường sáng tạo.

World Cup phá vỡ nỗi sợ hãi ở "thủ phủ Mexico" tại Los Angeles

World Cup phá vỡ nỗi sợ hãi ở "thủ phủ Mexico" tại Los Angeles

Từ nhiều tháng nay, cộng đồng người Mexico ở Huntington Park, Los Angeles liên tục trở thành mục tiêu của các cuộc càn quét do Cơ quan Thực thi di trú và Hải quan Mỹ (ICE) thực hiện. Áp lực nặng nề này, cộng thêm tình trạng lạm phát leo thang, đã đẩy phần lớn cư dân nơi đây vào trạng thái hoảng sợ, buộc họ phải tự giam mình trong nhà và tuyệt đối né tránh các không gian công cộng. Tuy nhiên, ngày hội World Cup 2026 đã làm thay đổi hoàn toàn diện mạo và tâm lý trên các con phố chỉ trong một đêm.

Khi điện ảnh tấn công vào nỗi sợ tập thể

Khi điện ảnh tấn công vào nỗi sợ tập thể

Có lẽ, đã đến lúc chúng ta phải nói với nhau một cách thật cẩn trọng và đầy quan sát về phim kinh dị Việt Nam. Một nền điện ảnh trưởng thành phải có cả những vùng tối để bước vào. Nhưng nếu vùng tối ấy chỉ được dựng lên để khán giả giật mình, còn người làm phim thì mãn nguyện vì rạp đông, tôi bắt đầu thấy bất an. Không phải là cho một bộ phim. Mà cho cái thói quen dễ dãi đang len vào thị hiếu.

Kỳ 3: Toán Castor và chuyên án PY27

Kỳ 3: Toán Castor và chuyên án PY27

Hơn một tháng sau khi điệp viên đơn tuyến Phạm Chuyên, bí danh Ares xâm nhập miền Bắc bằng đường biển, CIA và Liên đoàn 77 quyết định cho toán gián điệp biệt kích mang biệt danh Castor nhảy dù xuống tỉnh Sơn La. Nhiệm vụ của toán là thu thập tin tức tình báo về hoạt động chuyển quân của Quân đội miền Bắc trên Quốc lộ 6 - con đường chính xuyên qua các tỉnh Tây Bắc đến Tây Nam tỉnh Sầm Nưa (Lào). Tuy nhiên, chỉ 3 ngày sau, cả 4 thành viên đều bị bắt, mở ra chuyên án PY27 của Công an miền Bắc.

Thụy Sỹ tạm tránh được “khoảnh khắc Brexit” của riêng mình

Thụy Sỹ tạm tránh được “khoảnh khắc Brexit” của riêng mình

Ngày 14/6, hơn 59% cử tri Thụy Sĩ đi bỏ phiếu cho cuộc trưng cầu dân ý về đề xuất giới hạn dân số ở mức 10 triệu người vào năm 2050. Gần 55% phản đối, 45% ủng hộ - khoảng cách đủ để ngăn một cuộc va chạm có thể định hình lại quan hệ giữa Bern và Brussels trong nhiều thập niên tới nhưng vẫn còn những bất đồng.

Cuộc chia tay với vị trí trung tâm

Cuộc chia tay với vị trí trung tâm

Một buổi chiều cuối tháng 5/2026, trên mạng xã hội xuất hiện hàng loạt dòng trạng thái của các nhà báo kỳ cựu. Có người chia sẻ lại hình ảnh những tòa soạn từng gắn bó nhiều năm, có người nhắc tên những tờ báo đã trở thành một phần ký ức của đô thị Sài Gòn, cũng có người chỉ lặng lẽ đăng một dấu chấm lửng. Những chia sẻ ngắn ngủi ấy phản ánh tâm trạng của những người đang chứng kiến một bước chuyển quan trọng của báo chí thành phố trong tiến trình sắp xếp, tinh gọn hệ thống cơ quan báo chí.

Vài nghịch lý trong báo chí hiện đại

Vài nghịch lý trong báo chí hiện đại

Trong suốt thời gian vừa qua, báo chí đã trở thành một trong những tâm điểm quan tâm của xã hội. Đầu tiên là câu chuyện sắp xếp lại các cơ quan báo, đài, truyền hình ở các địa phương. Sau đó là những thông tin về việc sẽ xử lý các vi phạm sở hữu trí tuệ trong lĩnh vực báo chí mà điển hình nhất là việc chia sẻ lại các sản phẩm báo chí trên mạng xã hội. Trước đó không lâu, chuyện “báo chí hóa mạng xã hội” cũng đã từng được nhắc tới không ít lần. Tất cả đều cho thấy đang có một dịch chuyển mang tính bước ngoặt đối với báo chí hiện đại Việt Nam hôm nay.

Sợi chỉ vô hình

Sợi chỉ vô hình

Khoảng 5 năm trước, khi bước vào ngôi nhà của một nhân vật cần khai thác cho bài báo dài của mình về chuyên đề biến đổi khí hậu, tôi không nghĩ rằng mình sẽ ám ảnh cho đến tận bây giờ.

Kỳ 2: Điệp viên Ares và Chuyên án BK63

Kỳ 2: Điệp viên Ares và Chuyên án BK63

Tháng 4/1961, sau khi huấn luyện kỹ lưỡng, điệp viên đơn tuyến Phạm Chuyên, bí danh Ares, xâm nhập miền Bắc Việt Nam bằng đường biển, mở màn chiến dịch của CIA đưa gián điệp biệt kích phá hoại miền Bắc. Theo kế hoạch, sau khoảng 1 đến 2 năm, khi đã gây dựng được cơ sở vững và guồng máy hoạt động tốt, Phạm Chuyên có thể chọn người thay thế và trở lại miền Nam. Trong trường hợp bị lộ, Chuyên rút vào rừng trốn, chờ Trung tâm đưa tàu ra đón bằng đường biển…
Nhưng Phạm Chuyên không ngờ mình lại trở thành nhân vật chính trong một chuyên án vô tiền khoáng hậu của lực lượng Công an miền Bắc.

Tôi tin Việt Nam sẽ xây dựng được một ngành công nghiệp điện ảnh thành công

Tôi tin Việt Nam sẽ xây dựng được một ngành công nghiệp điện ảnh thành công

Michael L. Gray là một người viết đã 30 năm gắn bó với Việt Nam, đang hoạt động trong lĩnh vực điện ảnh, hiện tham gia nhiều dự án cùng các hãng phim và nhà sản xuất tại TP Hồ Chí Minh. Với khán giả điện ảnh Việt Nam, Michael được biết tới qua bút danh Anh Mai, đồng biên kịch phim “Long Ruồi” – bộ phim hài hành động do Charlie Nguyễn đạo diễn, từng trở thành hiện tượng phòng vé năm 2011. Michael hiện đang hoàn thành một tập truyện ngắn bằng tiếng Việt và đồng thời tham gia phát triển nhiều dự án điện ảnh mới.
Trong cuộc trò chuyện với CTV Chuyên đề An ninh thế giới Giữa tháng - Cuối tháng, Michael L. Gray nói nhiều tới cấu trúc kịch bản điện ảnh và tương lai của điện ảnh Việt Nam trên bản đồ thế giới.

Khi yêu thương biến thành thù hận

Khi yêu thương biến thành thù hận

Đầu năm 2026, liên tiếp các vụ án mạng do ghen tuông, mâu thuẫn tình cảm xảy ra tại Tuyên Quang, Tây Ninh, Đồng Tháp, Nghệ An… để lại nhiều bi kịch đau lòng. Từ những xung đột tưởng chừng rất nhỏ, nhiều người đã trượt dài trong cơn cuồng ghen, biến yêu thương thành tội ác.

Làm sao có thể “Ta là một, là riêng, là thứ nhất”?

Làm sao có thể “Ta là một, là riêng, là thứ nhất”?

Muốn xuất bản một chương trình âm nhạc nghiêm túc, ít nhất riêng phần nhạc cần thuê nhạc sĩ phối khí, dàn nhạc giao hưởng, ban nhạc nhẹ, dàn nhạc dân tộc, ca sĩ, hợp xướng, thu âm, hậu kỳ. Nhìn cấu hình, có thể áng được tiền tỷ theo nhân lực. Dàn nhạc nhẹ có thể chỉ từ 5-10 nhạc công nhưng dàn giao hưởng thì ít cũng khoảng 80 người. Nếu cứ thế thì làng nhạc làm không hết việc. Nhưng, công nghệ đã làm thay đổi tất cả...

Nhạc sĩ trước “đôi thủ” AI

Nhạc sĩ trước “đôi thủ” AI

AI (trí tuệ nhân tạo) ngày càng ảnh hưởng sâu rộng tới mọi mặt của đời sống. Trong sáng tác âm nhạc, AI đang tạo ra những thay đổi mạnh mẽ, từ hỗ trợ nhạc sĩ viết giai điệu đến hòa âm phối khí, thể hiện tác phẩm. AI là một “cộng sự” đắc lực hay mang đến những thách thức với người làm âm nhạc và đâu là dấu ấn cá nhân trong thời đại công nghệ lên ngôi là những vấn đề nhiều người băn khoăn...

Những băn khoăn trước nguy cơ di tích văn hóa Sa Huỳnh bị biến dạng

Những băn khoăn trước nguy cơ di tích văn hóa Sa Huỳnh bị biến dạng

Hơn một thế kỷ nay, kể từ khi được phát hiện năm 1909, văn hóa Sa Huỳnh nói chung và di tích quốc gia đặc biệt Văn hóa Sa Huỳnh (Quảng Ngãi) nói riêng được các chuyên gia trong và ngoài nước đánh giá là một "trầm tích lịch sử sống". Hiện di tích khảo cổ Văn hóa Sa Huỳnh đang hướng tới là Di sản văn hóa thế giới.

Các chuyên gia nói gì về “khu đất vàng” 19 Lê Thánh Tông?

Các chuyên gia nói gì về “khu đất vàng” 19 Lê Thánh Tông?

Đề xuất di dời Trường Đại học Dược Hà Nội, Khoa Hóa học (Đại học Khoa học tự nhiên - Đại học Quốc gia Hà Nội) để chuyển không gian “Đại học Tổng hợp Hà Nội” tại 19 Lê Thánh Tông thành khu Bảo tàng Đại học thời đại Hồ Chí Minh, là một phương án có trong dự thảo đồ án quy hoạch tổng thể Thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm. Những ngày qua, thông tin này đã trở thành tâm điểm thu hút dư luận với những luồng ý kiến trái chiều...

Hành trình hồi hương của những phận người lầm lỡ

Hành trình hồi hương của những phận người lầm lỡ

“Việc nhẹ, lương cao”, “thế giới tự do”, “không cần lao động vẫn có cuộc sống sung túc, được bảo lãnh đi định cư tại các nước thứ ba như Mỹ, Canada, Australia”... Đó là những lời dụ dỗ khiến một bộ phận đồng bào dân tộc thiểu số ở Tây Nguyên tin theo và di cư bất hợp pháp sang Thái Lan mong được “đổi đời”.

Muôn vẻ sáng tác ca khúc theo “đơn đặt hàng”

Muôn vẻ sáng tác ca khúc theo “đơn đặt hàng”

Trong đời sống âm nhạc, nhiều tác phẩm ra đời theo “đơn đặt hàng” hay yêu cầu, mong muốn nào đó không phải là điều xa lạ. Nhưng vượt ra khỏi mục tiêu ban đầu, nhiều tác phẩm đã ghi dấu ấn bền vững trong lòng công chúng. Đơn đặt hàng - tưởng chừng là khuôn khổ - lại giống như chiếc khung để nhạc sĩ vẽ lên những bức tranh âm nhạc sống động và nhiều điều thú vị.

Họa sỹ Trần Đại Thắng: Bước cùng sách từ bờ sông Đà năm ấy

Họa sỹ Trần Đại Thắng: Bước cùng sách từ bờ sông Đà năm ấy

Trần Đại Thắng chưa bao giờ thực sự rời sông Đà. Dòng sông ấy vẫn lững lờ trong từng trang sách anh làm, trong mùi giấy in thoang thoảng, trong cả những đêm khuya anh ngồi viết lại chính đời mình. Từ cậu bé 6 tuổi mê mẩn ngắm những cuốn sách Nga trong một hiệu sách bên kia dòng sông Đà đến người dựng nên Đông A Books, Thắng chỉ làm một việc, giữ cho sách không trở thành một thứ thoáng qua. Cuốn "Tôi kể" dày 500 trang không phải lời kết. Chỉ là một lần nữa, anh lật giở ký ức, để xem tất cả những chi tiết nhỏ bé anh đã dành cả đời chăm chút, liệu có đủ nặng để níu lại một chút gì đó giữa dòng đời đang trôi quá vội.