Phim Tết năm 2024, xem và ngẫm

Dịp Tết (Nguyên đán) năm 2024 vừa qua, nhìn vào những phim điện ảnh Việt Nam ra rạp, ta thấy có cả thảy sáu phim, trong đó bốn phim do tư nhân sản xuất và hai phim do nhà nước đầu tư, đặt hàng. Cả bốn phim tư nhân: "Mai" (nhà sản xuất/ đạo diễn Trấn Thành), "Trà" (đạo diễn Lê Hoàng), "Sáng đèn" (đạo diễn Hoàng Tuấn Cường), và "Gặp lại chị Bầu" (đạo diễn Nhất Trung) đương nhiên đều là những phim Tết "chính danh".

Bởi hàng chục năm nay, từ khi có điện ảnh thị trường, các nhà làm phim tư nhân nhạy bén đã thừa biết rằng Tết chính là khoảng thời gian vàng để họ có thể đưa phim ra rạp mà kiếm bộn tiền. Ngã ngũ thắng thua thế nào thì chưa ai dám chắc, nhưng Tết nằm trong tính toán của họ, một sự tính toán chặt chẽ đến mức có thể khẳng định, không bộ phim tư nhân nào mà lại ra rạp vào dịp Tết theo cách ngẫu nhiên cả.

Phim Tết năm 2024, xem và ngẫm -1
“Sáng đèn” - bộ phim ra rạp dịp Tết có kịch bản gây tranh cãi.

Theo cái lý ấy thì hai bộ phim nhà nước: "Hồng Hà nữ sĩ" của nhà sản xuất Nguyễn Thị Hồng Ngát, đạo diễn Nguyễn Đức Việt, và "Đào, phở và piano" của đạo diễn Phi Tiến Sơn là những phim Tết... không "chính danh". Vì trên thực tế, cả hai phim đều được hoàn thiện khoảng cuối năm 2023, nhưng sau một buổi chiếu giới thiệu với báo chí thì... thôi, cất kho, ngẫu nhiên làm sao đúng dịp Tết Giáp Thìn (tháng 2/2024) lại có lệnh công chiếu, tất nhiên ở một cụm rạp thuộc sở hữu và quản lý của nhà nước, tức Trung tâm chiếu phim Quốc gia nằm trên đường Láng Hạ, Hà Nội. Thế là bỗng dưng chúng thành phim chiếu Tết.

Hơn nữa, cho đến tận bây giờ thì vẫn vậy thôi, phim do nhà nước đầu tư, đặt hàng, nghĩa là những bộ phim mà nhà nước chỉ quan tâm đến việc rót tiền vào khâu sản xuất - sau một quy trình duyệt kịch bản khá khắt khe - sau đó là duyệt phim, chứ không quan tâm đến việc phát hành, quảng bá phim, không quan tâm việc phim phải bán được vé để thu hồi vốn và có lãi (có chăng là mang phim ra chiếu vài buổi nhân các dịp kỷ niệm nào đó mà thôi), nên Tết thì cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Bức tranh chung là như vậy: phim tư nhân, phim nhà nước, phim Tết "chính danh" và phim Tết không "chính danh", đủ cả. Thế nhưng kết quả ra rạp của mỗi phim lại mỗi khác, cả về doanh thu phòng vé lẫn hiệu ứng tâm lý với công chúng khán giả. Đáng để nói nhất là trường hợp của hai phim: "Mai" và "Đào, phở và piano".

Với phim "Mai", kể từ ngày ra rạp (mồng 1 Tết Nguyên đán) đến trung tuần tháng 3/2024, khoảng tháng rưỡi, nó đã tung hoành ở mọi cụm rạp trên cả nước, đạt doanh thu 500 tỉ, xô đổ mọi kỷ lục phòng vé từ trước đến nay, khiến Trấn Thành có thể xứng đáng được gọi là "siêu nhà sản xuất của điện ảnh Việt Nam". Tại sao như vậy?

Vì phim "Mai" được truyền thông cực tốt, cả về mức kinh phí khổng lồ bỏ ra cũng như về tính chuyên nghiệp, bài bản của sự truyền thông cho một bộ phim. Thứ hai, vì qua các phim Tết gần đây như "Bố già" hay "Nhà bà Nữ", nói theo giọng xã hội học, Trấn Thành đã tích lũy được số vốn tư bản tượng trưng cần thiết để làm nên một cái tên thừa sức kéo khán giả nói chung phải ào ào đến rạp xem phim "Mai" của mình.

Thứ ba, vì mục đích của "Mai" là phim phòng vé, hướng đến số đông công chúng, nên Trấn Thành đã quyết liệt, bằng toàn bộ tiền bạc, kinh nghiệm và tài năng của mình để đạt được mục đích đó, và anh đã thành công. Phim "Mai" kể những câu chuyện đời thường theo một cách đầy hấp dẫn, với nhiều tình huống số phận éo le, theo đủ các cung bậc cảm xúc khiến cho đa số công chúng khán giả - như nhà biên kịch điện ảnh Đoàn Minh Tuấn nhận xét - bị cuốn đi, và họ đã thích thú được khóc được cười khi xem phim vì thấy một phần nào chính mình, diện mạo tinh thần và cuộc đời mình, ở trong đó.

Nhưng cũng chỉ thế thôi. Phim "Mai" tạo được kỷ lục phòng vé đáng mơ ước chỉ chứng tỏ rằng nó là một bộ phim thương mại đã chiến thắng một cách ngoạn mục, tại phòng vé. Còn ngoài ra, những cái gì đó thuộc về nghệ thuật cinema, những cái gì đó như sự tìm tòi một ngôn ngữ điện ảnh mới, mang đậm dấu ấn sáng tạo độc đáo, đặc sắc, thậm chí đặc dị của cá nhân đạo diễn, những cái gì đó khiến việc làm phim như một nghệ thuật có thể nhích thêm lên một chút, thì ở phim "Mai" không hề có.

Cũng chẳng nên bắt nó có, vì đó không phải mục tiêu mà nhà sản xuất/ đạo diễn đặt ra, không phải sứ mạng mà anh ta phải gánh hay thích gánh. Việc này cần được phân biệt cho rõ, không nên lẫn lộn giữa những phim như phim "Mai" của Trấn Thành với phim như "Bên trong vỏ kén vàng" của Phạm Thiên Ân, chẳng hạn.

Về phim "Đào, phở và piano" của đạo diễn Phi Tiến Sơn, thì đây lại là một trường hợp đặc biệt theo cách khác. Tôi từng có một bài viết gọi phim này là một "bí mật của văn học nghệ thuật Việt Nam hiện nay". Bởi vì, nhắc lại, nó là phim do nhà nước đặt hàng. Và như mọi phim nhà nước từ trước đến nay, ngoài việc kinh phí sản xuất khá hạn chế, nó rất ít được quan tâm để đầu tư cho khâu truyền thông, quảng bá.

Thế mà, sau vài ngày đầu im ắng, "Đào, phở và piano" chợt bùng lên dữ dội, khiến Trung tâm chiếu phim Quốc gia đã phải chiếu từ 3 buổi chiếu/ ngày tăng lên đến hơn 20 buổi chiếu/ ngày mà vẫn không đủ vé phục vụ nhu cầu khán giả. Nhà biên kịch điện ảnh Trịnh Thanh Nhã từng giả định giải thích rằng đây là do "truyền thông bản năng", nghĩa là khán giả xem phim thấy thích, thấy xúc động, nên họ tự phát lan truyền trong cộng đồng và khiến cho bộ phim có được hiệu ứng xã hội rộng lớn.

Phim Tết năm 2024, xem và ngẫm -0
Một bộ phim được nhà sản xuất công chiếu vào thời điểm vàng dịp Tết Nguyên đán.

"Đào, phở và piano", xét ở chủ đề/ đề tài, gọi là phim lịch sử, phim chiến tranh cách mạng hay phim về văn hóa truyền thống dân tộc (ở đây là phong cách/ tính cách "người Hà Nội" trong tình thế lịch sử đặc biệt) đều được. Chủ đề/ đề tài ấy, cộng thêm việc nhà làm phim không phải chịu sức ép của việc phải bán vé, theo tôi nghĩ, có khi lại là những tác nhân tích cực để nó hướng đến trở thành một phim nghệ thuật đích thực. Nhưng, bất chấp cái hiệu ứng xã hội mà nó tạo được - cũng chỉ trong việc chiếu ở phạm vi Trung tâm chiếu phim Quốc gia thôi, tôi nhấn mạnh - tôi thấy đây vẫn là một bộ phim nghệ thuật... dang dở.

Vì, thứ nhất, nó nhiều sạn về bối cảnh, trang phục, đạo cụ, những cái lỗi không nên có ở những tác phẩm điện ảnh tái hiện diện mạo một thời chiến tranh vệ quốc. Thứ hai, nó nhiều sự không khớp trong câu chuyện được kể lại: không khớp giữa các chi tiết trước/ sau trong "văn bản điện ảnh", không khớp giữa logic của hành động trong phim với logic của hiện thực lịch sử được tái hiện. Ví như: đang cảnh Hà Nội tiêu thổ kháng chiến, quân ta quân giặc đang cầm cự nhau quyết liệt thì một cô tiểu thư quay lại, nhất quyết đòi đưa cây đàn piano to tướng từ tầng trên xuống mặt đất, chuyển đi, thì để làm gì? Các anh tự vệ Thủ đô cũng chiều cô, xúm lại, ra sức đưa cây đàn xuống, có tin được không? Lính Tây thấy thế liền nã súng, nhưng không bắn người (địch quân) mà lại bắn vào cây đàn, có thể nào ngớ ngẩn đến thế? "Thâm ý" gì ở đây, trong những chi tiết... trời ơi như vậy? (Tôi nhấn mạnh: đây là một bộ phim tái hiện hiện thực lịch sử. Chứ nó mà là phim theo ngôn ngữ biểu hiện/ tượng trưng như "Bên trong vỏ kén vàng" của Phạm Thiên Ân, hay "Xuân, Hạ, Thu, Đông, rồi lại Xuân" của đạo diễn Hàn quốc nổi tiếng Kim Ki Duk, thì tôi đã không thắc mắc).

Đó là những gì mà tôi xem từ các phim chiếu rạp của Tết Giáp Thìn năm 2024. Từ cái xem ấy, ít nhất có thể rút ra hai điều.

Thứ nhất, là một tín hiệu vui ở mảng phim tư nhân. Rõ ràng đã qua rồi cái thời kỳ mà các nhà làm phim tư nhân có thể làm giả ăn thật, nhuế nhóa với những bộ phim hài nhảm, đầu tư sơ sài về mọi mặt. Hãy nhìn vào phim "Mai" của Trấn Thành. Cho dẫu không phải một phim nghệ thuật cao siêu gì, nhưng nó đúng là một sản phẩm điện ảnh chuyên nghiệp, được chăm chút đến hết mức ở mọi khâu của quá trình sản xuất và phát hành. Doanh thu phòng vé khổng lồ mà phim "Mai" đạt được là sự tưởng thưởng xứng đáng và hợp lý với nhà sản xuất biết hướng một cách mạnh mẽ vào thị trường. Nhưng còn hơn thế, nó cho người quan sát niềm tin, hy vọng về cái mà gần đây chúng ta thường nói: sức đột phá của một nền công nghiệp điện ảnh Việt Nam.

Nhưng thứ hai, lại là một băn khoăn về phim nhà nước. Từ thành công của phim "Đào, phở và piano", nhiều người kêu gọi phải thay đổi cơ chế nhà nước đầu tư đặt hàng làm phim, thay đổi cách nhà nước bắt tay với các công ty tư nhân để phát hành phim sao cho có hiệu quả. Tôi không tin lắm vào viễn cảnh này. Nên nhớ, trước đây mỗi năm nhà nước đầu tư sản xuất khoảng 5, 6 phim, nhưng 5, 6 năm nay mới chỉ có hai phim được sản xuất từ kinh phí của nhà nước. Thêm nữa, hãy nhìn số phận đáng buồn của Hãng phim truyện Việt Nam. Ai mà biết điện ảnh quốc doanh sẽ đi về đâu? Biết đâu "Đào, phở và piano" sẽ chỉ giống như ánh hồi quang cuối cùng của một dòng phim từng lừng lẫy?

Mỹ Trân

Các tin khác

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Từ hơn một thế kỷ trước, cụ Nguyễn Đình Khánh một người con của làng Lai Xá (Hà Nội) đã sớm tiếp cận nghề nhiếp ảnh, mở hiệu ảnh Khánh Ký nổi tiếng trên phố Hàng Da. Cụ đã truyền nghề cho nhiều người cùng làng, tạo nên một cộng đồng thợ ảnh đông đảo, đưa Lai Xá trở thành cái nôi của nghề nhiếp ảnh Việt Nam.

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

"Sân nhà" đã không còn là lợi thế khi một loạt phim Việt phải sớm rút khỏi phòng vé vì doanh thu thấp. Tự "nâng chuẩn" chất lượng có lẽ là con đường duy nhất nếu phim Việt muốn giữ chân khán giả trong cuộc đua khốc liệt này.

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Cuộc thi viết về “Trang sách & Mái trường” không chỉ là hoạt động chào mừng dấu mốc 70 năm của Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam mà còn là lời tri ân dành cho các thế hệ thầy cô giáo, học sinh, người làm sách và những người đã góp phần vun đắp tri thức cho đất nước.

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Trong một thế giới mà trẻ em đang bị các thiết bị điện tử chi phối mạnh mẽ như hiện nay, việc làm thế nào để trẻ em có thói quen đọc sách, có cơ hội lớn lên cùng trang sách trong những mùa hè không chỉ là nỗ lực của phụ huynh mà còn cần sự chung tay của cả cộng đồng...

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh tự bạch: "Suốt một Đời Thơ xin tự nguyện làm một phu trầm để bóc dần vỏ bọc thời gian/ giữa đời ngậm ngải tìm trầm... Nghĩa Nhân". Đây có thể xem là tuyên ngôn tinh thần cho toàn bộ hành trình thơ của Vân Anh.

Họa sĩ Nguyễn Trường Linh Khúc lãng du trong cõi mộng tàn thu

Họa sĩ Nguyễn Trường Linh Khúc lãng du trong cõi mộng tàn thu

Gặp họa sĩ Nguyễn Trường Linh tại xưởng vẽ ở phố Tân Mai, Hoàng Mai, Hà Nội, tôi bất ngờ khi thấy anh thẫn thờ ngồi trước tác phẩm "Thương nhớ đồng quê". Tôi lặng lẽ ngồi kế bên ngắm hình những tàu lá chuối bị rách tả tơi vì mưa gió. Những viền vàng trên cây lá gợi nỗi buồn tàn úa man mác.

Đào Thu Hà: Nồng nàn như đất bazan, thênh thang như gió đại ngàn

Đào Thu Hà: Nồng nàn như đất bazan, thênh thang như gió đại ngàn

Đào Thu Hà vào Hội Nhà văn Việt Nam cùng năm với tôi. Hôm đấy, chúng tôi hẹn nhau ra Hà Nội trong một sáng cuối đông. Chuyến đi ngắn ngày nhưng đầy kỉ niệm. Buổi tối, chúng tôi lang thang cùng nhau ở Hà Nội, nói về văn chương và hành trình viết lách của nhau. Hóa ra cô gái đến từ núi đồi Gia Nghĩa (thuộc Đắk-Nông cũ) này khá đa năng với rất nhiều thể loại, và gặt hái nhiều thành công từ rất sớm.

Làng gốm bên dòng Đa Nhim

Làng gốm bên dòng Đa Nhim

Theo nhánh tẻ của sông Đa Nhim, dưới chân núi Pnum Trom Ủ (thuộc xã Quảng Lập, tỉnh Lâm Đồng) có plei (buôn) Krănggọ nổi tiếng với nghề làm gốm mộc của người Churu. Theo lý giải của những người già, “Krăng” là tên ông chủ đất khi xưa, “gọ” chỉ cái nồi đất. Tên buôn làng từ thuở xa xưa đã gắn với nghề gốm.

Âm nhạc - thể thao kết nối thế giới

Âm nhạc - thể thao kết nối thế giới

Tại World Cup 2026, âm nhạc lần đầu tiên trở thành tiếng nói quan trọng, song hành cùng thể thao như ngôn ngữ chung để truyền tải thông điệp đặc biệt về tinh thần đoàn kết, sự cống hiến không ngừng và tôn vinh nhiều nền văn hóa đa dạng. Điều đó đã được phản ánh qua một bộ sưu tập nhạc nền đồ sộ cùng tham vọng biến sự kiện “thể thao vua” trở thành sân khấu giải trí hàng đầu thế giới.

Bốn xu hướng mở ra “Bản đồ Ẩm thực Tương lai” của Việt Nam

Bốn xu hướng mở ra “Bản đồ Ẩm thực tương lai” của Việt Nam

Tại Future Menus 2026, đơn vị tổ chức đã giới thiệu bốn xu hướng được dự báo sẽ dẫn đầu thị trường ẩm thực toàn cầu trong thời gian tới. Đó là những xu hướng gợi mở giúp ngành ẩm thực Việt Nam phát triển. Bởi ẩm thực là một kênh hữu hiệu để thu hút du lịch và quảng bá văn hóa Việt ra thế giới.

Chinh phục những địa hạt mới

Chinh phục những địa hạt mới

Vừa qua, bộ phim “Ốc mượn hồn” đã có màn ra mắt ấn tượng với khán giả cả nước. Không chỉ mang đến cho khán giả trải nghiệm điện ảnh mới mẻ, bộ phim còn là dấu ấn mới trên hành trình làm nghệ thuật của đạo diễn Đinh Tuấn Vũ, sau 7 năm xa màn ảnh rộng.

Gomshow có những suất diễn định kỳ tại Hà Nội là nỗ lực của cả ê kíp.

Từ vở ballet “Gat” đến câu chuyện phát triển công nghiệp văn hóa

Những chuyển động ballet đương đại hòa cùng hình ảnh chiếc mũ Gat truyền thống của Hàn Quốc trên sân khấu Nhà hát Hồ Gươm trong chương trình “Mùa Hàn Quốc 2026” gợi cho chúng ta, những khán giả Việt Nam, nhiều suy ngẫm. Đó không chỉ là một đêm diễn nghệ thuật mà là một lát cắt cho thấy cách Hàn Quốc đang kể câu chuyện văn hóa của mình với thế giới - bằng ngôn ngữ nghệ thuật hiện đại, mới mẻ, mang tính toàn cầu.

AI và sự hủy hoại của sáng tạo tự thân

AI và sự hủy hoại của sáng tạo tự thân

Nhà văn - dịch giả Trần Tiễn Cao Đăng trong nhiều bài viết và những cuộc đàm luận sâu về chủ đề lạm dụng AI trong viết sáng tạo, ông đã cảnh báo việc lạm dụng AI trong sáng tác là hành vi tự hủy hoại sự sáng tạo của người viết, đồng thời đặt ra vấn đề trách nhiệm của tác giả, biên tập và các thiết chế văn học trước làn sóng “chữ nghĩa AI” đang lan rộng. Nhà thơ Nguyễn Bích Hạnh cũng có nhiều ý kiến sâu sắc về vấn nạn sáng tạo văn chương lạm dụng AI. Văn nghệ Công an đã có cuộc trò chuyện ngắn với nhà văn Trần Tiễn Cao Đăng và nhà thơ Nguyễn Bích Hạnh về chủ đề này.

LHP Cannes 2026: Vệt vàng son của Cành cọ vàng

LHP Cannes 2026: Vệt vàng son của Cành cọ vàng

Sau một tuần tranh giải căng thẳng, cuối tuần qua, “Fjord” của nhà làm phim Romania Cristian Mungiu đã chính thức trở thành tác phẩm tiếp theo đoạt giải Cành cọ vàng danh giá tại LHP Cannes 2026. Càng đặc biệt hơn khi đây không phải thành công riêng lẻ, mà qua đó cho thấy chuỗi thành tích đặc biệt của đạo diễn này, nữ diễn viên chính Renate Reinsve lẫn nhà phân phối phim NEON.

Sân khấu cho thiếu nhi 2026: Những bước chuyển mình

Sân khấu cho thiếu nhi 2026: Những bước chuyển mình

Có thể nói, sân khấu kịch thiếu nhi 2026 đang có những bước chuyển mình mạnh mẽ để bắt nhịp với xu hướng nghe nhìn của thời đại. Bên cạnh những kịch mục đa dạng như nhạc kịch, tạp kỹ, năm nay, sân khấu hè còn có sự tham gia của các loại hình nghệ thuật truyền thống như múa rối, tuồng, chèo, với sự kết hợp giữa công nghệ và di sản.

Yêu miền quê sinh thành

Yêu miền quê sinh thành

“Hãy xem rất nhiều phim tài liệu, ký sự và hãy đọc các truyện ngắn, hoặc hãy nhìn vào những tác phẩm ảnh nghệ thuật với phong cách “đời thường” của nhà báo, đạo diễn Phùng Tùng Thiện, ta có thể thấu cảm được sự tài hoa của tác giả, và niềm xúc cảm về tình đất, tình người”. Đó là lời giới thiệu của ông Lê Minh Hoan, nguyên Phó Chủ tịch Quốc hội, nguyên Bí thư Tỉnh ủy Đồng Tháp trên Tạp chí Văn nghệ Đồng Tháp tháng 11/2025 về nhà báo, đạo diễn đa tài Phùng Thùng Thiện.

Chọn diễn viên cho vai diễn nguyên mẫu: Kỳ công chọn mặt gửi vàng

Chọn diễn viên cho vai diễn nguyên mẫu: Kỳ công chọn mặt gửi vàng

Mặc dù đã sắp khởi quay nhưng ê kíp sản xuất phim “Đất đỏ” vẫn chưa tìm được diễn viên ưng ý để đảm nhiệm vai nhân vật nữ anh hùng Võ Thị Sáu. Với những bộ phim tái hiện những câu chuyện có thật, việc lựa chọn diễn viên cho các vai diễn có nguyên mẫu ngoài đời luôn là một thử thách không nhỏ với nhà sản xuất. Phía sau thành công của một bộ phim là bài toán khó mang tên “chọn đúng diễn viên”.