“Ông phó cả ngựa” và phẩm hạnh sáng tạo của người “phu chữ”

Nhà thơ Lê Đạt từng “trộm nghĩ”: “Hành động yêu nước nghiêm túc nhất của một công dân, với tư cách người làm thơ, là cúc cung tận tụy bảo vệ và mở mang bờ cõi chữ của dân tộc mình”. Nghĩa là, trách nhiệm của “phu chữ” không dừng ở trang bản thảo. Nó lan ra đời sống, như một sự gìn giữ tinh hoa tiếng Việt, một nhắc nhở con người biết sống tinh tế hơn với ngôn từ hằng ngày.

Bậc phó cả
dễ ít nhiều
Tạo hóa
cùng cánh thợ

           (Ông phó cả ngựa - Lê Đạt)

Có những con giáp dường như rất tương thích với bản thể của văn chương. Năm con ngựa, chẳng hạn, là dịp thuận để nhắc về sức kéo, khát vọng lao động và tinh thần phi nước đại - những yếu tính của hoạt động sáng tạo thi ca. Nhưng dưới con mắt của người “thợ chữ”, con ngựa còn là biểu tượng của chữ nghĩa: một sinh thể vừa hoang dại vừa tiềm ẩn năng lượng sáng tạo mà người thợ phải rèn, phải thuần và phải cưỡi để chở những ý niệm mới.

ld1.jpg -1
Nhà thơ Lê Đạt.

Đọc kỹ mấy câu thơ trên của Lê Đạt, ta thấy ẩn chứa quan niệm sâu sắc: làm thơ là cùng tạo hóa tham dự vào hành vi sáng tạo. Nhà thơ không thể sáng tạo thế giới vật chất, nhưng có thể sáng tạo thế giới của lời, nơi mà hiện thực được tái cấu trúc bằng tưởng tượng.

Trong hệ hình tượng ấy, nhà thơ hiện lên trước hết như một “phu chữ” - một danh xưng khiêm cung nhưng đầy tự chủ. Đó là người lao động bằng ngôn từ, từ chối thân phận kẻ thụ động thả trôi cảm xúc, để bền bỉ rèn vần, rèn nhịp, rèn nghĩa. Tư thế “phu chữ” không phải là sự tự hạ, mà là một kiêu hãnh nghề nghiệp, một cam kết trọn vẹn với tiếng Việt. Làm thơ, với nhà thơ Lê Đạt, là một nghề chơi lắm công phu, đòi hỏi tay nghề vững vàng, thời gian nghiền ngẫm, và sự “tung vó” quyết liệt đường trường trong sáng tạo.

“Phó cả” gợi người thợ giỏi, “ngựa” gợi chuyển động, năng lượng và tự do. Khi đặt hai hình ảnh ấy cạnh nhau, nhà thơ Lê Đạt tạo nên một ẩn dụ đầy sức gợi: người làm thơ phải đủ nghề để điều khiển chữ, để biến chữ thành con ngựa chuyên chở tâm tưởng, chứ không bị chữ kéo đi.

Cũng vì thế, hình ảnh “ông phó cả ngựa” là một tuyên ngôn nghề nghiệp: làm thơ là rèn, là cưỡi, là làm chủ, là dấn thân. Nếu coi văn chương là một nghề, thì mỗi bài thơ là một sản phẩm được làm ra bằng lao động, chứ không phải món quà của ngẫu hứng. Lao động ấy có thể âm thầm như người thợ bạc chạm từng họa tiết, hoặc dữ dội như người rèn nung sắt. Ở cả hai thái cực, phẩm giá nghề không nằm ở vẻ ngoài bóng bẩy, mà ở chỗ người thợ đã làm việc trung thực với tay nghề và khối óc của mình.

Nhà thơ vì thế không chỉ “cảm” mà còn “làm”. Giữa hai chữ ấy là một vực sâu của kỷ luật thép lao động sáng tạo: nhà thơ phải chủ động "gọi" cảm hứng đến, chứ không chấp nhận thụ động chờ đợi sự ban phát của ngẫu hứng. Chủ thể sáng tạo là người hiểu rằng cái đẹp của ngôn từ không phải là sản phẩm của sự ăn may, mà là kết quả của khổ luyện. “Chữ bầu lên nhà thơ” - “phu chữ” Lê Đạt từng xác quyết như thế.

Nhà văn García Márquez từng nói: “Viết cũng khổ ngang với việc đóng một cái bàn... Cả hai nghề đều là lao động nhọc nhằn”. Câu nói ấy như soi vào nghề thơ: đằng sau sự lung linh của ngôn từ là mồ hôi, là kỷ luật, là tay nghề.

Người làm thơ biết rằng chữ luôn tiềm ẩn nguy cơ phản bội mình: nó dễ dàng trở nên cũ kỹ, sáo rỗng, sến sẩm, hoặc bị tự động hóa. Công việc của người “phó cả” là lắng nghe tiếng thở của chữ, để đánh thức lại sự tươi nguyên của ngôn ngữ.

Thơ đích thực không phải là chỗ trưng bày cảm xúc, mà là nơi thử thách tư tưởng và lao động thẩm mỹ. Một trong những căn bệnh của thời hiện đại là sự nở rộ của “thơ dễ dãi”: những vần điệu nhanh, những cảm xúc “dễ thương”, những tán tụng mòn sáo. Khi nhà thơ tự cho phép mình dễ dãi, họ đã bước ra khỏi hàng ngũ những “phu chữ”.

24dfbf89ecf262ac3be3.jpg -0
Một số tác phẩm của nhà thơ Lê Đạt.

Nhà thơ Lê Đạt từng nói: “Mỗi công dân có một dạng vân tay. Mỗi nhà thơ thứ thiệt cũng có một dạng vân chữ. Trộn không lẫn”. Câu nói ấy khẳng định bản lĩnh nghề nghiệp: thứ “vân chữ” riêng chính là dấu ấn của lao động sáng tạo nghiêm cẩn. Nhà văn Toni Morrison cũng từng nói điều tương tự: “Có những tác giả mà tác phẩm của họ, ngoài họ ra, không thể có ai khác viết được... Cái tôi của họ áp đặt vào tác phẩm là độc nhất vô nhị”. Hai tư tưởng gặp nhau ở một điểm: lao động nghệ thuật chân chính tạo nên phong cách cá nhân, cá tính sáng tạo độc đáo, đơn nhất, không thể sao chép.

Phẩm hạnh nghề nghiệp, do đó, không nằm ở chỗ được khen, mà ở khả năng biết từ chối: từ chối lối mòn, từ chối những câu thơ đèm đẹp, từ chối cả sự tung hô ngắn hạn. Nhà thơ người Mexico Octavio Paz (Nobel văn chương 1990) khẳng định: “Cuộc phiêu lưu thi ca nào cũng riêng biệt, mỗi nhà thơ đã gieo một thảo mộc khác nhau trong khu rừng kỳ diệu của những loài cây biết nói”.

Phải, người “phu chữ” vì thế cần chấp nhận cô đơn như một tất yếu nghề nghiệp. Giống như người thợ bạc im lặng ngồi giữa đêm, nghe từng tiếng búa đập vào kim loại, nhà thơ nghe từng chữ gõ vang trong nếp gấp vỏ não. Mỗi chữ sai là một nhát đục hỏng vào bức tượng; mỗi chữ đúng là một phát sáng. Nhà thơ người Mỹ Sylvia Plath từng nói: “Viết một bài thơ là một sự trải nghiệm vô cùng tráng lệ”. Đúng vậy, nhưng để có được sự “tráng lệ” ấy, phải đi qua vô vàn khổ luyện và tĩnh lặng.

Lao động nghệ thuật không chỉ tạo nên cái đẹp riêng, mà còn mở rộng biên giới của ngôn ngữ dân tộc. Nhà thơ Trần Dần từng phát biểu: “Làm thơ tức là làm tiếng Việt”. Mỗi người viết nghiêm cẩn đều góp phần làm phong phú thêm tiết tấu, âm vang và cảm giác của tiếng mẹ đẻ. Khi nhà thơ tìm ra một cách nói mới, anh ta đã mở thêm một lối nghĩ mới cho cộng đồng.

Nhà thơ Lê Đạt từng “trộm nghĩ”: “Hành động yêu nước nghiêm túc nhất của một công dân, với tư cách người làm thơ, là cúc cung tận tụy bảo vệ và mở mang bờ cõi chữ của dân tộc mình”. Nghĩa là, trách nhiệm của “phu chữ” không dừng ở trang bản thảo. Nó lan ra đời sống, như một sự gìn giữ tinh hoa tiếng Việt, một nhắc nhở con người biết sống tinh tế hơn với ngôn từ hằng ngày.

Một xã hội có nhiều người làm nghề chữ tận tụy sẽ có một ngôn ngữ lành mạnh, ít bị méo mó bởi vội vã và hời hợt.

Giữa thời đại mạng xã hội, khi ai cũng có thể “làm thơ” bằng vài dòng ngắn, chữ nghĩa dễ bị mòn bởi tốc độ. Trong dòng chảy ấy, người “phu chữ” càng phải giữ vai trò người gác đền của ngôn ngữ. Họ không chỉ viết cho mình, mà viết cho tương lai của tiếng Việt. Lao động chữ là hành trình học lại tiếng mẹ đẻ. Học để thấy sự kỳ diệu của từ, để biết kính trọng lời nói, để không nói dối bằng chữ. Cái đẹp của thơ, rốt cùng, nằm ở sự tự nhiên chân thành: với cảm xúc, tư duy và chữ.

Nhà thơ Lê Đạt phát biểu: "Văn chương rất cần các thể nghiệm để tấn công vào các biên giới. Đó là con đường sáng tạo mà thời nào cũng đặt ra”; "Làm thơ là chấp nhận thân phận của một Nữ Oa đội đá vá trời... làm một lao dịch quá khổ, không biết đâu là kết thúc. Đó là nghiệp của một lực sĩ chạy đường trường vô hạn. Một nhà thơ toại nguyện là một nhà thơ chết".

Ngựa là biểu tượng của tự do, nhưng cũng là phép thử bản lĩnh điều khiển. Nhà thơ, như người cưỡi ngựa, không thể buông cương. Anh ta cần tốc độ, nhưng phải biết dừng; cần bứt phá, nhưng phải biết quay đầu. Mọi cách tân trong nghệ thuật đều phải đi kèm ý thức nghề nghiệp. Không có nghề, tự do sẽ hóa hỗn loạn.

Thơ đích thực là tự do có kỷ luật: kỷ luật của tư duy, cảm xúc và chữ nghĩa. Thơ cần “lạ hóa”, nhưng không được phép xa lạ hóa con người. Khi Lê Đạt tự nhận là “phu chữ”, đó không phải lời than, mà là tuyên ngôn tự do trong khuôn khổ. Tự do ấy không phải sự buông thả, mà là dấn thân có trách nhiệm, là "sống chữ” đến tận cùng.

Trên cánh đồng chữ, ngựa vẫn phi, qua những khung cảnh mòn cũ, qua thói quen đọc, để mở ra những khả thể mới. Người “phu chữ” là người đồng hành, biết giữ cương khi cần và biết buông lúc nên buông. Làm thơ là một nghề, và nghề ấy đòi hỏi phẩm hạnh: tận tâm tận lực với chữ, kiên nhẫn với quá trình, can đảm với cách tân, đổi mới.

Năm mới Bính Ngọ, khi người ta càng nói nhiều đến vận động, sức mạnh và khát vọng vươn mình, phi nước đại…, có thể nghĩ đến nhà thơ như một kỵ sĩ trên cánh đồng chữ: dấn thân, kiêu hãnh, có lương tâm nghề nghiệp. Mỗi bài thơ hay là một cú phi thành công: ngựa và người hợp nhất trong một nhịp.

Hoàng Đăng Khoa

Các tin khác

Một số tác phẩm của hoạ sĩ Bùi Xuân Phái đã được sử dụng trong nhiều sản phẩm âm nhạc.

Bản quyền tác phẩm hội họa trong sáng tạo đương đại

Mới đây, việc ê-kíp sản xuất MV của ca sĩ Sơn Tùng M-TP sử dụng hình ảnh tác phẩm “Tàn Chỉ” của họa sĩ Lệ Giang không xin phép, cũng như nhiều sản phẩm nghệ thuật, quảng cáo, điện ảnh từng khai thác tranh của các họa sĩ đã đặt ra câu hỏi: Sử dụng tác phẩm hội họa trong sáng tạo nghệ thuật như thế nào, đâu là ranh giới giữa cảm hứng sáng tạo và hành vi xâm phạm bản quyền?

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Từ hơn một thế kỷ trước, cụ Nguyễn Đình Khánh một người con của làng Lai Xá (Hà Nội) đã sớm tiếp cận nghề nhiếp ảnh, mở hiệu ảnh Khánh Ký nổi tiếng trên phố Hàng Da. Cụ đã truyền nghề cho nhiều người cùng làng, tạo nên một cộng đồng thợ ảnh đông đảo, đưa Lai Xá trở thành cái nôi của nghề nhiếp ảnh Việt Nam.

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

"Sân nhà" đã không còn là lợi thế khi một loạt phim Việt phải sớm rút khỏi phòng vé vì doanh thu thấp. Tự "nâng chuẩn" chất lượng có lẽ là con đường duy nhất nếu phim Việt muốn giữ chân khán giả trong cuộc đua khốc liệt này.

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Cuộc thi viết về “Trang sách & Mái trường” không chỉ là hoạt động chào mừng dấu mốc 70 năm của Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam mà còn là lời tri ân dành cho các thế hệ thầy cô giáo, học sinh, người làm sách và những người đã góp phần vun đắp tri thức cho đất nước.

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Trong một thế giới mà trẻ em đang bị các thiết bị điện tử chi phối mạnh mẽ như hiện nay, việc làm thế nào để trẻ em có thói quen đọc sách, có cơ hội lớn lên cùng trang sách trong những mùa hè không chỉ là nỗ lực của phụ huynh mà còn cần sự chung tay của cả cộng đồng...

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh tự bạch: "Suốt một Đời Thơ xin tự nguyện làm một phu trầm để bóc dần vỏ bọc thời gian/ giữa đời ngậm ngải tìm trầm... Nghĩa Nhân". Đây có thể xem là tuyên ngôn tinh thần cho toàn bộ hành trình thơ của Vân Anh.

Họa sĩ Nguyễn Trường Linh Khúc lãng du trong cõi mộng tàn thu

Họa sĩ Nguyễn Trường Linh Khúc lãng du trong cõi mộng tàn thu

Gặp họa sĩ Nguyễn Trường Linh tại xưởng vẽ ở phố Tân Mai, Hoàng Mai, Hà Nội, tôi bất ngờ khi thấy anh thẫn thờ ngồi trước tác phẩm "Thương nhớ đồng quê". Tôi lặng lẽ ngồi kế bên ngắm hình những tàu lá chuối bị rách tả tơi vì mưa gió. Những viền vàng trên cây lá gợi nỗi buồn tàn úa man mác.

Đào Thu Hà: Nồng nàn như đất bazan, thênh thang như gió đại ngàn

Đào Thu Hà: Nồng nàn như đất bazan, thênh thang như gió đại ngàn

Đào Thu Hà vào Hội Nhà văn Việt Nam cùng năm với tôi. Hôm đấy, chúng tôi hẹn nhau ra Hà Nội trong một sáng cuối đông. Chuyến đi ngắn ngày nhưng đầy kỉ niệm. Buổi tối, chúng tôi lang thang cùng nhau ở Hà Nội, nói về văn chương và hành trình viết lách của nhau. Hóa ra cô gái đến từ núi đồi Gia Nghĩa (thuộc Đắk-Nông cũ) này khá đa năng với rất nhiều thể loại, và gặt hái nhiều thành công từ rất sớm.

Làng gốm bên dòng Đa Nhim

Làng gốm bên dòng Đa Nhim

Theo nhánh tẻ của sông Đa Nhim, dưới chân núi Pnum Trom Ủ (thuộc xã Quảng Lập, tỉnh Lâm Đồng) có plei (buôn) Krănggọ nổi tiếng với nghề làm gốm mộc của người Churu. Theo lý giải của những người già, “Krăng” là tên ông chủ đất khi xưa, “gọ” chỉ cái nồi đất. Tên buôn làng từ thuở xa xưa đã gắn với nghề gốm.

Âm nhạc - thể thao kết nối thế giới

Âm nhạc - thể thao kết nối thế giới

Tại World Cup 2026, âm nhạc lần đầu tiên trở thành tiếng nói quan trọng, song hành cùng thể thao như ngôn ngữ chung để truyền tải thông điệp đặc biệt về tinh thần đoàn kết, sự cống hiến không ngừng và tôn vinh nhiều nền văn hóa đa dạng. Điều đó đã được phản ánh qua một bộ sưu tập nhạc nền đồ sộ cùng tham vọng biến sự kiện “thể thao vua” trở thành sân khấu giải trí hàng đầu thế giới.

Bốn xu hướng mở ra “Bản đồ Ẩm thực Tương lai” của Việt Nam

Bốn xu hướng mở ra “Bản đồ Ẩm thực tương lai” của Việt Nam

Tại Future Menus 2026, đơn vị tổ chức đã giới thiệu bốn xu hướng được dự báo sẽ dẫn đầu thị trường ẩm thực toàn cầu trong thời gian tới. Đó là những xu hướng gợi mở giúp ngành ẩm thực Việt Nam phát triển. Bởi ẩm thực là một kênh hữu hiệu để thu hút du lịch và quảng bá văn hóa Việt ra thế giới.

Chinh phục những địa hạt mới

Chinh phục những địa hạt mới

Vừa qua, bộ phim “Ốc mượn hồn” đã có màn ra mắt ấn tượng với khán giả cả nước. Không chỉ mang đến cho khán giả trải nghiệm điện ảnh mới mẻ, bộ phim còn là dấu ấn mới trên hành trình làm nghệ thuật của đạo diễn Đinh Tuấn Vũ, sau 7 năm xa màn ảnh rộng.

Gomshow có những suất diễn định kỳ tại Hà Nội là nỗ lực của cả ê kíp.

Từ vở ballet “Gat” đến câu chuyện phát triển công nghiệp văn hóa

Những chuyển động ballet đương đại hòa cùng hình ảnh chiếc mũ Gat truyền thống của Hàn Quốc trên sân khấu Nhà hát Hồ Gươm trong chương trình “Mùa Hàn Quốc 2026” gợi cho chúng ta, những khán giả Việt Nam, nhiều suy ngẫm. Đó không chỉ là một đêm diễn nghệ thuật mà là một lát cắt cho thấy cách Hàn Quốc đang kể câu chuyện văn hóa của mình với thế giới - bằng ngôn ngữ nghệ thuật hiện đại, mới mẻ, mang tính toàn cầu.

AI và sự hủy hoại của sáng tạo tự thân

AI và sự hủy hoại của sáng tạo tự thân

Nhà văn - dịch giả Trần Tiễn Cao Đăng trong nhiều bài viết và những cuộc đàm luận sâu về chủ đề lạm dụng AI trong viết sáng tạo, ông đã cảnh báo việc lạm dụng AI trong sáng tác là hành vi tự hủy hoại sự sáng tạo của người viết, đồng thời đặt ra vấn đề trách nhiệm của tác giả, biên tập và các thiết chế văn học trước làn sóng “chữ nghĩa AI” đang lan rộng. Nhà thơ Nguyễn Bích Hạnh cũng có nhiều ý kiến sâu sắc về vấn nạn sáng tạo văn chương lạm dụng AI. Văn nghệ Công an đã có cuộc trò chuyện ngắn với nhà văn Trần Tiễn Cao Đăng và nhà thơ Nguyễn Bích Hạnh về chủ đề này.

LHP Cannes 2026: Vệt vàng son của Cành cọ vàng

LHP Cannes 2026: Vệt vàng son của Cành cọ vàng

Sau một tuần tranh giải căng thẳng, cuối tuần qua, “Fjord” của nhà làm phim Romania Cristian Mungiu đã chính thức trở thành tác phẩm tiếp theo đoạt giải Cành cọ vàng danh giá tại LHP Cannes 2026. Càng đặc biệt hơn khi đây không phải thành công riêng lẻ, mà qua đó cho thấy chuỗi thành tích đặc biệt của đạo diễn này, nữ diễn viên chính Renate Reinsve lẫn nhà phân phối phim NEON.

Sân khấu cho thiếu nhi 2026: Những bước chuyển mình

Sân khấu cho thiếu nhi 2026: Những bước chuyển mình

Có thể nói, sân khấu kịch thiếu nhi 2026 đang có những bước chuyển mình mạnh mẽ để bắt nhịp với xu hướng nghe nhìn của thời đại. Bên cạnh những kịch mục đa dạng như nhạc kịch, tạp kỹ, năm nay, sân khấu hè còn có sự tham gia của các loại hình nghệ thuật truyền thống như múa rối, tuồng, chèo, với sự kết hợp giữa công nghệ và di sản.

Yêu miền quê sinh thành

Yêu miền quê sinh thành

“Hãy xem rất nhiều phim tài liệu, ký sự và hãy đọc các truyện ngắn, hoặc hãy nhìn vào những tác phẩm ảnh nghệ thuật với phong cách “đời thường” của nhà báo, đạo diễn Phùng Tùng Thiện, ta có thể thấu cảm được sự tài hoa của tác giả, và niềm xúc cảm về tình đất, tình người”. Đó là lời giới thiệu của ông Lê Minh Hoan, nguyên Phó Chủ tịch Quốc hội, nguyên Bí thư Tỉnh ủy Đồng Tháp trên Tạp chí Văn nghệ Đồng Tháp tháng 11/2025 về nhà báo, đạo diễn đa tài Phùng Thùng Thiện.