Những người thầy của tôi

Dù không phải là, hoặc ít ra, không tự nhận mình là người duy tâm chủ nghĩa, nhưng đôi lúc tôi vẫn cứ tin rằng số phận của mỗi con người dường như đều đã được một bàn tay vô hình đầy quyền năng nào đó sắp đặt sẵn.

Rằng đến những giai đoạn ấy, đến những khoảng ấy của cuộc đời, ắt sẽ phải xảy ra những chuyện thế này thế này, và rồi, chẳng cần biết ý chí chủ quan của anh vốn là gì, anh sẽ đi con đường mà số phận bắt anh phải đi, trở thành cái mà nó muốn anh phải trở thành - như không thể nào khác được.

Những khúc rẽ quan trọng trong đời như vậy có lẽ thường được đánh dấu bằng một sự gặp gỡ, hiểu theo cả hai phương diện: gặp gỡ một con người bằng xương bằng thịt và gặp gỡ một con người qua sự lan truyền tư tưởng và tình cảm của người ấy. Với tôi, đứa trẻ sinh ra trong một gia đình tiểu thị dân ở “cái thành phố ăn nằm với biển/ đẻ ra toàn những lớp cần lao”, nay đang tập tễnh bước vào đường văn chương, nếu được phép “tiểu kết” về phần đời đã qua của mình, tôi sẽ nói rằng những cuộc gặp gỡ quan trọng nhất với tôi là gặp gỡ những người thầy.

Khác với nhân vật bà tiến sỹ triết học trong truyện ngắn nổi tiếng “Người thầy đầu tiên” của nhà văn Xôviết Aimatov, “người thầy đầu tiên” đến với tôi khá muộn, khi tôi học cấp III. Đó là thầy giáo dạy văn, tên Hà Thúc Chỉ. Trong buổi giới thiệu thầy trước cả lớp, cô chủ nhiệm có nói thầy còn là một nhà thơ, bút danh Thúc Hà. Với bọn học trò học chẹt chúng tôi lúc ấy, đa phần con cái nhà công nhân hoặc buôn bán vặt, nghĩa là đã sớm được tiêm nhiễm cái lối suy nghĩ sặc mùi thực dụng trong đầu, thì “nhà thơ”, điều đó đồng nghĩa với sự bất bình thường, trên mây, lơ mơ, hâm hâm, gàn dở. Và quả thực, sau đó chúng tôi nhất loạt gọi thầy là thầy Chỉ “hâm” (lếu láo thay).

Thầy luôn đến trường với trang phục rất lịch sự: quần bao giờ cũng là thẳng li, giày da bóng loáng, áo sơ-mi ngắn tay thì bỏ ngoài quần, áo sơ-mi dài tay thì “đóng thùng”, cài măng-séc cẩn thận. Giờ giải lao giữa hai tiết học, thầy thường ngồi quán nước của một thầy giáo dạy thể dục trong trường, uống chén rượu trắng, hút thuốc lào, đọc Kiều và tán Kiều say sưa trong mù mịt khói thuốc lào Tiên Lãng (loại có in hình con gà trống ngoài bao ni-lông). Bọn học trò chúng tôi cứ há miệng mà nghe. Thích đấy, nhưng sau lại kháo nhau: đúng là ông hâm, thơ với chả thẩn.

Thế rồi, bằng một sự hóng hớt nào đấy, có đứa “phát hiện” rằng thầy Chỉ trước kia từng “dính” vào Nhân văn giai phẩm, bị kỷ luật, nên bây giờ sinh bất mãn, gàn, hâm. Chao ôi là cái thuở đầu xanh tuổi trẻ. Ngày ấy chúng tôi nào biết Nhân văn giai phẩm là cái gì, thậm chí đến bây giờ khối đứa trong bọn vẫn mù tịt, chỉ mang máng nó như một thứ hàng... quốc cấm, “dính” vào nghĩa là tội phạm, thế thôi. Thế thôi, nhưng cũng đủ để có đứa sinh nhờn. Trốn học là chuyện như cơm bữa; khi bị thầy kỷ luật, nó trả thù bằng cách lén vẩy mực vào lưng chiếc áo veston màu cafe sữa mà thầy hay mặc (mong hương hồn thầy bỏ quá cho đứa học trò hỗn hào nghịch dại).

Về sau này, do tính chất công việc, tôi mới biết rằng thầy giáo dạy văn hồi cấp III của mình từng là sinh viên Văn khoa trường Sư phạm khóa đầu tiên, đồng khóa với dịch giả, nhà ngôn ngữ học lừng danh Cao Xuân Hạo (cái thông tin về vụ Nhân văn từ đó mà có chăng, thú thực là đến bây giờ tôi cũng không rõ chuyện này?). Thêm nữa, tôi biết rằng với bút danh Thúc Hà, thầy chính là tác giả của bài thơ dài “Chờ con má nhé”, tác phẩm đoạt giải Nhất cuộc thi thơ thanh niên quốc tế tổ chức tại Ba Lan vào cuối những năm 1950. Bài thơ viết theo thể song thất lục bát, đại loại diễn tả tâm trạng của một người thanh niên miền Nam ra Bắc tập kết: nhớ má, thương quê, khát khao mong ngày đất nước hoàn toàn thống nhất. Khách quan mà nói, bài thơ không thật xuất sắc. Nhưng lúc ấy Việt Nam đang là tâm điểm trong sự chú ý của dư luận quốc tế, là tiền đồn chống đế quốc của các nước thuộc phe xã hội chủ nghĩa, vì thế mà bài thơ được ưu ái hơn chăng? Dẫu sao chăng nữa, đó là những chuyện tôi biết về sau. Còn lúc đang học thầy, xảy ra một việc mà suốt đời tôi sẽ không thể quên được. Số là, để kiểm tra năng lực của học sinh, thầy cho chúng tôi làm bài bình luận tự do về một tác phẩm văn học bất kỳ mà mình yêu thích. Tôi chọn bài “Nam quốc sơn hà” và dành rất nhiều chữ để phân tích về từ “đế” trong bài (khi ấy, tôi đang mê mẩn với truyện Tàu và bỏ ra khá nhiều công để tìm hiểu thế nào là “đế”, “vương”, “công”, “bá”). Lúc thầy trả bài, tôi đọc thấy ở phần “nhận xét của giáo viên” sáu chữ: “Em cần viết say hơn nữa”. Sáu chữ ấy nhảy múa trong đầu tôi đến tận bây giờ. Không rõ đã có giáo viên phổ thông nào nhận xét bài văn của học sinh theo cách rất nghệ sỹ như vậy hay chưa? Về phần mình, khỏi phải nói là tôi sung sướng đến mức nào. Sáu chữ của thầy Chỉ với tôi là tất cả: là lời khen, là sự công nhận, là khuyến khích và chỉ bảo. Tình yêu với văn chương có lẽ được nhen nhóm trong tôi bắt đầu từ khi đó.

1.jpg -0
Ảnh: L.G

Hết cấp III, tôi trở thành sinh viên khoa Văn trường Đại học Tổng hợp Hà Nội. Năm thứ nhất qua đi chẳng để lại ấn tượng gì đáng kể. Đến năm thứ hai, tôi được gặp “thầy tôi”, người thầy mà sau này tôi gọi bằng chú, một cách thân mật, người thầy mà giữa mấy thằng cựu sinh viên với nhau, chúng tôi sẽ gọi bằng “sư phụ”, hoặc “cụ”, theo kiểu rất... gia đình chủ nghĩa. Không nhớ rõ cái buổi đầu tiên gặp mặt ấy là sáng hay chiều, trời nắng hay mưa. Chỉ nhớ một người đàn ông trung niên đậm người, mái tóc muối nhiều hơn tiêu, bước vào lớp và tự giới thiệu rằng ông sẽ phụ trách lên lớp phần Văn học Việt Nam trung cận đại. Đó là thầy tôi, vừa mới từ Nga về.

Giọng thầy trầm, khàn, rất khó nghe (và khối đứa đã lẻn ra cửa sau, chuồn khỏi lớp, để khỏi phải căng tai ra nghe). Đã vậy, thầy lại có kiểu giảng bài chừng như không cần biết tới cái khổ trả bài của đám sinh viên quen thói học vẹt, đám sinh viên mà thầy nói gì cũng ghi chép kín vở, đến lúc thi lại tuồn tuột lôi ra. Nghĩa là bài giảng của thầy rất mênh mông và rất miên man, chuyện nọ dắt dây sang chuyện kia. Đang nói về Nho gia lại quàng sang Pháp gia, đang ở Trung Hoa lại nhảy sang Hy Lạp La Mã cổ đại hoặc Châu Âu thế kỷ Ánh sáng, đang đọc thơ Lý Bạch lại chuyển thành trích dẫn Goethe. Khổng Tử và Hegel, Hàn Phi Tử và Machiavelli đụng đầu nhau ầm ầm trong chuỗi diễn ngôn trầm khàn của thầy.

Nhiều đứa bạn cùng lớp bảo: nghe thầy giảng, chúng như bị ném giữa biển khơi vậy, mờ mịt, chẳng biết đâu là bờ để bơi vào. Nhưng mà tôi thích. Và thích nhất là những tư tưởng “trái khoáy” của thầy, những phát lộ sự thực như nó vốn có, chứ không phải thứ sự thực mà từ trước tới giờ chúng tôi vẫn được dạy phải xem là thiên kinh địa nghĩa. Một tình cảm kính phục và không khỏi mang màu sắc sùng bái đối với thầy đã ăn vào đầu óc tôi lúc ấy. Đến mức, khi làm luận văn tốt nghiệp, tôi nằng nặc xin được thầy hướng dẫn. Bốn tháng làm luận văn tốt nghiệp, xét ra không phải nhiều, nhưng có lẽ tôi đã học được vài điều tối quan trọng đối với người làm nghề, từ thầy. Một, phải tìm kiếm tư liệu (gốc) đến mức tối đa, không bao giờ cho mình được phép nói một cái gì đó về đối tượng khi anh chưa đọc nó thật tử tế. Hai, trong điều kiện có thể, phải đọc tất cả những gì người ta đã nói đã viết về đối tượng mình đang nghiên cứu. Và ba, tôi vẫn nhớ như in hai câu này: “Đừng viết sao cho đến lúc tự mình phải lên tiếng đính chính”, và: “Viết một cách thông minh, giả định người đọc là người thông minh” (câu thứ hai hình như thầy mượn của Lenine, trong “Bút ký triết học”, đoạn ghi chú bên lề tác phẩm của Feurbach?).

Rốt cuộc, tôi lại không phải đứa học trò có cái duyên theo được nghiệp nghiên cứu của thầy. Tôi nhảy sang làm báo, rồi tham gia viết phê bình văn học theo lối tay ngang. Lúc đó, thầy trò đã thân thiết, qúy mến nhau như người trong nhà. Tôi có làm sai hoặc gặp trục trặc gì đó trong công việc hay trong viết lách đều được thầy gọi đến nhắc nhở, động viên. Khi rảnh rỗi, tôi được phép ngồi hầu “cụ” dăm ba chén rượu. Có những hôm hai thầy trò nói chuyện với nhau tới nửa khuya (“cụ” nói là chính, miên man), nếu người nhà không nhắc thì chắc đến sáng vẫn chưa hết chuyện. Đến đây, chợt nhớ tới chuyến hai thầy trò về thăm quê thầy, vùng quê đã đọng lại trong câu ca như một lời cảnh báo về cái nghèo: “Quảng Bình là đất Ô châu/ Ai đi đến đó quảy bầu về không”. Lên tàu hỏa lúc 11 giờ đêm, nửa tiếng sau “cụ” đã thiết lập được một diễn đàn trong khoang chúng tôi nằm. Thính giả, ngoài tôi ra còn có bốn vị, vị là bác sỹ, vị là kỹ sư xây dựng, vị là giảng viên trường Kinh tế, vị là cán bộ về hưu. Thảy đều há miệng như học trò nghe “cụ” miên man đủ chuyện từ văn chương đến chính trị.

Bài giảng chỉ chấm dứt khi trời đã tảng sáng, và cả người nói lẫn người nghe đều đã buồn ngủ díu mắt. Cũng chẳng đáng ngạc nhiên lắm nếu so với chuyện: tôi biết “cụ” có Pháp văn, Nga văn và một ít tiếng Trung, ai dè đến một ngày thấy “cụ” nhận hiệu đính cho một bản dịch luận văn tiến sỹ về Văn học dân gian được viết bằng tiếng Anh (tác giả tự dịch), nhìn bản thảo thấy “cụ” chữa đỏ khé mà khiếp, không biết “cụ” học tiếng Anh từ lúc nào? Có sự gần gũi như thế tôi mới hiểu hơn về thầy. Hiểu nỗi mặc cảm, và cả sự kiêu hãnh, của một trí thức xuất thân từ vùng quê nghèo khó khi sống giữa môi trường thị dân tiểu tư sản đầy tinh thần thực dụng là như thế nào. Hiểu sự khát khao vươn tới những chân trời hiểu biết và sự nỗ lực để khẳng định một cái tôi nghiêm túc và có chân giá trị trong khoa học.

Hiểu và chia sẻ với thầy trước những nỗi đoạn trường, những “đích lịch trình khổ nạn” khó tránh khỏi khi ta tồn tại, khi ta cố gắng tồn tại như một con người, như một nam tử hán có trách nhiệm giữa cuộc đời này. Tôi bớt sùng bái, nhưng thêm kính trọng thầy cũng là vì thế. Khổng Tử dạy: “Tam nhân đồng hành, tất hữu ngã sư yên. Trạch kỳ thiện nhi tòng chi, bất kỳ thiện nhi vi chi”. Nhìn cái chưa đạt của người mà tránh, đó phải chăng cũng chính là một phương diện của sự học? Nhưng quả thực, có những điều thật khó tránh lắm thay.

Thầy tôi, những người thầy của tôi, đó là những con người mà tôi luôn kính trọng dù đôi lúc trong tai tôi vẫn ong ong tiếng búa đập phá lật đổ các tượng thần của Nietzches. Không thể nào khác được, vì có các thầy mới có tôi hôm nay, cho dẫu tôi chỉ là một cái Tôi tầm thường và đầy khuyết tật. Tóm lại, tôi thấy mình hạnh phúc bởi có những người thầy mà tôi có thể gọi một cách ngắn gọn bằng hai chữ: “Thầy tôi”.

Hoài Nam

Các tin khác

Đã theo nghề thì hãy viết đi

Đã theo nghề thì hãy viết đi

“Trước khi viết một tập tiểu thuyết mới, anh có những chuẩn bị gì?”.
Tôi thường hỏi bạn bè trong những lúc ngồi tán phét chuyện trên trời dưới đất. Có lần, nhà văn Nguyễn Mạnh Tuấn bảo, đại khái, chẳng chuẩn bị gì cả, cứ bắt tay vào viết, trong quá trình viết, các tình tiết xảy ra thì cân nhắc, xử lý. Cũng tựa như đứa trẻ nhảy xuống hồ, dù chưa biết bơi. Thực tế của công việc lúc ấy tự khắc khiến mình phải làm gì.

Một mỏ khai thác khoáng sản khổng lồ tại Zambia. Ảnh: First Quantum Minerals

Châu Phi với bài toán thoát “bẫy tài nguyên”

Khoáng sản châu Phi đang trở thành trung tâm của một cuộc tranh giành địa chính trị chưa từng có. Trong khi các cường quốc đổ vốn vào lục địa này, liệu châu Phi có thể tận dụng thời thế để trở thành bên hưởng lợi thực sự từ chính nguồn tài nguyên của mình hay không?

Công an TP Đà Nẵng và hành trình tìm lại tên cho liệt sĩ

Công an TP Đà Nẵng và hành trình tìm lại tên cho liệt sĩ

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng với không ít gia đình, nỗi đau chưa thể nguôi ngoai khi có người thân hy sinh mà tên tuổi, hài cốt vẫn nằm lại nơi chiến trường xưa hoặc chưa được xác định danh tính. Những ngày này, Công an TP Đà Nẵng đang thực hiện một hành trình vô cùng đặc biệt: Thu nhận mẫu ADN cho thân nhân liệt sĩ trong "Chiến dịch 500 ngày đêm đẩy mạnh thực hiện tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính hài cốt liệt sĩ".

Về ngôi nhà của dế

Về ngôi nhà của dế

Đó là một ngôi nhà xưa thân quen cũ kỹ nằm trong ngõ Đoàn Nhữ Hài. Nhà văn Tô Hoài (1920-2014) mua ngôi nhà này (năm 1957) từ tiền giải thưởng tập “Truyện Tây Bắc”. Một thời, cánh văn trẻ chúng tôi vẫn thường rủ nhau tới ngôi nhà của Tô Hoài vì ông rất thân thiện. Giờ đây, ngôi nhà trở thành không gian lưu niệm cuộc đời và sự nghiệp văn chương Tô Hoài. Con trai ông, nhà báo Phương Vũ đặt tên Nhà lưu niệm đúng với cái tên mà mọi người vẫn gọi: Tô Hoài House (Ngôi nhà Tô Hoài).

Chương trình âm nhạc “Mây lang thang” bị cho là đã nhiều lần vi phạm bản quyền trên môi trường số

Khoảng trống bản quyền âm nhạc ở Việt Nam

Trong nhiều năm qua, thị trường âm nhạc số Việt Nam phát triển nhanh nhưng việc vi phạm sở hữu trí tuệ tràn lan. Nhiều đơn vị kiếm tiền từ hàng triệu lượt xem mà tác giả, nhạc sĩ hoặc chủ sở hữu bản ghi không hề biết tác phẩm của mình bị khai thác như thế nào.

Cùng vui với “một thứ văn rất vui”

Cùng vui với “một thứ văn rất vui”

Trong nghề cầm bút, sống bằng con chữ, lấy chữ làm phương tiện để trình bày suy nghĩ, nhân sinh quan của mình, tôi dám quả quyết, một khi viết những trang văn tạo ra tiếng cười là điều không bao giờ dễ dàng. Chính vì thế khi nhìn lại tiến trình phát triển văn học Việt Nam, kể từ năm 1930 đến nay, ta thấy số lượng tác giả viết văn cười, trào phúng, châm biếm chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Rất ít ỏi.

Việt Nam làm gì để trở thành điểm đến các sự kiện văn hóa và biểu diễn thế giới?

Việt Nam làm gì để trở thành điểm đến các sự kiện văn hóa và biểu diễn thế giới?

Trong vài năm gần đây, Việt Nam bắt đầu xuất hiện trong các cuộc thảo luận quốc tế như một “điểm đến mới nổi” của công nghiệp văn hóa và kinh tế sự kiện. Từ sự bùng nổ của các concert âm nhạc, chương trình giải trí thu hút hàng triệu người theo dõi, đến việc đầu tư hàng loạt nhà hát, trung tâm triển lãm và tổ hợp sáng tạo quy mô lớn, Việt Nam đang đứng trước một cơ hội đặc biệt: trở thành trung tâm mới của các sự kiện văn hóa và biểu diễn trong khu vực.

Đến Verona thăm nhà nàng Juliet

Đến Verona thăm nhà nàng Juliet

Những người yêu văn học, điện ảnh, sân khấu thì đều biết hai nhân Romeo và Juliet trong vở bi kịch của nhà văn Anh William Shakespeare. Từ trong kịch, phim, Romeo - Juliet đã trở thành hình ảnh biểu tượng cho những cặp tình nhân trẻ đang trong giai đoạn chớm nở và mãnh liệt. Vì thế, đến thành phố Verona (nằm trong tỉnh cùng tên thuộc vùng Veneto, miền bắc nướcÝ) lần này, tôi quyết định đến thăm ngôi nhà của nàng Juliet.

Công thức chiến thắng cuộc đua phòng vé của phim Việt

Công thức chiến thắng cuộc đua phòng vé của phim Việt

Năm 2025, điện ảnh Việt có 55 phim ra rạp thì năm 2026, con số này được dự báo tăng lên khoảng 70 - 80 phim. Trong bối cảnh phim Việt ra rạp ngày càng dày đặc, cuộc cạnh tranh căng thẳng giữa các phim không chỉ bằng nội dung mà còn ở khả năng giành suất chiếu và tạo hiệu ứng truyền thông ngay từ những ngày đầu ra mắt.

Lưu giữ ký ức dân tộc qua những tác phẩm văn chương

Lưu giữ ký ức dân tộc qua những tác phẩm văn chương

Cuộc gặp gỡ mang tên "Thời tiết của ký ức" không đơn thuần là một buổi ra mắt sách. Đó là một cuộc hội ngộ đặc biệt của "ngũ vị văn chương" - 5 cá tính văn chương độc bản: Trung Trung Đỉnh, Nguyễn Trọng Tín, Phạm Ngọc Tiến, Bảo Ninh, Nguyễn Quang Lập. Nói như nhà thơ Nguyễn Quang Thiều, không chỉ là trang viết, họ là "những người lưu giữ ký ức của dân tộc". Trong số 5 tác giả này, tôi ấn tượng với 3 người: Trung Trung Đỉnh, Phạm Ngọc Tiến và Nguyễn Trọng Tín.

Nghề cầm bút là lúc nào cũng viết

Nghề cầm bút là lúc nào cũng viết

Sinh thời nhà thơ Xuân Diệu có "tự giới thiệu" về địa chỉ nhà của mình ở Hà Nội như sau: "Nhà tôi 24 Cột Cờ/ Ai thương thì đến, hững hờ thì qua". Còn "trung niên thi sĩ" Bùi Giáng khi về cư ngụ ở Xóm Gà (Bình Thạnh) cũng có lúc ngẫu hứng giới thiệu với các bạn văn chương rằng: "Gặp nàng, nàng ở Già Lam/ Gặp cô, cô ở Lê Quang Định đường/ Nhà thuốc tây, gái du dương/ Bốn tám hai (482) hẻm tôi thường vô ra".Với những thông tin trên ắt người yêu thơ có thể tìm ra chỗ ở của ông một cách dễ dàng. Còn nhà văn Sơn Nam do không làm thơ nên khi ai hỏi nhà của mình thì ông chỉ đáp: "Cứ đến nhà truyền truyền thống quận Gò Vấp hỏi, thì có người dẫn vào nhà".

Cơm áo không đùa với danh hiệu nghệ sĩ

Cơm áo không đùa với danh hiệu nghệ sĩ

Với phần đông công chúng, nghệ sĩ sân khấu và điện ảnh là những người sống giữa ánh hào quang, được tôn vinh bằng tài năng và danh tiếng. Nhưng phía sau tấm màn nhung, không ít người đang đối diện với một thực tế trái ngược, thu nhập bấp bênh, lương thấp và một câu hỏi được đặt ra: liệu nghệ thuật biểu diễn có là một nghề đủ để sống?

Tấm bia đặc biệt giữa Paris

Tấm bia đặc biệt giữa Paris

Ngày 25/4/2026, Kiều bào Việt tại Pháp cùng bạn bè quốc tế yêu chuộng hòa bình đã cùng tham gia Lễ đặt bia Tưởng niệm các nạn nhân Việt Nam bị nhiễm chất độc da cam trong Công viên Choisy, thuộc quận 13 thành phố Paris.

Nở rộ review thuê: Thị trường dẫn dắt bởi những lời dối trá

Nở rộ review thuê: Thị trường dẫn dắt bởi những lời dối trá

Từ những dòng đánh giá tưởng như vô hại, một thị trường ngầm của "review thuê" đang âm thầm hoạt động, khi mà những lời tâng bốc được sản xuất hàng loạt và người tiêu dùng không biết tin vào đâu. Khi mỗi quyết định mua sắm đều bị những lời quảng cáo dẫn dắt bằng dữ liệu dối trá.

Tìm đường cho sơn mài “sống” trong đời sống đương đại

Tìm đường cho sơn mài “sống” trong đời sống đương đại

Sơn mài là một trong những loại hình nghệ thuật đặc sắc nhất của Việt Nam, kết tinh từ kỹ thuật thủ công tinh xảo và tư duy thẩm mỹ mang đậm bản sắc dân tộc. Trải qua hàng trăm năm phát triển, từ những sản phẩm phục vụ tín ngưỡng, trang trí cung đình cho đến nghệ thuật tạo hình hiện đại, sơn mài luôn vận động không ngừng để thích nghi với thời đại. Tuy nhiên, có một câu hỏi mà cả các nghệ nhân và nghệ sĩ cùng quan tâm là làm thế nào để loại hình nghệ thuật truyền thống này tiếp tục phát triển trong đời sống đương đại?

Có nhiều lúc trong lòng thấy vui

Có nhiều lúc trong lòng thấy vui

Thỉnh thoảng, nhìn thấy ở ngã tư đường, có những em học sinh mặc đồng phục đứng hàng ngang, tay cầm tấm bảng ghi dòng chữ như: “Đi trên đường, nhường nhịn nhau”; “Dừng đèn đỏ, tỏ văn minh”, “Chậm một giây, hơn gây tai nạn”, "An toàn là bạn, tai nạn là thù", "Đi đúng tuyến, dừng đúng vạch"... lòng thấy vui. Lại thấy vui khi ta biết vẫn còn đó những con người lặng lẽ đi qua cuộc đời này bằng cái nhìn nhẹ nhàng, an lạc.

Bình yên vùng biên Lao Bảo

Bình yên vùng biên Lao Bảo

Ở vùng biên Lao Bảo, tỉnh Quảng Trị, bình yên không bắt đầu từ những điều lớn lao hay xa vời. Nó được chắt chiu từ những bước chân lặng lẽ gõ cửa từng mái nhà, từ sự kiên nhẫn cầm tay người dân làm quen với chiếc điện thoại thông minh, và từ những công trình đang dần hiện hình giữa đời sống thường nhật. Từ những điều gần gũi ấy, một thế trận an ninh được bồi đắp từng ngày, bền bỉ và chắc chắn ngay từ cơ sở.

Tận thấy ở công trường chống ngập giữa Thủ đô

Tận thấy ở công trường chống ngập giữa Thủ đô

Từ vài tháng qua, nhiều tuyến phố ở nội đô Hà Nội đã trở thành công trường xây dựng, khi mặt đường đã được đơn vị thi công rào từng đoạn để thi công hạ ngầm những chiếc cống hộp bê tông đúc sẵn có kích thước tới vài mét thuộc dự án chống ngập úng cục bộ. Đây là công trình được người dân kỳ vọng sẽ thay đổi tình trạng hễ mưa là ngập trên nhiều tuyến phố ở Hà Nội suốt nhiều năm qua.

Giải thưởng Âm nhạc Cống hiến 2026: Bức tranh đa sắc màu của nhạc Việt

Giải thưởng Âm nhạc Cống hiến 2026: Bức tranh đa sắc màu của nhạc Việt

20 năm tồn tại, Giải thưởng Âm nhạc Cống hiến đã vượt qua khuôn khổ của một sự kiện vinh danh thường niên để trở thành một “thiết chế mềm” của đời sống âm nhạc Việt Nam. Mùa giải năm 2026 là một lát cắt phản ánh những biến chuyển của thị trường âm nhạc đương đại. Đó là một bức tranh sôi động, nhiều màu sắc, nơi âm nhạc Việt đang đứng giữa giao điểm của nghệ thuật, công nghiệp và toàn cầu hóa.