Những ký tự không màu…

Tôi, có lẽ là người rất duy mĩ, thế nên, thích tất cả những cái gì thuộc về ĐẸP. Tranh của họa sĩ Đào Hải Phong - một trong những họa sĩ của hội họa đương đại Việt Nam có tranh bán chạy nhất hiện nay, và cũng bị chép tranh nhiều nhất hiện nay. Tựa như những bài thơ được ký tự bằng hình khối và màu sắc, những tác phẩm của anh, những đứa con sinh ra từ đôi bàn tay tài hoa và tâm hồn mẫn cảm của anh, tất cả dường như đều đẹp, đều quyến rũ. Nhưng phía sau tất cả những vẻ đẹp rực rỡ ấy, tôi thoáng thấy còn có những ký tự không màu...

1.Tôi có may mắn đến xưởng vẽ của một số họa sĩ nổi tiếng. Tôi vô cùng thích thú được ngắm nhìn những họa sĩ mà mình yêu mến và ngưỡng mộ trong chính cái không gian sáng tạo của họ. Ở đó người họa sĩ, chân dung nhân vật của tôi được hiện lên một cách sống động, chân thực, trong chính đời sống sáng tạo của cá nhân họ. Họ vẽ, vui buồn với những gam màu, trăn trở tìm tòi với những bố cục, hay mơ mộng với những nét cọ phóng túng….

Ở đó, tôi nhìn thấy họ rõ nhất trong bức tranh của chính mình, trong hoan lạc hạnh phúc, hay trong tận cùng của hành trình cô đơn đi tìm kiếm gương mặt mình, tâm hồn mình…

Nếu như Hoàng Phượng Vĩ có thể biến phòng khách của mình thành xưởng vẽ bất kỳ, giống như chất của Vĩ, lộn xộn, mê đắm … và ào ạt... Những bức vẽ to uỳnh, vật vã sau những cơn mê của Vĩ lúc nửa đêm về sáng, lúc Vĩ say nhất, cũng là lúc Vĩ điên cuồng với tỉnh táo nhất.

Những bức vẽ sáng tạo trong "sự - tỉnh - táo - của - cơn - say" nằm ngổn ngang la liệt trong phòng vẽ, tràn ra giữa phòng khách như nói lên cái tâm hồn cuồng nộ của Vĩ với giấc mơ tìm kiếm lại tuổi thơ đã mất đi đâu đó quá lâu trong hành trình "suy đồi" của đời sống; thì Trịnh Tú lại chầm chậm, biếng nhác trên cái gác xép áp mái với những bức vẽ lãng đãng khói sương, lãng đãng những giấc mơ không thỏa của tuổi trẻ, hay những nuối tiếc của thời gian.

Họa sĩ Đào Hải Phong và nhà báo Việt Hà tại xưởng vẽ của mình.
Họa sĩ Đào Hải Phong và nhà báo Việt Hà tại xưởng vẽ của mình.

Trịnh Tú vẽ không nhiều, chậm, và lơ đãng với những nét cọ ngỡ như buông thả, nhưng lại chứa đựng nhiều chăm chút. Xưởng vẽ, hay nói đúng hơn phòng vẽ của Trịnh Tú đơn sơ, giản dị và những đứa con tinh thần của Trịnh Tú cũng không nhiều. Trong một ngõ phố tĩnh lặng, Trịnh Tú sống trầm mặc chậm rãi, cổ xưa bên giá vẽ...

Với họa sĩ Phạm Luận, xưởng vẽ là hẳn hoi một căn hộ chung cư trong tòa chung cư đắt đỏ ở vị trí đất vàng Hồ Tây Hà Nội. Bước vào xưởng vẽ của "quý ông hội họa" Phạm Luận, bạn sẽ như lạc vào miên man xúc cảm. Tranh của Phạm Luận chủ yếu là khổ lớn, đa phần là vẽ phong cảnh. Nếu như bên ngoài, Phạm Luận mộc mạc, giản dị, chân chất bao nhiêu thì cái thế giới tâm hồn trong hội họa của Phạm Luận lại phong phú, tinh tế, cầu kỳ bấy nhiêu. Hội họa của Phạm Luận ung dung đưa ông từ một nhà giáo vô danh đến một quý ông toàn cầu, đủ cả sang trọng, hào hoa, lịch lãm.

Nhưng có một xưởng vẽ thật đáng yêu trong một căn hộ tập thể cũ nằm trên phố Lê Thanh Nghị với cửa sắt hoen gỉ, chiếc xe đạp dựng bên ngoài, bộ bàn ghế độc mộc đặt ở ban công cơi nới của một thời bao cấp, một vòm cây leo quấn quýt lâu năm với màu xanh rợp bóng. Đây khi xưa vốn là ngôi nhà gắn với tuổi trẻ của Đào Hải Phong. Ở đó lưu giữ rất nhiều ký ức về một không khí Hà Nội thời bao cấp.

Dưới lòng con phố Lê Thanh Nghị rộng thênh và sầm uất, bước vào căn hộ tập thể cũ ở tầng 2, tôi như lạc vào một không gian xưa, yên tĩnh đến kỳ lạ. Những khu tập thể Hà Nội cũ có một đời sống đặc biệt của nó, như không hề liên quan đến phố xá ồn ào.

Đào Hải Phong mỗi sáng vẫn thường thong thả đạp xe đạp qua xưởng vẽ để làm việc. Dựng chiếc xe đạp ở cửa, bước vào nhà với những đồ vật xưa cũ thân thương.... Trong một không gian bình yên đầy ký ức và hoài niệm, trong một đời sống đủ đầy và thanh bình của riêng anh, Đào Hải Phong vẽ về những ngôi nhà và cái cây như một niềm an tựa vào hạnh phúc.

2. Nếu không phải những cái cây tỏa bóng lớn bên những ngôi nhà nhỏ bé tựa lưng vào nhau, úp mặt vào nhau, lô xô vào nhau trong một buổi chiều hoàng hôn đỏ đậm, hay trong những ban mai xanh biêng biếc... thì sẽ không có một tên tuổi Đào Hải Phong sáng rỡ trong hội họa hiện đại.

Tranh của anh đẹp và bán với giá cao, tên của anh đủ nổi tiếng cả ở trong nước và nước ngoài. Nhưng Đào Hải Phong thuộc về những ngôi nhà và những cái cây. Tôi mặc định thế bởi xét cho cùng, con người ta khi thiếu thứ gì thì sẽ khát vọng về thứ ấy, hay người ta có gì, hiểu gì, yêu gì nhất, thân thuộc gì nhất thì sẽ tràn ra trong tâm cảm của mình thứ ấy.

Đào Hải Phong ở vế thứ 2, vẽ về những gì mình sở hữu, mình tự hào về nó và tất nhiên là thứ mà anh yêu nhất. Đôi khi ký họa ra trên toan những thứ mà thiếu nó, hẳn Đào Hải Phong sẽ cô đơn, sợ hãi... Một nỗi cô đơn của kẻ trong chăn ấm đôi khi còn mông lung, diệu vợi hơn nỗi cô đơn của người đi dưới trời mưa lạnh một mình.

Tôi yêu những ngôi nhà và cái cây trong tranh Đào Hải Phong. Nó đẹp đến nao lòng, chạm vào niềm rung cảm của người xem, mang tới cho họ những xúc động. Màu của Đào Hải Phong cũng thật lạ, rực rỡ, mạnh và đẹp.  Nhìn vào những ngôi nhà bên bờ sông, bên mặt hồ, và những cái cây sum suê tán lá, thấy khát khao run rẩy một sự bình yên. Thấy tạ ơn cuộc đời, tạ ơn những bão giông đâu đó ở phía trời xa đã không chạm đến nơi này.

Nếu như họa sĩ Phạm Luận, Hồng Việt Dũng, tranh phong cảnh của họ có nhiều  bức không người, thì cảm giác hiện hữu về một nỗi cô đơn lại không hề thấy trong tranh Phạm Luận, có mơ hồ hơn ở tranh Hồng Việt Dũng, nhưng lại hiện hữu rõ rệt ở tranh Đào Hải Phong. Một nỗi cô đơn vô lý, không biết đến từ đâu ngự trị trong bóng những nếp nhà lô xô nhau trong ráng chiều màu đỏ, hay ban mai màu xanh...

Một lần mục sở thị xưởng vẽ của họa sĩ Đào Hải Phong.
Một lần mục sở thị xưởng vẽ của họa sĩ Đào Hải Phong.

Dù gam màu rực rỡ, bảng màu mạnh, mọi thứ không nhàn nhạt bảng lảng sương khói, và dù những ngôi nhà hiện lên rõ nét, ấm áp, đủ đầy những ngọn đèn, dưới ánh sáng rực rỡ của ban ngày, và những cái cây như những bầu trời chở che tổ ấm thì tôi vẫn nhìn thấy ở phía sau đó là một nỗi cô đơn. Nỗi cô đơn ấy như những ký tự không màu, nhưng trong vô thức vẫn hiển lộ.

Tôi gọi đó như nỗi cô đơn của kẻ trong niềm hạnh phúc tột cùng bỗng nhận ra một khoảng trống vô nghĩa. Nỗi cô đơn của kẻ đủ đầy, chợt thấy tẻ nhạt vì không tìm ra thứ mình khao khát. Nỗi cô đơn của người bỗng thấy sợ về một nỗi cô đơn ở đâu đó phía sau mình, nỗi cô đơn không thể nào nắm bắt... Có lẽ trong muôn vàn nỗi cô đơn, thì đáng sợ nhất vẫn là nỗi cô đơn từ phía nào đó trong tâm hồn mình, cứ mặc nhiên mà tỏa ra, mà xâm lấn mình một cách vô lý.

Xem tranh của Đào Hải Phong, tôi đã tự hỏi vì sao, vì sao... trong quý ông hội họa kia, trong cuộc sống đủ đầy kia, trong hạnh phúc viên mãn kia, trong nền tảng thẩm mỹ chắc chắn và đẹp đẽ kia, vẫn có bóng dáng của nỗi cô đơn.

Thật ra người nghệ sĩ nào mà không cô đơn. Bản chất của đời sống mỗi cá nhân trong vũ trụ này là sự cô đơn. Với người họa sĩ, sáng tạo của họ là một sáng tạo đơn độc, không chia sẻ. Trên thế giới từ cổ chí kim, không ít những danh họa xuất sắc nhất, tài năng nhất, siêu đẳng nhất không phải đã từng gục chết trong nỗi thống khổ của mình đấy sao?...Van Gốc là một ví dụ... Nếu người nghệ sĩ không có nỗi cô đơn làm bạn thì hẳn là một nghệ sĩ bất hạnh. Nỗi cô đơn là thứ chưng cất lên những chất men kỳ diệu để tạo ra những thành công trong sáng tạo nghệ thuật.

Quay trở lại với  trường hợp của Đào Hải Phong, đôi khi tôi thấy anh đi tìm kiếm chính thứ mà anh không có trong đời sống hiện tại. Đôi khi sự đủ đầy quá của một hạnh phúc cũng làm cho con người ta hay hình dung về một nỗi cô đơn nằm ngoài chính bản thân mình. Và tôi gọi đó là những ký tự không màu phía sau bức tranh của chính người họa sĩ.

Đào Hải Phong sinh tại Hà Nội năm 1965, và tốt nghiệp Đại học Mỹ thuật năm 1987. Là con trai của Họa sĩ Đào Đức -  họa sĩ thiết kế đầu tiên và tài năng bậc nhất của điện ảnh cách mạng Việt Nam. Tranh của Đào Hải Phong thường có màu sắc tươi và trong sáng. Hoạ sĩ đã tham gia rất nhiều triển lãm trong nước và nước ngoài như ở Anh (1994), Hong Kong (1996), Mỹ (1997, 2001) và Italy (1997).

Là một trong những họa sĩ nổi tiếng của hội họa đương đại Việt Nam có tranh bán chạy hiện nay.

Bình Hà

Các tin khác

Một số tác phẩm của hoạ sĩ Bùi Xuân Phái đã được sử dụng trong nhiều sản phẩm âm nhạc.

Bản quyền tác phẩm hội họa trong sáng tạo đương đại

Mới đây, việc ê-kíp sản xuất MV của ca sĩ Sơn Tùng M-TP sử dụng hình ảnh tác phẩm “Tàn Chỉ” của họa sĩ Lệ Giang không xin phép, cũng như nhiều sản phẩm nghệ thuật, quảng cáo, điện ảnh từng khai thác tranh của các họa sĩ đã đặt ra câu hỏi: Sử dụng tác phẩm hội họa trong sáng tạo nghệ thuật như thế nào, đâu là ranh giới giữa cảm hứng sáng tạo và hành vi xâm phạm bản quyền?

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Từ hơn một thế kỷ trước, cụ Nguyễn Đình Khánh một người con của làng Lai Xá (Hà Nội) đã sớm tiếp cận nghề nhiếp ảnh, mở hiệu ảnh Khánh Ký nổi tiếng trên phố Hàng Da. Cụ đã truyền nghề cho nhiều người cùng làng, tạo nên một cộng đồng thợ ảnh đông đảo, đưa Lai Xá trở thành cái nôi của nghề nhiếp ảnh Việt Nam.

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

"Sân nhà" đã không còn là lợi thế khi một loạt phim Việt phải sớm rút khỏi phòng vé vì doanh thu thấp. Tự "nâng chuẩn" chất lượng có lẽ là con đường duy nhất nếu phim Việt muốn giữ chân khán giả trong cuộc đua khốc liệt này.

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Cuộc thi viết về “Trang sách & Mái trường” không chỉ là hoạt động chào mừng dấu mốc 70 năm của Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam mà còn là lời tri ân dành cho các thế hệ thầy cô giáo, học sinh, người làm sách và những người đã góp phần vun đắp tri thức cho đất nước.

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Trong một thế giới mà trẻ em đang bị các thiết bị điện tử chi phối mạnh mẽ như hiện nay, việc làm thế nào để trẻ em có thói quen đọc sách, có cơ hội lớn lên cùng trang sách trong những mùa hè không chỉ là nỗ lực của phụ huynh mà còn cần sự chung tay của cả cộng đồng...

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh tự bạch: "Suốt một Đời Thơ xin tự nguyện làm một phu trầm để bóc dần vỏ bọc thời gian/ giữa đời ngậm ngải tìm trầm... Nghĩa Nhân". Đây có thể xem là tuyên ngôn tinh thần cho toàn bộ hành trình thơ của Vân Anh.

Họa sĩ Nguyễn Trường Linh Khúc lãng du trong cõi mộng tàn thu

Họa sĩ Nguyễn Trường Linh Khúc lãng du trong cõi mộng tàn thu

Gặp họa sĩ Nguyễn Trường Linh tại xưởng vẽ ở phố Tân Mai, Hoàng Mai, Hà Nội, tôi bất ngờ khi thấy anh thẫn thờ ngồi trước tác phẩm "Thương nhớ đồng quê". Tôi lặng lẽ ngồi kế bên ngắm hình những tàu lá chuối bị rách tả tơi vì mưa gió. Những viền vàng trên cây lá gợi nỗi buồn tàn úa man mác.

Đào Thu Hà: Nồng nàn như đất bazan, thênh thang như gió đại ngàn

Đào Thu Hà: Nồng nàn như đất bazan, thênh thang như gió đại ngàn

Đào Thu Hà vào Hội Nhà văn Việt Nam cùng năm với tôi. Hôm đấy, chúng tôi hẹn nhau ra Hà Nội trong một sáng cuối đông. Chuyến đi ngắn ngày nhưng đầy kỉ niệm. Buổi tối, chúng tôi lang thang cùng nhau ở Hà Nội, nói về văn chương và hành trình viết lách của nhau. Hóa ra cô gái đến từ núi đồi Gia Nghĩa (thuộc Đắk-Nông cũ) này khá đa năng với rất nhiều thể loại, và gặt hái nhiều thành công từ rất sớm.

Làng gốm bên dòng Đa Nhim

Làng gốm bên dòng Đa Nhim

Theo nhánh tẻ của sông Đa Nhim, dưới chân núi Pnum Trom Ủ (thuộc xã Quảng Lập, tỉnh Lâm Đồng) có plei (buôn) Krănggọ nổi tiếng với nghề làm gốm mộc của người Churu. Theo lý giải của những người già, “Krăng” là tên ông chủ đất khi xưa, “gọ” chỉ cái nồi đất. Tên buôn làng từ thuở xa xưa đã gắn với nghề gốm.

Âm nhạc - thể thao kết nối thế giới

Âm nhạc - thể thao kết nối thế giới

Tại World Cup 2026, âm nhạc lần đầu tiên trở thành tiếng nói quan trọng, song hành cùng thể thao như ngôn ngữ chung để truyền tải thông điệp đặc biệt về tinh thần đoàn kết, sự cống hiến không ngừng và tôn vinh nhiều nền văn hóa đa dạng. Điều đó đã được phản ánh qua một bộ sưu tập nhạc nền đồ sộ cùng tham vọng biến sự kiện “thể thao vua” trở thành sân khấu giải trí hàng đầu thế giới.

Bốn xu hướng mở ra “Bản đồ Ẩm thực Tương lai” của Việt Nam

Bốn xu hướng mở ra “Bản đồ Ẩm thực tương lai” của Việt Nam

Tại Future Menus 2026, đơn vị tổ chức đã giới thiệu bốn xu hướng được dự báo sẽ dẫn đầu thị trường ẩm thực toàn cầu trong thời gian tới. Đó là những xu hướng gợi mở giúp ngành ẩm thực Việt Nam phát triển. Bởi ẩm thực là một kênh hữu hiệu để thu hút du lịch và quảng bá văn hóa Việt ra thế giới.

Chinh phục những địa hạt mới

Chinh phục những địa hạt mới

Vừa qua, bộ phim “Ốc mượn hồn” đã có màn ra mắt ấn tượng với khán giả cả nước. Không chỉ mang đến cho khán giả trải nghiệm điện ảnh mới mẻ, bộ phim còn là dấu ấn mới trên hành trình làm nghệ thuật của đạo diễn Đinh Tuấn Vũ, sau 7 năm xa màn ảnh rộng.

Gomshow có những suất diễn định kỳ tại Hà Nội là nỗ lực của cả ê kíp.

Từ vở ballet “Gat” đến câu chuyện phát triển công nghiệp văn hóa

Những chuyển động ballet đương đại hòa cùng hình ảnh chiếc mũ Gat truyền thống của Hàn Quốc trên sân khấu Nhà hát Hồ Gươm trong chương trình “Mùa Hàn Quốc 2026” gợi cho chúng ta, những khán giả Việt Nam, nhiều suy ngẫm. Đó không chỉ là một đêm diễn nghệ thuật mà là một lát cắt cho thấy cách Hàn Quốc đang kể câu chuyện văn hóa của mình với thế giới - bằng ngôn ngữ nghệ thuật hiện đại, mới mẻ, mang tính toàn cầu.

AI và sự hủy hoại của sáng tạo tự thân

AI và sự hủy hoại của sáng tạo tự thân

Nhà văn - dịch giả Trần Tiễn Cao Đăng trong nhiều bài viết và những cuộc đàm luận sâu về chủ đề lạm dụng AI trong viết sáng tạo, ông đã cảnh báo việc lạm dụng AI trong sáng tác là hành vi tự hủy hoại sự sáng tạo của người viết, đồng thời đặt ra vấn đề trách nhiệm của tác giả, biên tập và các thiết chế văn học trước làn sóng “chữ nghĩa AI” đang lan rộng. Nhà thơ Nguyễn Bích Hạnh cũng có nhiều ý kiến sâu sắc về vấn nạn sáng tạo văn chương lạm dụng AI. Văn nghệ Công an đã có cuộc trò chuyện ngắn với nhà văn Trần Tiễn Cao Đăng và nhà thơ Nguyễn Bích Hạnh về chủ đề này.

LHP Cannes 2026: Vệt vàng son của Cành cọ vàng

LHP Cannes 2026: Vệt vàng son của Cành cọ vàng

Sau một tuần tranh giải căng thẳng, cuối tuần qua, “Fjord” của nhà làm phim Romania Cristian Mungiu đã chính thức trở thành tác phẩm tiếp theo đoạt giải Cành cọ vàng danh giá tại LHP Cannes 2026. Càng đặc biệt hơn khi đây không phải thành công riêng lẻ, mà qua đó cho thấy chuỗi thành tích đặc biệt của đạo diễn này, nữ diễn viên chính Renate Reinsve lẫn nhà phân phối phim NEON.

Sân khấu cho thiếu nhi 2026: Những bước chuyển mình

Sân khấu cho thiếu nhi 2026: Những bước chuyển mình

Có thể nói, sân khấu kịch thiếu nhi 2026 đang có những bước chuyển mình mạnh mẽ để bắt nhịp với xu hướng nghe nhìn của thời đại. Bên cạnh những kịch mục đa dạng như nhạc kịch, tạp kỹ, năm nay, sân khấu hè còn có sự tham gia của các loại hình nghệ thuật truyền thống như múa rối, tuồng, chèo, với sự kết hợp giữa công nghệ và di sản.

Yêu miền quê sinh thành

Yêu miền quê sinh thành

“Hãy xem rất nhiều phim tài liệu, ký sự và hãy đọc các truyện ngắn, hoặc hãy nhìn vào những tác phẩm ảnh nghệ thuật với phong cách “đời thường” của nhà báo, đạo diễn Phùng Tùng Thiện, ta có thể thấu cảm được sự tài hoa của tác giả, và niềm xúc cảm về tình đất, tình người”. Đó là lời giới thiệu của ông Lê Minh Hoan, nguyên Phó Chủ tịch Quốc hội, nguyên Bí thư Tỉnh ủy Đồng Tháp trên Tạp chí Văn nghệ Đồng Tháp tháng 11/2025 về nhà báo, đạo diễn đa tài Phùng Thùng Thiện.