Nhà văn Nguyễn Thị Như Hiền: Viết cũng là một cách “chữa lành”

Trong vài năm qua, Nguyễn Thị Như Hiền trở thành một cây bút gây chú ý khi liên tục đoạt giải thưởng các cuộc thi viết cho thiếu nhi uy tín. Với Như Hiền, viết là một công việc thường nhật và cũng là cách mà chị tự “chữa lành” ...

Suy cho cùng, cốt lõi của đời sống con người chính là tình thân!

- Thưa nhà văn Nguyễn Thị Như Hiền, đoạt giải thưởng “Khát vọng Dế Mèn” với tập bản thảo tác phẩm “Bà nội kỳ lạ nhứt thế gian” có khiến chị bất ngờ? Có điều gì từ cuộc sống đã thôi thúc chị viết nên câu chuyện này?

+ Không chỉ riêng với “Khát vọng Dế Mèn”, mà với giải thưởng nào khi được xướng tên tôi cũng đều hết sức bất ngờ. Những cuộc thi lớn bản thảo tham dự rất nhiều, với Dế Mèn thì đa lĩnh vực như phim hoạt hình, âm nhạc, mỹ thuật… nên càng khó. “Bà nội kỳ lạ nhứt thế gian” được nhen nhóm ý tưởng từ rất nhiều lần tôi đọc được những tờ rơi dán trên cột đèn tìm người thân, tìm ông bà đi lạc vì mất trí nhớ. Tôi tự nghĩ nếu người ông, người bà mất trí nhớ thì con cháu trong nhà sẽ quan tâm, yêu thương như thế nào khi họ bị mắc kẹt ở vùng quên lãng? Vậy là tôi lóe lên ý tưởng đầu tiên về “Bà nội kỳ lạ nhứt thế gian”.

Nhà văn Nguyễn Thị Như Hiền: Viết cũng là một cách “chữa lành” ảnh 1

- Đến nay, cuốn sách “Bà nội kỳ lạ nhứt thế gian” của Như Hiền vẫn chưa ra mắt bạn đọc. Như Hiền có thể chia sẻ đôi điều về thông điệp mà cuốn sách này gửi gắm? Chị nghĩ điều gì ở bản thảo cuốn sách này đã thuyết phục được Ban giám khảo của Giải thưởng thiếu nhi Dế Mèn?

+ Bản thảo “Bà nội kỳ lạ nhứt thế gian” viết về một người bà bị mắc bệnh Alzheimer. Bà quên hết mọi thứ, quên luôn tên tuổi của mình nhưng trong tâm trí lúc nào cũng nhớ đến đứa con trai tên Tùng hồi nhỏ. Những điều gắn với Tùng như đi học ở trường mẫu giáo, món ăn con thích, hồi nhỏ con bị gãy tay… bà luôn khắc cốt ghi tâm. Càng về cuối, trong trí nhớ chập chờn sót lại, hình ảnh con trai bé bỏng là cách neo bà lại với cuộc đời. Khi ông bà mất đi trí nhớ, thì chính con cháu lại là người giữ kí ức, người nhắc chừng cho họ nhớ đường về nhà, nhắc họ uống thuốc khi bệnh, mặc áo khi trời lạnh… Đó là điều tôi muốn nhắn nhủ không chỉ cho con trẻ mà cho cả người lớn.

Tôi nghĩ sự chân thực là điều khiến bản thảo thuyết phục được Ban giám khảo Giải thưởng Dế Mèn. Nhân vật được tôi hư cấu nhưng chi tiết được xây dựng bằng chính những trải nghiệm ấu thơ của tôi ở quê nhà. Tác phẩm của tôi không viết về điều gì đó quá sâu xa, to lớn mà tôi chú trọng đi sâu vào tầng sâu cảm xúc. Suy cho cùng, cốt lõi của đời sống con người chính là tình thân, là sợi dây yêu thương gắn kết với máu mủ ruột rà bên cạnh mình. Tôi cho rằng, viết về những điều gần gũi, thân thương sẽ dễ chạm vào trái tim người đọc nhất.

- Là cây bút đã gặt hái được một số thành công trước khi đến với đề tài dành cho thiếu nhi. Như Hiền có thể chia sẻ, chị đã đến với tác phẩm đầu tay về văn học thiếu nhi là cuốn truyện dài “Đi bắt nỗi buồn” như thế nào?

+ Tôi nghĩ mình sẽ không viết cho thiếu nhi nếu như mình không trở thành mẹ. Làm mẹ và cũng là một người viết, khi nhận thấy những điều hết sức trong trẻo của con, tôi nghĩ mình nên lưu giữ những điều ấy như một món quà dành cho con. Từ những điều giản dị hằng ngày với con đã dẫn dắt tôi viết cho thiếu nhi. Truyện dài “Đi bắt nỗi buồn” đoạt giải Ba cuộc vận động sáng tác cho thiếu nhi của Hội Nhà văn Việt Nam. Đó là bản thảo đầu tiên tôi viết cho các em. Tác phẩm được tôi thai nghén và viết sau đại dịch COVID - 19. “Đi bắt nỗi buồn” - như tên gọi sẽ nói cho các em về nỗi buồn, về những mất mát mà mình không thể tránh được trong cuộc đời. Những mẩu chuyện nhỏ trong tác phẩm không hẳn là hư cấu, nó là những câu chuyện xoay quanh cậu bé Ken - con trai tôi. Từ thành công của cuốn đầu tiên, tôi lại có thêm động lực để viết những tác phẩm tiếp theo cho thiếu nhi.

Khi viết cho các em tôi đắm chìm trong cảm giác trong trẻo, chữa lành mà khi viết cho người lớn mình không có được.

- Trong một cuộc hội thảo, có tác giả trẻ đã rất thành thật chia sẻ rằng, lúc đầu bản thân muốn tham dự Giải thưởng Văn học Kim Đồng là vì thấy giá trị giải thưởng lớn. Đối với Như Hiền, chị có thấy mình bị “thu hút” bởi các cuộc thi viết cho thiếu nhi và không khí sáng tác cho thiếu nhi đang trở nên sôi động trong mấy năm qua?

+ Sẽ không thành thật nếu nói rằng tôi không bị thu hút bởi giá trị của giải thưởng mang lại. Giá trị càng lớn thì càng khiến bản thân mình phải cố gắng hoàn thiện tác phẩm ở mức cao nhất bởi vì một cuộc thi với giải thưởng cao luôn có một lượng bản thảo tham gia rất lớn. Bên cạnh đó, giải thưởng chính là con đường ngắn nhất để nhà xuất bản đồng ý đầu tư tác phẩm ở thời điểm tác giả trẻ rất chật vật để ra sách như hiện nay.

“Chuyện ở làng Mênh Mông” được viết trong hoàn cảnh hết sức đặc biệt là tôi mới sinh con được 2 tháng. Khi đó mặc dù rất mệt vì thức đêm chăm con nhỏ nhưng có một sự thôi thúc rất lớn khiến tôi viết ra tác phẩm này. Có lẽ cảm xúc khi đang làm mẹ bỉm sữa giúp tôi có một tác phẩm cảm động và chân thành. Câu chuyện này cũng đã “chữa lành” tôi những ngày tháng khó khăn nhất trong giai đoạn làm mẹ. Và thật hạnh phúc khi cuốn sách ấy còn đem đến cho tôi giải Nhì của Giải thưởng Văn học Kim Đồng.

693540793-26895884633384151-1877683904011157719-n.jpg
Một số tác phẩm của nhà văn Nguyễn Thị Như Hiền đã ra mắt độc giả.

- Như Hiền có thấy xu hướng sáng tác của mình có gì thay đổi sau khi đạt một số thành công với đề tài thiếu nhi?

+ Qua các giải thưởng, nhiều bạn đọc định danh tôi với tư cách là nhà văn viết cho thiếu nhi. Tôi nghĩ đó là may mắn, cũng là cái duyên của mình. Tôi vẫn đang viết song song cho người lớn lẫn thiếu nhi. Khi viết cho các em tôi đắm chìm trong cảm giác trong trẻo, chữa lành mà khi viết cho người lớn mình không có được. Tôi thấy nhờ viết cả 2 mảng mà mình có được sự cân bằng và bù trừ. Sau khi viết cho thiếu nhi, tôi cũng có xu quay về với những điều giản dị, ở bên trong khi viết cho người lớn.

- Trong vòng 5 năm, Như Hiền liên tục có sách mới xuất bản. Trong khi nhiều người than phiền rằng, việc xuất bản sách văn học thường khó bán, số lượng độc giả dường như ngày càng ít đi, thì đâu là động lực để Như Hiền có thể ra sách đều đặn như vậy?

+ Cuộc sống biến động và khó khăn, ra một cuốn sách thật không dễ dàng gì với những bạn trẻ. Tôi may mắn khi tác phẩm của mình gửi đi được nhà xuất bản đầu tư in ấn. Hiện tôi làm biên tập viên văn xuôi ở Tạp chí Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh. Tôi xem việc viết lách cũng là một phần trong công việc của mình. Có giai đoạn tôi viết rất nhiều, có giai đoạn bị ngưng lại rồi tự mình tìm cảm hứng để tiếp tục. Với văn chương, tôi nghĩ đi nhanh hay chậm không quan trọng mà mình vẫn luôn kiên trì trong hành trình nhiều khi rất cô đơn và cực nhọc này. Tôi nghĩ chính sự kiên trì đã giúp tôi có được những đứa con tinh thần quý giá của riêng mình.

- Xin cảm ơn nhà văn Nguyễn Thị Như Hiền!

Nguyệt Hà

Các tin khác

Nhà văn, liệt sĩ Nam Cao Bên dòng Châu Giang lộng gió

Nhà văn, liệt sĩ Nam Cao Bên dòng Châu Giang lộng gió

Chúng tôi về thăm khu tưởng niệm nhà văn, liệt sĩ Nam Cao (1917-1951) đúng vào vụ chuối ngự chín rộ thơm phức. Nằm bên sông Châu, những cây đại quanh vườn ra hoa quanh năm trắng muốt. Khu tưởng niệm nhà văn Nam Cao (thành lập năm 2004) là một trong số ít địa chỉ văn chương được công nhận là Di tích cấp Quốc gia (2023). Đây là một quần thể di tích, gồm bảo tàng di sản văn học của Nam Cao, ngôi nhà Bá Kiến và dấu chứng lò gạch trong làng.

Người cán bộ an ninh anh hùng có hồn thơ lãng mạn

Người cán bộ an ninh anh hùng có hồn thơ lãng mạn

Ông là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân đầu tiên của lực lượng Kỹ thuật nghiệp vụ Công an. Ông được giao trọng trách Cục trưởng Cục An ninh mạng đầu tiên (năm 2010-2011) và sau đó là Cục trưởng Cục Kỹ thuật nghiệp vụ I, Tổng cục An ninh (2011-2014). Với những thành tích đặc biệt xuất sắc, những đóng góp quan trọng cho sự nghiệp bảo vệ an ninh quốc gia và giữ gìn trật tự an toàn xã hội, tháng 8/2015, Đại tá Đào Văn Vinh được Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý: Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Nữ chiến sĩ Công an viết tiếp ước mơ trên giảng đường

Nữ chiến sĩ Công an viết tiếp ước mơ trên giảng đường

Giữa hàng trăm học viên tốt nghiệp Khóa D47 của Học viện Cảnh sát nhân dân (CSND) cái tên Ngô Linh Nga để lại nhiều ấn tượng đặc biệt. Với GPA 3.82/4.0, điểm khóa luận tuyệt đối 10/10 và bảng thành tích "khủng" trên nhiều lĩnh vực, Ngô Linh Nga là gương mặt tiêu biểu cho thế hệ học viên Công an nhân dân (CAND) năng động, hội nhập, giàu trách nhiệm và không ngừng vượt lên chính mình.

Nghệ sĩ ngoại giao

Nghệ sĩ ngoại giao

Khi kết bài, cậu phải làm sao cho nó có vị "vừa ngọt vừa đắng". Đừng có khen không, mà cũng đừng có chê hết. Phải giữ cái thế thăng bằng thì mới tồn tại được.

Chuỗi sự kiện "Tổ quốc bình yên": Hành trình 80 năm qua lăng kính nghệ thuật

Chuỗi sự kiện "Tổ quốc bình yên": Hành trình 80 năm qua lăng kính nghệ thuật

Chuỗi sự kiện "Tổ quốc bình yên" tại Thủ đô Hà Nội diễn ra từ ngày 9 đến 12/7/2026 do Bộ Công an phối hợp với UBND TP Hà Nội tổ chức nhân kỷ niệm 80 năm Ngày truyền thống lực lượng An ninh nhân dân (12/7/1946 - 12/7/2026) đã thành công rực rỡ, để lại nhiều ấn tượng tốt đẹp trong lòng khán giả và du khách Thủ đô.

Những dấu ấn khác biệt của “Tận hiến”

Những dấu ấn khác biệt của “Tận hiến”

Bộ phim truyền hình "Tận hiến" (Điện ảnh CAND sản xuất) vừa khép lại hành trình phát sóng nhưng dư âm mà bộ phim mang lại vẫn tiếp tục lắng đọng trong lòng khán giả. Giữa dòng chảy của điện ảnh chính luận, "Tận hiến" tạo dấu ấn không chỉ bởi câu chuyện về những chiến sĩ tình báo CAND hoạt động và sẵn sàng hy sinh trong thầm lặng mà còn ở cách làm phim giàu tâm huyết và khát vọng.

Mạch nguồn tri ân trong tâm thức người Việt

Mạch nguồn tri ân trong tâm thức người Việt

“Chiến dịch 500 ngày đêm” đưa các liệt sĩ trở về không chỉ là một đề án hành chính hay chỉ tiêu quy tập, mà đó là bản tuyên ngôn bằng hành động của một dân tộc chưa bao giờ quên giá trị của sự hy sinh. Đó là mạch nguồn tri ân bền bỉ, chảy từ quá khứ hào hùng qua hiện tại trách nhiệm và hướng tới tương lai nhân văn. Trong dòng chảy ấy, văn hóa tri ân không chỉ là đạo lý, mà đã trở thành sức mạnh nội sinh, định hình nên cốt cách và bản sắc độc bản của con người Việt Nam.

Ngọn đèn thức gọi dòng sông

Ngọn đèn thức gọi dòng sông

Ven bờ sông Hoài Nhân có loài hoa lạ lùng: hoa Minh Đăng, thân cứng chấp gió mạnh, lá đỏ thắm, mỗi cây đến cả bốn mùa cho chín bông hoa vàng rực có hình từa tựa lồng đèn. Hoa có mùi thơm lạ lắm, như mùi trầm thơm trên bàn thờ cứ gợi nhắc xa xăm, cứ hướng ta lên bầu trời vời vợi, ngửi lâu là chảy lệ nhớ thương...

Hình tượng nghệ thuật trong thơ trẻ đương đại

Hình tượng nghệ thuật trong thơ trẻ đương đại

Có một số bạn yêu thơ hỏi tôi về việc: "Các nhà thơ trẻ hiện nay quan tâm đến hình tượng thơ trong sáng tác như thế nào?". Theo tôi, việc xây dựng hình tượng thơ có vai trò đặc biệt quan trọng trong sáng tác thơ ca của những người viết, bởi hình tượng thơ chính là nơi nhà thơ gửi gắm tư tưởng, cảm xúc, cách nhìn về con người và cuộc đời.

Cô gái yêu phim Pháp

Cô gái yêu phim Pháp

Sheila lớn lên ở Sheffield, một thị trấn phía Bắc nước Anh từng nổi tiếng với sự tinh xảo của nghề dao kéo và lòng dũng cảm của các phi công không quân. Đến năm mười bảy tuổi, vinh quang của thị trấn đã phai tàn, và quý bà thời Victoria tráng lệ đã trở thành một người buồn tẻ thất vọng.

Nhầm ngăn kéo

Nhầm ngăn kéo

Bá tước DuPont không giấu nổi vẻ đắc ý. Vừa sải bước về phía phòng ăn, ông vừa lướt nhanh tấm da cừu cũ kỹ mới tìm thấy trong kho lưu trữ. Đây chính là bản đồ dẫn lối đến kho báu thất lạc của dòng họ DuPont danh giá.

Thăm người nhà

Thăm người nhà

Giữa cái nắng hanh hao của buổi chiều tại Trại cải tạo Đông Sơn, Trần Lực đang vùi đầu vào xấp hồ sơ phạm nhân dày cộm. Tiếng lật giấy sột soạt bỗng bị ngắt quãng bởi một giọng nói run rẩy, đầy vẻ khẩn cầu từ phía cổng: