Suy cho cùng, cốt lõi của đời sống con người chính là tình thân!
- Thưa nhà văn Nguyễn Thị Như Hiền, đoạt giải thưởng “Khát vọng Dế Mèn” với tập bản thảo tác phẩm “Bà nội kỳ lạ nhứt thế gian” có khiến chị bất ngờ? Có điều gì từ cuộc sống đã thôi thúc chị viết nên câu chuyện này?
+ Không chỉ riêng với “Khát vọng Dế Mèn”, mà với giải thưởng nào khi được xướng tên tôi cũng đều hết sức bất ngờ. Những cuộc thi lớn bản thảo tham dự rất nhiều, với Dế Mèn thì đa lĩnh vực như phim hoạt hình, âm nhạc, mỹ thuật… nên càng khó. “Bà nội kỳ lạ nhứt thế gian” được nhen nhóm ý tưởng từ rất nhiều lần tôi đọc được những tờ rơi dán trên cột đèn tìm người thân, tìm ông bà đi lạc vì mất trí nhớ. Tôi tự nghĩ nếu người ông, người bà mất trí nhớ thì con cháu trong nhà sẽ quan tâm, yêu thương như thế nào khi họ bị mắc kẹt ở vùng quên lãng? Vậy là tôi lóe lên ý tưởng đầu tiên về “Bà nội kỳ lạ nhứt thế gian”.
- Đến nay, cuốn sách “Bà nội kỳ lạ nhứt thế gian” của Như Hiền vẫn chưa ra mắt bạn đọc. Như Hiền có thể chia sẻ đôi điều về thông điệp mà cuốn sách này gửi gắm? Chị nghĩ điều gì ở bản thảo cuốn sách này đã thuyết phục được Ban giám khảo của Giải thưởng thiếu nhi Dế Mèn?
+ Bản thảo “Bà nội kỳ lạ nhứt thế gian” viết về một người bà bị mắc bệnh Alzheimer. Bà quên hết mọi thứ, quên luôn tên tuổi của mình nhưng trong tâm trí lúc nào cũng nhớ đến đứa con trai tên Tùng hồi nhỏ. Những điều gắn với Tùng như đi học ở trường mẫu giáo, món ăn con thích, hồi nhỏ con bị gãy tay… bà luôn khắc cốt ghi tâm. Càng về cuối, trong trí nhớ chập chờn sót lại, hình ảnh con trai bé bỏng là cách neo bà lại với cuộc đời. Khi ông bà mất đi trí nhớ, thì chính con cháu lại là người giữ kí ức, người nhắc chừng cho họ nhớ đường về nhà, nhắc họ uống thuốc khi bệnh, mặc áo khi trời lạnh… Đó là điều tôi muốn nhắn nhủ không chỉ cho con trẻ mà cho cả người lớn.
Tôi nghĩ sự chân thực là điều khiến bản thảo thuyết phục được Ban giám khảo Giải thưởng Dế Mèn. Nhân vật được tôi hư cấu nhưng chi tiết được xây dựng bằng chính những trải nghiệm ấu thơ của tôi ở quê nhà. Tác phẩm của tôi không viết về điều gì đó quá sâu xa, to lớn mà tôi chú trọng đi sâu vào tầng sâu cảm xúc. Suy cho cùng, cốt lõi của đời sống con người chính là tình thân, là sợi dây yêu thương gắn kết với máu mủ ruột rà bên cạnh mình. Tôi cho rằng, viết về những điều gần gũi, thân thương sẽ dễ chạm vào trái tim người đọc nhất.
- Là cây bút đã gặt hái được một số thành công trước khi đến với đề tài dành cho thiếu nhi. Như Hiền có thể chia sẻ, chị đã đến với tác phẩm đầu tay về văn học thiếu nhi là cuốn truyện dài “Đi bắt nỗi buồn” như thế nào?
+ Tôi nghĩ mình sẽ không viết cho thiếu nhi nếu như mình không trở thành mẹ. Làm mẹ và cũng là một người viết, khi nhận thấy những điều hết sức trong trẻo của con, tôi nghĩ mình nên lưu giữ những điều ấy như một món quà dành cho con. Từ những điều giản dị hằng ngày với con đã dẫn dắt tôi viết cho thiếu nhi. Truyện dài “Đi bắt nỗi buồn” đoạt giải Ba cuộc vận động sáng tác cho thiếu nhi của Hội Nhà văn Việt Nam. Đó là bản thảo đầu tiên tôi viết cho các em. Tác phẩm được tôi thai nghén và viết sau đại dịch COVID - 19. “Đi bắt nỗi buồn” - như tên gọi sẽ nói cho các em về nỗi buồn, về những mất mát mà mình không thể tránh được trong cuộc đời. Những mẩu chuyện nhỏ trong tác phẩm không hẳn là hư cấu, nó là những câu chuyện xoay quanh cậu bé Ken - con trai tôi. Từ thành công của cuốn đầu tiên, tôi lại có thêm động lực để viết những tác phẩm tiếp theo cho thiếu nhi.
Khi viết cho các em tôi đắm chìm trong cảm giác trong trẻo, chữa lành mà khi viết cho người lớn mình không có được.
- Trong một cuộc hội thảo, có tác giả trẻ đã rất thành thật chia sẻ rằng, lúc đầu bản thân muốn tham dự Giải thưởng Văn học Kim Đồng là vì thấy giá trị giải thưởng lớn. Đối với Như Hiền, chị có thấy mình bị “thu hút” bởi các cuộc thi viết cho thiếu nhi và không khí sáng tác cho thiếu nhi đang trở nên sôi động trong mấy năm qua?
+ Sẽ không thành thật nếu nói rằng tôi không bị thu hút bởi giá trị của giải thưởng mang lại. Giá trị càng lớn thì càng khiến bản thân mình phải cố gắng hoàn thiện tác phẩm ở mức cao nhất bởi vì một cuộc thi với giải thưởng cao luôn có một lượng bản thảo tham gia rất lớn. Bên cạnh đó, giải thưởng chính là con đường ngắn nhất để nhà xuất bản đồng ý đầu tư tác phẩm ở thời điểm tác giả trẻ rất chật vật để ra sách như hiện nay.
“Chuyện ở làng Mênh Mông” được viết trong hoàn cảnh hết sức đặc biệt là tôi mới sinh con được 2 tháng. Khi đó mặc dù rất mệt vì thức đêm chăm con nhỏ nhưng có một sự thôi thúc rất lớn khiến tôi viết ra tác phẩm này. Có lẽ cảm xúc khi đang làm mẹ bỉm sữa giúp tôi có một tác phẩm cảm động và chân thành. Câu chuyện này cũng đã “chữa lành” tôi những ngày tháng khó khăn nhất trong giai đoạn làm mẹ. Và thật hạnh phúc khi cuốn sách ấy còn đem đến cho tôi giải Nhì của Giải thưởng Văn học Kim Đồng.
- Như Hiền có thấy xu hướng sáng tác của mình có gì thay đổi sau khi đạt một số thành công với đề tài thiếu nhi?
+ Qua các giải thưởng, nhiều bạn đọc định danh tôi với tư cách là nhà văn viết cho thiếu nhi. Tôi nghĩ đó là may mắn, cũng là cái duyên của mình. Tôi vẫn đang viết song song cho người lớn lẫn thiếu nhi. Khi viết cho các em tôi đắm chìm trong cảm giác trong trẻo, chữa lành mà khi viết cho người lớn mình không có được. Tôi thấy nhờ viết cả 2 mảng mà mình có được sự cân bằng và bù trừ. Sau khi viết cho thiếu nhi, tôi cũng có xu quay về với những điều giản dị, ở bên trong khi viết cho người lớn.
- Trong vòng 5 năm, Như Hiền liên tục có sách mới xuất bản. Trong khi nhiều người than phiền rằng, việc xuất bản sách văn học thường khó bán, số lượng độc giả dường như ngày càng ít đi, thì đâu là động lực để Như Hiền có thể ra sách đều đặn như vậy?
+ Cuộc sống biến động và khó khăn, ra một cuốn sách thật không dễ dàng gì với những bạn trẻ. Tôi may mắn khi tác phẩm của mình gửi đi được nhà xuất bản đầu tư in ấn. Hiện tôi làm biên tập viên văn xuôi ở Tạp chí Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh. Tôi xem việc viết lách cũng là một phần trong công việc của mình. Có giai đoạn tôi viết rất nhiều, có giai đoạn bị ngưng lại rồi tự mình tìm cảm hứng để tiếp tục. Với văn chương, tôi nghĩ đi nhanh hay chậm không quan trọng mà mình vẫn luôn kiên trì trong hành trình nhiều khi rất cô đơn và cực nhọc này. Tôi nghĩ chính sự kiên trì đã giúp tôi có được những đứa con tinh thần quý giá của riêng mình.
- Xin cảm ơn nhà văn Nguyễn Thị Như Hiền!