Hồ sơ cuộc chiến bí mật thời chống Mỹ

Kỳ 1: Lai lịch một kế hoạch ngầm

Trong suốt 10 năm (1960 - 1970), CIA và Cơ quan Tình báo Quân đội Việt Nam Cộng hòa đã huấn luyện và tung ra miền Bắc hàng trăm gián điệp biệt kích cùng cả trăm tấn vũ khí, lương thực. Đây được coi là cuộc chiến ngầm quy mô lớn nhất sau Chiến tranh thế giới thứ 2. Tuy nhiên, quân và dân miền Bắc, với nòng cốt là lực lượng An ninh nhân dân phối hợp với lực lượng Quân đội đã tiêu diệt, bắt sống hầu hết số gián điệp biệt kích này, không những thế còn sử dụng “trò chơi nghiệp vụ” khi dùng điện đài của địch, do chính các gián điệp biệt kích bị bắt thực hiện để cung cấp tin giả cho chỉ huy ở Sài Gòn theo ý đồ của ta.

Hướng tới kỷ niệm 80 năm Ngày truyền thống Lực lượng An ninh nhân dân (12/7/1946 - 12/7/2026), Chuyên đề An ninh thế giới Giữa tháng - Cuối tháng khởi đăng loạt tư liệu dài kỳ này với hy vọng giúp bạn đọc hiểu thêm về những chiến công thầm lặng của Lực lượng An ninh nhân dân trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

1.Sáng sớm ngày 5/4/1961, tại bến tàu ở Đà Nẵng, một chiếc tàu đánh cá trọng tải khoảng 40 tấn chở theo một chiếc xuồng cao su và một chiếc thuyền nan nhỏ lặng lẽ rời bến. Ra khỏi cửa biển Đà Nẵng, chiếc tàu nhằm thẳng hướng Tây - Bắc.

le-quang-tung-ngoai-cung-ben-ph-i-ch-huy-lien-doan-77-cung-c-n-v-n-m-t-i-trung-tam-hu-n-luy-n-bi-t-kich-long-thanh.jpg
Lê Quang Tung (ngoài cùng bên phải) cùng cố vấn Mỹ tại Trung tâm Huấn luyện biệt kích Long Thành. (Ảnh tư liệu)

Trên tàu, ngoài thuyền trưởng và mấy thủy thủ, có một người nói giọng Bắc. Các thủy thủ chỉ được thuyền trưởng thông báo đó là một cán bộ của Trung ương đi công tác đặc biệt. "Cán bộ Trung ương" ấy là điệp viên Phạm Chuyên, biệt danh Ares, một điệp viên được CIA và Liên đoàn 77 dày công tuyển chọn và đào tạo suốt hơn 1 năm trời, lần này được đưa ra Bắc để gây dựng cơ sở ở vùng Đông Bắc Việt Nam.

16 giờ chiều ngày 7/4/1961, khi đã ở vùng biển Vịnh Bắc Bộ, thuyền trưởng cho tàu dừng lại, nấu cơm ăn và nắm cho Chuyên một nắm to. 18 giờ 30 phút, tàu nhổ neo nhằm thẳng hướng có dãy núi đá chạy vào bờ. Sau hơn 3 giờ, tàu đã đi vào khu vực Hồng Gai. Khi chạy qua luồng Cửa Dứa, Quân, nhân viên lái tàu dừng lại, thuyền trưởng lệnh cho nhóm thủy thủ hạ chiếc thuyền nan và chiếc xuồng cao su xuống nước. Sau hơn nửa tiếng chuẩn bị, đưa máy truyền tin và hành lý của Chuyên lên thuyền nan, buộc chiếc thuyền nan vào phía sau xuồng cao su, Chuyên ngồi lên chiếc thuyền nan, Quân lái chiếc xuồng cao su chạy về phía hang Đầu Gỗ rồi rẽ sang ghềnh Si.

2 giờ sáng ngày 8/4, đến ghềnh Si, Quân lái xuồng cao su quay lại tàu, Chuyên bơi thuyền nan theo kênh tiến vào núi đất. Gần sáng, Chuyên mới vào được bờ. Vội vã vác hai chiếc máy truyền tin cùng tư trang lên giấu ở rừng sú, Phạm Chuyên kéo chiếc thuyền vào một lạch nhỏ giữa rừng sú. Vậy là sau gần 2 năm trốn vào Nam, Phạm Chuyên đã trở lại quê hương nhưng với một vai trò khác, điệp viên của CIA với mật danh Ares…

Hơn 1 tháng sau khi điệp viên đơn tuyến Ares xâm nhập bằng đường biển, chiều tối 27/5/1961, từ sân bay Tân Sơn Nhất, một chiếc máy bay vận tải C47 sơn màu xanh nước biển không có số hiệu do Thiếu tá Nguyễn Cao Kỳ, Chỉ huy trưởng căn cứ không quân Tân Sơn Nhất, trực tiếp cầm lái chở toán gián điệp biệt kích mang biệt danh Castor gồm: toán trưởng, Thượng sĩ Hà Văn Chấp cùng 3 Trung sĩ: Đinh Văn Anh, Quách Thức và Lò Văn Piếng nhảy dù xuống tỉnh Sơn La ở Tây Bắc Việt Nam. Toán Castor có nhiệm vụ thu thập tin tức tình báo về hoạt động chuyển quân của Quân đội miền Bắc trên quốc lộ 6 - con đường chính xuyên qua các tỉnh Tây Bắc đến Tây Nam tỉnh Sầm Nưa (Lào). Ngoài vũ khí, lương thực, điện đài, đồ dùng cá nhân, tiền miền Bắc, tiền Lào, bạc trắng hoa xòe, đèn pin, bật lửa, la bàn… mỗi người còn mang theo 100 USD đề phòng khi cần tẩu thoát sẽ dùng đến.

Chiếc C47 chở toán Castor ghé qua Đà Nẵng tiếp thêm nhiên liệu, 20 giờ 15 phút, từ sân bay Đà Nẵng, chiếc C47 bay ra vịnh Bắc Bộ. Sau đó theo hướng tây bắc bay qua không phận tỉnh Hòa Bình, băng qua sông Đà hướng về phía Sơn La. 22 giờ 5 phút, đến cao điểm 828, Nguyễn Cao Kỳ bật đèn xanh, cho đẩy những thùng đồ tiếp tế ra phía cửa sau, toán Castor cũng nhảy theo. Chiếc C47 vòng lại, bay về hướng Nam…

Để có hai chuyến hành quân mở màn này, CIA và Liên đoàn 77 đã mất 5 năm chuẩn bị với một kế hoạch công phu, bài bản và quy mô chưa từng có. Vì thế, ngoài toán Castor, tại Trung tâm Huấn luyện Long Thành ở Biên Hòa có hàng trăm lính biệt kích đang huấn luyện chuẩn bị cho kế hoạch dài hơi với mục tiêu đánh cộng sản trong lòng cộng sản.

m-t-don-v-bi-t-kich-v-i-c-v-n-m-va-binh-si-vi-t-nam-c-ng-hoa-nh-tu-li-u.jpg
Một đơn vị biệt kích với cố vấn Mỹ và binh sĩ Việt Nam Cộng hòa (Ảnh tư liệu)

2.Chuyện bắt đầu từ tháng 9/1954, chỉ hai tháng sau khi Hiệp định Geneve về đình chỉ chiến sự ở Việt Nam được ký kết, Mỹ thành lập khối quân sự Đông Nam Á (SEATO) nhằm ngăn chặn ảnh hưởng của chủ nghĩa Cộng sản và đẩy lùi phong trào giải phóng dân tộc trong khu vực.

Tổng thống Mỹ Eisenhower là người theo đuổi "Học thuyết trả đũa hàng loạt" mà nội dung cốt lõi là: Mỹ có thể sử dụng ưu thế về kỹ thuật và công nghệ để xác định cách thức đối phó với đe dọa và thách thức của kẻ thù; Mỹ quyết định cách thức, thời gian và chiến trường cho cuộc chiến; công nghệ có thể thay thế cho nhân lực và vũ khí hạt nhân tối tân có thể ngăn chặn tất cả mọi mưu kế của Liên Xô và khối Cộng sản.

Cuối năm 1954, Tổng thống Mỹ Eisenhower đã đích thân chọn Đại tá Edward Geavy Lansdale, Phó giám đốc Phòng hành quân đặc biệt thuộc Bộ Quốc phòng Mỹ đến Sài Gòn hỗ trợ Ngô Đình Diệm củng cố chính quyền và tổ chức các cơ sở bán quân sự nằm vùng tại miền Bắc bằng cách thành lập Phái bộ quân sự Sài Gòn (Saigon Military Mission).

Khi đó, Lansdale được coi là chuyên gia đầy kinh nghiệm điều hành những hoạt động chống du kích, với thành công trong việc giúp Chính phủ Philippines dập tắt cuộc nổi dậy của lực lượng du kích Hukbalahap trong những năm đầu thập niên 1950.

Đầu năm 1956, Mỹ đưa 100 lính thuộc Lực lượng đặc biệt (Special Force - một binh chủng của Lục quân Mỹ thành lập năm 1952 với nhiệm vụ hoạt động du kích và chống du kích, hỗ trợ quân chính quy; huấn luyện, tổ chức và chỉ huy người bản xứ các nước thành lực lượng vũ trang hoạt động theo kiểu du kích nhằm thực hiện học thuyết chống nổi dậy của Mỹ) đến Sài Gòn để nghiên cứu tình hình, chuẩn xây dựng lực lượng đặc biệt ở miền Nam.

Tháng 6/1956, Mỹ tiếp quản và nâng cấp Trung tâm Huấn luyện Gián điệp biệt kích hỗn hợp nhảy dù của Pháp tại Nha Trang (GMA Trung Kỳ) đồng thời tuyển dụng lại tất cả số sĩ quan, binh lính GCMA của Pháp. Tiếp đó, CIA giúp chính quyền Sài Gòn thành lập nhiều cơ quan Tình báo đặc biệt trực thuộc Phủ Tổng thống do Trần Kim Tuyến chỉ huy. Trong đó bộ phận chuyên đảm nhiệm các hoạt động biệt kích là Liên đội biệt động, với tên gọi là "Liên đội quan sát 1" thuộc "Sở Liên lạc" do Trung tá Lê Quang Tung chỉ huy, Đại úy Trần Khắc Kính phụ tá và phụ trách khâu tuyển mộ nhân viên là Lê Quang Triều (em ruột của Lê Quang Tung) dưới hình thức chỉ huy một đại đội trong đơn vị phòng vệ Phủ Tổng thống để che giấu những hoạt động bí mật.

"Liên đội quan sát 1" có nhiệm vụ chính là tung người ra miền Bắc Việt Nam hoạt động tình báo, phá hoại, xâm nhập vào vùng hậu phương của Pathét Lào và giúp các lực lượng phản động Lào, Campuchia tổ chức biệt kích xâm nhập các vùng căn cứ cách mạng, hoạt động tình báo, chống hoạt động du kích của các lực lượng cách mạng tại các vùng tạm chiến ở miền Nam. Từ đây, mọi sự trợ giúp của CIA với các hoạt động bí mật ở miền Bắc Việt Nam được tiến hành thông qua “Liên đội quan sát 1”.

Cuối năm 1956, Lansdale tuyển chọn 65 sỹ quan tình báo và quân sự của quân đội Sài Gòn đưa đi huấn luyện tại Philippines và sau đó bổ túc nghiệp vụ tại Mỹ rồi đưa về Nha Trang làm hạt nhân xây dựng lực lượng biệt kích. Khóa đầu tiên, gồm 18 toán do Cố vấn Mỹ trực tiếp huấn luyện. Tháng 6/1957, Liên đoàn biệt kích 1 của Mỹ cử một số nhân viên sang miền Nam huấn luyện cho 58 lính biệt kích của quân đội Sài Gòn tại Trung tâm Huấn luyện biệt động ở Nha Trang.

Cuối năm 1957, “Liên đội quan sát 1” nâng cấp thành "Sở khai thác địa hình" trực thuộc Phủ Tổng thống do Lê Quang Tung chỉ huy, dưới sự chỉ đạo trực tiếp của cố vấn Ngô Đình Nhu và Tổng thống Ngô Đình Diệm với lực lượng biệt kích gồm hàng trăm lính, do cố vấn Mỹ trực tiếp quản lý và điều hành từ khâu tuyển chọn, huấn luyện đến định hướng hoạt động.

Trong cơ cấu tổ chức của Sở khai thác địa hình thì Phòng E - Phòng 45 (sau còn được gọi là Sở Bắc), chịu trách nhiệm về những hoạt động biệt kích ở miền Bắc Việt Nam, trên lãnh thổ Lào và Campuchia; Sở Nam - Phòng 55 chịu trách nhiệm về những hoạt động biệt kích trong lãnh thổ miền Nam.

Để rút kinh nghiệm trong quá trình đào huấn và vạch kế hoạch hoạt động, từ năm 1957, CIA và Sở khai thác địa hình tung các toán biệt kích ra miền Bắc qua tuyến biên giới Việt - Lào vào vùng núi, vùng dân tộc thiểu số, vùng tập trung đông đồng bào theo đạo Thiên chúa. Thời điểm này, các toán biệt kích cũng được tung vào vùng căn cứ cách mạng ở miền Nam và vùng mới giải phóng ở Lào. Các toán đều có cố vấn Mỹ đi cùng chỉ huy, vừa để thăm dò tình hình cũng như đáp ứng yêu cầu diễn tập để rút kinh nghiệm trước khi chính thức phát động cuộc chiến tranh.

Tháng 8/1958, sau khi Ngô Đình Diệm tiếp tục yêu cầu giúp đỡ để tiến hành các hoạt động bí mật chống Cộng sản Việt Nam, CIA lập Ban Ngoại vụ tại Sài Gòn để làm việc với Phòng liên lạc phủ Tổng thống, do Russell Miller làm Trưởng ban. Tháng 11/1958, theo chỉ đạo của Russell Miller, Lê Quang Tung tuyển chọn 12 lính từ cấp bậc Thiếu úy đến Trung úy, đặt dưới quyền chỉ huy của Đại úy Ngô Thế Linh đưa đi Saipan (hòn đảo lớn nhất thuộc quần đảo Mariana của Mỹ) đào tạo 2 tháng về nghiệp vụ tình báo, tác chiến, phương thức phá hoại và chỉ huy đường dây tình báo. Kết thúc khóa huấn luyện trở về, Đại úy Ngô Thế Linh được bổ nhiệm làm Trưởng phòng 45.

Ngày 1/1/1959, CIA và chính quyền Ngô Đình Diệm ký bản thỏa thuận chung, cùng tiến hành các điệp vụ ngầm chống miền Bắc. Từ đây, CIA chính thức thiết lập mối quan hệ với chính quyền Diệm, giúp củng cố tổ chức và đẩy mạnh các hoạt động tình báo, gián điệp, biệt kích với nhiệm vụ đàn áp phong trào cách mạng ở miền Nam, và tung gián điệp, biệt kích phá hoại miền Bắc. Tháng 2/1959, CIA và Phòng 45 tuyển chọn 5 sĩ quan đưa đi Saipan huấn luyện khóa ngắn hạn 6 tuần. Sau đó, CIA cử nhân viên đến Sài Gòn huấn luyện 2 khóa trong thời gian 12 tuần, gồm những sĩ quan trẻ quê miền Bắc, là người dân tộc thiểu số. Trong khi tổ chức các khóa huấn luyện gián điệp biệt kích, Phòng 45 đã lập kế hoạch 5 năm để xâm nhập ra miền Bắc.

Cuối năm 1959, sau khi có thông tin về việc Hà Nội lập hai đơn vị vận tải quân sự dọc Trường Sơn (Đoàn 559) và đơn vị vận tải vượt biển Đông (Đoàn 750), Mỹ ngày càng thấy rõ vai trò và vị trí của miền Bắc đối với cách mạng miền Nam. Phó Tổng thống Mỹ Johnson lưu ý quân đội Mỹ phải “tập trung chú ý vào miền Bắc, coi miền Bắc là nguồn gốc của mọi vấn đề”.

Tháng 11/1959, John F. Kennedy đắc cử Tổng thống Mỹ. Ngay khi vào Nhà Trắng, Tổng thống Kennedy đã chỉ trích chính sách an ninh quốc gia nói chung và học thuyết trả đũa hàng loạt của người tiền nhiệm Eisenhower. Để đối phó với tình hình bất lợi trên chiến trường Việt Nam, Hội đồng An ninh quốc gia Mỹ triệu tập cuộc họp bất thường, thông qua bản “Kế hoạch chống nổi loạn cơ bản cho Việt Nam”.

Bản kế hoạch đề cập: “Bắt đầu từ tháng 12/1959, ở khắp miền Nam các hoạt động du kích và chống trả của Việt cộng ngày càng gia tăng. Việt cộng với sự hậu thuẫn của Hà Nội đang thực hiện mục tiêu sáp nhập Nam Việt Nam vào khối cộng sản trong điều kiện chính quyền Sài Gòn không thể làm chậm chứ đừng nói đến việc ngăn chặn ngày tận thế đang đến gần”.

Vì vậy yêu cầu: “Việc vô hiệu hóa và đánh bại thách thức của Việt cộng ở Nam Việt Nam, một nhiệm vụ sẽ đơn giản hơn nhiều nếu sự giúp đỡ của miền Bắc Việt Nam bị loại trừ (…). Để giành thắng lợi trong cuộc chiến tranh du kích - một cuộc chiến tranh không giới tuyến hoặc chiến trường, cần có những chính sách và chiến lược mới. Mọi điều ở Nam Việt Nam cần được thay đổi”.

Tại cuộc họp này, Tổng thống Kennedy yêu cầu Giám đốc CIA Allen Dulles báo cáo kết quả về sự giúp đỡ của CIA đối với hoạt động ngầm của chính quyền Ngô Đình Diệm chống miền Bắc Việt Nam. Tổng thống Kennedy không hài lòng với những cố gắng của CIA và tuyên bố: “Muốn có du kích hoạt động ở miền Bắc, hãy cho miền Bắc nếm thử những gì họ đang làm đối với chúng ta ở miền Nam và làm ngay lập tức". Đây chính là điểm khởi đầu cho những gì về sau trở thành chiến dịch hoạt động ngầm lớn nhất và phức tạp nhất mà Chính phủ Mỹ thực hiện trong thời kỳ Chiến tranh Lạnh.

Đầu năm 1960, CIA tăng cường 30 biệt kích Mũ nồi xanh từ căn cứ Fort Bragg sang miền Nam để xây dựng chương trình huấn luyện cho Quân đội Sài Gòn; đảm trách nhiệm vụ tổ chức và huấn luyện những đơn vị biệt kích là người dân tộc thiểu số để phá hoại, ngăn chặn đường chi viện của Quân đội miền Bắc vào Nam.

Tháng 11/1960, Phòng 45 thuộc "Sở khai thác địa hình" đổi tên thành “Liên đoàn 77”, là lực lượng nòng cốt của lực lượng đặc biệt, trực thuộc Bộ Tổng tham mưu quân đội Sài Gòn. Liên đoàn 77 có nhiệm vụ xâm nhập bằng đường bộ, đường thủy, đường không vào những địa bàn trọng điểm ở miền Bắc, chủ yếu là các vùng tập trung nhiều giáo dân, vùng dân tộc thiểu số để tổ chức lực lượng ngầm, tiến hành các hoạt động phá hoại cơ sở kinh tế, quốc phòng.

Tiếp đó, 4 trung tâm huấn luyện gián điệp biệt kích được thành lập gồm: Trung tâm Huấn luyện Long Thành (Biên Hòa); Trung tâm Huấn luyện người nhái ở Mỹ Khê (Đà Nẵng); Trung tâm Loong Cheng (Lào) và Trung tâm Phú Bài (Huế), do Đại tá Lê Quang Tung và Trung tá Trần Khắc Kính chỉ huy; Smith, Bell làm cố vấn; linh mục Nguyễn Viết Khai làm “cố vấn tinh thần”. Với 4 trung tâm này, CIA đầu tư các loại phương tiện, vũ khí hiện đại nhất, sử dụng đội ngũ chuyên gia dày dạn kinh nghiệm để huấn luyện và điều hành gián điệp biệt kích.

Để tuyển chọn nhân sự, Liên đoàn 77 lập danh sách những người miền núi phía Bắc lưu vong Lào và di cư vào miền Nam, thường là thanh niên từ 18 - 35 tuổi. Việc tuyển lựa không tiến hành ồ ạt mà được xây dựng lực lượng dự trữ bằng cách thành lập những đơn vị quân đội riêng của từng dân tộc, từng địa phương thuộc miền Bắc, rồi qua quá trình đào tạo trong quân đội, theo dõi, thẩm tra kỹ để chọn vào đội biệt kích. Hoặc lấy những thanh niên theo đạo đã được theo dõi trong các trại định cư của đồng bào Thiên chúa di cư vào Nam. Ngoài điều kiện về sức khỏe, năng khiếu, thành phần xuất thân, am hiểu địa lý và phong tục tập quán, khả năng thuyết phục quần chúng địa phương còn phải có tư tưởng “thâm thù với cách mạng”. Trong thời gian từ 3 - 6 tháng, các nhóm biệt kích được huấn luyện về công tác tình báo, mật mã và kỹ thuật truyền tin; cách sử dụng tàu thuyền và phương tiện xâm nhập khác. Lính biệt kích được hưởng chế độ lương thưởng cao hơn binh lính các binh chủng khác.

Kết thúc khóa huấn luyện, các nhóm biệt kích lựa chọn địa bàn tương tự các mục tiêu định xâm nhập để thực tập và kiểm tra đánh giá kết quả.

m-t-toan-bi-t-kich-ngu-i-nhai-vnch-hu-n-luy-n-t-i-da-n-ng-nh-tu-li-u-5199.jpg
Một toán biệt kích người nhái huấn luyện ở Đà Nẵng. (Ảnh tư liệu)

3.Ngày 11/5/1961, Tổng thống Kennedy ra lệnh triển khai “chiến dịch chiến tranh bí mật”. Tháng 6/1961, Eugene Staley, một chuyên gia kinh tế thuộc Viện Nghiên cứu Stanford, dẫn đầu phái đoàn quân sự Mỹ sang Sài Gòn hoạch định thí điểm “Chiến tranh đặc biệt”. Ngày 21/9/1961, Tổng thống Kennedy tuyên bố "sẽ tăng thêm ngân sách viện trợ về quân sự, kinh tế cho chính quyền Sài Gòn". Thực hiện mệnh lệnh này, “Liên đoàn biệt kích số 5" được điều đến miền Nam Việt Nam chuẩn bị các cuộc "hành quân ngoại lệ".

Cơ cấu tổ chức của “Liên đoàn biệt kích số 5” gồm: Bộ Chỉ huy trung tâm, Ban Chỉ huy các đại đội, một đại đội truyền tin và một phi đoàn Không quân yểm trợ.

Tháng 10/1961, Tổng thống Kennedy tiếp tục cử Cố vấn quân sự Taylor sang Sài Gòn nghiên cứu bổ sung kế hoạch Staley, cho ra đời Kế hoạch Staley - Taylor với ba nội dung chủ yếu: "Bình định ở miền Nam trong vòng 18 tháng, đồng thời gây cơ sở ở miền Bắc"; "Tăng cường quân sự, khôi phục kinh tế ở miền Nam; tăng cường phá hoại ở miền Bắc"; "Phát triển kinh tế miền Nam đồng thời tấn công miền Bắc". Vì vậy, Mỹ coi Chiến tranh gián điệp biệt kích là một mắt xích trọng yếu để triển khai kế hoạch Staley- Taylor.

Mục tiêu chủ yếu là khống chế tuyến đường huyết mạch ở các tỉnh vùng núi phía Bắc, ngăn chặn chi viện của các nước Xã hội chủ nghĩa cho cách mạng Việt Nam; xây dựng lực lượng ngầm ở các tỉnh miền núi và gây phỉ, làm rối loạn địa bàn chiến lược vùng núi; thu tin tình báo, chỉ điểm cho không quân, hải quân đánh phá; Phá hoại các công trình quốc phòng, giao thông, kho tàng, các cơ sở kinh tế, ngăn chặn chi viện của miền Bắc cho miền Nam; gây chiến tranh tâm lý.

4.Sau khi hoàn tất khâu chuẩn bị các điều kiện cần thiết cho cuộc chiến tranh gián điệp biệt kích, từ đầu năm 1961, CIA và Liên đoàn 77 chính thức tung các toán gián điệp biệt kích ra miền Bắc bằng cả đường không, đường bộ và đường biển. Vì vậy, CIA đặt kỳ vọng rất lớn vào Ares và toán Castor, bởi nếu thành công bằng hai nhóm mở màn này sẽ triển khai ồ ạt tung điệp viên đơn tuyến và các toán gián điệp biệt kích ra miền Bắc bằng cả đường không và đường biển.

Nhiệm vụ của các toán gián điệp biệt kích là móc nối với các phần tử phản cách mạng trong tôn giáo, dân tộc thiểu số, thu thập tin tức tình báo, phá hoại, tập kích bắt cóc, ám sát cán bộ; tiến hành tâm lý chiến. Địa bàn xâm nhập của chúng là những vùng cơ sở ta yếu, cơ sở địch nhiều; vùng có điều kiện địa lý thuận lợi cho việc ẩn nấp, khó khăn cho việc điều động lực lượng của ta.

Để xâm nhập bằng đường không, CIA dùng loại máy bay C47, DC3, DC4, DC6 không mang số hiệu, bay đến địa điểm đã chọn sẵn rồi cho biệt kích nhảy dù xuống. Máy bay sẽ bay theo đường biển, ở tầm thấp; thời điểm xâm nhập từ 22h tối đến 2-3 giờ sáng; hoặc cho trực thăng hạ cánh bên kia biên giới Việt - Lào rồi biệt kích đổ bộ, móc nối với lính của Vàng Pao dẫn đường xâm nhập vào miền Bắc.

Đối với phương thức xâm nhập bằng đường biển, sẽ dùng tàu hoặc thuyền lớn chuyên chở gián điệp biệt kích đến vùng biển định xâm nhập rồi sử dụng thuyền nhỏ, phao hoặc cho biệt kích dùng phương tiện người nhái để vào bờ. Lúc này, tàu hoặc thuyền chuyên chở lùi ra một tọa độ nhất định để chờ tín hiệu an toàn của toán gián điệp biệt kích mới rút lui; thời điểm xâm nhập, thường là lúc biển lặng, công tác quản lý bờ biển của bộ đội có sơ hở.

Trường hợp bị phát hiện, phải rút lui thì tàu hoặc thuyền ngoài khơi bắn pháo yểm trợ để biệt kích rút chạy. Đối với phương thức xâm nhập bằng đường bộ (qua giới tuyến, qua biên giới Việt - Lào, biên giới Việt Nam - Campuchia hoặc vùng giáp ranh). Các toán biệt kích được vận chuyển bằng ô tô hoặc trực thăng đến gần địa điểm xâm nhập, chôn giấu bớt đồ đạc, móc nối với cơ sở cài cắm trên địa bàn để dẫn đường. Sau khi thám sát tình hình biên giới sẽ bí mật đột nhập qua tuyến biên phòng hoặc hóa trang thành bộ đội, cán bộ miền Bắc, phân tán thành từng tốp nhỏ như người dân đi rừng...

Tuy nhiên, mọi chuyện đã không như CIA và các chỉ huy Liên đoàn 77 tính toán.

Còn nữa

Nguyễn Thiêm

Các tin khác

Tăng cường bản lĩnh, nhân văn và đạo đức công vụ của Công an nhân dân trong kỷ nguyên mới

Tăng cường bản lĩnh, nhân văn và đạo đức công vụ của Công an nhân dân trong kỷ nguyên mới

LTS: Trong kỷ nguyên mới, đặc biệt là bối cảnh chuyển đổi số, hội nhập quốc tế, để bảo vệ vững chắc an ninh quốc gia và giữ gìn trật tự, an toàn xã hội, lực lượng Công an nhân dân (CAND) đứng trước yêu cầu phải phát triển theo hướng chính quy, tinh nhuệ, hiện đại, làm chủ khoa học - công nghệ, nâng cao chất lượng nguồn nhân lực, đặc biệt mỗi cán bộ, chiến sĩ cần không ngừng nâng cao bản lĩnh, nhân văn và đạo đức công vụ.
Nhân kỷ niệm 81 năm Ngày truyền thống CAND, Chuyên đề ANTG Cuối tháng trân trọng giới thiệu bài viết của Trung tướng Trần Bá Thiều, nguyên Tổng cục trưởng Tổng cục Chính trị CAND về vấn đề này.

Không có điểm 10 và những vấn đề đặt ra từ một kỳ thi

Không có điểm 10 và những vấn đề đặt ra từ một kỳ thi

Sáng 19/8, Bộ Giáo dục và Đào tạo đã công bố kết quả kỳ thi lại tốt nghiệp THPT năm 2026 của 326 thí sinh tại điểm thi Trường THPT Chuyên tỉnh Tuyên Quang. Các môn thi lại đều không có điểm 10. Điểm cao nhất môn Toán và Ngữ văn là 9,5; môn Vật lý và Hóa học có điểm cao nhất 9,75. Nhưng, điều quan trọng nhất không nằm ở con số cao nhất là bao nhiêu mà là những học sinh nhận những điểm số ấy có thể bước tiếp vào đời với niềm tin rằng đây là kết quả của chính mình.

Dẹp loạn giang hồ trên không gian mạng

Dẹp loạn giang hồ trên không gian mạng

“Giang hồ mạng” không phải là khái niệm pháp lý, mà là cách cộng đồng gọi những cá nhân gây dựng ảnh hưởng trên mạng xã hội bằng hình ảnh đầu gấu đầu mèo, xăm trổ ngang tàng, phát ngôn gây sốc, khoe tiền bạc, các mối quan hệ hoặc công khai chửi bới người khác bằng những lời lẽ rất vô văn hóa... Việc cơ quan điều tra khởi tố, bắt tạm giam một loạt "giang hồ mạng" như: Khánh "Sky", Hồ Văn Khoa, “Vua Quạt” Trần Đình Tiệp, vợ chồng Huấn “Hoa Hồng”, vợ chồng Phú Lê, “Tế điên" Nam Định thời gian gần đây khiến số "giang hồ mạng" khác có vẻ lo ngại sẽ tới lượt mình nên đã tìm cách thay đổi nội dung. Mạng xã hội vì thế cũng đỡ rác hẳn.

Nền kinh tế bạc: Động lực thực sự hay ảo vọng?

Nền kinh tế bạc: Động lực thực sự hay ảo vọng?

Khi tỷ lệ sinh toàn cầu suy giảm và tuổi thọ trung bình không ngừng kéo dài, thế giới đang chứng kiến sự trỗi dậy của một khái niệm kinh tế mới: "nền kinh tế bạc" với toàn bộ hệ sinh thái sản phẩm, dịch vụ và ngành công nghiệp phục vụ nhóm dân số cao tuổi. Khắp nơi trên thế giới, các chính phủ đang chạy đua biến "gánh nặng nhân khẩu học" thành một động cơ tăng trưởng mới. Nhưng câu hỏi vẫn còn bỏ ngỏ: liệu đây có thực sự là trụ cột kinh tế của thế kỷ 21, hay chỉ là một phép thử đầy rủi ro trước một cuộc khủng hoảng dân số chưa từng có tiền lệ?

Hãy chấm dứt nạn "thừa thầy thiếu thợ"

Hãy chấm dứt nạn "thừa thầy thiếu thợ"

Vừa qua, trong buổi làm việc với ngành Nội vụ, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm yêu cầu chuyển từ đào tạo theo bằng cấp sang đào tạo theo nghề nghiệp, chuẩn kỹ năng và nhu cầu thực tế của thị trường lao động. Tôi đọc được thông tin này trên các báo và thấy đây là tư duy, là bước chuyển mạnh mẽ về đổi mới cách dùng người, từ coi trọng bằng cấp sang coi trọng kỹ năng, chuyên môn.

Vinh quy ắt hẳn rước tùng xòe

Vinh quy ắt hẳn rước tùng xòe

Thư thả đọc thơ, tình cờ bắt gặp bài thơ "Thuở trước" của của nhà thơ Nguyễn Bính, hình ảnh "vinh quy bái tổ" đã để lại dấu ấn khá sâu sắc: "Một quan là sáu trăm đồng/ Chắt chiu tháng tháng cho chồng đi thi/ Chồng tôi cưỡi ngựa vinh quy/ Hai bên có lính hầu đi dẹp đàng/ Tôi ra đón tận gốc bang/ Chồng tôi xuống ngựa cả làng ra xem...".
Nghĩ rằng, trong bất cứ thời đại nào, muốn chọn lấy những người tài giỏi ra giúp nước thì không có phương thức nào tối ưu hơn việc chăm lo giáo dục cho toàn dân và tổ chức thi cử công bằng.

Phim lịch sử từ “khó bán” thành “đắt khách”

Phim lịch sử từ “khó bán” thành “đắt khách”

Từng bị xem là dòng phim chỉ có lỗ, chủ yếu sản xuất theo đơn đặt hàng của Nhà nước, vài năm gần đây, phim lịch sử đang “lội ngược dòng” đầy ngoạn mục. Ngoài các hãng phim nhà nước, nhiều hãng phim tư nhân cũng tấp nập sản xuất phim lịch sử.

Sóng chiến sự đổ về “Cổng nước mắt”

Sóng chiến sự đổ về “Cổng nước mắt”

Giữa lúc dòng chảy thương mại từ Vùng Vịnh qua eo biển Hormuz bị bóp nghẹt bởi xung đột Mỹ-Iran, một huyết mạch hàng hải khác của thế giới đang đứng trước nguy cơ bị cuốn vào vòng xoáy chiến sự. Căng thẳng Houthi - Arab Saudi tái bùng phát, cùng những cảnh báo cứng rắn từ Tehran, đang đặt eo biển Bab el-Mandeb trước nguy cơ trở thành điểm nghẽn tiếp theo, có thể đẩy cú sốc năng lượng vượt khỏi Trung Đông, lan rộng ra nền kinh tế toàn cầu.

Khi thực tiễn kìm chân tham vọng cải tổ quân đội Pháp

Khi thực tiễn kìm chân tham vọng cải tổ quân đội Pháp

Pháp đang thúc đẩy một quá trình có thể xem là "tái vũ trang quốc gia", hướng tới xây dựng một quân đội có khả năng tiến hành chiến tranh cường độ cao, đồng thời duy trì vai trò của Pháp như một cường quốc quân sự toàn cầu. Nhưng trong bối cảnh nền tài chính công đối mặt với những áp lực chưa từng có, vì vậy câu hỏi lớn là: Pháp có đủ nguồn lực để hiện thực hóa mục tiêu xây dựng lực lượng quân sự phù hợp với các kịch bản chiến tranh của thập niên tới hay không?

Điều đọng lại ở Ankara không chỉ là NATO 3.0

Điều đọng lại ở Ankara không chỉ là NATO 3.0

Trong nhiều năm sau khi Chiến tranh Lạnh kết thúc, câu hỏi thường trực đối với Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương (NATO) có lẽ vẫn luôn là: Liên minh này có còn lý do để tồn tại? Thực tế thách thức lớn nhất hiện nay với một tổ chức an ninh phòng thủ 77 tuổi đời là có thể thích nghi với một thế giới nơi cạnh tranh giữa các cường quốc trở thành trạng thái thường trực, hàng loạt cuộc khủng hoảng phủ bóng không gian an ninh châu Âu - Đại Tây Dương, và thậm chí là cả sức ép từ những tranh luận về chia sẻ gánh nặng quốc phòng hay các phát biểu gây tranh cãi của Tổng thống Mỹ Donald Trump.

“Tận hiến” - để những hy sinh thầm lặng không bị lãng quên

“Tận hiến” - để những hy sinh thầm lặng không bị lãng quên

Dù chỉ có độ dài 15 tập nhưng bộ phim truyền hình “Tận hiến” (Điện ảnh CAND sản xuất) đã để lại dấu ấn sâu đậm với đông đảo khán giả bằng câu chuyện giàu cảm xúc về lòng trung thành, sự hy sinh và bản lĩnh của những chiến sĩ tình báo CAND. Sức hút của phim không chỉ đến từ mạch truyện hấp dẫn hay diễn xuất thuyết phục, mà còn ở cách tác phẩm khơi dậy sự đồng cảm, niềm tự hào và sự trân trọng đối với những con người âm thầm cống hiến vì bình yên của Tổ quốc.

Cha ông ta chống gian lận thi cử

Cha ông ta chống gian lận thi cử

Thời phong kiến, những người gian lận thi cử bị đánh giá tư cách rất thấp. Thế nhưng, vẫn có những vụ gian lận xảy ra, dù triều đình đã tìm nhiều biện pháp để phòng ngừa.

Trả lại tên cho các anh hùng, liệt sĩ

Trả lại tên cho các anh hùng, liệt sĩ

Tháng Bảy, nắng như nung, trên các con đường làng của xứ Thanh, những chiến sĩ Công an vẫn lặng lẽ đi từng nhà mang theo hộp dụng cụ lấy mẫu ADN, những tập hồ sơ đã ngả màu thời gian và một nhiệm vụ đặc biệt từ trái tim: Tìm lại tên cho những người lính đã hy sinh cách đây hơn nửa thế kỷ.

Để niềm hy vọng sớm thành hiện thực

Để niềm hy vọng sớm thành hiện thực

Những người mẹ, người vợ và cả những đứa con, đi qua nửa cuộc đời dâu bể, đi qua cả hai cuộc chiến tranh, hơn nửa thế kỷ vẫn đau đáu khi phần mộ người thân vẫn chưa tìm thấy, đang nằm đâu đó trong lòng đất mẹ. Thu nhận mẫu ADN để xác định danh tính là niềm hy vọng cuối cùng để gieo niềm tin, nuôi hy vọng về một cuộc gặp gỡ, trùng phùng trước ngưỡng ngã rẽ bên kia dốc của cuộc đời.

Andy Burnham và một định hình mới cho nước Anh?

Andy Burnham và một định hình mới cho nước Anh?

Nghị sĩ Andy Burnham chính thức được xác nhận là lãnh đạo Công đảng và trở thành Thủ tướng thứ 7 của Vương quốc Anh chỉ trong một thập niên. Với những cải cách đầy tham vọng, liệu người đàn ông đến từ Manchester này có thể tái định hình nền chính trị Anh sau một chuỗi khủng hoảng kéo dài hay không?

Vùng Vịnh lại nằm trong tầm lửa

Vùng Vịnh lại nằm trong tầm lửa

Cuộc đối đầu quân sự giữa Mỹ và Iran một lần nữa đẩy khu vực Vùng Vịnh vào trạng thái bất ổn kéo dài. Dù không phải là các bên trực tiếp khởi phát xung đột, nhiều quốc gia Arab lại đang hứng chịu những tổn thất về an ninh, kinh tế và chiến lược.

Xử lý nghiêm vi phạm vì sự liêm chính của giáo dục

Xử lý nghiêm vi phạm vì sự liêm chính của giáo dục

Cho tới lúc này, đã có tới 29 người bị khởi tố về hành vi “Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ”, trong đó 27 người tại điểm thi Trường THPT Chuyên Tuyên Quang (tỉnh Tuyên Quang) và 2 người tại điểm thi Trường THPT Lê Trực (tỉnh Quảng Trị). Những người vi phạm pháp luật sẽ bị xử lý nghiêm, nhưng từ vụ án này, câu hỏi đặt ra là làm thế nào để có một kỳ thi THPT Quốc gia nghiêm túc?