Chuyến du lịch định mệnh khiến 23 nghệ sĩ và người thân tử nạn trên hồ Núi Cốc

Đã tròn 32 năm kể từ ngày 23 con người, trong đó phần lớn là nghệ sĩ và người thân của họ trong Đoàn Kịch Bắc Thái chết đuối tại Hồ Núi Cốc, cơn gió lớn khiến lòng người hoảng loạn dẫn đến tai nạn thương tâm ngày ấy tưởng như vĩnh viễn tan vào hư vô. Nhưng, với người trong cuộc, cơn gió ấy vẫn thổi trở lại, đều đặn, buốt giá.

Có lẽ, thảm kịch của quá khứ đã rơi vào quên lãng nếu trong các chuyến ngao du sơn thủy lên Thái Nguyên gần đây, thi thoảng, nhiều người làm sân khấu lại được… mời đến ven Hồ Núi Cốc để thắp hương cho những phận người vắn số của Đoàn Kịch Bắc Thái. Việc này không phải tổ chức hội, đoàn thể hay cơ quan nào đó chủ trì mà chỉ là cá nhân - Phó Chủ tịch Hội Nghệ sĩ Sân khấu Việt Nam, ông Nguyễn Văn Bộ tự nguyện thực hiện. Lý do, như cách ông chia sẻ là để những người nằm lại bên hồ đỡ tủi.

Thực tế, nếu không có sự nhẫn nại, bền bỉ của ông, có lẽ đến nay, ít du khách, đặc biệt là văn nghệ sĩ, những người gắn bó với nghệ thuật sân khấu biết đến sự hiện diện của nghĩa trang nhỏ khuất lặng sau những rặng cây, chỉ cách con đường lớn và tấm biển đỏ rực "Hồ Núi Cốc kính chào quý khách" vỏn vẹn vài chục bước chân.

Ông Nguyễn Văn Bộ bên mộ phần của vợ và con gái trong nghĩa trang nhỏ ven Hồ Núi Cốc, Thái Nguyên
Ông Nguyễn Văn Bộ bên mộ phần của vợ và con gái trong nghĩa trang nhỏ ven Hồ Núi Cốc, Thái Nguyên

Sau 2 gốc đại đã vài chục năm tuổi, từ tường bao đến các ngôi mộ đều được dọn dẹp gọn gàng, phong quang. Mỗi khi có người ghé thăm, lão nghệ sĩ lại thắp nén hương thơm trên tấm bia đá cuối khuôn viên nghĩa trang, đi đến từng ngôi mộ, cẩn thận như một chủ nhà giới thiệu từng thành viên trong gia đình với khách.

Ông nói, họ là người nhà của mình theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Bởi lẽ, thời điểm tai nạn xảy ra, ông là Trưởng đoàn của Đoàn Kịch Bắc Thái. Dù như thế nào, ông vẫn chịu trách nhiệm về cái chết của các nghệ sĩ trong đoàn. Trong số những người nằm lại nơi này còn có cả vợ và con gái yêu của chính ông.

Ông Bộ vốn là con nhà nòi trong "làng" kịch nghệ nhưng lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi của đất nước. Từng trực tiếp cầm súng chiến đấu bảo vệ quê hương trong chiến tranh biên giới phía Bắc, khi giải ngũ trở về, ông nối lại "duyên" với hoạt động nghệ thuật.

Tự nhận mình vừa thấp, vừa đen và mức độ kém sắc cũng nổi tiếng tương xứng với tính cách ngang tàng, phóng túng, đến hôm nay, sau gần 40 năm, ngồi ôn lại chuyện xưa, ông vẫn không lý giải nổi vì sao bà Đỗ Thị Kim Dung - người con gái nức tiếng về nhan sắc, có đến 2 bằng đại học thời ấy lại chịu làm vợ mình. Bà lại rất khéo vun vén kinh tế nên thời ấy, gia đình ông thuộc hàng khá giả của xứ chè. Cặp vợ chồng son có thoảng chút băn khoăn là chuyện muộn đường con cái.

Sau nhiều nỗ lực, đôi lần mừng vui rồi thất vọng, vợ chồng ông cũng được trời thương mà cho một cô con gái xinh xắn. Ông đặt tên con là Bích Phương. Năm con gái lên 3 tuổi, Đoàn Kịch Bắc Thái do ông làm Trưởng đoàn biểu diễn thành công vở "Đôi dòng sữa mẹ". Vở dựng theo kịch bản của nhà biên kịch tài danh Lưu Quang Vũ. Để ăn mừng thành công này, đoàn quyết định tổ chức một chuyến du lịch, coi như phần thưởng cho các cán bộ, công nhân viên.

Thời kỳ bao cấp, đi du lịch là chuyện vô cùng xa xỉ. Vì thế, việc được đi biển, về Đồ Sơn hay Sầm Sơn là mơ ước rất khó thành hiện thực. Với tư cách Trưởng đoàn, ông chọn phương án thay thế là tổ chức cho cán bộ công nhân viên trong đoàn đi du ngoạn Hồ Núi Cốc, vì hồ ở ngay địa phương và còn rất hoang sơ. Ngày ấy, đi vào hồ chỉ có con đường độc đạo là đường đất, vẫn đầy sình lầy ngày mưa. Thời điểm đoàn chọn đến du lịch, thời tiết khá đẹp.

Vì Đoàn Kịch Bắc Thái trực thuộc Nhà hát tổng hợp Bắc Thái nên chuyến đi có thêm một số cán bộ công nhân viên của các bộ phận khác. Từ sáng 4-7-1986, khoảng 40 thành viên của nhà hát đã có mặt ở khu vực ven hồ. Để thuận tiện cho việc du ngoạn, đoàn thuê ca nô đầu kéo chuyên dùng chở hàng của Công ty Thủy sản. Phương tiện vận chuyển hạn chế nên hơn 40 người được chia làm 2 chuyến. Theo kế hoạch ban đầu, Trưởng đoàn Nguyễn Văn Bộ cùng vợ, con gái sẽ đi chuyến đầu tiên.

Ông Bộ còn nhớ rất rõ, khi ông cùng mọi người chuẩn bị lên tàu thì nhận được điện thoại. Một thành viên trong đoàn đề nghị được đi trước để kịp về tắm trước khi trời nắng. Ông Bộ đồng ý và bế theo con gái yêu Bích Phương lên bờ với dự tính: Để mẹ đi trước, 2 cha con đi chuyến sau. Nhưng, có lẽ định mệnh đã an bài. Khi ông bế con lên bờ, con gái nhỏ gào khóc đòi theo mẹ.

Cầm lòng không đặng, 1 thành viên nữ đã lên bờ bế Bích Phương theo. Ca nô rời bờ trong sự háo hức của 29 con người. Ông Bộ không thể ngờ, đây cũng là hình ảnh cuối cùng về họ lúc sinh thời mà ông còn được nhìn thấy.

Theo kế hoạch dự kiến, đoàn xuất phát từ gần 8h thì sẽ trở về lúc hơn 9h. Thế nhưng, đến hơn 4 tiếng đồng hồ sau, Trưởng đoàn Nguyễn Văn Bộ vẫn chưa thấy ai trở lại. Những mâm cơm thịnh soạn trong nhà khách đã sẵn sàng. Nóng ruột, ông trở lại nơi đoàn xuất phát để hỏi tin tức. Nhưng, chưa kịp đến nơi, ông đã choáng váng bởi sự nhốn nháo và thông tin: Một đoàn khách gặp nạn vì ca nô chở bị lật.

Nỗi đau quá lớn. Những ngày sau đó, ông Bộ không biết mình đã đối diện với tai nạn ấy như thế nào. Ông chỉ biết, sau 32 năm, những ngày khủng khiếp ấy vẫn in hằn trong ký ức bằng hình ảnh cả dãy quan tài mới tinh, đỏ rực cả vạt đồi mới bạt cây cỏ. Những mâm cơm đầy ắp thức ăn trong nhà khách nghi ngút khói hương và trống đến lạnh người.

Câu chuyện của người nghệ sĩ già khiến không ít khách ghé thăm bùi ngùi xúc động.
Câu chuyện của người nghệ sĩ già khiến không ít khách ghé thăm bùi ngùi xúc động.

Hàng tháng trời sau đó, khi bóng tối bắt đầu bao phủ ngôi nhà mới xây của 2 vợ chồng giữa thành phố Thái Nguyên, không chịu nổi nỗi đau đớn, ông lại ra ngồi ôm gốc mít trước nhà và "khóc như một con chó con". Suốt khoảng thời gian ấy, cả 2 bà mẹ: mẹ vợ và mẹ đẻ chỉ biết nhìn con mà xót xa. Mãi sau này, ông mới biết, 2 bà mẹ bảo nhau cứ để kệ ông khóc với hy vọng, nỗi đau sẽ dần trôi theo nước mắt.

Khi bớt chút nguôi ngoai cũng là lúc ông nhận ra, nếu mình không mạnh mẽ tự đứng lên, mọi thứ xung quanh, kể cả người thân sẽ suy sụp. Nén nỗi đau, ông lầm lụi gây dựng lại tất cả, từ việc vực lại đoàn kịch đến tổ chức xây dựng nơi an nghỉ khang trang cho những người xấu số. Vị trí được mọi người chọn để an táng là sườn đồi, hướng ra Hồ Núi Cốc.

Ông Bộ bảo rằng, suốt 32 năm qua, ông vẫn đều đặn chăm lo cho các phần mộ, làm lễ giỗ chung cho tất cả mọi người. Tết Nguyên đán, tiết thanh minh và ngày 4-7 hàng năm, hiếm khi nào ông không đến nghĩa trang nhỏ "thăm hỏi" các thành viên an nghỉ tại đây. Bi kịch ngày nào ông sẽ vẫn giấu chặt trong lòng nếu một ngày, ông không chợt nhận ra, đời người vốn hữu hạn và ranh giới của sự hữu hạn ấy, với ông, đã không còn xa ngái. Chuyện cũ được ông chia sẻ với bạn hữu, đồng nghiệp xa gần khi đến Thái Nguyên với mong muốn, họ sẽ ghé thăm những người đồng nghiệp xấu số đang nằm lại ven hồ. Ý tưởng xây dựng một khuôn viên khang trang hơn với những bậc tam cấp sạch sẽ, tường bao xung quanh… nhanh chóng được nhiều nghệ sĩ ủng hộ. 2/3 con đường mòn dẫn vào khu yên nghỉ của các nạn nhân được hoàn thiện.

Nhưng, đến nay, 1/3 quãng đường còn lại, cây, cỏ đã mọc cao, khuất tầm nhìn. Muốn vào khu mộ, người thân và khách bộ hành sẽ phải vòng qua 1 quãng đường mòn khác. Chính điều này đang khiến người nghệ sĩ già băn khoăn. Từng là Trưởng đoàn Kịch Bắc Thái, ông thuộc nằm lòng hoàn cảnh của mỗi nạn nhân sau tai nạn.

Ông biết rất rõ, có những người xấu số, quê ở tỉnh xa, mẹ con côi cút, phần mộ nhiều năm nay không có người thân thăm viếng vì chồng đã đi làm ăn biệt xứ rồi mất ở trong miền Nam. Quê nhà còn mẹ già nhưng sau nhiều năm, có lẽ cụ bà cũng đã về dưới suối vàng. Người biết rõ về họ và câu chuyện năm xưa như ông không nhiều. Nếu một ngày ông không thể chăm lo cho các mộ phần, ông sợ họ sẽ lạnh lẽo, cô đơn.

Đây cũng là lý do khiến ông luôn cố gắng mời bạn bè, nghệ sĩ đến thắp hương cho các nạn nhân vào mỗi dịp họ ghé thăm Thái Nguyên. Ông hy vọng, khi miệng truyền miệng, những nạn nhân xấu số sẽ không bị lãng quên trong tương lai. 1/3 con đường mòn từ lộ chính ven hồ dẫn vào nghĩa trang, ông vẫn đang ấp ủ ý định hoàn thiện nốt. Vì như thế, khách du lịch đến Hồ Núi Cốc dễ dàng nhìn thấy khu mộ hơn. Có thể họ sẽ ghé thăm và thắp cho các nạn nhân 1 nén nhang.

Như thế, người thân và những người bạn của ông nơi đây sẽ đỡ cô quạnh. Tất nhiên, để làm được điều này, ông sẽ cần đến một khoản tiền mà với một nghệ sĩ hết thời vàng son thì sẽ là khá lớn. Nhưng ông vẫn mong muốn và tin rằng, ông sẽ thực hiện được tâm nguyện của mình. Cũng như ông tin, khi những hàng cây, bụi cỏ trước khu mộ được phát quang, những người đang yên nghỉ nơi đây không bị che khuất tầm nhìn, họ có thể ngày ngày thảnh thơi nghe tiếng gió reo, lặng ngắm trời mây non nước soi bóng xuống mặt hồ, mãi mãi, như ước muốn từ 32 năm về trước…

Ngọc Nguyễn

Các tin khác

Phim "Mưa đỏ" ghi dấu ấn của điện ảnh Việt ở đề tài chiến tranh cách mạng.

Khát vọng trở thành ngành công nghiệp văn hóa

40 năm đổi mới - một chặng đường đánh dấu nhiều cột mốc của điện ảnh Việt Nam từ một nền điện ảnh bao cấp sang cơ chế thị trường. Tại hội thảo "Diện mạo điện ảnh Việt Nam 40 năm đổi mới", tổ chức trong khuôn khổ Liên hoan phim Châu Á - Đà Nẵng (DANAFF) Tiến sĩ Ngô Phương Lan - Chủ tịch Hiệp hội Xúc tiến phát triển Điện ảnh Việt Nam - Giám đốc DANAFF nhận định: "40 năm trước, Đổi mới không chỉ mở ra một giai đoạn phát triển mới về kinh tế - xã hội, mà còn mở ra những không gian sáng tạo mới cho văn học, nghệ thuật. Tinh thần nhìn thẳng vào sự thật, phản ánh đúng sự thật đã trở thành động lực quan trọng để văn nghệ sĩ khám phá sâu hơn đời sống con người, những chuyển động của xã hội và những khát vọng của dân tộc trong thời kỳ mới".

Những dấu ấn khác biệt của “Tận hiến”

Những dấu ấn khác biệt của “Tận hiến”

Bộ phim truyền hình "Tận hiến" (Điện ảnh CAND sản xuất) vừa khép lại hành trình phát sóng nhưng dư âm mà bộ phim mang lại vẫn tiếp tục lắng đọng trong lòng khán giả. Giữa dòng chảy của điện ảnh chính luận, "Tận hiến" tạo dấu ấn không chỉ bởi câu chuyện về những chiến sĩ tình báo CAND hoạt động và sẵn sàng hy sinh trong thầm lặng mà còn ở cách làm phim giàu tâm huyết và khát vọng.

Hình tượng nghệ thuật trong thơ trẻ đương đại

Hình tượng nghệ thuật trong thơ trẻ đương đại

Có một số bạn yêu thơ hỏi tôi về việc: "Các nhà thơ trẻ hiện nay quan tâm đến hình tượng thơ trong sáng tác như thế nào?". Theo tôi, việc xây dựng hình tượng thơ có vai trò đặc biệt quan trọng trong sáng tác thơ ca của những người viết, bởi hình tượng thơ chính là nơi nhà thơ gửi gắm tư tưởng, cảm xúc, cách nhìn về con người và cuộc đời.

Hội sách thiếu nhi ở “siêu đô thị”

Hội sách thiếu nhi ở “siêu đô thị”

Nằm trong các hoạt động kỷ niệm 50 năm Ngày Thành phố Sài Gòn - Gia Định chính thức vinh dự mang tên Chủ tịch Hồ Chí Minh (2/7/1976 - 2/7/2026), Hội sách Thiếu nhi Thành phố Hồ Chí Minh lần 6 - năm 2026 với chủ đề: “Em vui đọc sách, học bao điều hay” vừa được khai mạc với nhiều hoạt động phong phú, sáng tạo dành cho thiếu nhi, phụ huynh, giáo viên và cộng đồng.

Để truyện tranh tham gia vào công nghiệp văn hóa

Để truyện tranh tham gia vào công nghiệp văn hóa

Truyện tranh là một thị trường đang bị bỏ ngỏ ở Việt Nam. Điều chúng ta thiếu không phải là những tác giả tài năng mà là một hệ sinh thái đủ mạnh để nuôi dưỡng, bảo vệ và phát triển các giá trị sáng tạo. Những vấn đề này được đặt ra trong tọa đàm "Kiến tạo hệ sinh thái sáng tạo truyện tranh cho người Việt" diễn ra mới đây tại Hà Nội.

“Màu dân tộc” trong dòng chảy đương đại

“Màu dân tộc” trong dòng chảy đương đại

Gần đây, nhiều hoạt động lan tỏa và tôn vinh những giá trị văn hóa truyền thống, di sản mang đậm sắc màu dân tộc như vẻ đẹp của tranh Đông Hồ đã thu hút sự quan tâm của giới trẻ...

Phá án ma túy bằng sự tỉnh táo và nhân văn

Phá án ma túy bằng sự tỉnh táo và nhân văn

Vừa lên sóng những tập đầu tiên, bộ phim truyền hình “Lửa trắng” đã thu hút sự quan tâm của đông đảo khán giả. Từ việc khai thác cuộc đấu tranh chống tội phạm ma túy trong thời đại số, bộ phim khắc họa chân dung người chiến sĩ CAND với sự dũng cảm, bản lĩnh và trí tuệ cùng những thông điệp nhân văn sâu sắc.

Hoạt hình Việt ra thế giới

Hoạt hình Việt ra thế giới

Lần đầu tiên, một bộ phim hoạt hình dài của Việt Nam "Trạng Quỳnh nhí: Truyền thuyết Kim Ngưu" được mời tham dự Annecy International Animation Film Festival - liên hoan phim hoạt hình lớn nhất hành tinh. Theo đạo diễn Trịnh Lâm Tùng, đây là cơ hội để những người làm hoạt hình Việt Nam được cất lên tiếng nói của mình, được giới thiệu những giá trị văn hóa mà chúng ta đã gìn giữ qua biết bao thế hệ.

Bước tiến của Điện ảnh Việt tại DANAFF

Bước tiến của Điện ảnh Việt tại DANAFF

Đà Nẵng sẽ trở thành tâm điểm của điện ảnh khu vực khi đăng cai "Liên hoan phim châu Á - Đà Nẵng" (DANAFF) lần thứ IV (diễn ra từ ngày 28/6 đến ngày 4/7). Với chủ đề “Nhịp cầu từ châu Á ra thế giới”, DANAFF năm nay được tổ chức quy mô hơn, nhiều hoạt động chuyên sâu hơn và định hướng rõ nét trong việc thúc đẩy công nghiệp điện ảnh Việt Nam hội nhập quốc tế.

Một số tác phẩm của hoạ sĩ Bùi Xuân Phái đã được sử dụng trong nhiều sản phẩm âm nhạc.

Bản quyền tác phẩm hội họa trong sáng tạo đương đại

Mới đây, việc ê-kíp sản xuất MV của ca sĩ Sơn Tùng M-TP sử dụng hình ảnh tác phẩm “Tàn Chỉ” của họa sĩ Lệ Giang không xin phép, cũng như nhiều sản phẩm nghệ thuật, quảng cáo, điện ảnh từng khai thác tranh của các họa sĩ đã đặt ra câu hỏi: Sử dụng tác phẩm hội họa trong sáng tạo nghệ thuật như thế nào, đâu là ranh giới giữa cảm hứng sáng tạo và hành vi xâm phạm bản quyền?

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Từ hơn một thế kỷ trước, cụ Nguyễn Đình Khánh một người con của làng Lai Xá (Hà Nội) đã sớm tiếp cận nghề nhiếp ảnh, mở hiệu ảnh Khánh Ký nổi tiếng trên phố Hàng Da. Cụ đã truyền nghề cho nhiều người cùng làng, tạo nên một cộng đồng thợ ảnh đông đảo, đưa Lai Xá trở thành cái nôi của nghề nhiếp ảnh Việt Nam.

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

"Sân nhà" đã không còn là lợi thế khi một loạt phim Việt phải sớm rút khỏi phòng vé vì doanh thu thấp. Tự "nâng chuẩn" chất lượng có lẽ là con đường duy nhất nếu phim Việt muốn giữ chân khán giả trong cuộc đua khốc liệt này.

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Cuộc thi viết về “Trang sách & Mái trường” không chỉ là hoạt động chào mừng dấu mốc 70 năm của Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam mà còn là lời tri ân dành cho các thế hệ thầy cô giáo, học sinh, người làm sách và những người đã góp phần vun đắp tri thức cho đất nước.

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Trong một thế giới mà trẻ em đang bị các thiết bị điện tử chi phối mạnh mẽ như hiện nay, việc làm thế nào để trẻ em có thói quen đọc sách, có cơ hội lớn lên cùng trang sách trong những mùa hè không chỉ là nỗ lực của phụ huynh mà còn cần sự chung tay của cả cộng đồng...

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh tự bạch: "Suốt một Đời Thơ xin tự nguyện làm một phu trầm để bóc dần vỏ bọc thời gian/ giữa đời ngậm ngải tìm trầm... Nghĩa Nhân". Đây có thể xem là tuyên ngôn tinh thần cho toàn bộ hành trình thơ của Vân Anh.