Tiến sĩ Trần Ngọc Hiếu:

Bệnh dịch tạo nên những chấn động trong tinh thần nhân loại

Anh Trần Ngọc Hiếu là tiến sĩ văn chương, đang công tác tại Đại học Sư phạm Hà Nội và trong mắt tôi, anh là mẫu điển hình của những con người “sống trong sách, chết vùi trong sách”. Thành thử, khi có một vấn đề nhức nhối nào đó về tư tưởng, tôi thường tìm đến anh...

Công bằng mà nói, không phải lúc nào tôi cũng nhất trí với những luận giải của anh nhưng trao đổi với anh luôn là một công việc thú vị. Và, sau mỗi lần trao đổi như vậy, bao giờ tôi cũng nảy ra một ý tưởng mới cho công việc viết lách của mình.

Những chấn động tinh thần nhân loại

- Nhà báo Phan Đăng: Tôi xin được vào vấn đề ngay, đó là đại dịch COVID-19 đang hoành hành khắp năm châu bốn bể. Việc này để lại những hậu quả về mặt y học, liên quan đến sức khỏe và sinh mạng con người thì rõ rồi. Nhưng, tôi nghĩ là nó còn để lại những khủng hoảng trong cấu trúc tinh thần của con người nữa. Tôi biết anh có một sở thích là thường xuyên cập nhật những vấn đề mới mà những nhà tư tưởng đương đại đặt ra. Vậy anh thấy những nhà tư tưởng đang nói như thế nào về vấn đề này?

- Tiến sĩ Trần Ngọc Hiếu: Phải nói thế này: Tính đến nay, chúng ta đã trải qua 2 thập niên đầu tiên của thế kỷ 21 và có một điều rất lạ là những năm khởi đầu cho mỗi thập niên đều xuất hiện một biến cố. Chúng ta biết là năm 2001 có biến cố 11-9 với 2 chiếc máy bay đâm vào tòa tháp đôi ở Mỹ, làm đảo lộn rất nhiều vấn đề chính trị và tư tưởng. Nó khiến rất nhiều ảo tưởng trước đó của loài người về năm 2000 vỡ vụn. Nó khiến người ta phải nhìn lại bản đồ chính trị thế giới và cách thức mà thế giới hiện đại đang vận hành. Nó thực sự là một cú sốc rất lớn cho tinh thần nhân loại.

Còn bây giờ, đến năm 2020 thì không ai nghĩ là COVID-19 lại xuất hiện và có thể kéo dài như thế này. Thoạt đầu, ngay trong những lúc bi đát nhất, người ta cũng hy vọng đến mùa hè thì đại dịch chấm dứt, vì lúc đó người ta nghĩ nhiệt độ nóng sẽ tiêu diệt virus. Vậy mà đến tận lúc này, virus vẫn sống mạnh. Khu vực Mỹ Latin đang là đỉnh dịch, còn Việt Nam thì làn sóng dịch thứ 2 xuất hiện, khiến hơn 20 người tử vong. Tôi quan sát bối cảnh dịch bệnh ốm yếu này và thấy rằng, trong lúc tất cả mọi thứ đều ốm yếu thì chỉ có một thứ xem ra lại rất khỏe mạnh, đó là hoạt động của những nhà tư tưởng lớn trên thế giới.

Tôi quan sát thấy lúc này tất cả những nhân vật tên tuổi nhất trong lĩnh vực khoa học xã hội nhân văn đều đang tư duy về những câu hỏi mới mà đại dịch đặt ra như Slavoj Zizek, Judith Butler, Stephen Greenblatt, David Harvey... Zizek kịp ra cuốn sách tên là “Nạn dịch”, viết trong vòng 2 tháng, khi đại dịch xảy ra ở châu Âu. Họ vốn là những người nghiên cứu và kiến tạo tư tưởng của xã hội đương đại. Và sau khi tìm tòi, trăn trở, dường như họ nhận ra một vấn đề, đó là sự quy hồi của lịch sử. Bởi lịch sử nhân loại đã chứng kiến rất nhiều đại dịch và qua mỗi đại dịch thì nhân loại lại đúc rút được nhiều kinh nghiệm mới.

- Đúng thế! Có người nhận xét rằng, người hậu thế chúng ta có thể thấy rất rõ lịch sử dịch bệnh nhân loại qua những trang sách viết về lịch sử văn minh nhân loại và đặc biệt, qua cả những trang văn nữa. Trong văn chương, lịch sử dịch bệnh hiện lên với những thăng trầm khác nhau, gợi ra nhiều chiều suy tưởng khác nhau. Anh là một nhà phê bình văn học, chắc anh thấm thía điều này hơn ai hết?

- Từ thời cổ đại Hy Lạp, đã có nhiều câu chuyện liên quan đến sự hoành hành của bệnh dịch, làm xáo trộn cách tổ chức xã hội và tâm thức của con người. Đến thời Phục hưng, nhiều tác phẩm quan trọng của thời kỳ này như “Vua Lia” của William Shakespeare hay “Decameron” của Boccacio đều xoay quanh bối cảnh dịch bệnh hoành hành ở châu Âu. Và gần với chúng ta nhất là cuốn sách viết về dịch bệnh rất nổi tiếng, đó là cuốn “Dịch hạch” của Albert Camus.

Ngay trong thời gian dịch bệnh vừa rồi, một nhà xuất bản ở Việt Nam đã tìm mọi cách để tái bản cuốn sách này. Nhiều sinh viên của tôi bảo rằng: mọi khi thầy hay giới thiệu cuốn sách này nhưng phải đến thời điểm dịch bệnh này tụi em mới đọc. Và đọc lại thấy rất hợp.

- Trong những thời điểm chiến tranh, thiên tai, dịch bệnh thì đời sống con người đau khổ nhất. Đời sống con người đau khổ nhất thì tinh thần con người trăn trở, dằn vặt nhất. Và, khi tinh thần con người trăn trở, dằn vặt nhất thì văn chương, nghệ thuật lại phát triển nhất. Đó là một quy luật tất yếu của sáng tạo, phải không anh?

- Không ai muốn tư tưởng của mình phát lộ trong những tình huống éo le như vậy. Tuy nhiên, sự thật lại đúng như vậy. Trong triết học, người ta thường gọi những tình huống dịch bệnh, chiến tranh mà Phan Đăng vừa đề cập là “những tình huống hạn chế” và trong những tình huống hạn chế thì tư duy của con người không thể nương theo những cách nghĩ cũ, những cách nhìn cũ.

Tư duy con người lúc này luôn có những đứt gãy, những nứt rạn và chính những đứt gãy, nứt rạn lại là điều kiện để những tư tưởng mới nảy sinh. Ví dụ như dịch bệnh đặt ra câu hỏi: Ý nghĩa của sự sống là gì? Rồi cách thức quản trị xã hội sẽ phải thay đổi ra sao? Hay ở thời đại khủng hoảng môi trường này: con người và thế giới sẽ đi về đâu? Đại dịch COVID-19 không chỉ đặt ra những vấn đề về y học mà còn đặt ra những vấn đề tư tưởng như vậy nữa. Khi đại dịch xảy ra tại Italia chẳng hạn, có những thông tin cho rằng, ở thời điểm đó, do số lượng người nhiễm quá lớn nên giữa một bệnh nhân COVID trẻ và một bệnh nhân COVID già, người ta đã ưu tiên cứu người trẻ.

- Ưu tiên cứu ai và không ưu tiên cứu ai, chủ động tạo cơ hội sống cho ai và bóp nghẹt cơ hội sống của ai, nó không đơn thuần là những chọn lựa về y tế nữa, nó liên quan đến đạo đức xã hội.

- Đúng như vậy! Nên nó tạo ra những ám ảnh, những dằn vặt.

- Xin tiếp lời anh một chút, đó là không chỉ ở Italia, tôi có đọc được những bài báo nói rằng ở một số trại dưỡng lão tại Tây Ban Nha, đã có những nhân viên bỏ đi khi phát hiện có người nhiễm COVID-19. Kết quả là người ta đã tìm thấy rất nhiều người già sau đó chết trong bẩn thỉu, trong bệnh tật và đói khát. Tức là họ đã bị bỏ lại. Và khi câu chuyện này được các cơ quan truyền thông phản ánh thì chính phủ và dư luận Tây Ban Nha đã phản ứng rất mạnh mẽ. Cho nên tôi đồng tình với anh rằng dịch bệnh làm phát lộ nhiều vấn đề ngoài y học, trong đó đặc biệt là cách tương tác giữa con người với con người.

- Rồi chuyện có thực hiện biện pháp miễn dịch cộng đồng hay không. Một vài nước ở Bắc Âu đã đặt ra vấn đề này và ví dụ như ở Thụy Điển người ta đã áp dụng biện pháp này. Miễn dịch cộng đồng tức là phải chấp nhận để cho số lượng người chết đến một mức độ nào đó.

- Câu hỏi đặt ra: Vậy thì nhóm những người không may phải chết này là ai? Là nhóm người nhập cư, là nhóm người yếu thế trong xã hội, hay là nhóm những người thượng lưu?

- Đúng rồi. Tất cả thực trạng này khiến những bài toán về tự do, dân chủ của phương Tây bị thách thức nghiêm trọng. Sau vụ 11-9 thì điểm nóng chính trị thế giới trong suốt thập niên đầu tiên của thế kỷ 21 là chủ nghĩa khủng bố. Nó tạo ra một vách ngăn rất lớn giữa Mỹ với một số nước Ảrập. Còn bây giờ, có nhà tư tưởng cho rằng khi khủng bố không còn là một thứ diễn ngôn khiến con người tập trung quyền lực nữa thì nó lại được thay thế bằng dịch bệnh, thứ mà như tôi vừa nói, đã khiến hàng loạt những giá trị về tự do, dân chủ của thế giới phương Tây bị thách thức.

Trước đây, người ta luôn tự hào về việc tự do đi lại hay sự bảo vệ quyền riêng tư thì bây giờ, với việc phải cách ly xã hội, người ta không thể tự do đi lại hay nhiều sự kiện riêng tư buộc phải công khai hóa. Và như tôi đã nói lúc nãy, chính những hoàn cảnh như thế này lại đặt ra những vấn đề mới cho tư tưởng con người.

Và, để trả lời những câu hỏi mới thì con người thường tựa vào những điểm tựa nào đó của lịch sử. Lúc này, người ta bắt đầu quay trở lại đọc các tác phẩm cũ và người ta thấy rằng trong những thời khốn khó, văn chương, nghệ thuật luôn có sự tương tác nhiều chiều với con người. Đơn giản nhất là văn chương, nghệ thuật đã ghi lại những trải nghiệm của con người trong những tình cảnh rất khốn khổ. Những tình cảnh mà cảm giác như nếu không có văn chương, nghệ thuật thì những tiếng nói thực nhất sẽ không có chỗ để cất lên. Ngay trong hoàn cảnh dịch bệnh này, văn chương, nghệ thuật đã và đang tiếp tục cất lên những tiếng nói như vậy. Đó là trường hợp nhà văn Phương Phương, Trung Quốc, khi cô viết “Nhật ký Vũ Hán”.

Mất kết nối - căn bệnh của thời đại

- Tôi quan tâm rất kỹ đến những tác động mà tác phẩm này tạo ra trong lòng độc giả Trung Quốc. Rất nhiều người Trung Quốc phê phán Phương Phương rằng bà đã viết thật và trần trụi quá. Nó vô tình làm lộ ra những góc tối khủng khiếp của xã hội Trung Quốc trong dịch bệnh. Và, điều ấy chưa chắc đã là một điều tốt, trong một bối cảnh mà tất cả đều cần tìm một điểm tựa để tiến về phía trước. Họ đặt ra câu hỏi là trong trường hợp này, không hiểu văn học cứu rỗi con người hay tiếp tục đẩy con người lún sâu trong lo âu, sợ hãi. Quan điểm của anh thế nào? Liệu văn học có nên phản ánh một cách trần trụi trong một thời điểm mà sự sống con người vốn đã trần trụi lắm rồi không?

- Tôi nghĩ là Phương Phương đã  ghi lại những trải nghiệm của con người trong đại dịch. Bà ấy bị tấn công rất dữ dội trên mạng xã hội nhưng vẫn lên tiếng, vẫn nói về nỗi đau của con người. Mà văn chương phải nói được về nỗi đau và những trải nghiệm của con người chứ. Thêm nữa, tôi thấy nhà văn hay các nhà triết học thường có một phẩm chất là: lo xa. Họ hiểu COVID trước sau rồi sẽ qua đi như biết bao đại dịch khác từng đến rồi từng qua với nhân loại này.

Nhưng, đại dịch làm nảy lên những vấn đề mới về tinh thần con người, gây ra những tranh cãi về nhân tính. Nhà văn xoáy vào chỗ đó, đặt ra những bài toán cần giải cho nhân loại. Nhân đây, tôi muốn kể rằng có một cuốn tiểu thuyết mà dù đã mua hơn 10 năm nhưng phải đến đợt dịch bệnh này tôi mới đọc, đó là cuốn “Mù lòa” của Jose Saramago.

Đối với tôi, nó là một kiệt tác thực sự. Cuốn tiểu thuyết kể về một nhân vật một ngày ra đường và đột nhiên bị mù. Căn bệnh này lây nhiễm rất nhanh. Hệ thống y tế trở nên quá tải nên người ta lùa những người mắc bệnh vào một chỗ và bỏ họ lại phía sau. Từ bối cảnh này, Jose Saramago đặt ra hàng loạt những vấn đề về tinh thần của con người. Ông cảnh báo về sự lộng quyền của mô hình toàn trị trong những hoàn cảnh ngặt nghèo. Tóm lại là, theo tôi, văn chương hoàn toàn có thể đề cập đến những góc như thế, để chỉ ra những thứ bệnh của xã hội, của con người. Con người phải nhìn thấy bệnh của mình thì mới có thể tìm ra thuốc chữa.

- Anh làm tôi nhớ đến Lỗ Tấn, người viết văn dường như là để giải phẫu dân tộc mình và từ đó tìm cách chữa những căn bệnh kinh niên cho dân tộc mình.

- Lỗ Tấn viết văn để chữa bệnh tinh thần của người Trung Quốc. Và chữa bằng một thứ văn chương rất đau. Ví dụ như một tác phẩm của Lỗ Tấn mà chúng ta từng học là “Thuốc” thì chúng ta hiểu rằng ở đó cả một xã hội đang mắc bệnh, từ bệnh ảo tưởng đến bệnh hiếu kỳ. Bạn tôi dạy học ở Trung Quốc và cho tôi biết rằng ở Trung Quốc hiện nay, thậm chí một bộ phận dư luận còn không muốn đọc và học về Lỗ Tấn.

- Họ không chịu được cách chữa bệnh của ông!

- Rồi, trong tác phẩm “Nhật ký người điên” mà cả tôi và anh đều thích, câu hỏi Lỗ Tấn đặt ra là: Ai bị coi là điên? Hóa ra điên không đơn thuần là trạng thái thiểu năng về trí tuệ. Trong nhiều trường hợp, người bị coi là điên là người có tiếng nói khác những người khác. Và lúc này, việc khép ai đó vào tình trạng “điên” là một cách để loại bỏ người đó khỏi cộng đồng. Trong “Nhật ký người điên”, chúng ta thấy chính người điên lại là người nhìn ra nhiều sự thật.

- Trong đó có một sự thật rất khủng khiếp, là trong quá khứ, ở Trung Quốc từng có những giai thoại về việc người ăn thịt người!

- Vâng! Đúng là như thế! Ở đây, tôi muốn khái quát vấn đề để nói rằng có cả một lịch sử bệnh tật ở trong văn chương đấy nhé. Có lẽ anh ít để ý điều này, Susan Sontag - một nhà phê bình người Mỹ đã đề cập đến khía cạnh này. Theo bà, mỗi thời đại lại nổi lên một loại bệnh tật nào đó.

Trong thời kỳ tiền hiện đại ở châu Âu, ám ảnh về dịch hạch là một ám ảnh kinh hoàng với văn hóa châu Âu và nó là nền tảng của rất nhiều tác phẩm lớn. Đến thời kỳ lãng mạn thì tất cả chúng ta đều biết là có căn bệnh ho lao. Rất nhiều văn nghệ sĩ lãng mạn mắc bệnh ho lao. Đến những năm 80 của thế kỷ 20, khi châu Âu bước sang thời hậu hiện đại thì người ta nói nhiều đến bệnh AIDS. Căn bệnh này đã tấn công một số giá trị mà phương Tây giải phóng, ví dụ như tự do tình dục. Rồi những năm 2000 thì nhân loại mắc căn bệnh điển hình nào, anh biết không?

Mới đây, tôi có đọc luận án của một tác giả nước ngoài, nói rằng có một căn bệnh ẩn dụ cho chính thời đại chúng ta đang sống. Cái thời đại mà tôi và anh đang sống. Đó là bệnh Alzheimer, suy giảm trí nhớ. Đấy! Các vấn đề của thời đại thường được ẩn dụ hóa bằng các loại bệnh tật như vậy. Và, các nhà văn ở mỗi thời đại thường xoáy vào các loại bệnh tật đó để phản ánh nó, tìm cách hóa giải nó.

- Ồ! Tôi bị bất ngờ với điều anh vừa nói. Nhưng, đấy là một bất ngờ lý thú anh ạ. Trong tôi, trong anh và trong bất cứ ai của cái thời đại này phải chăng luôn tiềm ẩn một nguy cơ Alzheimer? Cái hội chứng này có vẻ không phải chỉ là câu chuyện riêng của những người già mà của tất cả chúng ta. Bởi chúng ta thường có hội chứng lãng quên một điều gì đó. Nói chính xác là đời sống “thừa thông tin nhưng thiếu trí tuệ” bây giờ khiến chúng ta rất dễ bị mất kết nối. Chúng ta mất kết nối với quá khứ. Chúng ta mất kết nối với các hệ giá trị. Chúng ta mất kết nối với các đại tự sự. Và trạng thái quên - trạng thái mất kết nối này có thể khiến chúng ta trở thành những cá thể mỏng manh, bơ vơ, dễ sụp đổ.

- Tại sao bệnh Alzheimer lại là một ẩn dụ cho thời đại này? Theo tôi tại vì nó liên quan đến tình trạng già hóa dân số toàn cầu. Tình hình dân số Việt Nam cũng đang trên cái đà đó. Và qua đại dịch COVID-19, chúng ta thấy rằng người già chính là đối tượng dễ tổn thưởng nhất và cũng dễ bị bỏ rơi nhất trong lòng một xã hội. Người ta có thể phê bình bệnh AIDS vì nó có thể liên quan đến những hành vi tình dục, tức là liên quan đến những vấn đề đạo đức. Còn với bệnh Alzheimer thì sao? Đáng sợ nhất, căn bệnh này khiến chúng ta mất ký ức và chúng ta rơi vào một trạng thái gọi là “rỗng ý nghĩa”.

Có một bộ phim rất hay của Hàn Quốc tên là “Thơ ca” do Lee Chang Dong biên kịch và đạo diễn nói về một bà già mắc bệnh quên. Nhưng, xem phim, người ta hiểu rằng đâu phải chỉ một bà già hoặc những bà già nào đó trong xã hội mắc bệnh quên mà đáng sợ là cả xã hội mắc bệnh quên. Quên rất nhiều thứ, chẳng hạn như quên đi mặc cảm tội lỗi, quên đi cảm giác về cái ác và đặc biệt là quên đi sự tồn tại của cái đẹp. Với một mức độ thông tin như hôm nay, có vẻ như trạng thái quên của chúng ta càng ngày càng nhanh và ngày càng mạnh.

Tôi đang nghiên cứu về người già, cho nên nhân chuyện này tôi nhớ đến tác phẩm được xem như cột mốc của văn học Việt Nam sau chiến tranh, đó là tác phẩm “Tướng về hưu” của Nguyễn Huy Thiệp. Tôi rất bị ám ảnh bởi nhân vật bà vợ của tướng Thuấn trong tác phẩm này. Bà bị lẫn. Và khi người em của bà đến hỏi “chị có biết em là ai không?” thì bà trả lời: “Là người!”. Thế là người em khóc òa lên và bảo: “Cả làng nó gọi em là chó, riêng chị gọi em là người!”. Những chi tiết này nói với tôi rằng chúng ta đã bước vào một thời kỳ văn học mới không chỉ với những ông tướng về hưu mà với cả những người già đã bị lãng quên. Tuy nhiên, nhìn một cách toàn diện thì văn học Việt Nam có vẻ chưa có một tác phẩm nào nói một cách thấu đáo về căn bệnh quên - căn bệnh mất ký ức - căn bệnh rỗng ý nghĩa của xã hội hiện nay.

Nhiều nhà văn Việt Nam… mắc bệnh

- Anh Trần Ngọc Hiếu này, lịch sử văn học Việt Nam đã có những loại bệnh tật nào được phản ánh?

- Rất nhiều tên tuổi lớn của văn học Việt Nam liên quan đến dịch bệnh. Nguyễn Du - thi hào lớn nhất của chúng ta cũng qua đời bởi dịch bệnh.

- Vâng! Căn bệnh đậu mùa đã không buông tha đại thi hào dân tộc. Và đọc văn chương Nguyễn Du, người ta có cảm giác dường như ông còn gặp những căn bệnh tinh thần nào đó? 

- Một thời kỳ rất dài, chúng ta chỉ quan tâm đến những thứ bệnh liên quan đến thể xác. Nhưng rồi một ngày chúng ta nhận ra tinh thần của mình cũng là một thực thể. Nó biết đau. Nó có sự tra tấn, sự dày vò, sự tổn thương. Và nó là những chấn thương ở bên trong. Thậm chí, trong văn học, người ta thường nói về những lý thuyết chấn thương, trong đó có một điểm hết sức đáng chú ý: chấn thương bao giờ cũng bộc lộ muộn. Tức là cái sự kiện làm chúng ta thương tổn chỉ phát ra sau đó. Nó có thể trở về trong giấc mơ, trở về trong vô thức và phải đến tận lúc đó người ta mới biết mình bị chấn thương.

Còn với Nguyễn Du, những tác phẩm của ông nói rằng ông  sống với nhiều nội tâm dằn vặt. Và cái nội tâm ấy có vẻ là thứ không thoát được ra ngoài. Xuân Diệu khi viết “Các nhà thơ cổ điển Việt Nam” có hình dung rất ấn tượng về Nguyễn Du. Ông hình dung Nguyễn Du giống như một con người ngồi trong cả một buổi chiều dài để trầm tư. Thực ra, nhà văn Việt Nam đối diện với những vấn đề bệnh tật nhiều chứ không ít đâu.

- Anh có thể phân tích thêm vài ví dụ?

- Hàn Mặc Tử! Ông không chỉ chịu căn bệnh về thể xác đơn thuần mà còn là những căn bệnh mang tính chất siêu hình. Ông bị bệnh phong và ông cũng là một tín đồ Thiên Chúa giáo. Trong cái nhìn tôn giáo thì người mắc bệnh phong cũng là người bị trừng phạt. Cho nên những dày vò, dằn vặt của Hàn Mặc Tử là có thật.

Rồi đọc văn học Việt Nam hiện đại, vẫn có một số tác phẩm mà tôi cho rằng ít nhiều có tính chất tự truyện. Và trong tính chất tự truyện đó, ít nhiều con người trầm cảm của nhà văn cũng được biểu lộ. Nhân vật Kiên trong “Nỗi buồn chiến tranh” của Bảo Ninh chính là nhân vật trầm cảm. Anh ta có thể không hề hấn gì trong chiến tranh nhưng ra khỏi chiến tranh thì anh ta giống như một con bệnh.

Cuộc chiến khép lại nhưng không đồng nghĩa với việc Kiên lật cuộc đời mình sang trang khác. Cuộc chiến ấy mãi giam giữ anh trong quá khứ, tạo thành những ám ảnh bệnh tật trong anh, khiến cuốn tiểu thuyết anh muốn viết mãi là một cuốn tiểu thuyết dang dở.

- Vậy những nhà văn đang cầm bút hiện nay thì sao? Chúng ta vừa nói là thời đại này có một căn bệnh lớn là căn bệnh mất ký ức. Và tôi cũng biết một số nhà văn hiện nay cũng có những trạng thái trầm cảm của riêng họ. Vậy họ có thể viết gì và liệu văn học đương đại có thể xuất hiện những tác phẩm đầy ám ảnh hay không?

- Nếu các trạng thái nội tâm của người cầm bút hôm nay thật sự chân thành và các bạn ấy dám mổ xẻ nó một cách thật sự riết róng thì nó sẽ cho ra một thứ văn chương đầy ám ảnh. Còn nếu họ chỉ miêu tả thoáng qua, hay coi trầm cảm như một hình thức phục trang cho bản ngã thì rất khó tạo ra một thứ văn chương như vậy. Tôi nói như vậy bởi lẽ có một nhận xét hơi mang tính chất định kiến nhưng không phải không có lý, đó là một số người viết trẻ hiện nay đã coi trầm cảm như một cách phục trang cho bản ngã. Họ cố nói với mọi người rằng: Tôi đang trầm cảm đây! Tôi đọc và thấy là những nỗi buồn, những sự khủng hoảng trong văn chương của các bạn trẻ hiện nay thực sự thiếu một chiều kích siêu hình nào đó.

- Thiếu chiều kích siêu hình đó sẽ không thể có được tác phẩm lớn, thưa anh?

- (Gật đầu). Nhưng tôi vẫn có niềm tin rằng, nếu mình sống thêm khoảng 20 năm nữa thì sẽ được chứng kiến một tác phẩm lớn viết về thời đại hôm nay.

- Xin cảm ơn anh!

Phan Đăng (thực hiện)

Các tin khác

Tô đậm một vị thế mới

Tô đậm một vị thế mới

Thủ tướng Chính phủ Lê Minh Hưng và đoàn đại biểu cấp cao Việt Nam vừa kết thúc tốt đẹp chuyến công tác tham dự Hội nghị cấp cao kỷ niệm 35 năm quan hệ ASEAN - Nga và có các hoạt động song phương tại thành phố Kazan, Cộng hòa Tatarstan, Liên bang Nga từ ngày 16 đến 18/6/2026 theo lời mời của Tổng thống Liên bang Nga Vladimir Putin. Đây là chuyến thăm có ý nghĩa đặc biệt, đồng thời cũng đã đạt được những kết quả tích cực, khẳng định hình ảnh Việt Nam là cầu nối tin cậy trong ASEAN, là bạn bè thủy chung, chân thành của Nga.

Bản sắc nhân văn của báo chí trong kỷ nguyên AI

Bản sắc nhân văn của báo chí trong kỷ nguyên AI

Mỗi cuộc cách mạng công nghệ đều từng khiến báo chí lo lắng về sự tồn tại của chính mình. Máy in làm thay đổi cách phổ biến tin tức. Phát thanh và truyền hình từng được dự báo sẽ khiến báo in biến mất. Internet làm rung chuyển toàn bộ mô hình vận hành truyền thống của các tòa soạn. Và, giờ đây, trí tuệ nhân tạo (AI) lại tiếp tục đặt ra câu hỏi rằng, liệu báo chí và những người làm báo có còn thật sự cần thiết khi máy móc có thể viết, tổng hợp và sản xuất nội dung với tốc độ vượt xa con người?

Niềm vui bóng đá làm lộ mặt trái xã hội Pháp

Niềm vui bóng đá làm lộ mặt trái xã hội Pháp

Tối 30/5/2026, người dân Paris vỡ òa sau chiến thắng nghẹt thở của đội bóng Paris Saint-Germain (PSG) tại đấu trường châu lục. Nhưng, thay vì một lễ ăn mừng xúc động, những thanh niên Paris lại biến nó thành một cơn ác mộng bạo lực với gạch đá và bom xăng.

El Nino “đổ thêm dầu vào lửa”

El Nino “đổ thêm dầu vào lửa”

Trong lúc thế giới vẫn chưa nguôi lo ngại trước những kỷ lục nhiệt độ liên tiếp bị phá vỡ, một cảnh báo mới từ Liên hợp quốc lại phủ thêm bóng đen lên bức tranh khí hậu toàn cầu. Hiện tượng El Nino được dự báo sắp quay trở lại với cường độ mạnh, có nguy cơ cộng hưởng với xu thế nóng lên toàn cầu để đẩy Trái đất bước vào giai đoạn thời tiết cực đoan hơn trong những năm tới.

Pháo đài Beaufort và bước ngoặt chiến lược của Israel

Pháo đài Beaufort và bước ngoặt chiến lược của Israel

Gần 3 thập kỷ sau khi rút khỏi Lebanon, quân đội Israel một lần nữa kiểm soát pháo đài Beaufort - vị trí từng là biểu tượng của cuộc chiến kéo dài giữa Tel Aviv và Hezbollah. Động thái này phản ánh sự thay đổi trong tư duy an ninh của Israel, đồng thời kéo theo những hệ lụy khôn lường với người Lebanon và an ninh khu vực.

Trung Đông chuyển động khi ảo ảnh Mỹ tan biến

Trung Đông chuyển động khi ảo ảnh Mỹ tan biến

Trong một thời gian ngắn, những cuộc tấn công nhằm vào các đô thị, trung tâm lọc hóa dầu lớn và cả các căn cứ quân sự của Mỹ trong khu vực Trung Đông đã làm thế giới phải có cái nhìn khác hoàn toàn về vấn đề an ninh khu vực. Sự bất lực của chiếc ô an ninh Mỹ buộc các quốc gia Vùng Vịnh phải tự định đoạt vận mệnh bằng tư duy tự cường và đa phương hóa.

Xung đột Trung Đông: Loanh quanh trong bế tắc

Xung đột Trung Đông: Loanh quanh trong bế tắc

Ngày 4/6, Tổng thống Mỹ Donald Trump tuyên bố sẵn sàng gặp Đại giáo chủ Iran Mojtaba Khamenei, nếu hai bên đạt được thỏa thuận hòa bình. Tuy nhiên, trên thực tế, đàm phán song phương Mỹ - Iran vẫn đang chìm trong bế tắc. Bên cạnh đó, kết quả của nó cũng sẽ còn phụ thuộc rất nhiều vào diễn biến của các cuộc thương thảo Israel - Hamas cũng như Israel - Lebanon.

Dấu ấn nước Việt Nam trong kỷ nguyên mới

Dấu ấn nước Việt Nam trong kỷ nguyên mới

Những ngày cuối tháng 5/2026, diễn ra liên tiếp nhiều sự kiện ngoại giao giữa Việt Nam và Thái Lan, Singapore, Philippines cũng như Đối thoại Shangri-La lần thứ 23, một diễn đàn an ninh hàng đầu khu vực châu Á - Thái Bình Dương. Theo thông lệ, mỗi năm Đối thoại Shangri-La sẽ mời diễn giả là nguyên thủ một quốc gia có uy tín phát biểu dẫn đề. Năm 2026, vinh dự này thuộc về người đứng đầu Đảng, Nhà nước Việt Nam là Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm. Với chủ đề: “Chủ động kiến tạo hòa bình - ổn định - phát triển trong một thế giới nhiều biến động”, bài phát biểu dẫn đề này giành được sự quan tâm, đồng tình và hoan nghênh của lãnh đạo các nước cũng như dư luận quốc tế...

Khoe kết quả test ma túy: Tấm giấy chứng nhận hay liều thuốc trấn an dư luận?

Tấm giấy chứng nhận hay liều thuốc trấn an dư luận?

Sau hàng loạt nghệ sĩ vướng vòng lao lý vì ma túy, hình ảnh giới giải trí Việt đang đối mặt với cuộc khủng hoảng niềm tin chưa từng có. Trong bối cảnh đó, nhiều ca sĩ, diễn viên đã chủ động công khai kết quả xét nghiệm ma túy âm tính để chứng minh bản thân “sạch”. Thế nhưng, liệu một tờ giấy xét nghiệm có đủ để bảo chứng cho sự trong sạch của một người nghệ sĩ hay không khi mà theo các chuyên gia, dấu vết ma túy trong cơ thể chỉ tồn tại trong một khoảng thời gian nhất định?

Kỳ 1: Lai lịch một kế hoạch ngầm

Kỳ 1: Lai lịch một kế hoạch ngầm

Trong suốt 10 năm (1960 - 1970), CIA và Cơ quan Tình báo Quân đội Việt Nam Cộng hòa đã huấn luyện và tung ra miền Bắc hàng trăm gián điệp biệt kích cùng cả trăm tấn vũ khí, lương thực. Đây được coi là cuộc chiến ngầm quy mô lớn nhất sau Chiến tranh thế giới thứ 2. Tuy nhiên, quân và dân miền Bắc, với nòng cốt là lực lượng An ninh nhân dân phối hợp với lực lượng Quân đội đã tiêu diệt, bắt sống hầu hết số gián điệp biệt kích này, không những thế còn sử dụng “trò chơi nghiệp vụ” khi dùng điện đài của địch, do chính các gián điệp biệt kích bị bắt thực hiện để cung cấp tin giả cho chỉ huy ở Sài Gòn theo ý đồ của ta.

Phán quyết bị đảo ngược: Khi công lý Mỹ khoác áo thương vụ

Phán quyết bị đảo ngược: Khi công lý Mỹ khoác áo thương vụ

Một trong những vụ truy tố tội phạm kinh tế quốc tế lớn nhất lịch sử vừa khép lại không phải bằng một phán quyết của bồi thẩm đoàn, mà bằng một bức thư ngắn gọn từ các công tố viên liên bang tại Brooklyn khi Bộ Tư pháp Mỹ chính thức rút toàn bộ cáo buộc hình sự đối với tỷ phú Ấn Độ Gautam Adani.

Nguy cơ các trung tâm dữ liệu trở thành tử huyệt

Nguy cơ các trung tâm dữ liệu trở thành tử huyệt

Cuộc cách mạng trí tuệ nhân tạo (AI) và tiến trình số hóa toàn cầu đang tạo ra một thực thể quyền lực mới: những trung tâm dữ liệu. Không còn thuần túy là hạ tầng kỹ thuật thương mại, các "kho báu số" này đã trở thành điểm trọng yếu và nhạy cảm bậc nhất trên bản đồ địa chính trị.

Công chính sở hữu trí tuệ vì danh dự quốc gia

Công chính sở hữu trí tuệ vì danh dự quốc gia

LTS: Sau 22 năm Việt Nam tham gia Công ước Berne, lần đầu tiên Việt Nam có một vụ khởi tố đình đám liên quan đến vi phạm bản quyền âm nhạc. Nhưng vi phạm sở hữu trí tuệ (SHTT) trong âm nhạc chỉ đơn thuần loanh quanh ở chỗ chiếm dụng các quyền cơ bản của cá nhân, tổ chức khác. Vi phạm SHTT cũng không chỉ tồn tại trong lĩnh vực nghệ thuật đơn thuần. Nó đang là một trì trệ cũ cần phải được xóa bỏ vì sự phát triển và hơn hết, vì danh dự quốc gia…

Kinh tế thế giới định hình một cuộc khủng hoảng mới

Kinh tế thế giới định hình một cuộc khủng hoảng mới

Nối tiếp Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) và Ngân hàng Thế giới (WB), ngày 20/5 vừa qua, đến lượt Liên hợp quốc chính thức hạ dự báo tăng trưởng kinh tế toàn cầu năm 2026 xuống còn 2,5%. Trong bối cảnh tình hình địa chính trị và địa kinh tế vẫn đang tiếp tục diễn biến phức tạp, những kịch bản tồi tệ nhất dường như vẫn còn chưa thể đo lường hết.

Quan hệ song phương Mỹ - Trung: Phá lớp băng cũ để kiến tạo cục diện mới

Quan hệ song phương Mỹ - Trung: Phá lớp băng cũ để kiến tạo cục diện mới

Trên thực tế, chuyến công du cấp cao của Tổng thống Mỹ Donald Trump tới Trung Quốc trong 2 ngày 14 và 15/5 chưa đạt được bất cứ bước đột phá nào về những vấn đề gai góc nhất còn tồn tại giữa hai cường quốc kinh tế hàng đầu thế giới, như thuế quan, sở hữu trí tuệ, công nghệ hay xung đột Trung Đông. Song, những diễn biến tiếp nối đang dần củng cố nhận định chung của giới quan sát quốc tế: Ít nhất, cuộc tiếp xúc này đã mang tới những xung lực mang tính chất "phá băng", để từ đó dần tái định hình một cục diện mới.

Không cho phép “cốc mò, cò xơi”

Không cho phép “cốc mò, cò xơi”

“Bộ Công an chủ trì, phối hợp với các bộ, cơ quan liên quan tập trung xác minh, điều tra, khởi tố một số vụ án nghiêm trọng xâm phạm quyền tác giả, quyền liên quan, nhãn hiệu và chỉ dẫn địa lý theo quy định pháp luật; triệt phá các website và các tổ chức điều hành các website vi phạm bản quyền trực tuyến có lượng truy cập lớn, nhất là các website lưu trữ, cung cấp phim, âm nhạc, trò chơi điện tử di động, chương trình truyền hình lậu có dùng tiếng Việt và tiếng nước ngoài, nhất là tiếng Anh”...

Thượng đỉnh Trung - Nga: Trạng thái cân bằng động

Thượng đỉnh Trung - Nga: Trạng thái cân bằng động

Với những gì vừa được công bố trong tuyên bố chung ngay ngày đầu chuyến thăm Trung Quốc của Tổng thống Nga Vladimir Putin, có lẽ, thông điệp mà ông và Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình muốn nhấn mạnh không chỉ là biểu hiện bề mặt trên lớp vỏ ngôn từ, mà là những nỗ lực lâu dài nằm sâu trong ý chí của cả hai bên, về tiến trình định hình một trật tự thế giới mới.

Kinh tế chính là an ninh quốc gia

Kinh tế chính là an ninh quốc gia

LTS: Thịnh vượng luôn là điều mọi quốc gia đều mong vươn tới. Nhưng thịnh vượng đi đôi với an ninh là câu hỏi khó. Đơn giản, không quốc gia nào có thể làm giàu một mình, mà cần tương tác với nhiều đối tác khác trên thế giới. Có tương tác, ắt có những ràng buộc, thậm chí lệ thuộc. Và lệ thuộc có thể là chìa khóa để mở ra cánh cửa của mất an toàn.

OPEC: Cú “quay xe” của UAE và những vết nứt trong đế chế dầu mỏ

OPEC: Cú “quay xe” của UAE và những vết nứt trong đế chế dầu mỏ

Ngày 28/4/2026 đã đi vào lịch sử ngành năng lượng toàn cầu. Chỉ bằng một thông cáo ngắn gọn từ Bộ Năng lượng Các Tiểu vương quốc Arab Thống nhất (UAE) - nhà sản xuất dầu lớn thứ ba trong Tổ chức Các nước xuất khẩu dầu mỏ (OPEC) - tuyên bố sẽ chính thức rút khỏi tổ chức này cũng như liên minh OPEC+ mở rộng từ ngày 1/5/2026.