Vòng xoáy xung đột quân sự Mỹ - Israel – Iran

Cuộc xung đột giữa Mỹ, Israel và Cộng hòa Hồi giáo Iran đang chủ yếu được nhìn qua lăng kính quân sự: ai đánh trước, đánh vào đâu, hỏa lực mạnh đến mức nào và bên nào giữ được thế chủ động. Nhưng thực tế, vòng xoáy hiện nay đã vượt xa những "đòn đánh" riêng lẻ, trở thành một bài toán rủi ro quy mô khu vực, nơi năng lượng, hàng hải và chính trị đan xen chặt chẽ. Chỉ một sai số nhỏ cũng có thể kéo theo những hệ quả vượt khỏi kiểm soát của bất kỳ bên nào.

Điểm đáng lo nhất không nằm ở năng lực gây thiệt hại khi cả ba bên đều có đủ công cụ, mà nằm ở năng lực kiểm soát hệ quả. Chỉ cần eo biển Hormuz bị đặt trong trạng thái "đóng trên thực tế" vì rủi ro an ninh tăng cao, thương mại năng lượng và kỳ vọng lạm phát toàn cầu đã rung lắc, ngay cả trước khi xuất hiện một tuyên bố phong tỏa bằng văn bản. Trong thế giới của bảo hiểm hàng hải và chuỗi cung ứng, nguy cơ không cần trở thành hiện thực hoàn toàn mới gây thiệt hại: chỉ cần đủ lớn để các chủ tàu, doanh nghiệp và ngân hàng đồng loạt tính lại mức phí rủi ro.

hormuz-tanker.jpg -0
Tàu chở dầu di chuyển qua eo biển Hormuz - tuyến vận tải năng lượng chiến lược của thế giới. Ảnh: Reuters

Một biến số khiến cuộc khủng hoảng lần này đặc biệt khó "ghìm" là cú sốc nhân sự ở thượng tầng Tehran. Các nguồn tin quốc tế và truyền thông Iran xác nhận lãnh tụ Tối cao Ayatollah Ali Khamenei đã thiệt mạng trong đợt không kích của Mỹ và Israel. Cùng thời điểm, một số nhân vật an ninh - quân sự cấp cao bị loại khỏi vòng điều hành, tạo ra khoảng trống chỉ huy và làm tăng độ bất định của mọi kịch bản "xuống thang".

Theo cơ chế hiến định, Iran kích hoạt phương án chuyển tiếp: Tổng thống Masoud Pezeshkian cùng hai quan chức cấp cao khác tham gia cơ chế lãnh đạo tạm thời trong giai đoạn trống quyền lực, trong khi Hội đồng Chuyên gia là cơ quan có thẩm quyền lựa chọn lãnh tụ Tối cao kế nhiệm. Khoảng "lưng chừng" quyền lực này vừa buộc Tehran phải chứng minh năng lực điều hành đất nước, vừa tạo áp lực tâm lý "không được phép yếu" trong đối đầu bên ngoài - một hỗn hợp dễ dẫn tới các quyết định nhanh, mạnh và nhiều rủi ro.

Ở phía My chính quyền Tổng thống Donald Trump có thể coi các đòn đánh là cách tái lập răn đe và ngăn chặn một Iran tiến gần ngưỡng hạt nhân quân sự. Tuy nhiên, răn đe chỉ phát huy khi đối thủ còn giữ được cấu trúc ra quyết định ổn định và có "cửa thoát" chính trị. Khi cấu trúc ấy bị tổn thương ở thượng tầng, răn đe có thể biến dạng: thay vì kéo đối thủ vào bàn tính toán, nó đẩy đối thủ vào hành vi chứng minh sự tồn tại và năng lực phản ứng.

Israel, về phần mình, nhấn mạnh logic "tấn công phủ đầu" để loại bỏ mối đe dọa sống còn. Nhưng logic phủ đầu thường kéo theo hiệu ứng ngược: mở rộng phạm vi mục tiêu, làm dày lớp thù địch và kéo dài chu kỳ bạo lực. Xã hội Israel cần cảm giác an toàn thường nhật, bộ máy lãnh đạo cần "kết quả hữu hình" và hai yêu cầu ấy đôi khi không song hành. Vì thế, nguy cơ xuất hiện những đợt tăng tốc leo thang nhằm chứng minh hiệu quả ngắn hạn là không thể coi nhẹ, dù cái giá dài hạn có thể rất đắt.

Trong khi đó, Tehran đối mặt nghịch lý chiến lược: càng bị đe dọa, càng có động lực chứng minh năng lực răn đe; nhưng càng chứng minh, càng tăng rủi ro kéo thêm các nước khác vào xung đột. Chính sự "đỏng đảnh" của thế cân bằng - lúc tưởng như có thể điều khiển, lúc lại tuột khỏi tay - khiến tình hình khu vực nguy hiểm. Khi các nước vùng Vịnh phải liên tục phát đi thông điệp trấn an công chúng, kêu gọi tránh tin đồn và chỉ dựa vào nguồn chính thức, điều đó cho thấy một mặt trận ít tiếng nổ hơn nhưng không kém phần quyết định: mặt trận tâm lý xã hội và chiến tranh thông tin.

Trên bình diện pháp lý, cả ba bên đều tuyên bố lý do. Israel nói về tự vệ trước mối đe dọa hiện hữu. Mỹ nhấn mạnh mục tiêu ngăn chặn hạt nhân và kiềm chế tên lửa. Iran viện dẫn quyền tự vệ theo Điều 51 Hiến chương Liên hợp quốc, tố cáo hành động xâm lược và vi phạm luật quốc tế. Nhưng khi ba câu chuyện cùng tồn tại, điểm nghẽn không nằm ở tuyên bố mà nằm ở tính kiểm chứng và giới hạn đỏ: những gì được phép làm để tự vệ, và những gì không được phép làm vì có thể đẩy khu vực vào thảm họa.

Vấn đề hạt nhân vì thế là "điểm nóng trong điểm nóng". Các tranh luận về mức độ làm giàu uranium, tồn kho, khả năng giám sát và tiếp cận của Cơ quan Năng lượng nguyên tử quốc tế (IAEA) trở thành nền để các bên diễn giải. Ở đây tồn tại nghịch lý: một chiến dịch được tuyên bố nhằm ngăn Iran tiến gần vũ khí hạt nhân vẫn có thể vô tình làm tăng nguy cơ an toàn hạt nhân nếu mục tiêu sai hoặc chuỗi phản ứng vượt khỏi kiểm soát. Do đó, việc IAEA không ghi nhận tác động phóng xạ ngay sau một số đợt tấn công (nếu có) không thể được hiểu như giấy thông hành cho leo thang; trái lại, nó là lời nhắc về một giới hạn mà mọi bên cần tôn trọng: an toàn phóng xạ không được trở thành vật thế chấp của tính toán quân sự.

Khi hạt nhân là "giới hạn đỏ" thì năng lượng và hàng hải là "bộ truyền" khiến khủng hoảng lan rộng. Nhiều phân tích hay rút tác động chiến tranh về một con số: giá dầu. Đúng, nhưng chưa đủ. Trong bối cảnh Hormuz bị phủ bóng rủi ro, chiến trường không chỉ là mỏ dầu mà còn là tuyến vận tải, là bảo hiểm, là lịch tàu, là khả năng cập cảng, và là tâm lý của thị trường. Chỉ cần một số chủ tàu tạm dừng hoặc hạn chế vận chuyển dầu thô, sản phẩm tinh chế và khí tự nhiên hóa lỏng đi qua Hormuz, khủng hoảng lập tức chuyển thành khủng hoảng logistics: tàu có dám chạy không, bảo hiểm có dám bảo lãnh không, ngân hàng có dám tài trợ không. Đáng nói, Hormuz không chỉ là "đường dầu" mà còn là "đường LNG". Nguồn LNG của Qatar có vai trò đặc biệt; bất kỳ gián đoạn nào cũng chạm vào giá điện, chi phí sản xuất và năng lực cạnh tranh.

Trong tình huống ấy, điều chỉnh sản lượng chỉ giải quyết một phần: sản lượng không tự mình gỡ "nút thắt rủi ro" của vận tải và bảo hiểm. Và khi một số hạ tầng năng lượng phải điều chỉnh vận hành vì lý do an ninh, xung đột đã gõ vào cánh cửa của "an ninh điện - khí" chứ không còn là câu chuyện "an ninh dầu" thuần túy. Bên cạnh đó, các lực lượng ủy nhiệm trở thành công tắc nhạy cảm. Hezbollah ở Lebanon hay Houthis ở Yemen không cần tham chiến toàn diện để tạo hiệu ứng chiến lược. Chỉ cần các đe dọa có tổ chức nhằm vào căn cứ, tàu thuyền hoặc hạ tầng là đủ tạo "thuế rủi ro" cho hàng hải, du lịch và tài chính; buộc các nước xung quanh phải chuyển sang trạng thái phòng thủ; và làm mờ ranh giới giữa cuộc đối đầu của ba quốc gia với khủng hoảng của cả hệ thống khu vực. Khi ấy, mọi nỗ lực "khoanh vùng chiến tranh" trở nên mong manh, bởi chiến tranh lan theo mạng lưới, không lan theo tuyên bố.

Vì vậy, câu hỏi trung tâm lúc này không nên là "ai thắng" mà là ai gánh chi phí, ai bị kéo vào, và đâu là ngưỡng rủi ro có thể làm đổ vỡ toàn bộ cơ chế kiểm soát. Một sự cố trên biển, một đòn đánh nhầm vào hạ tầng nhạy cảm, một phản ứng quá tay của lực lượng ủy nhiệm, hoặc một mồi lửa thông tin thổi bùng tâm lý đám đông đều có thể biến thành tai nạn chiến lược. Trong bối cảnh thượng tầng Tehran đang chuyển tiếp, nguy cơ ra quyết định thiếu đồng bộ còn tăng thêm.

Con đường thực tế nhất để "thắng" trong tình thế hiện nay không phải là tìm một "đòn đánh quyết định" mà là giảm thiểu thua thiệt và tái lập quản trị rủi ro. Điều đó đòi hỏi ít nhất ba lớp nỗ lực song song: duy trì kênh kỹ thuật của IAEA để bảo đảm khả năng kiểm chứng tối thiểu và giảm rủi ro an toàn phóng xạ; củng cố các kênh trung gian và đàm phán gián tiếp nhằm mở "lối xuống thang" đủ danh dự cho các bên; và thiết kế một thỏa thuận tối thiểu nhưng bắt buộc về an toàn hàng hải, cơ chế tránh va chạm trên biển cũng như nguyên tắc không nhắm vào hạ tầng dân sự tối quan trọng.

Rốt cuộc, trong một cuộc đối đầu nơi các bên đều tuyên bố chính nghĩa, câu hỏi lớn nhất không phải "ai có lý" mà là ai dám chịu trách nhiệm cho những hệ quả không thể kiểm soát. Khi chưa ai trả lời được, lựa chọn hợp lý là mở đường xuống thang trước khi sự cố ngẫu nhiên làm thay phần ý chí của các bên. Đó không phải là nhượng bộ mà là tránh một thảm họa chiến lược mà sau này dù bên nào tuyên bố chiến thắng, khu vực vẫn phải trả bằng nhiều năm bất ổn và một hóa đơn kinh tế - xã hội quá đắt.

LUCAS và bước ngoặt UAV trong xung đột Mỹ-Iran

Theo Bộ Tư lệnh Trung tâm Mỹ (CENTCOM - United States Central Command), trong chiến dịch Operation Epic Fury nhằm vào Iran, lực lượng đặc nhiệm Task Force Scorpion Strike đã đưa vào thực chiến máy bay không người lái (UAV) tấn công một chiều LUCAS (Hệ thống tấn công không người lái chi phí thấp). Với giá khoảng 35.000 USD mỗi chiếc, loại UAV chi phí thấp này cho phép triển khai số lượng lớn, thay thế một phần các phương tiện tấn công đắt tiền như UAV cỡ lớn hoặc tên lửa hành trình.

Các UAV LUCAS được sử dụng chủ yếu để tấn công những mục tiêu quân sự có mức phòng vệ trung bình và gây quá tải hệ thống phòng không, tạo điều kiện cho các đòn tấn công tiếp theo. Cách sử dụng này phản ánh mô hình tác chiến mới, trong đó, UAV giá rẻ được phóng theo loạt để buộc đối phương phải tiêu hao các tên lửa đánh chặn đắt tiền và phân tán hệ thống radar.

Việc LUCAS được đưa vào thực chiến cho thấy cuộc đối đầu Mỹ-Iran đã bước sang giai đoạn sử dụng rộng rãi các phương tiện tấn công chi phí thấp. Trong môi trường chiến tranh mật độ cao, rủi ro không chỉ nằm ở các mục tiêu quân sự bị phá hủy mà còn ở nguy cơ đánh chặn liên tục trên không phận khu vực, làm gia tăng nguy cơ mảnh vỡ rơi xuống khu dân cư và kéo dài tình trạng báo động an ninh tại nhiều quốc gia Trung Đông.

Khổng Hà

Các tin khác

TrophyLab: Khi dữ liệu trở thành chiến lược mới của Ukraine

TrophyLab: Khi dữ liệu trở thành chiến lược mới của Ukraine

Sau hơn bốn năm xung đột, Ukraine cho biết đã thu giữ hàng trăm mẫu khí tài của Nga trên chiến trường. Việc Kiev mới đây công bố nền tảng TrophyLab, cho phép các đối tác tiếp cận thông tin kỹ thuật về những mẫu vũ khí này, lập tức thu hút sự chú ý lớn từ giới quan sát quốc tế.

Đọc vị bảng xếp hạng "kỳ lân toàn cầu" Hurun 2026

Đọc vị bảng xếp hạng "kỳ lân toàn cầu" Hurun 2026

Bảng xếp hạng kỳ lân toàn cầu năm 2026 của Viện nghiên cứu Hurun (Trung Quốc) cho thấy, AI đã trở thành động lực tăng trưởng mới, đồng thời hé lộ sự dịch chuyển đáng chú ý trong cuộc đua công nghệ giữa các quốc gia.

Thương vong leo thang, quốc tế khẩn trương ứng cứu

Thương vong leo thang, quốc tế khẩn trương ứng cứu

Hai trận động đất kinh hoàng liên tiếp với cường độ 7,2 và 7,5 độ richter đã tấn công thủ đô Caracas của Venezuela và các khu vực lân cận hôm 24/6. Theo Cơ quan Khảo sát Địa chất Mỹ (USGS), đây là cơn địa chấn mạnh nhất tại quốc gia Nam Mỹ này kể từ năm 1900, để lại cảnh tượng tàn phá nặng nề và đẩy hàng chục nghìn người vào cảnh màn trời chiếu đất.

Khi sóng nhiệt trở thành "bình thường mới" của châu Âu

Khi sóng nhiệt trở thành "bình thường mới" của châu Âu

Các chuyên gia cảnh báo hiện tượng "vòm nhiệt" kết hợp với biến đổi khí hậu khiến châu Âu, khu vực nóng lên nhanh nhất thế giới, phải đối mặt với những đợt sóng nhiệt ngày càng dữ dội, thậm chí trở thành "bình thường mới" trong mùa Hè.

Những rạn nứt đầu tiên trong thỏa thuận Mỹ - Iran

Những rạn nứt đầu tiên trong thỏa thuận Mỹ - Iran

Trong khi Tổng thống Mỹ Donald Trump khẳng định các cuộc đàm phán với Iran đang diễn ra “khá suôn sẻ”, thì thực tế trên bàn đàm phán và tại các mặt trận lại vẽ nên một bức tranh khác. Những mâu thuẫn về diễn giải thỏa thuận, cùng áp lực chính trị nội bộ tại Washington, đang đặt dấu hỏi lớn về tính khả thi của một thỏa thuận hòa bình vừa mới chớm nở.

Sau Thủ tướng Keir Starmer, ai sẽ dẫn dắt nước Anh?

Sau Thủ tướng Keir Starmer, ai sẽ dẫn dắt nước Anh?

Hai năm sau chiến thắng lịch sử, Thủ tướng Anh Keir Starmer đã phải rút lui do không còn nhận được sự tín nhiệm trong nội bộ đảng. Người được đánh giá là ứng viên sáng giá nhất cho vị trí kế nhiệm là Andy Burnham, chính trị gia đang nổi lên như hy vọng mới của Công đảng.

Vì sao mặt trận Lebanon có khả năng định hình thỏa thuận Mỹ - Iran?

Vì sao mặt trận Lebanon có khả năng định hình thỏa thuận Mỹ - Iran?

Tuyên bố mới nhất của Tổng thống Trump cho thấy Washington đang chuyển trọng tâm từ hồ sơ hạt nhân sang việc kiểm soát các lực lượng đồng minh của Iran trong khu vực. Điều này đồng nghĩa tương lai của tiến trình hòa bình Mỹ-Iran không chỉ phụ thuộc vào các cuộc thương lượng ở Thụy Sĩ mà còn gắn chặt với diễn biến thực địa tại Lebanon.

Bolivia ban bố tình trạng khẩn cấp sau 50 ngày bạo loạn đẫm máu

Bolivia ban bố tình trạng khẩn cấp sau 50 ngày bạo loạn đẫm máu

Căng thẳng tại Bolivia lên đỉnh điểm trong cuối tuần này khi Tổng thống Rodrigo Paz chính thức ban bố tình trạng khẩn cấp toàn quốc, cho phép các lực lượng an ninh và quân đội tiến hành giải tỏa các chướng ngại vật của người biểu tình – những rào chắn đã làm tê liệt nền kinh tế quốc gia Nam Mỹ này trong suốt 50 ngày qua và cướp đi sinh mạng của ít nhất 14 người.

Mỹ và Iran hoãn đàm phán tại Thụy Sĩ. Ảnh minh họa Reuters.

“Bước đệm” cho thỏa thuận Mỹ - Iran hay chỉ là khoảng lặng tạm thời?

Một bước ngoặt quan trọng vừa diễn ra tại Trung Đông khi Israel và lực lượng Hezbollah đạt được thỏa thuận ngừng bắn tại Lebanon. Động thái này diễn ra vào thời điểm hết sức nhạy cảm, ngay sau những đợt giao tranh ác liệt đe dọa trực tiếp đến cơ hội đạt được hiệp định hòa bình toàn diện giữa Mỹ và Iran.

Cuộc rà soát NATO 3.0: Khi châu Âu phải tự đứng trên đôi chân của mình

Cuộc rà soát NATO 3.0: Khi châu Âu phải tự đứng trên đôi chân của mình

Tháng trước, Mỹ thông báo với các đồng minh rằng họ quyết định thu hẹp nguồn lực quân sự sẵn có dành cho NATO. Và hôm 18/6, Bộ trưởng Chiến tranh Mỹ khẳng định Washington không nói giỡn, tuyên bố sẽ tiến hành một cuộc rà soát thực sự kéo dài sáu tháng, bao gồm cả tham vấn Quốc hội.

Bản ghi nhớ Islamabad: Ký kết đã khó, thực thi càng khó hơn

Bản ghi nhớ Islamabad: Ký kết đã khó, thực thi càng khó hơn

Mỹ và Iran ký Bản ghi nhớ Islamabad, mở đường chấm dứt xung đột và khôi phục hoạt động tại eo biển Hormuz. Tuy nhiên, phía sau bước đột phá ngoại giao này vẫn còn hàng loạt vấn đề gai góc, từ cơ chế kiểm soát chương trình hạt nhân Iran, tương lai của Hormuz cho đến việc nới lỏng trừng phạt và bảo đảm Israel - Hezbollah tuân thủ ngừng bắn.

Hàng triệu người tị nạn mòn mỏi chờ lối thoát

Hàng triệu người tị nạn mòn mỏi chờ lối thoát

Báo cáo mới nhất của Cao ủy Liên hợp quốc về người tị nạn (UNHCR) cho thấy khoảng 2,4 triệu người tị nạn trên thế giới sẽ cần được tái định cư trong năm 2027, nhưng nhu cầu này ngày càng khó khăn do chính sách siết chặt của các quốc gia.

Đồng minh Mỹ và những hoài nghi vào kịch bản Hormuz “mở cửa hoàn toàn”

Đồng minh Mỹ và những hoài nghi vào kịch bản Hormuz “mở cửa hoàn toàn”

Tổng thống Trump ngày 16/6 khẳng định, eo biển Hormuz sẽ được mở lại hoàn toàn vào ngày 19/6 sau khi xác nhận về một thỏa thuận tạm thời giữa Washington và Tehran. Tuy nhiên, tại Hội nghị Thượng đỉnh Nhóm bảy nền kinh tế phát triển nhất thế giới (G7), nhiều đồng minh châu Âu lại tỏ ra thận trọng trước triển vọng đó.

Kỳ vọng chấm dứt xung đột Mỹ - Iran, tháo gỡ "nút thắt" kinh tế toàn cầu

Kỳ vọng chấm dứt xung đột Mỹ - Iran, tháo gỡ "nút thắt" kinh tế toàn cầu

Giới chức Mỹ và Iran mới đây chính thức xác nhận đã đạt được một khuôn khổ thỏa thuận nhằm chấm dứt tình trạng chiến tranh. Thỏa thuận sơ bộ này không chỉ làm lóe lên hy vọng chấm dứt cho các hành động quân sự và các lệnh phong tỏa căng thẳng trong suốt nhiều tháng qua, mà còn lập tức tạo ra một cú hích đối với thị trường toàn cầu trong ngày 15/6.

Bước tiến lớn của Ukraine trên chặng đường hội nhập châu Âu

Bước tiến lớn của Ukraine trên chặng đường hội nhập châu Âu

Việc các nước thành viên Liên minh châu Âu (EU) đồng ý khởi động tiến trình đàm phán kết nạp Ukraine là bước tiến đáng kể của Kiev trong nỗ lực gia nhập EU. Tuy nhiên, đây được dự báo là một quá trình kéo dài và đòi hỏi Ukraine có nhiều cải cách lớn.

Tín hiệu trái chiều của Mỹ và Iran về thỏa thuận hòa bình

Tín hiệu trái chiều của Mỹ và Iran về thỏa thuận hòa bình

Tổng thống Mỹ Donald Trump ngày 11/6 (giờ địa phương) tuyên bố Washington và Tehran có thể sẽ ký kết một thỏa thuận hòa bình ngay trong cuối tuần này, qua đó mở cửa trở lại tuyến hàng hải huyết mạch qua eo biển Hormuz. Dù Iran tỏ ra thận trọng, tuyên bố của Tổng thống Mỹ đã có những tác động nhất định đến thị trường toàn cầu.

Lý giải chiến dịch gia tăng hỏa lực của Mỹ với Iran

Lý giải chiến dịch gia tăng hỏa lực của Mỹ với Iran

Những đợt không kích liên tiếp của Mỹ nhằm vào các mục tiêu quân sự tại miền Nam Iran trong hai ngày qua cho thấy Washington đang theo đuổi một chiến lược vượt ra ngoài khuôn khổ đáp trả đơn thuần. Theo nhiều nhà phân tích, bên cạnh mục tiêu gây sức ép buộc Tehran điều chỉnh lập trường, Mỹ còn muốn làm suy yếu khả năng sử dụng eo biển Hormuz như một công cụ răn đe chiến lược của Iran.

Các đại sứ quốc tế nhận định ra sao về Diễn đàn Tương lai ASEAN?

Các đại sứ quốc tế nhận định ra sao về Diễn đàn Tương lai ASEAN?

Diễn đàn tương lai ASEAN (AFF) lần thứ ba tại Hà Nội đã chính thức khép lại sau hai ngày làm việc hiệu quả. Chia sẻ với phóng viên Báo CAND, các đại biểu quốc tế đều gửi lời chúc mừng tới Việt Nam tổ chức thành công sự kiện, khẳng định vai trò cầu nối chiến lược của nước chủ nhà trong thúc đẩy đối thoại, dự báo các xu hướng mới và định hình những giải pháp chung vì tương lai khu vực.