Tổng biên tập The New York Times nhận sai vì quá coi thường báo mạng

Dean Baquet, Tổng biên tập của The New York Times trong cuộc phỏng vấn mới nhất với tờ Der Spiegel thừa nhận tòa soạn của ông đã “rất đau” vì coi thường các đối thủ mới, là các trang báo mạng.

- Các đồng nghiệp của ông có nói rằng, The New York Times cần những bài gây chú ý hơn nữa trên mạng. Ông có nghĩ như vậy không?

- Với những tờ báo như The New York Times và Der Spiegel, sẽ luôn có tranh cãi giữa chuyện báo chí rất nghiêm túc với những chuyện báo chí nhẹ nhàng, vui vẻ. Tôi không phủ nhận là đôi khi chúng tôi quá nghiêm túc. Nhưng chúng tôi cũng đã viết rất nhiều chuyện nhẹ nhàng về văn hoá - nhiều hơn trước nhiều. Mục “Style” của The New York Times có đủ góc nhẹ nhàng, vui vẻ. Đôi khi là quá nhiều.

- Các đối thủ trên mạng như BuzzFeed và The Huffington Post có sự kết hợp rất phong phú đủ loại bài và trên mạng họ mạnh hơn trang web The New York Times rất nhiều.

- Vì họ miễn phí. Bạn sẽ luôn có nhiều traffic hơn nếu trang web của bạn miễn phí. Và chúng tôi luôn thừa nhận chúng tôi đứng sau (về mặt traffic) so với các trang web sẵn sàng để bài viết của họ miễn phí trên mạng.

BuzzFeed và The Huffington Post mạnh hơn chúng tôi nhiều về mảng đó. Nhưng tôi nghĩ mấu chốt với The New York Times vẫn là tuân thủ với bản sắc của chúng tôi. Điều đó không có nghĩa là: Không thay đổi. Nhưng The New York Times thì không muốn trở thành BuzzFeed. Nếu chạy theo họ, chắc chắn chúng tôi sẽ thua.

- Hồi tháng 5, báo cáo nội bộ của The New York Times bị lộ ra ngoài trong đó có kết luận rất nặng rằng lợi thế báo chí hay nói cách khác là thương hiệu của tờ báo này đang giảm dần. Có phải các ông từng đánh giá thấp các đối thủ trên mạng?

- Tôi nghĩ là từng có chuyện đó. Chúng tôi đánh giá nhầm rằng các đối thủ mới, là BuzzFeed hay là bất cứ tờ nào, họ làm tốt là vì họ phớt lờ các tiêu chí báo chí mà chúng tôi theo đuổi. Nói thẳng thắn thì chúng tôi quá ngạo mạn. Chúng tôi coi thường những đối thủ mới. Nhưng giờ thì chúng tôi đã nhận ra rằng mình sai lầm. Họ nhận ra trước chúng tôi về cách đưa câu chuyện đến cho bạn đọc, những người quan tâm đến câu chuyện đó. Chúng tôi chậm trễ trong việc đó.

- Báo cáo đó làm nhiều lãnh đạo các báo hoang mang vì nó chỉ ra rằng The New York Times thiếu chiến lược về mạng và toà soạn hoàn toàn chưa phát triển được văn hoá ưu tiên báo mạng trên hết.

- Báo cáo chỉ nêu ra những lĩnh vực mà chúng tôi còn yếu. Một nửa của báo cáo là phê phán, nêu ra vấn đề, một nửa còn lại là các ý tưởng về cách giải quyết vấn đề. Rất nhiều việc đã được tiến hành rồi.

- Những gì đã thay đổi?

- Ví dụ, chúng tôi đã thành lập được bộ phận phát triển bạn đọc chuyên về tương tác với bạn đọc thông qua mạng xã hội. Bộ phận này đã hoạt động được ba tháng rồi và giờ traffic chúng tôi đã tăng tới 20%.

- Điều này sẽ ảnh hưởng thế nào tới công việc của các phóng viên trong tòa soạn?

- Trước kia, nếu anh là phóng viên, anh viết một bài xong thì anh sẽ đi viết bài khác. Chúng ta quen với chuyện người ta tìm đến chúng ta. Chúng ta đợi cho họ vào trang web hay mua báo giấy của chúng ta và coi xem chúng ta đã viết gì. Giờ chúng tôi hiểu rằng phải gia công làm động tác đưa những bài viết/ câu chuyện đó đến cho bạn đọc. Rất nhiều bạn đọc giờ lấy tin tức từ Facebook và Twitter. Và chúng tôi phải đảm bảo rằng trên các mạng xã hội đó, họ cũng thấy những bài hay nhất của chúng tôi. Chúng tôi giờ làm việc quảng bá này quyết liệt hơn trước.

- Cá nhân ông đến giờ mới chỉ viết có duy nhất hai tweets, cả hai đều viết tháng 6 năm ngoái…

- (Cười) Tôi biết ngay là tôi sẽ dính “chưởng” vụ này. Nhưng tôi nói luôn: Nếu cho rằng tôi phải liên tục viết tweet là rất ngớ ngẩn. Có rất nhiều nhà báo ở The New York Times đã tweet rồi. Tôi không phải làm việc đó nữa. Và tôi cũng không đủ thời gian.

- Báo giấy vẫn chiếm tới ¾ doanh thu của tờ The New York Times. Làm thế nào để ông thiết lập văn hoá “báo mạng trên hết” ở toà soạn trong khi doanh thu của ông vẫn là “báo in trên hết”?

- Tiêu chí phải là “bài viết là trên hết”. Ví dụ vụ nổ súng vào tòa báo ở Paris: Chúng tôi đưa tin cả ngày (trên mạng) và chẳng giữ lại bất cứ thứ gì. Thế rồi khi deadline báo giấy đến gần, chúng tôi phải làm hai việc. Một là phải trau chuốt các câu chuyện trên mạng lại vì trên báo giấy, lỗi lầm không dễ được tha thứ. Thứ hai, trong thế giới lý tưởng, chúng tôi sẽ chọn câu chuyện nào tươi mới và hay nhất cho bạn đọc vào buổi sáng khi họ mua báo giấy.  

- Toà soạn của The New York Times tiêu tốn 200 triệu USD/năm để hoạt động. Liệu doanh thu từ bạn đọc đăng ký trên mạng có bao giờ đủ để duy trì?

- Tôi không biết. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi cần một toà soạn với quy mô như hiện tại. Sẽ là sai lầm lớn nếu thu nhỏ toà soạn nữa. Cuối cùng thì không phải tất cả nguồn thu sẽ chỉ là từ bạn đọc trả tiền trên mạng. Chúng tôi có nhiều nguồn thu khác nhau và nguồn thu sẽ tiếp tục được duy trì đa dạng như vậy trong thời gian tới. Điều khiến tôi lo lắng hơn là chúng tôi xây dựng toà soạn này trên nền tảng là lợi nhuận rất cao và mức lợi nhuận này đã giảm rất nhanh trong mấy năm vừa rồi. Tôi lo rằng chúng tôi sẽ không tiếp tục có khoản lời nhiều như vậy để chúng tôi đủ duy trì một toà soạn đủ lớn, đủ năng động.

- The New York Times đã cắt giảm nhân sự vài lần trong mấy năm vừa qua. Ba tháng vừa rồi báo cắt thêm 100 nhân sự. Ông rời tờ Los Angeles Times năm 2006 vì ông không chấp nhận việc cắt giảm nhân sự với số lượng lớn để tiết kiệm chi phí. Ông có chắc là ở The New York Times ông sẽ tránh được việc đó?

- Tôi chưa bao giờ nói về chuyện sẽ cắt giảm thêm. Mọi tờ báo khác ở Mỹ đã thật sự giảm quy mô rất nhiều trong 20 năm vừa qua. Ở The New York Times, sau vòng cắt nhân sự gần đây nhất, chúng tôi vẫn còn 1.300 người. Đó là lý do tôi vẫn còn niềm tin.

- Tờ báo của ông có 875 ngàn bạn đọc trả tiền trên mạng. Đó đã phải là trần của tờ báo chưa?

- Tôi không nghĩ là vậy. Chúng tôi vẫn chưa nghĩ ra cách để tăng bạn đọc quốc tế của mình. Chúng tôi đã làm một trang web ở Trung Quốc - chính quyền ở đây chặn trang này nhưng chúng tôi vẫn có lượng bạn đọc lớn. Tờ The Guardian chẳng hạn, thì đã tăng trưởng rất mạnh nhờ phát triển trang web ở Mỹ. Chúng tôi phải tìm cách phát triển bạn đọc ở các khu vực khác nhau trên thế giới.

- Tờ The Washington Post đang mở rộng nhanh dưới sự điều hành của ông chủ mới, nhà sáng lập Amazon Jeff Bezos. Lợi nhuận không còn là mục tiêu lớn nhất ở đó nữa. Điều này có khiến ông lo ngại không?

- Một nửa thì tôi thật sự lo ngại. The Washington Post trong quá khứ và hiện tại luôn là đối thủ lớn nhất của chúng tôi. Một nửa còn lại, phần không vị kỉ của tôi, thì rất mừng. Tôi muốn các tờ báo phát triển. Lấy ví dụ như tờ The Guardian, giờ họ là đối thủ của chúng tôi trong kỉ nguyên mạng (trước kia chỉ có báo giấy thì không phải). Điều đó khiến tôi lo lắng khi họ cạnh tranh và thực tế là với câu chuyện Snowden họ thắng chúng tôi. Cái phần cạnh tranh của nhà báo muốn chiến đấu trong tôi thì nói: Cứ tiếp tục đi. Như vậy thì sẽ vui hơn.

- Việc Edward Snowden không đưa câu chuyện tới The New York Times đau đớn như thế nào, với tư cách là tờ báo hàng đầu?

- Đó là việc tôi rất đau. Điều đó cho thấy hai điều: Về mặt đạo lý, tờ The New York Times không còn là nơi đáng để họ mang câu chuyện lớn của mình tới. Điều đó đau vô cùng. Đồng thời, đây sẽ là câu chuyện về an ninh quốc gia quan trọng nhất trong nhiều năm nữa và chúng tôi đã thất bại. Rồi không chỉ thua tờ The Guardian, vì Snowden đến với tờ báo này, chúng tôi thua cả tờ The Washington Post vì sau đó Snowden có đến với một phóng viên của tờ báo này. Chúng tôi cố gắng chạy theo và có một số bài rất tốt mà tôi thấy tự hào. Nhưng nghĩ lại thì vẫn rất đau đớn.

- Một trong những lý do mà Snowden không đến với tờ The New York Times là vì tờ báo từng từ chối không in các thông tin ban đầu về hoạt động của NSA từ năm 2004. Câu chuyện đó phải mất một năm sau mới được đăng. Liệu đó có phải là sai lầm khi giữ lại bài viết đó?

- Khi đó thì tôi chưa ở tờ The New York Times nên tôi không biết các tranh luận như thế nào. Giờ thì sẽ rất dễ nhìn lại để chỉ trích: “Tại sao tờ The New York Times không đăng bài”.  Nhưng tôi sẽ không đánh giá, Ông Bill Keller, cựu tổng biên tập trước kia, thì nói bài viết khi đó chưa đủ tốt như bài họ đăng sau này.

- Có những bài viết mà tờ The New York Times cân nhắc rất nhiều cho Chính phủ Mỹ (bị coi là mất điểm với báo chí). Năm 2011 chẳng hạn, các ông không đăng bài viết về các căn cứ máy báy không người lái ở Saudi Arabia. Ông có thể nói qua xem tiêu chí của The New York Times như thế nào khi không đăng những bài báo ấy?

- Tôi quyết định không đăng chuyện đó - và đó là sai lầm của tôi. Tình huống khi đó là giáo sĩ cực đoan gốc Mỹ Anwar al-Awlaki vừa bị máy bay không người lái sát hại. Chúng tôi đang viết bài sát deadline. Một quan chức cao cấp của CIA khi đó gọi tôi và đề nghị là không nêu địa điểm vị trí căn cứ máy bay không người lái đó. Đó là ở Saudi Arabia và tôi đã đồng ý.

Tôi đã sai. Tôi đưa ra quyết định khi sát deadline và ngay ngày hôm sau thì tôi hối hận. Chúng tôi sau đó có đưa thông tin này lên. Vụ đó dạy tôi một bài học. Nhưng cũng có những tình huống mà tôi nghĩ là bạn sẽ cần phải giữ thông tin lại và tôi biết có những tình huống mà tôi không hề hối hận với quyết định đó.

- Ông cũng quyết định không đăng các hình biếm hoạ nhà tiên tri Muhammad từ Charlie Hebdo. Tại sao vậy?

- Đó là quyết định rất khó. Phản ứng ban đầu của tôi với tư cách nhà báo là phải thể hiện tinh thần đoàn kết với những nhà báo bị sát hại. Nên sáng hôm đó, tôi đã quyết định là sẽ đăng hình biếm hoạ, nhưng rồi thì tôi tự ngưng và suy nghĩ lại rất kỹ. Và cuối cùng, tôi tự đặt mọi thứ ra khỏi bi kịch đó để chỉ nhìn những tranh biếm hoạ mà thôi. Kiểu châm biếm như vậy không đáp ứng các tiêu chí mà chúng tôi đưa ra đối với tờ The New York Times.

- Khẩu hiệu trên toàn cầu là “Je suis Charlie”, “I am Charlie”. Ông có thể dùng các khẩu hiệu này thay vì đăng các tranh biếm hoạ?

- Nhiệm vụ của tôi là phải đưa tin hay nhất về câu chuyện. Rất quyết liệt. Chuyện toà báo có dũng cảm hay không thể hiện ở chỗ anh đưa phóng viên nào tới để đăng câu chuyện gì.

Hãy đảm bảo là anh có người đưa tin về IS. Đảm bảo là anh có người có mặt ở Baghdad. Đảm bảo là anh có cách để đưa tin về chiến tranh ở Afghanistan. Với tư cách một nhà báo, tôi hoàn toàn ủng hộ Charlie Hebdo, nhưng với tư cách là Tổng biên tập của The New York Times, công việc của tôi là phải giải thích được chuyện gì đã xảy ra và làm thế nào để đưa tin được hay nhất. Và điều đó quan trọng hơn là chuyện vài tấm hình biểu tượng vẽ trên trang bìa.  

- Một trong những phóng viên của ông, James Risen đã nói trong một bài diễn thuyết rằng, báo chí chính thống “đã thất bại sau sự kiện 11-9”. Ông có đồng ý không?

- Hoàn toàn là vậy. Báo chí chính thống đã không còn đủ quyết liệt nữa sau vụ 11-9. Không đủ quyết liệt để chất vấn quyết định tham chiến tại Iraq, không đủ quyết liệt để hỏi những câu hỏi khó về cuộc chiến chống khủng bố. Tôi lãnh trách nhiệm đó cho cả tờ Los Angeles Times và tờ The New York Times.

- Cho chúng tôi một lý do để Edward Snowden tiếp theo nên đến với tờ The New York Times?

- Chúng tôi sẽ thể hiện với Snowden tiếp theo rằng chúng tôi sẵn sàng hơn bất cứ tờ báo nào để đăng bài viết. Chúng tôi có con người, có bộ óc, và cả sự can đảm để đăng bài báo.

- Ông Baquet, chúng tôi xin cảm ơn ông.

Nguyễn Thanh Tuấn (lược dịch)

Các tin khác

Đã theo nghề thì hãy viết đi

Đã theo nghề thì hãy viết đi

“Trước khi viết một tập tiểu thuyết mới, anh có những chuẩn bị gì?”.
Tôi thường hỏi bạn bè trong những lúc ngồi tán phét chuyện trên trời dưới đất. Có lần, nhà văn Nguyễn Mạnh Tuấn bảo, đại khái, chẳng chuẩn bị gì cả, cứ bắt tay vào viết, trong quá trình viết, các tình tiết xảy ra thì cân nhắc, xử lý. Cũng tựa như đứa trẻ nhảy xuống hồ, dù chưa biết bơi. Thực tế của công việc lúc ấy tự khắc khiến mình phải làm gì.

Một mỏ khai thác khoáng sản khổng lồ tại Zambia. Ảnh: First Quantum Minerals

Châu Phi với bài toán thoát “bẫy tài nguyên”

Khoáng sản châu Phi đang trở thành trung tâm của một cuộc tranh giành địa chính trị chưa từng có. Trong khi các cường quốc đổ vốn vào lục địa này, liệu châu Phi có thể tận dụng thời thế để trở thành bên hưởng lợi thực sự từ chính nguồn tài nguyên của mình hay không?

Công an TP Đà Nẵng và hành trình tìm lại tên cho liệt sĩ

Công an TP Đà Nẵng và hành trình tìm lại tên cho liệt sĩ

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng với không ít gia đình, nỗi đau chưa thể nguôi ngoai khi có người thân hy sinh mà tên tuổi, hài cốt vẫn nằm lại nơi chiến trường xưa hoặc chưa được xác định danh tính. Những ngày này, Công an TP Đà Nẵng đang thực hiện một hành trình vô cùng đặc biệt: Thu nhận mẫu ADN cho thân nhân liệt sĩ trong "Chiến dịch 500 ngày đêm đẩy mạnh thực hiện tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính hài cốt liệt sĩ".

Về ngôi nhà của dế

Về ngôi nhà của dế

Đó là một ngôi nhà xưa thân quen cũ kỹ nằm trong ngõ Đoàn Nhữ Hài. Nhà văn Tô Hoài (1920-2014) mua ngôi nhà này (năm 1957) từ tiền giải thưởng tập “Truyện Tây Bắc”. Một thời, cánh văn trẻ chúng tôi vẫn thường rủ nhau tới ngôi nhà của Tô Hoài vì ông rất thân thiện. Giờ đây, ngôi nhà trở thành không gian lưu niệm cuộc đời và sự nghiệp văn chương Tô Hoài. Con trai ông, nhà báo Phương Vũ đặt tên Nhà lưu niệm đúng với cái tên mà mọi người vẫn gọi: Tô Hoài House (Ngôi nhà Tô Hoài).

Chương trình âm nhạc “Mây lang thang” bị cho là đã nhiều lần vi phạm bản quyền trên môi trường số

Khoảng trống bản quyền âm nhạc ở Việt Nam

Trong nhiều năm qua, thị trường âm nhạc số Việt Nam phát triển nhanh nhưng việc vi phạm sở hữu trí tuệ tràn lan. Nhiều đơn vị kiếm tiền từ hàng triệu lượt xem mà tác giả, nhạc sĩ hoặc chủ sở hữu bản ghi không hề biết tác phẩm của mình bị khai thác như thế nào.

Cùng vui với “một thứ văn rất vui”

Cùng vui với “một thứ văn rất vui”

Trong nghề cầm bút, sống bằng con chữ, lấy chữ làm phương tiện để trình bày suy nghĩ, nhân sinh quan của mình, tôi dám quả quyết, một khi viết những trang văn tạo ra tiếng cười là điều không bao giờ dễ dàng. Chính vì thế khi nhìn lại tiến trình phát triển văn học Việt Nam, kể từ năm 1930 đến nay, ta thấy số lượng tác giả viết văn cười, trào phúng, châm biếm chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Rất ít ỏi.

Việt Nam làm gì để trở thành điểm đến các sự kiện văn hóa và biểu diễn thế giới?

Việt Nam làm gì để trở thành điểm đến các sự kiện văn hóa và biểu diễn thế giới?

Trong vài năm gần đây, Việt Nam bắt đầu xuất hiện trong các cuộc thảo luận quốc tế như một “điểm đến mới nổi” của công nghiệp văn hóa và kinh tế sự kiện. Từ sự bùng nổ của các concert âm nhạc, chương trình giải trí thu hút hàng triệu người theo dõi, đến việc đầu tư hàng loạt nhà hát, trung tâm triển lãm và tổ hợp sáng tạo quy mô lớn, Việt Nam đang đứng trước một cơ hội đặc biệt: trở thành trung tâm mới của các sự kiện văn hóa và biểu diễn trong khu vực.

Đến Verona thăm nhà nàng Juliet

Đến Verona thăm nhà nàng Juliet

Những người yêu văn học, điện ảnh, sân khấu thì đều biết hai nhân Romeo và Juliet trong vở bi kịch của nhà văn Anh William Shakespeare. Từ trong kịch, phim, Romeo - Juliet đã trở thành hình ảnh biểu tượng cho những cặp tình nhân trẻ đang trong giai đoạn chớm nở và mãnh liệt. Vì thế, đến thành phố Verona (nằm trong tỉnh cùng tên thuộc vùng Veneto, miền bắc nướcÝ) lần này, tôi quyết định đến thăm ngôi nhà của nàng Juliet.

Công thức chiến thắng cuộc đua phòng vé của phim Việt

Công thức chiến thắng cuộc đua phòng vé của phim Việt

Năm 2025, điện ảnh Việt có 55 phim ra rạp thì năm 2026, con số này được dự báo tăng lên khoảng 70 - 80 phim. Trong bối cảnh phim Việt ra rạp ngày càng dày đặc, cuộc cạnh tranh căng thẳng giữa các phim không chỉ bằng nội dung mà còn ở khả năng giành suất chiếu và tạo hiệu ứng truyền thông ngay từ những ngày đầu ra mắt.

Lưu giữ ký ức dân tộc qua những tác phẩm văn chương

Lưu giữ ký ức dân tộc qua những tác phẩm văn chương

Cuộc gặp gỡ mang tên "Thời tiết của ký ức" không đơn thuần là một buổi ra mắt sách. Đó là một cuộc hội ngộ đặc biệt của "ngũ vị văn chương" - 5 cá tính văn chương độc bản: Trung Trung Đỉnh, Nguyễn Trọng Tín, Phạm Ngọc Tiến, Bảo Ninh, Nguyễn Quang Lập. Nói như nhà thơ Nguyễn Quang Thiều, không chỉ là trang viết, họ là "những người lưu giữ ký ức của dân tộc". Trong số 5 tác giả này, tôi ấn tượng với 3 người: Trung Trung Đỉnh, Phạm Ngọc Tiến và Nguyễn Trọng Tín.

Nghề cầm bút là lúc nào cũng viết

Nghề cầm bút là lúc nào cũng viết

Sinh thời nhà thơ Xuân Diệu có "tự giới thiệu" về địa chỉ nhà của mình ở Hà Nội như sau: "Nhà tôi 24 Cột Cờ/ Ai thương thì đến, hững hờ thì qua". Còn "trung niên thi sĩ" Bùi Giáng khi về cư ngụ ở Xóm Gà (Bình Thạnh) cũng có lúc ngẫu hứng giới thiệu với các bạn văn chương rằng: "Gặp nàng, nàng ở Già Lam/ Gặp cô, cô ở Lê Quang Định đường/ Nhà thuốc tây, gái du dương/ Bốn tám hai (482) hẻm tôi thường vô ra".Với những thông tin trên ắt người yêu thơ có thể tìm ra chỗ ở của ông một cách dễ dàng. Còn nhà văn Sơn Nam do không làm thơ nên khi ai hỏi nhà của mình thì ông chỉ đáp: "Cứ đến nhà truyền truyền thống quận Gò Vấp hỏi, thì có người dẫn vào nhà".

Cơm áo không đùa với danh hiệu nghệ sĩ

Cơm áo không đùa với danh hiệu nghệ sĩ

Với phần đông công chúng, nghệ sĩ sân khấu và điện ảnh là những người sống giữa ánh hào quang, được tôn vinh bằng tài năng và danh tiếng. Nhưng phía sau tấm màn nhung, không ít người đang đối diện với một thực tế trái ngược, thu nhập bấp bênh, lương thấp và một câu hỏi được đặt ra: liệu nghệ thuật biểu diễn có là một nghề đủ để sống?

Tấm bia đặc biệt giữa Paris

Tấm bia đặc biệt giữa Paris

Ngày 25/4/2026, Kiều bào Việt tại Pháp cùng bạn bè quốc tế yêu chuộng hòa bình đã cùng tham gia Lễ đặt bia Tưởng niệm các nạn nhân Việt Nam bị nhiễm chất độc da cam trong Công viên Choisy, thuộc quận 13 thành phố Paris.

Nở rộ review thuê: Thị trường dẫn dắt bởi những lời dối trá

Nở rộ review thuê: Thị trường dẫn dắt bởi những lời dối trá

Từ những dòng đánh giá tưởng như vô hại, một thị trường ngầm của "review thuê" đang âm thầm hoạt động, khi mà những lời tâng bốc được sản xuất hàng loạt và người tiêu dùng không biết tin vào đâu. Khi mỗi quyết định mua sắm đều bị những lời quảng cáo dẫn dắt bằng dữ liệu dối trá.

Tìm đường cho sơn mài “sống” trong đời sống đương đại

Tìm đường cho sơn mài “sống” trong đời sống đương đại

Sơn mài là một trong những loại hình nghệ thuật đặc sắc nhất của Việt Nam, kết tinh từ kỹ thuật thủ công tinh xảo và tư duy thẩm mỹ mang đậm bản sắc dân tộc. Trải qua hàng trăm năm phát triển, từ những sản phẩm phục vụ tín ngưỡng, trang trí cung đình cho đến nghệ thuật tạo hình hiện đại, sơn mài luôn vận động không ngừng để thích nghi với thời đại. Tuy nhiên, có một câu hỏi mà cả các nghệ nhân và nghệ sĩ cùng quan tâm là làm thế nào để loại hình nghệ thuật truyền thống này tiếp tục phát triển trong đời sống đương đại?

Có nhiều lúc trong lòng thấy vui

Có nhiều lúc trong lòng thấy vui

Thỉnh thoảng, nhìn thấy ở ngã tư đường, có những em học sinh mặc đồng phục đứng hàng ngang, tay cầm tấm bảng ghi dòng chữ như: “Đi trên đường, nhường nhịn nhau”; “Dừng đèn đỏ, tỏ văn minh”, “Chậm một giây, hơn gây tai nạn”, "An toàn là bạn, tai nạn là thù", "Đi đúng tuyến, dừng đúng vạch"... lòng thấy vui. Lại thấy vui khi ta biết vẫn còn đó những con người lặng lẽ đi qua cuộc đời này bằng cái nhìn nhẹ nhàng, an lạc.

Bình yên vùng biên Lao Bảo

Bình yên vùng biên Lao Bảo

Ở vùng biên Lao Bảo, tỉnh Quảng Trị, bình yên không bắt đầu từ những điều lớn lao hay xa vời. Nó được chắt chiu từ những bước chân lặng lẽ gõ cửa từng mái nhà, từ sự kiên nhẫn cầm tay người dân làm quen với chiếc điện thoại thông minh, và từ những công trình đang dần hiện hình giữa đời sống thường nhật. Từ những điều gần gũi ấy, một thế trận an ninh được bồi đắp từng ngày, bền bỉ và chắc chắn ngay từ cơ sở.

Tận thấy ở công trường chống ngập giữa Thủ đô

Tận thấy ở công trường chống ngập giữa Thủ đô

Từ vài tháng qua, nhiều tuyến phố ở nội đô Hà Nội đã trở thành công trường xây dựng, khi mặt đường đã được đơn vị thi công rào từng đoạn để thi công hạ ngầm những chiếc cống hộp bê tông đúc sẵn có kích thước tới vài mét thuộc dự án chống ngập úng cục bộ. Đây là công trình được người dân kỳ vọng sẽ thay đổi tình trạng hễ mưa là ngập trên nhiều tuyến phố ở Hà Nội suốt nhiều năm qua.

Giải thưởng Âm nhạc Cống hiến 2026: Bức tranh đa sắc màu của nhạc Việt

Giải thưởng Âm nhạc Cống hiến 2026: Bức tranh đa sắc màu của nhạc Việt

20 năm tồn tại, Giải thưởng Âm nhạc Cống hiến đã vượt qua khuôn khổ của một sự kiện vinh danh thường niên để trở thành một “thiết chế mềm” của đời sống âm nhạc Việt Nam. Mùa giải năm 2026 là một lát cắt phản ánh những biến chuyển của thị trường âm nhạc đương đại. Đó là một bức tranh sôi động, nhiều màu sắc, nơi âm nhạc Việt đang đứng giữa giao điểm của nghệ thuật, công nghiệp và toàn cầu hóa.