NSND Doãn Hoàng Giang: Gã lãng tử cô đơn

“Cái cây càng lên cao, cái cây càng cô đơn” - NSND Doãn Hoàng Giang đã nói như vậy với chúng tôi từ hàng chục năm trước. Mặc dù ở trước biển người mênh mông, mặc dù được trong giới nghệ thuật tung hô, săn đón, hâm mộ, NSND Doãn Hoàng Giang vẫn luôn “trung thành” với sự cô đơn của chính mình.

Với vẻ ngoài bụi bặm và hầm hố kia có thể đánh lừa ai đó, thực chất ông vẫn tự nhận mình là kẻ ngu ngơ và dễ bị lừa nhất. Có lần, chúng tôi thấy ông trầm mặc, sầu buồn như xảy ra một sự cố nghiêm trọng nào đó. Gặng hỏi, ông lặng lẽ bảo: “Anh chỉ giỏi trên sân khấu thôi còn ngoài đời anh khờ khạo lắm. Mà cuộc đời là một sân khấu lớn, anh lại là diễn viên tồi”.

Gần 20 năm về trước, tôi biết đến ông khi làm ở Tạp chí Sân khấu, khi đó ông trên cương vị là Chủ tịch Hội đồng Nghệ thuật của Hội Nghệ sĩ Sân khấu Việt Nam. Ông có căn phòng nhỏ trên tầng 4, hằng ngày ông đến để đọc duyệt kịch bản. Lúc này ông vẫn đang ở ngôi nhà nhỏ như chuồng chim câu ở phố Huế. Ông thường đến trụ sở bằng chiếc cup 82 màu xanh Cửu Long.

Chỉ có một điều đặc biệt là từ năm 1977, sau khi chia tay vợ là diễn viên Nguyệt Ánh, mấy chục năm sau này ông chưa từng chở ai trên xe máy đấy cả. Chẳng nhẽ người đàn ông mạnh mẽ trong ông đã không còn biết rung động trước cái đẹp, đã không thể thổn thức trước một bóng hồng nào nữa?!

đạo diễn, nsnd doãn hoàng giang .jpg -0
Đạo diễn, NSND Doãn Hoàng Giang.

Thực ra không hẳn thế, ông đã tổn thương quá lớn, nên ông tuyên bố với những người đàn bà đẹp đi qua cuộc đời ông sau này: “Em yêu thì cứ yêu nhưng anh sẽ không bao giờ cưới, và cũng không ai được ngồi sau xe anh cả”. Sự bất cần của ông là vậy nhưng vẫn không biết bao nhiêu “con thiêu thân” lao vào ông bởi vì xưa nay vẫn là “Gái ham tài, trai ham sắc”.

Có lần ông kể chuyện về dựng vở chèo cho một đoàn nghệ thuật ở tỉnh, có cô bé diễn viên xinh như mộng 16 tuổi mê ông quá, cứ nằng nặc muốn làm vợ ông, hoặc chí ít được ông yêu. Lúc đấy ông đã gần 60 tuổi và đang thị phạm vở cho đoàn thì có một người đàn bà hùng hổ xông tới. Nhưng sau khi người đàn bà kia nhìn thấy ông đang làm việc liền khựng lại và hạ giọng rồi như van xin: “Xin anh buông tha con bé nhà em, cháu nó năm nay mới 16 tuổi…”. Ông mỉm cười đáp: “Thì anh có làm gì cô bé đấy đâu”. Người mẹ đau khổ nói: “Nhưng nó mê anh, nó bỏ ăn bỏ uống, chỉ muốn theo anh về phố…”.

Những trường hợp say tình với ông như thế nhiều lắm. Nhưng cũng thật lạ, dù có mê đắm điên cuồng ông đến như thế nào, kết cục những mối tình đó chẳng đi đến đâu. Nhưng có một điều chưa người phụ nữ nào giận dỗi, căm hận ông. Họ vẫn giữ ông trong trái tim như một kỉ niệm đẹp, phiêu lãng.

NSND Doãn Hoàng Giang là một tượng đài khó thay thế trong sân khấu, từng có thời kì tung hoành dọc ngang trên khắp các nẻo đường của đất nước. Suốt cả thời kì sân khấu còn là thánh đường, những vở diễn của ông như “Hà Mi của tôi”, “Nhân danh công lý”, “Nàng Si Ta”…làm mê đắm khán giả. Tên tuổi của ông nổi như cồn, bừng sáng cả sàn diễn. Đoàn nghệ thuật nào mời được ông thì hẳn phải là may mắn lắm vì vé hôm đấy sẽ bán chạy như tôm tươi và không còn lại một chỗ trống. Chính vì thế nên ông luôn có quyền kiêu, ông tuyên bố: “Cátsê của anh phải gấp đôi đạo diễn khác”, và đương nhiên yêu cầu của ông luôn được các đoàn nghệ thuật chấp thuận một cách tuyệt đối.

Là một người có vẻ ngoài bụi phủi nhưng cách hành xử của ông lại vô cùng lịch lãm. Hơn 20 năm biết ông chúng tôi chưa bao giờ thấy ông nổi nóng hay có lời lẽ khiếm nhã về ai. Cách cư xử của ông với người trên, kẻ dưới hài hoà và ga lăng. Cứ mỗi kì lấy lương hàng tháng ở Hội Sân khấu, ông đều chia cho cánh lái xe, cô thủ quỹ hoặc bác lao công. Ông vui vẻ cho tiền, và hạnh phúc với việc mang lại niềm vui người khác. Chúng tôi trêu ông: “NSND Doãn Hoàng Giang ngoài dại gái thì còn dại cả trai nữa”. Ông cười hiền lành như một người anh phúc hậu. Mỗi lần đi ăn uống ở đâu, bàn bao nhiêu người, ông luôn hành xử như một người anh cả bằng cách trả một số tiền không hề nhỏ bởi vì chỗ ăn thường là những nhà hàng sang trọng.

Ông có một căn bệnh chung của người nghệ sĩ đó là sợ già, nên ông ăn mặc như những người trẻ. Con người ông toát lên phong thái trẻ trung thật tự nhiên. Mặc dù giữa ông và cánh nhà báo chúng tôi cách nhau hàng chục tuổi, hay đáng tuổi ông, tuổi bố nhưng tôi hầu như không thấy một người giới tính nữ nào gọi ông bằng chú, bằng bác. Tất cả đều gọi ông bằng một từ rất thân thương: “Anh Giang”.

Anh Giang của chúng tôi năm nay đã bước sang tuổi 86, sức khoẻ yếu đi rất nhiều, từ vài ba năm trước đã không còn tự mình điều khiển xe máy mà dùng phương tiện tắcxi để di chuyển. Ông hút thuốc lá nhiều nên có những đợt ho kéo dài triền miên, đến nỗi bác sĩ bảo: “Anh muốn kéo dài tuổi thọ thì phải bỏ ngay thuốc lá”. Bỏ thì ông chưa bỏ được nhưng ông cũng hút ít đi vì nếu ngộ nhỡ chẳng may đổ bệnh lại khổ con, khổ cháu.

nsnd doãn hoàng giang .jpg -0

Vài ba năm nay, do tuổi cao sức yếu ông không còn dựng vở cho đoàn nghệ thuật nào nữa. Ông lui về ở ẩn trong ngôi nhà của mình nhìn ra sông Hồng lộng gió ở Nghi Tàm. Bốn năm qua ông không bước chân đến sàn diễn sân khấu, không còn thị phạm diễn viên, không tiếp cận với kịch bản, đạo diễn NSND Doãn Hoàng Giang chỉ quanh quẩn hằng ngày trong căn phòng của mình trên tầng 2.

Thi thoảng mọi người nhớ ông, đến thăm ông, chụp chung cùng ông những tấm ảnh kỉ niệm. Trong căn phòng đó có nhiều bức tượng Phật. Đó là những bức tượng mà ông đã nhặt về theo đúng nghĩa đen. Thời xưa, có một dạo người ta thấy tượng Phật bị trôi nổi ở bến sông, bến nước nên ông đã đem về nhà. Những bức tượng Phật hiện hữu trong không gian sống của ông đã hàng nhiều thập kỉ, đã chứng kiến biết bao câu chuyện buồn - vui trong cuộc đời nghệ thuật của ông.

Xuất phát điểm ông không may mắn như người khác, lí lịch không “được đẹp” khi gia đình ông ở vùng Phát Diệm, Ninh Bình, một vài người trong họ tộc vào Nam sinh sống trong thời kì chiến tranh. Sau này ông học lớp diễn viên nhưng lại có tố chất của một đạo diễn. Người thầy của ông nói: “với lí lịch này con khó có cơ hội để trở thành đạo diễn tài năng, thôi con cứ yên vị học diễn viên”.

Mặc dù lúc đấy lứa đạo diễn như Phạm Thị Thành, Tú Mai, Lê Hùng, Xuân Huyền được cử đi học đạo diễn ở nước XHCN Liên Xô cũ với một tương lai rực rỡ, thì Doãn Hoàng Giang sau khi học xong Trường Đại học Sân khấu Điện ảnh trong nước, ra trường đã có thời kì ông phải đi đẩy xe bò ở đường Thanh Niên. Thế nhưng buồn tủi, khát khao và mong ước được làm nghệ thuật vẫn không ngừng cuồn cuộn chảy. Và như một điều thần kì phép màu của số phận, ông đã trở thành đạo diễn nổi tiếng.

Những người thầy ưu tú như NSND Dương Ngọc Đức và NSND Đình Quang đã ra đi. Người bạn một thời trong cùng trụ sở làm việc như NSND Trọng Khôi, nhạc sĩ Hồng Đăng, nhạc sĩ Phó Đức Phương cũng đã khuất núi. Những người bạn thuở mới vào nghề như NSND Thế Anh, NSND Đoàn Dũng cũng bay đi hoà vào trời xanh mây trắng. Cả những đàn em một thời gắn bó như NSƯT Anh Dũng (Nhà hát Kịch Việt Nam), NSND Hoàng Dũng (Nhà hát Kkịch Hà Nội) cũng trở về cát bụi.

Ở tầng trên, cậu con trai của ông, hoạ sĩ Doãn Hoàng Lâm cùng vợ và con gái sinh sống. Ở tầng dưới NSND Doãn Hoàng Giang giờ quanh quẩn trong căn phòng nhìn ra ô cửa sổ với những hoài niệm theo năm tháng không phai. Người gần và hay nói chuyện với ông nhất lại là bà giúp việc. Một điều ước tha thiết của “anh Giang” của chúng tôi chưa thực hiện được đó là ông mong ước được làm việc đến hơi thở cuối cùng, được gục ngã rồi chết trên sàn tập.

Trần Mỹ Hiền

Các tin khác

Phim "Mưa đỏ" ghi dấu ấn của điện ảnh Việt ở đề tài chiến tranh cách mạng.

Khát vọng trở thành ngành công nghiệp văn hóa

40 năm đổi mới - một chặng đường đánh dấu nhiều cột mốc của điện ảnh Việt Nam từ một nền điện ảnh bao cấp sang cơ chế thị trường. Tại hội thảo "Diện mạo điện ảnh Việt Nam 40 năm đổi mới", tổ chức trong khuôn khổ Liên hoan phim Châu Á - Đà Nẵng (DANAFF) Tiến sĩ Ngô Phương Lan - Chủ tịch Hiệp hội Xúc tiến phát triển Điện ảnh Việt Nam - Giám đốc DANAFF nhận định: "40 năm trước, Đổi mới không chỉ mở ra một giai đoạn phát triển mới về kinh tế - xã hội, mà còn mở ra những không gian sáng tạo mới cho văn học, nghệ thuật. Tinh thần nhìn thẳng vào sự thật, phản ánh đúng sự thật đã trở thành động lực quan trọng để văn nghệ sĩ khám phá sâu hơn đời sống con người, những chuyển động của xã hội và những khát vọng của dân tộc trong thời kỳ mới".

Những dấu ấn khác biệt của “Tận hiến”

Những dấu ấn khác biệt của “Tận hiến”

Bộ phim truyền hình "Tận hiến" (Điện ảnh CAND sản xuất) vừa khép lại hành trình phát sóng nhưng dư âm mà bộ phim mang lại vẫn tiếp tục lắng đọng trong lòng khán giả. Giữa dòng chảy của điện ảnh chính luận, "Tận hiến" tạo dấu ấn không chỉ bởi câu chuyện về những chiến sĩ tình báo CAND hoạt động và sẵn sàng hy sinh trong thầm lặng mà còn ở cách làm phim giàu tâm huyết và khát vọng.

Hình tượng nghệ thuật trong thơ trẻ đương đại

Hình tượng nghệ thuật trong thơ trẻ đương đại

Có một số bạn yêu thơ hỏi tôi về việc: "Các nhà thơ trẻ hiện nay quan tâm đến hình tượng thơ trong sáng tác như thế nào?". Theo tôi, việc xây dựng hình tượng thơ có vai trò đặc biệt quan trọng trong sáng tác thơ ca của những người viết, bởi hình tượng thơ chính là nơi nhà thơ gửi gắm tư tưởng, cảm xúc, cách nhìn về con người và cuộc đời.

Hội sách thiếu nhi ở “siêu đô thị”

Hội sách thiếu nhi ở “siêu đô thị”

Nằm trong các hoạt động kỷ niệm 50 năm Ngày Thành phố Sài Gòn - Gia Định chính thức vinh dự mang tên Chủ tịch Hồ Chí Minh (2/7/1976 - 2/7/2026), Hội sách Thiếu nhi Thành phố Hồ Chí Minh lần 6 - năm 2026 với chủ đề: “Em vui đọc sách, học bao điều hay” vừa được khai mạc với nhiều hoạt động phong phú, sáng tạo dành cho thiếu nhi, phụ huynh, giáo viên và cộng đồng.

Để truyện tranh tham gia vào công nghiệp văn hóa

Để truyện tranh tham gia vào công nghiệp văn hóa

Truyện tranh là một thị trường đang bị bỏ ngỏ ở Việt Nam. Điều chúng ta thiếu không phải là những tác giả tài năng mà là một hệ sinh thái đủ mạnh để nuôi dưỡng, bảo vệ và phát triển các giá trị sáng tạo. Những vấn đề này được đặt ra trong tọa đàm "Kiến tạo hệ sinh thái sáng tạo truyện tranh cho người Việt" diễn ra mới đây tại Hà Nội.

“Màu dân tộc” trong dòng chảy đương đại

“Màu dân tộc” trong dòng chảy đương đại

Gần đây, nhiều hoạt động lan tỏa và tôn vinh những giá trị văn hóa truyền thống, di sản mang đậm sắc màu dân tộc như vẻ đẹp của tranh Đông Hồ đã thu hút sự quan tâm của giới trẻ...

Phá án ma túy bằng sự tỉnh táo và nhân văn

Phá án ma túy bằng sự tỉnh táo và nhân văn

Vừa lên sóng những tập đầu tiên, bộ phim truyền hình “Lửa trắng” đã thu hút sự quan tâm của đông đảo khán giả. Từ việc khai thác cuộc đấu tranh chống tội phạm ma túy trong thời đại số, bộ phim khắc họa chân dung người chiến sĩ CAND với sự dũng cảm, bản lĩnh và trí tuệ cùng những thông điệp nhân văn sâu sắc.

Hoạt hình Việt ra thế giới

Hoạt hình Việt ra thế giới

Lần đầu tiên, một bộ phim hoạt hình dài của Việt Nam "Trạng Quỳnh nhí: Truyền thuyết Kim Ngưu" được mời tham dự Annecy International Animation Film Festival - liên hoan phim hoạt hình lớn nhất hành tinh. Theo đạo diễn Trịnh Lâm Tùng, đây là cơ hội để những người làm hoạt hình Việt Nam được cất lên tiếng nói của mình, được giới thiệu những giá trị văn hóa mà chúng ta đã gìn giữ qua biết bao thế hệ.

Bước tiến của Điện ảnh Việt tại DANAFF

Bước tiến của Điện ảnh Việt tại DANAFF

Đà Nẵng sẽ trở thành tâm điểm của điện ảnh khu vực khi đăng cai "Liên hoan phim châu Á - Đà Nẵng" (DANAFF) lần thứ IV (diễn ra từ ngày 28/6 đến ngày 4/7). Với chủ đề “Nhịp cầu từ châu Á ra thế giới”, DANAFF năm nay được tổ chức quy mô hơn, nhiều hoạt động chuyên sâu hơn và định hướng rõ nét trong việc thúc đẩy công nghiệp điện ảnh Việt Nam hội nhập quốc tế.

Một số tác phẩm của hoạ sĩ Bùi Xuân Phái đã được sử dụng trong nhiều sản phẩm âm nhạc.

Bản quyền tác phẩm hội họa trong sáng tạo đương đại

Mới đây, việc ê-kíp sản xuất MV của ca sĩ Sơn Tùng M-TP sử dụng hình ảnh tác phẩm “Tàn Chỉ” của họa sĩ Lệ Giang không xin phép, cũng như nhiều sản phẩm nghệ thuật, quảng cáo, điện ảnh từng khai thác tranh của các họa sĩ đã đặt ra câu hỏi: Sử dụng tác phẩm hội họa trong sáng tạo nghệ thuật như thế nào, đâu là ranh giới giữa cảm hứng sáng tạo và hành vi xâm phạm bản quyền?

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Từ hơn một thế kỷ trước, cụ Nguyễn Đình Khánh một người con của làng Lai Xá (Hà Nội) đã sớm tiếp cận nghề nhiếp ảnh, mở hiệu ảnh Khánh Ký nổi tiếng trên phố Hàng Da. Cụ đã truyền nghề cho nhiều người cùng làng, tạo nên một cộng đồng thợ ảnh đông đảo, đưa Lai Xá trở thành cái nôi của nghề nhiếp ảnh Việt Nam.

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

"Sân nhà" đã không còn là lợi thế khi một loạt phim Việt phải sớm rút khỏi phòng vé vì doanh thu thấp. Tự "nâng chuẩn" chất lượng có lẽ là con đường duy nhất nếu phim Việt muốn giữ chân khán giả trong cuộc đua khốc liệt này.

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Cuộc thi viết về “Trang sách & Mái trường” không chỉ là hoạt động chào mừng dấu mốc 70 năm của Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam mà còn là lời tri ân dành cho các thế hệ thầy cô giáo, học sinh, người làm sách và những người đã góp phần vun đắp tri thức cho đất nước.

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Trong một thế giới mà trẻ em đang bị các thiết bị điện tử chi phối mạnh mẽ như hiện nay, việc làm thế nào để trẻ em có thói quen đọc sách, có cơ hội lớn lên cùng trang sách trong những mùa hè không chỉ là nỗ lực của phụ huynh mà còn cần sự chung tay của cả cộng đồng...

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh tự bạch: "Suốt một Đời Thơ xin tự nguyện làm một phu trầm để bóc dần vỏ bọc thời gian/ giữa đời ngậm ngải tìm trầm... Nghĩa Nhân". Đây có thể xem là tuyên ngôn tinh thần cho toàn bộ hành trình thơ của Vân Anh.