Nhà thơ Lê Thị Kim: Thơ - họa và "Đại gia nhà đất"

Đó là ấn tượng về chùm thơ đầu tiên đăng báo, đặc điểm của những bức tranh đã tham gia mấy kỳ triển lãm và thành công trong địa hạt kinh doanh của nữ nhà thơ Lê Thị Kim - tác giả bài thơ có tiếng một thời: "Tôi và cỏ". Riêng về đoản thi này, có lần nhà thơ kỹ tính Võ Văn Trực, từng là Trưởng ban thơ Báo Văn nghệ đã phải lên tiếng: "Tôi và cỏ" giống như hình ảnh một cô gái Sài Gòn mặc một chiếc áo dài đẹp...

Đến giờ, tôi vẫn nhớ như in một chuyện đã xảy ra cách nay đã 36 năm rồi - hồi tôi còn đang là sinh viên năm thứ hai Khoa Ngữ văn (Đại học Tổng hợp Hà Nội). Ấy là chuyện nhà thơ trẻ Lê Thị Kim có một chùm thơ 3 bài, gồm: "Tôi và cỏ", "Vòm me mùa hạ", "Thu" đăng trên Báo Văn nghệ vào năm 1980.

Với đám sinh viên chúng tôi ngày ấy, Báo Văn nghệ còn uy tín lắm và một người mới chân ướt chân ráo vào nghề, được đăng một lúc một chùm thơ, là điều khó hình dung ra nổi. Dễ giải thích vì hồi ấy, "đất" dành cho thơ trên các báo và tạp chí nhìn chung ít lắm, trong khi số người làm thơ, nhất là số người làm thơ có thâm niên, có kinh nghiệm lại đông. Quanh đi quẩn lại vẫn chỉ là Văn nghệ, Tác phẩm mới, Văn nghệ Quân đội. Thưa thoáng mỗi tuần, may ra những tờ báo không chuyên về văn học nghệ thuật mới để ý đến thơ và cho ra mắt bạn đọc đơn độc một bài thơ.

Trong chùm thơ từng dậy sóng trong đám sinh viên Khoa Văn và từng gây được ít nhiều tiếng vang trong giới văn chương, có bài thơ dễ thương và tinh tế: "Tôi và cỏ".

Bài thơ mở đầu như một câu chuyện kể rất cổ tích: Bấy giờ chưa có tôi/ đã có nhiều thảm cỏ/ không biết những ai đã đến ngồi/ trên tấm thảm trời êm mát đó và càng về sau, nó càng bộc lộ một cách nhìn rất con gái trong mối liên hệ rất nữ tính, rất đời sống với cỏ.

Đây là những câu thơ rất gợi, trong sự kết nối mong manh, thơ mộng giữa cỏ may, cỏ nứa và tình yêu: Sao tôi không là cỏ may/ để giữ người yêu lại/ đường về còn xa ngái/ e cỏ nứa đâm chân, để rồi cuối cùng, bất ngờ bật ra được sự gắn bó giữa thân phận người con gái và thân phận cỏ: Nếu có ai bắt gặp tôi tần ngần/ là thế nào cũng tìm ra cỏ. Bài thơ này đã được nhận "Tặng thưởng thơ hay" của Báo Văn nghệ năm 1980.

Cũng vào năm 1980, cho dù chưa ra Trường Sa, nhưng chỉ nghe nhà thơ Trần Đăng Khoa kể về Trường Sa mà Lê Thị Kim triển khai ngay được một tứ thơ về Trường Sa mang tên: "Gần lắm Trường Sa". Thế mới biết, đối với thi sĩ và người có tâm hồn thi sĩ, trí tưởng tượng quan trọng đến mức nào!

Có lắm khi, không có sự bay bổng, lãng mạn nào đó không có thơ. Rồi bài thơ được nhạc sĩ Nguyễn Văn Hiên phổ nhạc và gây được hiệu ứng tức thì. Sau này, nhiều người làm thơ nghiệp dư cứ mượn cái ý này mà "chế" ra những bài thơ khác. Bài thơ này là ca từ trong ca khúc cùng tên, đã được nhận giải B của Hội Âm nhạc TP Hồ Chí Minh năm 1980.

Những năm 80, 90 của thế kỷ trước, cho dù là kỹ sư hóa dầu nhưng văn chương và những hoạt động có liên quan đến văn chương như hút hồn Lê Thị Kim và trở thành mối quan tâm gần như là thường trực trong con người Lê Thị Kim.

Chị kể: "Tôi là người chịu ơn các bậc đàn anh như Bảo Định Giang, Nguyễn Quang Sáng, Chim Trắng, Diệp Minh Tuyền…nhiều lắm và là hội viên sáng lập của Hội Nhà văn TP Hồ Chí Minh - Hội Nhà văn địa phương đầu tiên của cả nước. Có năm, thơ tôi đồng loạt đăng trên 60 tờ báo, tạp chí trong phạm vi toàn quốc. Riêng trong năm 1990, thông qua sự bình chọn của Báo Tuổi trẻ và bạn đọc Báo Tuổi trẻ, tôi trở thành 1 trong số 13 phụ nữ tài năng và là 1 trong 2 nhà thơ yêu thích nhất của TP Hồ Chí Minh. Từ đó đến nay, tôi đã chính thức xuất bản 5 tập thơ, trong đó có 2 tập được tái bản. Ngoài ra, cũng đã cho xuất bản một tập thơ tái bản vài lần ở dạng bỏ túi, được nhiều độc giả ngoài nước biết đến".

Đến năm 1990, Lê Thị Kim xoay ra vẽ tranh. Khi xem tranh của Lê Thị Kim, nhà văn Huỳnh Bá Thành (lúc này đang là Tổng biên tập Báo Công an TP Hồ Chí Minh) phải thốt lên: "Tranh thế này mà sao không triển lãm, hả trời?".

Đến năm 1993, thông qua 13 người "giám định nghệ thuật", một triển lãm 38 tranh Lê Thị Kim đã được trưng bày. Hai năm sau, Lê Thị Kim lại cùng một số họa sĩ mở một triển lãm tranh chung nữa ở Công ty sơn mài Lam Sơn. Nhân dịp này, nhà điêu khắc Diệp Minh Châu bảo Lê Thị Kim: "Hễ bây giờ, em xin làm đơn vào hội (Hội Mỹ thuật TP Hồ Chí Minh) là anh ủng hộ liền".

Chị kể: "Tôi là người dũng cảm trong hai lần "ra quân" về tranh đấy. Tuy vậy cũng rất vui vì có lần, qua triển lãm, mà do bán tranh thu về được những 12 nghìn đô la. Vào thời điểm ấy, số tiền này rất đáng kể. Bởi vì lương của một kỹ sư như mình, trung bình mỗi tháng chỉ có 50 đô la thôi. Do vậy mà gia đình tôi đã sống được bằng tiền bán tranh trong 2 năm liền, khỏi phải lo nghĩ xa xôi. Nếu bạn xem tranh của tôi, bạn sẽ thấy hình những cô gái cổ dài, thậm chí rất dài, như cổ hươu cao cổ vậy. Ấy là "đặc trưng" tranh của Lê Thị Kim đó!".

Khi tôi hỏi: "Thấy nhiều người trong giới văn chương thành phố bảo nhà thơ Lê Thị Kim là "đại gia nhà đất", vậy chị nghĩ sao?", Lê Thị Kim cười cười: "Thì cứ tạm coi như vậy đi. Chả nhẽ trong thời buổi có nhiều biến động và đầy cọ xát này, nhà thơ lại cứ phải chui vào cái tháp ngà, xa lánh đời sống trần thế sao?".

Rồi chị nói tiếp: "Năm 1998, sau khi chồng mất, tôi phải làm việc cùng lúc ở hai nơi để mưu sinh. Có dạo, tôi mở một gallery để làm ăn, nhưng không được như ý muốn. Trong lúc đang hoang mang, quãng năm 2001, tôi đã may mắn được nắm tay vào một cái phao lớn. Cái phao lớn này chính là một người chú gần như ruột thịt, lúc ấy là giám đốc Công ty Đầu tư kinh doanh nhà. Ổng giúp đỡ tôi bằng cách giao cho làm phó giám đốc một trung tâm tư vấn tiếp thị. Từ đó, đời tôi như chuyển sang một thế giới khác và tư duy theo lối khác. Rồi tôi cũng gặp may nhờ gặp thời nữa.

Có dạo, tôi mua đất ở một nơi, mà sau một thời gian khi đã có đường, có cầu…giá đột ngột tăng hàng chục lần. Trên cái đà ấy, cộng với kinh nghiệm do năng động, bươn chải mà có, tôi đã vỡ ra nhiều thứ trong kinh doanh nhà đất. Từ 2004 đến nay, tôi là chủ Công ty tư vấn, đầu tư địa ốc nhà Viễn Đông. Mười mấy năm qua, tôi luôn bận bịu vì có nhiều kế hoạch để thực hiện và có nhiều việc để làm lắm".

Riêng về văn học và nghệ thuật, Lê Thị Kim bộc bạch: "Tôi cũng may có được người cha luôn hết lòng với con cái. Những năm 60, 70 của thế kỷ trước, tôi là nữ  sinh Gia Long, rồi sinh viên Trường Đại học Khoa học Sài Gòn.

Sinh thời, tuy là giáo viên dạy toán và Pháp văn nhưng cha tôi là người rất yêu thơ và hội họa. Ông từng có nhiều bài thơ viết trong sổ tay và là tác giả của nhiều bức tranh. Chính ông là người đã hướng tôi đến với văn chương ngay từ khi còn thơ ấu. Tôi nghĩ, thơ chính là vỏ ốc để trú ẩn giữa sóng gió của cuộc đời, là khoảng sân sau bí ẩn để cất giấu kỷ niệm và sống với những kỷ niệm giàu yêu thương, là chỗ để tìm lại chính mình, lắng nghe lòng mình để bước tiếp những bước đi của cuộc đời.

Tôi nghĩ, trong bất kỳ lĩnh vực nào, bên cạnh quan niệm "thất bại là mẹ của thành công" cần được bổ sung thêm: "Thành công là mẹ của thành công" nữa. Đó là trải nghiệm của cá nhân tôi. Bây giờ, người làm thơ luôn gặp khó. Những "vật cản" xuất hiện nhiều hơn. Đó là độc giả ít đọc thơ, người trong giới cũng ít đọc thơ và có người chỉ thích ai mới đọc thơ của người ấy".

Nhìn rộng ra, chị bảo: "Sống để mọi người yêu quý mình là khó. Dù ở hoàn cảnh nào cũng phải vươn lên, luôn hy vọng còn ánh sáng cuối đường hầm chờ đợi ta, vấn đề sau chót là liệu ta có cố gắng tìm đến với ánh sáng ấy không, xem ra còn khó hơn nhiều".

Khi chia tay nhà thơ Lê Thị Kim, tôi hỏi câu cuối cùng sau một cuộc gần như là trò chuyện: "Vậy nhìn lại, đời chị được nhiều hay mất nhiều?". Và gần như ngay lập tức, tôi nhận được câu trả lời: "Mất nhiều hơn được.

Tôi góa chồng từ rất sớm. Một thời gian dài, tôi phải làm việc hai nơi, cùng lúc phải nuôi một con ăn học, một con bị tàn tật. Đến nay, con trai thứ hai của tôi đã 23 tuổi mà vẫn đi lại không bình thường. Tôi đang tính phải lo rất nhiều tiền để đưa cháu ra nước ngoài chữa trị. Mà không biết có "đi đến nơi, về đến chốn" được không đây?

Nhiều lúc thấy cháu di chuyển bằng đôi chân hết sức khó khăn, tôi thấy buồn phiền và lo lắng lắm. Cũng vì gia cảnh như thế mà tôi phải bỏ dở luận án tiến sỹ về xúc tác hóa dầu và sự nghiệp hóa dầu của tôi bị đứt gánh giữa chừng đấy". 

Đặng Huy Giang

Các tin khác

Hoạt hình Việt ra thế giới

Hoạt hình Việt ra thế giới

Lần đầu tiên, một bộ phim hoạt hình dài của Việt Nam "Trạng Quỳnh nhí: Truyền thuyết Kim Ngưu" được mời tham dự Annecy International Animation Film Festival - liên hoan phim hoạt hình lớn nhất hành tinh. Theo đạo diễn Trịnh Lâm Tùng, đây là cơ hội để những người làm hoạt hình Việt Nam được cất lên tiếng nói của mình, được giới thiệu những giá trị văn hóa mà chúng ta đã gìn giữ qua biết bao thế hệ.

Bước tiến của Điện ảnh Việt tại DANAFF

Bước tiến của Điện ảnh Việt tại DANAFF

Đà Nẵng sẽ trở thành tâm điểm của điện ảnh khu vực khi đăng cai "Liên hoan phim châu Á - Đà Nẵng" (DANAFF) lần thứ IV (diễn ra từ ngày 28/6 đến ngày 4/7). Với chủ đề “Nhịp cầu từ châu Á ra thế giới”, DANAFF năm nay được tổ chức quy mô hơn, nhiều hoạt động chuyên sâu hơn và định hướng rõ nét trong việc thúc đẩy công nghiệp điện ảnh Việt Nam hội nhập quốc tế.

Một số tác phẩm của hoạ sĩ Bùi Xuân Phái đã được sử dụng trong nhiều sản phẩm âm nhạc.

Bản quyền tác phẩm hội họa trong sáng tạo đương đại

Mới đây, việc ê-kíp sản xuất MV của ca sĩ Sơn Tùng M-TP sử dụng hình ảnh tác phẩm “Tàn Chỉ” của họa sĩ Lệ Giang không xin phép, cũng như nhiều sản phẩm nghệ thuật, quảng cáo, điện ảnh từng khai thác tranh của các họa sĩ đã đặt ra câu hỏi: Sử dụng tác phẩm hội họa trong sáng tạo nghệ thuật như thế nào, đâu là ranh giới giữa cảm hứng sáng tạo và hành vi xâm phạm bản quyền?

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Từ hơn một thế kỷ trước, cụ Nguyễn Đình Khánh một người con của làng Lai Xá (Hà Nội) đã sớm tiếp cận nghề nhiếp ảnh, mở hiệu ảnh Khánh Ký nổi tiếng trên phố Hàng Da. Cụ đã truyền nghề cho nhiều người cùng làng, tạo nên một cộng đồng thợ ảnh đông đảo, đưa Lai Xá trở thành cái nôi của nghề nhiếp ảnh Việt Nam.

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

"Sân nhà" đã không còn là lợi thế khi một loạt phim Việt phải sớm rút khỏi phòng vé vì doanh thu thấp. Tự "nâng chuẩn" chất lượng có lẽ là con đường duy nhất nếu phim Việt muốn giữ chân khán giả trong cuộc đua khốc liệt này.

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Cuộc thi viết về “Trang sách & Mái trường” không chỉ là hoạt động chào mừng dấu mốc 70 năm của Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam mà còn là lời tri ân dành cho các thế hệ thầy cô giáo, học sinh, người làm sách và những người đã góp phần vun đắp tri thức cho đất nước.

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Trong một thế giới mà trẻ em đang bị các thiết bị điện tử chi phối mạnh mẽ như hiện nay, việc làm thế nào để trẻ em có thói quen đọc sách, có cơ hội lớn lên cùng trang sách trong những mùa hè không chỉ là nỗ lực của phụ huynh mà còn cần sự chung tay của cả cộng đồng...

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh tự bạch: "Suốt một Đời Thơ xin tự nguyện làm một phu trầm để bóc dần vỏ bọc thời gian/ giữa đời ngậm ngải tìm trầm... Nghĩa Nhân". Đây có thể xem là tuyên ngôn tinh thần cho toàn bộ hành trình thơ của Vân Anh.

Họa sĩ Nguyễn Trường Linh Khúc lãng du trong cõi mộng tàn thu

Họa sĩ Nguyễn Trường Linh Khúc lãng du trong cõi mộng tàn thu

Gặp họa sĩ Nguyễn Trường Linh tại xưởng vẽ ở phố Tân Mai, Hoàng Mai, Hà Nội, tôi bất ngờ khi thấy anh thẫn thờ ngồi trước tác phẩm "Thương nhớ đồng quê". Tôi lặng lẽ ngồi kế bên ngắm hình những tàu lá chuối bị rách tả tơi vì mưa gió. Những viền vàng trên cây lá gợi nỗi buồn tàn úa man mác.

Đào Thu Hà: Nồng nàn như đất bazan, thênh thang như gió đại ngàn

Đào Thu Hà: Nồng nàn như đất bazan, thênh thang như gió đại ngàn

Đào Thu Hà vào Hội Nhà văn Việt Nam cùng năm với tôi. Hôm đấy, chúng tôi hẹn nhau ra Hà Nội trong một sáng cuối đông. Chuyến đi ngắn ngày nhưng đầy kỉ niệm. Buổi tối, chúng tôi lang thang cùng nhau ở Hà Nội, nói về văn chương và hành trình viết lách của nhau. Hóa ra cô gái đến từ núi đồi Gia Nghĩa (thuộc Đắk-Nông cũ) này khá đa năng với rất nhiều thể loại, và gặt hái nhiều thành công từ rất sớm.

Làng gốm bên dòng Đa Nhim

Làng gốm bên dòng Đa Nhim

Theo nhánh tẻ của sông Đa Nhim, dưới chân núi Pnum Trom Ủ (thuộc xã Quảng Lập, tỉnh Lâm Đồng) có plei (buôn) Krănggọ nổi tiếng với nghề làm gốm mộc của người Churu. Theo lý giải của những người già, “Krăng” là tên ông chủ đất khi xưa, “gọ” chỉ cái nồi đất. Tên buôn làng từ thuở xa xưa đã gắn với nghề gốm.

Âm nhạc - thể thao kết nối thế giới

Âm nhạc - thể thao kết nối thế giới

Tại World Cup 2026, âm nhạc lần đầu tiên trở thành tiếng nói quan trọng, song hành cùng thể thao như ngôn ngữ chung để truyền tải thông điệp đặc biệt về tinh thần đoàn kết, sự cống hiến không ngừng và tôn vinh nhiều nền văn hóa đa dạng. Điều đó đã được phản ánh qua một bộ sưu tập nhạc nền đồ sộ cùng tham vọng biến sự kiện “thể thao vua” trở thành sân khấu giải trí hàng đầu thế giới.

Bốn xu hướng mở ra “Bản đồ Ẩm thực Tương lai” của Việt Nam

Bốn xu hướng mở ra “Bản đồ Ẩm thực tương lai” của Việt Nam

Tại Future Menus 2026, đơn vị tổ chức đã giới thiệu bốn xu hướng được dự báo sẽ dẫn đầu thị trường ẩm thực toàn cầu trong thời gian tới. Đó là những xu hướng gợi mở giúp ngành ẩm thực Việt Nam phát triển. Bởi ẩm thực là một kênh hữu hiệu để thu hút du lịch và quảng bá văn hóa Việt ra thế giới.

Chinh phục những địa hạt mới

Chinh phục những địa hạt mới

Vừa qua, bộ phim “Ốc mượn hồn” đã có màn ra mắt ấn tượng với khán giả cả nước. Không chỉ mang đến cho khán giả trải nghiệm điện ảnh mới mẻ, bộ phim còn là dấu ấn mới trên hành trình làm nghệ thuật của đạo diễn Đinh Tuấn Vũ, sau 7 năm xa màn ảnh rộng.

Gomshow có những suất diễn định kỳ tại Hà Nội là nỗ lực của cả ê kíp.

Từ vở ballet “Gat” đến câu chuyện phát triển công nghiệp văn hóa

Những chuyển động ballet đương đại hòa cùng hình ảnh chiếc mũ Gat truyền thống của Hàn Quốc trên sân khấu Nhà hát Hồ Gươm trong chương trình “Mùa Hàn Quốc 2026” gợi cho chúng ta, những khán giả Việt Nam, nhiều suy ngẫm. Đó không chỉ là một đêm diễn nghệ thuật mà là một lát cắt cho thấy cách Hàn Quốc đang kể câu chuyện văn hóa của mình với thế giới - bằng ngôn ngữ nghệ thuật hiện đại, mới mẻ, mang tính toàn cầu.

AI và sự hủy hoại của sáng tạo tự thân

AI và sự hủy hoại của sáng tạo tự thân

Nhà văn - dịch giả Trần Tiễn Cao Đăng trong nhiều bài viết và những cuộc đàm luận sâu về chủ đề lạm dụng AI trong viết sáng tạo, ông đã cảnh báo việc lạm dụng AI trong sáng tác là hành vi tự hủy hoại sự sáng tạo của người viết, đồng thời đặt ra vấn đề trách nhiệm của tác giả, biên tập và các thiết chế văn học trước làn sóng “chữ nghĩa AI” đang lan rộng. Nhà thơ Nguyễn Bích Hạnh cũng có nhiều ý kiến sâu sắc về vấn nạn sáng tạo văn chương lạm dụng AI. Văn nghệ Công an đã có cuộc trò chuyện ngắn với nhà văn Trần Tiễn Cao Đăng và nhà thơ Nguyễn Bích Hạnh về chủ đề này.

LHP Cannes 2026: Vệt vàng son của Cành cọ vàng

LHP Cannes 2026: Vệt vàng son của Cành cọ vàng

Sau một tuần tranh giải căng thẳng, cuối tuần qua, “Fjord” của nhà làm phim Romania Cristian Mungiu đã chính thức trở thành tác phẩm tiếp theo đoạt giải Cành cọ vàng danh giá tại LHP Cannes 2026. Càng đặc biệt hơn khi đây không phải thành công riêng lẻ, mà qua đó cho thấy chuỗi thành tích đặc biệt của đạo diễn này, nữ diễn viên chính Renate Reinsve lẫn nhà phân phối phim NEON.