Minh triết của nỗi buồn trong thời đại chữa lành

Trong một cuốn sách mang tên “Minh triết của nỗi bất an”, triết gia Alan Watts từng nói về một thứ "định luật ngược": Khi ta cố nổi trên mặt nước thì ta chìm, mà khi ta cố để bị chìm thì ta lại nổi.

Tôi nghĩ về điều đó khi nghe bạn mình kể chuyện công ty anh buộc nhân viên phải tham gia một buổi học về... tư duy tích cực. Định luật của Watts hơi khác với những gì người ta dạy ở đó, rằng mỗi ngày ta phải tự ám thị mình về những điều tốt đẹp, như là cứ cách một tiếng lại nhắc bản thân rằng: "mình sẽ thành công", "mình sẽ hạnh phúc", "mình sẽ sung sướng". Họ còn dạy rằng ta phải hô thật to lên các tính từ như "giàu có", "tiền bạc", "niềm vui", "khỏe mạnh".

Tất nhiên, không ai hướng dẫn chúng ta hãy hô to những từ như "buồn bã" hay "đau khổ". Chắc trên đời cũng không có lớp học nào dạy ta tư duy tiêu cực, dẫu có cũng không ai học.

Minh triết của nỗi buồn trong thời đại chữa lành -0
Bức “Nỗi buồn” của danh họa Edvard Munch mô tả trạng thái ưu sầu. Trong bức tranh thuộc trường phái Biểu hiện này, cảnh vật bên ngoài như bờ nước hay đường chân trời đại diện cho tâm trạng của nhân vật chính. Tranh về nỗi buồn của Munch còn có nhiều phiên bản khác.

Chúng ta sống trong một thời đại xa lánh nỗi buồn và xiển dương hạnh phúc. Bạn không tin ư? Cứ nghĩ lại mà xem. Chúng ta có ngày Quốc tế hạnh phúc chứ không có ngày Quốc tế nỗi buồn (và ngày Quốc tế hạnh phúc mới ra đời nhõn chục năm). Chúng ta sợ phải nhắc tới những chủ đề như trầm cảm, còn nếu là những vụ tự sát thì xin miễn. Ngược lại, mọi lĩnh vực đều cố áp dụng thứ thuật giả kim biến sản phẩm mình bán thành nguồn cơn niềm vui. Nếu chỉ xem quảng cáo trên tivi thì ta sẽ nghĩ thế giới toàn những con người cười rộng đến mang tai và vô lo nghĩ. Một địa điểm du lịch lý tưởng sẽ là thiên đường hạnh phúc. Một chiếc nệm là nơi ta mơ giấc mơ êm ái. Một cuốn sách hay là cuốn sách có tính chữa lành.

Nhân nói đến chữa lành, có lẽ không cần đợi đến năm ngoái khi Liên Hợp quốc chọn năm 2021 là Năm chữa lành (Year of Healing) mà ta thấy từ "chữa lành" hiện diện khắp nơi. Có lẽ Liên Hợp quốc cũng chỉ nắm bắt xu hướng mà thôi. Bất kể để quảng bá cho hoạt động gì, người ta cũng cố gán thêm hai từ "chữa lành": viết chữa lành, vẽ chữa lành, nghe nhạc chữa lành, bắn cung chữa lành, thiền chữa lành, ăn chay chữa lành,... Ta không chịu nổi dù một vết thương, một vết xước, một vết bầm trong tâm tưởng. Mọi từ ngữ "kêu" nhất, nào là Ikigai, nào là Hygge, nào là chủ nghĩa tối giản, nào là sống xanh, nào là trở về với thiên nhiên, tất cả đều hứa hẹn về một cảm thức hạnh phúc vô biên.

Còn nỗi buồn trở thành thủ phạm của mọi thứ. Có một cuốn sách rất thú vị mang tên “Những sự thật về bệnh ung thư” của David Khayat, một bác sĩ chuyên khoa nổi tiếng tại Đại học Pierre et Marie Curie, vừa vào đề, ông đã say sưa kể lại trường hợp của những bệnh nhân vốn tưởng đã chặn đứng được căn bệnh quái ác này, để rồi một chuyện buồn xảy đến và người đó bỗng nhiên suy sụp. Bác sĩ đưa ra rất nhiều nghiên cứu đáng tin cậy để đi đến kết luận rằng tế bào cũng cảm nhận được tình yêu và khi con người đau khổ, tế bào dễ làm loạn. Nếu đã vậy, chẳng phải tốt nhất là: Buồn ơi, tạm biệt mi? Ta cần gì đến nỗi buồn trong đời sống chứ, khi mà nỗi buồn quá đỗi nguy hiểm mà lại vô tác dụng.

Bức họa "Nỗi buồn" của danh họa Edvard Munch mô tả một con người trong trạng thái ưu sầu. Trong bức tranh thuộc trường phái Biểu hiện này, cảnh vật bên ngoài như bờ nước hay đường chân trời đại diện cho tâm trạng của nhân vật chính. Series tranh nỗi buồn của Munch còn có nhiều phiên bản khác.

Năm 1928, nhà phân tâm học Carl Jung được một người bạn là nhà Hán học gửi tặng cuốn sách “Thái kỷ kim hoa tông chỉ” (Bí mật bông hoa vàng), một cuốn sách cổ trong truyền thống Đạo giáo ở Trung Hoa. Jung thích cuốn sách vô cùng. Một trong những chi tiết mà ông tâm đắc nhất trong cuốn sách ấy vô tình lại trùng với những ý tưởng của ông, rằng sự hỗn độn là nguồn gốc sức mạnh sinh ra vũ trụ và những gì tưởng chừng trái ngược nhau lại có một mối liên hệ thuần khiết với nhau, như giống đực và giống cái, như bóng tối và ánh sáng, như nỗi buồn và niềm vui.

Với riêng Jung, ông nhận ra điều ấy sau những năm tháng đen tối của cuộc đời, khi mối quan hệ giữa ông và người thầy Freud đổ vỡ, rồi mẹ ông qua đời, còn ở châu Âu chiến tranh nổ ra khắp nơi và ông thường gặp những cơn ác mộng về một cơn lũ càn quét tất cả mọi người, trong khi đại dương hóa thành máu tươi. Để rồi, vào năm 1917, ông viết rằng con người nợ "toàn bộ sự hữu dụng và lý do tồn tại cho sự loạn trí", chính những nỗi đau buộc ta phải chuyển sang "trạng thái sống" với những khả thể đáng giá.

Jung đi về một ngôi làng nhỏ ở Thụy Sĩ, nơi ông sống mà không điện, không nước máy, không điện báo, không máy sưởi, rồi hàng giờ dài ông ngồi một mình ngẫm nghĩ về mối liên hệ giữa những trạng thái tan rã của tâm lý và sự toàn vẹn của tinh thần. Chính trong những giờ cô độc nghĩ suy buồn bã đó, ông đi đến một suy tư rằng cả với Chúa Jesus, nỗi khổ đau đày đọa cũng là bước chuẩn bị để đón nhận ánh sáng hạnh phúc vĩnh cửu. Trên cây thập giá, Chúa không hoang mang, rối trí, sợ hãi sao? Nhưng, phải có những nỗi đau ấy để bản thể cũ vỡ ra, hé lộ một bản thể mới thần thánh tràn ngập dương quang.

Nói theo cách ấy, buồn đau là một cửa ngõ, một sự quá độ để con người đạt tới một hiểu biết mới về cuộc đời. Cuối thế kỷ 15, khi thành phố Florence chớm bước vào thời kỳ Phục hưng huy hoàng, có một vị triết gia tên Ficino sau bao năm tháng cố gắng trốn chạy nỗi buồn trong những trước tác của Plato, liền nhận ra có một điều gì đó không đúng đắn trong sự kỳ thị những xúc cảm đen tối, ngứa ngáy, âm u và tù hãm. Ông tình cờ tìm được một tác phẩm của một tác giả khuyết danh từ thời Hy Lạp cổ, viết rằng: "Tại sao tất cả những kẻ siêu quần trác tuyệt trong giới triết học, chính trị, thơ ca hay nghệ thuật đều là những người buồn bã?". Bị cuốn hút bởi ý tưởng ấy, ông viết nên cuốn “De vita libri tres” (Ba cuốn sách về cuộc đời) chống lại sự vùi dập, phủ nhận, triệt tiêu, quyết tuyệt với nỗi buồn, bởi theo ông, nỗi buồn có thể là một ánh chớp của thiên tài. Và, đúng thế, chỉ những ai biết nhấm nháp sự buồn bã mới có đủ trí tò mò và lòng can đảm để bước ra khỏi căn phòng suy tưởng yên ấm và bước qua những ranh giới tối tăm, vén màn tri thức.

Minh triết của nỗi buồn trong thời đại chữa lành -0
Bức "Nỗi buồn và sự bí ẩn của một con phố" của danh họa Giorgio de Chirico - người có ảnh hưởng lớn tới sự ra đời trường phái Siêu thực. Không có nỗi buồn, ta liệu có những tác phẩm hội họa thế này?

Có bao nhiêu vĩ nhân thật sự hoan lạc và hạnh phúc? Nếu Dostoevsky yêu đời mĩ mãn thì liệu ông có viết ra được những “Tội ác và hình phạt” hay “Anh em nhà Karamazov”? Hay, đúng như ông nói, một người vĩ đại là người có những nỗi buồn vĩ đại và đau đớn khổ sở thì làm sao tránh được với một trái tim sâu sắc? Ngay bản “Tụng ca niềm vui” cũng phải do một "kẻ ghét đời" như Beethoven viết nên, bởi phải có một hố sâu cô đơn đủ thăm thẳm thì người ta mới khao khát về một niềm vui lớn lao đến vậy nhằm lấp đầy mọi bi thương.

Người viết tiểu sử cho Abraham Lincoln kể lại rằng, trong khi bạn bè ông nhìn thế giới "được trang trí bằng vẻ đẹp, sự sống, hành động; và vì vậy mà cái nhìn đều ít nhiều sai lệch", thì ngược lại, vị tổng thống lỗi lạc "nghiền nát cái không thực, cái không chính xác, cái rỗng và cái giả tạo - mọi thứ đến với ông trong hình dạng và màu sắc thật của nó", điều ấy khiến ông nhạy cảm với nỗi đau hơn nhưng cũng cho ông sức mạnh và sự sáng suốt để lèo lái đất nước mình qua cuộc khủng hoảng đạo đức kinh khủng nhất. Nghe thì khó hiểu nhưng giả như Lincoln không biết đau buồn trước tình cảnh của những nô lệ da đen, nếu ông chỉ luôn tư duy tích cực, lan tỏa niềm vui hay học cách chữa lành, liệu ông có thể day dứt với sự tàn bạo của chế độ nô lệ bạo tàn ở miền Nam nước Mỹ mà xóa bỏ nó?

"Người ta bảo, thế giới thật điên cuồng nhưng những trí tuệ lớn càng điên cuồng hơn thế và cái đụng chạm của nỗi buồn là một thiên tư đáng sợ. Nỗi buồn là gì nếu chẳng phải chiếc kính viễn vọng nhìn chân lý?", thi sĩ Lord Byron viết. Những người lớn đều là ông vua, bà hoàng trong vương quốc nỗi buồn.

*

Tôi từng đọc một truyện ngắn kể về một cậu bé mắc phải tai nạn trong rừng, kể từ ấy đôi mắt của cậu nhìn mọi thứ đều được tô màu hồng. Bạn hẳn nghĩ, vậy cậu phải sung sướng lắm đây. Mẹ cậu cũng nghĩ vậy, bà mừng rỡ biết bao, cho rằng đó là dấu hiệu của trái tim hiền lành, dịu dàng và trong sáng nơi đứa bé con.

Nhưng, sự thật là nó không hạnh phúc, nó căm ghét màu hồng và không chịu nổi cái sắc màu nhàn nhạt ấy. Rồi nó bắt đầu làm những điều độc ác, đầu tiên là giết một con mèo, rồi làm chột mắt một bé gái đi trên đường, đẩy một người mù xuống vực sâu, đốt một ngôi biệt thự - tất thảy chỉ để được thấy một màu nào khác. Thậm chí, nó xô cả một đứa bạn thân xuống nước những mong thấy cái màu xanh lục của kẻ chết đuối. Có lẽ, đó là một câu chuyện ngụ ngôn hoàn hảo cho thời hiện đại, rằng hạnh phúc cũng có thể là một căn bệnh, một hội chứng bất thường, còn một con người bình thường cần cả hạnh phúc, cần cả nỗi đau, nên đôi khi, ta hãy cứ: “Bonjour tritesse” - Buồn ơi, chào mi.

Hiền Trang

Các tin khác

Kỳ 3: Toán Castor và chuyên án PY27

Kỳ 3: Toán Castor và chuyên án PY27

Hơn một tháng sau khi điệp viên đơn tuyến Phạm Chuyên, bí danh Ares xâm nhập miền Bắc bằng đường biển, CIA và Liên đoàn 77 quyết định cho toán gián điệp biệt kích mang biệt danh Castor nhảy dù xuống tỉnh Sơn La. Nhiệm vụ của toán là thu thập tin tức tình báo về hoạt động chuyển quân của Quân đội miền Bắc trên Quốc lộ 6 - con đường chính xuyên qua các tỉnh Tây Bắc đến Tây Nam tỉnh Sầm Nưa (Lào). Tuy nhiên, chỉ 3 ngày sau, cả 4 thành viên đều bị bắt, mở ra chuyên án PY27 của Công an miền Bắc.

Thụy Sỹ tạm tránh được “khoảnh khắc Brexit” của riêng mình

Thụy Sỹ tạm tránh được “khoảnh khắc Brexit” của riêng mình

Ngày 14/6, hơn 59% cử tri Thụy Sĩ đi bỏ phiếu cho cuộc trưng cầu dân ý về đề xuất giới hạn dân số ở mức 10 triệu người vào năm 2050. Gần 55% phản đối, 45% ủng hộ - khoảng cách đủ để ngăn một cuộc va chạm có thể định hình lại quan hệ giữa Bern và Brussels trong nhiều thập niên tới nhưng vẫn còn những bất đồng.

Cuộc chia tay với vị trí trung tâm

Cuộc chia tay với vị trí trung tâm

Một buổi chiều cuối tháng 5/2026, trên mạng xã hội xuất hiện hàng loạt dòng trạng thái của các nhà báo kỳ cựu. Có người chia sẻ lại hình ảnh những tòa soạn từng gắn bó nhiều năm, có người nhắc tên những tờ báo đã trở thành một phần ký ức của đô thị Sài Gòn, cũng có người chỉ lặng lẽ đăng một dấu chấm lửng. Những chia sẻ ngắn ngủi ấy phản ánh tâm trạng của những người đang chứng kiến một bước chuyển quan trọng của báo chí thành phố trong tiến trình sắp xếp, tinh gọn hệ thống cơ quan báo chí.

Vài nghịch lý trong báo chí hiện đại

Vài nghịch lý trong báo chí hiện đại

Trong suốt thời gian vừa qua, báo chí đã trở thành một trong những tâm điểm quan tâm của xã hội. Đầu tiên là câu chuyện sắp xếp lại các cơ quan báo, đài, truyền hình ở các địa phương. Sau đó là những thông tin về việc sẽ xử lý các vi phạm sở hữu trí tuệ trong lĩnh vực báo chí mà điển hình nhất là việc chia sẻ lại các sản phẩm báo chí trên mạng xã hội. Trước đó không lâu, chuyện “báo chí hóa mạng xã hội” cũng đã từng được nhắc tới không ít lần. Tất cả đều cho thấy đang có một dịch chuyển mang tính bước ngoặt đối với báo chí hiện đại Việt Nam hôm nay.

Sợi chỉ vô hình

Sợi chỉ vô hình

Khoảng 5 năm trước, khi bước vào ngôi nhà của một nhân vật cần khai thác cho bài báo dài của mình về chuyên đề biến đổi khí hậu, tôi không nghĩ rằng mình sẽ ám ảnh cho đến tận bây giờ.

Kỳ 2: Điệp viên Ares và Chuyên án BK63

Kỳ 2: Điệp viên Ares và Chuyên án BK63

Tháng 4/1961, sau khi huấn luyện kỹ lưỡng, điệp viên đơn tuyến Phạm Chuyên, bí danh Ares, xâm nhập miền Bắc Việt Nam bằng đường biển, mở màn chiến dịch của CIA đưa gián điệp biệt kích phá hoại miền Bắc. Theo kế hoạch, sau khoảng 1 đến 2 năm, khi đã gây dựng được cơ sở vững và guồng máy hoạt động tốt, Phạm Chuyên có thể chọn người thay thế và trở lại miền Nam. Trong trường hợp bị lộ, Chuyên rút vào rừng trốn, chờ Trung tâm đưa tàu ra đón bằng đường biển…
Nhưng Phạm Chuyên không ngờ mình lại trở thành nhân vật chính trong một chuyên án vô tiền khoáng hậu của lực lượng Công an miền Bắc.

Tôi tin Việt Nam sẽ xây dựng được một ngành công nghiệp điện ảnh thành công

Tôi tin Việt Nam sẽ xây dựng được một ngành công nghiệp điện ảnh thành công

Michael L. Gray là một người viết đã 30 năm gắn bó với Việt Nam, đang hoạt động trong lĩnh vực điện ảnh, hiện tham gia nhiều dự án cùng các hãng phim và nhà sản xuất tại TP Hồ Chí Minh. Với khán giả điện ảnh Việt Nam, Michael được biết tới qua bút danh Anh Mai, đồng biên kịch phim “Long Ruồi” – bộ phim hài hành động do Charlie Nguyễn đạo diễn, từng trở thành hiện tượng phòng vé năm 2011. Michael hiện đang hoàn thành một tập truyện ngắn bằng tiếng Việt và đồng thời tham gia phát triển nhiều dự án điện ảnh mới.
Trong cuộc trò chuyện với CTV Chuyên đề An ninh thế giới Giữa tháng - Cuối tháng, Michael L. Gray nói nhiều tới cấu trúc kịch bản điện ảnh và tương lai của điện ảnh Việt Nam trên bản đồ thế giới.

Khi yêu thương biến thành thù hận

Khi yêu thương biến thành thù hận

Đầu năm 2026, liên tiếp các vụ án mạng do ghen tuông, mâu thuẫn tình cảm xảy ra tại Tuyên Quang, Tây Ninh, Đồng Tháp, Nghệ An… để lại nhiều bi kịch đau lòng. Từ những xung đột tưởng chừng rất nhỏ, nhiều người đã trượt dài trong cơn cuồng ghen, biến yêu thương thành tội ác.

Làm sao có thể “Ta là một, là riêng, là thứ nhất”?

Làm sao có thể “Ta là một, là riêng, là thứ nhất”?

Muốn xuất bản một chương trình âm nhạc nghiêm túc, ít nhất riêng phần nhạc cần thuê nhạc sĩ phối khí, dàn nhạc giao hưởng, ban nhạc nhẹ, dàn nhạc dân tộc, ca sĩ, hợp xướng, thu âm, hậu kỳ. Nhìn cấu hình, có thể áng được tiền tỷ theo nhân lực. Dàn nhạc nhẹ có thể chỉ từ 5-10 nhạc công nhưng dàn giao hưởng thì ít cũng khoảng 80 người. Nếu cứ thế thì làng nhạc làm không hết việc. Nhưng, công nghệ đã làm thay đổi tất cả...

Nhạc sĩ trước “đôi thủ” AI

Nhạc sĩ trước “đôi thủ” AI

AI (trí tuệ nhân tạo) ngày càng ảnh hưởng sâu rộng tới mọi mặt của đời sống. Trong sáng tác âm nhạc, AI đang tạo ra những thay đổi mạnh mẽ, từ hỗ trợ nhạc sĩ viết giai điệu đến hòa âm phối khí, thể hiện tác phẩm. AI là một “cộng sự” đắc lực hay mang đến những thách thức với người làm âm nhạc và đâu là dấu ấn cá nhân trong thời đại công nghệ lên ngôi là những vấn đề nhiều người băn khoăn...

Những băn khoăn trước nguy cơ di tích văn hóa Sa Huỳnh bị biến dạng

Những băn khoăn trước nguy cơ di tích văn hóa Sa Huỳnh bị biến dạng

Hơn một thế kỷ nay, kể từ khi được phát hiện năm 1909, văn hóa Sa Huỳnh nói chung và di tích quốc gia đặc biệt Văn hóa Sa Huỳnh (Quảng Ngãi) nói riêng được các chuyên gia trong và ngoài nước đánh giá là một "trầm tích lịch sử sống". Hiện di tích khảo cổ Văn hóa Sa Huỳnh đang hướng tới là Di sản văn hóa thế giới.

Các chuyên gia nói gì về “khu đất vàng” 19 Lê Thánh Tông?

Các chuyên gia nói gì về “khu đất vàng” 19 Lê Thánh Tông?

Đề xuất di dời Trường Đại học Dược Hà Nội, Khoa Hóa học (Đại học Khoa học tự nhiên - Đại học Quốc gia Hà Nội) để chuyển không gian “Đại học Tổng hợp Hà Nội” tại 19 Lê Thánh Tông thành khu Bảo tàng Đại học thời đại Hồ Chí Minh, là một phương án có trong dự thảo đồ án quy hoạch tổng thể Thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm. Những ngày qua, thông tin này đã trở thành tâm điểm thu hút dư luận với những luồng ý kiến trái chiều...

Hành trình hồi hương của những phận người lầm lỡ

Hành trình hồi hương của những phận người lầm lỡ

“Việc nhẹ, lương cao”, “thế giới tự do”, “không cần lao động vẫn có cuộc sống sung túc, được bảo lãnh đi định cư tại các nước thứ ba như Mỹ, Canada, Australia”... Đó là những lời dụ dỗ khiến một bộ phận đồng bào dân tộc thiểu số ở Tây Nguyên tin theo và di cư bất hợp pháp sang Thái Lan mong được “đổi đời”.

Muôn vẻ sáng tác ca khúc theo “đơn đặt hàng”

Muôn vẻ sáng tác ca khúc theo “đơn đặt hàng”

Trong đời sống âm nhạc, nhiều tác phẩm ra đời theo “đơn đặt hàng” hay yêu cầu, mong muốn nào đó không phải là điều xa lạ. Nhưng vượt ra khỏi mục tiêu ban đầu, nhiều tác phẩm đã ghi dấu ấn bền vững trong lòng công chúng. Đơn đặt hàng - tưởng chừng là khuôn khổ - lại giống như chiếc khung để nhạc sĩ vẽ lên những bức tranh âm nhạc sống động và nhiều điều thú vị.

Họa sỹ Trần Đại Thắng: Bước cùng sách từ bờ sông Đà năm ấy

Họa sỹ Trần Đại Thắng: Bước cùng sách từ bờ sông Đà năm ấy

Trần Đại Thắng chưa bao giờ thực sự rời sông Đà. Dòng sông ấy vẫn lững lờ trong từng trang sách anh làm, trong mùi giấy in thoang thoảng, trong cả những đêm khuya anh ngồi viết lại chính đời mình. Từ cậu bé 6 tuổi mê mẩn ngắm những cuốn sách Nga trong một hiệu sách bên kia dòng sông Đà đến người dựng nên Đông A Books, Thắng chỉ làm một việc, giữ cho sách không trở thành một thứ thoáng qua. Cuốn "Tôi kể" dày 500 trang không phải lời kết. Chỉ là một lần nữa, anh lật giở ký ức, để xem tất cả những chi tiết nhỏ bé anh đã dành cả đời chăm chút, liệu có đủ nặng để níu lại một chút gì đó giữa dòng đời đang trôi quá vội.

Hệ sinh thái web lậu và cá độ phía sau Xôi Lạc TV

Hệ sinh thái web lậu và cá độ phía sau Xôi Lạc TV

Sau gần một thập kỷ hoạt động trên không gian mạng, hệ thống phát sóng bóng đá lậu Xôi Lạc TV vừa bị Cơ quan công an triệt phá, khởi tố hàng chục đối tượng liên quan. Đằng sau những đường link xem bóng đá miễn phí tưởng chừng vô hại là cả một "hệ sinh thái" web lậu vận hành theo kiểu "đầu rắn nhiều thân", gắn chặt với quảng cáo cá cược và dòng tiền ngầm có quy mô lớn.

Hà Lan mới chỉ dăm ngày

Hà Lan mới chỉ dăm ngày

Tôi quyết định làm chuyến “du lịch bụi” đến Hà Lan vào những ngày cuối năm 2025. Với tôi, đây thật sự là chuyến đi đáng nhớ, bởi Hà Lan không chỉ có kênh đào thơ mộng, cối xay gió, cánh đồng hoa Tulip rực rỡ, văn hóa xe đạp độc đáo mà còn là mảnh đất có nhiều điều để khám phá.

Công nghiệp văn hóa Việt Nam sau những cú hích năm 2025

Công nghiệp văn hóa Việt Nam sau những cú hích năm 2025

Năm 2025, lịch sử và âm nhạc cùng lúc tìm được đường trở lại đời sống đương đại. Những bộ phim chiến tranh như "Mưa đỏ" đã lập kỷ lục doanh thu phòng vé với doanh thu trên 700 tỷ đồng; các chương trình Đại nhạc hội quy mô lớn thắp sáng không gian công cộng bằng cảm xúc tập thể, concert "Tổ quốc trong tim" thu hút 50.000 khán giả, Concert "Rạng rỡ Việt Nam" sau vài giờ mở bán đã cháy vé, cho thấy dư địa để phát triển công nghiệp văn hóa rất lớn. Vấn đề là làm thế nào để biến những khoảnh khắc bùng nổ ấy thành một chiến lược phát triển bền vững cho ngành công nghiệp văn hoá Việt Nam.

Cuộc đua xe tự lái: Cạnh tranh trong hợp tác ở London

Cuộc đua xe tự lái: Cạnh tranh trong hợp tác ở London

Trong bối cảnh căng thẳng địa chính trị không ngừng leo thang, một mô hình hợp tác độc đáo đang hình thành ngay tại trung tâm châu Âu. Thủ đô London của nước Anh sắp trở thành thành phố đầu tiên trên thế giới chứng kiến xe tự lái của hai gã khổng lồ công nghệ đến từ Mỹ và Trung Quốc cùng vận hành. Sự hiện diện song hành này không đơn thuần là một cuộc đua công nghệ, mà còn mở ra một lối đi mới, nơi những đối thủ toàn cầu cùng phát triển dưới một khung pháp lý chung, mang đến hy vọng về khả năng phối hợp trong một lĩnh vực then chốt của tương lai.