“Mai” của Trấn Thành

Gần đây, Trấn Thành với tư cách là một nhà sản xuất phim, kiêm đạo diễn, anh đã rất thành công khi ra mắt liên tục 3 bộ phim thị trường ăn khách “Bố già”, “Nhà bà Nữ” và mới đây nhất là “Mai”. Trấn Thành tâm huyết với điện ảnh có lẽ bởi đây chính là cái nôi nghệ thuật sinh ra anh - một nghệ sĩ được đào tạo bài bản về diễn xuất.

Trấn Thành là một nghệ sĩ đa năng và tài danh thuộc vào hàng hiếm của Showbiz Việt. Không chỉ là một MC hoạt ngôn, thông minh, kỹ năng dẫn dắt chương trình xuất sắc, anh còn là một diễn viên, hài kịch, ca hát, sáng tác, biên kịch và đạo diễn đắt show, đông đảo fan hâm mộ. Ở lĩnh vực nào Trấn Thành cũng gặt hái được những thành công. Chính vì vậy mà sức hút của Trấn Thành đối với công chúng rất lớn, đến mức anh được mệnh danh là “cần câu rating” cho các chương trình nghệ thuật có anh tham gia.

Gần đây, Trấn Thành với tư cách là một nhà sản xuất phim, kiêm đạo diễn, anh đã rất thành công khi ra mắt liên tục 3 bộ phim thị trường ăn khách “Bố già”, “Nhà bà Nữ” và mới đây nhất là “Mai”. Trấn Thành tâm huyết với điện ảnh có lẽ bởi đây chính là cái nôi nghệ thuật sinh ra anh - một nghệ sĩ được đào tạo bài bản về diễn xuất. Các bộ phim của Trấn Thành ra rạp đều tạo được cơn sốt phòng vé và mang lại doanh thu khủng và đưa anh lên vị trí đầu bảng của phim Việt chiếu rạp hiện nay.

phim mai của trấn thành ra rạp tết giáp thìn.jpg -0
Phim “Mai” của Trấn Thành ra rạp Tết Giáp Thìn vẫn là dòng phim thị trường mang tính giải trí.

Trấn Thành chia sẻ hướng đi của mình trong lĩnh vực điện ảnh là anh sản xuất phim giải trí, thị trường, tiếp cận được đối tượng khán giả rõ ràng. Anh hoạch định được các chiến lược làm phim bài bản, từ khâu kịch bản, sản xuất, tới cách làm maketing, quảng bá phim, định hướng đối tượng khách hàng nên phim của anh ra rạp rất thành công. Dù có nhiều tranh cãi về các bộ phim anh sản xuất, song khi Trấn Thành khẳng định phim anh làm là dòng thị trường, tính giải trí nhiều thì khán giả cũng bớt săm soi và mổ xẻ các tác phẩm của anh.

Nhưng một tác phẩm khi đã đến với công chúng, sẽ không tránh khỏi những phê bình bàn luận. Ban đầu, khi truyền thông phim “Mai” bung tỏa, tôi đã nghĩ “Mai” có thể sẽ là một cái gì đó khác biệt của Trấn Thành. “Mai” hay hơn “Nhà bà Nữ” nhưng không sâu sắc và có nhiều thông điệp điển hình như “Bố già”. Ở “Mai” vẫn là thể thoại phim quen thuộc khai thác đời sống thị dân ở thành phố. Ở đó, khán giả tìm thấy những góc khuất thân phận con người chứa đựng những bi kịch của đời sống thị thành. Ở đó chất chứa bao mảnh đời, bao niềm vui, nỗi buồn, thậm chí cả thất vọng đổ vỡ.

Trấn Thành chưa vượt qua được cái bóng của “Bố già”, hoặc có thể anh chả dại gì mà mở đường mới khi lối cũ đang cho anh bội thu. Khán giả khi xem “Mai” đầu phim đã gặp lại cái bối cảnh quen thuộc trong ở cả “Bố già” và “Nhà bà Nữ”. Đó là câu chuyện diễn ra ở trong một ngõ hẹp, một khu phố rất bé, hay một xóm trọ tồi tàn với những con người thị dân ở tầng lớp thấp, người lao động. Bối cảnh quen thuộc, cốt truyện, nhân vật chính lặp lại, đều là cuộc loay hoay kiếm tìm bản thân, khẳng định bản thân, vượt qua những khó khăn, định kiến thậm chí những bi kịch gia đình, khiến cho tôi có cảm giác Trấn Thành vẫn loanh quanh chưa thoát ra được cái bóng của chính mình.

Trấn Thành đã không có những đột phá mới mẻ để dựng một bối cảnh mới câu chuyện mới. Cộng thêm những nhân vật hàng xóm “xấu bụng”, “lắm mồm” “ưa đưa chuyện” được Trấn Thành khai thác triệt để ở cả 3 phim và trong tiểu phẩm “Hẻm cụt” phát trên Youtube của anh làm cho người xem càng thấy nhàm. Lối xây dựng nhân vật hàng xóm “nhân cách hóa” cường điệu quá đà trong phim làm cho khán giả thêm những “lấn cấn khó chịu” thấy phim có lúc lố, không chân thật.

Điều ghi nhận ở phim “Mai” khá hơn “Nhà bà Nữ” vì Trấn Thành đã biết lắng nghe khán giả, sửa sai và loại bỏ được phần lớn những “hạt sạn” các lời thoại xô bồ, bỗ bã, thiếu văn hóa làm cho bộ phim kém sang. Thành công nhất của Mai là có một Phương Anh Đào với diễn xuất nội tâm tuyệt vời để vào tròn vai nhân vật nữ chính của phim. Nếu không có một Phương Anh Đào với lối diễn nội tâm sâu sắc, tiết chế và dồn nén, dâng cao trào và vỡ òa cảm xúc ở những trường đoạn thì phim "Mai" chắc chắn không thể kéo được khán giả đến rạp với nhiều cảm xúc như vậy.

Tuy nhiên, ở phim "Mai", nhân vật Sâu khá mờ nhạt. Tuấn Trần là một diễn viên nhập vai tốt, ở “Bố già” anh diễn rõ nét, khắc họa được nhân vật điển hình, đại diện cho những người trẻ có những vấn đề với phụ huynh do cách biệt tuổi tác, thế hệ nhưng trên tất cả vẫn là tình yêu thương, niềm tin và hy vọng của người con đối với cha mình. Ở “Mai”, nhân vật Sâu có tính cách và số phận theo mô tuýp vừa cũ, vừa nhàm, sến súa, cuối cùng vẫn không vượt qua được rào cản bên hiếu - bên tình đã chọn hiếu mà phụ tình. Xây dựng tính cách của Sâu không rõ ràng ngoài những màn nước mắt. Ở phim “Mai” Sâu không có đất diễn, và người xem nhớ Sâu có lẽ chỉ là những cảnh nóng 18+. Ngay cả câu chuyện số phận của nhân vật chính là Mai cũng rất cũ. Tóm lại: ''Mai'' của Trấn Thành kể một câu chuyện phim cũ, nội dung cũ và an toàn. Thông điệp phim đưa ra cũng đậm chất ngôn tình: “Cảm ơn vì đã không đợi em”. Không đợi nhau, buông bỏ nhau, cho nhau tự do cũng là một cách yêu thương họ.

Tôi đã nghĩ tại sao Trấn Thành không mạo hiểm hơn, không chọn một cái kết phim khù khoằm hơn, chất hơn, lạ hơn, thậm chí đẩy bi kịch đi xa hơn và dám đưa ra một thông điệp có thể ngạo ngược hơn. Con người chúng ta vẫn đi tìm tình yêu như tìm một ảo ảnh. Và tìm được tình yêu thì chắc gì nuôi giữ được tình yêu vì bản chất của tình yêu là một “con thú” khó lường.

Chưa kể, cách chuyển tình huống càng về cuối phim càng ''kịch'' và bất hợp lý. Tôi khá thất vọng với màn gia đình Sâu đi điều tra thân phận của Mai, để rồi mở một cuộc ''truy tố'' quá khứ đáng thương của Mai rất lố và kịch. Ngay đấy là màn cho tiền đầy tính hạ nhục thiếu thực tế. Mẹ Sâu từng thân quý Mai, cách cho tiền ở người đàn bà thuộc giới thượng lưu không lẽ lại kém duyên đến thế.

Tình tiết cuối cùng ở kết phim cũng không hợp lí khi Trấn Thành để khoảng thời gian 4 năm xa cách, Sâu không đi tìm Mai, Mai cũng chả mảy may liên lạc lại với Sâu cho đến khi gặp lại và chia tay lần cuối. Mai đã nói “cảm ơn vì anh đã không đợi em”, nhưng khi lên xe ô tô cô lại không ngăn nổi những giọt nước mắt đau khổ và tiếc nuối. Nếu còn yêu Sâu, Mai khi đã thành đạt sẵn sàng bươn bả mọi rào cản để đi tìm Sâu chứ, và ngược lại. Sao cuộc đời ngắn ngủi, thời gian của người đàn bà 40 không còn nhiều, sao phải đợi một cách vô tri để rồi nhận ra sự thật cũng vô tri nốt. Nếu cảnh kết phim, hãy để Mai đã thành đạt đi tìm Sâu để hiện thực tình yêu của mình thì gặp lại Sâu và vợ bầu trong căn nhà đẹp của mẹ. Lúc đấy câu nói ''cảm ơn vì đã không đợi em'' sẽ đắc địa hơn chứ, tình huống đó càng hay và đau đớn hơn nhiều là cảnh huống gặp nhau vô tri như ở cuối phim.

Trấn Thành nếu tiếp tục với niềm đam mê điện ảnh, ngoài những thành công anh đã gây dựng được, anh hoàn toàn đủ tài năng để có thể bước lên những nấc thang mới, tìm kiếm và đầu tư kịch bản thật sâu, đột phá và có thông điệp mạnh, không nằm mãi trong cái ngưỡng an toàn nữa. “Mai” của Trấn Thành thiếu đi sự mạo hiểm. Các thông điệp trong phim của Trấn Thành mờ nhạt, chưa đủ độ “ép phê”. Nếu chỉ dừng lại ở dòng phim thị trường thì Trấn Thành đã thành công rồi. Còn nếu muốn đi xa hơn nữa, để tạo dựng nên những tác phẩm điện ảnh nặng kí, đã đến lúc anh có thể dũng cảm không loanh quanh với thị trường nữa để đầu tư những bộ phim có sức nặng hơn chăng.

Cái hay nhất, được nhất của “Mai” nhờ ở 2 vai diễn nặng kí mà Phương Anh Đào và Trấn Thành hóa thân. Mai diễn sâu, kiệm lời, dồn nén, cuốn hút, ngôn ngữ cơ thể quá sâu sắc. Trấn Thành trong nhân vật ông bố nợ nần thua bạc không xuất hiện nhiều, không nhiều thoại, nhưng từ dáng hình, gương mặt, ánh nhìn. Từ ngôn ngữ hình thể thô đậm, đôi mắt trắng dã đờ đẫn không có sinh khí của Trấn Thành đã khắc họa đậm nét một chân dung ông bố vô liêm sỉ, vì cờ bạc, cá độ mà mất hết nhân cách, mất hết lương tri, mất hết tình người, sẵn sàng bán con gái ruột của mình nhiều lần để lấy tiền, vì tiền. Một ông bố bẩn thỉu nhớp nhúa và hạ đẳng biết bao khi lập cập cầm những đồng tiền mồ hôi nước mắt của con đi trả nợ. Trong đời thực không thiếu gì những ông bố như phim "Mai" và cái giỏi của Trấn Thành là đã đưa cuộc đời vào phim, chính anh đã khắc hoạ nhân vật điển hình một cách xuất sắc.

Nhưng một điểm trừ kém sang cho nhân vật chính là cô hàng xóm do TikToker Ngọc Mắt to vào vai. Nhân vật cô hàng xóm này hay, chọn nhân vật chưa từng đóng phim vào vai diễn không phải là chuyện hiếm. Nhưng mời một TickToker nổi tiếng với phát ngôn chợ búa, nói năng văng tục trên mạng xã hội, hình ảnh không đẹp, thậm chí lệch lạc cho giới trẻ thì lại là vấn đề. Các nhân vật trong phim sẽ mãi là những hình ảnh đẹp để sống cùng tác phẩm.

Tôi lại nhớ đến nhân vật Lê Văn Lộc vào vai chính trong phim "Xích lô" của Trần Anh Hùng. Lộc cũng là một chàng trai đạp xích lô, lao động thủ công ngoài đời, chưa từng biết tới diễn xuất là gì. Anh chỉ bén duyên với điện ảnh một lần duy nhất rồi mất tăm trong đời sống này. Nhưng cuộc đời của Lộc, số phận đẹp thuần khiết của Lộc nhiều người kiếm tìm và có những cảm xúc đặc biệt. Còn TikToker Ngọc Mắt To nên để cô ấy sống và nổi tiếng tự do trên mạng xã hội theo cách “xù xì” chợ búa của cô ấy, hơn là trở thành một hình ảnh, một nhân vật của công chúng. Cô ấy sải bước trên thảm đỏ ra mắt phim, sánh vai cùng Phương Anh Đào, Tuấn Trần, Hồng Đào làm cho phim của Trấn Thành cứ mãi mãi có gì đó kém sang.

Mỹ Hiền

Các tin khác

Phim "Mưa đỏ" ghi dấu ấn của điện ảnh Việt ở đề tài chiến tranh cách mạng.

Khát vọng trở thành ngành công nghiệp văn hóa

40 năm đổi mới - một chặng đường đánh dấu nhiều cột mốc của điện ảnh Việt Nam từ một nền điện ảnh bao cấp sang cơ chế thị trường. Tại hội thảo "Diện mạo điện ảnh Việt Nam 40 năm đổi mới", tổ chức trong khuôn khổ Liên hoan phim Châu Á - Đà Nẵng (DANAFF) Tiến sĩ Ngô Phương Lan - Chủ tịch Hiệp hội Xúc tiến phát triển Điện ảnh Việt Nam - Giám đốc DANAFF nhận định: "40 năm trước, Đổi mới không chỉ mở ra một giai đoạn phát triển mới về kinh tế - xã hội, mà còn mở ra những không gian sáng tạo mới cho văn học, nghệ thuật. Tinh thần nhìn thẳng vào sự thật, phản ánh đúng sự thật đã trở thành động lực quan trọng để văn nghệ sĩ khám phá sâu hơn đời sống con người, những chuyển động của xã hội và những khát vọng của dân tộc trong thời kỳ mới".

Những dấu ấn khác biệt của “Tận hiến”

Những dấu ấn khác biệt của “Tận hiến”

Bộ phim truyền hình "Tận hiến" (Điện ảnh CAND sản xuất) vừa khép lại hành trình phát sóng nhưng dư âm mà bộ phim mang lại vẫn tiếp tục lắng đọng trong lòng khán giả. Giữa dòng chảy của điện ảnh chính luận, "Tận hiến" tạo dấu ấn không chỉ bởi câu chuyện về những chiến sĩ tình báo CAND hoạt động và sẵn sàng hy sinh trong thầm lặng mà còn ở cách làm phim giàu tâm huyết và khát vọng.

Hình tượng nghệ thuật trong thơ trẻ đương đại

Hình tượng nghệ thuật trong thơ trẻ đương đại

Có một số bạn yêu thơ hỏi tôi về việc: "Các nhà thơ trẻ hiện nay quan tâm đến hình tượng thơ trong sáng tác như thế nào?". Theo tôi, việc xây dựng hình tượng thơ có vai trò đặc biệt quan trọng trong sáng tác thơ ca của những người viết, bởi hình tượng thơ chính là nơi nhà thơ gửi gắm tư tưởng, cảm xúc, cách nhìn về con người và cuộc đời.

Hội sách thiếu nhi ở “siêu đô thị”

Hội sách thiếu nhi ở “siêu đô thị”

Nằm trong các hoạt động kỷ niệm 50 năm Ngày Thành phố Sài Gòn - Gia Định chính thức vinh dự mang tên Chủ tịch Hồ Chí Minh (2/7/1976 - 2/7/2026), Hội sách Thiếu nhi Thành phố Hồ Chí Minh lần 6 - năm 2026 với chủ đề: “Em vui đọc sách, học bao điều hay” vừa được khai mạc với nhiều hoạt động phong phú, sáng tạo dành cho thiếu nhi, phụ huynh, giáo viên và cộng đồng.

Để truyện tranh tham gia vào công nghiệp văn hóa

Để truyện tranh tham gia vào công nghiệp văn hóa

Truyện tranh là một thị trường đang bị bỏ ngỏ ở Việt Nam. Điều chúng ta thiếu không phải là những tác giả tài năng mà là một hệ sinh thái đủ mạnh để nuôi dưỡng, bảo vệ và phát triển các giá trị sáng tạo. Những vấn đề này được đặt ra trong tọa đàm "Kiến tạo hệ sinh thái sáng tạo truyện tranh cho người Việt" diễn ra mới đây tại Hà Nội.

“Màu dân tộc” trong dòng chảy đương đại

“Màu dân tộc” trong dòng chảy đương đại

Gần đây, nhiều hoạt động lan tỏa và tôn vinh những giá trị văn hóa truyền thống, di sản mang đậm sắc màu dân tộc như vẻ đẹp của tranh Đông Hồ đã thu hút sự quan tâm của giới trẻ...

Phá án ma túy bằng sự tỉnh táo và nhân văn

Phá án ma túy bằng sự tỉnh táo và nhân văn

Vừa lên sóng những tập đầu tiên, bộ phim truyền hình “Lửa trắng” đã thu hút sự quan tâm của đông đảo khán giả. Từ việc khai thác cuộc đấu tranh chống tội phạm ma túy trong thời đại số, bộ phim khắc họa chân dung người chiến sĩ CAND với sự dũng cảm, bản lĩnh và trí tuệ cùng những thông điệp nhân văn sâu sắc.

Hoạt hình Việt ra thế giới

Hoạt hình Việt ra thế giới

Lần đầu tiên, một bộ phim hoạt hình dài của Việt Nam "Trạng Quỳnh nhí: Truyền thuyết Kim Ngưu" được mời tham dự Annecy International Animation Film Festival - liên hoan phim hoạt hình lớn nhất hành tinh. Theo đạo diễn Trịnh Lâm Tùng, đây là cơ hội để những người làm hoạt hình Việt Nam được cất lên tiếng nói của mình, được giới thiệu những giá trị văn hóa mà chúng ta đã gìn giữ qua biết bao thế hệ.

Bước tiến của Điện ảnh Việt tại DANAFF

Bước tiến của Điện ảnh Việt tại DANAFF

Đà Nẵng sẽ trở thành tâm điểm của điện ảnh khu vực khi đăng cai "Liên hoan phim châu Á - Đà Nẵng" (DANAFF) lần thứ IV (diễn ra từ ngày 28/6 đến ngày 4/7). Với chủ đề “Nhịp cầu từ châu Á ra thế giới”, DANAFF năm nay được tổ chức quy mô hơn, nhiều hoạt động chuyên sâu hơn và định hướng rõ nét trong việc thúc đẩy công nghiệp điện ảnh Việt Nam hội nhập quốc tế.

Một số tác phẩm của hoạ sĩ Bùi Xuân Phái đã được sử dụng trong nhiều sản phẩm âm nhạc.

Bản quyền tác phẩm hội họa trong sáng tạo đương đại

Mới đây, việc ê-kíp sản xuất MV của ca sĩ Sơn Tùng M-TP sử dụng hình ảnh tác phẩm “Tàn Chỉ” của họa sĩ Lệ Giang không xin phép, cũng như nhiều sản phẩm nghệ thuật, quảng cáo, điện ảnh từng khai thác tranh của các họa sĩ đã đặt ra câu hỏi: Sử dụng tác phẩm hội họa trong sáng tạo nghệ thuật như thế nào, đâu là ranh giới giữa cảm hứng sáng tạo và hành vi xâm phạm bản quyền?

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Từ hơn một thế kỷ trước, cụ Nguyễn Đình Khánh một người con của làng Lai Xá (Hà Nội) đã sớm tiếp cận nghề nhiếp ảnh, mở hiệu ảnh Khánh Ký nổi tiếng trên phố Hàng Da. Cụ đã truyền nghề cho nhiều người cùng làng, tạo nên một cộng đồng thợ ảnh đông đảo, đưa Lai Xá trở thành cái nôi của nghề nhiếp ảnh Việt Nam.

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

"Sân nhà" đã không còn là lợi thế khi một loạt phim Việt phải sớm rút khỏi phòng vé vì doanh thu thấp. Tự "nâng chuẩn" chất lượng có lẽ là con đường duy nhất nếu phim Việt muốn giữ chân khán giả trong cuộc đua khốc liệt này.

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Cuộc thi viết về “Trang sách & Mái trường” không chỉ là hoạt động chào mừng dấu mốc 70 năm của Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam mà còn là lời tri ân dành cho các thế hệ thầy cô giáo, học sinh, người làm sách và những người đã góp phần vun đắp tri thức cho đất nước.

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Trong một thế giới mà trẻ em đang bị các thiết bị điện tử chi phối mạnh mẽ như hiện nay, việc làm thế nào để trẻ em có thói quen đọc sách, có cơ hội lớn lên cùng trang sách trong những mùa hè không chỉ là nỗ lực của phụ huynh mà còn cần sự chung tay của cả cộng đồng...

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh tự bạch: "Suốt một Đời Thơ xin tự nguyện làm một phu trầm để bóc dần vỏ bọc thời gian/ giữa đời ngậm ngải tìm trầm... Nghĩa Nhân". Đây có thể xem là tuyên ngôn tinh thần cho toàn bộ hành trình thơ của Vân Anh.