Làm phim: Nghệ thuật hay hàng hóa?

Với 10 giải thưởng về văn học, báo chí, điện ảnh đã cho thấy tầm hoạt động và hiệu quả chuyên môn của nhà văn, nhà báo, Đại tá Trần Tử Văn, nguyên Phó Tổng Biên tập phụ trách Báo Công an TP Hồ Chí Minh. Ông còn được tặng thưởng nhiều huy chương, danh hiệu cao quý trên các lĩnh vực văn hóa, thể thao, từ thiện...

Trong giới mỹ thuật, ông nổi tiếng là một “tiểu gia” sưu tập tranh, các tác phẩm nghệ thuật, từng là thành viên của Tổ chức UNESCO Việt Nam về nghiên cứu và bảo tồn cổ vật. Hầu như trên lĩnh vực nào, ông cũng đều để lại những ảnh hưởng nhất định.

- Sau hai bộ phim “Xóm nước đen” và “Đô la trắng” gây được ấn tượng tốt trong lòng khán giả xem truyền hình, lâu lắm rồi không thấy có thêm tác phẩm điện ảnh nào mang tên Trần Tử Văn. Anh không thích viết nữa hay đang đầu tư vào một việc gì khác?

+ Hơn một chục năm qua tôi đã viết thêm mấy đầu sách, hầu hết đều xoay quanh đề tài về xã hội, có cả hình sự, nhưng thú thật, chưa có câu chuyện nào mình thấy có thể làm một bộ phim nhiều tập. Trước đây, anh Nguyễn Chánh Tín, Hồ Ngọc Xum đề nghị tôi đưa kịch bản, sau này có một số đạo diễn trẻ đặt vấn đề nhưng chưa hợp tác được.

Đầu năm 2020, diễn viên kiêm đạo diễn Nguyễn Dương, bạn học với tôi năm lớp 10, người thủ vai chính “Xóm nước đen” năm 1996 đến nhà chơi, tôi có đưa câu chuyện “Vô bờ” đề nghị anh dựng chỉ vài tập, anh nói sẽ lưu tâm. Mình không thích phim nhiều tập, nhưng hiện nay gần như là trào lưu, nhiều nhà sản xuất và đạo diễn cứ đòi kịch bản vài chục, thậm chí hàng trăm tập. Nói thẳng, phim dài khó làm hay lắm, nhất là trong điều kiện và cách làm như hiện thời.

Đại tá- nhà báo Trần Tử Văn.
Đại tá- nhà báo Trần Tử Văn.

- Anh cũng đã có gần chục bộ phim, trong đó đa phần là đề tài xã hội, hình sự, anh cảm nhận gì về những bộ phim thuộc thể loại này được chiếu trên truyền hình?

+ Trong rất nhiều phim, các cảnh huống được dàn dựng hết sức sơ sài, thậm chí bê nguyên xi kiểu cách của phim Mỹ, Hồng Kông, ví như cảnh hai băng đảng hẹn nhau giao vali tiền để lấy vali ma túy. Hai bên dàn ngang, súng ống tận răng, điệu bộ nghênh ngang, coi trời bằng vung. Rồi cứ đưa nhau vào khu chứa thùng Conex ở quận 2, quận Thủ Đức để đánh nhau. Cảnh này phim “Đô la trắng” đã quay gần 20 năm trước, nay có nhiều phim “nhai lại”, xem rất khó chịu.

Rồi ngoại cảnh lại cứ Đà Lạt. Nước ta quá nhiều nơi gợi cảm, gợi tình, ngay cả đạo diễn Mỹ còn nhìn ra (quay phim “Kong”) kia mà. Phân cảnh ăn chơi cứ diễn ra ở các quán bar, vũ trường như thể những nơi này mới làm cho câu chuyện thêm ướt át, sống động?

Chú cháu muốn gặp nhau cũng hẹn đến quán bar, cốt truyện chẳng ăn nhập gì cũng phải gán cho được hình ảnh nhảy nhót, ăn mặc hớ hênh ở vũ trường… Đành rằng là giải trí, nhưng phải hợp lý, những hình ảnh cứ tái đi tái lại đến mức ai cũng có thể nhận ra, thì chẳng khác nào bảo người ta đừng xem tiếp nữa.

- Như vậy, điều quan trọng là gì đối với ê-kíp làm một bộ phim?

+ Tôi không vơ hết, nhưng hầu như các nhà làm phim chỉ muốn tung ra thị trường một sản phẩm hàng hóa chứ không muốn có một tác phẩm nghệ thuật. Bản chất của điện ảnh là nghệ thuật, là trí tuệ, là bộ môn mang tính chất đại chúng, nhưng từ lâu, chúng ta hiếm bắt gặp một bộ phim đúng nghĩa của nó. Làm gì có chất lượng khi một tập 45 hoặc 60 phút chỉ quay trong hai, ba ngày? Làm gì có nghệ thuật khi câu chuyện được rê dắt tập này chẳng ăn nhập gì tập kia. Làm sao không lãng phí khi một bộ phim chiếu qua một lần rồi vất vào xó xỉnh nào đó.

Điều dễ nhận thấy là đạo diễn kể cả biên tập thiếu vốn sống. Tầm hiểu biết hạn chế nên dễ sinh ra làm bừa, làm chệch hướng. Vốn sống là quan trọng đối với người cầm bút, nhất là biên kịch. Phải học, phải đi, phải lặn lội tìm hiểu. Làm phim hình sự phải hiểu tâm lý tội phạm, phải biết ít nhiều nghiệp vụ điều tra thì mới tạo ra được nút thắt và tháo gỡ hợp lý cái nút thắt đó.

Hình sự không chỉ là đánh nhau, mà có cả hàng loạt vấn đề xã hội phía sau hành vi phạm tội ấy. Khâu kịch bản là quan trọng và đạo diễn nên tuân thủ nội dung của câu chuyện. Có những nội dung được chuyển thể từ tác phẩm văn học đã bị đạo diễn thêm thắt đến mức không còn nhận ra bản gốc nữa. Tác phẩm của tôi đã từng bị bóp méo như thế.

- Trong điều kiện hiện nay, nếu làm chặt chẽ như anh nói, thì rất khó mà giải quyết nhu cầu của thị trường.

+ Thị trường là ai? Nếu cứ mãi làm phim “tầm thấp” như thế thì điện ảnh nước nhà không bao giờ có thêm “Chị Dậu”, “Mùa gió chướng”, “Xóm nước đen”… Không bao giờ có những vai để đời tôn vinh những Trà Giang, Thế Anh, Lý Huỳnh, Nguyễn Chánh Tín… Không bao giờ có những đạo diễn đi vào lòng công chúng như Đặng Nhật Minh, Lê Hoàng Hoa, Hồng Sến… Một bộ phim loàng xoàng sẽ kéo theo một êkíp thực hiện loàng xoàng. Không ai có thể nổi bật khi mà vở tuồng chẳng mang lại điều gì thích thú, mới mẻ.

Tôi còn nhớ, cách đây 3 năm, một hãng phim ở thành phố công bố sẽ thực hiện một “thiên” phim hình sự với độ dài 1.100 tập. Một sự đột phá táo bạo khiến những ông Hollywood, Bollywood, Chinawood đều… hoảng hốt! Một đạo diễn kỳ cựu nói với tôi: “Quả bom cảm tử” nầy mình nghi nó sẽ bị…xì…”.

Rồi ông tính nhẩm, nếu làm cho nghiêm túc và có trách nhiệm, thì số chữ cho ra kịch bản sẽ tương đương với hơn 100 quyển sách, quay theo kiểu “mì ăn liền” 3 ngày cho một tập thì sẽ mất 3.300 ngày, tức hơn 10 năm. Ai sẽ đọc khối lượng kịch bản ấy, ai sẽ duy trì nối mạch câu chuyện trong quãng thời gian khá dài ấy, ai sẽ đầu tư cho việc sản xuất hao tốn khá nhiều tiền của ấy?

Phim “Xóm nước đen”, kịch bản Trần Tử Văn.
Phim “Xóm nước đen”, kịch bản Trần Tử Văn.

Suy nghĩ của tôi còn “tệ” hơn vị đạo diễn kia, đoán chắc “thiên hình sự” nầy “đạn sẽ nghẹt nòng”. Ê kíp đa số đều là tay ngang, có người còn không hiểu nghệ thuật thứ 7 là gì. Trình chiếu hơn 100 tập, bộ phim này lăn đùng ra chết. Tệ hơn, nhiều diễn viên còn làm đơn đòi nhà sản xuất trả nợ đóng vai. Tôi có cảm nghĩ, nếu bộ phim này “còn sống” sẽ là một thảm họa lớn cho ngành điện ảnh nước nhà, hạ thấp thị hiếu vốn đã “dễ dãi” của số đông khán giả. Câu chuyện có bố cục rời rạc, những mảnh ghép vụn vặt, những đoản khúc về ăn chơi của giới giang hồ, về nghiệp vụ xoàng xĩnh của Công an mà ta đã thấy ở nhiều bộ phim trước đó. Những cảnh đấm đá rất… không thật, những màn kịch qua mặt Công an quá… ngây ngô, đến khi “té ngã” vẫn chưa hiểu tư tưởng bộ phim muốn nói điều gì. ...

Đó là một sự lãng phí quá vô bổ

Năng lực đã yếu, tài chính lại không nhiều, mà tại sao nhiều hãng phim, nhiều đạo diễn cứ muốn làm phim nhiều tập? Tại sao cứ rê dắt câu chuyện trong khi mình không đủ chữ, đủ từ, đủ vốn sống để diễn đạt? Chỉ một tập thôi mà đã đưa “Chuyện của Pi”, “Triệu phú khu ổ chuột”, “Công dân Kane”… lên bục vinh quang, nhận liền mấy giải Oscar rồi.

Tập trung cao độ, đem hết tâm huyết làm phim nào ra phim nấy mà những Lý An, Trần Khải Ca, Trương Nghệ Mưu, Hitchcock, Spielberg, James Cameron… đã trở thành “thương hiệu” toàn cầu. Một muỗng đường không thể làm ngọt cả thau nước lã, sự liều lĩnh, cẩu thả không thể xây dựng nền móng vững chắc cho bất cứ công việc gì!

- Gần đây có hiện tượng Việt hóa tác phẩm ăn khách của nước ngoài và nhiều phim cũng làm nổi đình nổi đám. Anh nghĩ sao về vấn đề này?

+ Tôi nghĩ, hàng hóa mà giao thương thì có lợi cho nền kinh tế, còn văn hóa mà “vay mượn” thì không tốt lắm rồi. Một vài phim hay để giao lưu còn chấp nhận được, nếu trở thành trào lưu thì tệ hại lắm. Nền văn học nước ta có cả một kho tàng không thể nào khai thác hết, cuộc chiến đấu Vệ quốc của cha ông chỉ mới được nói đến một phần nhỏ. Xã hội có biết bao chuyện thế thái nhân tình mà ta cứ quanh quẩn mãi những điệp khúc đấm đá, vũ trường, quán bar, nhà xe sang trọng.

Đất nước ta có 54 dân tộc, sự đa dạng trong ngôn ngữ, đời sống, tập tục, chống chọi với thiên nhiên, đấu tranh mưu cầu hạnh phúc… là một kho tư liệu sống động, hiện thực, đa sắc màu mà ta mới chỉ… ngắm nghía chứ chưa thật tâm khai thác. Xem phim “Cha cõng con” thú vị chứ! Những khung cảnh xung quanh làm ta xao động về tình cảm đối với đất nước, với con người. Những bộ phim của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh như “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh” dễ thương chứ! Những câu chuyện làm ta nhớ lại cái tuổi mới lớn, khoảng thời gian vàng ngọc mà đối với những người như tôi nó đã trở thành… một thời xa đến thế.

Điện ảnh cũng là một bộ phận của nền văn hóa, nói như ngành giáo dục: bây giờ mà không củng cố thì đợi đến bao giờ?! Ông Mạnh Tử nói: “Không bằng người mà không biết xấu hổ thì làm sao bằng người?”.

- Cảm ơn anh đã có cuộc trao đổi thú vị.

Vinh Quang

Các tin khác

Phim "Mưa đỏ" ghi dấu ấn của điện ảnh Việt ở đề tài chiến tranh cách mạng.

Khát vọng trở thành ngành công nghiệp văn hóa

40 năm đổi mới - một chặng đường đánh dấu nhiều cột mốc của điện ảnh Việt Nam từ một nền điện ảnh bao cấp sang cơ chế thị trường. Tại hội thảo "Diện mạo điện ảnh Việt Nam 40 năm đổi mới", tổ chức trong khuôn khổ Liên hoan phim Châu Á - Đà Nẵng (DANAFF) Tiến sĩ Ngô Phương Lan - Chủ tịch Hiệp hội Xúc tiến phát triển Điện ảnh Việt Nam - Giám đốc DANAFF nhận định: "40 năm trước, Đổi mới không chỉ mở ra một giai đoạn phát triển mới về kinh tế - xã hội, mà còn mở ra những không gian sáng tạo mới cho văn học, nghệ thuật. Tinh thần nhìn thẳng vào sự thật, phản ánh đúng sự thật đã trở thành động lực quan trọng để văn nghệ sĩ khám phá sâu hơn đời sống con người, những chuyển động của xã hội và những khát vọng của dân tộc trong thời kỳ mới".

Những dấu ấn khác biệt của “Tận hiến”

Những dấu ấn khác biệt của “Tận hiến”

Bộ phim truyền hình "Tận hiến" (Điện ảnh CAND sản xuất) vừa khép lại hành trình phát sóng nhưng dư âm mà bộ phim mang lại vẫn tiếp tục lắng đọng trong lòng khán giả. Giữa dòng chảy của điện ảnh chính luận, "Tận hiến" tạo dấu ấn không chỉ bởi câu chuyện về những chiến sĩ tình báo CAND hoạt động và sẵn sàng hy sinh trong thầm lặng mà còn ở cách làm phim giàu tâm huyết và khát vọng.

Hình tượng nghệ thuật trong thơ trẻ đương đại

Hình tượng nghệ thuật trong thơ trẻ đương đại

Có một số bạn yêu thơ hỏi tôi về việc: "Các nhà thơ trẻ hiện nay quan tâm đến hình tượng thơ trong sáng tác như thế nào?". Theo tôi, việc xây dựng hình tượng thơ có vai trò đặc biệt quan trọng trong sáng tác thơ ca của những người viết, bởi hình tượng thơ chính là nơi nhà thơ gửi gắm tư tưởng, cảm xúc, cách nhìn về con người và cuộc đời.

Hội sách thiếu nhi ở “siêu đô thị”

Hội sách thiếu nhi ở “siêu đô thị”

Nằm trong các hoạt động kỷ niệm 50 năm Ngày Thành phố Sài Gòn - Gia Định chính thức vinh dự mang tên Chủ tịch Hồ Chí Minh (2/7/1976 - 2/7/2026), Hội sách Thiếu nhi Thành phố Hồ Chí Minh lần 6 - năm 2026 với chủ đề: “Em vui đọc sách, học bao điều hay” vừa được khai mạc với nhiều hoạt động phong phú, sáng tạo dành cho thiếu nhi, phụ huynh, giáo viên và cộng đồng.

Để truyện tranh tham gia vào công nghiệp văn hóa

Để truyện tranh tham gia vào công nghiệp văn hóa

Truyện tranh là một thị trường đang bị bỏ ngỏ ở Việt Nam. Điều chúng ta thiếu không phải là những tác giả tài năng mà là một hệ sinh thái đủ mạnh để nuôi dưỡng, bảo vệ và phát triển các giá trị sáng tạo. Những vấn đề này được đặt ra trong tọa đàm "Kiến tạo hệ sinh thái sáng tạo truyện tranh cho người Việt" diễn ra mới đây tại Hà Nội.

“Màu dân tộc” trong dòng chảy đương đại

“Màu dân tộc” trong dòng chảy đương đại

Gần đây, nhiều hoạt động lan tỏa và tôn vinh những giá trị văn hóa truyền thống, di sản mang đậm sắc màu dân tộc như vẻ đẹp của tranh Đông Hồ đã thu hút sự quan tâm của giới trẻ...

Phá án ma túy bằng sự tỉnh táo và nhân văn

Phá án ma túy bằng sự tỉnh táo và nhân văn

Vừa lên sóng những tập đầu tiên, bộ phim truyền hình “Lửa trắng” đã thu hút sự quan tâm của đông đảo khán giả. Từ việc khai thác cuộc đấu tranh chống tội phạm ma túy trong thời đại số, bộ phim khắc họa chân dung người chiến sĩ CAND với sự dũng cảm, bản lĩnh và trí tuệ cùng những thông điệp nhân văn sâu sắc.

Hoạt hình Việt ra thế giới

Hoạt hình Việt ra thế giới

Lần đầu tiên, một bộ phim hoạt hình dài của Việt Nam "Trạng Quỳnh nhí: Truyền thuyết Kim Ngưu" được mời tham dự Annecy International Animation Film Festival - liên hoan phim hoạt hình lớn nhất hành tinh. Theo đạo diễn Trịnh Lâm Tùng, đây là cơ hội để những người làm hoạt hình Việt Nam được cất lên tiếng nói của mình, được giới thiệu những giá trị văn hóa mà chúng ta đã gìn giữ qua biết bao thế hệ.

Bước tiến của Điện ảnh Việt tại DANAFF

Bước tiến của Điện ảnh Việt tại DANAFF

Đà Nẵng sẽ trở thành tâm điểm của điện ảnh khu vực khi đăng cai "Liên hoan phim châu Á - Đà Nẵng" (DANAFF) lần thứ IV (diễn ra từ ngày 28/6 đến ngày 4/7). Với chủ đề “Nhịp cầu từ châu Á ra thế giới”, DANAFF năm nay được tổ chức quy mô hơn, nhiều hoạt động chuyên sâu hơn và định hướng rõ nét trong việc thúc đẩy công nghiệp điện ảnh Việt Nam hội nhập quốc tế.

Một số tác phẩm của hoạ sĩ Bùi Xuân Phái đã được sử dụng trong nhiều sản phẩm âm nhạc.

Bản quyền tác phẩm hội họa trong sáng tạo đương đại

Mới đây, việc ê-kíp sản xuất MV của ca sĩ Sơn Tùng M-TP sử dụng hình ảnh tác phẩm “Tàn Chỉ” của họa sĩ Lệ Giang không xin phép, cũng như nhiều sản phẩm nghệ thuật, quảng cáo, điện ảnh từng khai thác tranh của các họa sĩ đã đặt ra câu hỏi: Sử dụng tác phẩm hội họa trong sáng tạo nghệ thuật như thế nào, đâu là ranh giới giữa cảm hứng sáng tạo và hành vi xâm phạm bản quyền?

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Từ hơn một thế kỷ trước, cụ Nguyễn Đình Khánh một người con của làng Lai Xá (Hà Nội) đã sớm tiếp cận nghề nhiếp ảnh, mở hiệu ảnh Khánh Ký nổi tiếng trên phố Hàng Da. Cụ đã truyền nghề cho nhiều người cùng làng, tạo nên một cộng đồng thợ ảnh đông đảo, đưa Lai Xá trở thành cái nôi của nghề nhiếp ảnh Việt Nam.

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

"Sân nhà" đã không còn là lợi thế khi một loạt phim Việt phải sớm rút khỏi phòng vé vì doanh thu thấp. Tự "nâng chuẩn" chất lượng có lẽ là con đường duy nhất nếu phim Việt muốn giữ chân khán giả trong cuộc đua khốc liệt này.

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Cuộc thi viết về “Trang sách & Mái trường” không chỉ là hoạt động chào mừng dấu mốc 70 năm của Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam mà còn là lời tri ân dành cho các thế hệ thầy cô giáo, học sinh, người làm sách và những người đã góp phần vun đắp tri thức cho đất nước.

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Trong một thế giới mà trẻ em đang bị các thiết bị điện tử chi phối mạnh mẽ như hiện nay, việc làm thế nào để trẻ em có thói quen đọc sách, có cơ hội lớn lên cùng trang sách trong những mùa hè không chỉ là nỗ lực của phụ huynh mà còn cần sự chung tay của cả cộng đồng...

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh tự bạch: "Suốt một Đời Thơ xin tự nguyện làm một phu trầm để bóc dần vỏ bọc thời gian/ giữa đời ngậm ngải tìm trầm... Nghĩa Nhân". Đây có thể xem là tuyên ngôn tinh thần cho toàn bộ hành trình thơ của Vân Anh.