Khi người Tây ăn Tết với dân tộc Thái

Tôi ở Việt Nam hơn 5 năm, và có lẽ do định mệnh mà tôi yêu một cô gái dân tộc Thái. Sau hai năm yêu nhau, đã đến lúc tôi thăm quê và gặp gia đình cô ấy. Năm nay tôi quyết định đón Tết với gia đình người yêu ở một bản làng nho nhỏ của vùng sâu, vùng xa tỉnh Nghệ An. Và không chỉ vậy, tôi quyết định đến đó bằng xe máy, vừa để thỏa mãn khao khát phiêu lưu, vừa để tránh tình trạng nhồi nhét của xe khách dịp ngày Tết.

Đi phượt là một đam mê lớn của tôi ở Việt Nam và tôi thích nhất khám phá những vùng cao hoang sơ, xa xôi ít du khách đi qua, vậy tôi quyết định đến Nghệ An bằng đường Hồ Chí Minh. Chạy dài qua vùng núi phía Tây, con đường này thoáng, vắng xe và đẹp nao lòng.

Việc phóng xe vun vút trên đường Hồ Chí Minh giữa những khung cảnh thiên nhiên đẹp đẽ mang lại cho tôi một cái thú khó tả. Sau ba trăm ki lô mét, tôi rẽ phải trên ngã tư Khai Sơn sang quốc lộ hướng tới biên giới Lào. Trước khi đến quê cô ấy, tôi quyết định dừng chân qua đêm ở Vườn quốc gia Pù Mát.

Thiên nhiên bản Thái qua ống kính Marko.
Thiên nhiên bản Thái qua ống kính Marko.

Là một khu vực rộng lớn với thiên nhiên xanh tươi và nhiều bản làng yên bình, Pù Mát có nghĩa là đỉnh núi theo tiếng Thái và là một địa điểm mà tôi chưa... nghe tên bao giờ. Cận ngày Tết, có lẽ tôi là khách du lịch duy nhất tại đây. Tôi tìm đến một homestay nhà sàn và làm quen với chủ nhà.

Dân bản địa ở Pù Mát là dân tộc Thái Trắng. Chủ nhà, với gương mặt tươi cười, đôi mắt to tròn và dáng người hơi lùn, là một người rất hiếu khách. Tôi ăn uống cùng gia đình như một người trong nhà, thậm chí sang nhà họ hàng để ăn cơm tất niên. Khi ấy, tôi phát hiện ra một phong tục của người dân tộc Thái: họ hay ngồi trên sàn.

Ngôi nhà sàn của họ rất thoáng đãng nhưng có ít nội thất và không có bàn ăn. Mỗi lần ăn cơm, tôi vừa phải nâng chén, uống rượu nếp vừa phải ngồi bệt trên tấm chiếu trải dưới sàn nhà, đau chân mỏi lưng. Ẩm thực của dân tộc Thái khá giản dị, chủ yếu là xôi, thịt gà, thịt lợn và một hai loại rau (rau bắp cải chẳng hạn). Sửng sốt vì số lượng thịt tại mỗi bữa ăn, tôi tự hỏi mình có chết ở xứ này không nếu là người ăn chay.

''Ăn đi'', chủ nhà giục tôi. Đêm xuống, tôi thất vọng một chút vì không khí ở bản làng không trong lành, yên tĩnh như tôi đã mong đợi: nó đậm đặc mùi khói vì người dân đốt rác thải, rơm rạ gây cảm giác khó chịu. Bên cạnh đó, không ít người nổi hứng hát karaoke ở ngoài trời lúc giờ khuya (''Tết mà''), tiếc thật là nhà sàn có cách âm kém.

Buổi sáng, tôi bị đánh thức bởi tiếng heo kêu eng éc: chủ nhà chuẩn bị mổ lợn. Là ngày 30 Tết. Tôi lên đường rời khỏi Pù Mát đi theo đường về phía Tây. Một trăm ki lô mét cuối cùng. Hai bàn tay của tôi cầm lái và run rẩy vừa vì ớn lạnh vừa do cảm giác hồi hộp vì mình sắp gặp lần đầu tiên bố mẹ của người yêu. Đoạn đường dẫn đến Bản Vẽ tách khỏi Quốc lộ và đi sâu vào núi, trở nên dốc và ngoằn ngoèo.

Tôi không khỏi cảm giác mình đang đến một mảnh đất hết sức hẻo lánh và xa xôi, một nơi hoang dã ít người dân ở. Tôi đến Bản Vẽ vào buổi trưa: một bản làng nhỏ bé chỉ có một cây xăng và một nhà nghỉ, thế thôi. ''Nếu anh cần phải rút tiền hay mua thuốc thì phải xuống núi'', người yêu cảnh báo tôi, ''Ở đây có tiền thì cũng chẳng có chỗ để tiêu''.

Nhà cô ấy nằm tại làng văn hóa, tức là một dãy ngôi nhà sàn dọc một con đường không đèn, không tên. Lúc tôi đi xe máy qua con đường này, sự xuất hiện của khách Tây khiến các cư dân giật mình: người thì vẫy tay đầy nhiệt tình, người thì mời tôi dừng chân ở nhà họ uống trà.

Tôi tìm đến nhà cô ấy, thấy gương mặt của mọi người sáng ngời vì niềm vui: họ đang có một khách từ Hà Nội ra, mà không chỉ vậy, một khách nước ngoài biết tiếng phổ thông (cách họ gọi tiếng Việt)!

Tôi làm quen với ông Chành và bà Mai, bố mẹ của người yêu. Hai ông bà có vẻ hiền lành, giản dị, chất phác, không to tiếng hay biểu cảm, không hỏi han tôi. ''Cháu cứ thoải mái'', ông Chành dặn tôi. Tôi xoay đầu nhìn xung quanh: ngôi nhà sàn rất rộng và thoáng đãng, ít nội thất, tâm điểm là chiếc ti vi với bốn chiếc ghế bành bằng gỗ để tiếp khách. Tôi giật mình khi nhìn thấy nhà bếp: là bếp lửa! ''Nhà em cũng có bếp ga, nhưng bố mẹ thích dùng bếp lửa hơn'', người yêu lý giải cho tôi.

''Bếp lửa vừa nấu ngon vừa gìn giữ nét truyền thống của người Thái''. Nếu bếp lửa gợi lên cảm giác hoài cổ trong tôi, thì nhà vệ sinh làm tôi khiếp sợ: xí xổm! Tôi thực sự không nhớ bao nhiêu năm rồi mình đã không sử dụng nhà vệ sinh ngồi xổm đâu. Tuy vậy, sau dăm ba ngày ở đây, tôi phải công nhận: tôi không chỉ quen với cách sống giản dị và đạm bạc ở đây mà thậm chí thấy nó chút dễ chịu, thoải mái.

Tôi thuộc tuýp người năng động thích sống ở thành thị, tuy nhiên tôi cũng khâm phục sự thỏa lòng của dân nông thôn, người hòa đồng với thiên nhiên và không bị ràng buộc bởi nhiều tham vọng ở môi trường đầy cạnh tranh.

Tôi đã từng viết: ''Nếu không tìm được cái vui trong sự giản dị và mộc mạc thì cũng không thể tìm được hạnh phúc bền vững trong ánh hào quang của vật chất.'' Và trong thời gian tôi ở Bản Vẽ, tôi đã không nhớ nhung Hà Nội và sự xô bồ, tấp nập, ồn ào của nó.

Ở Bản Vẽ người ta không có cuộc sống sung túc, hào nhoáng như nhiều dân thủ đô nhưng họ có những mối quan hệ xã hội lành mạnh và sự thanh thản của tâm trí.

Nói về cuộc sống xã hội phong phú của người dân tộc Thái, thì bản thân tôi đã chứng kiến điều đó ngay từ đầu. Tôi đã gặp bao nhiêu cô, dì, cậu, dượng, chú, bác của người yêu trong bốn ngày tôi ở đó! Tại mọi bữa ăn, có khoảng một chục người của gia đình quây quần trên sàn ăn cùng nhau. Người yêu dặn tôi: ''Marko, chào bác đi.'' Và tôi dồn sức để nhớ mặt của từng người và cái vai vế phức tạp của gia đình Việt Nam.

Chúng tôi ăn ở nhà ông Chành hay được mời sang nhà họ hàng chơi. Bữa ăn là dịp lý tưởng để tôi quan sát và giao tiếp với người dân tộc này. Theo những gì tôi nhận thấy, người dân tộc Thái ít nói kiệm lời, ăn mặc một cách giản dị và nói năng một cách điều độ.

Thú vị thay, họ không mặc trang phục truyền thống của dân tộc mình và họ nói tiếng Việt bằng giọng miền Bắc rất chuẩn. Họ chỉ nói tiếng ''phổ thông'' với tôi còn giao tiếp với nhau bằng tiếng Thái. Lâu lâu có người kêu ''boo'' để biểu lộ sự ngạc nhiên cho nên tôi đoán ''boo'' đồng nghĩa với ''trời ơi'' trong tiếng Việt.

''Trăm phần trăm'', một anh họ hàng nâng chen rượu nếp, mời tôi uống. ''Boo'', tôi kêu và mọi người bật cười lên. Người dân tộc Thái tỏ ra khá kín đáo đối với tôi, không tọc mạch hỏi nhiều về những chuyện riêng tư giống như nhiều người thành thị. Họ đối xử với tôi một cách tôn trọng và không tỏ ra quá ngạc nhiên vì tôi biết tiếng Việt. Họ không đánh giá tôi qua khóe mắt và thật khó tin, họ không chạm lần nào đến chủ đề là nỗi ám ảnh của bao người trẻ ở Việt Nam dịp Tết: chuyện kết hôn!

Ăn xong, tôi ngồi trên ghế uống trà với ông Chành. Tôi hỏi về các khác biệt giữa Thái Đen và Thái Trắng, và ông Chành miệt mài giải thích, vẻ tự hào như đó là chủ đề mà ông thích bàn nhất. Người dân tộc Thái có hai ngôn ngữ và hai bản sắc: bản sắc Việt và bản sắc Thái. Họ vẫn ý thức và hãnh diện về gốc Thái của mình, và ông Chành hay bật nhạc Lào hay nhạc Thái Lan mặc dù chỉ có thể hiểu lời bài ở mức 40% mà thôi.

''Thật kinh ngạc'', tôi tự nhủ, ''ai đã biết được rằng ngày nào đó tôi sẽ sống ở Việt Nam và yêu một cô gái dân tộc thiểu số!'' Trong mắt tôi, con gái dân tộc Thái xinh đẹp, có lẽ không nhu mì dịu dàng như con gái dân tộc Kinh nhưng rất vững vàng, rất bản lĩnh, coi trọng sự tự do và bình đẳng nam nữ.

Sáng mùng 4, tôi lên đường về Hà Nội. Những hình ảnh của các dân làng và những bữa ăn vui nhộn trôi trước mắt tôi lúc tôi rời khỏi Bản Vẽ. Một nơi khỉ ho cò gáy của vùng sâu, vùng xa nhưng người ở đó rất gần gũi, rất đáng quý. Chuyến trở về Hà Nội hóa ra cực kỳ khó khăn vì trời rét lạnh buốt xương: 13 độ và mưa phùn liên tục. Nhưng tôi đã đủ sức chạy gần năm trăm ki lô mét trong hai ngày vì thời gian ở Bản Vẽ đã giúp tôi nạp năng lượng và bơm vào trái tim tôi một niềm lạc quan về cuộc sống.

Sau Tết, tôi gặp bạn gái tôi ở Hà Nội và ướm hỏi: ''Bố mẹ có nói gì về anh không?'' ''Không'', cô ấy mỉm cười, ''Bố mẹ không nói điều gì có nghĩa là khen rồi''.

Marko Nikolic là người Serbia, sống ở Việt Nam từ năm 2014 đến nay. Anh là thầy giáo dạy tiếng Anh, và còn là một nhà văn. Năm 2019, Marko Nikolic cho ra mắt cuốn tiểu thuyết đầu tay bằng tiếng Việt: "Phố nhà thờ", và có lẽ là một trong những người nước ngoài đầu tiên viết tiểu thuyết bằng tiếng Việt. Tết Canh Tý này, anh ăn Tết với gia đình người yêu là một cô gái dân tộc Thái ở Nghệ An. Anh chia sẻ với ANTG GT - CT những trải nghiệm Tết có một không hai của đời mình.
Marko Nikolic

Các tin khác

Đã theo nghề thì hãy viết đi

Đã theo nghề thì hãy viết đi

“Trước khi viết một tập tiểu thuyết mới, anh có những chuẩn bị gì?”.
Tôi thường hỏi bạn bè trong những lúc ngồi tán phét chuyện trên trời dưới đất. Có lần, nhà văn Nguyễn Mạnh Tuấn bảo, đại khái, chẳng chuẩn bị gì cả, cứ bắt tay vào viết, trong quá trình viết, các tình tiết xảy ra thì cân nhắc, xử lý. Cũng tựa như đứa trẻ nhảy xuống hồ, dù chưa biết bơi. Thực tế của công việc lúc ấy tự khắc khiến mình phải làm gì.

Một mỏ khai thác khoáng sản khổng lồ tại Zambia. Ảnh: First Quantum Minerals

Châu Phi với bài toán thoát “bẫy tài nguyên”

Khoáng sản châu Phi đang trở thành trung tâm của một cuộc tranh giành địa chính trị chưa từng có. Trong khi các cường quốc đổ vốn vào lục địa này, liệu châu Phi có thể tận dụng thời thế để trở thành bên hưởng lợi thực sự từ chính nguồn tài nguyên của mình hay không?

Công an TP Đà Nẵng và hành trình tìm lại tên cho liệt sĩ

Công an TP Đà Nẵng và hành trình tìm lại tên cho liệt sĩ

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng với không ít gia đình, nỗi đau chưa thể nguôi ngoai khi có người thân hy sinh mà tên tuổi, hài cốt vẫn nằm lại nơi chiến trường xưa hoặc chưa được xác định danh tính. Những ngày này, Công an TP Đà Nẵng đang thực hiện một hành trình vô cùng đặc biệt: Thu nhận mẫu ADN cho thân nhân liệt sĩ trong "Chiến dịch 500 ngày đêm đẩy mạnh thực hiện tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính hài cốt liệt sĩ".

Về ngôi nhà của dế

Về ngôi nhà của dế

Đó là một ngôi nhà xưa thân quen cũ kỹ nằm trong ngõ Đoàn Nhữ Hài. Nhà văn Tô Hoài (1920-2014) mua ngôi nhà này (năm 1957) từ tiền giải thưởng tập “Truyện Tây Bắc”. Một thời, cánh văn trẻ chúng tôi vẫn thường rủ nhau tới ngôi nhà của Tô Hoài vì ông rất thân thiện. Giờ đây, ngôi nhà trở thành không gian lưu niệm cuộc đời và sự nghiệp văn chương Tô Hoài. Con trai ông, nhà báo Phương Vũ đặt tên Nhà lưu niệm đúng với cái tên mà mọi người vẫn gọi: Tô Hoài House (Ngôi nhà Tô Hoài).

Chương trình âm nhạc “Mây lang thang” bị cho là đã nhiều lần vi phạm bản quyền trên môi trường số

Khoảng trống bản quyền âm nhạc ở Việt Nam

Trong nhiều năm qua, thị trường âm nhạc số Việt Nam phát triển nhanh nhưng việc vi phạm sở hữu trí tuệ tràn lan. Nhiều đơn vị kiếm tiền từ hàng triệu lượt xem mà tác giả, nhạc sĩ hoặc chủ sở hữu bản ghi không hề biết tác phẩm của mình bị khai thác như thế nào.

Cùng vui với “một thứ văn rất vui”

Cùng vui với “một thứ văn rất vui”

Trong nghề cầm bút, sống bằng con chữ, lấy chữ làm phương tiện để trình bày suy nghĩ, nhân sinh quan của mình, tôi dám quả quyết, một khi viết những trang văn tạo ra tiếng cười là điều không bao giờ dễ dàng. Chính vì thế khi nhìn lại tiến trình phát triển văn học Việt Nam, kể từ năm 1930 đến nay, ta thấy số lượng tác giả viết văn cười, trào phúng, châm biếm chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Rất ít ỏi.

Việt Nam làm gì để trở thành điểm đến các sự kiện văn hóa và biểu diễn thế giới?

Việt Nam làm gì để trở thành điểm đến các sự kiện văn hóa và biểu diễn thế giới?

Trong vài năm gần đây, Việt Nam bắt đầu xuất hiện trong các cuộc thảo luận quốc tế như một “điểm đến mới nổi” của công nghiệp văn hóa và kinh tế sự kiện. Từ sự bùng nổ của các concert âm nhạc, chương trình giải trí thu hút hàng triệu người theo dõi, đến việc đầu tư hàng loạt nhà hát, trung tâm triển lãm và tổ hợp sáng tạo quy mô lớn, Việt Nam đang đứng trước một cơ hội đặc biệt: trở thành trung tâm mới của các sự kiện văn hóa và biểu diễn trong khu vực.

Đến Verona thăm nhà nàng Juliet

Đến Verona thăm nhà nàng Juliet

Những người yêu văn học, điện ảnh, sân khấu thì đều biết hai nhân Romeo và Juliet trong vở bi kịch của nhà văn Anh William Shakespeare. Từ trong kịch, phim, Romeo - Juliet đã trở thành hình ảnh biểu tượng cho những cặp tình nhân trẻ đang trong giai đoạn chớm nở và mãnh liệt. Vì thế, đến thành phố Verona (nằm trong tỉnh cùng tên thuộc vùng Veneto, miền bắc nướcÝ) lần này, tôi quyết định đến thăm ngôi nhà của nàng Juliet.

Công thức chiến thắng cuộc đua phòng vé của phim Việt

Công thức chiến thắng cuộc đua phòng vé của phim Việt

Năm 2025, điện ảnh Việt có 55 phim ra rạp thì năm 2026, con số này được dự báo tăng lên khoảng 70 - 80 phim. Trong bối cảnh phim Việt ra rạp ngày càng dày đặc, cuộc cạnh tranh căng thẳng giữa các phim không chỉ bằng nội dung mà còn ở khả năng giành suất chiếu và tạo hiệu ứng truyền thông ngay từ những ngày đầu ra mắt.

Lưu giữ ký ức dân tộc qua những tác phẩm văn chương

Lưu giữ ký ức dân tộc qua những tác phẩm văn chương

Cuộc gặp gỡ mang tên "Thời tiết của ký ức" không đơn thuần là một buổi ra mắt sách. Đó là một cuộc hội ngộ đặc biệt của "ngũ vị văn chương" - 5 cá tính văn chương độc bản: Trung Trung Đỉnh, Nguyễn Trọng Tín, Phạm Ngọc Tiến, Bảo Ninh, Nguyễn Quang Lập. Nói như nhà thơ Nguyễn Quang Thiều, không chỉ là trang viết, họ là "những người lưu giữ ký ức của dân tộc". Trong số 5 tác giả này, tôi ấn tượng với 3 người: Trung Trung Đỉnh, Phạm Ngọc Tiến và Nguyễn Trọng Tín.

Nghề cầm bút là lúc nào cũng viết

Nghề cầm bút là lúc nào cũng viết

Sinh thời nhà thơ Xuân Diệu có "tự giới thiệu" về địa chỉ nhà của mình ở Hà Nội như sau: "Nhà tôi 24 Cột Cờ/ Ai thương thì đến, hững hờ thì qua". Còn "trung niên thi sĩ" Bùi Giáng khi về cư ngụ ở Xóm Gà (Bình Thạnh) cũng có lúc ngẫu hứng giới thiệu với các bạn văn chương rằng: "Gặp nàng, nàng ở Già Lam/ Gặp cô, cô ở Lê Quang Định đường/ Nhà thuốc tây, gái du dương/ Bốn tám hai (482) hẻm tôi thường vô ra".Với những thông tin trên ắt người yêu thơ có thể tìm ra chỗ ở của ông một cách dễ dàng. Còn nhà văn Sơn Nam do không làm thơ nên khi ai hỏi nhà của mình thì ông chỉ đáp: "Cứ đến nhà truyền truyền thống quận Gò Vấp hỏi, thì có người dẫn vào nhà".

Cơm áo không đùa với danh hiệu nghệ sĩ

Cơm áo không đùa với danh hiệu nghệ sĩ

Với phần đông công chúng, nghệ sĩ sân khấu và điện ảnh là những người sống giữa ánh hào quang, được tôn vinh bằng tài năng và danh tiếng. Nhưng phía sau tấm màn nhung, không ít người đang đối diện với một thực tế trái ngược, thu nhập bấp bênh, lương thấp và một câu hỏi được đặt ra: liệu nghệ thuật biểu diễn có là một nghề đủ để sống?

Tấm bia đặc biệt giữa Paris

Tấm bia đặc biệt giữa Paris

Ngày 25/4/2026, Kiều bào Việt tại Pháp cùng bạn bè quốc tế yêu chuộng hòa bình đã cùng tham gia Lễ đặt bia Tưởng niệm các nạn nhân Việt Nam bị nhiễm chất độc da cam trong Công viên Choisy, thuộc quận 13 thành phố Paris.

Nở rộ review thuê: Thị trường dẫn dắt bởi những lời dối trá

Nở rộ review thuê: Thị trường dẫn dắt bởi những lời dối trá

Từ những dòng đánh giá tưởng như vô hại, một thị trường ngầm của "review thuê" đang âm thầm hoạt động, khi mà những lời tâng bốc được sản xuất hàng loạt và người tiêu dùng không biết tin vào đâu. Khi mỗi quyết định mua sắm đều bị những lời quảng cáo dẫn dắt bằng dữ liệu dối trá.

Tìm đường cho sơn mài “sống” trong đời sống đương đại

Tìm đường cho sơn mài “sống” trong đời sống đương đại

Sơn mài là một trong những loại hình nghệ thuật đặc sắc nhất của Việt Nam, kết tinh từ kỹ thuật thủ công tinh xảo và tư duy thẩm mỹ mang đậm bản sắc dân tộc. Trải qua hàng trăm năm phát triển, từ những sản phẩm phục vụ tín ngưỡng, trang trí cung đình cho đến nghệ thuật tạo hình hiện đại, sơn mài luôn vận động không ngừng để thích nghi với thời đại. Tuy nhiên, có một câu hỏi mà cả các nghệ nhân và nghệ sĩ cùng quan tâm là làm thế nào để loại hình nghệ thuật truyền thống này tiếp tục phát triển trong đời sống đương đại?

Có nhiều lúc trong lòng thấy vui

Có nhiều lúc trong lòng thấy vui

Thỉnh thoảng, nhìn thấy ở ngã tư đường, có những em học sinh mặc đồng phục đứng hàng ngang, tay cầm tấm bảng ghi dòng chữ như: “Đi trên đường, nhường nhịn nhau”; “Dừng đèn đỏ, tỏ văn minh”, “Chậm một giây, hơn gây tai nạn”, "An toàn là bạn, tai nạn là thù", "Đi đúng tuyến, dừng đúng vạch"... lòng thấy vui. Lại thấy vui khi ta biết vẫn còn đó những con người lặng lẽ đi qua cuộc đời này bằng cái nhìn nhẹ nhàng, an lạc.

Bình yên vùng biên Lao Bảo

Bình yên vùng biên Lao Bảo

Ở vùng biên Lao Bảo, tỉnh Quảng Trị, bình yên không bắt đầu từ những điều lớn lao hay xa vời. Nó được chắt chiu từ những bước chân lặng lẽ gõ cửa từng mái nhà, từ sự kiên nhẫn cầm tay người dân làm quen với chiếc điện thoại thông minh, và từ những công trình đang dần hiện hình giữa đời sống thường nhật. Từ những điều gần gũi ấy, một thế trận an ninh được bồi đắp từng ngày, bền bỉ và chắc chắn ngay từ cơ sở.

Tận thấy ở công trường chống ngập giữa Thủ đô

Tận thấy ở công trường chống ngập giữa Thủ đô

Từ vài tháng qua, nhiều tuyến phố ở nội đô Hà Nội đã trở thành công trường xây dựng, khi mặt đường đã được đơn vị thi công rào từng đoạn để thi công hạ ngầm những chiếc cống hộp bê tông đúc sẵn có kích thước tới vài mét thuộc dự án chống ngập úng cục bộ. Đây là công trình được người dân kỳ vọng sẽ thay đổi tình trạng hễ mưa là ngập trên nhiều tuyến phố ở Hà Nội suốt nhiều năm qua.

Giải thưởng Âm nhạc Cống hiến 2026: Bức tranh đa sắc màu của nhạc Việt

Giải thưởng Âm nhạc Cống hiến 2026: Bức tranh đa sắc màu của nhạc Việt

20 năm tồn tại, Giải thưởng Âm nhạc Cống hiến đã vượt qua khuôn khổ của một sự kiện vinh danh thường niên để trở thành một “thiết chế mềm” của đời sống âm nhạc Việt Nam. Mùa giải năm 2026 là một lát cắt phản ánh những biến chuyển của thị trường âm nhạc đương đại. Đó là một bức tranh sôi động, nhiều màu sắc, nơi âm nhạc Việt đang đứng giữa giao điểm của nghệ thuật, công nghiệp và toàn cầu hóa.