Khi người câm điếc “nói” bằng tranh

Cuộc sống với họ tồn tại chỉ bằng hình ảnh. Âm thanh thinh lặng và tối đen đôi khi kéo họ về vô cực. Và họ vẽ như dốc hết mớ âm thanh ngổn ngang và khổng lồ nhét kín trong tâm tưởng, phác lên một thế giới rộn ràng, ngập tiếng cười hiển hiện trên khuôn miệng, ánh mắt mọi người.
“Âm thanh hội họa” là cái tên do thầy cô – các họa sĩ CLB Mekong Art, Hội Mỹ thuật TP Hồ Chí Minh -  đặt cho triển lãm của những học trò câm điếc diễn ra vào cuối tháng 9. Hơn 100 bức tranh được trưng bày trang trọng ở đường sách Nguyễn Văn Bình, quận 1. Khỏi phải nói đám học trò ấy vui như thế nào. Lần đầu tiên tranh của họ được công chúng thưởng lãm và đặt mua. Lần đầu tiên họ kiếm tiền bằng khối óc trí tuệ, bằng lao động nghệ thuật....

Mùa xuân, dạo chơi ở công viên, họa sĩ Văn Y – Phó chủ nhiệm CLB Mekong Art  thấy một nhóm tầm ba, bốn người câm điếc huơ tay theo điệu nhạc ghi âm sẵn, phía trước đặt chiếc thùng rỗng. Nắng mưa gì ông cũng thấy nhóm ấy lê la trên hè phố. Họ đi ăn xin. Ngày ngày, tháng tháng, họ qua hết đường phố này, vỉa hè kia để mong người đời rủ lòng thương. Trước đây, họ cũng hăm hở xin làm bảo vệ, bưng phở, bán vé số, phụ hồ… Nghề tay chân vất vả nào cũng không từ. Nhưng dăm bữa nửa tháng, chủ cho nghỉ. Vì câm điếc nên chủ hoặc khách gọi, họ không nghe, phải khều khều tay thì mới biết. Mà nhìn sơ sơ, người câm điếc trông như người bình thường nên lắm khi khách không hiểu thì phát cáu, sinh sự. Vậy là bị đuổi.

Câu chuyện buồn của đôi mắt ngơ ngác thị thành theo ông về đến nhà. Nằm gác tay trên trán, họa sĩ Văn Y quyết định đưa họ về xưởng vẽ CLB Mekong Art nằm trên đường Nguyễn Kiệm để dạy học. Ông mong nét cọ trở thành cần câu cơm cho họ. Và hơn hết giúp họ tìm thấy niềm đam mê vui sống. Bởi nghệ thuật cứu rỗi mọi nỗi đau đời. Hội họa là nơi thể hiện rõ nhất cõi lòng một con người. Ông muốn nghe họ “nói” bằng sắc màu, muốn hiểu những con người chịu nhiều thiệt thòi, khiếm khuyết.

Lớp dạy vẽ miễn phí này bắt đầu từ tháng 5-2017. Các học viên học vào thứ 7 hằng tuần. Cùng với ông, các họa sĩ trong CLB như Bích Ngân, Mộc An, Đoàn Thành, Nguyễn Lộc… thay nhau đứng lớp. Lúc đầu lớp chỉ có bốn học viên. Đến nay, số học viên đã tăng lên 16 người bao gồm đủ mọi lứa tuổi già trẻ, đa số đều nghỉ học khi mới hết lớp 3, lớp 4. Hoàn cảnh ai cũng nghèo nên tất tần tật chi phí mua cọ, vải bố khung, màu, cơm trưa..., họa sĩ Văn Y và các thầy cô phải bỏ tiền túi trang trải.

Giờ học vẽ của các học viên khiếm thính.
Giờ học vẽ của các học viên khiếm thính.

Ngày đầu tiên đứng lớp, họa sĩ Văn Y cho học trò tha hồ vẽ bất cứ điều gì mình nghĩ trong đầu. Có người vung vãi màu sắc như một cuộc nổi loạn của cái tôi. Nghe như có tiếng hét chói tai từ bức tranh. Có người giận dữ tấp những màu sắc u tối, hậm hực.

Đó là tâm hồn bị đè nén, ức chế trong ngần ấy năm không thể nói. Có người phết những vệt bảng lảng, buồn rũ rượi như nhìn về tương lai mịt mờ... Văn Y quan sát tất cả và mặc cho họ tung hoành. Đến buổi học thứ hai, ông mới bắt đầu giảng giải cho học viên. Rằng em không nên vẽ những màu sắc u tối thế này, nó chỉ khiến con người ta buồn phiền. Em hãy thử vẽ những cảnh vật tươi sáng hơn. Rằng vẽ như thế này chưa đẹp cần thêm chút màu sắc này, pha màu kia...

Giữa lớp học có một cái bảng nhỏ, mọi lời giảng ông đều viết lên đó. Thủ ngữ chưa rành nên ông phải cầu cứu đến cái bảng mới hướng dẫn được cho đám học trò đặc biệt này.

Đôi khi Văn Y nghĩ mình cũng liều khi dạy vẽ cho người câm. Bởi ông biết trước đó có không ít người mở lớp nhưng thất bại. Một nữ họa sĩ dạy người khiếm thính như dạy cho học viên bình thường. Tức là cô cũng dạy kỹ thuật, cách tạo khối, vẽ cơ bản bằng chì, vẽ tĩnh vật, chân dung... trước khi cho họ vẽ tự do. Nhưng nét chì đơn điệu khiến học viên nhanh nản. Cộng với việc giao tiếp khó khăn, nội dung truyền đạt không được bao nhiêu, vậy là lớp giải tán.

Rút kinh nghiệm, họa sĩ Văn Y không dạy lý thuyết cơ bản, cũng không cho họ vẽ chì mà dùng vô vàn màu sắc tươi vui. Ông cho họ vẽ thỏa thích, thích gì vẽ đó chứ không đóng khung trong một đề tài, nội dung, thể loại. Khi học trò vẽ xong, vẽ sai cũng được, ông sẽ góp ý cho từng bức, cách điều chỉnh lại màu sắc, hình khối, bố cục để nâng cao chất lượng bức tranh chứ không can thiệp nội dung, đề tài. Cách làm này giúp lớp học cho ra đời rất nhiều tác phẩm độc đáo, ngộ nghĩnh.

Học đâu chừng hai tháng, ai nấy bắt đầu ỉu xìu vì bí đề tài. Nhìn quanh trong xưởng đều thấy cũ kỹ và ngột ngạt nên các bạn chẳng ai mấy hứng thú vẽ vời. Thấy vậy, các thầy cô tổ chức chuyến dã ngoại về Khu du lịch sinh thái Cao Minh, Đồng Nai. Chính chuyến đi đó đánh thức bản năng nghệ sĩ của họ. Họ như được tháo cũi sổ lồng, vẫy vùng trong thiên nhiên khoáng đãng.

Về với thiên nhiên cây cỏ gợi lại cho con người nét vẽ thuở hồng hoang. Họ vẽ say sưa, quên trời, quên đất. Có người làm liền tù tì mấy chục bức chỉ trong vài ngày. Họ vẽ cây, vẽ hoa, vẽ đôi chim trời, vẽ con sâu ngủ im trong cuốn lá, vẽ ráng chiều hoàng hôn, vẽ nước vỗ ì oạp mạn thuyền... Văn Y ngạc nhiên trước nhiều phong cách biểu đạt khác lạ của học trò, ngỡ ngàng với những bức tranh đẹp như mơ. Chúng rộn ràng sắc màu và hơn hết là âm thanh diệu kỳ của sự sống.

“Ông trời không lấy đi của ai tất cả. Các bạn khiếm thính rất tinh nhạy với nghệ thuật hội họa” – họa sĩ Văn Y đánh giá. Phải chăng mất mát khiến trái tim nghệ sĩ rung lên quyết liệt. Đường cọ nói nên niềm khao khát hòa vào sự sống, khao khát nghe âm thanh của đất trời và muôn loài. Họ rũ vỏ ốc cô đơn để hòa mình vào thế giới bên ngoài. Nhìn họ cười, vẽ đam mê, Văn Y ứa nước mắt: “Điều mình mong mỏi đã thành hiện thực”.

Một số tác phẩm trưng bày tại triển lãm “Âm thanh hội họa”.
Một số tác phẩm trưng bày tại triển lãm “Âm thanh hội họa”.

Có những bức tranh của học trò Hoàng Phúc được đánh giá không khác gì họa sĩ học trường mỹ thuật chính quy. Một số bức vừa vẽ xong nhanh chóng có người đặt mua. Học trò Nguyễn Gia Huy tuy ít nói, lầm lì nhưng tư duy nghệ thuật vô cùng tốt. Một lần nhìn cánh tay đầy sẹo của cô bé Nhi, Văn Y tỏ ý thắc mắc. Hóa ra vì bị gia đình không cho học vẽ, cô bé từng rạch tay tự tử. Bức tranh đầu tiên của đời mình, cô vẽ nên bằng máu! Đặc biệt, lớp học còn có thầy giáo câm điếc Đoàn Phạm Khiêm, giảng dạy môn ký hiệu ngôn ngữ cho người khiếm thính. Dù đã tốt nghiệp Đại học Mỹ thuật nhưng thầy vẫn tham gia lớp học để nâng cao chuyên môn.

Tiếng lành đồn xa, nhiều phụ huynh ở tận Cà Mau, Tiền Giang, Cần Thơ... lặn lội dắt con mình đến xin nhập học. Nhưng khó khăn nhất của lớp học đặc biệt này không phải là cách dạy, giao tiếp với học viên mà là kinh phí để duy trì. Chật vật lắm, thầy cô CLB Mekong Art mới “nuôi” lớp đến giờ. Có đứa không đủ tiền thuê nhà trọ, thầy cô cũng đành để các em tá túc tạm nhà mình hoặc gửi nhờ nhà trọ học trò khác.

Bốn tháng, nhiều bức tranh đẹp ra đời. Lớp cùng nhau trưng bày ở đường sách như một dấu mốc khẳng định tài năng, vừa giới thiệu đến người yêu tranh. Số tiền bán tranh được chia một nửa cho các học trò, 25% quyên góp vào Quỹ Hội người mù thành phố và 25% dùng duy trì phát triển lớp học. Hành động cao đẹp, san sẻ cho người đồng cảnh khuyết tật như mình như mở thêm một thanh âm ấm áp.

Bây giờ, họa sĩ Văn Y chỉ mơ ước có được một căn nhà khang trang để các học trò vừa học vẽ, vừa trưng bày tranh. Ông cũng đang tìm cách để học trò có thể học nghề thủ công mỹ nghệ mang tính sáng tạo cao. Đó là con đường kiếm cơm, cho họ vững bụng mà đắm đuối với nét cọ.

Sau hôm triển lãm, mấy bữa nay lớp học tạm nghỉ vài tuần vì họa sĩ Văn Y vẫn đau đầu phân vân có nên nhận thêm học trò khi kinh phí của lớp ngày càng khó khăn. Ông nhìn lên tấm bảng trắng, trên đó xô đẩy dòng chữ xanh không biết đứa học trò nào lén viết tự bao giờ: “Thầy nghỉ mấy tuần nhưng thầy đừng bỏ tụi em nghe!”.

Mai Quỳnh Nga

Các tin khác

“Màu dân tộc” trong dòng chảy đương đại

“Màu dân tộc” trong dòng chảy đương đại

Gần đây, nhiều hoạt động lan tỏa và tôn vinh những giá trị văn hóa truyền thống, di sản mang đậm sắc màu dân tộc như vẻ đẹp của tranh Đông Hồ đã thu hút sự quan tâm của giới trẻ...

Phá án ma túy bằng sự tỉnh táo và nhân văn

Phá án ma túy bằng sự tỉnh táo và nhân văn

Vừa lên sóng những tập đầu tiên, bộ phim truyền hình “Lửa trắng” đã thu hút sự quan tâm của đông đảo khán giả. Từ việc khai thác cuộc đấu tranh chống tội phạm ma túy trong thời đại số, bộ phim khắc họa chân dung người chiến sĩ CAND với sự dũng cảm, bản lĩnh và trí tuệ cùng những thông điệp nhân văn sâu sắc.

Hoạt hình Việt ra thế giới

Hoạt hình Việt ra thế giới

Lần đầu tiên, một bộ phim hoạt hình dài của Việt Nam "Trạng Quỳnh nhí: Truyền thuyết Kim Ngưu" được mời tham dự Annecy International Animation Film Festival - liên hoan phim hoạt hình lớn nhất hành tinh. Theo đạo diễn Trịnh Lâm Tùng, đây là cơ hội để những người làm hoạt hình Việt Nam được cất lên tiếng nói của mình, được giới thiệu những giá trị văn hóa mà chúng ta đã gìn giữ qua biết bao thế hệ.

Bước tiến của Điện ảnh Việt tại DANAFF

Bước tiến của Điện ảnh Việt tại DANAFF

Đà Nẵng sẽ trở thành tâm điểm của điện ảnh khu vực khi đăng cai "Liên hoan phim châu Á - Đà Nẵng" (DANAFF) lần thứ IV (diễn ra từ ngày 28/6 đến ngày 4/7). Với chủ đề “Nhịp cầu từ châu Á ra thế giới”, DANAFF năm nay được tổ chức quy mô hơn, nhiều hoạt động chuyên sâu hơn và định hướng rõ nét trong việc thúc đẩy công nghiệp điện ảnh Việt Nam hội nhập quốc tế.

Một số tác phẩm của hoạ sĩ Bùi Xuân Phái đã được sử dụng trong nhiều sản phẩm âm nhạc.

Bản quyền tác phẩm hội họa trong sáng tạo đương đại

Mới đây, việc ê-kíp sản xuất MV của ca sĩ Sơn Tùng M-TP sử dụng hình ảnh tác phẩm “Tàn Chỉ” của họa sĩ Lệ Giang không xin phép, cũng như nhiều sản phẩm nghệ thuật, quảng cáo, điện ảnh từng khai thác tranh của các họa sĩ đã đặt ra câu hỏi: Sử dụng tác phẩm hội họa trong sáng tạo nghệ thuật như thế nào, đâu là ranh giới giữa cảm hứng sáng tạo và hành vi xâm phạm bản quyền?

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Từ hơn một thế kỷ trước, cụ Nguyễn Đình Khánh một người con của làng Lai Xá (Hà Nội) đã sớm tiếp cận nghề nhiếp ảnh, mở hiệu ảnh Khánh Ký nổi tiếng trên phố Hàng Da. Cụ đã truyền nghề cho nhiều người cùng làng, tạo nên một cộng đồng thợ ảnh đông đảo, đưa Lai Xá trở thành cái nôi của nghề nhiếp ảnh Việt Nam.

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

"Sân nhà" đã không còn là lợi thế khi một loạt phim Việt phải sớm rút khỏi phòng vé vì doanh thu thấp. Tự "nâng chuẩn" chất lượng có lẽ là con đường duy nhất nếu phim Việt muốn giữ chân khán giả trong cuộc đua khốc liệt này.

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Cuộc thi viết về “Trang sách & Mái trường” không chỉ là hoạt động chào mừng dấu mốc 70 năm của Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam mà còn là lời tri ân dành cho các thế hệ thầy cô giáo, học sinh, người làm sách và những người đã góp phần vun đắp tri thức cho đất nước.

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Trong một thế giới mà trẻ em đang bị các thiết bị điện tử chi phối mạnh mẽ như hiện nay, việc làm thế nào để trẻ em có thói quen đọc sách, có cơ hội lớn lên cùng trang sách trong những mùa hè không chỉ là nỗ lực của phụ huynh mà còn cần sự chung tay của cả cộng đồng...

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh tự bạch: "Suốt một Đời Thơ xin tự nguyện làm một phu trầm để bóc dần vỏ bọc thời gian/ giữa đời ngậm ngải tìm trầm... Nghĩa Nhân". Đây có thể xem là tuyên ngôn tinh thần cho toàn bộ hành trình thơ của Vân Anh.

Họa sĩ Nguyễn Trường Linh Khúc lãng du trong cõi mộng tàn thu

Họa sĩ Nguyễn Trường Linh Khúc lãng du trong cõi mộng tàn thu

Gặp họa sĩ Nguyễn Trường Linh tại xưởng vẽ ở phố Tân Mai, Hoàng Mai, Hà Nội, tôi bất ngờ khi thấy anh thẫn thờ ngồi trước tác phẩm "Thương nhớ đồng quê". Tôi lặng lẽ ngồi kế bên ngắm hình những tàu lá chuối bị rách tả tơi vì mưa gió. Những viền vàng trên cây lá gợi nỗi buồn tàn úa man mác.

Đào Thu Hà: Nồng nàn như đất bazan, thênh thang như gió đại ngàn

Đào Thu Hà: Nồng nàn như đất bazan, thênh thang như gió đại ngàn

Đào Thu Hà vào Hội Nhà văn Việt Nam cùng năm với tôi. Hôm đấy, chúng tôi hẹn nhau ra Hà Nội trong một sáng cuối đông. Chuyến đi ngắn ngày nhưng đầy kỉ niệm. Buổi tối, chúng tôi lang thang cùng nhau ở Hà Nội, nói về văn chương và hành trình viết lách của nhau. Hóa ra cô gái đến từ núi đồi Gia Nghĩa (thuộc Đắk-Nông cũ) này khá đa năng với rất nhiều thể loại, và gặt hái nhiều thành công từ rất sớm.

Làng gốm bên dòng Đa Nhim

Làng gốm bên dòng Đa Nhim

Theo nhánh tẻ của sông Đa Nhim, dưới chân núi Pnum Trom Ủ (thuộc xã Quảng Lập, tỉnh Lâm Đồng) có plei (buôn) Krănggọ nổi tiếng với nghề làm gốm mộc của người Churu. Theo lý giải của những người già, “Krăng” là tên ông chủ đất khi xưa, “gọ” chỉ cái nồi đất. Tên buôn làng từ thuở xa xưa đã gắn với nghề gốm.

Âm nhạc - thể thao kết nối thế giới

Âm nhạc - thể thao kết nối thế giới

Tại World Cup 2026, âm nhạc lần đầu tiên trở thành tiếng nói quan trọng, song hành cùng thể thao như ngôn ngữ chung để truyền tải thông điệp đặc biệt về tinh thần đoàn kết, sự cống hiến không ngừng và tôn vinh nhiều nền văn hóa đa dạng. Điều đó đã được phản ánh qua một bộ sưu tập nhạc nền đồ sộ cùng tham vọng biến sự kiện “thể thao vua” trở thành sân khấu giải trí hàng đầu thế giới.

Bốn xu hướng mở ra “Bản đồ Ẩm thực Tương lai” của Việt Nam

Bốn xu hướng mở ra “Bản đồ Ẩm thực tương lai” của Việt Nam

Tại Future Menus 2026, đơn vị tổ chức đã giới thiệu bốn xu hướng được dự báo sẽ dẫn đầu thị trường ẩm thực toàn cầu trong thời gian tới. Đó là những xu hướng gợi mở giúp ngành ẩm thực Việt Nam phát triển. Bởi ẩm thực là một kênh hữu hiệu để thu hút du lịch và quảng bá văn hóa Việt ra thế giới.

Chinh phục những địa hạt mới

Chinh phục những địa hạt mới

Vừa qua, bộ phim “Ốc mượn hồn” đã có màn ra mắt ấn tượng với khán giả cả nước. Không chỉ mang đến cho khán giả trải nghiệm điện ảnh mới mẻ, bộ phim còn là dấu ấn mới trên hành trình làm nghệ thuật của đạo diễn Đinh Tuấn Vũ, sau 7 năm xa màn ảnh rộng.

Gomshow có những suất diễn định kỳ tại Hà Nội là nỗ lực của cả ê kíp.

Từ vở ballet “Gat” đến câu chuyện phát triển công nghiệp văn hóa

Những chuyển động ballet đương đại hòa cùng hình ảnh chiếc mũ Gat truyền thống của Hàn Quốc trên sân khấu Nhà hát Hồ Gươm trong chương trình “Mùa Hàn Quốc 2026” gợi cho chúng ta, những khán giả Việt Nam, nhiều suy ngẫm. Đó không chỉ là một đêm diễn nghệ thuật mà là một lát cắt cho thấy cách Hàn Quốc đang kể câu chuyện văn hóa của mình với thế giới - bằng ngôn ngữ nghệ thuật hiện đại, mới mẻ, mang tính toàn cầu.