Đừng xem mình là kẻ may mắn!

Muốn phát triển và tiến xa, vượt lên, đã đến lúc xã hội phải tập trung suy tư, lo nghĩ nhiều hơn để giải quyết những vấn đề tinh thần chứ không thể cứ mãi loay hoay tranh cãi, bênh vực, uỷ mị... với cơn đói của chiếc dạ dày!

Cách đây chưa lâu, ngày 11-10, anh Vũ Tuấn Anh - người sáng lập dự án phát triển nghề nghiệp cộng đồng cho sinh viên, một nhà hoạt động xã hội, thiện nguyện có tên tuổi - đã đăng tải trên Facebook cá nhân của mình hình ảnh nhiều bạn sinh viên, thanh niên xếp hàng mua cơm từ thiện. 

Đây là quán cơm do nhà báo Nam Đồng, nguyên Tổng Biên tập Báo Pháp luật TP Hồ Chí Minh mở tại đường Cống Quỳnh, quận 1, TP Hồ Chí Minh để giúp đỡ người nghèo, người khó khăn. Với mục đích từ thiện, chia sẻ nên giá bán rất tượng trưng, mỗi suất cơm chỉ 2000 đồng.

Đi kèm ảnh chụp, dòng trạng thái của anh Vũ Tuấn Anh đã tỏ ra khá bức xúc và thất vọng, ngôn từ không hề nhẹ. Anh viết: "Sinh viên sức dài vai rộng cần phải biết tự trọng để không ăn cơm từ thiện của người nghèo hoặc cùng lắm thì thỉnh thoảng. 

Chẳng lẽ các bạn hy vọng các bạn sống nhờ từ thiện cả đời hay sao?... Tôi cẩn thận hỏi các anh bên cạnh, các anh nói sinh viên hôm nào cũng tới đông lắm. Trong khi đó cơ hội làm việc kiếm tiền có rất nhiều nhưng các bạn lười biếng và chỉ có miếng ăn miễn phí cho dù miếng ăn đó là của người nghèo..”(trích).

Ngay lập tức, cả một cơn bão truyền thông đã nổ ra với hai luồng ý kiến trái chiều. Tán đồng không ít, nhưng phía phản bác càng đông gấp bội. Tựu trung, người ta thường viện dẫn hai cơ sở. Một là lòng thương, sự chia sẻ xã hội và hai là đời sống khó khăn, thiếu thốn của sinh viên. Những người theo hướng này đã ném không ít gạch đá, thậm chí lời mạt sát dành cho tác giả đoạn trạng thái, cho rằng ý kiến của anh là vô cảm, là sỉ nhục sinh viên, là thiếu tình người.

Tôi cho rằng, nhìn nhận như thế là quá cảm tính và thiếu công bằng, bởi tác giả Vũ Tuấn Anh chỉ muốn nêu một cái nhìn xã hội, không định chê bai, coi thường bất kỳ cá nhân hay một nhóm người nào cả. Có thể người đưa ra quan điểm chê bai sinh viên ăn cơm 2000 đồng là “thiếu tự trong”. Đã hơi thiếu sự dè dặt, cẩn trọng cần thiết khi diễn đạt. Ngôn từ mà anh sử dụng có thể cũng không cần gay gắt đến thế. Nhưng tôi nghĩ, đó là một cái nhìn đúng, nhất là trên bối cảnh chung cho một xã hội mong muốn phát triển.

Rất nhiều người dùng Facebook, nhiều người cùng lứa tuổi, là bạn của tôi ngoài đời cũng nằm trong số những người không tiếc lời nặng nề với tác giả, không tránh khỏi cái nhìn cảm tính hoặc nước đôi trong lập luận, có thể đã hiểu rất sai ý nghĩa về sự chia sẻ. 

Dứt khoát, một cá nhân cũng như một xã hội muốn thành công thì phải biết tự “vượt lên chính mình”, thoát hẳn cái vũng lầy chủ nghĩa mủi lòng mà nhân danh sự chia sẻ, cảm thông, chúng ta vẫn thường tự lọt vào. Đánh giá hiện tượng xã hội thì không thể chỉ dựa trên cái nhìn mủi lòng uỷ mị. Khi đã nêu quan điểm thì cần rõ ràng, không thể nhị nguyên hoặc chiết trung chủ nghĩa, lựa chọn góc nhìn theo kiểu trung dung mà thực chất là lập lờ, kiểu “điều gì cũng có hai mặt, rằng thì là mà..”.

Ảnh sinh viên xếp hàng chờ mua cơm từ thiện đăng trên Facebook của Vũ Tuấn Anh.
Ảnh sinh viên xếp hàng chờ mua cơm từ thiện đăng trên Facebook của Vũ Tuấn Anh.

Bữa ăn có lẽ là biểu hiện dễ thấy nhất của mức sống, phản ánh rõ ràng nhất mức thu nhập để phân biệt giàu - nghèo. Thời chúng tôi là sinh viên, cách đây gần 30 năm, cả một thế hệ phải đối mặt với sự thiếu hụt “bữa ăn” (gay gắt hơn bây giờ nhiều. Cơ hội tìm việc làm thêm của sinh viên thời đó cũng hiếm hoi hơn bây giờ. 

Nói không ngoa, hơn 60% sinh viên ở kí túc xá Trần Hưng Đạo, quận 1, TP Hồ Chí Minh (hầu như đến từ tỉnh lẻ) đều luôn phải đối mặt với chuyện thiếu hụt tiền sống.

Ở kí túc xá, không một sinh viên nào trong thế hệ chúng tôi muốn bạn bè thấy mình đang “đói” cả, dù nó thường trực. Một gã nhịn buổi trưa, nhịn luôn cả buổi tối vẫn tỏ ra ái ngại khi thấy bạn cùng phòng giải quyết cả hai bữa bằng mì sợi (mì vụn, không có bao, bán rất rẻ), rằng “ăn mì hoài, nóng chịu sao cho nổi”?, cho dù đó chính là ao ước cả chính người đưa ra nhận xét. 

Để không phải thừa nhận chuyện không đủ tiền ăn cơm cang-tin (ngày hai bữa, anh bạn kia trả lời: “Mấy bữa nay mình mệt, ăn cơm nuốt không vô”. Sĩ diện hão, không thật lòng..., bạn muốn gọi bằng gì tuỳ thích. Nhưng tôi thì tin, đó cũng là một cách thể hiện thô sơ, vụng về của lòng tự trọng ở cả hai người.

Dịp tết, một số cơ quan, đoàn thể cũng tìm đến kí túc xá thăm hỏi, tặng quà cho sinh viên khó khăn không có điều kiện về quê ăn tết. Phần quà ít ỏi ấy thường được chia đều. Một vài học bổng giúp đỡ, kiểu như học bổng “Hiểu và thuơng”+ của bên Phật giáo, bạn tôi - dù rất khó khăn, bản thân bị tật - cũng đã xin được từ chối, dành lại cho bạn khác, bởi anh này đã có học bổng “Vì ngày mai phát triển”.

Tất nhiên vẫn không thiếu cảnh tiêu hoang, phá phách, song 80% sinh viên ở kí túc xá đều tìm kiếm mọi cơ hội đi làm thêm, vừa làm vừa học, để khỏi được hoặc bị đưa vào diện nhận một phần trợ cấp hoạ hoằn nào đó. Việc nhường học bổng, ở thời chúng tôi là chuyện rất dễ gặp.

Với tôi, đó lại là một biểu hiện khác của lòng tự trọng - lòng tự trọng của người nghèo nhưng chưa suy kiệt sự tự tin và quyết tâm tự lập vượt lên. Bởi, thế hệ chúng tôi không cho phép để xã hội xếp sinh viên vào tầng lớp người nghèo, cần trợ cấp. Nếu sinh viên đồng nghĩa là lớp người nghèo thì xã hội làm sao phát triển, làm gì có tương lai?

Có thể sẽ có ý kiến phản bác: quán cơm 2.000 đồng mở ra là để chia sẻ với người khó khăn, không phân biệt đó là sinh viên hay cụ già mất sức lao động bán vé số. Vâng, đúng thôi. Sẽ không có chủ quán nào từ chối phục vụ hay có cái nhìn rẻ rúng đối với thực khách, bất luận là ai. Người cho đi, lòng tốt xã hội luôn mong tránh cho người nhận sự tổn thương. Sẽ không ai làm vậy cả. Nhưng bản thân người nhận nên tự hiểu điều đó. 

Một thanh niên khoẻ mạnh, dù khó khăn cũng không nên tự cho mình cái “quyền” nhờ vả, ỷ lại tình thương để tự đứng vào hàng ngũ những người già neo đơn, người tàn tật, người đang đau ốm, trẻ em thiếu người chăm sóc... Của từ tâm, đó là cơ hội ít ỏi cho những người không còn đủ sức, không còn cơ hội. Sao lại dùng những từ đó để tự mô tả chính bản thân, thưa các bạn sinh viên khoẻ mạnh?

Trên báo chí, trên mạng xã hội, chúng ta đều hướng đến một xã hội phát triển. Tôi tự hỏi, xã hội sẽ phát triển kiểu gì đây khi chủ nghĩa mủi lòng - tốt bụng nhưng ngây thơ và dại dột - cả tin vào những kinh nghiệm vớ vẩn được mặc định, kiểu như “sinh viên, nhà giáo, nhà báo, (đều là) nhà ngheo”`...? 

Tôi thì không tin. Thu nhập hằng ngày của một người bán vé số có thể cao hơn thu nhập một công nhân vệ sinh, một người phụ hồ, không có nghĩa là anh thanh niên khoẻ mạnh sẽ từ chối phụ hồ hay dọn vệ sinh để gia nhập đội ngũ bán vé số đa phần là người già và trẻ em. 

Cũng tương tự, lương của một cô giáo dạy tiểu học, một nghiên cứu viên khoa học xã hội, chắc sẽ không cao bằng thu nhập của chị phụ nữ ít học bán vé số và xăng lẻ đầu hẻm, hay chị tiểu thương bán cá ngoài chợ. Nhưng sẽ không vì thế mà anh nghiên cứu viên sẽ bỏ viện khoa học, cô giáo tiểu học sẽ bỏ dạy đi bán cá ngoài chợ hay ngồi suốt ngày với tủ thuốc lá đầu hẻm.

Gần đây, thỉnh thoảng báo chí lại đưa tin về chuyện một thầy giáo trung học có bằng thạc sĩ văn chương ở Quảng Ninh xin nghỉ biên chế dạy học ra làm ngoài, một anh trưởng phòng cấp sở ở ĐakLak ( xin thôi chức, thôi việc để đi bán gà. Những thông tin như thế không còn là hiếm. Câu trả lời của người trong cuộc luôn là do thu nhập thấp, xin rời biên chế ra làm ngoài để cải thiện đời sống gia đình... Lý do đích thực, tôi tin không phải thế. 

Phần lớn những người xin nghỉ ấy (những người được báo chí chọn để phản ánh) đều là người có sự thành đạt nhất định trong nghề, không đến nỗi phải rời nghề đã chọn vì lý do thu nhập, khi mà đồng nghiệp của họ vẫn sống được với nghề, bản thân họ cũng đã trải qua hơn chục năm sống được với nghề, với vị trí trong những giai đoạn thậm chí còn khó khăn hơn hiện tại. Và khi họ từ bỏ công việc thì giai đoạn khó khăn nhất cũng đã qua. 

Có lẽ, vị trí “biên chế” - gồm cả nghĩa lý tưởng và sự phục vụ - đã không còn đủ là niềm tin, đam mê để họ gắn bó nữa. Lâu năm và khá thành đạt, họ nhận ra điều đó. Lòng tự trọng đã giúp họ đi đến quyết định từ bỏ một vị trí mà chắc chắn bên ngoài đang khối kẻ muốn được nhảy vào thế chỗ. 

Họ nghỉ việc vì họ tự tin rằng không cần phải khư khư bám suất biên chế hay chức vụ, họ vẫn sống tốt, vẫn làm được nhiều việc khác hữu ích cho bản thân và cho xã hội hơn. Họ từ chối, cũng là một cách nhường cơ hội cho người khác. Với tôi, đó cũng là một sự sẻ chia đáng trọng, nhất là khi cơ hội trong đời vẫn chưa đủ để chia đều cho tất cả mọi người.

Công tác xã hội luôn hướng tới phương pháp cho cần câu hơn cho con cá, giúp người khó hơn giúp kẻ nghèo. Động lực để đi lên của cá nhân là tìm kiếm cơ hội chứ không phải tìm kiếm, nhờ vả sự giúp đỡ.

Nếu chưa hết cách hoặc không thật sự rơi vào hoàn cảnh tai bay vạ gió thì người bình thường nên từ chối của từ thiện. Đừng xem mình là kẻ may mắn vì nhận được sự giúp đỡ. Tốt hơn, chỉ nên hân hoan vì mình không rơi vào hoàn cảnh phải nhận sự giúp đỡ nào cả, nhường nó lại cho ngươi kém may mắn hơn mình.

Muốn vượt lên chính mình thì đừng tự coi bản thân là kẻ đáng thương, đừng để mặc cho sự mủi lòng vây bủa đời mình, trì níu sự thành công của mình. Khi đó, nhận xét hay chỉ trích, dù nặng, của bất kỳ ai cũng không khiến ta tổn thương được nữa, vì ta không là đối tượng phải nhận.

Chẳng lẽ với các bạn sinh viên, việc học không phải là chính điều đó hay sao?

Ngay từ khi còn là một sinh viên văn khoa, chúng tôi đã đặt ra câu hỏi:  Maupassant, Turgenev... viết về cái đói, thành tác phẩm giúp văn học Pháp, văn học Nga phát triển rực rỡ. Nam Cao, Ngô Tất Tố... cũng viết về cơn đói, sao văn chương Việt Nam cũng chỉ quanh quẩn ao làng?

Và nhận được câu trả lời: Khác nhau duy nhất, văn chương Pháp, Nga viết về cơn đói tinh thần, văn chương Việt chỉ loay hoay giải quyết cơn đói của bao tử.

Muốn phát triển và tiến xa, vượt lên, đã đến lúc xã hội phải tập trung suy tư, lo nghĩ nhiều hơn để giải quyết những vấn đề tinh thần chứ không thể cứ mãi loay hoay tranh cãi, bênh vực, uỷ mị... với cơn đói của chiếc dạ dày!

Nguyễn Hồng Lam

Các tin khác

Bắc Cực, “nguồn nhiệt” cạnh tranh đang sôi dưới lớp băng

Bắc Cực, “nguồn nhiệt” cạnh tranh đang sôi dưới lớp băng

Băng đang tan nhanh hơn và Bắc Cực cũng “hiện ra” rõ hơn trong vị thế một trung tâm mới của cạnh tranh địa chính trị, nơi các cường quốc vừa ra sức tìm kiếm lợi ích kinh tế - an ninh cho riêng mình, vừa buộc phải hợp tác để bảo vệ một trong những “điểm tựa khí hậu” mong manh nhất của Trái đất.

Tái thiết Syria: không chỉ là hàng trăm tỷ USD

Tái thiết Syria: không chỉ là hàng trăm tỷ USD

Sau hơn 13 năm xung đột, con số cần để tái thiết một Syria đổ nát, theo ước tính của Ngân hàng Thế giới (WB), có thể là 216 tỷ USD, hoặc lớn hơn rất nhiều. Nhưng với Syria, thách thức chính trị, kinh tế và an ninh đan xen chặt chẽ, và thành công của tiến trình chuyển tiếp sẽ phụ thuộc vào việc nước này có thể xây dựng được thể chế bao trùm, có tính chính danh, đồng thời ngăn chặn nguy cơ lún vào vòng xoáy bạo lực và chủ nghĩa chuyên chế hay không.

Nước Đức lúng túng trong việc trấn áp tội phạm tài chính

Nước Đức lúng túng trong việc trấn áp tội phạm tài chính

Đức - nền kinh tế lớn nhất châu Âu, đang rất lúng túng trước làn sóng tội phạm tài chính gia tăng nhanh chóng. Tình trạng nghiêm trọng đến mức Hiệp hội Thẩm phán nước này mới đây phải lên tiếng cảnh báo, nếu không sớm có hành động hiệu quả, Đức sẽ trở thành “thiên đường cho tiền bẩn”.

Giấc mộng Greenland và giới hạn quyền lực Mỹ

Giấc mộng Greenland và giới hạn quyền lực Mỹ

Greenland nhiều lần xuất hiện trong tầm ngắm chiến lược của Washington, từ những ý tưởng trao đổi lãnh thổ thời hậu Nội chiến Mỹ cho tới các toan tính địa chính trị công khai dưới thời Tổng thống Donald Trump. Ẩn sau lớp băng dày của hòn đảo là tiềm năng quân sự, nguồn tài nguyên khổng lồ và những tuyến hàng hải mới đang dần lộ diện. Nhưng cũng tại đó, tham vọng của Mỹ “va chạm” với giới hạn của tình đồng minh phương Tây, luật pháp quốc tế và của một Bắc Cực đang biến đổi nhanh hơn mọi tính toán chiến lược.

Lợn chồng, lợn mồng lợn cuống

Lợn chồng, lợn mồng lợn cuống

Trong Truyện Kiều, vì ghen nên Hoạn Thư mắng Thúy Kiều:

Con này chẳng phải thiện nhân

Chẳng phường trốn chúa thì quân lộn chồng

Ta hiểu thế nào về từ lộn trong ngữ cảnh này?

Phỏng vấn một cái chén

Phỏng vấn một cái chén

PV: Sống cùng chị Chén quá nửa đời mà chưa được phỏng vấn chị lần nào. Xin chị giới thiệu bản thân với độc giả ngắn gọn nhất có thể!

Lo cho dân sau nạn lụt năm Nhâm Thìn

Lo cho dân sau nạn lụt năm Nhâm Thìn

Mùa thu năm Nhâm Thìn 1832, miền Bắc bị lũ lụt, mùa màng thất thu, dân nghèo xiêu tán, nhiều người dân tỉnh Hà Nội phải xiêu dạt kiếm ăn vào Thanh Hóa hay ra Hải Dương, Yên Quảng. Triều đình Vua Minh Mạng đã tiến hành nhiều biện pháp cứu trợ.

Libya: khi hòa giải dân tộc kẹt giữa hai bờ quyền lực

Libya: khi hòa giải dân tộc kẹt giữa hai bờ quyền lực

Sau hơn một thập kỷ kể từ khi cựu lãnh đạo Muammar Gaddafi bị lật đổ năm 2011, Libya vẫn chưa thoát khỏi tình trạng chia cắt chính trị và bất ổn kéo dài. Quốc gia Bắc Phi này hiện tồn tại song song hai chính quyền đối lập, một là Chính phủ Đoàn kết Dân tộc (GNU) được Liên hợp quốc và cộng đồng quốc tế công nhận, có trụ sở tại Tripoli, và Chính phủ Ổn định Quốc gia (GNS) ở miền Đông, gắn với Hạ viện Libya đặt tại Tobruk.

Đừng để tàu cổ Cẩm An lại bị nhấn chìm dưới đáy biển

Đừng để tàu cổ Cẩm An lại bị nhấn chìm dưới đáy biển

Gần cuối tháng 12/2023 và đầu tháng 11/2025, vì một sự may mắn nào đó, sóng biển đã hai lần làm lộ diện một phần lớn tàu cổ Cẩm An tại khu vực biển Thịnh Mỹ, phường Hội An Tây, TP Đà Nẵng. Nhưng sự may mắn ấy chưa được cấp thẩm quyền chớp lấy bởi đang vấp phải sự lừng khừng từ nhiều phía. Nếu không chủ động nắm bắt cơ hội do sóng biển hung dữ mang lại, một ngày không xa, tàu cổ Cẩm An mang chứa trong mình nhiều điều bí ẩn về lịch sử, văn hóa… sẽ lại bị nhấn chìm dưới đáy biển.

"Nhảy dù" giữa thời bình

"Nhảy dù" giữa thời bình

Trong các lực lượng tinh nhuệ thì lực lượng nhảy dù là đứng đầu. Tiền tuyến hậu phương sẽ mơ hồ bởi lính dù luôn xuất hiện sau lưng đối phương. Lính dù phải khỏe như hổ, nhanh như sóc, gan đầy mình, thần kinh thép, trí dũng song toàn… Tiêu chuẩn tuyển chọn rất cao.

Xung quanh một di vật đá đầy bí hiểm ở di chỉ Vườn Chuối

Xung quanh một di vật đá đầy bí hiểm ở di chỉ Vườn Chuối

Sau bao năm đối diện với không ít khó khăn, thử thách, thậm chí đôi lúc suýt rơi vào nguy cơ bị "khai tử" bởi dự án xây dựng hạ tầng giao thông, đô thị, đến nay di chỉ khảo cổ học Vườn Chuối (Hà Nội) đã chính thức được định danh là di tích cấp thành phố, mở ra nhiều hướng tiếp cận mới từ góc độ nghiên cứu, bảo tồn và phát huy di sản.

Cuộc đối thoại về ký ức đô thị

Cuộc đối thoại về ký ức đô thị

Nếu họa sĩ Nguyễn Thế Sơn kể chuyện Hà Nội bằng nhiếp ảnh phù điêu thì kiến trúc sư Trần Huy Ánh tiếp cận thành phố bằng trực giác của người “khảo cổ” đô thị. Cuộc đối thoại về những ký ức đô thị trong triển lãm “Những ngã rẽ” đang diễn ra ở ngôi biệt thự Pháp cổ ở Hà Nội gợi mở nhiều suy tư về hồn cốt của đô thị, về di sản trong cơn lốc đô thị hóa hiện nay.

Nga nhận "món quà lớn" từ cựu thù

Nga nhận "món quà lớn" từ cựu thù

Mối quan hệ Nga - Syria đang bước vào một giai đoạn mới, khi chuyến thăm mới nhất của Tổng thống lâm thời Syria tới Moscow đi cùng những cam kết được đánh giá là "món quà địa chính trị" dành cho Điện Kremlin. Trong bối cảnh các cục diện quyền lực ở Trung Đông tiếp tục dịch chuyển, những thỏa thuận này không chỉ mang ý nghĩa song phương mà còn phản ánh chiến lược dài hơi của Moscow trong việc củng cố vị thế khu vực và đối trọng ảnh hưởng phương Tây.

Gaza, nơi sự thật bị chôn vùi dưới bom đạn

Gaza, nơi sự thật bị chôn vùi dưới bom đạn

Chưa từng có cuộc chiến nào trong lịch sử hiện đại lại cướp đi mạng sống của nhiều nhà báo như ở Gaza. Chỉ trong 2 năm, hơn 200 phóng viên và nhân viên truyền thông đã ngã xuống, biến vùng đất nhỏ bé ven Địa Trung Hải thành nơi nguy hiểm nhất hành tinh cho tự do báo chí. Không chỉ là chết chóc, Gaza còn là minh chứng cho một sự thật đáng sợ khác: khi nhà báo bị giết, thế giới sẽ bị tước đoạt quyền được biết.

Nước Anh có thực sự bị “xâm lược”?

Nước Anh có thực sự bị “xâm lược”?

Cuộc biểu tình với hơn 100.000 người tham gia tại London vừa qua đánh dấu bước ngoặt mới của phe cực hữu trong việc đưa vấn đề nhập cư thành trung tâm chú ý trên chính trường Anh. Mặc dù những người biểu tình khẳng định đất nước đang "bị xâm lược", nhưng đằng sau những khẩu hiệu mạnh mẽ ấy là gì? Liệu đó có phải là sự thật hay chỉ là chiến lược chính trị của một phong trào đang lớn mạnh?

Hai câu hỏi từ vụ học sinh hành hung giáo viên

Hai câu hỏi từ vụ học sinh hành hung giáo viên

"Buồn" và "shock" là những gì mà cộng đồng nhận xét về vụ nam sinh lớp 7 túm tóc, nhấn đầu cô giáo ngay trong lớp học ở trường THCS Đại Kim, Định Công, Hà Nội. Trớ trêu thay, vụ việc đó lại xảy ra ngay sau khi Thông tư 19 của Bộ Giáo dục và Đào tạo quy định về khen thưởng và xử phạt học sinh vừa được ban hành.

Bạn thân yêu

Bạn thân yêu

Ta thường nghe câu "Đời chẳng ai cho không ai cái gì bao giờ". Thế mà có những mối quan hệ người trao đi không hy vọng gì nhận lại, bởi hoàn cảnh người nhận như tận cùng của hoạn nạn.

Phỏng vấn một KOL

Phỏng vấn một KOL

PV: Xin chào anh KOL! Anh cho độc giả một hình dung ngắn gọn về công việc của mình được chứ?