Dự SEA Games"để làm gì"?

Từng có người nói rằng, đuổi theo đam mê là trò chơi mạo hiểm chỉ nên làm một lần trong đời, bởi kết cục day dứt sẽ là thứ song hành trong mỗi cơn mê. Nhưng, khi vượt qua được danh vọng tầm thường, đam mê lại là thứ khiến chúng ta trân trọng hơn từng phút giây cuộc sống này. Vòng xoay SEA Games để lại biết bao tấm gương nghị lực cho hành trình bước tới vinh quang, nhưng cũng có những người chọn lối đi ngược dòng chỉ để thỏa mãn khoái cảm cả đời đeo đuổi.

Đường cơ, đường đời

Trước khi đến Việt Nam tham dự SEA Games 31, huyền thoại billiard thế giới, Efren Reyes từng nhiều lần tuyên bố giải nghệ. Với một ông lão sinh năm 1954, đó là chuyện nên làm. Nhưng rồi, cứ theo một thói quen đã ăn vào máu, Reyes lại xách gậy đi đánh phủi. Có thắng, có thua, tầm này Reyes cũng không quan tâm nhiều đến kết quả. Nhưng, cảm giác được chơi với đam mê của mình là một chất gây nghiện mà ông không bao giờ muốn cai.

Để rồi, thuận theo tự nhiên, Reyes lại đại diện cho quê hương Philippines một lần nữa. Khi đặt chân đến nhà thi đấu Hà Đông, Reyes trở thành vận động viên nhiều tuổi nhất tham dự SEA Games 31.

Dự SEA Games
Phút "tếu táo" của Efren Reyes trong buổi giao lưu với các cơ thủ Việt Nam tại Hà Nội.

Với một người từng vô địch thế giới nhiều lần và đoạt gần 70 danh hiệu lớn trong sự nghiệp, Reyes đương nhiên gánh trên vai kỳ vọng của quốc gia. Nhưng, thực tế thì trọng trách với bản thân mới nặng nề hơn cả.

Huyền thoại của nội dung pool Reyes lại tham gia carom 1 băng và 3 băng. Tại sao lại như thế?

"Tôi không có sự lựa chọn ở đây", Reyes tâm sự. "Tôi đại diện cho đội Philippines thi đấu nội dung carom bởi vì không có ai chơi carom cả. Những tay cơ trẻ của Philippines không thích carom, đất nước tôi cũng không có bàn carom nào. Bản thân tôi cũng thích pool hơn nhưng người ta dành suất đó cho những vận động viên trẻ".

Vậy đấy, miếng bánh khó ăn nhường lại cho một ông già. Câu chuyện "không ai nhận thì tôi nhận" của Reyes nghe rất giống với tâm sự của huấn luyện viên Mai Đức Chung, một "lão tướng" không bao giờ trái lệnh cấp trên.

Nhưng, khác với ông Chung, Reyes là một vận động viên mang tâm hồn nghệ sĩ. Thứ gắn chặt tên tuổi của ông với hai chữ "huyền thoại" chính là cách đánh tài tử, luôn muốn người khác phải ồ lên của mình.

Carom không phải môi trường thích hợp cho những nghệ sĩ kiểu này. Đây là môn chơi dựa trên toán học, vật lý, với những nước đi được tính toán chi li, tỉ mỉ. Reyes đương nhiên cũng có thể tính toán. Trên thực tế, phong cách chơi pool của ông mang nhiều hơi hướng của carom nên việc làm quen cũng không mấy khó khăn.

Chỉ khác là người ta chơi để thắng, còn Reyes chơi để đẹp. Với yêu cầu đập 1 băng, Reyes vẫn thích phải đập 3 băng, khiến bi cái vẽ ra những đường xẻ dọc bàn đấu. vận động viên chuyên nghiệp rất thích kéo 3 bi về gần nhau để dễ dàng "chăn kiến" trong phạm vi nhỏ nhưng Reyes không thích sự thực dụng đó một chút nào và luôn muốn tạo ra những hình khối của riêng mình.

Cách chơi của Reyes thực sự không phải để giành huy chương, mà là tận hiến cho môn nghệ thuật của mình. Ngay đến việc phải mặc trang phục chỉn chu, với áo gile khoác ngoài sơ-mi dài tay theo đúng quy định giải đấu cũng khiến ông không thoải mái. Một Reyes quen thuộc trong lòng người hâm mộ mang theo hình ảnh của một ông chú mà chúng ta có thể bắt gặp ở bất cứ bàn bi-a bụi nào tại châu Á.

Không phải ngẫu nhiên mà Reyes lại thế, ông thực sự muốn hòa mình vào đám đông, muốn giao lưu với khán giả. Một trận đấu đúng nghĩa với Reyes sẽ không chỉ có đối thủ, gậy và bóng, nó còn bao gồm tất cả những người xung quanh cùng với đầy đủ hỉ nộ ái ố của họ.

Reyes muốn kích thích đám đông, muốn họ cũng là một phần của trận đấu, chứ không chỉ là người xem đơn thuần. Từng đường cơ của Reyes đều đậm đặc tính giải trí để không phụ lòng bất cứ ánh mắt dõi theo nào. Có thể nói, Reyes sống vì sự hưng phấn. Cái không khí này là thứ mà Reyes muốn tận hưởng, nên dù có cố cũng không thể ngăn được đam mê của mình.

Reyes vì khán giả, nên khán giả yêu mến ông. Không phải những tay cơ hàng đầu Philippines như Carlo Biado hay Johann Chua, hàng ngàn người hâm mộ tại Việt Nam chạy theo Reyes như minh tinh màn bạc. Cảnh tượng này có lẽ một người chỉ nghĩ đến chiến thắng sẽ không bao giờ được tận hưởng.

"Tôi đã luôn là một người thân thiện, không bao giờ muốn bỏ lỡ các cuộc vui, kể cả khi đối đầu với những tay cơ lạnh lùng nhất", Reyes tinh nghịch. 

"Nếu thi đấu quá nghiêm túc và không thể làm phấn khích khán giả, tôi sẽ không còn là Efren nữa. Tôi luôn muốn người xem được tận hưởng những màn đấu. Bản thân tôi cũng sẽ cảm thấy thoải mái nhất khi làm được điều này".

"Thoải mái", đó có lẽ là thứ duy nhất Reyes mưu cầu khi tham dự SEA Games, cũng là lý do để ông theo nghiệp cầm cơ. Tất cả chỉ đơn giản là mang niềm vui từ quê nhà Philippines sang Việt Nam mà thôi.

Thể thao là một công việc

Giống với Reyes, Peter Gilchrist là vận động viên cao tuổi nhất của đoàn Singapore tham dự SEA Games 31. Nhưng, trái ngược với Reyes, người đàn ông sinh năm 1968 này cầm cơ để chiến thắng, lập kỷ lục và trên hết là hoàn thành xong công việc.

Gilchrist sinh ra ở Anh trong một gia đình có bố là lính cứu hỏa. Ngay từ bé, mọi hành động và tác phong của Gilchrist đều đã được bố rèn như một người lính thực thụ. Giống như việc chữa cháy, chỉ sai một bước là tai họa ập đến, bố của Gilchrist không muốn con trai mình phạm phải bất cứ sai lầm nào.

Thú vui duy nhất của hai bố con là ở bàn bi-a ngay trong nhà để xe của sở cứu hỏa. Chỗ đấy chỉ mở cho con trai của những thành viên trong sở đến chơi từ 9h sáng đến 11h30 trưa hai ngày cuối tuần.

Lúc đỉnh điểm, có tới 500 người tụ lại và nếu thua một ván thì coi như cả buổi chỉ đứng nhìn. Gilchrist không muốn thua bởi nếu bố thấy, cậu sẽ phải về làm việc nhà ngay lập tức. Vậy nên chỉ còn cách là chiến thắng, thắng thật nhiều để không bao giờ phải buông cơ xuống.

Thói quen đó đã theo chân cậu nhóc 12 tuổi tới khi thành vận động viên chinh chiến khắp cả nước ở nội dung Billiards Anh. Sự đặc biệt của Gilchrist không chỉ nằm ở tài năng thiên bẩm, giúp ông lập vô số kỷ lục và giành rất nhiều danh hiệu, mà còn ở tác phong lạnh lùng, quyết đoán và vô cùng gọn gàng.

Dự SEA Games
Peter Gilchrist vẫn miệt mài chinh phục con đường do chính mình đặt ra dù đã no nê danh hiệu ở mọi đấu trường cấp thế giới.

Gilchrist là một người "cuồng" công việc. Ông luyện tập chăm chỉ như một cái máy. Có cảm tưởng Gilchrist đang chơi như bù lại quãng thời gian ấu thơ bị kìm kẹp thời gian, với thói quen luôn phải ngửa mặt lên nhìn đồng hồ xem đã hết giờ chưa.

Với một người như Gilchrist, sẽ không bao giờ là đủ. Ông từng 4 lần vô địch thế giới ở nội dung Billiards Anh nhưng vẫn luôn mong ngóng lần thứ 5. Năm 2006, Gilchrist nhập quốc tịch Singapore và bắt đầu tham dự SEA Games từ năm 2009 tới nay. Không chỉ là chưa bỏ lỡ bất cứ đại hội nào, Gilchrist còn lập nên kỷ lục 6 lần liên tiếp giành huy chương vàng nội dung đơn nam.

Đương nhiên, Gilchrist đến Việt Nam để có lần thứ 7 bước lên bục cao nhất. Nhưng, bất ngờ đã xảy ra khi tay cơ 54 tuổi đã thất bại trước Pauk Sa của Myanmar ở trận chung kết. Đây là một thông tin gây sốc với truyền thông Singapore và bản thân Gilchrist. Nhưng, thay vì ngồi than thở, ông lại xách cơ lên luyện tập.

"Nếu 15 năm trước có ai đó nói rằng tôi sẽ giành được 6 huy chương vàng, 1 huy chương bạc ở SEA Games, tôi cũng sẽ tin", Gilchrist đầy tự tin. "Đây là một hành trình tuyệt vời nhưng hành trình nào dù có đẹp đến đâu cũng sẽ phải kết thúc. Chúng tôi vẫn còn nội dung đôi nam và đó sẽ là nơi chúng tôi mang về huy chương vàng đầu tiên trong lịch sử Singapore".

Cùng với người đồng hành Yi Wei Puan, Gilchrist đã giữ đúng lời hứa của mình khi đánh bại cặp đôi Min Sithu Tun - Pauk Sa của Myanmar để lần đầu tiên lên ngôi ở nội dung đôi Billiards Anh.

Điều đặc biệt nằm ở phát biểu sau đó: "Tôi sẽ trở lại để giành chiếc huy chương vàng thứ 7 nội dung đơn ở Campuchia và biết đâu sẽ bắt đầu một chuỗi 6 vàng tiếp theo. Tôi không muốn người ta nhớ về tôi chỉ là một kẻ về nhì", Gilchrist đặt mục tiêu cho SEA Games 32 ngay khi còn chưa rời Việt Nam.

Rõ ràng, với người đàn ông này, chiến thắng là công việc mà bạn phải hoàn thành cho xong. SEA Games hay bất cứ giải đấu nào khác chỉ đơn thuần là một bài tập về nhà như bố giao hồi bé và sự thảnh thơi có lẽ chỉ tồn tại trông giấc ngủ mà thôi.

"Tôi còn trẻ lắm, mới 54 mà thôi. Nếu chỉ vì tuổi tác mà không đạt được mục tiêu, tôi đã không còn là mình nữa rồi. Cái đích trong thể thao hay cuộc sống đều là tìm giải pháp cho mọi vấn đề, chứ không phải bao biện nó bằng một lý do dễ cảm thông. Chúng ta có thể không giỏi bẩm sinh nhưng có đủ thời gian để tìm ra thứ mình giỏi khi luyện tập. So với việc bị gọi là kẻ thất bại, tôi ghét bị gọi là kẻ lười biếng hơn", Gilchrist tâm niệm.

Đơn Ca

Các tin khác

Những con đường quanh co bên hàng rào đá

Èze - xứ sở của đá

Nói tới nước Pháp, người ta thường trầm trồ trước những kiến trúc tráng lệ luôn thách thức vượt thời gian. Nhưng ẩn sau vẻ hào nhoáng ấy, vẫn có những ngôi làng cổ giữ được nét đẹp nguyên sơ, mà nếu đặt chân đến, du khách như lạc vào một vùng ký ức xưa cũ. Èze chính là một trong những ngôi làng đó.

Dăm chuyện nhặt ở Bắc Ý

Dăm chuyện nhặt ở Bắc Ý

"Đến Ý rồi mới cảm nhận được rằng chỉ một ánh nhìn thôi cũng như đã đi qua ngàn năm lịch sử". Có người lại nói nước Ý ngày nay giống như một bức tranh thêu hai mặt tuyệt mỹ. Một mặt là những lâu đài, cung điện, nhà thờ và đền đài, lăng tẩm cổ xưa, mang hơi thở ngàn năm bên cạnh các hồ lớn, dòng sông; một mặt lại là ánh đèn điện rực rỡ của thành phố hiện đại đang không ngừng chuyển động.

Đã theo nghề thì hãy viết đi

Đã theo nghề thì hãy viết đi

“Trước khi viết một tập tiểu thuyết mới, anh có những chuẩn bị gì?”.
Tôi thường hỏi bạn bè trong những lúc ngồi tán phét chuyện trên trời dưới đất. Có lần, nhà văn Nguyễn Mạnh Tuấn bảo, đại khái, chẳng chuẩn bị gì cả, cứ bắt tay vào viết, trong quá trình viết, các tình tiết xảy ra thì cân nhắc, xử lý. Cũng tựa như đứa trẻ nhảy xuống hồ, dù chưa biết bơi. Thực tế của công việc lúc ấy tự khắc khiến mình phải làm gì.

Một mỏ khai thác khoáng sản khổng lồ tại Zambia. Ảnh: First Quantum Minerals

Châu Phi với bài toán thoát “bẫy tài nguyên”

Khoáng sản châu Phi đang trở thành trung tâm của một cuộc tranh giành địa chính trị chưa từng có. Trong khi các cường quốc đổ vốn vào lục địa này, liệu châu Phi có thể tận dụng thời thế để trở thành bên hưởng lợi thực sự từ chính nguồn tài nguyên của mình hay không?

Công an TP Đà Nẵng và hành trình tìm lại tên cho liệt sĩ

Công an TP Đà Nẵng và hành trình tìm lại tên cho liệt sĩ

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng với không ít gia đình, nỗi đau chưa thể nguôi ngoai khi có người thân hy sinh mà tên tuổi, hài cốt vẫn nằm lại nơi chiến trường xưa hoặc chưa được xác định danh tính. Những ngày này, Công an TP Đà Nẵng đang thực hiện một hành trình vô cùng đặc biệt: Thu nhận mẫu ADN cho thân nhân liệt sĩ trong "Chiến dịch 500 ngày đêm đẩy mạnh thực hiện tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính hài cốt liệt sĩ".

Về ngôi nhà của dế

Về ngôi nhà của dế

Đó là một ngôi nhà xưa thân quen cũ kỹ nằm trong ngõ Đoàn Nhữ Hài. Nhà văn Tô Hoài (1920-2014) mua ngôi nhà này (năm 1957) từ tiền giải thưởng tập “Truyện Tây Bắc”. Một thời, cánh văn trẻ chúng tôi vẫn thường rủ nhau tới ngôi nhà của Tô Hoài vì ông rất thân thiện. Giờ đây, ngôi nhà trở thành không gian lưu niệm cuộc đời và sự nghiệp văn chương Tô Hoài. Con trai ông, nhà báo Phương Vũ đặt tên Nhà lưu niệm đúng với cái tên mà mọi người vẫn gọi: Tô Hoài House (Ngôi nhà Tô Hoài).

Chương trình âm nhạc “Mây lang thang” bị cho là đã nhiều lần vi phạm bản quyền trên môi trường số

Khoảng trống bản quyền âm nhạc ở Việt Nam

Trong nhiều năm qua, thị trường âm nhạc số Việt Nam phát triển nhanh nhưng việc vi phạm sở hữu trí tuệ tràn lan. Nhiều đơn vị kiếm tiền từ hàng triệu lượt xem mà tác giả, nhạc sĩ hoặc chủ sở hữu bản ghi không hề biết tác phẩm của mình bị khai thác như thế nào.

Cùng vui với “một thứ văn rất vui”

Cùng vui với “một thứ văn rất vui”

Trong nghề cầm bút, sống bằng con chữ, lấy chữ làm phương tiện để trình bày suy nghĩ, nhân sinh quan của mình, tôi dám quả quyết, một khi viết những trang văn tạo ra tiếng cười là điều không bao giờ dễ dàng. Chính vì thế khi nhìn lại tiến trình phát triển văn học Việt Nam, kể từ năm 1930 đến nay, ta thấy số lượng tác giả viết văn cười, trào phúng, châm biếm chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Rất ít ỏi.

Việt Nam làm gì để trở thành điểm đến các sự kiện văn hóa và biểu diễn thế giới?

Việt Nam làm gì để trở thành điểm đến các sự kiện văn hóa và biểu diễn thế giới?

Trong vài năm gần đây, Việt Nam bắt đầu xuất hiện trong các cuộc thảo luận quốc tế như một “điểm đến mới nổi” của công nghiệp văn hóa và kinh tế sự kiện. Từ sự bùng nổ của các concert âm nhạc, chương trình giải trí thu hút hàng triệu người theo dõi, đến việc đầu tư hàng loạt nhà hát, trung tâm triển lãm và tổ hợp sáng tạo quy mô lớn, Việt Nam đang đứng trước một cơ hội đặc biệt: trở thành trung tâm mới của các sự kiện văn hóa và biểu diễn trong khu vực.

Đến Verona thăm nhà nàng Juliet

Đến Verona thăm nhà nàng Juliet

Những người yêu văn học, điện ảnh, sân khấu thì đều biết hai nhân Romeo và Juliet trong vở bi kịch của nhà văn Anh William Shakespeare. Từ trong kịch, phim, Romeo - Juliet đã trở thành hình ảnh biểu tượng cho những cặp tình nhân trẻ đang trong giai đoạn chớm nở và mãnh liệt. Vì thế, đến thành phố Verona (nằm trong tỉnh cùng tên thuộc vùng Veneto, miền bắc nướcÝ) lần này, tôi quyết định đến thăm ngôi nhà của nàng Juliet.

Công thức chiến thắng cuộc đua phòng vé của phim Việt

Công thức chiến thắng cuộc đua phòng vé của phim Việt

Năm 2025, điện ảnh Việt có 55 phim ra rạp thì năm 2026, con số này được dự báo tăng lên khoảng 70 - 80 phim. Trong bối cảnh phim Việt ra rạp ngày càng dày đặc, cuộc cạnh tranh căng thẳng giữa các phim không chỉ bằng nội dung mà còn ở khả năng giành suất chiếu và tạo hiệu ứng truyền thông ngay từ những ngày đầu ra mắt.

Lưu giữ ký ức dân tộc qua những tác phẩm văn chương

Lưu giữ ký ức dân tộc qua những tác phẩm văn chương

Cuộc gặp gỡ mang tên "Thời tiết của ký ức" không đơn thuần là một buổi ra mắt sách. Đó là một cuộc hội ngộ đặc biệt của "ngũ vị văn chương" - 5 cá tính văn chương độc bản: Trung Trung Đỉnh, Nguyễn Trọng Tín, Phạm Ngọc Tiến, Bảo Ninh, Nguyễn Quang Lập. Nói như nhà thơ Nguyễn Quang Thiều, không chỉ là trang viết, họ là "những người lưu giữ ký ức của dân tộc". Trong số 5 tác giả này, tôi ấn tượng với 3 người: Trung Trung Đỉnh, Phạm Ngọc Tiến và Nguyễn Trọng Tín.

Nghề cầm bút là lúc nào cũng viết

Nghề cầm bút là lúc nào cũng viết

Sinh thời nhà thơ Xuân Diệu có "tự giới thiệu" về địa chỉ nhà của mình ở Hà Nội như sau: "Nhà tôi 24 Cột Cờ/ Ai thương thì đến, hững hờ thì qua". Còn "trung niên thi sĩ" Bùi Giáng khi về cư ngụ ở Xóm Gà (Bình Thạnh) cũng có lúc ngẫu hứng giới thiệu với các bạn văn chương rằng: "Gặp nàng, nàng ở Già Lam/ Gặp cô, cô ở Lê Quang Định đường/ Nhà thuốc tây, gái du dương/ Bốn tám hai (482) hẻm tôi thường vô ra".Với những thông tin trên ắt người yêu thơ có thể tìm ra chỗ ở của ông một cách dễ dàng. Còn nhà văn Sơn Nam do không làm thơ nên khi ai hỏi nhà của mình thì ông chỉ đáp: "Cứ đến nhà truyền truyền thống quận Gò Vấp hỏi, thì có người dẫn vào nhà".

Cơm áo không đùa với danh hiệu nghệ sĩ

Cơm áo không đùa với danh hiệu nghệ sĩ

Với phần đông công chúng, nghệ sĩ sân khấu và điện ảnh là những người sống giữa ánh hào quang, được tôn vinh bằng tài năng và danh tiếng. Nhưng phía sau tấm màn nhung, không ít người đang đối diện với một thực tế trái ngược, thu nhập bấp bênh, lương thấp và một câu hỏi được đặt ra: liệu nghệ thuật biểu diễn có là một nghề đủ để sống?

Tấm bia đặc biệt giữa Paris

Tấm bia đặc biệt giữa Paris

Ngày 25/4/2026, Kiều bào Việt tại Pháp cùng bạn bè quốc tế yêu chuộng hòa bình đã cùng tham gia Lễ đặt bia Tưởng niệm các nạn nhân Việt Nam bị nhiễm chất độc da cam trong Công viên Choisy, thuộc quận 13 thành phố Paris.

Nở rộ review thuê: Thị trường dẫn dắt bởi những lời dối trá

Nở rộ review thuê: Thị trường dẫn dắt bởi những lời dối trá

Từ những dòng đánh giá tưởng như vô hại, một thị trường ngầm của "review thuê" đang âm thầm hoạt động, khi mà những lời tâng bốc được sản xuất hàng loạt và người tiêu dùng không biết tin vào đâu. Khi mỗi quyết định mua sắm đều bị những lời quảng cáo dẫn dắt bằng dữ liệu dối trá.

Tìm đường cho sơn mài “sống” trong đời sống đương đại

Tìm đường cho sơn mài “sống” trong đời sống đương đại

Sơn mài là một trong những loại hình nghệ thuật đặc sắc nhất của Việt Nam, kết tinh từ kỹ thuật thủ công tinh xảo và tư duy thẩm mỹ mang đậm bản sắc dân tộc. Trải qua hàng trăm năm phát triển, từ những sản phẩm phục vụ tín ngưỡng, trang trí cung đình cho đến nghệ thuật tạo hình hiện đại, sơn mài luôn vận động không ngừng để thích nghi với thời đại. Tuy nhiên, có một câu hỏi mà cả các nghệ nhân và nghệ sĩ cùng quan tâm là làm thế nào để loại hình nghệ thuật truyền thống này tiếp tục phát triển trong đời sống đương đại?

Có nhiều lúc trong lòng thấy vui

Có nhiều lúc trong lòng thấy vui

Thỉnh thoảng, nhìn thấy ở ngã tư đường, có những em học sinh mặc đồng phục đứng hàng ngang, tay cầm tấm bảng ghi dòng chữ như: “Đi trên đường, nhường nhịn nhau”; “Dừng đèn đỏ, tỏ văn minh”, “Chậm một giây, hơn gây tai nạn”, "An toàn là bạn, tai nạn là thù", "Đi đúng tuyến, dừng đúng vạch"... lòng thấy vui. Lại thấy vui khi ta biết vẫn còn đó những con người lặng lẽ đi qua cuộc đời này bằng cái nhìn nhẹ nhàng, an lạc.

Bình yên vùng biên Lao Bảo

Bình yên vùng biên Lao Bảo

Ở vùng biên Lao Bảo, tỉnh Quảng Trị, bình yên không bắt đầu từ những điều lớn lao hay xa vời. Nó được chắt chiu từ những bước chân lặng lẽ gõ cửa từng mái nhà, từ sự kiên nhẫn cầm tay người dân làm quen với chiếc điện thoại thông minh, và từ những công trình đang dần hiện hình giữa đời sống thường nhật. Từ những điều gần gũi ấy, một thế trận an ninh được bồi đắp từng ngày, bền bỉ và chắc chắn ngay từ cơ sở.