Đêm Hà Nội tĩnh lặng trong âu lo

“Cỏ áy bóng tà, ai ơi… một vài vầng/ Gió hiu mà hiu thổi, ới… để một vài bông lau/ Nay sẵn dắt mái đầu, ai ơi… cành cuống trâm/ Vạch ra cây mà vịnh ới a… để bốn câu ba vần ai ơi… Kiều hãy còn, còn mê mẩn tâm thần…”, bà lão Đàm Thị Khánh ngân nga những câu chèo cổ bằng cái giọng khàn đặc và hụt hơi của người già.

Đôi bàn tay gầy guộc vẫn cố đưa lên uốn lượn theo điệu hát. Gương mặt gầy hốc gác giãn ra, tươi dần, đôi mắt nhắm lại vẻ mơ màng. Có lẽ bà đang nghĩ về quá khứ, khi bà là cô thôn nữ xinh đẹp, duyên dáng, lả lướt trên chiếu chèo nơi sân đình, trước bao ánh mắt chăm chú, những tràng vỗ tay không dứt... Rồi bà mở bừng mắt, bà thấy hụt hẫng, khi trước mặt chỉ là con phố Trần Nhật Duật vắng lặng ngày giãn cách xã hội mùa dịch bệnh, có duy nhất một khán giả bất đắc dĩ đứng nghe bà hát – là tôi. Điệu chèo vừa tắt, nước mắt bà trào ra. Chiếu chèo lung linh cũng biến mất, chỉ còn tấm thân gầy trơ khấc, khổ sở và thiếu thốn…

Ám ảnh những phận người

23 giờ, con phố Trần Nhật Duật, quận Hoàn Kiếm lặng như tờ. Không xe cộ, không khói bụi, không người, nhưng không gian đêm nóng nực và ngột ngạt – cái ngột ngạt vô hình đến từ những âu lo. Dưới mái hiên một cửa hàng thuốc thú y, bà cụ Đàm Thị Khánh 73 tuổi, người gầy đét cứ trằn trọc trên mảnh bìa carton trải rộng. Dù trời nóng, nhưng bà vẫn trùm chiếc chăn mỏng kín đầu và xức dầu gió khắp người để “cách ly” lũ muỗi đang vo ve xung quanh. Bà Khánh quê ở huyện Vũ Thư, Thái Bình, có đến hai người con nhưng khi về già bà vẫn cô đơn. Ở nhà một mình không biết bấu víu vào đâu nên bà Khánh lên Hà Nội để nhặt ve chai kiếm sống.

Ngày chưa có dịch COVID-19, đêm nào bà Khánh cũng rạc cẳng đi bới rác. Cuối tuần, bà lọ mọ lên khu phố đi bộ quanh hồ Hoàn Kiếm nhặt nhạnh chai lọ từ nửa đêm đến sáng, mỗi ngày cũng được mấy chục ngàn. Bà nhớ lắm những con phố Lương Ngọc Quyến, Đào Duy Từ, Mã Mây náo nhiệt cả đêm. Rảo chân ở đó, phận già như bà thấy tâm hồn trẻ ra, bớt cô quạnh. Còn bây giờ, bà chẳng thể ra khỏi Hà Nội mà về quê, chẳng nhặt nhạnh được gì, đành bó gối ngồi một chỗ, vừa buồn vừa đói khát.

Nhiều người đi qua thương hại cho bà mấy gói mỳ tôm. Hôm nào xin được nước sôi thì bà ăn mỳ chín, còn không thì nhai mỳ sống. Có người cho hộp sữa và cái bánh mỳ, bà ăn cả ngày. “Công nhận người đã từng đi thanh niên xung phong, chịu qua lửa đạn như tôi, đến già vẫn khoẻ cô ạ, sống sót đã qua mấy mùa dịch. Thôi thì trời thương, cho sống đến bao giờ thì biết bấy giờ, khi nào trời cắt sổ Nam Tào thì coi như hết một cuộc đời bơ vơ”, giọng bà trầm buồn như một lời tâm sự.

1.jpg -0
Bà Đàm Thị Khánh ngân nga điệu chèo giữa phố đêm ngày giãn cách. 

Bên kia đường, dưới gầm cầu cạn, bà cụ Nguyễn Thị Vân vẫn ngồi tựa lưng vào hàng rào sắt, ánh mắt mông lung bất động. Bên cạnh là chiếc túi xách cũ mèm  đựng hai bộ quần áo, một cái bát, một cái thìa, một ca uống nước – cả gia tài của bà ở đó. Đói quá chẳng ngủ được, bà cứ nằm xuống rồi lại ngồi dậy trên tấm bìa carton cũ nát. Mái tóc trắng rối bời, quần áo nhàu nhĩ, hôi hám. Bà bảo đợt chưa giãn cách, 2-3 ngày bà lại đi tắm nhờ, giờ nhà ai cũng đóng cửa nên đành chịu. Quê ở ngay làng gốm Bát Tràng, bà cũng muốn về cho an toàn, nhưng về cũng không có ai chăm sóc nên bà cứ vạ vật ở gầm cầu này.

Bà Vân bảo, phố xá những ngày này vắng như mùng một Tết. Là bởi đã nhiều năm bà “ăn Tết” ở đây. Không phải bà không muốn về quê, mà vì những ngày Tết bà tranh thủ nhặt nhạnh được nhiều chai lọ, để gom lại cả đống dưới gầm cầu. Cỡ độ mùng 6 Tết, có người thu mua phế liệu, bán hết đi bà mới thất thểu về. Tết với bà lão 87 tuổi này còn có nghĩa lý gì đâu. Bà chỉ ước có đủ tiền để mua đôi bông tai bằng vàng ta, đeo vào sáng lóa cả tai đến là đẹp. Tai bà bấm lỗ từ ngày chưa lấy chồng, hết xỏ chỉ, cuống chiếu, rồi mẩu giấy cuộn lại, giờ đã rỗng một lỗ to tướng như hạt lạc mà vẫn không có nổi chỉ vàng để đeo cho đỡ thèm. Chồng bà mất đã lâu, bà có những ba cô con gái nhưng đều lấy chồng tận Thanh Hoá, Nghệ An và Bắc Ninh, mỗi cô một hoàn cảnh nhưng đều khốn khó. “Đợt trước chưa có dịch thì năm thỉnh mười thoảng mẹ con gặp nhau, chứ giờ dịch giã thế này… Người ta bảo có con gái thì gả chồng gần, mà tôi thì đều gả xa cả cô ạ, chả biết chúng nó có biết mẹ già sống khổ sở thế này không”. Nhớ con, bà mếu máo, những giọt nước mắt rỉ ra từ hõm mắt già nua, đọng trên gương mặt nhăn nheo…

Trời đã khuya lắm, rẽ ra đường Quán Thánh, tôi chắc mẩm sẽ chẳng gặp thêm ai nữa. Ấy vậy mà vẫn thấy bóng người đang đạp xe và dừng lại bên những thùng rác tìm kiếm. Bà Nguyễn Thị Nga cả chục ngày nay quanh quẩn trong căn phòng trọ tồi tàn ở phố Võng Thị (quận Tây Hồ). Đêm nay, đói quá, bà đành liều ra đường. Có người dân ở phố Nguyễn Trường Tộ đã cho bà cả bao vỏ lon bia và hai chiếc bánh mỳ. Vậy là đêm nay về bà có cái ăn.

Bà Nga năm nay 69 tuổi, quê ở thành phố Yên Bái, xuống Hà Nội nhặt rác cũng đã vài năm. Con trai bà nghiện ma tuý, cô con dâu bỏ đi biệt tích, để lại cho ông bà đứa cháu đáng thương. Tích cóp được đồng nào, bà lại gửi về cho ông nuôi cháu. Bà thường nói với ông rằng bà ở Hà Nội đầy đủ, không thiếu thốn gì, ông cứ yên tâm. Nhưng thật ra bà sống khổ cực, tằn tiện lắm. Dưới ánh đèn đường, chiếc xe chòng chành, xiêu vẹo, bao đồng nát chất sau lưng như chực đổ ụp xuống tấm thân gầy quắt queo…

3.jpg -0
Chốt kiểm soát COVID-19 trên Quốc lộ 32 thuộc địa phận quận Bắc Từ Liêm lúc nửa đêm.  

Những con mắt đêm

24 giờ, tiếng chổi quét rác đều đặn nhịp vang lên trên con phố Nguyễn Khang tĩnh lặng. Gom rác lên xe, anh Lê Ngọc Chính, 51 tuổi - công nhân thuộc Công ty Cổ phần Môi trường và Dịch vụ đô thị Vĩnh Yên nặng nhọc đẩy chiếc xe chở rác cao ngất đến điểm tập kết. Mệt quá, anh ngồi thụp xuống vỉa hè, giữa ngổn ngang những xe rác nặng mùi, người đẫm mồ hôi. Rồi anh bảo: “Những ngày này, tôi ra đường chả gặp ai, cũng thấy buồn. Người ta ở nhà nhiều, thành ra rác đường phố thì ít đi, nhưng rác gia đình thì nhiều lên trông thấy, thành ra vẫn mệt phờ cô ạ”.

Ca làm của anh bắt đầu từ 17 giờ đến tận nửa đêm. Thường ngày, quãng 22 giờ là anh giải lao, ăn tạm bát bún, bát mỳ để lấy sức. Còn bây giờ, giữa phố xá không người, một bát mỳ đêm là điều không tưởng, anh đành nhịn luôn đến lúc hết giờ làm, cái bụng rỗng tuếch đang sôi ào ào. Điều anh được an ủi là dù nửa đêm hay rạng sáng, dù những ngày nóng nực hay giá rét, ngay cả những ngày giãn cách như thế này, thì cũng luôn có mâm cơm vợ anh phần sẵn. Mâm cơm đạm bạc thôi, nhưng đó luôn là bữa ăn mà anh thấy ngon vô cùng sau những đêm nhọc nhằn.

Đã gần một giờ sáng, tại chốt kiểm soát dịch bệnh COVID-19 trên Quốc lộ 32 thuộc địa phận quận Bắc Từ Liêm, tổ công tác đang làm nhiệm vụ. Lều dã chiến thắp điện sáng choang, chiếc quạt chạy ào ào chỉ càng làm cho không khí nóng nực đảo tung lên. Từ cảnh sát giao thông, cảnh sát cơ động, thanh tra giao thông đến cán bộ y tế, quân đội và cán bộ tư pháp phường Phúc Diễn đều có mặt để tuyên truyền cho người dân chấp hành quy định khi ra đường, kiểm soát các phương tiện đi lại qua cửa ngõ phía tây vào trung tâm Hà Nội.

2.jpg -0
 Anh Lê Ngọc Chính mệt lả trong đêm gom rác.

Thượng tá Bùi Đăng Tuấn, Phó trưởng Công an quận Bắc Từ Liêm đã trực tại chốt cùng anh em nhiều ngày qua. Anh bảo thời điểm này nguy cơ lây lan dịch bệnh rất cao, do đó mọi khâu kiểm tra, kiểm soát phải thắt chặt. Quận Bắc Từ Liêm hiện có đến chín chốt kiểm soát, tất cả các chốt đều chia thành ba ca trực 24/24. Những đôi mắt trong đêm nơi chốt gác dường như không kịp nghỉ ngơi phút nào.

Không chịu được cái nóng hầm hập trong lều, chị Nguyễn Thị Thu Hà, Phó chủ tịch phường Phúc Diễn kê chiếc ghế ra đầu đường và giữ nguyên vị trí đó cả đêm. Đã mấy ngày nay, sương đêm thấm vào cơ thể khiến giọng chị khản đặc. Chị bảo những ngày đầu giãn cách xã hội, người dân còn chưa tuân thủ nên việc tuyên truyền, nhắc nhở rất vất vả, giờ cũng đã dần đi vào nền nếp. Lúc này, cả tổ công tác đã thấm mệt. Phía sau lều, trên chiếc bếp ga mini, nồi mỳ tôm đang bốc khói, một bát mỳ lót dạ lúc đêm khuya cũng vội vàng, qua loa…

Tôi dừng lại trên đường, ngước nhìn ánh đèn vàng vọt, cây lá đổ bóng xuống đường bất động. Tôi lại nhớ lời bà cụ Vân bảo đường phố vắng vẻ y như ngày Tết. Nhưng làm sao Hà Nội những ngày này yên bình, thanh thản như Tết được. Đêm lặng như tờ, nhưng trong những ngôi nhà đóng kín, trong những cửa hàng đóng kín, những khu nhà cao tầng sừng sững kia, là những trằn trọc, sợ hãi và âu lo. Yên lặng là thế, nhưng vẫn trậc khấc những phận đời đói khát ngoài đường đêm, vẫn chong chong những con mắt đêm căng thẳng, rã rời để hoàn thành nhiệm vụ.

Tôi bỗng thèm mớ âm thanh hỗn độn về đêm của Hà Nội thời điểm cả thế giới chưa biết đến COVID-19. Rồi tôi bất giác nghĩ đến cái ồn ã bất thường trên Quốc lộ 1A khi phải oằn lưng gánh dòng người chạy dịch từ các tỉnh phía Nam về quê suốt nhiều ngày qua. Trên cung đường bão táp, ai cũng vội vã, kiệt sức vì đói khát, những khóe mắt đỏ quạch, những gương mặt cháy sém, tóc dựng đứng, rối mù. Cả con đường vắng lặng và con đường ồn ã kia đều bất thường, đều khiến người ta thấy lo lắng khi hiểm họa vẫn chực chờ. Mong lắm đến một ngày, sự tĩnh lặng hay ồn ã của những con đường được trả về đúng chỗ…

Huyền Châm

Các tin khác

Vì sao người Mỹ vẫn yêu quý Phạm Xuân Ẩn

Vì sao người Mỹ vẫn yêu quý Phạm Xuân Ẩn

Giáo sư Larry Berman là tác giả "Perfect Spy", cuốn sách được độc giả Việt Nam biết đến với tên gọi "X6 - Điệp viên hoàn hảo" viết về Thiếu tướng tình báo Phạm Xuân Ẩn. Trong câu chuyện với chúng tôi, Larry Berman nói rằng khi viết về Phạm Xuân Ẩn, ông muốn giải đáp một câu hỏi: Vì sao nhiều người Mỹ từng bị Phạm Xuân Ẩn che giấu sự thật lớn nhất đời mình, sau này vẫn tiếp tục kính trọng và yêu quý ông?

Thấy gì sau 40 năm đổi mới?

Thấy gì sau 40 năm đổi mới?

Hành trình 40 năm đổi mới của điện ảnh Việt song hành cùng sự đổi mới của đất nước, qua từng giai đoạn lịch sử, phản ánh chiều sâu, ký ức của dân tộc. Đó là một di sản nghệ thuật cần được lưu giữ, kết nối để điện ảnh Việt hôm nay đi tiếp trong hành trình sáng tạo, bền vững, đa dạng và từng bước đi ra thế giới. Lưu giữ ký ức dân tộc.

Hào quang thuê bao

Hào quang thuê bao

Khi một bức ảnh chụp tại Park Hyatt, khoang thương gia Emirates hay bàn tiệc omakase có thể được mua với giá 15.000 đồng, điều đáng ngạc nhiên không còn là việc người ta nói dối. Con người từ lâu đã nói dối về tuổi tác, gia thế, tài năng và tình yêu. Điều đáng ngạc nhiên là lần đầu tiên trong lịch sử, những lời nói dối ấy được chuẩn hóa thành sản phẩm, niêm yết giá công khai và phân phối với quy mô công nghiệp. Thị trường chỉ đơn giản đáp ứng một nhu cầu có thật: nhu cầu được nhìn thấy như một người khác.

Bảo vệ sở hữu trí tuệ - thay đổi ngành công nghiệp sáng tạo

Bảo vệ sở hữu trí tuệ - thay đổi ngành công nghiệp sáng tạo

Trong bối cảnh vi phạm bản quyền trực tuyến diễn ra với tốc độ báo động và ngày càng tinh vi, Công điện số 38/CĐ-TTg của Thủ tướng Chính phủ như một tín hiệu mạnh mẽ khẳng định tinh thần thượng tôn pháp luật và cam kết của Việt Nam trong việc siết chặt thực thi quyền sở hữu trí tuệ, với quyết tâm lập lại trật tự trên không gian số và bảo vệ môi trường sáng tạo.

World Cup phá vỡ nỗi sợ hãi ở "thủ phủ Mexico" tại Los Angeles

World Cup phá vỡ nỗi sợ hãi ở "thủ phủ Mexico" tại Los Angeles

Từ nhiều tháng nay, cộng đồng người Mexico ở Huntington Park, Los Angeles liên tục trở thành mục tiêu của các cuộc càn quét do Cơ quan Thực thi di trú và Hải quan Mỹ (ICE) thực hiện. Áp lực nặng nề này, cộng thêm tình trạng lạm phát leo thang, đã đẩy phần lớn cư dân nơi đây vào trạng thái hoảng sợ, buộc họ phải tự giam mình trong nhà và tuyệt đối né tránh các không gian công cộng. Tuy nhiên, ngày hội World Cup 2026 đã làm thay đổi hoàn toàn diện mạo và tâm lý trên các con phố chỉ trong một đêm.

Khi điện ảnh tấn công vào nỗi sợ tập thể

Khi điện ảnh tấn công vào nỗi sợ tập thể

Có lẽ, đã đến lúc chúng ta phải nói với nhau một cách thật cẩn trọng và đầy quan sát về phim kinh dị Việt Nam. Một nền điện ảnh trưởng thành phải có cả những vùng tối để bước vào. Nhưng nếu vùng tối ấy chỉ được dựng lên để khán giả giật mình, còn người làm phim thì mãn nguyện vì rạp đông, tôi bắt đầu thấy bất an. Không phải là cho một bộ phim. Mà cho cái thói quen dễ dãi đang len vào thị hiếu.

Kỳ 3: Toán Castor và chuyên án PY27

Kỳ 3: Toán Castor và chuyên án PY27

Hơn một tháng sau khi điệp viên đơn tuyến Phạm Chuyên, bí danh Ares xâm nhập miền Bắc bằng đường biển, CIA và Liên đoàn 77 quyết định cho toán gián điệp biệt kích mang biệt danh Castor nhảy dù xuống tỉnh Sơn La. Nhiệm vụ của toán là thu thập tin tức tình báo về hoạt động chuyển quân của Quân đội miền Bắc trên Quốc lộ 6 - con đường chính xuyên qua các tỉnh Tây Bắc đến Tây Nam tỉnh Sầm Nưa (Lào). Tuy nhiên, chỉ 3 ngày sau, cả 4 thành viên đều bị bắt, mở ra chuyên án PY27 của Công an miền Bắc.

Thụy Sỹ tạm tránh được “khoảnh khắc Brexit” của riêng mình

Thụy Sỹ tạm tránh được “khoảnh khắc Brexit” của riêng mình

Ngày 14/6, hơn 59% cử tri Thụy Sĩ đi bỏ phiếu cho cuộc trưng cầu dân ý về đề xuất giới hạn dân số ở mức 10 triệu người vào năm 2050. Gần 55% phản đối, 45% ủng hộ - khoảng cách đủ để ngăn một cuộc va chạm có thể định hình lại quan hệ giữa Bern và Brussels trong nhiều thập niên tới nhưng vẫn còn những bất đồng.

Cuộc chia tay với vị trí trung tâm

Cuộc chia tay với vị trí trung tâm

Một buổi chiều cuối tháng 5/2026, trên mạng xã hội xuất hiện hàng loạt dòng trạng thái của các nhà báo kỳ cựu. Có người chia sẻ lại hình ảnh những tòa soạn từng gắn bó nhiều năm, có người nhắc tên những tờ báo đã trở thành một phần ký ức của đô thị Sài Gòn, cũng có người chỉ lặng lẽ đăng một dấu chấm lửng. Những chia sẻ ngắn ngủi ấy phản ánh tâm trạng của những người đang chứng kiến một bước chuyển quan trọng của báo chí thành phố trong tiến trình sắp xếp, tinh gọn hệ thống cơ quan báo chí.

Vài nghịch lý trong báo chí hiện đại

Vài nghịch lý trong báo chí hiện đại

Trong suốt thời gian vừa qua, báo chí đã trở thành một trong những tâm điểm quan tâm của xã hội. Đầu tiên là câu chuyện sắp xếp lại các cơ quan báo, đài, truyền hình ở các địa phương. Sau đó là những thông tin về việc sẽ xử lý các vi phạm sở hữu trí tuệ trong lĩnh vực báo chí mà điển hình nhất là việc chia sẻ lại các sản phẩm báo chí trên mạng xã hội. Trước đó không lâu, chuyện “báo chí hóa mạng xã hội” cũng đã từng được nhắc tới không ít lần. Tất cả đều cho thấy đang có một dịch chuyển mang tính bước ngoặt đối với báo chí hiện đại Việt Nam hôm nay.

Sợi chỉ vô hình

Sợi chỉ vô hình

Khoảng 5 năm trước, khi bước vào ngôi nhà của một nhân vật cần khai thác cho bài báo dài của mình về chuyên đề biến đổi khí hậu, tôi không nghĩ rằng mình sẽ ám ảnh cho đến tận bây giờ.

Kỳ 2: Điệp viên Ares và Chuyên án BK63

Kỳ 2: Điệp viên Ares và Chuyên án BK63

Tháng 4/1961, sau khi huấn luyện kỹ lưỡng, điệp viên đơn tuyến Phạm Chuyên, bí danh Ares, xâm nhập miền Bắc Việt Nam bằng đường biển, mở màn chiến dịch của CIA đưa gián điệp biệt kích phá hoại miền Bắc. Theo kế hoạch, sau khoảng 1 đến 2 năm, khi đã gây dựng được cơ sở vững và guồng máy hoạt động tốt, Phạm Chuyên có thể chọn người thay thế và trở lại miền Nam. Trong trường hợp bị lộ, Chuyên rút vào rừng trốn, chờ Trung tâm đưa tàu ra đón bằng đường biển…
Nhưng Phạm Chuyên không ngờ mình lại trở thành nhân vật chính trong một chuyên án vô tiền khoáng hậu của lực lượng Công an miền Bắc.

Tôi tin Việt Nam sẽ xây dựng được một ngành công nghiệp điện ảnh thành công

Tôi tin Việt Nam sẽ xây dựng được một ngành công nghiệp điện ảnh thành công

Michael L. Gray là một người viết đã 30 năm gắn bó với Việt Nam, đang hoạt động trong lĩnh vực điện ảnh, hiện tham gia nhiều dự án cùng các hãng phim và nhà sản xuất tại TP Hồ Chí Minh. Với khán giả điện ảnh Việt Nam, Michael được biết tới qua bút danh Anh Mai, đồng biên kịch phim “Long Ruồi” – bộ phim hài hành động do Charlie Nguyễn đạo diễn, từng trở thành hiện tượng phòng vé năm 2011. Michael hiện đang hoàn thành một tập truyện ngắn bằng tiếng Việt và đồng thời tham gia phát triển nhiều dự án điện ảnh mới.
Trong cuộc trò chuyện với CTV Chuyên đề An ninh thế giới Giữa tháng - Cuối tháng, Michael L. Gray nói nhiều tới cấu trúc kịch bản điện ảnh và tương lai của điện ảnh Việt Nam trên bản đồ thế giới.

Khi yêu thương biến thành thù hận

Khi yêu thương biến thành thù hận

Đầu năm 2026, liên tiếp các vụ án mạng do ghen tuông, mâu thuẫn tình cảm xảy ra tại Tuyên Quang, Tây Ninh, Đồng Tháp, Nghệ An… để lại nhiều bi kịch đau lòng. Từ những xung đột tưởng chừng rất nhỏ, nhiều người đã trượt dài trong cơn cuồng ghen, biến yêu thương thành tội ác.

Làm sao có thể “Ta là một, là riêng, là thứ nhất”?

Làm sao có thể “Ta là một, là riêng, là thứ nhất”?

Muốn xuất bản một chương trình âm nhạc nghiêm túc, ít nhất riêng phần nhạc cần thuê nhạc sĩ phối khí, dàn nhạc giao hưởng, ban nhạc nhẹ, dàn nhạc dân tộc, ca sĩ, hợp xướng, thu âm, hậu kỳ. Nhìn cấu hình, có thể áng được tiền tỷ theo nhân lực. Dàn nhạc nhẹ có thể chỉ từ 5-10 nhạc công nhưng dàn giao hưởng thì ít cũng khoảng 80 người. Nếu cứ thế thì làng nhạc làm không hết việc. Nhưng, công nghệ đã làm thay đổi tất cả...

Nhạc sĩ trước “đôi thủ” AI

Nhạc sĩ trước “đôi thủ” AI

AI (trí tuệ nhân tạo) ngày càng ảnh hưởng sâu rộng tới mọi mặt của đời sống. Trong sáng tác âm nhạc, AI đang tạo ra những thay đổi mạnh mẽ, từ hỗ trợ nhạc sĩ viết giai điệu đến hòa âm phối khí, thể hiện tác phẩm. AI là một “cộng sự” đắc lực hay mang đến những thách thức với người làm âm nhạc và đâu là dấu ấn cá nhân trong thời đại công nghệ lên ngôi là những vấn đề nhiều người băn khoăn...

Những băn khoăn trước nguy cơ di tích văn hóa Sa Huỳnh bị biến dạng

Những băn khoăn trước nguy cơ di tích văn hóa Sa Huỳnh bị biến dạng

Hơn một thế kỷ nay, kể từ khi được phát hiện năm 1909, văn hóa Sa Huỳnh nói chung và di tích quốc gia đặc biệt Văn hóa Sa Huỳnh (Quảng Ngãi) nói riêng được các chuyên gia trong và ngoài nước đánh giá là một "trầm tích lịch sử sống". Hiện di tích khảo cổ Văn hóa Sa Huỳnh đang hướng tới là Di sản văn hóa thế giới.

Các chuyên gia nói gì về “khu đất vàng” 19 Lê Thánh Tông?

Các chuyên gia nói gì về “khu đất vàng” 19 Lê Thánh Tông?

Đề xuất di dời Trường Đại học Dược Hà Nội, Khoa Hóa học (Đại học Khoa học tự nhiên - Đại học Quốc gia Hà Nội) để chuyển không gian “Đại học Tổng hợp Hà Nội” tại 19 Lê Thánh Tông thành khu Bảo tàng Đại học thời đại Hồ Chí Minh, là một phương án có trong dự thảo đồ án quy hoạch tổng thể Thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm. Những ngày qua, thông tin này đã trở thành tâm điểm thu hút dư luận với những luồng ý kiến trái chiều...

Hành trình hồi hương của những phận người lầm lỡ

Hành trình hồi hương của những phận người lầm lỡ

“Việc nhẹ, lương cao”, “thế giới tự do”, “không cần lao động vẫn có cuộc sống sung túc, được bảo lãnh đi định cư tại các nước thứ ba như Mỹ, Canada, Australia”... Đó là những lời dụ dỗ khiến một bộ phận đồng bào dân tộc thiểu số ở Tây Nguyên tin theo và di cư bất hợp pháp sang Thái Lan mong được “đổi đời”.