Đạo diễn Đặng Nhật Minh: Làm phim như một định mệnh

Dẫu ghét thế nào, dẫu yêu thế nào, cũng không thể phủ nhận Đặng Nhật Minh là một trong những gương mặt tiêu biểu nhất của điện ảnh Việt Nam. Và có thể càng ngày chúng ta sẽ càng thấy những tìm tòi ngôn ngữ điện ảnh của Đặng Nhật Minh là những gợi ý thuyết phục cho hành trình hội nhập quốc tế. Thế nhưng, ngoảnh lại sự nghiệp của Đặng Nhật Minh, mới hay ông làm phim như một định mệnh!

Đặng Nhật Minh có một xuất thân không tầm thường. Cha của ông là bác sĩ tài danh Đặng Văn Ngữ, và xa hơn chút nữa, ông ngoại của ông là Thượng thư Bộ Hình dưới triều Khải Định. Đặng Nhật Minh có cốt cách nho nhã, hiếm khi lớn tiếng và khuôn mặt lúc nào cũng lộ vẻ đăm chiêu. Còn phía sau cặp kính trắng lấp lánh, bao giờ cũng hiển hiện đôi mắt ướt và buồn. Đôi mắt ấy không lộ ra vẻ ủy mị, không lộ ra vẻ xót xa, mà chỉ khiến người đối diện bắt gặp một sự xao xác.

Đặng Nhật Minh vốn không được đào tạo để làm phim truyện. Sau 18 tháng học ở Liên Xô, 19 tuổi Đặng Nhật Minh vào đời bằng nghề phiên dịch tiếng Nga. Mãi đến năm 27 tuổi, từ sự tình cờ run rủi, Đặng Nhật Minh mới được làm đạo diễn cho bộ phim tài liệu đầu tiên có tên gọi “Theo chân người địa chất”. Không phải là người dễ hòa nhập đám đông, con đường lập thân của Đặng Nhật Minh không mấy bằng phẳng. Ông được giao làm phim truyện đầu tiên vào năm 1974, nhưng cái kịch bản “Những ngôi sao biển” (chuyển thể theo một vở kịch nói của Nguyễn Khắc Phục) chẳng có gì gần gũi với ông, nên tác phẩm kia hoàn toàn mờ mịt bóng dáng tác giả.

Rồi sau khi được đào tạo ngắn hạn 6 tháng ở Bungari về nước, Đặng Nhật Minh cũng tạm gọi là đạo diễn có bằng cấp, nhưng bộ phim “Ngày mưa cuối năm” (chuyển thể từ vở kịch “Những người bóc đá” của Hồng Phi) cũng chẳng có tiếng vang gì đáng kể.

Phải nói thẳng, Đặng Nhật Minh chỉ là Đặng Nhật Minh lúc bộ phim “Thị xã trong tầm tay” ra đời năm 1982. Tuy nhiên, “Thị xã trong tầm tay” thành công chẳng phải nhờ Đặng Nhật Minh góp mặt bằng một vai diễn bất đắc dĩ nhỏ xíu, mà vì ông dám thay đổi tư duy làm phim quen thuộc của những người đi trước ông và cả những người cùng thế hệ ông.

“Thị xã trong tầm tay” tạo ra dư luận trái chiều, nhưng may mắn thay, tại Liên hoan phim Việt Nam năm 1983, ba văn nhân tên tuổi Chế Lan Viên, Hoàng Trung Thông và Nguyễn Khải tham gia Ban giám khảo đã quyết liệt ủng hộ và trao giải Bông Sen Vàng cho “Thị xã trong tầm tay”, giúp Đặng Nhật Minh củng cố niềm tin về cách làm phim riêng của ông.

Đòn bẩy quan trọng từ “Thị xã trong tầm tay”, Đặng Nhật Minh tiếp tục với “Bao giờ cho đến tháng Mười”, “Cô gái trên sông”, “Trở về”, “Thương nhớ đồng quê”, “Hà Nội mùa đông 1946”, “Mùa ổi”… đều do Đặng Nhật Minh tự viết kịch bản. Tôi đã đọc một tập truyện ngắn của Đặng Nhật Minh, tuy văn phong không có gì xuất sắc nhưng thỉnh thoảng nảy lên những chi tiết rất đắt. Đấy là thế mạnh của một người làm phim, biết chộp lấy một khoảnh khắc và đánh thức giá trị vĩnh cửu của khoảnh khắc ấy.

Năm 2009, Đặng Nhật Minh có bộ phim “Đừng đốt” cũng được đánh giá khá cao. Nếu so với mặt bằng phim Việt, thì “Đừng đốt” xứng đáng được tôn vinh, nhưng so với bản lĩnh của Đặng Nhật Minh thì thiếu hẳn cá tính độc đáo.

Tôi nghĩ, tài năng của Đặng Nhật Minh trong nghệ thuật thứ bảy nước ta tính tới thập niên thứ hai ở thế kỷ 21, thì chỉ có một thước đo duy nhất là chính Đặng Nhật Minh. Bộ phim “Đừng đốt” nếu không có cái kết thanh thoát thì sức rung động thẩm mỹ dường như đủ để tượng hình “Nhật ký Đặng Thùy Trâm” trên màn bạc mà thôi.

Cái hay vượt trội để nhận dạng tác phẩm mang thương hiệu Đặng Nhật Minh là dựng lên được bối cảnh xã hội trắc ẩn cảm giác chênh vênh, giữa những người làm nên lịch sử và những người chịu đựng lịch sử. Đặng Nhật Minh chỉ là Đặng Nhật Minh, khi khán giả rời khỏi bộ phim của ông có thể lấy cái mất mát lung linh, cái thua thiệt độ lượng trong mỗi số phận bàng bạc, để làm quà tặng cho riêng mình!

Nếu nhìn bề ngoài, Đặng Nhật Minh là một mẫu người khá viên mãn. Gia đình nhỏ của ông có người vợ luôn sát cánh bên chồng và hai người con thành đạt. Riêng ông, ngoài danh hiệu Nghệ sĩ Nhân dân, còn có hàng chục giải thưởng trong nước và quốc tế.

Vậy mà, dường như thường trực ở ông là sự khao khát sôi sục được giãi bày bao nhiêu ngổn ngang giữa dòng đời bất tận. Đặng Nhật Minh tự thú: “Nhiều người thân của tôi đã lần lượt đi vào cõi vĩnh hằng. Khi còn sống họ đều âm thầm dạy dỗ tôi bằng chính cuộc sống của mình”. Từ những lời Đặng Nhật Minh kể trong “Hồi ký điện ảnh”, tôi chọn ba câu chuyện giống như ba thước phim âm bản tác động trực tiếp đến thao thức làm phim của ông.

Một cảnh trong bộ phim “Đừng đốt” của đạo diễn Đặng Nhật Minh.
Một cảnh trong bộ phim “Đừng đốt” của đạo diễn Đặng Nhật Minh.

Thứ nhất, hình ảnh người cậu dòng dõi quan lại dấn thân theo cách mạng: “Tôi chỉ nhớ một hôm mẹ tôi mặc quần áo sạch sẽ cho tôi rồi dắt tôi vào lao Thừa Phủ. Một khuôn mặt hốc hác bầm tím hiện ra sau ô cửa. Tôi giật mình nhận ra cậu Long, em mẹ tôi. Cậu tôi cố gượng cười để mẹ tôi yên lòng, rồi cúi xuống nhìn tôi. Hơn 50 năm qua, ánh mắt ấy, gương mặt sau ô cửa xà lim ngày ấy vẫn còn ám ảnh tôi, theo suốt cuộc đời tôi. Đối với tôi, đó là gương mặt của lương tâm, của phẩm giá, và nhân cách”.

Thứ hai, hình ảnh người vợ dắt con lặn lội tìm chồng ở chiến khu Việt Bắc: “Tôi còn nhớ như in giây phút khi cha mẹ tôi gặp nhau bên bờ suối ở Chiêm Hóa – Tuyên Quang sau 9 năm xa cách. Cha tôi từ trên đồi chạy xuống, còn mẹ tôi thì quay lưng đi, như muốn chạy trốn… Bà đã mong đợi bao lâu giây phút này nhưng khi nó đến thì bà lại không đủ can đảm để đón nhận. Bà đã quá mệt mỏi vì chờ đợi, vì đường xa, vì đủ mọi gian truân vất vả không thể nào kể xiết”.

Thứ ba, cái chết đột ngột của người cha: “Tôi còn nhớ đinh ninh lời bác sĩ Phạm Ngọc Thạch – Bộ trưởng Bộ Y tế thông báo:“Ba các cháu đã hy sinh tại chiến trường Trị Thiên vào lúc 2 giờ ngày 1 tháng 4 năm 1967”. Mơ ước của ông là tìm mọi cách giảm tử vong vì sốt rét cho bộ đội. Ông chưa tìm ra được vắc xin miễn dịch sốt rét cho họ thì ông đã chia sẻ với họ cái chết. Em gái tôi đang học ở Liên Xô không chịu đựng được nỗi đau này, đã lâm bệnh rồi mất lúc mới 28 tuổi!”.

Tôi dám chắc, một người không sinh ra trong một môi trường nghệ thuật chỉ có thể trở thành nghệ sĩ đích thực khi thấm thía được sự vĩ đại và sự mong manh của một kiếp người. Đặng Nhật Minh đã làm phim như một định mệnh là vậy!

Năm nay Đặng Nhật Minh đã 78 tuổi, tôi hỏi ông có ý định làm phim nữa không. Đặng Nhật Minh cười: “Cũng chưa biết được!”. Từ truyện ngắn “Nước mắt khô” của mình, Đặng Nhật Minh đã viết một kịch bản phim khá gần gũi với tâm sự riêng ông. Trong “Nước mắt khô” có một nữ diễn viên trẻ từ giã cám dỗ điện ảnh để quay về bán tạp hóa ở chợ, vì cô không thể khóc khi đóng những cảnh phim giả dối, nhưng cô đã trào nước mắt khi gặp lại người lính từng đóng thay những đoạn nguy hiểm trong một bộ phim ngày xưa với cô, bây giờ giải ngũ vẫn xuôi ngược tìm kiếm hài cốt đồng đội.

Tôi mường tượng, nếu Đặng Nhật Minh thực hiện “Nước mắt khô” thì công chúng sẽ có thêm một bộ phim hay, bởi lẽ ông là một người hiểu trọng lượng của nước mắt ngay từ khi ông còn là một đại biểu Quốc hội: “Cho đến hôm nay tôi không thể nào quên cảnh tượng những bàn tay vẫy vẫy những lá đơn cùng gương mặt những người nông dân chạy về phía tôi, đặc biệt gương mặt một bà cụ chạy trước đám đông.

Suốt đời tôi không thể nào quên được gương mặt ấy. Tôi cũng không bao giờ có thể quên được ánh mắt của những người nông dân trong những lần tiếp xúc cử tri ở địa phương, nhìn thẳng vào chúng tôi, những người mà họ cho là đại diện cho họ ở một cơ quan quyền lực cao nhất. Những ánh mắt hừng hực lửa hy vọng như muốn nuốt chửng lấy chúng tôi. Hiện tại, nhắm mắt lại tôi vẫn hình dung rõ mồn một những ánh mắt ấy mà cảm thấy đau lòng”.

Lê Thiếu Nhơn

Các tin khác

Một số tác phẩm của hoạ sĩ Bùi Xuân Phái đã được sử dụng trong nhiều sản phẩm âm nhạc.

Bản quyền tác phẩm hội họa trong sáng tạo đương đại

Mới đây, việc ê-kíp sản xuất MV của ca sĩ Sơn Tùng M-TP sử dụng hình ảnh tác phẩm “Tàn Chỉ” của họa sĩ Lệ Giang không xin phép, cũng như nhiều sản phẩm nghệ thuật, quảng cáo, điện ảnh từng khai thác tranh của các họa sĩ đã đặt ra câu hỏi: Sử dụng tác phẩm hội họa trong sáng tạo nghệ thuật như thế nào, đâu là ranh giới giữa cảm hứng sáng tạo và hành vi xâm phạm bản quyền?

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Từ hơn một thế kỷ trước, cụ Nguyễn Đình Khánh một người con của làng Lai Xá (Hà Nội) đã sớm tiếp cận nghề nhiếp ảnh, mở hiệu ảnh Khánh Ký nổi tiếng trên phố Hàng Da. Cụ đã truyền nghề cho nhiều người cùng làng, tạo nên một cộng đồng thợ ảnh đông đảo, đưa Lai Xá trở thành cái nôi của nghề nhiếp ảnh Việt Nam.

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

"Sân nhà" đã không còn là lợi thế khi một loạt phim Việt phải sớm rút khỏi phòng vé vì doanh thu thấp. Tự "nâng chuẩn" chất lượng có lẽ là con đường duy nhất nếu phim Việt muốn giữ chân khán giả trong cuộc đua khốc liệt này.

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Cuộc thi viết về “Trang sách & Mái trường” không chỉ là hoạt động chào mừng dấu mốc 70 năm của Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam mà còn là lời tri ân dành cho các thế hệ thầy cô giáo, học sinh, người làm sách và những người đã góp phần vun đắp tri thức cho đất nước.

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Trong một thế giới mà trẻ em đang bị các thiết bị điện tử chi phối mạnh mẽ như hiện nay, việc làm thế nào để trẻ em có thói quen đọc sách, có cơ hội lớn lên cùng trang sách trong những mùa hè không chỉ là nỗ lực của phụ huynh mà còn cần sự chung tay của cả cộng đồng...

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh tự bạch: "Suốt một Đời Thơ xin tự nguyện làm một phu trầm để bóc dần vỏ bọc thời gian/ giữa đời ngậm ngải tìm trầm... Nghĩa Nhân". Đây có thể xem là tuyên ngôn tinh thần cho toàn bộ hành trình thơ của Vân Anh.

Họa sĩ Nguyễn Trường Linh Khúc lãng du trong cõi mộng tàn thu

Họa sĩ Nguyễn Trường Linh Khúc lãng du trong cõi mộng tàn thu

Gặp họa sĩ Nguyễn Trường Linh tại xưởng vẽ ở phố Tân Mai, Hoàng Mai, Hà Nội, tôi bất ngờ khi thấy anh thẫn thờ ngồi trước tác phẩm "Thương nhớ đồng quê". Tôi lặng lẽ ngồi kế bên ngắm hình những tàu lá chuối bị rách tả tơi vì mưa gió. Những viền vàng trên cây lá gợi nỗi buồn tàn úa man mác.

Đào Thu Hà: Nồng nàn như đất bazan, thênh thang như gió đại ngàn

Đào Thu Hà: Nồng nàn như đất bazan, thênh thang như gió đại ngàn

Đào Thu Hà vào Hội Nhà văn Việt Nam cùng năm với tôi. Hôm đấy, chúng tôi hẹn nhau ra Hà Nội trong một sáng cuối đông. Chuyến đi ngắn ngày nhưng đầy kỉ niệm. Buổi tối, chúng tôi lang thang cùng nhau ở Hà Nội, nói về văn chương và hành trình viết lách của nhau. Hóa ra cô gái đến từ núi đồi Gia Nghĩa (thuộc Đắk-Nông cũ) này khá đa năng với rất nhiều thể loại, và gặt hái nhiều thành công từ rất sớm.

Làng gốm bên dòng Đa Nhim

Làng gốm bên dòng Đa Nhim

Theo nhánh tẻ của sông Đa Nhim, dưới chân núi Pnum Trom Ủ (thuộc xã Quảng Lập, tỉnh Lâm Đồng) có plei (buôn) Krănggọ nổi tiếng với nghề làm gốm mộc của người Churu. Theo lý giải của những người già, “Krăng” là tên ông chủ đất khi xưa, “gọ” chỉ cái nồi đất. Tên buôn làng từ thuở xa xưa đã gắn với nghề gốm.

Âm nhạc - thể thao kết nối thế giới

Âm nhạc - thể thao kết nối thế giới

Tại World Cup 2026, âm nhạc lần đầu tiên trở thành tiếng nói quan trọng, song hành cùng thể thao như ngôn ngữ chung để truyền tải thông điệp đặc biệt về tinh thần đoàn kết, sự cống hiến không ngừng và tôn vinh nhiều nền văn hóa đa dạng. Điều đó đã được phản ánh qua một bộ sưu tập nhạc nền đồ sộ cùng tham vọng biến sự kiện “thể thao vua” trở thành sân khấu giải trí hàng đầu thế giới.

Bốn xu hướng mở ra “Bản đồ Ẩm thực Tương lai” của Việt Nam

Bốn xu hướng mở ra “Bản đồ Ẩm thực tương lai” của Việt Nam

Tại Future Menus 2026, đơn vị tổ chức đã giới thiệu bốn xu hướng được dự báo sẽ dẫn đầu thị trường ẩm thực toàn cầu trong thời gian tới. Đó là những xu hướng gợi mở giúp ngành ẩm thực Việt Nam phát triển. Bởi ẩm thực là một kênh hữu hiệu để thu hút du lịch và quảng bá văn hóa Việt ra thế giới.

Chinh phục những địa hạt mới

Chinh phục những địa hạt mới

Vừa qua, bộ phim “Ốc mượn hồn” đã có màn ra mắt ấn tượng với khán giả cả nước. Không chỉ mang đến cho khán giả trải nghiệm điện ảnh mới mẻ, bộ phim còn là dấu ấn mới trên hành trình làm nghệ thuật của đạo diễn Đinh Tuấn Vũ, sau 7 năm xa màn ảnh rộng.

Gomshow có những suất diễn định kỳ tại Hà Nội là nỗ lực của cả ê kíp.

Từ vở ballet “Gat” đến câu chuyện phát triển công nghiệp văn hóa

Những chuyển động ballet đương đại hòa cùng hình ảnh chiếc mũ Gat truyền thống của Hàn Quốc trên sân khấu Nhà hát Hồ Gươm trong chương trình “Mùa Hàn Quốc 2026” gợi cho chúng ta, những khán giả Việt Nam, nhiều suy ngẫm. Đó không chỉ là một đêm diễn nghệ thuật mà là một lát cắt cho thấy cách Hàn Quốc đang kể câu chuyện văn hóa của mình với thế giới - bằng ngôn ngữ nghệ thuật hiện đại, mới mẻ, mang tính toàn cầu.

AI và sự hủy hoại của sáng tạo tự thân

AI và sự hủy hoại của sáng tạo tự thân

Nhà văn - dịch giả Trần Tiễn Cao Đăng trong nhiều bài viết và những cuộc đàm luận sâu về chủ đề lạm dụng AI trong viết sáng tạo, ông đã cảnh báo việc lạm dụng AI trong sáng tác là hành vi tự hủy hoại sự sáng tạo của người viết, đồng thời đặt ra vấn đề trách nhiệm của tác giả, biên tập và các thiết chế văn học trước làn sóng “chữ nghĩa AI” đang lan rộng. Nhà thơ Nguyễn Bích Hạnh cũng có nhiều ý kiến sâu sắc về vấn nạn sáng tạo văn chương lạm dụng AI. Văn nghệ Công an đã có cuộc trò chuyện ngắn với nhà văn Trần Tiễn Cao Đăng và nhà thơ Nguyễn Bích Hạnh về chủ đề này.

LHP Cannes 2026: Vệt vàng son của Cành cọ vàng

LHP Cannes 2026: Vệt vàng son của Cành cọ vàng

Sau một tuần tranh giải căng thẳng, cuối tuần qua, “Fjord” của nhà làm phim Romania Cristian Mungiu đã chính thức trở thành tác phẩm tiếp theo đoạt giải Cành cọ vàng danh giá tại LHP Cannes 2026. Càng đặc biệt hơn khi đây không phải thành công riêng lẻ, mà qua đó cho thấy chuỗi thành tích đặc biệt của đạo diễn này, nữ diễn viên chính Renate Reinsve lẫn nhà phân phối phim NEON.

Sân khấu cho thiếu nhi 2026: Những bước chuyển mình

Sân khấu cho thiếu nhi 2026: Những bước chuyển mình

Có thể nói, sân khấu kịch thiếu nhi 2026 đang có những bước chuyển mình mạnh mẽ để bắt nhịp với xu hướng nghe nhìn của thời đại. Bên cạnh những kịch mục đa dạng như nhạc kịch, tạp kỹ, năm nay, sân khấu hè còn có sự tham gia của các loại hình nghệ thuật truyền thống như múa rối, tuồng, chèo, với sự kết hợp giữa công nghệ và di sản.

Yêu miền quê sinh thành

Yêu miền quê sinh thành

“Hãy xem rất nhiều phim tài liệu, ký sự và hãy đọc các truyện ngắn, hoặc hãy nhìn vào những tác phẩm ảnh nghệ thuật với phong cách “đời thường” của nhà báo, đạo diễn Phùng Tùng Thiện, ta có thể thấu cảm được sự tài hoa của tác giả, và niềm xúc cảm về tình đất, tình người”. Đó là lời giới thiệu của ông Lê Minh Hoan, nguyên Phó Chủ tịch Quốc hội, nguyên Bí thư Tỉnh ủy Đồng Tháp trên Tạp chí Văn nghệ Đồng Tháp tháng 11/2025 về nhà báo, đạo diễn đa tài Phùng Thùng Thiện.