Dân Co Xàu hát Wàng Dà

Co Xàu xưa và nay vẫn là chợ huyện to nhất, sầm uất nhất, đẹp nhất vùng miền Đông của tỉnh Cao Bằng. Đây là nơi thông thương gạo, muối, vải vóc với các huyện Hạ Lang lên, Trà Lĩnh xuống, Quảng Nguyên ngược. Phích nước, vỏ chăn con công, nước hoa Bà đầm xòe... từ Trịnh Tây (Trung Quốc) đến.

Có người nói hai chữ Co Xàu, theo dân gian từ co mạy xau mà ra. Cây Xau Xau như báo chí ngày nay hay nói đó. Các mẹ các chị vẫn lấy lá xau xau mang về giã lấy nước. Một thứ nước có màu đen nhánh thơm dịu đem gạo nếp vào ngâm. Nửa ngày sau mang lên bếp đồ, được một thứ xôi đen nhưng nhức.

Xôi đen trở thành một món ăn đặc sản không ở đâu có. Lại nghe một ông đồ già nói rằng Co Xàu từ Cổ Lâu mà ra. Tức lâu đài cổ, nghĩa là vùng đất này có chủ từ rất lâu đời rồi. Giải thích thế nào cũng có lý. Hậu sinh chỉ biết nghe vậy.

Cách đây 5 năm, có một người đàn ông vốn là dân Co Xàu chính gốc. Chú ấy là người Nùng giải thích rằng các bác hiểu sai hết. Bác thì bảo tên nó là Cô Sầu mới phải. Còn bác kia thì cho rằng Co Sầu mới đúng. Nhưng bọn em là dân bản địa, nói Co Xàu là chuẩn nhất. Nghĩa của nó là ăn đụng bữa tối. "Co" trong tiếng Tày Nùng là đụng. Góp tiền vào ăn chung là "kin co".

Một phiên chợ của người Tày.
Một phiên chợ của người Tày.

Còn "Xàu" tiếng Nùng chúng em nói là bữa tối. Người Tày gọi là "pjầu" "kin pjầu" là ăn tối, cũng có nơi gọi là "sầu" "kin sầu". Không sao cả. "Sầu" hay "xàu" đều cùng một nghĩa. Còn nhớ năm 1962 có một ông nhà thơ người Kinh, từ Hà Nội lên thăm huyện nhà và để lại bài thơ Chợ Cô Sầu. "Chợ Cô Sầu chẳng thấy ai sầu…". Vậy là càng rõ, các bác đều hiểu sai bản chất của vấn đề hoàn toàn không lạ.

Cũng nên thông cảm cho người ta, vì họ không biết tiếng Tày Nùng, nên Co Xàu lập tức hiểu là Cô Sầu. Sầu là sầu thảm, hiểu theo cách của người Kinh. Cô gái sầu thảm. Hoàn toàn sai bét. Người Tày Nùng gốc gác ở đây không ai nói chợ Cô Sầu. Mà là chợ Co Xàu. Người Nùng ở phố không phát âm Â. Ví dụ "co khảu" là cây lúa. Chứ không nói thành "co khẩu" như người Tày trong làng. "Lảu màu dá" say rượu rồi, chứ không nói "lẩu mầu dá" như người Tày. Cho nên gọi theo cư dân gốc là Co Xàu mới đúng.

Chợ Co Xàu nằm rải ra ba bên chân núi Phja Phủ. Nói chính xác là Phja P'u. Nghĩa là Núi Fu núi võ. Fu trong Kungfu. Đó là một quả núi thấp nhỏ, hoàn toàn độc lập, tròn đều như chiếc bát úp. Phja Phủ đứng chân trên một dải đất tương đối bằng phẳng. Từ đỉnh núi này có thể phóng tầm mắt bao quát cả một vùng sơn địa. Trên vách đá phía Tây, người xưa đã khắc lên một bài thơ. Bài thơ nói đây là núi võ. Nơi sản sinh những anh hùng hảo hán chống bọn giặc cướp của, giết người, ức hiếp phụ nữ. Ngày nay, bài thơ đó chưa bị mưa nắng làm mờ. Chữ vẫn còn rõ nét. 

Người Tày Nùng định cư ở Co Xàu từ ngày có các bà Giả Cung, Giả Ke nấu cháo bột báng bằng niêu đất, kê đá làm kiềng bên bờ núi. Ngày nay vẫn còn dấu vết, chưa mất hẳn. Đi tới đâu cũng gặp những mảnh sành, những vết khói đen, bám lên bờ vách đá. Thậm chí bọn trẻ trâu còn lượm được lưỡi rìu bằng đá mài. Quả cân bằng đồng. Đồng tiền bằng vỏ ốc…

Nhìn những dãy phố thẳng hàng, vuông vắn như bàn cờ. Ai dám bảo đây là nơi thâm sơn cùng cốc. Có thể nói phố cổ Co Xàu mang dáng dấp đô thị thời Xuân Thu Chiến Quốc. Những ngôi nhà được xây nhà bằng đá hộc. Đá kết dính với nhau bằng vôi tôi trộn với đất đồi Kéo Lồm. Quê tôi ngày đó làm gì có xi măng cốt thép như bây giờ. Thế mà nhà cửa vẫn được xây cất bề thế, kiên cố và khá đẹp mắt. Nhà một gian, hai ba gian, hình ống, kế tiếp nhau. Nhà nọ sát nách nhà kia, xếp thành hàng thành lối. Nhà nào cũng lắp những cánh cửa bằng gỗ nghiến, dày hàng thuốn. Thực chất, đó là những tấm phản chân mộc, không chắp ghép, không chạm khắc, không đẽo đục, không gọt bào. Phản đã lên nước màu thời gian đen bóng như xi đánh giày. Lớp nọ đè lên lớp kia, dày hàng ly. Mỗi khi có người nhà ra đóng mở, hai cánh cửa kêu kột kạt một cách đĩnh đạc trầm hùng.

Thị trấn dù có bé nhỏ, nhưng vẫn được cổ nhân phân chia rành rẽ thành các phố Háng Vài (Hàng Trâu); phố Háng Mu (Hàng Lợn); phố Háng Cáy (Hàng Gà); phố Nhả nhùng (Hàng cỏ)... Kẻ đi chợ thong thả vung tay, từ phố nọ sang phố kia cháy chưa hết điếu thuốc coóc woài, là đã hết đất.

Ngày ấy, cứ chiều về, bà con lại quẩy đôi thùng gỗ thông, hoặc thùng tôn, toòng teng kéo thành đoàn đến làng Hiếu Lễ lấy nước sạch về dùng. Mỏ nước làng Hiếu Lễ bốn mùa trong vắt. Có lẽ đấy là tài sản lớn nhất, độc nhất của làng, mà tôi khoe cùng các bạn. Dân Co Xàu uống nước nguồn Hiếu Lễ nên họ có tình cảm đặc biệt sâu nặng với những người dân ở làng đây. 

Ngày nay, nước ăn không còn là vấn đề nan giải nữa, người Co Xàu đã có nước giếng khoan. Một thứ nước mà những người thành phố quen dùng nước máy đã phải thốt lên: Đây mới là nước siêu sạch! Bởi vì người ta không dùng hóa chất tẩy rửa. Nước để lâu ngày trong bồn mà không đóng cặn. Có thể uống trực tiếp mà chẳng hề gì. Đây là một bước ngoặt đáng kể về môi trường nước sạch ở Co Xàu.

Ở cái phố huyện này có khá nhiều người Kinh. Họ sống xen kẽ hòa đồng với người Tày Nùng. Thời bấy giờ, các cụ chạy giặc cướp, giặc đói đến từ Đình Bảng Bắc Ninh, từ Chợ Viềng - Nam Định, từ Sáu Kho - Hải Phòng, đến từ Kiến Xương - Thái Bình... Đất lành chim đậu. Các cụ mua đất dựng nhà, làm quán bán hàng, rồi lấy vợ sinh con. Khi các cô cậu lớn lên, họ lại cưới vợ gả chồng.

Phiên chợ vùng cao còn là ngày lễ hội của người dân nơi đây.
Phiên chợ vùng cao còn là ngày lễ hội của người dân nơi đây.

Dân tản cư đến đây mang theo nghề buôn muối, buôn gạo, nghề cắt tóc, thợ may, chụp ảnh, nghề làm phở, bún thang, thịt chó… Từ già đến trẻ họ đều nói thành thạo tiếng Tày Nùng. Giọng nói Co Xàu đi từ cửa miệng người Kinh nghe khít khao, mặn mòi hơn dân bản địa. Trai gái người Kinh hầu như ai cũng biết tí chút hà lều, sli giang, lượn then. Xem ra, người Kinh rất thích nghe hát dân ca như người Tày Nùng. 

Từ xưa tới nay, chợ Co Xàu tuyệt nhiên không có kẻ cắp. Không có người ngửa tay ăn mày, ăn xin. Chỉ có người già cô đơn không nơi nương tựa hay những đứa trẻ mồ côi cơ nhỡ, vì cái ăn cái mặc, họ phải đi hát rong. Họ hát rằng: "Mùa rẫy con không về giúp cày. Mùa ruộng con không tới giúp cấy. Nay thành lúa thành ngô. Con lại đến xin chủ nhà vài hột. Để con ăn vào người thành máu. Đặng giúp ông bà, cô bác, anh chị nuôi muỗi...". Người cho bơ gạo, củ khoai. Người thì con cá, xâu thịt rừng hun khói… Nhận quà xong, họ dán một mẩu giấy hồng điều, có in hình con trâu cách điệu lên cánh cửa. Con trâu là biểu tượng gia sản kếch sù của người Tày Nùng. Họ chúc nhà ta ăn ra làm nên suốt đời giàu có. Rồi họ chắp tay cúi mình cảm tạ.

Ở miền núi, người ra chợ không nhất thiết phải mua bán. Có khi trong túi chả có mấy hào quà. Mẹ tôi hay nói: "Đi chợ khác có tiền. Vung tay khác có bạn". Đến bây giờ tôi mới hiểu ra. Họ đi chợ là để tiêu buổi tâm tình. Uống với nhau bát rượu gạo. Nhìn thấy mặt nhau là đỡ khát. Người miền núi họ chỉ khát tình người, chứ ít khi khát tiền bạc. Ngày ấy có các thày giáo trẻ người miền xuôi lên Phủ Trùng dạy học. Các thầy cô cũng hay rủ nhau đi chợ chơi như thanh niên trong làng. Họ xuất hiện ở đâu là khiến người ta liếc trộm. Các thầy giáo người Hà Nội đấy. Đẹp trai chưa nào. Cô giáo kia xinh quá. Nhìn thích mắt lắm. Người như nàng tiên…

Bất chợt ở cuối chợ, ai đó cất lên câu hát Woàng Dà. Câu hát kể về chàng hoàng tử ngồi trong cỗ xe song mã phấp phới lính hầu. Cỗ song mã chạy roong roong từ đầu chợ đến cuối chợ. Cờ vàng lọng tía bay phấp phới. Bụi tung mù mịt. Dân đi chợ đổ xô dẹp đường cho hoàng tử. Chỉ có A Slao mồ côi cả mẹ lẫn cha từ ngày còn rất nhỏ, cô vẫn đứng một chỗ không nhúc nhích.

Vẻ mặt A Slao có phần nghễnh ngãng, thơ dại. Nàng đứng giữa đường, chặn cả đoàn xe hoàng tử lại. A Slao muốn ngắm nhìn hai chú ngựa hồng mao, đang tiến về phía mình. Mắt A Slao to đen như nai con, nhìn mà không biết chớp. Da A Slao trắng hồng, tỏa ra mùi hương hoa bjooc loỏng. Môi A Slao tươi đỏ, đẹp như trái tim treo dưới mũi.

Người A Slao thắt đáy lưng ong. Hoàng tử đã nhìn thấy A Slao từ xa. Khi tới gần, chàng nhảy phắt xuống xe, thoăn thoắt bước tới gần, âu yếm nhìn và nhúm cười với A Slao. Cô bé lọ lem không hay có chuyện gì đang xảy ra với mình. Nàng cứ đứng ngây như tượng, không hề nhúc nhích. Một khắc im ắng trôi qua. Hai khắc im lặng trôi qua. Bất ngờ chàng hoàng tử dõng dạc tuyên bố trước bàn dân thiên hạ: Từ nay ta không trở về hoàng cung nữa. Rồi chàng cởi hết mũ áo vua ban, cầm lấy mũ nồi, mặc áo chàm cài khuy ngang, chân đi hài cỏ. Chàng chắp tay cúi lạy mọi người, xin cho chàng được rể phố thị Co Xàu.

Các thày không hiểu gì. Mắt thì nhìn. Miệng thì cười. Mặt thì sáng. Mớ tóc loăn xoăn dựng ngàn dấu hỏi.

Y Phương

Các tin khác

Phim "Mưa đỏ" ghi dấu ấn của điện ảnh Việt ở đề tài chiến tranh cách mạng.

Khát vọng trở thành ngành công nghiệp văn hóa

40 năm đổi mới - một chặng đường đánh dấu nhiều cột mốc của điện ảnh Việt Nam từ một nền điện ảnh bao cấp sang cơ chế thị trường. Tại hội thảo "Diện mạo điện ảnh Việt Nam 40 năm đổi mới", tổ chức trong khuôn khổ Liên hoan phim Châu Á - Đà Nẵng (DANAFF) Tiến sĩ Ngô Phương Lan - Chủ tịch Hiệp hội Xúc tiến phát triển Điện ảnh Việt Nam - Giám đốc DANAFF nhận định: "40 năm trước, Đổi mới không chỉ mở ra một giai đoạn phát triển mới về kinh tế - xã hội, mà còn mở ra những không gian sáng tạo mới cho văn học, nghệ thuật. Tinh thần nhìn thẳng vào sự thật, phản ánh đúng sự thật đã trở thành động lực quan trọng để văn nghệ sĩ khám phá sâu hơn đời sống con người, những chuyển động của xã hội và những khát vọng của dân tộc trong thời kỳ mới".

Những dấu ấn khác biệt của “Tận hiến”

Những dấu ấn khác biệt của “Tận hiến”

Bộ phim truyền hình "Tận hiến" (Điện ảnh CAND sản xuất) vừa khép lại hành trình phát sóng nhưng dư âm mà bộ phim mang lại vẫn tiếp tục lắng đọng trong lòng khán giả. Giữa dòng chảy của điện ảnh chính luận, "Tận hiến" tạo dấu ấn không chỉ bởi câu chuyện về những chiến sĩ tình báo CAND hoạt động và sẵn sàng hy sinh trong thầm lặng mà còn ở cách làm phim giàu tâm huyết và khát vọng.

Hình tượng nghệ thuật trong thơ trẻ đương đại

Hình tượng nghệ thuật trong thơ trẻ đương đại

Có một số bạn yêu thơ hỏi tôi về việc: "Các nhà thơ trẻ hiện nay quan tâm đến hình tượng thơ trong sáng tác như thế nào?". Theo tôi, việc xây dựng hình tượng thơ có vai trò đặc biệt quan trọng trong sáng tác thơ ca của những người viết, bởi hình tượng thơ chính là nơi nhà thơ gửi gắm tư tưởng, cảm xúc, cách nhìn về con người và cuộc đời.

Hội sách thiếu nhi ở “siêu đô thị”

Hội sách thiếu nhi ở “siêu đô thị”

Nằm trong các hoạt động kỷ niệm 50 năm Ngày Thành phố Sài Gòn - Gia Định chính thức vinh dự mang tên Chủ tịch Hồ Chí Minh (2/7/1976 - 2/7/2026), Hội sách Thiếu nhi Thành phố Hồ Chí Minh lần 6 - năm 2026 với chủ đề: “Em vui đọc sách, học bao điều hay” vừa được khai mạc với nhiều hoạt động phong phú, sáng tạo dành cho thiếu nhi, phụ huynh, giáo viên và cộng đồng.

Để truyện tranh tham gia vào công nghiệp văn hóa

Để truyện tranh tham gia vào công nghiệp văn hóa

Truyện tranh là một thị trường đang bị bỏ ngỏ ở Việt Nam. Điều chúng ta thiếu không phải là những tác giả tài năng mà là một hệ sinh thái đủ mạnh để nuôi dưỡng, bảo vệ và phát triển các giá trị sáng tạo. Những vấn đề này được đặt ra trong tọa đàm "Kiến tạo hệ sinh thái sáng tạo truyện tranh cho người Việt" diễn ra mới đây tại Hà Nội.

“Màu dân tộc” trong dòng chảy đương đại

“Màu dân tộc” trong dòng chảy đương đại

Gần đây, nhiều hoạt động lan tỏa và tôn vinh những giá trị văn hóa truyền thống, di sản mang đậm sắc màu dân tộc như vẻ đẹp của tranh Đông Hồ đã thu hút sự quan tâm của giới trẻ...

Phá án ma túy bằng sự tỉnh táo và nhân văn

Phá án ma túy bằng sự tỉnh táo và nhân văn

Vừa lên sóng những tập đầu tiên, bộ phim truyền hình “Lửa trắng” đã thu hút sự quan tâm của đông đảo khán giả. Từ việc khai thác cuộc đấu tranh chống tội phạm ma túy trong thời đại số, bộ phim khắc họa chân dung người chiến sĩ CAND với sự dũng cảm, bản lĩnh và trí tuệ cùng những thông điệp nhân văn sâu sắc.

Hoạt hình Việt ra thế giới

Hoạt hình Việt ra thế giới

Lần đầu tiên, một bộ phim hoạt hình dài của Việt Nam "Trạng Quỳnh nhí: Truyền thuyết Kim Ngưu" được mời tham dự Annecy International Animation Film Festival - liên hoan phim hoạt hình lớn nhất hành tinh. Theo đạo diễn Trịnh Lâm Tùng, đây là cơ hội để những người làm hoạt hình Việt Nam được cất lên tiếng nói của mình, được giới thiệu những giá trị văn hóa mà chúng ta đã gìn giữ qua biết bao thế hệ.

Bước tiến của Điện ảnh Việt tại DANAFF

Bước tiến của Điện ảnh Việt tại DANAFF

Đà Nẵng sẽ trở thành tâm điểm của điện ảnh khu vực khi đăng cai "Liên hoan phim châu Á - Đà Nẵng" (DANAFF) lần thứ IV (diễn ra từ ngày 28/6 đến ngày 4/7). Với chủ đề “Nhịp cầu từ châu Á ra thế giới”, DANAFF năm nay được tổ chức quy mô hơn, nhiều hoạt động chuyên sâu hơn và định hướng rõ nét trong việc thúc đẩy công nghiệp điện ảnh Việt Nam hội nhập quốc tế.

Một số tác phẩm của hoạ sĩ Bùi Xuân Phái đã được sử dụng trong nhiều sản phẩm âm nhạc.

Bản quyền tác phẩm hội họa trong sáng tạo đương đại

Mới đây, việc ê-kíp sản xuất MV của ca sĩ Sơn Tùng M-TP sử dụng hình ảnh tác phẩm “Tàn Chỉ” của họa sĩ Lệ Giang không xin phép, cũng như nhiều sản phẩm nghệ thuật, quảng cáo, điện ảnh từng khai thác tranh của các họa sĩ đã đặt ra câu hỏi: Sử dụng tác phẩm hội họa trong sáng tạo nghệ thuật như thế nào, đâu là ranh giới giữa cảm hứng sáng tạo và hành vi xâm phạm bản quyền?

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Từ hơn một thế kỷ trước, cụ Nguyễn Đình Khánh một người con của làng Lai Xá (Hà Nội) đã sớm tiếp cận nghề nhiếp ảnh, mở hiệu ảnh Khánh Ký nổi tiếng trên phố Hàng Da. Cụ đã truyền nghề cho nhiều người cùng làng, tạo nên một cộng đồng thợ ảnh đông đảo, đưa Lai Xá trở thành cái nôi của nghề nhiếp ảnh Việt Nam.

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

"Sân nhà" đã không còn là lợi thế khi một loạt phim Việt phải sớm rút khỏi phòng vé vì doanh thu thấp. Tự "nâng chuẩn" chất lượng có lẽ là con đường duy nhất nếu phim Việt muốn giữ chân khán giả trong cuộc đua khốc liệt này.

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Cuộc thi viết về “Trang sách & Mái trường” không chỉ là hoạt động chào mừng dấu mốc 70 năm của Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam mà còn là lời tri ân dành cho các thế hệ thầy cô giáo, học sinh, người làm sách và những người đã góp phần vun đắp tri thức cho đất nước.

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Trong một thế giới mà trẻ em đang bị các thiết bị điện tử chi phối mạnh mẽ như hiện nay, việc làm thế nào để trẻ em có thói quen đọc sách, có cơ hội lớn lên cùng trang sách trong những mùa hè không chỉ là nỗ lực của phụ huynh mà còn cần sự chung tay của cả cộng đồng...

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh tự bạch: "Suốt một Đời Thơ xin tự nguyện làm một phu trầm để bóc dần vỏ bọc thời gian/ giữa đời ngậm ngải tìm trầm... Nghĩa Nhân". Đây có thể xem là tuyên ngôn tinh thần cho toàn bộ hành trình thơ của Vân Anh.