Có một đời sông thắp lửa

Có một đời sông thắp lửa

"Con sông Nghèn, cái tên gọi nghe thương thương, bởi âm giai tiếng Bắc, chữ "nghèn" thường đi với "nghẹn"- "nghèn nghẹn", như thể dưới lòng con nước còn giấu nỗi niềm chi day dứt chưa nguôi..(Chử Văn Long)". Và như vậy, với riêng tôi, nội chỉ một khúc Nghèn thôi cũng đã chứa biết bao buồn vui đời người, bao sự kiện từ long trời lở đất, tới chuyện cỏn con của lũ trẻ ngủ đêm bên bờ sông đêm đêm thắp lửa. 

Đó là những đêm hè lũ chăn trâu chúng tôi rủ nhau ra nằm trên gò đất có cây đa, miệng đếm sao, tai lắng nghe tiếng vỗ oàm oạp của sóng vào những ông đá lớn như con trâu đằm dưới bến tắm của làng. Cứ ngửa mặt trong đêm đen mịn như nhung mà trông lên trong suốt thăm thẳm để đếm những ông sao, con vịt, gầu sòng, ông Thần nông, Bắc đẩu, chán miệng thì quay nghiêng xuống bến.

Nước sông đêm cuối tháng đang ròng, mấp mé bờ cỏ, vỗ lao xao triệu triệu đốm lân tinh. Mặt sông sáng một màu mờ ảo. Trong màu trắng huyền diệu ấy chốc chốc lại loé đỏ những ngọn đèn thuyền chài ẩn hiện, bí hiểm như trò bịt mắt của lũ chúng tôi. Chốc chốc lại một khối đen to lớn đột ngột xuất hiện trườn trên mặt nước qua trước mặt, không một tiếng động, chỉ thấy ánh lân tinh nước mặn rạn ra, vỡ vụn trong từng nhát cắt của mái chèo. Lặng lẽ, im lìm như không có người. Như ma đang chèo đò. Con thuyền đi qua, mặt sông lại chi chít hằng hà sao, lớp lớp những ngọn sóng lân tinh như ngói lợp, sông rực sáng trong đêm. Gió cứ thổi u u trên đầu, chẳng đứa nào bảo đứa nào, cả bọn thiếp đi trong rười rượi của lửa sông.

Đêm càng khuya hơn, sâu hơn khi những thuyền chài rải đăng, rải lưới đã xong, tiếng gõ đáy đều đều loang ra trên mặt nước. Rồi lâm râm tiếng cầu kinh của ai đó dưới thuyền ru chúng tôi ngủ. Ban đầu còn liu riu, sau thì cái ngủ theo vào tai vào mắt, lũ chăn trâu chúng tôi ngủ vùi.

Một góc sông Nghèn.
Một góc sông Nghèn.

Nhiều đêm hè chúng tôi đã ngủ trên bờ sông như vậy. Nhiều lần tôi đã bị cha đánh đòn. Nhưng tôi vẫn ham trốn học đầu hôm để ra sông, cũng như sau này lửa sông còn theo tôi mãi, cứ rực trong đêm khi một mình mở ngực áo đón gió trên một bờ sông xa. Dù là sông ở đâu, tên sông là gì, lúc đó tôi đang rảnh rỗi hay lo toan thì vẫn không thể nào quên được những đêm sông quê ngày thơ ấu. Con sông đã chảy suốt tuổi thơ. 

Sông Nghèn không chỉ có tên là sông Nghèn mà còn mang nhiều tên khác. Từ đầu ngọn tới cuối nguồn, nó mang tên từng vùng đất chảy qua. Đầu Mênh cuối Sót - cái địa giới hành chính của phủ Hà Hoa, nào Minh Lương, Minh Giang, Hà Hoàng, Nghiện Thuỷ, Thuần Chân, nào Kênh Cạn, Đò Điệm,  Sót... sông chẳng của riêng ai khi đã lấy một vùng quê để đặt tên sông. Lẽ dĩ nhiên, qua Nghèn nó có tên gọi sông Nghèn.

Cái tên sông một âm tiết thuần Nôm, cũng là đầu đề cho chúng tôi, khi đã thành ông thành bà còn đưa ra cả trong bữa rượu: "Cất từ nước sông Nghèn/ từ lửa rú Hồng sau trận cháy/ hạt gạo năm nắng mười mưa đọng lại/ hoá thành men" (Lê Thành Nghị).

Võ Hồng Hải, một ông Đầu huyện thời nay (Bí thư) cũng là một Tiến sỹ Văn hoá học thì cố thuyết phục anh Chủ tịch Hội Nhà văn Hà Nội mà rằng: "Sông này vốn chỉ chảy cho một miền Can Lộc. Khi xưa nó từ đầu Mênh, qua rú Cài, rú Nghèn mà xuống biển. Đến đâu cũng nghẹn dòng, dẫu có xoáy thành vực rồi cũng nhẹ nhàng đi tiếp. Có vực sâu lại có những khúc bồi. Chả thế mà qua rú Cài nó thành vực để Nguyễn Du than thở: Hồng sơn cao ngất mấy tầng - Sông Cài mấy trượng thì lòng bấy nhiêu, bởi khi Nguyễn Tiên Điền sang Trường Lưu hát ví với o Sạ, o Uy, phải xuống đò Cài".

Tôi thì thiên về thuyết của ông thân Võ Hồng Hải, Nghèn là một âm cổ của một vùng đất cổ có lịch sử hàng ngàn năm. Có thể ban đầu nó mang một nghĩa nào đó, sau thì biến âm. Một sự biến thân mến: "Con sông Nghèn, cái tên gọi nghe thương thương, bởi âm giai tiếng Bắc, chữ "nghèn" thường đi với "nghẹn" - "nghèn nghẹn", như thể dưới lòng con nước còn giấu nỗi niềm chi day dứt chưa nguôi" (Chử Văn Long). Và như vậy, với riêng tôi, nội chỉ một khúc Nghèn thôi cũng đã chứa biết bao buồn vui đời người, bao sự kiện từ long trời lở đất, tới chuyện cỏn con của lũ trẻ ngủ đêm bên bờ sông.

Năm được giao đi khảo sát sông Nghèn để chuẩn bị cho cuốn Địa chí Can Lộc, tôi đã ngồi thuyền máy chạy suốt sông quê. Thấy được rõ hơn, cảm được gần hơn và đồng thời cũng dài hơn trên dòng chảy của con sông yêu dấu. Được qua Mũi Rồng, nơi hạ lưu sông, thấy bãi đá khi xưa cha con Đặng Tất về đây thời Hậu Trần (Phế Đế), tiếng mài gươm trong thơ Đặng Dung còn sắc lẹm thời gian: "Quốc thù vị báo đầu tiên bạch/ Kỷ độ long tuyền đái nguyệt ma" (... "Nợ nước chưa xong đầu đã bạc/ Mài gươm mấy độ bóng trăng cao" Nguyễn Hiệt Chi dịch). Chưa trọn một thôi chèo, khỏi cần giật nổ, con thuyền máy đã ngước lên đầu bãi dưới rú nghèn, nơi ông Nghè Ngô Đức Kế từ chối không làm quan, chiều chiều từ Triêu dương thương quán đặt chi nhánh tại chợ Nghèn quê nhà, tản bộ xuống mép sông mà nghĩ đến việc giong buồm vượt biển Duy Tân cùng Đặng Nguyên Cẩn, Huỳnh Thúc Kháng.

Qua một ngọn núi Nghèn thôi mà con sông đã phải có hơn hai chục cua lượn. Từ vực Vợn trước mặt làng tôi (Thổ Sơn) tới vực Vịt (Cồn Phượng) sông cứ ôm vào rồi thả ra như không buông không dứt, như đùa dai trêu nhả, cứ quyến luyến con người mãi mới chịu xuôi. Cái tật vòng vo của sông, trong lịch sử của mình, sông Nghèn từng đã bị một đấng quân vương trừng trị.

Vua Lê (Thánh Tông?) trên đường Nam chinh đã sai Thượng trụ Hồ Quốc Công nắn lại sông Nghèn đoạn qua Kênh Cạn; quan quân tiết kiệm được nhiều thời gian. Việc trị thuỷ thành công, vua ban thưởng tám mươi mốt mẫu đất (nay là đồng Mốt thị trấn Nghèn) cho Hồ Quốc Công. Khi Hồ Quốc Công lui về quê dưỡng già, tước hiệu của người xưa được đặt tên làng (Thượng trụ), nay lại được khắc bia với công đầu là nơi thành lập Tỉnh đảng bộ Hà Tĩnh đầu tiên.

Những mốc nối thời gian với dòng sông cũng đang còn như trụ chân cầu năm 1951 người Trảo Nha ra cưa đổ cầu Nghèn để tiêu thổ kháng chiến. Đêm 30 Tết năm ấy, làng Yên Vinh đã tiễn đưa người liệt sỹ hy sinh khi đang cưa sập cầu Nghèn: ông chắt Vệ. Trụ cầu sập hãy còn đứng bên cạnh chân cầu mới bắc, xe, người nườm nượp hôm nay.

Cũng tại khúc sông này, theo sách xưa của một ông cử nhân Tri huyện viết: "Có một nàng công chúa theo vua cha Nam chinh chẳng may rơi xuống sông Nghèn. Quan quân triều đình từ thuỷ binh đến cấm vệ đã ra công bơi lặn mà không tìm được công chúa nơi đâu. Chỉ có một chàng trai bản địa (người Thổ Vượng) có tài bơi lặn tìm ra. Anh vớt được công chúa lên". Không biết người đẹp sống chết ra sao, cuốn địa chí không chép, chỉ có truyền ngôn trong vùng rằng, cảm phục tài bơi lặn của anh mà vua cho theo hộ giá trên đường Nam chinh; rồi được phong là Thám hoa Võ; dân gian quen gọi Thám Mò (mò được công chúa?).

Tôi cũng đã theo nhà nghiên cứu Văn hoá dân gian Võ Hồng Huy, Chủ biên cuốn "Địa chí Can lộc thời nay", bỏ công cả ngày trời ngồi bên ngôi mộ hàu táng trên đường làng Thổ Vượng, tương truyền của ngài Thám Mò. Lại cũng theo truyền ngôn, rằng Ngài vốn là thuỷ tổ của dòng họ Trần (Khánh Lộc). Không rõ thực hư. Chỉ sông Nghèn biết mà lặng chảy. Hết khúc lở lại đến khúc bồi.

Nơi lở thành vực nơi bồi thành bãi. Bên lở nuôi bên bồi.

Bãi sông trước vực Vợn làng tôi, bên lở, chính là nơi trung đội nữ dân quân 12 li 7 của o Nguyễn Thị Bính, người làng, làm Trung đội trưởng năm 1965. Gần năm mươi năm qua, chưa ai quên những ngày sông rực lửa. Đạn pháo các cỡ từ bãi trước làng, từ phía dòng sông đan dày đặc lên trời giăng bắt tàu bay Mỹ. Có chiếc nào rơi do dính đạn các o gái làng tôi? Không ai biết. Đánh Mỹ xong các o đi lấy chồng. Mỗi o một ngả. Bính theo chồng ra tận ngoài Thanh. Rồi đẻ con, rồi già lão. Không biết khai thành tích thế nào, và cũng chẳng mấy bận tâm. Bây giờ, nhiều người khai thành tích, tôi đợi, không thấy o về khai.

Có lẽ sông Nghèn vẫn đợi, biết hay không nhưng nó cứ lặng chảy xuôi. Như vẫn thế bao đời nay, là sông thì cứ chảy.

Tôi lớn lên thấy sông đã như thế rồi. Cả cha tôi, ông tôi và các bậc sinh thành ra các vị, ai cũng thấy dòng sông chảy như thế về cuối trời.

Những năm tha phương cầu thực, tôi đã qua những dòng sông nổi danh trong lịch sử, những khúc sông không tên, rồi qua những vùng miền từng một thời là sông là biển, có nơi sông xưa rày đã nên đồng... nhưng sông Nghèn, con sông nước mặn thắp lửa lân tinh hằng đêm, con sông của cua cáy, bần lác, sú vẹt, của những ngày lặn hụp đêm ngủ vùi trẻ thơ thì vẫn vẹn nguyên hình hài. Cứ là đêm đêm lửa sông lấp loáng, dẫu buổi mai thức dậy, thấy sông nhỏ hẹp hơn, vóc dáng cạn hẹp hơn và những con thuyền máy có rõ ràng hơn, máy nổ to hơn thì cũng chẳng thể xoá đi trong tôi một dòng sông hằng đêm lấp lánh.

Ngày nhà thơ Huy Cận mất, tôi và đoàn làm phim của Đài Truyền hình Hà Tĩnh đã về Ân Phú quê ông. Anh Dương Thế Đạt, Chủ tịch ủy ban nhân dân xã đã dẫn tôi ra tận mép con sông quê của nhà thơ - viện sĩ tài hoa. Sông bé nhỏ như một con ngòi lặng chảy dưới chân núi Mồng Ga hiu hắt. Có thể gọi đó là sông chăng khi hòn sỏi chưa kịp thia lia đã nẩy lên bờ? Có gợi hứng được không cho kiệt tác "Tràng giang" với "sông dài trời rộng?"

Tôi không biết bởi chưa bao giờ có dịp hỏi nhà thơ, nhưng không hiểu sao tôi cứ nghĩ, rằng những sợi buồn, buồn điệp điệp tới sầu vạn kỷ là được khơi nguồn tại đây. Thơ ông chắc phải chịu ơn con sông quê vắng lặng đến cô liêu này. Tôi càng đinh ninh điều nghĩ hơn, bởi đêm đó, từ nhà nghỉ của huyện nghèo heo hút, một mình tôi lần ra bờ sông. Thì trời ơi, rộng! Trước mắt, sông rộng thế, vô vàn ánh lửa, bao nhiêu là đom đóm đang đan lưới rải đầy mặt sông!

Trần Đắc Túc

Các tin khác

Phim "Mưa đỏ" ghi dấu ấn của điện ảnh Việt ở đề tài chiến tranh cách mạng.

Khát vọng trở thành ngành công nghiệp văn hóa

40 năm đổi mới - một chặng đường đánh dấu nhiều cột mốc của điện ảnh Việt Nam từ một nền điện ảnh bao cấp sang cơ chế thị trường. Tại hội thảo "Diện mạo điện ảnh Việt Nam 40 năm đổi mới", tổ chức trong khuôn khổ Liên hoan phim Châu Á - Đà Nẵng (DANAFF) Tiến sĩ Ngô Phương Lan - Chủ tịch Hiệp hội Xúc tiến phát triển Điện ảnh Việt Nam - Giám đốc DANAFF nhận định: "40 năm trước, Đổi mới không chỉ mở ra một giai đoạn phát triển mới về kinh tế - xã hội, mà còn mở ra những không gian sáng tạo mới cho văn học, nghệ thuật. Tinh thần nhìn thẳng vào sự thật, phản ánh đúng sự thật đã trở thành động lực quan trọng để văn nghệ sĩ khám phá sâu hơn đời sống con người, những chuyển động của xã hội và những khát vọng của dân tộc trong thời kỳ mới".

Những dấu ấn khác biệt của “Tận hiến”

Những dấu ấn khác biệt của “Tận hiến”

Bộ phim truyền hình "Tận hiến" (Điện ảnh CAND sản xuất) vừa khép lại hành trình phát sóng nhưng dư âm mà bộ phim mang lại vẫn tiếp tục lắng đọng trong lòng khán giả. Giữa dòng chảy của điện ảnh chính luận, "Tận hiến" tạo dấu ấn không chỉ bởi câu chuyện về những chiến sĩ tình báo CAND hoạt động và sẵn sàng hy sinh trong thầm lặng mà còn ở cách làm phim giàu tâm huyết và khát vọng.

Hình tượng nghệ thuật trong thơ trẻ đương đại

Hình tượng nghệ thuật trong thơ trẻ đương đại

Có một số bạn yêu thơ hỏi tôi về việc: "Các nhà thơ trẻ hiện nay quan tâm đến hình tượng thơ trong sáng tác như thế nào?". Theo tôi, việc xây dựng hình tượng thơ có vai trò đặc biệt quan trọng trong sáng tác thơ ca của những người viết, bởi hình tượng thơ chính là nơi nhà thơ gửi gắm tư tưởng, cảm xúc, cách nhìn về con người và cuộc đời.

Hội sách thiếu nhi ở “siêu đô thị”

Hội sách thiếu nhi ở “siêu đô thị”

Nằm trong các hoạt động kỷ niệm 50 năm Ngày Thành phố Sài Gòn - Gia Định chính thức vinh dự mang tên Chủ tịch Hồ Chí Minh (2/7/1976 - 2/7/2026), Hội sách Thiếu nhi Thành phố Hồ Chí Minh lần 6 - năm 2026 với chủ đề: “Em vui đọc sách, học bao điều hay” vừa được khai mạc với nhiều hoạt động phong phú, sáng tạo dành cho thiếu nhi, phụ huynh, giáo viên và cộng đồng.

Để truyện tranh tham gia vào công nghiệp văn hóa

Để truyện tranh tham gia vào công nghiệp văn hóa

Truyện tranh là một thị trường đang bị bỏ ngỏ ở Việt Nam. Điều chúng ta thiếu không phải là những tác giả tài năng mà là một hệ sinh thái đủ mạnh để nuôi dưỡng, bảo vệ và phát triển các giá trị sáng tạo. Những vấn đề này được đặt ra trong tọa đàm "Kiến tạo hệ sinh thái sáng tạo truyện tranh cho người Việt" diễn ra mới đây tại Hà Nội.

“Màu dân tộc” trong dòng chảy đương đại

“Màu dân tộc” trong dòng chảy đương đại

Gần đây, nhiều hoạt động lan tỏa và tôn vinh những giá trị văn hóa truyền thống, di sản mang đậm sắc màu dân tộc như vẻ đẹp của tranh Đông Hồ đã thu hút sự quan tâm của giới trẻ...

Phá án ma túy bằng sự tỉnh táo và nhân văn

Phá án ma túy bằng sự tỉnh táo và nhân văn

Vừa lên sóng những tập đầu tiên, bộ phim truyền hình “Lửa trắng” đã thu hút sự quan tâm của đông đảo khán giả. Từ việc khai thác cuộc đấu tranh chống tội phạm ma túy trong thời đại số, bộ phim khắc họa chân dung người chiến sĩ CAND với sự dũng cảm, bản lĩnh và trí tuệ cùng những thông điệp nhân văn sâu sắc.

Hoạt hình Việt ra thế giới

Hoạt hình Việt ra thế giới

Lần đầu tiên, một bộ phim hoạt hình dài của Việt Nam "Trạng Quỳnh nhí: Truyền thuyết Kim Ngưu" được mời tham dự Annecy International Animation Film Festival - liên hoan phim hoạt hình lớn nhất hành tinh. Theo đạo diễn Trịnh Lâm Tùng, đây là cơ hội để những người làm hoạt hình Việt Nam được cất lên tiếng nói của mình, được giới thiệu những giá trị văn hóa mà chúng ta đã gìn giữ qua biết bao thế hệ.

Bước tiến của Điện ảnh Việt tại DANAFF

Bước tiến của Điện ảnh Việt tại DANAFF

Đà Nẵng sẽ trở thành tâm điểm của điện ảnh khu vực khi đăng cai "Liên hoan phim châu Á - Đà Nẵng" (DANAFF) lần thứ IV (diễn ra từ ngày 28/6 đến ngày 4/7). Với chủ đề “Nhịp cầu từ châu Á ra thế giới”, DANAFF năm nay được tổ chức quy mô hơn, nhiều hoạt động chuyên sâu hơn và định hướng rõ nét trong việc thúc đẩy công nghiệp điện ảnh Việt Nam hội nhập quốc tế.

Một số tác phẩm của hoạ sĩ Bùi Xuân Phái đã được sử dụng trong nhiều sản phẩm âm nhạc.

Bản quyền tác phẩm hội họa trong sáng tạo đương đại

Mới đây, việc ê-kíp sản xuất MV của ca sĩ Sơn Tùng M-TP sử dụng hình ảnh tác phẩm “Tàn Chỉ” của họa sĩ Lệ Giang không xin phép, cũng như nhiều sản phẩm nghệ thuật, quảng cáo, điện ảnh từng khai thác tranh của các họa sĩ đã đặt ra câu hỏi: Sử dụng tác phẩm hội họa trong sáng tạo nghệ thuật như thế nào, đâu là ranh giới giữa cảm hứng sáng tạo và hành vi xâm phạm bản quyền?

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Từ hơn một thế kỷ trước, cụ Nguyễn Đình Khánh một người con của làng Lai Xá (Hà Nội) đã sớm tiếp cận nghề nhiếp ảnh, mở hiệu ảnh Khánh Ký nổi tiếng trên phố Hàng Da. Cụ đã truyền nghề cho nhiều người cùng làng, tạo nên một cộng đồng thợ ảnh đông đảo, đưa Lai Xá trở thành cái nôi của nghề nhiếp ảnh Việt Nam.

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

"Sân nhà" đã không còn là lợi thế khi một loạt phim Việt phải sớm rút khỏi phòng vé vì doanh thu thấp. Tự "nâng chuẩn" chất lượng có lẽ là con đường duy nhất nếu phim Việt muốn giữ chân khán giả trong cuộc đua khốc liệt này.

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Cuộc thi viết về “Trang sách & Mái trường” không chỉ là hoạt động chào mừng dấu mốc 70 năm của Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam mà còn là lời tri ân dành cho các thế hệ thầy cô giáo, học sinh, người làm sách và những người đã góp phần vun đắp tri thức cho đất nước.

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Trong một thế giới mà trẻ em đang bị các thiết bị điện tử chi phối mạnh mẽ như hiện nay, việc làm thế nào để trẻ em có thói quen đọc sách, có cơ hội lớn lên cùng trang sách trong những mùa hè không chỉ là nỗ lực của phụ huynh mà còn cần sự chung tay của cả cộng đồng...

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh tự bạch: "Suốt một Đời Thơ xin tự nguyện làm một phu trầm để bóc dần vỏ bọc thời gian/ giữa đời ngậm ngải tìm trầm... Nghĩa Nhân". Đây có thể xem là tuyên ngôn tinh thần cho toàn bộ hành trình thơ của Vân Anh.