Có ai về Châu Đốc?

Có lần, được xem diễn cảnh lễ hội cưới của người Chăm An Giang ở Làng Văn hóa các dân tộc (Ba Vì, Hà Nội), tôi mê liền. Đôi mắt cô gái Chăm to đen huyền bí trong chiếc khăn Matơra màu đỏ ám ảnh hồn tôi. Dải khăn lụa bay cuồn cuộn trước mắt ngỡ như sóng nước Hậu Giang. Giờ đây tôi đã về miền sông nước ấy, với câu hò:"Ai về Châu Đốc, An Giang. Theo thuyền vượt sóng tới làng người Chăm...".

Đi mua hàng "nghĩa địa"

Vừa đặt chân đến Châu Đốc, anh Út, bạn tôi rủ ngay lên chợ biên giới Tịnh Biên để mò hàng "nghĩa địa". Bởi đúng phiên, người ta đổ hàng "nghĩa địa" về nhiều lắm tha hồ chọn. Tôi ngơ ngác chưa hiểu anh nói gì. Hàng "nghĩa địa" là sao? Nghe kỳ!.

Thấy tôi trợn tròn mắt, anh Út cười lớn rồi giải thích là "Hàng thùng" đó, rặt đồ cũ nhưng nhiều cái độc lắm. Thì ra ở cái xứ mắm ngon nhất miền Tây Nam Bộ này gọi đồ hàng thùng là đồ "nghĩa địa". Nghe tưởng hàng nhặt được của người chết bỏ trên bãi tha ma. Hãi!

Tôi phì cười gật đầu rồi nhảy lên xe theo anh. Chợ biên giới cách thành phố Châu Đốc chừng 25 cây số, có nhiều đoạn đi theo con kênh Vĩnh Tế, một con kênh đào lớn nhất dọc biên giới giữa hai nước Việt Nam và Campuchia.

Gọi là kênh, thực ra nó rộng tới 30 mét, chạy dài 90 cây số tới tận Hà Tiên (Kiên Giang). Dân sinh sống hai bên bờ khá nhộn nhịp. Thuyền tàu chở hàng qua lại suốt ngày đêm. Theo anh Út kể, cứ tối đến là trai gái hai bên đều đờn ca tài tử say mê lắm. Không hiểu tiếng nhau, nhưng cái hồn của giai điệu và âm thanh như tâm sự, gọi mời trong đêm trăng. Những ánh mắt quyến luyến hẹn hò bịn rịn…

Chúng tôi đang mải nói chuyện thì phố chợ hiện ra trước mắt.

Cô gái Chăm dệt vải.
Cô gái Chăm dệt vải.

Tôi không ngờ Trung tâm Thương mại tại cửa khẩu quốc tế Tịnh Biên (An Giang) lại lớn đến như thế. Nó sát ngay với trục đường 91 của Việt Nam, nối liền với quốc lộ 2 của nước bạn. Đi chừng 300 mét là tới cửa khẩu Phnom Den, thuộc tỉnh Takeo, Campuchia.

Khu trung tâm dường như để dành cho những doanh nghiệp lớn. Họ buôn cả lố đưa về các tỉnh miền đông là chính, nên xe tải vào nhiều và đứng đầy phía ngoài, chờ xếp hàng. Tôi và Út đi ngược lại vào chợ biên giới Tịnh Biên, một khu kinh doanh khá lớn, không kém phần sầm uất và là chốn hội tụ của dân sinh hai bên ngay giữa thị trấn. Đông vui và tấp nập.

Tôi đang mải mê ngắm hàng thì chợt nghe thấy tiếng cười rúc rích của các cô gái cách đó chừng mươi mét. Họ xuýt xoa và kêu lên hai tiếng: Ghê chết! Ghê chết! Sau đó các cô gái lại cười rộ lên. Tò mò, tôi kéo anh Út đến chỗ các cô gái, xem vì sao họ lại kêu lên như thế. Anh Út giải thích đó chỉ là chuyện các cô gái ăn con bọ cạp và nhện rang của người Campuchia mang sang bán đó thôi.

Nghe nói thế tôi càng tò mò, vội sán đến xem thử. Thì ra các cô gái đang xúm quanh một mẹt hàng đầy nhện rang và những con mối chúa vàng ửng lên qua chảo mỡ. Đây có thể là một món hàng kỳ dị và thơm nhất chợ. Anh Út nói, có khi họ ăn cả rắn chiên nữa. Khiếp! Thảo nào các cô gái cứ kêu inh ỏi. Vậy mà đâu có chuyện bỏ của chạy lấy người. Cô nào cô nấy cứ chóp chép, nhai rau ráu những con côn trùng chiên chấm tương ớt, cay cháy mũi ấy. Chắc cũng phải ngon. Tôi ứa nước miếng, cho dù nghĩ tới cũng thấy ghê.

Lần mò mãi tôi cũng chọn được món hàng mình thích. Đó là một chiếc ấm trà "nghĩa địa". Nó bằng đất sét trắng và được phủ một lớp men bóng màu đen và có khảm vỏ trứng như sơn mài vậy. Ông chủ hàng nói đây là hàng sứ Nhật cũ được chuyển từ Thủ đô Phnom Pênh sang. Đó là hàng gốm sứ được buôn cân từ bên Nhật mang về.

Thế là tôi chọn liền vài ba thứ, nào ấm, nào bình và mấy chiếc chén rồi đặt lên bàn cân. Phải nói tôi chưa bao giờ thấy có hàng bán gốm sứ lại theo cân như thế này. Tính thử, trung bình chừng 30 ngàn đồng một thứ, cũng rẻ. Tôi hí hửng với túi đồ gốm sứ "nghĩa địa". Khi hai chúng tôi tới cầu Hữu Nghị để định sang Campuchia thì trời bỗng đổ mưa. Con đường mù mịt trong cơn mưa rừng nghiêng nghiêng gió tạt. Tôi không ngờ lại có màn mưa đẹp đến vậy…

Vào làng Chăm

Khi vượt qua sông Hậu, bằng con phà lớn để sang làng người Chăm ở Châu Giang, tôi đã nghe thấy tiếng  trống Pana bập bùng. Chừng nghe có cả tiếng hát cao vút. Sông nước Hậu Giang mênh mông vào ngày nước lên. Quả nhiên tiếng hát của một chàng trai đang cất lên nghe xôn xao tâm hồn. Tôi cố nghe cho rõ lời ca vọng từ phía bên kia bờ, và thật bất ngờ khi thấy anh Út cùng hát hòa theo.

Thì ra anh chính là người sống bên kia sông, cùng với người Chăm, và hằng ngày đi sang thành phố làm việc. Giọng anh hơi rè nhưng rất truyền cảm qua lời ca: "Kìa xa thấp thoáng ai trên đường. Lại đây bóng áo xanh đeo cườm lấp lánh. Đến nơi đây. Hình như dáng em yêu đi nhịp nhàng, nhịp nhàng…". Những hình ảnh cô gái Chăm thướt tha hiện lên trước mắt tôi như ngày nào. Tôi hồi hộp đi theo anh Út vào một ngôi nhà cổ nhất của xóm Chăm.

Đôi mắt Chăm.
Đôi mắt Chăm.

Đó là một ngôi nhà cổ hiếm hoi còn sót lại, khoảng 150 năm, chủ nhân là bà Ma-ri-yêm. Bà rất nhiệt tình dẫn tôi đi xem ngôi nhà của ông cha để lại rồi nói, hiện ngôi nhà có tới 5 thế hệ sinh sống. Cha bà có thời là Giáo cả thánh đường Mubarak, ông Mad-toy-dib, đã từng đóng góp nhiều cho cộng đồng người Chăm ở địa bàn này.

Vừa hay, lúc đó con trai bà Ma-ri-yêm là A-ri-phin ở dưới nhà đi lên với nụ cười nhỏ nhẹ trong bộ váy hoa màu đỏ. Anh đội chiếc mũ đen, đúng kiểu một thiếu niên Chăm. Vì người đàn ông đã trưởng thành ra đường đội mũ trắng.

Cùng lúc đó con gái của người em bà Ma-ri-yêm là cô Ma-ri-ah-dah cũng xúng xính trong chiếc khăn màu hồng. Tôi vội chụp mấy kiểu ảnh. Dường như mấy người trong gia đình bán lụa và thổ cẩm này cũng thích trình bày mặt hàng của mình. Họ còn bày la liệt các loại vải ra khoe, rằng rất đẹp, rất bền và đòi tôi chụp ảnh để đưa lên Facebook. 

Ngồi trò chuyện được một lúc, với chủ nhà anh Út cho tôi biết, đã gần đến giờ lễ chiều, theo tục của người Chăm đạo Hồi ở đây. Họ làm lễ 5 lần trong một ngày. Mỗi lần chỉ mười phút nhưng không bao giờ sai hẹn. Tín đồ nam phải lên Thánh đường nghe đọc kinh, còn nữ lễ tại gia. Họ luôn luôn chăm chỉ và thể hiện sự thành kính của mình với Thánh Alah. Nhất là vào tháng nhịn đói (còn gọi là lễ Ramada) vào khoảng tháng 9 hằng năm. Họ nhịn ăn ban ngày và đến tối chỉ ăn một bữa cháo, hoặc cơm và bánh để "xả chay".

Lễ nhịn ăn kéo dài trong cả tháng. Đó là lễ quan trọng của người Chăm theo đạo Hồi. Họ quan niệm nhịn để chia sẻ dành dụm cho những người khốn khó. Đó là tháng lễ, nhằm nhắc nhở ý thức thiện tâm của tín đồ, hướng tới việc thiện. Mỗi lần lên thánh đường trong ngày nhịn ăn, mọi người sẽ được nghe giáo cả đọc kinh Coran, nhằm giáo dục đạo đức cho tín đồ. Hãy yêu thương con người và luôn luôn che chở cho đồng loại mỗi khi khốn khó. Người Chăm theo đạo Hồi không được uống rượu bia và ăn thịt lợn. Tháng nhịn ăn được coi là tháng tiết kiệm, thức tỉnh lương tri và làm từ thiện…

Lễ tạ mẹ

Đây là chuyện rất lạ và cũng hết sức cảm động diễn ra trong lễ cưới của người Chăm, mà tôi chưa được thấy ở cuộc trình diễn tại Làng Văn hóa các dân tộc. Đó là việc chú rể, trước khi về nhà gái (theo chế độ mẫu hệ), sẽ phải hát lời xin lỗi cha mẹ, qua bài ca "Tạ lỗi mẹ".

Anh Út nói đó là sự ăn năn về đạo hiếu với cha mẹ của chàng trai, khi làm lễ thành hôn phải sống ở nhà vợ, không được phụng dưỡng cha mẹ chu đáo. Nói rồi anh Út khe khẽ hát cho tôi nghe: "A ru hỡi. Ơi mẹ ơi! Mẹ thương lấy mối tình con. Con xin lỗi mẹ tha thứ. Mẹ ơi. Thấu lòng con ngày biệt ly…".

Tôi và anh Út ngược đường, ra tới gần Thánh đường Murabak, nơi cứ thứ sáu hằng tuần là mọi người đến lễ. Tiếng trống dồn dập theo một tiết tấu rất lạ, uyển chuyển như có tiếng người cười vui trong lễ hội. Đội nhạc đang tập luyện để chuẩn bị cho lễ hội Roya, một lễ tết của người Chăm. Anh Út nói, đây chính là ngày lễ xin lỗi và hòa giải những mâu thuẫn, hiểu lầm trong họ hàng, bà con làng xóm. Lại thêm một lần tôi ngạc nhiên về văn hóa người Chăm. Tiếng trống Pana rộn ràng theo con sóng Hậu Giang cuồn cuộn trôi về Biển Đông…

Vương Tâm

Các tin khác

Phim "Mưa đỏ" ghi dấu ấn của điện ảnh Việt ở đề tài chiến tranh cách mạng.

Khát vọng trở thành ngành công nghiệp văn hóa

40 năm đổi mới - một chặng đường đánh dấu nhiều cột mốc của điện ảnh Việt Nam từ một nền điện ảnh bao cấp sang cơ chế thị trường. Tại hội thảo "Diện mạo điện ảnh Việt Nam 40 năm đổi mới", tổ chức trong khuôn khổ Liên hoan phim Châu Á - Đà Nẵng (DANAFF) Tiến sĩ Ngô Phương Lan - Chủ tịch Hiệp hội Xúc tiến phát triển Điện ảnh Việt Nam - Giám đốc DANAFF nhận định: "40 năm trước, Đổi mới không chỉ mở ra một giai đoạn phát triển mới về kinh tế - xã hội, mà còn mở ra những không gian sáng tạo mới cho văn học, nghệ thuật. Tinh thần nhìn thẳng vào sự thật, phản ánh đúng sự thật đã trở thành động lực quan trọng để văn nghệ sĩ khám phá sâu hơn đời sống con người, những chuyển động của xã hội và những khát vọng của dân tộc trong thời kỳ mới".

Những dấu ấn khác biệt của “Tận hiến”

Những dấu ấn khác biệt của “Tận hiến”

Bộ phim truyền hình "Tận hiến" (Điện ảnh CAND sản xuất) vừa khép lại hành trình phát sóng nhưng dư âm mà bộ phim mang lại vẫn tiếp tục lắng đọng trong lòng khán giả. Giữa dòng chảy của điện ảnh chính luận, "Tận hiến" tạo dấu ấn không chỉ bởi câu chuyện về những chiến sĩ tình báo CAND hoạt động và sẵn sàng hy sinh trong thầm lặng mà còn ở cách làm phim giàu tâm huyết và khát vọng.

Hình tượng nghệ thuật trong thơ trẻ đương đại

Hình tượng nghệ thuật trong thơ trẻ đương đại

Có một số bạn yêu thơ hỏi tôi về việc: "Các nhà thơ trẻ hiện nay quan tâm đến hình tượng thơ trong sáng tác như thế nào?". Theo tôi, việc xây dựng hình tượng thơ có vai trò đặc biệt quan trọng trong sáng tác thơ ca của những người viết, bởi hình tượng thơ chính là nơi nhà thơ gửi gắm tư tưởng, cảm xúc, cách nhìn về con người và cuộc đời.

Hội sách thiếu nhi ở “siêu đô thị”

Hội sách thiếu nhi ở “siêu đô thị”

Nằm trong các hoạt động kỷ niệm 50 năm Ngày Thành phố Sài Gòn - Gia Định chính thức vinh dự mang tên Chủ tịch Hồ Chí Minh (2/7/1976 - 2/7/2026), Hội sách Thiếu nhi Thành phố Hồ Chí Minh lần 6 - năm 2026 với chủ đề: “Em vui đọc sách, học bao điều hay” vừa được khai mạc với nhiều hoạt động phong phú, sáng tạo dành cho thiếu nhi, phụ huynh, giáo viên và cộng đồng.

Để truyện tranh tham gia vào công nghiệp văn hóa

Để truyện tranh tham gia vào công nghiệp văn hóa

Truyện tranh là một thị trường đang bị bỏ ngỏ ở Việt Nam. Điều chúng ta thiếu không phải là những tác giả tài năng mà là một hệ sinh thái đủ mạnh để nuôi dưỡng, bảo vệ và phát triển các giá trị sáng tạo. Những vấn đề này được đặt ra trong tọa đàm "Kiến tạo hệ sinh thái sáng tạo truyện tranh cho người Việt" diễn ra mới đây tại Hà Nội.

“Màu dân tộc” trong dòng chảy đương đại

“Màu dân tộc” trong dòng chảy đương đại

Gần đây, nhiều hoạt động lan tỏa và tôn vinh những giá trị văn hóa truyền thống, di sản mang đậm sắc màu dân tộc như vẻ đẹp của tranh Đông Hồ đã thu hút sự quan tâm của giới trẻ...

Phá án ma túy bằng sự tỉnh táo và nhân văn

Phá án ma túy bằng sự tỉnh táo và nhân văn

Vừa lên sóng những tập đầu tiên, bộ phim truyền hình “Lửa trắng” đã thu hút sự quan tâm của đông đảo khán giả. Từ việc khai thác cuộc đấu tranh chống tội phạm ma túy trong thời đại số, bộ phim khắc họa chân dung người chiến sĩ CAND với sự dũng cảm, bản lĩnh và trí tuệ cùng những thông điệp nhân văn sâu sắc.

Hoạt hình Việt ra thế giới

Hoạt hình Việt ra thế giới

Lần đầu tiên, một bộ phim hoạt hình dài của Việt Nam "Trạng Quỳnh nhí: Truyền thuyết Kim Ngưu" được mời tham dự Annecy International Animation Film Festival - liên hoan phim hoạt hình lớn nhất hành tinh. Theo đạo diễn Trịnh Lâm Tùng, đây là cơ hội để những người làm hoạt hình Việt Nam được cất lên tiếng nói của mình, được giới thiệu những giá trị văn hóa mà chúng ta đã gìn giữ qua biết bao thế hệ.

Bước tiến của Điện ảnh Việt tại DANAFF

Bước tiến của Điện ảnh Việt tại DANAFF

Đà Nẵng sẽ trở thành tâm điểm của điện ảnh khu vực khi đăng cai "Liên hoan phim châu Á - Đà Nẵng" (DANAFF) lần thứ IV (diễn ra từ ngày 28/6 đến ngày 4/7). Với chủ đề “Nhịp cầu từ châu Á ra thế giới”, DANAFF năm nay được tổ chức quy mô hơn, nhiều hoạt động chuyên sâu hơn và định hướng rõ nét trong việc thúc đẩy công nghiệp điện ảnh Việt Nam hội nhập quốc tế.

Một số tác phẩm của hoạ sĩ Bùi Xuân Phái đã được sử dụng trong nhiều sản phẩm âm nhạc.

Bản quyền tác phẩm hội họa trong sáng tạo đương đại

Mới đây, việc ê-kíp sản xuất MV của ca sĩ Sơn Tùng M-TP sử dụng hình ảnh tác phẩm “Tàn Chỉ” của họa sĩ Lệ Giang không xin phép, cũng như nhiều sản phẩm nghệ thuật, quảng cáo, điện ảnh từng khai thác tranh của các họa sĩ đã đặt ra câu hỏi: Sử dụng tác phẩm hội họa trong sáng tạo nghệ thuật như thế nào, đâu là ranh giới giữa cảm hứng sáng tạo và hành vi xâm phạm bản quyền?

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Từ hơn một thế kỷ trước, cụ Nguyễn Đình Khánh một người con của làng Lai Xá (Hà Nội) đã sớm tiếp cận nghề nhiếp ảnh, mở hiệu ảnh Khánh Ký nổi tiếng trên phố Hàng Da. Cụ đã truyền nghề cho nhiều người cùng làng, tạo nên một cộng đồng thợ ảnh đông đảo, đưa Lai Xá trở thành cái nôi của nghề nhiếp ảnh Việt Nam.

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

"Sân nhà" đã không còn là lợi thế khi một loạt phim Việt phải sớm rút khỏi phòng vé vì doanh thu thấp. Tự "nâng chuẩn" chất lượng có lẽ là con đường duy nhất nếu phim Việt muốn giữ chân khán giả trong cuộc đua khốc liệt này.

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Cuộc thi viết về “Trang sách & Mái trường” không chỉ là hoạt động chào mừng dấu mốc 70 năm của Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam mà còn là lời tri ân dành cho các thế hệ thầy cô giáo, học sinh, người làm sách và những người đã góp phần vun đắp tri thức cho đất nước.

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Trong một thế giới mà trẻ em đang bị các thiết bị điện tử chi phối mạnh mẽ như hiện nay, việc làm thế nào để trẻ em có thói quen đọc sách, có cơ hội lớn lên cùng trang sách trong những mùa hè không chỉ là nỗ lực của phụ huynh mà còn cần sự chung tay của cả cộng đồng...

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh tự bạch: "Suốt một Đời Thơ xin tự nguyện làm một phu trầm để bóc dần vỏ bọc thời gian/ giữa đời ngậm ngải tìm trầm... Nghĩa Nhân". Đây có thể xem là tuyên ngôn tinh thần cho toàn bộ hành trình thơ của Vân Anh.