Câu chuyện cuộc đời về người đàn ông có mười cái trứng ung

Thường, khi còn trẻ, người ta đuổi theo những điều lớn lao. Khát vọng cống hiến lớn lao. Ngay cả tình yêu cũng phải là một tình yêu lớn lao. Đợi khi, bước chân đến gần cái tuổi trung niên, những điều bình dị của cuộc đời trở về trong ta, giản dị như cuộc đời vốn thế. Chúng tôi đi làm phim, chúng tôi đi qua nhiều cuộc đời bình dị và giờ, đã đến lúc kể về những cuộc đời bình dị ấy. Người hôm nay chúng tôi kể - một nông dân thôn Trại Mít thuộc xã Đông Hưng, huyện Lục Nam, tỉnh Bắc Giang. Anh tên Luyến, người dân nơi đây gọi anh là Luyến vịt giời.

Người đàn ông hai lần bị cháy nhà

Ngồi quanh chiếc bàn cáu bẩn vì nước chè và thuốc lá, nghe Luyến và hàng xóm của anh kể về thời hai lần gia đình anh bị cháy nhà, tự dưng tôi lại nhớ đến cái thủa thơ bé ở làng Trảo Nha - Hà Tĩnh. Cái làng nhỏ nằm ven sông Nghèn, mùa gió Lào, con nước nóng như  luộc. Mùa ấy, thỉnh thoảng chiều, lúc đang nấu cơm hay ẵm em, lại nghe tiếng một người đàn bà nào đó trong làng kêu toáng lên "Ối làng nước ơi! Cháy nhà, cháy nhà tôi rồi làng nước ơi!".

Ấy là lúc người làng đã đi làm đồng về. Có những ngôi nhà bốc cháy khi người lớn còn ở ngoài đồng, chỉ trẻ con ở nhà, may thì con trẻ biết tránh ngọn lửa. Sẫm tối, người lớn về nhà, chỉ còn vài cái cọc nhà và đứa con mặt mũi đen nhẻm, nằm lóp ngóp bên bờ mương nơi đầu con ngõ vào nhà.

Ấy là kí ức tuổi thơ tôi. Ấy thế mà nó giống hệt với cả hai lần cháy nhà của anh Luyến.

Trong cả hai lần cháy nhà anh Luyến đều được người dân ở Trại Mít cho tre làm lại nhà.

- Lúc ấy tôi nghĩ, nếu cháy nhà lần nữa, tôi sẽ đốt cái miếu này.

Luyến chỉ ra cái miếu xa giờ chỉ còn lại gờ tường làm dấu tích. Tôi sững lại, nhìn sâu vào mắt anh.

- Không. Không cháy nhà nữa và tôi không đốt miếu. Không đốt được. Chỉ là trong cơn bĩ cực…

Dân làng yêu mến gọi anh là “Luyến vịt giời”.
Dân làng yêu mến gọi anh là “Luyến vịt giời”.

Trong thâm tâm, tôi muốn truy tìm tận cùng câu bỏ ngỏ của Luyến. Rằng, nếu cháy nhà lần nữa, anh có đốt miếu không. Phần tôi không tin Luyến sẽ đốt, dù nhà cháy lần nữa, bởi tôi tin vào đôi mắt to, thông minh, nhân hậu của Luyến. Phần tôi nghi ngờ, bởi, cũng trong đôi mắt ấy, trong dáng người cao lớn lực lưỡng ấy của Luyến, có cái gì quyết liệt đến ngang tàng.

Để có một cơ ngơi hàng nghìn héc ta đất, với hai trang trại nuôi vịt giời, gà lôi, ngỗng Ấn Độ như ngày hôm nay, tôi tin là do cả bản tính thông minh, nhân hậu, cả sự quyết liệt, ngang tàng trong con người Luyến tạo dựng nên.

Rào dậu bằng yêu thương

Trang trại thứ nhất của Luyến ở ngay tại ngôi nhà hai tầng Luyến đang ở. Trang trại thứ hai, Luyến đặt giữa cánh đồng lúa mênh mông, xung quanh vắng bóng người.

- Có bị mất cắp không? - Tôi hỏi, thực phần ngạc nhiên.

- Mấy chục năm qua chưa từng mất lấy một con gà, con vịt.

Luyến cả cười, đôi mắt ánh lên niềm vui.

- Chẳng ai lại đi bắt gà vịt của tôi cả. Tôi rào dậu bằng tình yêu thương.

Cái rào dậu bằng tình yêu thương của Luyến có cả một quá trình dài. Sau cháy nhà thứ hai, Luyến cùng vợ con lao vào làm việc, lao động cật lực để năm năm sau trong nhà có tận 39 tấn thóc. Một lượng của cải mơ ước của bao nhiêu người đói ăn những năm 85-86 ở thôn quê. Luyến bán 39 tấn thóc ấy, lấy tiền thuê máy xúc máy ủi san phẳng một quả đồi để mở chợ.

Nhưng, có những thứ thuộc về thói quen, dù quãng đường đến chợ của Luyến gần hơn trăm lần đến chợ Huyện nhưng người dân cũng đã quen với con đường, quen với từng hạt sương hai dọc đường đến chợ cũ. Và thế là chợ vừa dựng lên đã tan. Tay trắng lần ba. Rồi lại gây dựng bằng nuôi thủy sản. Để ngăn đập nuôi thủy sản, Luyến đã bỏ ra 200 triệu đồng để xây một cái đập mà gần hai chục năm nay, đến giờ, cái đập vẫn là nơi giữ nước tưới tiêu cho hơn 200 ha lúa của bà con.

Nuôi trồng thủy sản ổn định, anh tính không thể để đất đai nhàn ra đấy được. Dưới hồ nuôi cá, trên hồ nuôi vịt, trên đất nuôi gà, nuôi lợn. Và thế là trang trại gà, vịt, lợn ra đời. Trại Mít là thôn vùng sâu, vùng xa của tỉnh Bắc Giang. Cứ đến tháng 7, Trại Mít lại ngập chìm trong lũ lụt. Nhiều bận nước lên nhanh, người và gia súc, gia cầm chạy không kịp. Thế là mất trắng.

Năm 2000, Luyến lên ngân hàng vay vốn để xây nhà thuyền chống lụt. Nghe Luyến trình bày xây một ngôi nhà tránh lũ lụt cho gà, vịt, lợn, mọi người đều cười cho là ý tưởng "hoang dại". Khi nhà thuyền dựng lên, lũ lụt đến, người ta ùa đến xem nhà thuyền của Luyến chìm hay nổi. 300 con lợn, mỗi con gần một tạ, rồi cả đàn gà, vịt, Luyến chất hết lên nhà thuyền, nước lên đến đâu, nhà nổi lên đến đó. Lúc ấy, mọi người mới ngã ngửa ra. Có nhà thuyền, có chiếc xuồng, hàng năm Luyến lo chạy lụt nhanh cho nhà mình, rồi lao xuồng đi cứu giúp bà con trong thôn.

Ngắm nhìn đàn gà vịt của Luyến quang quác inh ỏi giữa trưa nắng, ngắm nhìn nhà thuyền kì dị của Luyến, bất chợt, tôi liên tưởng đến nhân vật Nô Ê trong phim câu chuyện của Kinh thánh.

- Tôi không được học như các kĩ sư cầu đường, đo tính được phần chìm nổi. Tôi chỉ tin theo thần thoại đánh thần Sấm, thần Sét, rồi làm dần, năm đầu chỉ dám lợp nhà bằng mái tôn, đến lụt, thấy nhà nổi rất tốt, tôi tính, sang năm sẽ lợp Prô xi măng, lợp Prô xi măng, nhà vẫn nổi.

Luyến cười, phô hai hàm răng dài, chắc khỏe và ám vàng vì khói thuốc.

Những búi tre xanh thôn Trại Mít và cái tên "Luyến vịt giời"

Đến trang trại của Luyến, thấy cả đàn vịt giời được chăn dắt như vịt nhà, thấy cả đàn gà lôi giang cánh lừ lừ bay rợp cánh đồng lúa, bay tít trên ngọn cây rồi đến tối, theo ánh sáng trong chuồng mà tự trở về, nhưng ấn tượng nhất, là những bụi tre xanh mướt bao dọc con suối. Ngày Luyến ra đấu thầu con suối này, con suối trơ trọi. Lũ về, từ làng thượng trôi nguyên cả một cây tre gẫy ngọn vắt ngang suối. Luyến vớt tre, phạt ngang ngọn và cắm đất. Thế mà tre thành bụi. Đến giờ, tóc Luyến bắt đầu bạc thì tre đã thành lũy, thành thành bao bọc mướt xanh con suối và ngọn đồi nhà Luyến.

- Ngoài hai lần cháy nhà, lần trắng tay do lụt, lần trắng tay do dịch lợn tai xanh, còn lần nào mất trắng nữa không?

- Có chứ! Gần đây nhất là 2012, năm đó hai tuần tôi mất trắng 1,2 tỉ đồng. Đầu tiên là một hai con vịt ốm. Tôi tách nó ra. Ba hôm sau tôi bán một xe vịt, họ chở đi nửa buổi thì quay lại giả, bảo có vài con bị chết. Xe đổi vịt ra trại, chưa đầy hai tuần 15 nghìn con vịt chết trắng đồng trắng bãi. Tôi đau lắm! Lúc ấy tôi chỉ biết ngồi trên mỏm đất giữa cánh đồng mênh mông này, hút thuốc trắng  đêm.

- Và vịt giời đã cứu anh. Và cái tên Luyến vịt giời ra đời từ đó?

- Đúng vậy - Và Luyến lại cười.

Số là, ngoài nuôi gà, vịt, nhà Luyến còn có cả lò ấp trứng. Thực ở đời, người tinh, làm gì cũng tinh hơn người khác. Ông Sáng nhờ Luyến ấp trứng vịt giời. Luyến tìm tòi, cẩn trọng để ấp. 10 quả trứng, Luyến đặt ra ba quãng của lò ấp. 3 quả dưới cùng, 3 quả giữa cùng, 4 quả trên cùng. Những quả trứng đặt trên cùng của lò, gần bóng sưởi nở con, 3 quả dưới không nở. Luyến phát hiện ra vịt giời cần nhiệt độ cao hơn vịt thường. Giữa lúc trứng vịt giời quí như vàng, ông Sáng quyết định chuyển hết những nơi ấp trứng phập phù khác sang lò của Luyến. Và để trả ơn người ấp trứng thông minh, ông Sáng tặng Luyến 5 con vịt giời con.

- Nói thật, lúc đầu tôi chẳng để ý đến. Nuôi vịt ta còn chẳng ăn nữa là vịt giời. Thế nhưng khi 15 nghìn con vịt đẻ và vịt thịt chết trắng, trơ lại đúng 5 con vịt giời. Tôi mới giật mình, hóa ra vịt giời sức đề kháng cao hơn vịt nhà. Và thế là tôi nuôi. Từ nuôi vịt giời mà trong vòng hai năm tôi trả hết được 1,2 tỉ nợ ngân hàng và giữ được cơ ngơi như ngày hôm nay.

Khi viết lời bình cho bộ phim về Luyến, tôi đã phải lẩy ra bài ca dao "Mười quả trứng ung" của Bình Trị Thiên để minh họa. Cuộc đời của Luyến, cũng giống như cuộc đời của bao người nông dân Việt Nam, xưa và nay, vẫn vậy, một nắng, hai sương, chống chọi với cơn bĩ cực. Nhưng như những ngọn tre đi qua ngày lũ, chỉ cần chạm được một tấc đất, những cây tre ấy lại bật mầm, trỗi dậy, thành búi, thành thành, có khi thành rừng. Một rừng tre xạc xào trong gió. Những con gió thổi mát lòng chúng tôi khi cả đoàn làm phim trở về từ thôn Trại Mít tỉnh Bắc Giang.

Võ Thị Hạnh Thúy

Các tin khác

Phim "Mưa đỏ" ghi dấu ấn của điện ảnh Việt ở đề tài chiến tranh cách mạng.

Khát vọng trở thành ngành công nghiệp văn hóa

40 năm đổi mới - một chặng đường đánh dấu nhiều cột mốc của điện ảnh Việt Nam từ một nền điện ảnh bao cấp sang cơ chế thị trường. Tại hội thảo "Diện mạo điện ảnh Việt Nam 40 năm đổi mới", tổ chức trong khuôn khổ Liên hoan phim Châu Á - Đà Nẵng (DANAFF) Tiến sĩ Ngô Phương Lan - Chủ tịch Hiệp hội Xúc tiến phát triển Điện ảnh Việt Nam - Giám đốc DANAFF nhận định: "40 năm trước, Đổi mới không chỉ mở ra một giai đoạn phát triển mới về kinh tế - xã hội, mà còn mở ra những không gian sáng tạo mới cho văn học, nghệ thuật. Tinh thần nhìn thẳng vào sự thật, phản ánh đúng sự thật đã trở thành động lực quan trọng để văn nghệ sĩ khám phá sâu hơn đời sống con người, những chuyển động của xã hội và những khát vọng của dân tộc trong thời kỳ mới".

Những dấu ấn khác biệt của “Tận hiến”

Những dấu ấn khác biệt của “Tận hiến”

Bộ phim truyền hình "Tận hiến" (Điện ảnh CAND sản xuất) vừa khép lại hành trình phát sóng nhưng dư âm mà bộ phim mang lại vẫn tiếp tục lắng đọng trong lòng khán giả. Giữa dòng chảy của điện ảnh chính luận, "Tận hiến" tạo dấu ấn không chỉ bởi câu chuyện về những chiến sĩ tình báo CAND hoạt động và sẵn sàng hy sinh trong thầm lặng mà còn ở cách làm phim giàu tâm huyết và khát vọng.

Hình tượng nghệ thuật trong thơ trẻ đương đại

Hình tượng nghệ thuật trong thơ trẻ đương đại

Có một số bạn yêu thơ hỏi tôi về việc: "Các nhà thơ trẻ hiện nay quan tâm đến hình tượng thơ trong sáng tác như thế nào?". Theo tôi, việc xây dựng hình tượng thơ có vai trò đặc biệt quan trọng trong sáng tác thơ ca của những người viết, bởi hình tượng thơ chính là nơi nhà thơ gửi gắm tư tưởng, cảm xúc, cách nhìn về con người và cuộc đời.

Hội sách thiếu nhi ở “siêu đô thị”

Hội sách thiếu nhi ở “siêu đô thị”

Nằm trong các hoạt động kỷ niệm 50 năm Ngày Thành phố Sài Gòn - Gia Định chính thức vinh dự mang tên Chủ tịch Hồ Chí Minh (2/7/1976 - 2/7/2026), Hội sách Thiếu nhi Thành phố Hồ Chí Minh lần 6 - năm 2026 với chủ đề: “Em vui đọc sách, học bao điều hay” vừa được khai mạc với nhiều hoạt động phong phú, sáng tạo dành cho thiếu nhi, phụ huynh, giáo viên và cộng đồng.

Để truyện tranh tham gia vào công nghiệp văn hóa

Để truyện tranh tham gia vào công nghiệp văn hóa

Truyện tranh là một thị trường đang bị bỏ ngỏ ở Việt Nam. Điều chúng ta thiếu không phải là những tác giả tài năng mà là một hệ sinh thái đủ mạnh để nuôi dưỡng, bảo vệ và phát triển các giá trị sáng tạo. Những vấn đề này được đặt ra trong tọa đàm "Kiến tạo hệ sinh thái sáng tạo truyện tranh cho người Việt" diễn ra mới đây tại Hà Nội.

“Màu dân tộc” trong dòng chảy đương đại

“Màu dân tộc” trong dòng chảy đương đại

Gần đây, nhiều hoạt động lan tỏa và tôn vinh những giá trị văn hóa truyền thống, di sản mang đậm sắc màu dân tộc như vẻ đẹp của tranh Đông Hồ đã thu hút sự quan tâm của giới trẻ...

Phá án ma túy bằng sự tỉnh táo và nhân văn

Phá án ma túy bằng sự tỉnh táo và nhân văn

Vừa lên sóng những tập đầu tiên, bộ phim truyền hình “Lửa trắng” đã thu hút sự quan tâm của đông đảo khán giả. Từ việc khai thác cuộc đấu tranh chống tội phạm ma túy trong thời đại số, bộ phim khắc họa chân dung người chiến sĩ CAND với sự dũng cảm, bản lĩnh và trí tuệ cùng những thông điệp nhân văn sâu sắc.

Hoạt hình Việt ra thế giới

Hoạt hình Việt ra thế giới

Lần đầu tiên, một bộ phim hoạt hình dài của Việt Nam "Trạng Quỳnh nhí: Truyền thuyết Kim Ngưu" được mời tham dự Annecy International Animation Film Festival - liên hoan phim hoạt hình lớn nhất hành tinh. Theo đạo diễn Trịnh Lâm Tùng, đây là cơ hội để những người làm hoạt hình Việt Nam được cất lên tiếng nói của mình, được giới thiệu những giá trị văn hóa mà chúng ta đã gìn giữ qua biết bao thế hệ.

Bước tiến của Điện ảnh Việt tại DANAFF

Bước tiến của Điện ảnh Việt tại DANAFF

Đà Nẵng sẽ trở thành tâm điểm của điện ảnh khu vực khi đăng cai "Liên hoan phim châu Á - Đà Nẵng" (DANAFF) lần thứ IV (diễn ra từ ngày 28/6 đến ngày 4/7). Với chủ đề “Nhịp cầu từ châu Á ra thế giới”, DANAFF năm nay được tổ chức quy mô hơn, nhiều hoạt động chuyên sâu hơn và định hướng rõ nét trong việc thúc đẩy công nghiệp điện ảnh Việt Nam hội nhập quốc tế.

Một số tác phẩm của hoạ sĩ Bùi Xuân Phái đã được sử dụng trong nhiều sản phẩm âm nhạc.

Bản quyền tác phẩm hội họa trong sáng tạo đương đại

Mới đây, việc ê-kíp sản xuất MV của ca sĩ Sơn Tùng M-TP sử dụng hình ảnh tác phẩm “Tàn Chỉ” của họa sĩ Lệ Giang không xin phép, cũng như nhiều sản phẩm nghệ thuật, quảng cáo, điện ảnh từng khai thác tranh của các họa sĩ đã đặt ra câu hỏi: Sử dụng tác phẩm hội họa trong sáng tạo nghệ thuật như thế nào, đâu là ranh giới giữa cảm hứng sáng tạo và hành vi xâm phạm bản quyền?

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Từ hơn một thế kỷ trước, cụ Nguyễn Đình Khánh một người con của làng Lai Xá (Hà Nội) đã sớm tiếp cận nghề nhiếp ảnh, mở hiệu ảnh Khánh Ký nổi tiếng trên phố Hàng Da. Cụ đã truyền nghề cho nhiều người cùng làng, tạo nên một cộng đồng thợ ảnh đông đảo, đưa Lai Xá trở thành cái nôi của nghề nhiếp ảnh Việt Nam.

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

"Sân nhà" đã không còn là lợi thế khi một loạt phim Việt phải sớm rút khỏi phòng vé vì doanh thu thấp. Tự "nâng chuẩn" chất lượng có lẽ là con đường duy nhất nếu phim Việt muốn giữ chân khán giả trong cuộc đua khốc liệt này.

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Cuộc thi viết về “Trang sách & Mái trường” không chỉ là hoạt động chào mừng dấu mốc 70 năm của Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam mà còn là lời tri ân dành cho các thế hệ thầy cô giáo, học sinh, người làm sách và những người đã góp phần vun đắp tri thức cho đất nước.

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Trong một thế giới mà trẻ em đang bị các thiết bị điện tử chi phối mạnh mẽ như hiện nay, việc làm thế nào để trẻ em có thói quen đọc sách, có cơ hội lớn lên cùng trang sách trong những mùa hè không chỉ là nỗ lực của phụ huynh mà còn cần sự chung tay của cả cộng đồng...

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh tự bạch: "Suốt một Đời Thơ xin tự nguyện làm một phu trầm để bóc dần vỏ bọc thời gian/ giữa đời ngậm ngải tìm trầm... Nghĩa Nhân". Đây có thể xem là tuyên ngôn tinh thần cho toàn bộ hành trình thơ của Vân Anh.