Bộ phim cuối cùng của Marilyn Monroe

Nếu phải lựa chọn một cảnh phim nói hết về Marilyn Monroe, thay vì chọn cảnh quay chiếc váy trắng bị tốc lên kinh điển trong “The Seven Year Itch”, tôi sẽ chọn một cảnh ít người biết đến hơn, trong một bộ phim ít người biết đến hơn của Marilyn, “The Misfits”.

Cảnh đó thực ra là một cuộc hội thoại giữa Clark Gable trong vai Gayland, một gã cao bồi từng trải và Marilyn trong vai nàng Roslyn xinh đẹp mới trải qua cuộc ly hôn. Clark Gable hơn Marilyn 25 tuổi. Gương mặt ông lúc này đã khác rất nhiều thời vào vai Rhett Butler đểu cáng, cay nghiệt mà mê hoặc trong “Cuốn theo chiều gió”, những vết tích của tuổi 60 xâm lấn làn da ông không chút nương tay, ông nheo con mắt của một gã trai đã nếm trải tất thảy mọi thứ trong đời nhìn Marilyn mơn mởn và căng mọng rồi nói: "Em là cô gái buồn nhất thế gian anh đã từng gặp".

the misfits.jpg -0
Marilyn Monroe và Clark Gable trong bộ phim cuối đời của cả hai minh tinh huyền thoại

Ông nói thế sau khi cùng nàng và những người bạn trải qua một buổi tiệc tùng múa ca náo nhiệt, và rồi khi ra đến ngoài cửa, nàng Marilyn vẫn khiêu vũ một mình, như một con thiên nga cô đơn và bao nhiêu tiếng cười, rượu, âm nhạc, những vũ khúc và những lời tán tỉnh như mật mía từ những người đàn ông cũng không lấp đầy được những gì đã mất trong lòng nàng.

Marilyn ngạc nhiên nói ông là người đầu tiên nói với nàng điều đó. Thường thì mọi người luôn nghĩ nàng rất hạnh phúc. Clark Gable đáp lời, bảo rằng đó là vì nàng luôn khiến đàn ông cảm thấy hạnh phúc. Thử nghĩ mà xem, nếu một người đàn bà sở hữu mái tóc bạch kim óng ánh, bộ ngực đẫy đà luôn kiêu hãnh hướng về phía trước, luôn trực trào ra như một đỉnh núi lửa, bờ hông gợi cảm nảy bần bật trên mỗi bước đi trên đôi giày cao gót như Marilyn, thì người phụ nữ ấy có lý do gì để không hạnh phúc? Đàn ông mê mẩn nàng, còn đàn bà đố kỵ nàng nhưng cũng thầm ngưỡng mộ nàng. Nàng có đủ mọi lý do để hạnh phúc trên đời. Lời tiên đoán của tiểu thuyết gia William Saroyan rằng "Cô sẽ mãi cô độc. Marilyn. Và cô sẽ luôn cô độc" có vẻ phi lý thế nào.

Hình ảnh Marilyn trong “The Seven Year Itch” của đạo diễn Billy Wilder gần với tưởng tượng của chúng ta về nàng hơn. Một cô gái đủ khả năng khiến những người đàn ông trung niên với một gia đình yên ấm cũng phải xiêu lòng và trở nên hoang tưởng. Từng bộ phận trên cơ thể nàng đều mời gợi. Thước phim về đôi bàn chân của nàng khi cố vươn ra để lấy đôi giày cao gót có thể chỉ kéo dài vài giây trên màn bạc nhưng ở lại vĩnh viễn trong trái tim những người yêu phim. Nàng giống như một ảo ảnh cám dỗ mà quỷ sứ sinh ra để thử thách lòng người, hoặc nếu không thì cũng phải là một nữ thần bảo trợ tình dục. Nhưng nàng lại khờ khạo đến khó tin. Trong khi gã trung niên đã say nàng như say một ly martini thì nàng lại ngây thơ xin qua đêm ở nhà gã chỉ vì muốn được hưởng ké một chút điều hòa mát lạnh. Nàng kể chuyện cất áo lót trong ngăn đựng đá cùng với nước ngọt thật vô tư. Tóm lại, một người đẹp tóc vàng hoe như nàng tốt nhất nên cất bộ não của mình ở đâu đó để không ai tìm ra được. 

Gần như trong tất cả những bộ phim đóng đinh tên tuổi của mình, Marilyn đều dụ hoặc và ngốc nghếch. Hai tính từ ấy luôn đi kèm như bánh mì với mứt, như rượu vang với phô mai. Nàng dụ hoặc vì nàng ngốc nghếch và sự ngốc nghếch rỗng tuếch của nàng lại khiến nàng trở nên quyến rũ gấp bội. Còn gì tuyệt vời hơn sự kết hợp ấy, như F.Scott Fitzgerald từng viết trong “Gatsby vĩ đại”: "Tôi hy vọng nàng là một con ngốc - đó điều tuyệt vời nhất về một cô gái trên thế gian này, rằng nàng là một ả ngốc đẹp xinh".

Trong “Gentlemen Prefer Blondes” (Các quý ông thích những ả tóc vàng), tác phẩm đưa nàng tới vũ đài danh vọng, vai diễn Lorelei Lee chưng diện của Marilyn có màn ca hát kinh điển trong chiếc đầm hồng, nội dung ca từ đại để rằng người Pháp sẵn sàng chết vì yêu, song nàng thì thích những người đàn ông sống hơn để họ còn tặng nàng kim cương. "Kim cương là người bạn thân nhất của các cô gái", chẳng có ai hợp hơn Marilyn khi uốn éo hát ra một câu hát sặc mùi vật chất như thế này. Cũng như thế, trong “Some Like It Hot”, nàng bảo chẳng quan tâm đến việc người đàn ông giàu ra sao chừng nào anh ta sở hữu một chiếc du thuyền. Nàng là phiên bản "cô gái vật chất" đầu tiên, rất lâu trước khi Madonna xuất hiện.

gentlemen prefer blondes.jpg -0
Cảnh phim kinh điển của Marilyn trong “Gentlemen prefer blondes”

Ai mà muốn tin một nữ diễn viên với "truyền thuyết" phải đóng 10 đúp mới có thể nhớ được lời thoại ở ngoài đời lại là người đọc cả bộ tiểu thuyết có chứa câu văn dài gần 1.000 từ, tức gần 2 trang giấy, như “Đi tìm thời gian đã mất” của Marcel Proust? Đến thoại còn không nhớ nổi, làm sao khi đọc tới cuối câu văn của Proust mà nàng ta vẫn nhớ được phần đầu câu?

Trên phim, hầu như nàng chẳng bao giờ buồn, buồn bực thì có nhưng buồn bã thì không, bởi vì biết buồn bã là biểu hiện của trí tuệ và tâm hồn. Nhưng trong “The Misfits”, Marilyn đã buồn.

Kịch tác gia vĩ đại Arthur Miller viết “The Misfits” cho Marilyn Monroe, khi họ còn là vợ chồng. Có lẽ chỉ có đôi mắt của một tác giả đã từng viết câu thoại rằng "Con người không phải trái cam. Không thể ăn phần thịt và vứt đi phần vỏ" mới có thể không cần bóc bộ da của Marilyn ra (nàng vẫn vào vai một người đàn bà đẹp) mà vẫn nhìn thấy bên dưới có gì. Có nỗi buồn, có lòng độ lượng, có một ý tưởng về tình yêu - tình yêu đích thực.

Định mệnh của “The Misfits” thật kỳ lạ. Nó là bộ phim cuối cùng của Clark Gable và cũng là bộ phim cuối cùng của Marilyn Monroe. Một năm trước khi nó phát hành, tài tử Gable từ biệt thế gian. Một năm sau khi nó phát hành, Marilyn mất. Và khi nghiền ngẫm lại tác phẩm đã bị ghẻ lạnh vào thời điểm ra đời này, ta phải thừa nhận rằng chính trong đây, cả Clark và Marilyn đã có những phút giây thăng hoa nhất trên màn bạc của mình.

Dường như đó là lần đầu tiên, Marilyn không bị vật dục hóa. Khoảnh khắc khi nàng cho một gã đàn ông âu sầu nằm trong lòng mình, cơ thể nàng tuy vẫn ngồn ngộn sắc tình nhưng lại có gì đó chở che như Đức Mẹ ôm Jesus, hay thậm chí nó gợi ta nhớ về truyền thuyết Bồ Tát hóa thành người con gái đẹp để độ nhân, ra điều kiện cho những thanh niên muốn cưới vợ rằng ai đọc được hết Pháp Hoa Kinh trong một năm sẽ làm thê tử người đó; hay phảng phất chút gì từ truyện thiền sư thi sĩ Saigyo vào lầu xanh trú mưa rồi chuyện trò về đạo pháp... Tội lỗi và thiêng liêng chỉ cách nhau trong gang tấc mà thôi.

Bộ phim dường như cũng là lần đầu tiên, Marilyn không chạy theo những triệu phú, những chiếc vương miện đá quý hay những chiếc du thuyền. Ta được thấy nàng khóc không phải vì vuột mất cơ hội trở thành một thiếu phu nhân của đại gia tộc dầu mỏ, mà được thấy nàng khóc vì nhìn bầy ngựa hoang bị những tay cao bồi săn đuổi và thu phục. Theo cách nào đó, Marilyn như thể đã soi thấy mình trong tình thế của bầy ngựa tuyệt vọng ấy. Sợi dây thòng lọng của những gã đàn ông thít chặt lấy cổ của từng con ngựa cũng hệt như sợi dây vô hình của quyền lực nam trị thít lấy Marilyn, biến nàng thành một cỗ máy của sắc đẹp và tình dục, là phẳng nàng như một tấm bích chương bốc lửa treo tường. Ta thán phục cảnh Clark Gable một mình dũng mãnh giao chiến với con ngựa đầu đàn, áp đảo con ngựa, để rồi lại thả nó đi chỉ vì muốn chứng minh rằng gã có sự lựa chọn chứ không phải gã đã chịu thua - đó là một gã đàn ông bất kham đích thực; nhưng ta rung động trước cảnh Marilyn làm mọi cách để thả tự do cho những con ngựa hoang ấy. Nàng cần được thấy chúng tự do để mơ về sự tự do của riêng mình.

“The Misfits” chiếu một ánh sáng khác về phía Marilyn. Một nhân vật trong phim mô tả nàng rằng, nàng là người "có năng khiếu sống", trong khi những kẻ khác chỉ tìm trong cuộc sống một chỗ để trốn và nhìn cuộc đời trôi qua mà thôi. Ta bỗng nhiên phải tự hỏi rằng, làm sao mà nàng có thể là một ả ngốc hoàn hảo mà lố bịch như trông nàng có vẻ là, bởi để diễn ra một kẻ ngốc, người ta không thể là một kẻ ngốc. Như ai đó đã nói, trong thế giới toàn những kẻ điên, chỉ tên hề là tỉnh.

Giờ đây, khi đã biết về nàng Marilyn "buồn nhất thế gian", xem lại phân cảnh khi nàng đứng trên nắp cống ngầm trong “The Seven Year Itch”, một làn gió lùa qua làm chiếc váy trắng tốc lên và nàng vội lấy tay che lại, ta mới nghĩ, khoảnh khắc ấy, nàng không chỉ muốn bộ đồ lót đừng bị phô bày, mà dường như nàng muốn nói rằng, thực ra chẳng có gì để nhìn ở đó. Nơi nàng giấu sự sâu sắc của mình, sự sâu sắc của một người đàn bà nóng bỏng vốn không được đón chào trong thế giới mà nàng sống, không phải ở đây. Còn cơn gió, cái nó tốc lên cũng không chỉ là tà váy, mà còn là cả lớp ngoài tha thướt, phù phiếm của thị trấn Tinsel .

Hiền Trang

Các tin khác

Kỳ 3: Toán Castor và chuyên án PY27

Kỳ 3: Toán Castor và chuyên án PY27

Hơn một tháng sau khi điệp viên đơn tuyến Phạm Chuyên, bí danh Ares xâm nhập miền Bắc bằng đường biển, CIA và Liên đoàn 77 quyết định cho toán gián điệp biệt kích mang biệt danh Castor nhảy dù xuống tỉnh Sơn La. Nhiệm vụ của toán là thu thập tin tức tình báo về hoạt động chuyển quân của Quân đội miền Bắc trên Quốc lộ 6 - con đường chính xuyên qua các tỉnh Tây Bắc đến Tây Nam tỉnh Sầm Nưa (Lào). Tuy nhiên, chỉ 3 ngày sau, cả 4 thành viên đều bị bắt, mở ra chuyên án PY27 của Công an miền Bắc.

Thụy Sỹ tạm tránh được “khoảnh khắc Brexit” của riêng mình

Thụy Sỹ tạm tránh được “khoảnh khắc Brexit” của riêng mình

Ngày 14/6, hơn 59% cử tri Thụy Sĩ đi bỏ phiếu cho cuộc trưng cầu dân ý về đề xuất giới hạn dân số ở mức 10 triệu người vào năm 2050. Gần 55% phản đối, 45% ủng hộ - khoảng cách đủ để ngăn một cuộc va chạm có thể định hình lại quan hệ giữa Bern và Brussels trong nhiều thập niên tới nhưng vẫn còn những bất đồng.

Cuộc chia tay với vị trí trung tâm

Cuộc chia tay với vị trí trung tâm

Một buổi chiều cuối tháng 5/2026, trên mạng xã hội xuất hiện hàng loạt dòng trạng thái của các nhà báo kỳ cựu. Có người chia sẻ lại hình ảnh những tòa soạn từng gắn bó nhiều năm, có người nhắc tên những tờ báo đã trở thành một phần ký ức của đô thị Sài Gòn, cũng có người chỉ lặng lẽ đăng một dấu chấm lửng. Những chia sẻ ngắn ngủi ấy phản ánh tâm trạng của những người đang chứng kiến một bước chuyển quan trọng của báo chí thành phố trong tiến trình sắp xếp, tinh gọn hệ thống cơ quan báo chí.

Vài nghịch lý trong báo chí hiện đại

Vài nghịch lý trong báo chí hiện đại

Trong suốt thời gian vừa qua, báo chí đã trở thành một trong những tâm điểm quan tâm của xã hội. Đầu tiên là câu chuyện sắp xếp lại các cơ quan báo, đài, truyền hình ở các địa phương. Sau đó là những thông tin về việc sẽ xử lý các vi phạm sở hữu trí tuệ trong lĩnh vực báo chí mà điển hình nhất là việc chia sẻ lại các sản phẩm báo chí trên mạng xã hội. Trước đó không lâu, chuyện “báo chí hóa mạng xã hội” cũng đã từng được nhắc tới không ít lần. Tất cả đều cho thấy đang có một dịch chuyển mang tính bước ngoặt đối với báo chí hiện đại Việt Nam hôm nay.

Sợi chỉ vô hình

Sợi chỉ vô hình

Khoảng 5 năm trước, khi bước vào ngôi nhà của một nhân vật cần khai thác cho bài báo dài của mình về chuyên đề biến đổi khí hậu, tôi không nghĩ rằng mình sẽ ám ảnh cho đến tận bây giờ.

Kỳ 2: Điệp viên Ares và Chuyên án BK63

Kỳ 2: Điệp viên Ares và Chuyên án BK63

Tháng 4/1961, sau khi huấn luyện kỹ lưỡng, điệp viên đơn tuyến Phạm Chuyên, bí danh Ares, xâm nhập miền Bắc Việt Nam bằng đường biển, mở màn chiến dịch của CIA đưa gián điệp biệt kích phá hoại miền Bắc. Theo kế hoạch, sau khoảng 1 đến 2 năm, khi đã gây dựng được cơ sở vững và guồng máy hoạt động tốt, Phạm Chuyên có thể chọn người thay thế và trở lại miền Nam. Trong trường hợp bị lộ, Chuyên rút vào rừng trốn, chờ Trung tâm đưa tàu ra đón bằng đường biển…
Nhưng Phạm Chuyên không ngờ mình lại trở thành nhân vật chính trong một chuyên án vô tiền khoáng hậu của lực lượng Công an miền Bắc.

Tôi tin Việt Nam sẽ xây dựng được một ngành công nghiệp điện ảnh thành công

Tôi tin Việt Nam sẽ xây dựng được một ngành công nghiệp điện ảnh thành công

Michael L. Gray là một người viết đã 30 năm gắn bó với Việt Nam, đang hoạt động trong lĩnh vực điện ảnh, hiện tham gia nhiều dự án cùng các hãng phim và nhà sản xuất tại TP Hồ Chí Minh. Với khán giả điện ảnh Việt Nam, Michael được biết tới qua bút danh Anh Mai, đồng biên kịch phim “Long Ruồi” – bộ phim hài hành động do Charlie Nguyễn đạo diễn, từng trở thành hiện tượng phòng vé năm 2011. Michael hiện đang hoàn thành một tập truyện ngắn bằng tiếng Việt và đồng thời tham gia phát triển nhiều dự án điện ảnh mới.
Trong cuộc trò chuyện với CTV Chuyên đề An ninh thế giới Giữa tháng - Cuối tháng, Michael L. Gray nói nhiều tới cấu trúc kịch bản điện ảnh và tương lai của điện ảnh Việt Nam trên bản đồ thế giới.

Khi yêu thương biến thành thù hận

Khi yêu thương biến thành thù hận

Đầu năm 2026, liên tiếp các vụ án mạng do ghen tuông, mâu thuẫn tình cảm xảy ra tại Tuyên Quang, Tây Ninh, Đồng Tháp, Nghệ An… để lại nhiều bi kịch đau lòng. Từ những xung đột tưởng chừng rất nhỏ, nhiều người đã trượt dài trong cơn cuồng ghen, biến yêu thương thành tội ác.

Làm sao có thể “Ta là một, là riêng, là thứ nhất”?

Làm sao có thể “Ta là một, là riêng, là thứ nhất”?

Muốn xuất bản một chương trình âm nhạc nghiêm túc, ít nhất riêng phần nhạc cần thuê nhạc sĩ phối khí, dàn nhạc giao hưởng, ban nhạc nhẹ, dàn nhạc dân tộc, ca sĩ, hợp xướng, thu âm, hậu kỳ. Nhìn cấu hình, có thể áng được tiền tỷ theo nhân lực. Dàn nhạc nhẹ có thể chỉ từ 5-10 nhạc công nhưng dàn giao hưởng thì ít cũng khoảng 80 người. Nếu cứ thế thì làng nhạc làm không hết việc. Nhưng, công nghệ đã làm thay đổi tất cả...

Nhạc sĩ trước “đôi thủ” AI

Nhạc sĩ trước “đôi thủ” AI

AI (trí tuệ nhân tạo) ngày càng ảnh hưởng sâu rộng tới mọi mặt của đời sống. Trong sáng tác âm nhạc, AI đang tạo ra những thay đổi mạnh mẽ, từ hỗ trợ nhạc sĩ viết giai điệu đến hòa âm phối khí, thể hiện tác phẩm. AI là một “cộng sự” đắc lực hay mang đến những thách thức với người làm âm nhạc và đâu là dấu ấn cá nhân trong thời đại công nghệ lên ngôi là những vấn đề nhiều người băn khoăn...

Những băn khoăn trước nguy cơ di tích văn hóa Sa Huỳnh bị biến dạng

Những băn khoăn trước nguy cơ di tích văn hóa Sa Huỳnh bị biến dạng

Hơn một thế kỷ nay, kể từ khi được phát hiện năm 1909, văn hóa Sa Huỳnh nói chung và di tích quốc gia đặc biệt Văn hóa Sa Huỳnh (Quảng Ngãi) nói riêng được các chuyên gia trong và ngoài nước đánh giá là một "trầm tích lịch sử sống". Hiện di tích khảo cổ Văn hóa Sa Huỳnh đang hướng tới là Di sản văn hóa thế giới.

Các chuyên gia nói gì về “khu đất vàng” 19 Lê Thánh Tông?

Các chuyên gia nói gì về “khu đất vàng” 19 Lê Thánh Tông?

Đề xuất di dời Trường Đại học Dược Hà Nội, Khoa Hóa học (Đại học Khoa học tự nhiên - Đại học Quốc gia Hà Nội) để chuyển không gian “Đại học Tổng hợp Hà Nội” tại 19 Lê Thánh Tông thành khu Bảo tàng Đại học thời đại Hồ Chí Minh, là một phương án có trong dự thảo đồ án quy hoạch tổng thể Thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm. Những ngày qua, thông tin này đã trở thành tâm điểm thu hút dư luận với những luồng ý kiến trái chiều...

Hành trình hồi hương của những phận người lầm lỡ

Hành trình hồi hương của những phận người lầm lỡ

“Việc nhẹ, lương cao”, “thế giới tự do”, “không cần lao động vẫn có cuộc sống sung túc, được bảo lãnh đi định cư tại các nước thứ ba như Mỹ, Canada, Australia”... Đó là những lời dụ dỗ khiến một bộ phận đồng bào dân tộc thiểu số ở Tây Nguyên tin theo và di cư bất hợp pháp sang Thái Lan mong được “đổi đời”.

Muôn vẻ sáng tác ca khúc theo “đơn đặt hàng”

Muôn vẻ sáng tác ca khúc theo “đơn đặt hàng”

Trong đời sống âm nhạc, nhiều tác phẩm ra đời theo “đơn đặt hàng” hay yêu cầu, mong muốn nào đó không phải là điều xa lạ. Nhưng vượt ra khỏi mục tiêu ban đầu, nhiều tác phẩm đã ghi dấu ấn bền vững trong lòng công chúng. Đơn đặt hàng - tưởng chừng là khuôn khổ - lại giống như chiếc khung để nhạc sĩ vẽ lên những bức tranh âm nhạc sống động và nhiều điều thú vị.

Họa sỹ Trần Đại Thắng: Bước cùng sách từ bờ sông Đà năm ấy

Họa sỹ Trần Đại Thắng: Bước cùng sách từ bờ sông Đà năm ấy

Trần Đại Thắng chưa bao giờ thực sự rời sông Đà. Dòng sông ấy vẫn lững lờ trong từng trang sách anh làm, trong mùi giấy in thoang thoảng, trong cả những đêm khuya anh ngồi viết lại chính đời mình. Từ cậu bé 6 tuổi mê mẩn ngắm những cuốn sách Nga trong một hiệu sách bên kia dòng sông Đà đến người dựng nên Đông A Books, Thắng chỉ làm một việc, giữ cho sách không trở thành một thứ thoáng qua. Cuốn "Tôi kể" dày 500 trang không phải lời kết. Chỉ là một lần nữa, anh lật giở ký ức, để xem tất cả những chi tiết nhỏ bé anh đã dành cả đời chăm chút, liệu có đủ nặng để níu lại một chút gì đó giữa dòng đời đang trôi quá vội.

Hệ sinh thái web lậu và cá độ phía sau Xôi Lạc TV

Hệ sinh thái web lậu và cá độ phía sau Xôi Lạc TV

Sau gần một thập kỷ hoạt động trên không gian mạng, hệ thống phát sóng bóng đá lậu Xôi Lạc TV vừa bị Cơ quan công an triệt phá, khởi tố hàng chục đối tượng liên quan. Đằng sau những đường link xem bóng đá miễn phí tưởng chừng vô hại là cả một "hệ sinh thái" web lậu vận hành theo kiểu "đầu rắn nhiều thân", gắn chặt với quảng cáo cá cược và dòng tiền ngầm có quy mô lớn.

Hà Lan mới chỉ dăm ngày

Hà Lan mới chỉ dăm ngày

Tôi quyết định làm chuyến “du lịch bụi” đến Hà Lan vào những ngày cuối năm 2025. Với tôi, đây thật sự là chuyến đi đáng nhớ, bởi Hà Lan không chỉ có kênh đào thơ mộng, cối xay gió, cánh đồng hoa Tulip rực rỡ, văn hóa xe đạp độc đáo mà còn là mảnh đất có nhiều điều để khám phá.

Công nghiệp văn hóa Việt Nam sau những cú hích năm 2025

Công nghiệp văn hóa Việt Nam sau những cú hích năm 2025

Năm 2025, lịch sử và âm nhạc cùng lúc tìm được đường trở lại đời sống đương đại. Những bộ phim chiến tranh như "Mưa đỏ" đã lập kỷ lục doanh thu phòng vé với doanh thu trên 700 tỷ đồng; các chương trình Đại nhạc hội quy mô lớn thắp sáng không gian công cộng bằng cảm xúc tập thể, concert "Tổ quốc trong tim" thu hút 50.000 khán giả, Concert "Rạng rỡ Việt Nam" sau vài giờ mở bán đã cháy vé, cho thấy dư địa để phát triển công nghiệp văn hóa rất lớn. Vấn đề là làm thế nào để biến những khoảnh khắc bùng nổ ấy thành một chiến lược phát triển bền vững cho ngành công nghiệp văn hoá Việt Nam.

Cuộc đua xe tự lái: Cạnh tranh trong hợp tác ở London

Cuộc đua xe tự lái: Cạnh tranh trong hợp tác ở London

Trong bối cảnh căng thẳng địa chính trị không ngừng leo thang, một mô hình hợp tác độc đáo đang hình thành ngay tại trung tâm châu Âu. Thủ đô London của nước Anh sắp trở thành thành phố đầu tiên trên thế giới chứng kiến xe tự lái của hai gã khổng lồ công nghệ đến từ Mỹ và Trung Quốc cùng vận hành. Sự hiện diện song hành này không đơn thuần là một cuộc đua công nghệ, mà còn mở ra một lối đi mới, nơi những đối thủ toàn cầu cùng phát triển dưới một khung pháp lý chung, mang đến hy vọng về khả năng phối hợp trong một lĩnh vực then chốt của tương lai.